Hồ Nữ - Chương 97

Tác giả: Dịch Ngũ

Đánh dấu

Thất Vĩ Thiên Hồ Tuyết Hoa (Hạ)
Hồ nước nhộn nhạo, xa xa có một con cá chép vàng kim bơi nhanh về phía này, sau đó biến thành nửa người nửa cá trước mặt bọn họ.
"Tuyết Hoa, rốt cục ngươi cũng bế quan xong." Cá tinh xinh đẹp Thủy Ngọc vui vẻ nói, quay quanh Tuyết Hoa.
"Cá chép, ta và ngươi đã từng nói qua, không cho phép tìm Tuyết Hoa." Hạ Lăng Vân lạnh lùng nói, sắc mặt vô cùng nghiêm khắc, quanh thân lộ ra nộ khí.
"Ta không làm hại nàng cũng không đụng vào người nàng, người không có quyền cấm ta tiếp cận nàng. Ta có thể cảm giác được, nàng và người không có khế ước linh sủng. Nàng không phải là linh sủng của người." Cá tinh Thủy Ngọc lời lẽ hùng hồn nói, đối mặt với khí thế của thất phẩm Tiên Quân không cam lòng hạ phong.
"Hừ, nếu ngươi dám làm chuyện gì xấu với nàng, ta giết ngươi!" Hạ Lăng Vân sẵng giọng nói, không giải thích mối quan hệ của hắn và Tuyết Hoa.
Nghe hai người đối thoại, Tuyết Hoa lập tức hồ đồ rồi, "Tiên Quân, hắn làm gì với ta?" Nàng và cá chép tinh chỉ gặp mặt một lần, khi đó một người trên bờ một người dưới nước, có thể làm chuyện xấu gì? Mà cái gì gọi là chuyện xấu?
Hạ Lăng Vân ấn cái đầu hồ ly của nàng, phân phó: "Nàng không cần biết rõ. Về sau cách xa hắn một chút." Tuyết Hoa đơn thuần không cần phải biết những việc kia.
"Vì sao ta không nên biết?" Tuyết Hoa càng thêm hiếu kì rồi, con mắt xoay tròn nhìn cá tinh. Tiên Quân không có khả năng coi chừng nàng suốt ngày, chờ có thời gian, nhất định nàng sẽ hỏi con cá tinh này.
"Tuyết Hoa, đã lâu không gặp, ta rất nhớ ngươi." Cá tinh chớp chớp lông mi dày, giận giữ nói: "Bây giờ ta không công kích bất cứ linh sủng nào đi dạo bên hồ Nữ Thần, đáng tiếc...những linh sủng kia vẫn không chịu để ý đến ta."



Vẻ mặt tinh xảo dịu dàng, gương mặt tuyệt mĩ khó phân biệt nam nữ tràn ngập ủ rũ, nếu là người khác nhìn thấy, nói không chừng nổi lòng thương, đáng tiếc trước mặt hắn là một hồ ly giống cái, dung mạo không thua kém hắn, một người là Tiên Quân định lực siêu cường, đối với hành vi lúc trước của hắn chán ghét cực điểm, sắc mặt không chút thay đổi.
Tuyết Hoa nghe xong cười ra tiếng, "Ngươi là linh cá, chúng là linh thú, đương nhiên không thể chơi cùng một chỗ." Nàng đoán chừng Hồng Linh, Mị nhi, Tuyết Linh còn có linh hạc vốn thích ăn cá càng muốn ăn con cá tinh hoang dã hơn 2000 năm này. Về phần nàng, nàng không có khẩu vị, vì hắnđã biến hóa nửa hình người, linh trí phát triển không khác con người là mấy, nàng ăn không vô.
"Ta vì lên bờ mà khổ tâm tu luyện, những mỗi lần lên bờ, không đến một ngày thì phải xuống nước." Thủy Ngọc phiền não vươt vuốt đuôi cá kim sắc nói: "Ta lúc nào mới có thể hoàn toàn có thể thoát khỏi mặt nước sinh tồn?" hắn tiếp tục ngưng tụ nước thấm ướt thân thể của mình, bằng không mộtlúc nữa đuôi cá của hắn sẽ bị khô quắt thôi.
"Ngươi đi tìm tu sĩ làm chủ nhân." Tuyết Hoa nhiệt tình đề nghị, "Chỉ cần kí kết khế ước linh sủng với tu sĩ nhân loại, sẽ có rất nhiều chỗ tốt." Chủ nhân tu luyện linh lực có một bộ phận thông qua khế ước chảy vào cơ thể linh sủng, biến thành linh lực của linh sủng.
"Tuyết Hoa, ngoại trừ tu sĩ sinh hoạt trường kì bên hồ Gian Hà, cực ít người sẽ nguyện ý kí khế ước linh sủng với một con cá. Hạ Lăng Vân lạnh lùng nói, "Nhân sinh sống trên mặt đất, cá rời nước không thể sống, tu sĩ nuôi một linh sủng không thể giúp mình chiến đấu làm gì?"
Nguyên nhân tu sĩ nuôi dưỡng linh sủng chủ yếu là gia tăng bảo hộ thực lực bản thân, tiếp theo là để xóa đi sự cô đơn. Các đệ tử Thiên Linh Môn cũng biết hồ Nữ Thần có một đầu cá tinh 2000 năm, nhưng không ai muốn thử kí kết linh sủng cùng nó. Linh đan giới tu tiên không phải là dược liệu bình thường, một số ít tu sĩ nghèo không gom góp được linh đan để tu luyện, càng không có người nguyện ý cầm linh đan trân quý đem cho một con cá tinh không phải linh sủng của mình.
"Chỉ cần ta có thể tu luyện thành tiên, ta có thể rời khỏi mặt nước rồi." Thủy Ngọc nắm chặt hai tay hét về phía Hạ Lăng Vân, hắn không có sự trợ giúp của tu sĩ nhân loại, đau khổ tu luyện 2000 năm, giờ chỉ kém chút nữa là có thể thành tiên rồi.
Lạnh lùng liếc nhìn hắn, Hạ Lăng Vân rất nhanh rửa sạch cho Tuyết Hoa, chậm rãi bay khỏi mặt nước lên bờ. một đạo linh lực thoáng qua người hắnvà nàng, nhanh chóng nước trên người lập tức bốc hơi.
"Cá chép, không cho phép ngươi lại làm loại chuyện hèn mọn bỉ ổi trước mặt Tuyết Hoa, nếu không, ta thật sự không tha cho ngươi!" Hạ Lăng Vân lạnh lùng nói, hai mắt hiện lên sát khí.
Tuyết Hoa bế quan, con cá tinh này đôi khi không hiểu chuyện vượt khỏi thủy vực của nó lặng lẽ nhìn Tuyết Hoa tu luyện. Bởi vì nó không làm hại bất cứ người nào cũng không làm ảnh hưởng tới quá trình tu luyện của Tuyết Hoa, nên Hạ Lăng Vân cho rằng cá tinh muốn học trộm, liền không để ý. Năm thứ hai vào một trăng tròn nó lại tới tìm Tuyết Hoa, sau đó ở xa nhìn trộm nàng hưng phấn nghịch nước, hành vi có chút lạ thường.
Hạ Lăng Vân vẫn không rõ, mặc kệ cá tinh. Sau này mấy lần, hai năm đều vậy, càng khiến Hạ Lăng Vân khó hiểu. Năm thứ tư, bởi vì môn phái có việc nên hắn đi hơn một tháng, phái thất đồ đệ Thanh Bình thay mình bảo vệ Tuyết Hoa.
Sau khi trở về, Thanh Bình báo cáo với hắn chuyện này, cũng nói cho hắn biết đây là chuyện gì, hắn tức giận suýt chút nữa muốn giết chết con cá tinh gọi là di sản tổ tiên Thiên Linh Môn để lại.
Về sau hắn nghiêm cấm không cho phép con cá tinh tới gần Tuyết Hoa, đuổi nó đi tìm những sinh vật giống cái, còn phái người ra ngoài mua 500 con cá chép mái nuôi thả trong hồ Nữ Thần.
Con cá này nếu dám làm chuyện hèn mọn bỉ ổi với Tuyết Hoa, hắn thật sự sẽ hạ sát thủ.
Nhìn Hạ Lăng Vân ôm Tuyết Hoa rời khỏi, cá tinh xinh đẹp u buồn. Vị Tiên Quân này thật cường đại, hắn không dám chọc giận. Nhưng mà hắn vất vả lắm mới tìm được một linh thú mà mình thích, vì sao không được tiếp cận?

Trong hồ có mấy con cá chép cái, nhưng cũng chỉ là cá, hắn không thèm ở chung một chỗ với bọn nó, để sau này trong hồ Nữ Thần xuất hiện đời sau của hắn, rồi lại chính mắt nhìn... những đời sau không có linh trí bị tu sĩ loài người ăn thịt.
Toàn thân khô thoáng, còn tỏa ra mùi hoa quế, được vòng tay quen thuộc ôm lấy, cảm giác đói khát lúc tu luyện không còn, Tuyết Hoa...bắt đầu buồn ngủ, ngáy, sau đó rơi vào mộng đẹp.
Lại thấy màn sương trắng, hồ ly Tuyết Hoa cố gọi: "Nhân viên quản lý, nhân viên quản lý, phụ thân, phụ thân..." Sương trắng xuất hiện thì chắc là nhân viên quản lí rồi, nhưng cũng không loại trừ khả năng có thể thông qua làn sương nhìn thấy phụ thân.
Trong sương mù một giọng nữ vang lên: "Rốt cuộc ta phát hiện ra phương thức các ngươi liên hệ rồi. Cuối cùng là ai, vì sau xuất hiện nữ phụ, bắt đinam nhân ta an bài cho Lệ Quân Hoa hả? Khiến sắp xếp của ta toàn bộ rối loạn!"
Nàng ta bất mãn cao giọng: "Tiểu hồ ly Tuyết Hoa chỉ là một linh sủng, Hạ Lăng Vân nuôi ở bên hồ Nữ Thần. Lệ Quân Hoa bởi yêu thích mèo chó, cho nên có chút tình cảm với hồ ly mà Hạ Lăng Vân nuôi. Tuyết Hoa sao lại có huyết thống thiên hồ? Nàng ta sao lại nhớ lại, vì sao lại có bàn tay vàng ta sắp đặt cho Lệ Quân Hoa? Chi chủ Thái Hư Huyễn Cảnh mặc dù có thê tử thiên hồ, nhưng không có đời sau, hắn thưởng thức Lệ Quân Hoa có cùng thuộc tính phong hỏa giống mình, vốn muốn ban cho Lệ Quân Hoa thêm...cơ duyên và bảo vật, kết quả bây giờ hắn lại có hai nữ nhi."
Giọng nhân viên quản lí thứ n nói: "Dịch Ngũ, ta là nhân viên quản lí thứu n của Tấn Giang, ngươi không biết Tấn Giang có quy định, không cho phép viết văn Np sao? Biên tập của ngươi không nói cho ngươi biết?"
Giọng nói nữ vang lên: "Ta đây viết văn nữ cường, nam nhân là mây bay. Nữ nhân vật chính Lệ Quân Hoa sẽ không kết hôn, kết giao với mấy nam nhân có quan hệ gì?"
Nhân viên quản lí thứ N mạnh mẽ nói: "không được, tuyệt đối không cho phép! Vì một Tấn Giang trong sạch, tất cả tiểu thuyết không phù hợp đều xử lí tất. Tiểu hồ ly Tuyết Hoa và Tiên Quân là vận mệnh an bài, ngươi không được thay đổi, nếu không cứ đợi chủ đề bị khóa đi!"
Trong mộng, Tuyết Hoa nghe mơ mơ màng màng, không khỏi lên tiếng hỏi: "Xảy ra chuyện gì?" Nghe được nàng vốn là linh sủng bình thường, vì để Lệ Quân Hoa và Hạ Lăng Vân bồi dưỡng tình cảm mới tồn tại, trong lòng trào dâng thương cảm.
Hai thanh âm đồng thời ngừng lại. thật lâu, Dịch Ngũ nói: "Tiểu hồ ly đang yêu, tốt nhất ngươi cái gì cũng không nên biết, nếu không thế giới của ngươi sẽ sụp đổ." Vì không để bị khóa, nàng đành phải khuất phục.
Nhân viên quản lí thứ n cũng nói: "Tuyết Hoa, quên hết những gì ngươi vừa nghe, thật vui vẻ mà trải qua cuộc sống của ngươi."
Dịch Ngũ cũng nói: "Quên mất đi, vừa rồi ngươi không nghe được cái gì. Quên đi, quên đii..."
Nhân viên quản lí cũng nói: "Quên đi, quên đi...."
Hai người không ngừng nói "Quên đi" ý niệm cường đại liên tục quanh quẩn trong đầu Tuyết Hoa, ánh mắt nàng lập tức mơ màng. Đợi đến lúc nàng tỉnh lại, đã thấy mình ở Thái Nguyên Cung trong Thái Hư Huyễn Cảnh.
Oa, có thể gặp phụ thân rồi.
Tiểu hồ ly Tuyết Hoa hưng phấn chạy qua cầu thang bích ngọc, nhìn Hạo Linh Tiên Tôn đang chống tay vào cằm ngủ trên ghế.
Cung điện xa hoa tinh xảo, một mình Tiên Tôn cô tịch, tình cảnh này khiến Tuyết Hoa bi thương. Phụ thân, người quá đáng thương.
"Phụ thân, phụ thân, con đã trở về." Tuyết Hoa không ngừng kêu, vung vẩy bẩy cái đuôi nhào vào ngực người.
"Lệ Nhi?" Hạo Linh Tiên Tôn bị đánh thức, thấy mấy tiểu hồ ly vung vẩy mấy cái đuôi nhào vào ngực mình vội vàng ôm lấy.
"A, Tuyết Hoa?" Ông nhìn bốn phía, lập tức hiểu rõ: "Ta ngủ rồi, con tiến vào mộng ta, chúng ta gặp nhau."


Ông cao hứng vuốt ve đầu Tuyết Hoa nói: "Để ta cảm ứng xem gần đây con thế nào." Xong ông duỗi ngón tay điểm vào mi tâm hồ ly của Tuyết Hoa.
Chỉ chốc lát sau, ông thỏa mãn gật đầu nói: "Thông qua trí nhớ của con, ta biết rõ con tiến vào "Tiên" giai rồi. Vẫn là mẫu thân con lợi hại, con phát triển rất nhanh."
Ông vuốt ve bộ lông hồ ly mềm mại của Tuyết Hoa, nói: "Hạ Lăng Vân quả thật không tệ, tuy hắn coi trọng trách nhiệm hơn con, nhưng hắn rất coi trọng lời hứa dù không yêu con nhưng sẽ vĩnh viễn sủng con, trung thành với con." Cho nên ông mới yên tâm để Tuyết Hoa đi.
"Tiên Quân không yêu con, sẽ vì trách nhiệm và hứa hẹn mà tốt với con?" Tuyết Hoa cảm thấy lo lắng.
"Chuyện này con an tâm, một số người có tình yêu nhiệt huyết như núi lửa, có ít người tình yêu lại tĩnh lặng như nước chìm dưới biển sau, có kẻ coi tình yêu như một cơn gió thổi qua."
Ông an ủi nữ nhi: "Tuổi thọ tu sĩ dài dằng dặc, lý trí và tỉnh táo là đặc điểm chung của bọn họ, khiến bọn họ động tình không dễ dàng, nhưng một khi động tình, thì đó chính là trường tình, với năng lực và dung mạo của con, Hạ Lăng Vân toàn tâm yêu mến con là chuyện sớm muộn."
Năm đó đôi mặt với sự truy đuổi của mẫu thân Tuyết Hoa, người vứt bỏ hồng trần như ông cũng thất bại thảm hại, vứt bỏ cố kị cùng nàng ở một chỗ.
"Tuyết Hoa, Lệ Nhi không có năng lực đi vào giấc mơ như con, con cần phải tìm hiểu tin tức của muội muội, đợi lúc tiến vào mộng phụ thân cũng có thể biết rõ tin tức của Lệ Nhi."
Hạo Linh Tiên Tôn dịu dàng dặn dò, vẻ mặt tuấn mĩ che lấp sự nhớ nhung với hai nữ nhi.
"Dạ, con biết rõ. Phụ thân, con nhất định sẽ tu luyện pháp thuật đi qua mộng cảnh, mỗi ngày gặp mặt với phụ thân trong mộng."
"Tuyết Hoa." Hạo Linh Tiên Tôn vui mừng nở nụ cười, "Conđúng là hài tử hiếu thuận."
Ông vuốt ve nàng, lo lắng nàng sẽ mau tỉnh lại, nhân tiên nói: "Tuyết Hoa con đã là thất vĩ thiên hồ rồi, giờ có thể biến hóa hoàn toàn. Mau, bây giờ ở trong mộng biến hóa cho phụ thân nhìn?"
"Vâng, để con thử xem." Tuyết Hoa lập tức nhảy xuống, dùng ý niệm biến hóa.
Bạch quang vây quan thân hồ ly, thân hình nàng nhanh chóng biến lớn, lông hồ ly biến thành tóc dài đen như thác nước, tứ chi kéo dài trở nên thon dài trắng nõn.
Đột nhiên Hạo Linh Tiên Tôn che miệng mỉm cười: "Đứa nhỏ này, đang ở trong mộng biến hóa còn không quên kiếm một bộ y phục." Thất phẩm Thiên Hồ không có năng lực ngưng tụ linh khí thiên địa thành y phục. Tuyết Hoa mặc bộ cung trang màu trắng là do nàng dựa vào ý niệm trong mộng tạo ra.
Tuyết Hoa sờ sờ lỗ tai, lỗ tai hồ ly không còn, mà thành lỗ tai người. Chạm vào tóc, nàng phát hiện tóc nàng đen dài, còn rất mượt.
"Phụ thân..." Nàng kinh ngạc vừa muốn nói chuyện, đã thấy Thái Nguyên Cung vặn vẹo, thân ảnh phụ thân nhanh chóng biến mất.
Hài tử, xem ra chủ động thi triển pháp thuật xuyên qua mộng cảnh tiêu hao rất nhiều tinh thần lực, con không nên thi triển nhiều.
Trong mộng, âm thanh hiền lành của Hạo Linh Tiên Tôn vẫn quanh quẩn. hiện thực, Tuyết Hoa đột ngột tỉnh lại, bởi vì đầu vô cùng đau đớn, giống như kim châm vào, nhịn không được kêu lên, thân thể co rúm lại.



Thử đọc