Hồn Ma Khốn Kiếp, Em Yêu Anh - Chương 02

Tác giả: Băng Lan Tuyết Tử


Đan Tâm từ trong phòng tắm đi ra, tắm rửa xong thoải mái hẳn.
"Muốn dùng một ly Latte khiến em say khướt
Để em có thể yêu anh nhiều hơn một chút
Cảm giác yêu thầm em không thể nào biết
Đã có người bên cạnh từ lâu nên em mãi mãi không hiểu được
.......
Biết rằng khiến em rời khỏi thế giới của người đó là điều không thể
Anh vẫn ngốc nghếch chờ đợi kì tích xuất hiện
Đến một ngày nào đó, em sẽ nhận ra
Người thật lòng yêu em một mình chịu tổn thương.."

Nhạc chuông của Giáo sư Dương Lam Hàng vang lên, cô kết bài này từ khi đọc Mãi mãi là bao xa của Diệp Lạc Vô Tâm, từ đó cài luôn làm nhạc chuông điện thoại. Cầm điện thoại lên xem, thì ra là mama.
"Mama thế nào rồi? Đi Vũng Tàu về chưa? Có mua quà cho con không?"
Đan Tâm vừa lau tóc vừa nghe điện thoại, mama này không phải mẹ cô mà là con bạn thân Thạch Thảo của cô.
"Mama về rồi, con cũng vừa đi Hồ Chí Minh về cơ mà, sao lại đòi quà của mama, vậy quà của mama đâu?"
"Hì hì quà của mama đơn nhiên có, mai sẽ mang qua cho mama."
"Ok, vậy mai qua lấy quà của bà luôn, biết bà thích biển mua vỏ ốc tặng cho bà."
Thạch Thảo kết thúc điệp khúc mama, xưng hô thế này nhỡ ai hiểu lầm cô có con thì nguy.
"Ừ, nghỉ hè có gì vui không?"
.......................................
Nấu cháo điện thoại một lúc, Đan Tâm đi xuống phòng khách, ngôi nhà này trước đây của bà nội. Từ khi bà mất cô về đây sồng một mình, cũng đã ba năm rồi.


"Đan Tâm..."
Giọng nói này nghe có chút quen tai, giống như:
"Lâm Thiên Vũ, anh làm gì ở nhà tôi?"
Đan Tâm kinh ngạc, mở to mắt nhìn ai đó đường hoàng ngồi trên sô pha nhà cô.
"Ở ngoài biển rất chán, cũng chẳng có ai nhìn thấy hay trò chuyện được với tôi, cho nên...."

Bạn đã nhớ được tên website này chưa? (Thích Truyện...)
"Cho nên.... anh đi theo tôi...về đây?"
Lâm Thiên Vũ gật gật đầu hắn cũng hết cách, không biết bao giờ mới trở về được với thân thể. Hắn phải tìm một chỗ ở, Đan Tân nhìn thấy hắn đó chính là duyên phận.
"Tôi có thể ở nhà cô một thời gian hay không, không ai nhìn thấy tôi sẽ không đem lại phiền phức cho cô."
"Anh là hồn ma tốt nhất nên đi đầu thai nha, ở nhà tôi làm gì?"
"Tôi chỉ là hồn lìa khỏi xác, cơ thể của tôi còn chưa chết."

"Còn có chuyện này, anh vẫn có thể trở về nhà của mình mà?"
Cái này hết tám phần là Đan Tâm không đồng ý. Đó cũng là chuyện hiển nhiên, tuy hắn là hồn ma nhưng là ma nam, cô là con gái dù sao cũng không thể ở cùng hắn.
"Nếu về được, sáng nay cô đã không gặp tôi."
"Hôm nay cô giúp tôi, sau này tôi sẽ nhớ kĩ, nếu có thể trở về được tôi nhất định sẽ đi tìm cô. Khi đó cô muốn cái gì chỉ cần tôi có, tôi nhất định sẽ tặng cho cô."
".............."
"Đan Tâm..."
Gương mặt đẹp trai chết người của Lâm Thiên Vũ đáng thương không thể tả, chỉ thiếu nước mắt và một chiếc khăn tay nữa là hoàn hảo, giống y như mấy tiểu thư trong tiểu thuyết ngôn tình cổ đại mà cô đọc. Kiểu mẫu vừa về nhà chồng đã bị mẹ chồng ức hiếp.
Thương lượng không được thì hắn dùng "MĨ NAM KẾ", căn cứ vào biểu hiện sáng nay của Đan Tâm hẳn là có ấn tượng tốt với gương mặt của hắn. Hắn không tin là không được.
"Đan Tâm, cô sống một mình đúng không, căn nhà lớn như vậy cô ở một mình không buồn sao?"
Hắn đã đi dạo một vòng, căn nhà này sạch sẽ, gọn gàng nhưng thiếu một chút không khí gia đình, cho nên hắn đoán cô sống một mình.

Đan Tâm đúng là sống một mình, đôi khi cũng rất buồn. Một năm có bao nhiêu ngày ngôi nhà này có thêm người. Có thêm Lâm Thiên Vũ cũng không sao, không ai thấy hắn, không có phiền phức, coi như cô nể mặt gương mặt đẹp trai của hắn vậy. Sống cùng ma nghe rất kinh dị nhưng cũng rất hay nha.
"Được thôi, anh có thể ở đây."
Nơi đất khách quê người, vẫn có người giúp hắn. Ông trời cũng không quá bạc đãi hắn.
"Đan Tâm, cảm ơn cô."
Quyết định hôm nay duyên phận ngày sau.
Hoa phượng tàn cũng không còn tiếng ve kêu ran, thế là sắp đi học rồi, cô nghỉ còn chưa đủ mà. Tự nhiên năm nay vào học sớm hơn dự định, Bộ Giáo Dục làm gì không làm lại đi tước đoạt ngày nghỉ của học sinh.Đi học sớm khiến cô bức xúc nhưng gặp lại bạn bè cũng coi như giảm bớt được phần nào nỗi bức xúc trong cô.
Áo dài trắng thướt tha đi xuống lầu, đa số trường THPT ở Huế nữ sinh phải mặc áo dài. Gần trễ giờ nhưng cô rất thong dong.
Đan Tâm có body chuẩn, cao 1m70, khi mặc áo dài vào không biết đã làm cho bao nhiêu nam sinh phải ngẩn ngơ, mơ mộng. Đứng trong đám bạn chính là hạc giữa bầy gà nhưng đứng cùng Lâm Thiên Vũ thì cô là gà còn hắn mới là hạc. 1m85 chiều cao mà mọi đứa con trai đều mơ ước.
"Sắp trễ giờ rồi, còn không mau đi học."
"Ừ, đi ngay đây."

Ngồi lên chiếc xe đạp điện quen thuộc, một mình à không một ma một người cùng đi tới trường. Trường cô học chỉ cần mười phút đi xe đạp là tới.
Hòa vào dòng xe cộ tấp nập buổi sớm, trên đường có rất nhiều nam nữ sinh đi học giống cô, chỉ khác:
"Ai, nghịch lí nha, người ta nam chở nữ, còn tôi nữ chở nam có công bằng không vậy."
Lâm Thiên Vũ nhìn quanh, đúng là nam chở nữ. Học sinh ở Việt Nam vui vẻ hơn Trung Quốc rất nhiều, buổi sáng chở nhau đi học, trưa cùng nhau về, thảo nào tình người ở Việt Nam tốt hơn Trung Quốc. Hắn không muốn ở nhà, cùng cô đi học coi như là sống lại thời học sinh lúc trước.
"Cô muốn tôi chở cô, trừ phi cô muốn mọi người sợ chết khiếp."
Đúng vậy, nếu hắn chở cô người khác nhìn vào sẽ thấy một chiếc xe đạp không người lái chạy trên đường. Sự việc lên báo cô trở thành người nổi tiếng.
Đến trường, chào cờ, nghe thầy cô thăm hỏi, giảng đạo hết cả tiếng đồng hồ. Cả đám học sinh như ong vỡ tổ tràn vào trong lớp. Đầu năm học trời còn rất nóng, ngồi giữa trời tuy là buổi sáng sớm nhưng thân nhiệt của cả nghìn học sinh đã làm cho cô mệt muốn chết.
"Thảo mama, đi căn tin uống nước, tớ mệt sắp chết rồi."
"Ừ, nóng không chịu nổi."
Hai cô gái đi trước, Lâm Thiên Vũ theo sau. Sống cùng hắn mới biết, hóa ra hồn ma đẹp trai không cần ăn, không cần uống, không tiêu tốn của cô thứ gì.


Cô ngồi ở cuối lớp, gần cửa sổ nơi thích hợp cho những ai lười học, bên cạnh còn chỗ trống. Lâm Thiên Vũ thật may mắn, chỗ đó dành tặng cho hồn ma đẹp trai. Bàn trên là Thảo mama và anh chàng lớp trưởng có cái tên Nguyễn Tôn Thất Thanh Hùng dài không đỡ nổi. Cô vẫn chưa đến nên mama quay xuống nói chuyện cùng cô.
"Bà nghe tin gì chưa?"
"Chưa,có tin gì mới à?"
"Lớp mình có học sinh mới, nghe đâu là rất đẹp trai."
Hai mắt Thảo mama lóng lánh, lonh lanh. Người mới. Trai đẹp. Liệu có đẹp như hồn ma ngồi cạnh cô không nhỉ.
"Này, Hùng tớ có chuyện muốn hỏi"
"Hả, chuyện gì, nói đi"
Lúc trước, lớp trưởng không hề biết tới khái niệm ngôn tình là gì. Nhưng từ khi ngồi gần hai đứa ăn ngôn tình, uống ngôn tình, ngủ ngôn tình, nghỉ cũng ngôn tình nốt như cô và Thạch Thảo, mà lớp trưởng đã bị nhiễm virus. Hiện tại ngồi xăm xoi quyển Đạo tình của cô đến quên trời đất.
"Người mới của lớp ta tên gì?"
Hùng lục lọi trí nhớ, dựa vào nguồn thông tin biết trước trả lời cho hai đại sắc nữ.
" Tên: Hồ Dương Huy
Giới tính: Nam
Cao: 1m80
Học lực: Giỏi
Gia cảnh: Giàu có
Nghe nói rất đẹp trai, do tớ chưa gặp nên không biết miêu tả thế nào cho đúng. Hai vị đại tỉ đã vừa lòng chưa."
"Tạm thời vừa lòng, cứ đọc tiếp đi, không làm phiền."
Lớp trưởng quay lên đọc tiếp, đang đến hồi gay cấn. Tề lão đại quả là phi phàm, cần phải học hỏi.
"Đan Tâm, chút nữa người mới vào, bà nói cô để người mới ngồi cùng bà đi"
Thạch Thảo dở giọng năng nỉ, Đan Tâm này cái gì cũng dễ thương lượng. Duy nhất một thứ không thể, chính là ngồi cùng người khác. Người đẹp, ngồi gần có thể nhìn nhiều một chút nha.
"Không thích"
"Người ta là trai đẹp đó?"
"Trai đẹp cũng không thể, bà biết tớ không thích ngồi cùng người khác mà."
Đây không phải lần đầu Đan Tâm từ chối ngồi cùng người khác, biết không thay đổi được gì, Thạch Thảo quay lên.
"Không thích ngồi cùng người khác, vậy tôi thì sao?"
Đan Tâm nhìn Lâm Thiên Vũ từ trên xuống dưới, từ trái qua phải.
"Anh đặc biệt, là hồn ma đẹp trai. Nếu anh không thích cũng có thể đi chỗ khác ngồi"
Lâm Thiên Vũ cười, hắn đặc biệt.
Nhìn ra ngoài cửa sổ đối diện, cô đến rồi, phía sau đúng là có thêm một cái đuôi giống đực, đáng tiếc nhìn không rõ mặt.
"Thạch Thảo cô và anh chàng đẹp trai của bà đến rồi kìa"
"Đâu, đâu....... khuất cửa rồi không nhìn thấy , này Hùng cô đến rồi kìa, đừng đọc nữa."
Cô giáo chủ nhiệm Hà Mi thướt tha đi vào cửa, tặng cho cả lớp một nụ cười tươi rói, cất giọng oanh vàng.
"Chào các em, hơn hai tháng không gặp các em vẫn khỏe chứ. Năm nay cuối cấp rồi mong các em bớt ăn chơi, tập trung học hành. cuối năm không đậu tốt nghiệp 100% là "tiêu" với cô biết chưa."
Vẫn điệp khúc này, bài hát này không lẽ thầy cô không có lời gì mới hơn sao?
Cả lớp nhao nhao xem cô như không khí, xem mặt người mới quan trọng hơn.
Minh Thư kiêu kì của lớp không thể đợi nữa, hỏi thẳng:
"Bạn mới đâu cô?"
"Thông tin của các em thật nhanh nhạy, Dương Huy em vào đây"
Cả lớp nhìn ra cửa, hồi hộp chờ đợi sự xuất hiện của anh chàng đẹp trai trong truyền thuyết, cầu mong đừng vỡ mộng.
Quần tây, áo sơ mi trắng, cao, body coi như chuẩn, hai mắt,một mũi, một miệng, nhưng lạnh lùng và đẹp trai hơn mấy đứa con trai trong lớp.
Đan Tâm nhìn lướt qua, không đẹp, không cao, dáng không chuẩn như Lâm Thiên Vũ. A, thất vọng. Mắt cụp xuống dán vào quyển Hãy nhắm mắt khi anh đến của Đinh Mặc. Đọc ngôn tình tưởng tượng dung nhan của Bạc loạn ngôn còn hơn.
"Sao vậy, thất vọng à, bạn mới của cô đẹp trai nhất trong lớp rồi còn gì"
"Vẫn thua anh đó thôi, từ ngày nhìn thấy anh tiêu chuẩn đánh giá trai đẹp của tôi đã tăng vọt, bạn mới bị loại ra khỏi danh sách trai đẹp của tôi rồi"
Lâm Thiên Vũ chịu thua, từ chối cho ý kiến.
Dương Huy từ khi bước vào đã nhìn chằm chằm Đan Tâm, cô bạn này là người duy nhất nhìn hắn dưới năm giây, thú vị rồi đây.
Các áo dài trong lớp mắt long lanh hình quả tim, bắn điện loạn xạ.
"Oa, đẹp trai quá, cô ơi bạn mới tên gì hả cô?"
"Em tự giới thiệu đi"
Bạn mới tặng cho các nữ xinh một nụ cười rạng rỡ, hi vọng Đan Tâm nhìn thấy nhưng thật tiếc cho anh bạn này Đan Tâm không thèm nhìn anh.
"Chào mọi người, mình là Hồ Dương Huy vừa vào lớp ta còn nhiều điều chưa biết, mong các bạn giúp đỡ."
Nói xong còn không quên cười, nhìn mặt lạnh nhưng không lạnh chút nào.
Các áo dài nhìn thấy nụ cười đó càng thêm đứng, mắt đẹp long lanh nhất có thể.
Thạch Thảo chăm chú nhìn trai đẹp vẫn không quên cô.
"Đan Tâm, nhìn kìa, người đã đẹp cười còn đẹp hơn, ôi giọng nói.... thật là làm người ta xao xuyến"
Lớp trưởng ngồi cạnh dội nước lạnh, trai đẹp là đối thủ của nam sinh lớp này, thêm một tên trai đẹp là tăng khả năng bị "ế"
"Bớt mơ mộng đi, nhìn đẹp mặt ai biết có cái gì không dám nói ra hay không?"
"Ông im miệng, đừng nói xấu đại thần của lòng tôi"
Lớp trưởng mặc kệ, tiếp tục đọc Đạo tình.
Thấy có cái gì không đúng, Thạch Thảo quay phắt xuống.
"Đan Tâm hôm nay bà sao vậy. trên kia có trai đẹp không nhìn, tưởng tượng dung mạo của các soái làm gì?"
"Cứ mặc kệ tớ, bạn mới đang nhìn bà kìa"
"Thật không?"
Thạch Thảo quay lên, bạn mới đúng là đang nhìn cô, cười so với hoa còn tươi hơn.
Ki thật thì Dương Huy nhìn Đan Tâm chứ không phải mama.
"Lớp cô thật nhiều sắc nữ"
"Con người luôn hướng tới cái đẹp, sắc nữ không có tội. Anh nên thấy may mắn vì không ai nhìn thấy anh. Dương Huy không đẹp bằng anh mà đã như vậy, nếu anh mà đứng trên đó, đảm bảo anh không sống sót tới sáng hôm sau."
Là vì Lâm Thiên Vũ đẹp đến nỗi con gái cũng phải ghen tị, có người ám sát vì ghen ăn tức ở với dung mạo của hắn cũng không có gì là lạ.
"Dương huy, em muốn ngồi ở đâu?"
Rất nhiều gương mặt nhìn về phía Dương huy mong đợi, tất nhiên bạn mới muốn ngồi ở chỗ............
"Em muốn ngồi cạnh bạn nữ kia."
Cô giáo nhìn theo hướng tay của bạn mới, không biết nên nói được hay không được, chủ nhiệm lớp này ba năm đơn nhiên hiểu rõ Đan Tâm thích ngồi một mình, nhưng học sinh mới này có chút đặt biệt.
Đan Tâm vẫn chăm chú làm mọt truyện vẫn không hay biết gì.
"Đan Tâm"
"Gì?"
"Bạn mới muốn ngồi cạnh cô."
"Thế à"
Đan Tâm gấp sách lại nhìn lên.
"Đan Tâm, Dương Huy muốn ngồi cạnh em, em thấy thế nào?"
Đan Tâm cười đứng dậy
"Bạn Dương Huy đúng không, lớp đúng là còn nhiều điều bạn chưa biết, vậy bây giờ bạn nên biết điều này. trong lớp mình thích ngồi một mình không muốn có ai ngồi cạnh. Cho nên cảm phiền bạn ngồi chỗ khác. Nếu bạn vẫn thích ngồi chỗ này thì mình sẽ nhường lại cho bạn đi chỗ khác ngồi. Bạn thấy thế nào?"
Đan Tâm không cần chờ câu trả lời ngồi xuống tiếp tục sự nghiệp làm mọt truyện vĩ đại.
Dương Huy hơi bất ngờ, cô bạn tên Đan Tâm này không những không thèm nhìn hắn mà còn từ chối ngồi cạnh hắn, rất đặc biệt.
"Thế này thì....."
Cô giáo khó xử.
"Không cần đâu cô, em ngồi chỗ khác "
Cuối cùng bạn mới ngồi dãy bàn bên tay phải trên cô một cái bàn, vẫn gần. Thảo mama có thể nhìn trai đẹp thỏa thích rồi.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc