Hoàng tử lạnh lùng và cô nhóc lanh chanh - Chương 02

Tác giả: sandy_nguyen203

Trả thù
-Đi đâu đó?- hắn hỏi
-Đi đâu kệ tôi
Rồi nó chạy lên chỗ Lam và đẩy Lam xuống chỗ nó cứ như là tránh "tà", càng nhanh càng tốt
-Tôi muốn cô ta ngồi ở đây- hắn lạnh lùng
-Tôi không thích ngồi chỗ đó, với lại lúc nãy anh nói tôi không được ngồi ở đó mà, sao bây giờ lại bắt tôi xuống chứ- nó phản bác
-Nhưng tôi nghĩ lại rồi- rồi hắn quay qua Lam- cô lên đi và kêu cô ta xuống đây
"Ôi ôi, đúng là hám trai mà" nghe hắn nói là Lam nghe theo răm rắp, chạy lên đuổi nó đi.
-YA.... Mày được lắm, được thôi, Nguyễn Hoàng Bảo Nhi tao không ngồi ở đây nữa, tao kiếm chỗ khác- nói rồi nó ôm cặp chạy đi
Nhưng.... thất bại hoàn toàn, mọi chỗ mà có bàn trống nó đều không ngồi được vì... dường như ai cũng nghe thấy những gì hắn nói và.... không dám làm trái lại
Thế là nó ngậm ngùi ôm cặp về chỗ cũ mà trong lòng nước mắt đang chảy ngược.
Nó về chỗ mà không quên lườm hắn một cái sắc lẽm. Còn hắn chỉ mỉm cười, cái điệu cười nữa miệng mà muôn đời nó không bao giờ thay đổi quan niệm về nụ cười đó (đó là nụ cười của những tên đểu cáng, du côn và tâm hồn.... không trong sáng)
"Cái tên đểu cáng, đáng gét, tôi nguyền rủa anh, ra đường thì bị xe cán, đi thì bị té đập đầu gãy cổ,.....(~.~!)- nó đang lầm bầm **** hắn thì nghe tiếng thì thầm vào tai nó
-Cô ૮ɦếƭ chắc với tôi rồi, dám ***ng vào Trần Lam Phong này sao, chuẩn bị tinh thần đi.
Nghe câu nói đó, nó chợt rùng mình, hắn là hội trưởng hội học sinh, liệu hắn muốn làm gì nó, không thể đoán được....
"Ôi chúa ơi, tên này có phải là ác quỷ hiện hình không vậy chứ??? Hix hix, hắn muốn làm gì mình đây"
Cả ngày hôm đó nó cứ ngồi không yên vì câu nói của hắn cứ ám ảnh trong đầu nó, nó sợ hắn sẽ.....nó vừa tưởng tượng mà không khỏi rùng mình (tưởng tượng gì vậy ta???? tác giả cũng không biết, tùy mức độ "trong sáng" của từng người)
Giờ về nó tạm biệt hai con bạn rồi phóng về trước, sợ ở lại lâu thì sẽ có kết quả "không tốt"
Nó thì đi bộ về, còn Mi và Lam thì có xe riêng đến rước, có cả mấy người bảo vệ nữa.
Đi mà nó cứ có cảm giác hình như bị ai đó theo dõi, nhưng quay lại thì chẳng thấy ai
-Chắc là do mình tưởng tượng thôi!- nó tự nhủ rồi đi tiếp
Về đến nhà
-Thưa ba mẹ con mới về!!!- giọng nó lanh lảnh
-Uk. Hôm nay đi học tốt không con? Tiếng mẹ nó trong bếp vọng ra
-Dạ tốt, trường lớn lắm, mà thầy cố nào cũng chú ý đến con hết ^^(xạo quá)
Nó đi lên phòng, đang định thay đồ thì điện thoại nó vang lên bài 3 con gấu "gom-se-ma-ri-te han-chil-bi-il-so oppa-gom omma-gom a-i-gom...."
Mi is calling
-Alô
-Nhi hả, chút nữa tụi tao đi chơi, mày đi không?
-Hả? Đi đâu? Mà chắc tao không đi được đâu!!
-Không đi được hả? tiếc quá, tụi tao định đi ăn, tại vì mới tìm ra cái chỗ mới ngon lắm cơ
-Thiệt hả? ở đâu- mắt sáng rỡ như vớ được vàng
-Đường A, công viên B. 6h gặp ở đó nha. Ok!
-OK
Kết thúc cuộc gọi, nó hí hửng tưởng tượng đến các món ăn được bày ra.
Rồi nó chuẩn bị quần áo, diện một chiếc áo pull cùng chiếc quần jean, tóc cột cao lêch sang một bên nhìn nó dễ thương lắm ^o^
Chạy xuống kế bên baba. Đấp lưng
-Ba ơi, cho con đi chơi với bạn nha, lâu ngày gặp lại(mới gặp lúc sáng) nên tụi con mới đi chơi mừng ngày gặp mặt.
-Uk, con đi đi
-Yeah, thanks ba, yêu ba nhất!!!
-Nhớ về sớm nha.
-Dạ, con biết rồi
Vì háo hức( muốn được ăn) mà nó đến sớm 10". Đành ngồi chờ. Ở trong công viên nhiều cặp tình nhân nắm tay nhau đi, có người tập thể dục, người thì đi tản bộ.
Nó nhìn mấy cặp tình nhân mà nhăn mặt "trời đất, làm gì mà nắm tay nắm chân ghê quá, nhìn mà mắt muốn nổ cả đom đóm"(tình nhân người ta lãng mạng mà nó lại "nổ đom đóm"~.~)
Chợt! nó nhìn thấy bóng dáng ai đó quen quen
"Là hắn"- nó há hốc mồm nhìn hắn đang tiến lại chỗ nó
-Anh.... tới đây làm gì vậy- giọng nó run run
-Tôi thích tới đây, có ai cấm không?
-Không phải..... anh.... tới đây.... để.... trả thù tôi đó chứ??
-Oh!- hắn vỗ tay- Cô đúng là thông minh thật. Đúng vậy, cô sẽ phải trả giá cho những gì mình đã làm!!!
Nó nuốt nước bọt
-Anh.... anh định làm gì, anh... không bỏ qua được sao?
-Nếu cô chuộc lỗi với tôi vào lúc sáng thì tôi đã bỏ qua rồi, nhưng vì cô ngang bướng, không chịu nghe, mà cỏn đạp lên chân tôi, làm bẩn đôi giày Ý của tôi, làm tôi phải vất đi (giàu quá) đôi giày đó. Nên cô hãy nghe cho kĩ đây: TỪ NAY TRỞ ĐI, CÔ PHẢI NGHE THEO LỜI TÔI
Hắn vừa dứt lời thì cái "run run" trong người nó không còn nữa mà nhìn thẳng vào mặt hắn nói
-Nè, anh đang mớ ngủ sao? Anh nghĩ tôi ngốc đến độ mà đi nghe theo lời anh hả? MƠ ĐI.
-Được thôi, tôi thấy hình như hay cô bạn của cô có vẻ thích tôi lắm nhỉ- mặt hắn cười gian tà
-Thì sao?
-Tôi sẽ làm quen họ, cho họ sung sướng, rồi sau đó "đá" họ một cách tàn nhẫn nhất, làm như vậy có được không nhỉ???
-Hả? Anh... mới nói... gì?- nó lắp bắp khi nghe cái kế hoạch kinh khủng của hắn, nhưng sau đó thì lấy lại vẻ bình tĩnh- Đừng hòng lừa tôi! Anh thích làm gì thì làm, tôi không quan tâm
Nói rồi nó quay đầu bỏ đi
-Được thôi
Hắn rút điện thoại ra, bấm số và mở loa
-Alô
Nghe giọng nói, nó khựng người lại"ôi không, là tiếng của Mi mà"
-Mi à! tôi là Phong đây
-Phong à? gọi Mi có gì không?- Giọng Mi hớn hở
-Này.... này- nó gọi khẽ-Tôi đồng ý- vừa nói mà nó vừa gật đầu liên tục
Hắn nở nụ cười nửa miệng đắc thắng rồi nói tiếp
-À, không có gì, tôi chỉ muốn nói là Bào Nhi bận việc không đi được, tôi cũng vậy, vậy thôi
Vừa dứt lời, hắn cúp máy
-Anh cũng vậy???? Là sao? Anh bày ra chuyện này HẢAAA?
-Ừ, sao? thấy bạn cô tốt không? Tôi kêu họ là mọi giá phải "mời" cô ra đây. Và họ làm rất tốt!!
-WHAT???- nó như không tin vào tai mình "cái lũ hám traiiiiiiii"
-Đi theo tôi-Hắn ra lệnh
-Đi đâu?
-Đi rồi biết
Nó cứ lẳng lặng đi sau hắn, cục tức cứ nghẹn ở cổ nên nó không nói được gì.
Đi được một lúc thì đến Parkson, lên tầng ăn uống, hắn đến chỗ cái bàn ngồi xuống rồi ra lệnh
-Coi như là đã có giữ lời sẽ dẫn cô đi ăn, bây giờ thì mua đồ ăn đi
-Anh có chân thì tự đi mua đi, tôi không đi- nó gắt
-Cô chắc chứ?- hắn vừa nói tay vừa mân mê chiếc điện thoại
-ĂN GÌ?- nó hỏi mà như hét vào mặt hắn
-Mì Ý
Nghe xong nó thất thiểu đi mua
Khoảng 10" sau
-Nè, ăn đi
Nó mua mì cho hắn, còn nó thì..... một cánh gà, một đùi gà, một hamburger, một ly pepsi và một bịnh khoai tây (ăn kinh khủng quá @.@)
-Cô có phải là người không vậy?
-Anh nói vậy là có ý gì? >.<
-Ờ, thì tôi thấy lạ.
-Lạ là sao? lạ cái gì
-Thì tôi cứ tưởng heo đầu thai thành người nên mới thấy lạ
-Anh muốn ૮ɦếƭ à!!!- nó chuẩn bị thế nhào vào xé xác hắn
-Nè nè, cô ngồi im đó đi, không được qua đây, mệnh lệnh đó- Thấy nó định nhào tới, hắn vội cầm điện thoại lên hù dọa
Nó ngậm tức ngồi xuống, dồn hết tức tối vào ăn ngấu nghiến, nó ăn mà một tay cầm đùi gà, một tay cầm cánh gà, hắn nhìn nó khẽ mỉm cười
Xong phần mình, hắn tiếp tục cái công việc trả thù của mình
-Đi mua cho tôi lon nước
-Muốn uống thì tự tự mua đi, tôi đang ăn, còn không thì đợi tôi ăn xong đã- nó vừa nói vừa nhai ngồm ngoàm
-Tôi khát nước, mua ngay cho tôi
"Bực mình quá, trời đánh còn tránh bữa ăn mà, cái tên đáng gétttttttt"
Nó bực mình đứng dậy
-UỐNG GÌ?
-Pepsi
Nó đến chỗ máy bán hàng tự động, bỏ tiền vào và bấm nút chọn.....s..s..
-YA, cái máy đáng gét, mau thả lon nước xuống đi chứ, thiệt là bực mình quá- nó đá vào cái tủ mạnh thiệt mạnh
-Mẹ ơi, chị đó bị gì vậy- một thằng nhóc nói với mẹ nó
-Tránh xa ra đi con, đừng tới gần
Nghe bà mẹ nói mà nó như núi lửa phun trào "dù gì đã xấu rồi, không sợ xấu nữa" rồi nó dùng hết sức đá một phát mạnh vào cái tủ
Rầm...... Lạch cạch
-Cuối cùng cũng chệt ra rồi, chỉ tại cái tên Phong ૮ɦếƭ bầm ấy mà mọi người mới nhìn mình như thú xống chuồng như vậy, thật là điên hết biết.......A...- Tưng, cái bòng đẻn thứ hai trong ngày sáng lên trên đầu nó
Nở một nụ cười hết sức gian tà rồi cầm lon pepsi...... lắc, lắc, lắc, lắc nhiệt tình.....
