Hối Hận Vì Lấy Vợ Sớm - Chương 03

Tác giả: Đang cập nhật

Vợ bỏ đi
Sau khi đọc đơn ly dị xong thì em nghĩ chắc nó chỉ giận với mấy hành động của em thôi nên em cũng bình tĩnh cầm đt lên gọi cho nó mười mấy cuộc nhưng nó ko bắt máy, định gọi cho con bé em vợ thì có gọi đến của mẹ vợ:
Mẹ vợ: B hả con, con làm gì mà con H nó bỏ nhà đi vậy con?
Em: Dạ thưa mẹ! Vợ chồng con chỉ cãi nhau, rồi tự nhiên sáng nay vợ con ôm đồ đi hết, mà vợ con có đó ko mẹ?
Mẹ vợ: Nó đang khóc trong phòng kìa, mẹ kêu cửa hoài mà nó ko chịu mở, con qua đây lẹ đi kẻo nó làm bậy bây giờ!
Em: Dạ con qua liền! – nói xong em tắt máy.
Hôm đó em nghỉ làm, vội mặc cái quần dài + áo sơ mi phóng xe qua nhà mẹ vợ, gõ cửa ầm ầm nhưng nó ko chịu mở cửa, ngồi đợi 1 hồi thì nó cũng mở cửa ra, em nhìn nó mà hoảng luôn, khuôn mặt xuống sắc quá, hình như đêm qua nó không ăn gì cả rồi kèm thêm 2 con mắt bị sưng do khóc nữa em liền vội ôm nó vào lòng vừa khóc vừa mếu máo xin lỗi:
Em: Anh xin lỗi em H ơi! Em đừng tự làm khổ mình nữa, về với anh đi em... - vừa nói xong thì nó đẩy em ra nói
Vợ: Anh khóc làm gì, khóc mà ko biết nhục à! Anh tưởng làm vậy là tôi tha lỗi cho anh sao! Anh về đi, có lẽ tôi với anh ko có duyên trong cuộc hôn nhân này rồi, tôi đã viết đơn ly dị sẵn trên bàn rồi đó, anh về kí tên vào rồi tự nộp lên quận đi!
Em nó vừa nói vừa nhìn trừng trừng em như là muốn giết em lắm vậy, dường như nó muốn khóc lắm nhưng ko còn nước mắt để khóc nữa rồi, nói xong em nó đuổi em ra khỏi phòng. Em thấy tình hình mình ở lại đây cũng ko ổn, thôi để cứ thời gian trôi qua mà làm lành vậy, em xuống nhà dưới gặp ba mẹ vợ nhận lỗi của mình, ba mẹ vợ thương em lắm, dặn dò em đủ điều rồi nói con về đi, chuyện của con để ba mẹ khuyên nó cho. Em xin phép ba mẹ về, vừa chạy xe về nhà vừa khóc, không ngờ mọi chuyện lại trở nên như vậy!

Em trở về nhà vất chiếc xe ở nhà dưới, chạy lên phòng nằm suy nghĩ về đời sống vợ chồng thời gian qua. Càng nghĩ về vợ em lại khóc, em nó yêu mình nhiều lắm, ko yêu sao lại bày trò để cưới mình thế cơ chứ. Nghĩ về những ngày đi ăn nhậu đú đỡn với bạn bè tới khuya, vợ nằm ở nhà mong mỏi chờ chồng, những bữa cơm chỉ có 2 người nhưng đầy ắp tiếng cười, những bộ áo quần đc ủi phẳng, những đôi giày tây đc đánh bóng mới tinh, rồi những ký ức kỉ niệm xưa lại ùa về...nhìn lại những hành động xúc phạm đêm qua làm em rất hối hận và không bao giờ thương nó nhiều như lúc này, chắc nó khổ sở lắm, nó yêu và lo lắng cho mình thế cơ mà. Sau một suy nghĩ em quyết định thay đổi con người mình, quyết ko ăn nhậu nữa, tạm thời ngưng đá banh một thời gian. Rồi em lập kế hoạch lấy lại hình ảnh người chồng đáng yêu thưở nào :beauty: Ngày nào em cũng nt theo lịch như vậy nè:
+ 6h sáng: "Dậy nào vợ yêu! Ngủ gì mà ngủ như heo vậy!" :sogood:
+ 11h30 trưa: "Em ăn trưa chưa? Nhớ ăn trưa kẻo ốm đấy! con gái mà ốm yếu là xấu lắm" :stick:
+ 6h tối: "Anh nấu cơm + thức ăn sẵn rồi, nhiều quá anh ăn không hết, hôm nào em qua ăn với anh nhé, đem bỏ phí lắm"
+ 10h tối: "Anh nhớ em! Đêm nào nghĩ về em anh cũng khóc hết, anh khóc còn nhiều hơn em khóc nữa đấy!



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc