Hồ Nữ - Chương 61

Tác giả: Dịch Ngũ

Đánh dấu

Tình Thương Của Cha Như Núi
"Được rồi Tuyết Hoa, Hóa Hình Đan khẳng định không tốt như trong lời đồn cho nên mới bị các tiền bối vứt bỏ, trở thành phương thuốc thất truyền." Hạ Lăng Vân khuyên. Dục tốc bất đạt hắn hiểu, giờ hắn biết rõ chỗ thiếu hụt sau khi dùng Hóa Hình Đan cũng không tán thành việc nàng biến hình sớm.
"Nhưng mà, ta cảm thấy làm người thuận tiên hơn so với hồ ly. Ta muốn có hình người xinh đẹp như Lệ Nhi." Tuyết Hoa uể oải nói, giơ cái móng vuốt lông xù lên lộ ra móng vuốt hồ ly sắc bén. Móng vuốt hồ ly sao thuận tiện bằng ngón tay người?
"Tuyết Hoa, phụ thân ngươi là Cửu phẩm tiên tôn, nương ngươi là bát phẩm thiên hồ, tỷ muội của ngươi cũng biến hóa thuận lợi, cho nên chuyện ngươi biến thành người là chuyện sớm muộn, ngươi đừng vội vàng, coi chừng dục tốc bất đạt." Hạ Lăng Vân nói, đưa tay vuốt nhẹ lỗ tai nàng, thuận tiện chải lông cho nàng. Bộ lông nàng xõa tung mềm mại, cảm giác vuốt lên vô cùng thoải mái, lỗ tai của nàng cũng vậy hắn sờ trăm lần cũng không chán.
"Vậy phải bao lâu?" Tuyết Hoa uể oải nói, "Nếu không, ta tìm phụ thân cho đan dược, sau đó bế quan, tranh thủ phát triển?
"Tuyết Hoa, trước kia ngươi nhỏ, ta không nói cho ngươi biết, nếu tu sĩ dùng đan dược để tu luyện hiệu quả rất lớn, nhưng đến hậu kì, hiệu quả sẽ càng nhỏ."
Hạ Lăng Vân vuốt ve bộ lông mềm mại của nàng nó, "Nếu như linh đan có thể trợ giúp tu sĩ tu luyện không cần hạn chế, chẳng phải tất cả tu sĩ chỉ cần không ngừng tìm kiếm dược liệu trong thiên địa điều phối đan dược sau đó ăn vào là có thể thoát thai hoán cốt chờ tới ngày được phi thăng?
"Tu luyện vẫn nên làm từng bước, tu luyện hậu kì nếu tâm tình không ổn định, rất dễ dàng tẩu hỏa nhập ma." Hắn khuyên, "Tốc độ tu luyện của ngươi quá nhanh, tuy rằng tâm tính ngươi đơn thuần không dễ bị tẩu hỏa nhập ma, nhưng ta vẫn luôn lo lắng thân thể ngươi không chịu nổi."
Nếu tu sĩ dùng huyết nhục của tinh linh yêu quái luyện chế đan dược sẽ bị nỗi tuyệt vọng của chúng trước khi chết nguyền rủa, lúc tấn cấp linh lực sẽ bị hỗn loạn bạo phát tử vong, trừ phi có Thanh Tâm Đan - loại đan dược đỉnh cấp bảo hộ tinh thần.
"Tuyết Hoa, nếu như ngươi nôn nóng muốn tiến giai, hãy đi hỏi phụ thân ngươi có biện pháp khác không?" Hắn nói, "Hơn bảy nghìn năm trước phụ thân ngươi đã là cửu phẩm tiên tôn, bây giờ lại là chi chủ của Thái Hư Huyễn Cảnh, kế thừa những tri thức của giới tu tiên thời thượng cổ."



Tuyết Hoa nghe hắn nói vô cùng có đạo lý, mà phụ thân nàng cũng không cho phép nàng tiếp tục bế quan, muốn tu vi linh lực của nàng phải bằng muội muội Lệ Nhi, nên nói: "Được rồi, ta nghe lời người."
Hạ Lăng Vân thấy vậy, liền tiếp tục nghiên cứu những... chai đan dược kia.
Đã biến lại thân hồ ly, Tuyết Hoa không chút khách khí nào mà bò lên đùi Hạ Lăng Vân, tìm vị trí nàng thích nhất.
Hạ Lăng Vân thấy vậy liền xách nàng lên nói. "Ngoan, ngồi xuống. Ngươi đã là thiếu nữ rồi, không thể bò loạn lên người khác." Từ lúc nhìn thấy hình người của nàng, hắn cảm giác mình đã không thể nào đối xử với nàng như là sủng vật rồi.
"Oa ô, oa ô..." Thấy hắn khách khí như thế, Tuyết Hoa lập tức mất hứng, vung vẩy móng vuốt giãy dụa.
Đặt nàng xuống bên cạnh, Hạ Lăng Vân cười nói: "Ngoan, nói tiếng người, nếu không ta sẽ không hiểu ngươi nói gì." Nàng nhỏ như vậy lại còn đáng yêu, hắn không nhịn được muốn bắt nạt nàng.
"Ta không muốn!" Tuyết Hoa vội vàng nói, hắn vừa đặt nàng xuống nàng đã nhanh chóng nhảy phốc lên người hắn.
"Tuyết Hoa, đừng làm rộn." Hạ Lăng Vân đành phải thả bình đan dược trong tay ra, bắt lấy nàng, hai tay đưa nàng lên cao, nói, "Tuyết Hoa, ngươi đã trưởng thành, không thể tùy tiện bò lên người ta." Sau khi đám đồ đệ kia của hắn được mười tuổi, hắn cũng không hề ôm bọn họ, huống chi Tuyết Hoa vẫn còn là một nữ hài tử chưa hoàn toàn biến hóa hết?
"Vì sao?" Tuyết Hoa thờ phì phì nói, "Ta phải ngồi trên người của Tiên Quân. Lệ Nhi so với ta còn lớn hơn, nhưng vẫn thường xuyên ngồi trên người phụ thân?"
"Hạo Linh Tiên Tôn là phụ thân của các ngươi." Hạ Lăng Vân uyển chuyển giải thích cho nàng.
"Không hiểu, nói chung là không hiểu." Tuyết Hoa nhe răng trợn mắt, cái đuôi hồ ly cũng bất mãn phủ phục lên bàn chân hắn.
"Haizz, việc này, về sau ta sẽ tìm người giải thích cho ngươi." Hạ Lăng Vân đành phải nói, sau đó đặt nàng vào lồng ngực mình, ngồi xuống nói, "Không nên lộn xộn, đừng làm trở ngại ta phân biệt đan dược. Nếu muốn ngủ, thì cứ chợp mắt một lát."
Hắn không biết khi nào thí luyện của hai người kết thúc, ảo cảnh có thể giống như bắt Lệ Quân Hoa khiến hai người tách ra không, Tuyết Hoa muốn ngồi trong lồng ngực hắn thì cứ để nàng ngồi đi. Bọn họ ở cùng một chỗ, nếu như truyền tống thì chắc cũng tới một chỗ đấy.
Đan dược Tuyết Hoa mang ra có cách điều chế rất lạ, hắn một bên phân biệt các dược tính một mặt tìm hiểu cách điều chế, sau đó ghi lên giấy. Đây là cách điều chế của Hạo Linh Tiên Tôn, hắn chưa chắc có cơ duyên đạt được, chỉ có thể thông qua loại phương thức này phỏng đoán ra cách điều chế. Nếu như về sau hắn có khả năng rời khỏi Thái Hư Huyễn Cảnh, hắn có thể cùng các đệ tử phòng dược điều chế những... linh đan đỉnh cấp này.
Vui vẻ nằm rạp vào trong lồng ngực hắn, Tuyết Hoa gật đầu nói, "Vâng. Tiên Quân." Khí tức nhẹ nhàng khoan khoái của hắn lập tức bao phủ người nàng, khiến nàng vui vẻ thỏa mãn.

Ngẩng đầu nhìn hắn chăm chú phân biệt linh đan, có đôi lúc nhíu mày suy tư, trong lòng Tuyết Hoa nhộn nhạo ôm ấp tâm tư tình cảm thiếu nữ, ánh mắt long lanh.
Hạ Lăng Vân quá mức chuyên chú phân biệt linh đan, hoàn toàn không biết tiểu hồ ly hắn cho rằng còn quá nhỏ đang ôm ấp tâm tư thiếu nữ, mỗi ngày khi tỉnh giấc luôn mơ ước chiếm đoạt được tâm hắn.
Mặt trời bên trong ảo cảnh đã xuống núi, màn đêm buông xuống, ánh trăng yếu ớt, Tuyết Hoa ghé trong lồng ngực Hạ Lăng Vân say ngủ, tinh thần của Hạ Lăng Vân thì sáng láng, tiếp tục nghiên cứu những linh đan kia. Nơi này có một vài linh đan mà hắn cũng không biết tên, cách điều chế lại càng không phải nói, nhưng mà có thể phân biệt được dược liệu.
Thái Hư Huyễn Cảnh là sự tập hợp trí tuệ của rất nhiều cửu phẩm tiên tôn, đời sau cũng không có xuất hiện nhiều vị tiên tôn như vậy, càng không thể tạo ra pháp trận cỡ lớn như Thái Hư Huyễn Cảnh, cái này có phải biểu thị nay không bằng xưa, trí tuệ của giới tu tiên đại lục Ngũ Nguyên đang suy sụp?
Nếu như trí tuệ của giới tu tiên đại lục Ngũ Nguyên suy sụp, ít nhiều cũng liên quan tới Thái Hư Huyễn Cảnh. Bởi vì mỗi lần Thái Hư Huyễn Cảnh xuất hiện, giới tu tiên sẽ tổn thất một số ít tu sĩ phẩm giai cao, khiến cho đệ tử của bọn họ không tiếp nhận được sự dạy dỗ của sư phụ.
Có 6 vị tu sĩ mang theo bảo vật ra khỏi Thái Hư Huyễn Cảnh cuối cùng cũng phi thăng, trong đó có ba người bị lộ thông tin, có một đoạn thời gian rất dài bị người khác đuổi giết, có những bảo vật bị cướp đi. Mà những... bảo vật bị cướp đi cũng tổn thất rất nhiều tu sĩ.
Hạ Lăng Vân dừng lại nghỉ ngơi lại không nhịn được suy ngẫm.
Nhẹ nhàng vuốt ve tiểu hồ ly đang nằm trên đùi, khóe miệng hắn cong lên vui vẻ. Một lần nữa gặp lại nàng trong ảo cảnh thật sự là duyên phận. Nàng là nữ nhi của Hạo Linh Tiên Tôn, hắn không cần phải lo lắng cho nàng, lo nàng bị Hạo Linh Tiên Tôn ngược đãi. Hắn nếu không thể ra, cuộc đời này chỉ có thể tiếp tục ở lại trong ảo cảnh mà tu luyện, cho đến khi chết già hoặc phi thăng, hắn hi vọng nàng có thể thường xuyên tiến vào ảo cảnh làm bạn với hắn. Tiểu hồ ly, nàng có thể hóa giải mọi áp lực của hắn, nàng chính là niềm vui trong quá trình tu luyện tĩnh lặng của hắn.
Từ khi tiến vào sa mạc thí luyện, Tuyết Hoa chưa từng có giấc ngủ thoải mái, nàng ngủ rất sâu, thể xác và tinh thần đều được nghỉ ngươi, chỉ là trong lúc đó nàng lại nằm mơ, chính là làn sương trắng mênh mông.
"Nhân viên quản lí thứ n?" Nàng hét lớn, đưa tay sờ lỗ tai, sau đó phát hiện mình mọc ra một lỗ tai hồ ly.
Rất khó chịu nha!
Nàng lập tức ngưng thần, dùng tinh thần lực thay đổi hình tượng bản thân mình. Cách làm của nàng thành công, lỗ tai hồ ly thu lại, chuyển về vị trí lỗ tai người, hơn nữa cái đuôi hồ ly ở phía dưới cũng biến mất.
"Tuyết Hoa, nói cho ngươi biết một tin tức tốt, một tin tức xấu. Ngươi muốn nghe cái nào?" Giọng nói không phân rõ nam hay nữ của nhân viên quản lí thứ n vang lên.
Cứ luôn thần bí như vậy, sợ người khác nhận ra ngươi sao?
Tuyết Hoa bĩu môi: "Nhân viên quản lí thứ n, cám ơn ngươi đã kịp thời giúp ta ngăn cản cảnh vừa gặp đã yêu của nam thần và Lệ Quân Hoa. Ta muốn nghe tin xấu trước."
Nhân viên quản lí thứ n nói: "Tin xấu là, nương Lệ Quân Hoa là Dịch Ngũ đã phát hiện rất nhiều người có liên quan tới vận mệnh nữ nhi của nàng ta đã thoát khỏi quỹ đạo, đang tính bắt tay can thiệp để nó trở về quỹ đạo vốn có."
"Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Dịch Ngũ là tên khốn nạn nào?"
Tuyết Hoa nổi giận đùng đùng nói, "Rốt cuộc Lệ Quân Hoa có mấy mẫu thân? Nương thân sinh ra nàng ta không phải đã chết tại dãy núi hằng cổ sao? Chẳng lẽ dưỡng mẫu nàng ta nói dối? Bằng không thân nương của nàng ta đã làm thuật thôi miên khiến dưỡng phụ dưỡng mẫu của Lệ Quân Hoa nghĩ rằng bà ta đã chết?"
"Cái này... Tạm thời là bí mật, tóm lại nương của nàng ta vô cùng cường hãn. Ngươi đừng mắng, cẩn thận bị bà ta giết chết."
Nhân viên quản lí thứ n nói, "Tin tốt là, ngươi sau khi biến thành tiểu hồ ly, quá dễ thương, nên rất nhiều người yêu thích, nương Lệ Quân Hoa không dám mạo hiểm giết chết ngươi, hoặc đem ngươi vứt đi đấy."


"Bà ta sẽ làm gì?" Tuyết Hoa cảnh giác hỏi.
"Không biết. Ngươi mau chóng... biến thành... người, thoát khỏi bản năng hồ ly." Giọng nói của nhân viên quản lí thứ n dần dần mơ hồ, "Ta và ngươi... liên hệ quá nhiều lần, Dịch ngũ... phát giác ra có người cố ý quấy rối rồi, bắt đầu quay lại kiểm tra...tìm kiếm..."
"Kiểm tra, tìm cái gì?" Tuyết Hoa vội vàng hỏi, sau đó đợi thật lâu cũng không có hồi đáp.
Dịch Ngũ, cái người này nghĩ thế nào thế, an bài cho nữ nhi thân sinh rất nhiều nam nhân chính là biểu hiện của sự yêu thương sao? Không nghĩ ra! Nhưng mà người này có vẻ pháp lực cường đại, ngay cả nhân viên quản lí thứ n xuất quỷ nhập thần cũng kiêng kị bà ta.
Tuyết Hoa vừa nghĩ đến, bắt đầu đi qua làn sương mù, hi vọng có thể biểu diễn dáng vẻ hình người hoàn mĩ của nàng cho Hạ Lăng Vân thấy.
Nhưng mà, nam thần nàng còn chưa tìm được đã thấy được boss lớn phụ thân Hạo Linh Tiên Tôn.
"Phụ thân?" Tuyết Hoa kinh ngạc nói, sương trắng tiêu tan, nàng đứng trong hoa viên Thái Nguyên Cung. Trong hoa viên có vài gốc hoa vạn năm, nàng còn tứng thấy tinh linh hoa. Những... tuấn nam mĩ nữ đều là những người đẹp nhất, tuy rằng bọn họ sống vạn năm nhưng rất đơn thuần, giống như những hài tử được nuôi dưỡng trong nhà nhiều năm.
"Ồ, Tuyết Hoa, tại sao con lại xuất hiện trong mộng của ta?" Hạo Linh Tiên Tôn lập tức kinh ngạc nói, "Chẳng lẽ đây là mộng chi lực của thiên hồ?"
Kinh ngạc nhìn dáng vẻ hình người hoàn mĩ của nàng, ông mở rộng hai tay nói: "Nữ nhi ngoan, lại đây để phụ thân nhìn kĩ con." Vẻ mặt tràn ngập tình yêu thương.
Tuyết Hoa nhanh chóng bổ nhào vào lồng ngực của phụ thân, ngẩng mặt lên ngọt ngào gọi: "Phụ thân." Tuy rằng đang ở trong mộng, nhưng nàng có thể cảm nhận được huyết mạch tương liên.
Hạo Linh Tiên Tôn nhìn chăm chú vào nữ nhi, tràn ngập tưởng niệm nói: "Rất giống, dung mạo của con lúc biến hình hoàn toàn giống y đúc mẫu thân con." Ông vuốt ve gương mặt nhỏ nhắn thanh tú của nàng, gương mặt tuấn mĩ như ngọc thoáng chút bi thương.
"Phụ thân, người đừng quá thương tâm, nếu mẫu thân biết người thương tâm như vậy sẽ đau lòng đấy." Tuyết Hoa đau lòng trấn an phụ thân.
"Đúng, nàng tuy mất, nhưng đã để lại con và Lệ Nhi."
Hạo Linh Tiên Tôm ôm lấy Tuyết Hoa ngồi trên ghế dài dưới gốc cây hoa anh đào hỏi, " Con thật tâm thích Hạ Lăng Vân đúng không? Con đó tuy nhỏ nhưng tâm tư thì đã trưởng thành, không khác gì so với nương con năm đó."
Tuyết Hoa xấu hổ kêu lên, "Phụ thân..."
"Tuyết Hoa, thời gian Thái Hư Huyễn Cảnh xuất hiện ở bên ngoài rất nhanh chấm dứt. Hạ Lăng Vân thông qua thí luyện, có thể lựa chọn tiếp tục tu luyện trong ảo cảnh, hoặc rời khỏi."
Hạo Linh Tiên Tôn nói, "Phàm là tu sĩ thông qua thí luyện, có thể quyết định ở lại ảo cảnh nơi linh khí nồng đậm này tiếp tục tu luyện, hoặc trở lại đại lục Ngũ Nguyên. Từ khi phụ thân tiếp nhận ảo cảnh, chỉ có một tu sĩ thông qua thí luyện vì còn có nhiều lo lắng trong lòng mới lựa chọn rời đi."
"Nhất định Lăng Vân Tiên Quân sẽ rời đi." Tuyết Hoa không cần nghĩ ngợi nói, "Hắn là trưởng lão của Thiên Linh Môn, gần đây coi việc thủ hộ Thiên Linh Môn là trách nhiệm của mình."
"Ta biết rõ. Tuyết Hoa, con sẽ cùng hắn rời đi sao?" Hạo Linh Tiên Tôn dò hỏi, không nỡ rời xa nữ nhi mới gặp lại không lâu.
Tuyết Hoa cúi đầu nghĩ ngợi, nói: "Phụ thân, con cũng không muốn rời xa người, nhưng mà, con..."
Nàng khó xử, một bên là tình yêu, một bên là tình thân.
"Phải đi thì đi thôi, đại lục Ngũ Nguyên có câu nói, nữ nhi trưởng thành không giữ được, giữ lại sẽ sinh ra oán hận, phụ thân sẽ không để nữ nhi phải đau khổ."
Hạo Linh Tiên Tôn dịu dàng nói, gương mặt hiền lành, "Tuyết Hoa, nếu Hạ Lăng Vân lựa chọn rời khỏi, con đi theo hắn là được."
"Phụ thân..." Tuyết Hoa kích động ôm cổ phụ thân, vùi mình vào lồng ngực ấm áp của phụ thân, "Chúng ta có thể gặp mặt trong mộng không?"
"Chủ động nằm mộng, và khống chế mộng là một pháp thuật tinh thần, con đã thức tỉnh năng lực này, chỉ cần có ý thức khống chế, tiến vào mộng của phụ thân, gặp mặt phụ thân cũng không phải là việc khó."
Hạo Linh Tiên Tôn nói, "Muội muội con vẫn bực bội cái tên Lâm Vân Phàm kia, theo ta nghĩ hẳn là thích hắn rồi. Tiến vào Thái Hư Huyễn Cảnh đợt này có vài tu sĩ đặc biệt ưu tú, hơn nữ ý niệm đều rất cường đại. Tên Lâm Vân Phàm này cũng thế, có thể Lệ Nhi sẽ theo hắn rời khỏi huyễn cảnh."
"Tỷ muội các con rời khỏi huyễn cảnh, dù năng lực của phụ thân có cường đại tới đâu cũng không che chở được các con rồi, các con nhất định phải giúp đỡ, bảo vệ lẫn nhau."
Ông ôm lấy nữ nhi ở trong mộng, khích lệ nói, "Nhìn trúng mục tiêu phải dũng cảm. Thiên Hồ là xinh đẹp nhất, sau khi biến hóa cũng hoàn mĩ nhất, làm gì có chuyện không chiếm được tâm của nam nhân."
"Phụ thân..." Tuyết Hoa kích động nhìn phụ thân, trong lòng tràn ngập áy náy.



Thử đọc