-Nè, uống đi
Đưa cho hắn, nó ngồi xuống, và "chờ đợi thành quả"
Phụtttttt
Nước phun ra bắn đầy vào người hắn
-Hahahaha.... ôi! mắc cười quá hahahaha- Nó mắc cười thì ít mà chọc quê hắn thì nhiều
-Cô.... cô được lắm. "rồi cô sẽ biết tay tôi"
Trong khi nó đang hả hê với chiến thắng của mình thì hắn ngồi đó, đầu phừng phừng lửa
Ăn xong, hắn xuống tầng thời trang, lấy một cái áo mới và quăng luôn cái áo đang mặt
"Đúng là con nhà giàu, sài tiền hoang phí"
-Thôi, tôi về nhá- nó tìm cách trốn
-Bây giờ tôi muốn đi siêu thị
-Ờ, vậy anh đi zui zẻ ha, bye
-Tôi muốn cô đi với tôi
-Nhưng trễ rồi, tôi phải về, không thì papa đánh tôi ૮ɦếƭ
-Gì chứ, mới có 6h 30 mà trễ à, cô muốn trốn hả, hay là cô muốn tôi ....
-Thôi được, đi thì đi
Từ Parkson đến siêu thị mất 10"(đi bộ), trên đường đi, mấy cô gái cứ nhìn hắn mê mẫn, tấm tắc khen ngợi
-Wow, đẹp trai quá-một nhỏ lên tiếng
-Nhìn như tài tử điện ảnh vậy đó
"Wow, hám trai quá"- đó là điều duy nhất mà nó nghĩ ra khi nghe mấy con nhỏ kia nói
-Ê! mày thấy con nhỏ đi sau anh đó hông?- con nhỏ đó hỏi con nhỏ bên cạnh
Nghe nhắc tới mình nó liền đưa tai lắng nghe
-Thấy
-Uk! con nhỏ đó cũng thuộc dạng mặt dày , thấy người ta đẹp trai là tò tò đi theo
-Ờ ha, hám trai quá
"Gì chứ? dám nói tôi mặt dày sao? mặt tôi như vầy mà phải tò tò đi theo hắn sao. Lại còn dám nói tôi hám trai mà không tự xem lại mình đi, đã vậy tôi sẽ làm cho mấy cô tức ૮ɦếƭ luôn"
Nghĩ rồi nó chạy lên ôm lấy tay hắn
-Anh yêu à! Sắp tới chưa?- vừa nói nó vừa nở một nụ cười tươi rói làm hắn bị đơ 2s
Nó quay qua liếc hai con nhỏ kia, thấy hai con nhỏ tức nó khoái lắm. Nhưng chưa được 1s thì....
-Này, cô làm gì vậy hả? thấy người đẹp trai là tươm tuớp vậy sao?- hắn như biết được ý định của nó nên cho nó một vố thật đau
nó như từ chín tầng mây đang bay mà bị cắt cánh rớt xuống một cú đau chí mạng
"không ngờ hắn ta lại đáng gét như vậy, mình xem phim thấy cho dù hai người có gét nhau cỡ nào thì vậy giúp đỡ nhau mà, đúng là một cái tên đang géttttttttt"
Đi sau câu nói của hắn là tiếng cười khúc khích
"Tức quáaaaa",nó ngậm cục tức, đầu bốc khói phừng phừng và một ý định là nhào đến P0'p cổ hắn cho ૮ɦếƭ tại chỗ
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc