Hồ Nữ - Chương 98

Tác giả: Dịch Ngũ

Đánh dấu

Hứa Hẹn Vĩnh Viễn Ở Bên Nhau
"Tuyết Hoa..." Hạ Lăng Vân vẫn luôn xếp bằng bên người nàng vội ôm nàng vào trong ngực, vội vàng hỏi, "Nàng làm sao vậy?"
"Đầu ta đau." Tuyết Hoa cuộn cong người run rẩy nói, "Đau đầu, đau quá a..." Não giống như bị người ta đâm vào, nàng đau cực kì.
Hạ Lăng Vân nhanh chóng nhớ lại linh dược trị liệu đau đầu, lấy ra một bình sứ từ trên không mở nắp lấy dược hoàn nhét vào miệng nàng, ra lệnh: "Ăn hết!" Tuyết Hoa lập tức nuốt đan dược vào.
Đồng thời hắn lấy một bình thủy tinh màu hồng, đổ viên đan dược màu đỏ tím ra rồi bôi lên mũi lên đầu nàng, cuối cùng duỗi tay chạm lên đầu nàng.
Mùi thơm hương hoa ngào ngạt lập tức khuếch tán, một dòng nước ấm dịu dàng chậm rãi chảy vào trong đầu, Tuyết Hoa cảm nhận được đau đớn giảm đi không ít.
"Tuyết Hoa vừa rồi nàng đã ăn thuốc giảm đau. Ta bôi bên ngoài Tử Ngọc Liên và vài loại linh hoa phối từ dịch Tử Ngọc Liên, chuyên trị liệu chứng đau đầu của tu sĩ gặp phải khi thi triển pháp thuật."
Hạ Lăng Vân nhẹ nhàng nói xong, bàn tay nhẹ nhàng xoa đầu hồ ly của nàng, lòng bàn tay chậm rãi phóng thích thủy mộc linh lực. Mộc chủ sinh, thủy nhẹ nhàng, hai loại linh lực thích hợp cho việc trợ giúp người khác xua tan mệt mỏi.
"A, đau, huuu Tiên Quân ta đau..." Tuyết Hoa rên hừ hừ, thân thể dần dần duỗi ra.
"Nàng đỡ hơn chút nào không?" Dịu dàng xoa bóp cho nàng, hắn ân cần hỏi.



"Còn đau một chút, Tiên Quân, người giúp ta xoa xoa." Ngửi mùi hương khiến tâm thần thoải mái, Tuyết Hoa ghé đầu lên đùi hắn, bảy cái đuôi lông xù như cây quạt nằm rạp bên cạnh chân hắn.
Nghe được câu trả lời của nàng, Hạ Lăng Vân biết rõ nàng không còn đau đớn, bây giờ còn làm nũng, cũng không lật tẩy, xoa bóp để dịch Tử Ngọc Liên thấm sâu vào não bộ nàng.
"Tuyết Hoa, sau khi xuất quan thân thể nàng vẫn chịu đựng được, sao lại đột nhiên đau đầu?" Xác định nàng bình phục, hắn hỏi thăm.
"Ta nằm mơ thấy phụ thân." Tuyết Hoa nghĩ nghĩ, có chút giấu diếm, "đang ở trong mộng, thấy phụ thân nói vì ta vượt qua "thực" tiến vào "tiên" thức tỉnh năng lực mộng của thiên hồ." Tuyệt đối không được nói đã thức tỉnh từ trước, nếu không hắn sẽ hoài nghi nàng từng tiến vào giấc mộng của hắn.
"Năng lực mộng?"
Hạ Lăng Vân kinh ngạc nói: "Là giấc mộng đoán trước sao?"
Giới tu tiên có một nhánh gần như là bị lãng quên, những người ấy được gọi là vu. Bọn họ dù có linh căn nhưng mà tạp, hơn nữa thấp kém, cho nên không có cách nào tu luyện giống tu sĩ nhân loại, nhưng mà bọn họ rèn luyện tinh thần, không những có thể giống như tu sĩ nhị phẩm phóng thích pháp thuật, còn có thể phóng thích ảo thuật, điều khiển tinh thần người khác. Bọn họ thậm chí có thể thông qua một phương thức nào đó biết rõ quá khứ và tương lai.
Tuyết Hoa vội vàng nói: "Ta cũng không biết, ta tiến vào giấc mộng của người khác nhưng sẽ tiêu hao lượng lớn tinh thần lực."
"Đúng." Hạ Lăng Vân gật đầu nói, "Tu sĩ phóng thích pháp thuật cũng cần linh lực và tinh thần lực, cả hai tiêu hao hết cơ thể sẽ mềm nhũn hư không, đầu đau đớn."
"Ta tiến vào giấc mộng của phụ thân rồi." Tuyết Hoa buồn bã nói, "Thái Nguyên Cung trống rỗng, một mình phụ thân ngồi trên bảo tọa ngủ. Người rất cô đơn lạnh lẽo, ta muốn tới với người."
Hạ Lăng Vân vuốt ve nàng, thật lâu, nói: "Lúc ta mang nàng ra khỏi Thái Hư Huyễn Cảnh đã từng nói, ta sẽ cùng nàng đi vào. Chờ ta có thể sắp xếp ổn thỏa cho Thiên Linh Môn, ta và nàng sẽ cùng nhau đợi Thái Hư Huyễn Cảnh xuất hiện lần nữa, khi đó nàng có thể vĩnh viễn ở cạnh phụ thân."
Quản sự của Thiên Linh Môn bây giờ đều là sư điệt của hắn, hắn lo lắng cho bọn họ. Chờ qua mấy trăm năm, chúng đệ tử của Thiên Linh Môn sẽ là đồ tôn của đồ tôn hắn, vậy thì...
Ai, tương lai không phải hắn sẽ già yếu chết đi thì phi thăng rời khỏi thế giới này, cho nên, hắn không có khả năng vĩnh viễn thủ hộ Thiên Linh Môn. không bằng đợi đến lúc thích hợp cùng Tuyết Hoa tiến vào Thái Hư Huyễn Cảnh.
"Vâng, ta biết chàng nhất ngôn cửu đỉnh, ta sẽ chờ ngày đó đến." Tuyết Hoa có chút nghẹn ngào. Tiên Quân thật sự là mĩ nam hoàn hảo dịu dàng, nàng gặp và được hắn sủng ái quả thật là may mắn.
"Nàng còn đau không? Có đói bụng không? Thường Hưng Thường Đức đã nấu cháo rồi, chờ nàng tỉnh sẽ ăn." Hạ Lăng Vân hỏi.

Tuyết Hoa lắc nhẹ đầu, nói: "không đau, nhưng cũng không đói." Thân thể nàng giờ rất mỏi không muốn nhúc nhích.
"Bụng nàng không đói vì nàng ăn Tích Cốc Đan." Hạ Lăng Vân đặt nàng lên giường, đứng dậy xuống giường phân phó, "Ta lấy cháo cho nàng ăn. Ăn xong, nàng lại nghỉ ngơi. Những ngày này, nàng chậm rãi điều dưỡng thân thể."
Nàng giờ gầy trơ xương, lúc hắn sờ còn chạm tới xương cốt, hi vọng nhanh chóng nuôi nàng béo chút ít.
Thấy hắn đi ra ngoài trong mắt Tuyết Hoa khẽ chuyển, sau đó quyết định biến hóa.
Bạch quang mờ mịt, thất vĩ thiên hồ nhanh chóng biến lớn, thành một thiếu nữ với mái tóc đen dài.
Nàng cầm tóc nhìn, lập tức thất vọng, tóc của nàng khô xơ nghiêm trọng. Nhìn nhìn cơ thể, nàng xấu hổ không chịu nội. Đây là xương sườn đấy nha, tuyệt đối không thể để Tiên Quân nhìn thấy dáng vẻ này.
Nàng vừa quyết định biến hóa thành hồ ly đã nghe tiếng Hạ Lăng Vân kinh ngạc: "Tuyết Hoa, nàng biến hóa hoàn toàn rồi à? Thiếu nữ trước mắt gày gò tóc dài đen, da nàng rất trắng nhưng chỉ hơi khô giống như thiếu nước.
Tuyết Hoa muốn khóc, nàng ngày đêm chờ đợi bản thân biến hóa hoàn toàn, hoàn mĩ vô khuyết, khiến hắn phải kinh diễm bởi dáng vẻ của nàng, không nghĩ tới lần đầu tiên biến hóa lại là dáng vẻ xấu xí như này, còn hết lần này tới lần khác bị hắn nhìn toàn bộ.
Được rồi, nếu như hắn có thể tiếp nhận dáng vẻ xấu xí của nàng, nàng còn lo vẻ đẹp của mình không mê hoặc được hắn sao?
Tuyết Hoa tự an ủi sau đó lấy bộ y phục trong vòng tay Như Ý mặc vào, rồi kéo chăn mỏng trùm kín người, kêu lên: "Tiên Quân, người có thể quay lại rồi."
Hạ Lăng Vân xoay người lại, nhìn thấy nàng bọc kín chăn, ngồi trên giường, đôi mắt đen tràn ngập chờ mong.
Thản nhiên đi đến bên cạnh nàng, hắn ngồi trên mép giường mỉm cười nói: "Tuyết Hoa, cháo nấu đủ lửa rồi, nàng mau ăn đi."
Nhìn mặt hắn, Tuyết Hoa làm nũng: "Người đút ta?" Tiên Quân quả thật là núi thái sơn sụp đổ mặt cũng không đổi sắc, nhìn nàng biến hóa hoàn toàn, cả dáng vẻ xấu xí lúc nãy cũng không có biểu hiện gì, giống như nàng đẹp hay xấu, trong lòng hắn đều như nhau.
"Ừ." Hạ Lăng Vân vốn định đút cho nàng đấy, chỉ là nàng đã biến hóa thành người, trong lòng có chút bối rối.
Cầm thìa múc một muôi cháo cá hắn nói: "Ta nếm qua rồi, vừa vặn."
Tiên Quân đối với nàng quả thật là quan tâm đầy đủ. Cháo trong miệng vừa ấm, nàng nhìn về phía hắn ánh mắt tràn ngập dịu dàng.
Chống lại ánh mắt tình cảm của nàng, trong lòng Hạ Lăng Vân đột nhiên rung động. Nàng hâm mộ hắn thật lâu, coi hắn gần như là trụ cột tinh thần. thật là nữ hài tử ngốc...
"Ăn ngon không?" hắn nhẹ nhàng hỏi.
"Ăn ngon." Tuyết Hoa hưng phấn nói, đây là do Tiên Quân đút đấy, dù không thể ăn nàng cũng cảm giác ăn ngon.
"Tuyết Hoa, trong lúc nàng bế quan, Thanh Viễn và Uyển Trân đã kết hôn rồi." hắn vừa đút cho nàng vừa giới thiệu chuyện xảy ra 17 năm qua.


Sau khi Thanh Viễn xây xong nhà, mua đồ dùng, thì bắt đầu xử lí việc hôn lễ. Sinh hoạt của tu sĩ vốn đơn giản, Hàn Tu tập trung toàn bộ đệ tử tại hồ Nữ Thần, đặt ba mươi mấy bàn tiệc, đêm xuống tân lang tân lương bái bức họa của tổ sư khai môn Thiên Linh Môn.
"thật đáng tiếc, bỏ lỡ cơ hội xem náo nhiệt." Tuyết Hoa tiếc hận nói.
Hạ Lăng Vân mỉm cười nói: "Sau ngày kết hôn của bọn họ, ta đi tìm tứ sư thúc và đại đồ đệ, nhị đồ đệ."
"Sau đó? Bọn họ có vượt qua không?" Tuyết Hoa quan tâm nói. Nàng biết rõ Hạ Lăng Vân rất quan tâm tới bọn họ.
"Tứ sư thú Tử Trúc Tiên Quân đã về cõi tiên rồi. Đại đồ đệ Tiếu Thanh Ninh cũng qua đời. Nhị đồ đệ Cố ThanH Vân đang ở ngưỡng ngũ phẩm. Sau khi ta đưa linh đan đỉnh cấp của nàng cho hắn, hắn thuận lợi đột phát tiến giai thành lục phẩm tu sĩ rồi." Hạ Lăng Vân thở dài nói, giọng nói lộ ra áp lực và buồn vô cớ.
Tu sĩ càng tu luyện càng gian nan, nếu như nhất phẩm tu sĩ tiến giai thành nhị phẩm tu sĩ là tỷ lệ 60%, tam phẩm tu sĩ tiến giai thành tứ phẩm tu sĩ chỉ có 10%, ngũ phẩm tu sĩ tiến giai thành lục phẩm tu sĩ không tới ba phần nghìn, lục phẩm tu sĩ vượt qua thực tiến vào tiên thành thất phẩm tiên quân thì chưa tới một phần vạn.
Tính cả Nhị đồ đệ Cố Thanh Vân sau khi xuất quan, hắn và Khiếu Nguyệt Chân Quân, thì Thiên Linh Môn chỉ có năm người lục phẩm chân quân.
Trước mắt ở Thiên Linh Môn tu vi cao nhất có năng lực tọa trấn môn phái là bát phẩm tiên hoa Lục Mẫu Đơn và thất phẩm Tiên quân là hắn. Thực lực như vậy cũng gọi là khá trong đại lục Ngũ Nguyên, nhưng mà con người thì phải nhìn xa trông rộng, hắn vẫn chưa yên tâm về Thiên Linh Môn.
Nghe Hạ Lăng Vân nói lại chết một đồ đệ, còn là đại để tử, Tuyết Hoa an ủi hắn: "Chàng đừng quá đau lòng." Đứa nhỏ đầu tiên đối với mỗi người mà nói đều rất đặc biệt, không phải là những đứa nhỏ khác có thể thay thế, Hạ Lăng Vân mất đi đệ tử này, trong lòng nhất định bi thương.
"Ta không sao." Hạ Lăng Vân bình tĩnh...đút nàng ăn, nói: "Đây là chuyện mà những tu sĩ trường thọ gặp phải. Kinh nghiệm nhiều, sẽ dần lạnh nhạt."
hắn đã tham gia tang lễ của sư tổ, mười bảy năm trước, hắn cũng đã cử hành tang lễ cho vị sư thúc tổ cuối cùng.
hắn người tóc bạc tiễn người tóc đen, tiễn sáu đồ đệ, tôn bối đầu tiên chết già, hai mưới mấy đồ tôn đồ tằng tôn mất, tâm đã lạnh, cho nên chỉ thương tâm một hồi rồi khôi phục.
"Tiên Quân, ta vĩnh viễn ở cùng chàng." Tuyết Hoa kích động nói, "Ta sẽ tu luyện thành cửu vĩ thiên hồ, không già không chết, vĩnh viễn làm bạn với chàng." Có thể thông qua Thái Hư Huyễn Cảnh, tương lai nhất định luyện thành cửu phẩm Tiên Tôn, cho nên bọn họ sẽ vĩnh viễn vĩnh viễn ở cùng mộtchỗ.
Hai con ngươi sáng rực, Hạ Lăng Vân cười như gió xuân ấm áp, "Ta biết." Sau lần bế quan đầu tiên tu vi của nàng tăng mạnh, hắn cũng mong chờ nàng sẽ vĩnh viễn làm bạn với mình.



Thử đọc