Hồ Nữ - Chương 155

Tác giả: Dịch Ngũ

Đánh dấu

Phiên Ngoại 4: Lệ Nhi Gia Nhập Thế Tục
trên bờ biển Đông Nam, lúc chuẩn bị chia tay Thanh Đồng đột nhiên lộ ra dáng vẻ yêu mị mỉm cười với Lệ Nhi và Tuyết Hoa, phóng thích mị hương chỉ hồ ly đực mới có, hi vọng hai hồ ly giống cái này sau khi tới kì động dục thì nhớ tới hắn.
Tuyết Hoa trúng chiêu, lập tức bị Hạ Lăng Vân ôm bay ra phía xa, Lệ Nhi cũng vậy, tâm loạn, máu huyết sôi trào, nhịn không được, ôm lấy cổ Lâm Vân Phàm đứng cạnh nàng, kiễng mũi chân nhiệt tình liếm láp. Liếm mặt hắn, mắt hắn, môi của hắn.
"Lệ Nhi, nàng tỉnh táo lại, bình tĩnh một chút, mau ăn hết." Bị Lệ Nhi đột ngột tập kích Lâm Vân Phàm cố gắng lấy ra Thanh Thần Đan mà Hạo Linh Tiên Tôn ban cho nhét vào miệng nàng, dỗ nàng ăn hết.
Lệ Nhi tuy bị dục niệm khống chế khiến thân thể nóng bừng nhưng vẫn còn chút lí trí, bên tai nghe thấy tiếng gọi quen thuộc, nàng không chút do dự nuốt dược.
Đan dược vào miệng hóa thành một luồng khí lành lạnh tản mát khắp người, Lệ Nhi buông Lâm Vân Phàm, vung quyền về phía Thanh Đồng đã bay mất gào hét, "Hồ ly tinh chết tiệt, ta nguyền rủa ngươi đoạn tử tuyệt tôn."
"Lệ Nhi." Lâm Vân Phàm không thể làm gì nói, "Nàng là con của tiên tôn cao quý và thiên hồ, sau này đừng nói lời thô tục." Đoạn tử tuyệt tôn những lời này Lệ Nhi học được từ đâu, nàng được chi chủ Thái Hư Huyễn Cảnh thân phận tôn quý giáo dưỡng, sao lại có thể tiếp xúc với những lời vô đức này... hay là lúc trêu đùa những tu sĩ trong ảo cảnh học được? Haizzz...
Lệ Nhi cảm thấy mất mặt, cho dù Tuyết Hoa cũng giống nàng, nhưng nàng quyết định tạm thời khôngtới Thiên Linh Môn, liền nói: "Tuyết Hoa, sau này tỷ sẽ đi Thiên Linh Môn tìm muội."
Sau đó nàng quay đầu nói với Lâm Vân Phàm: "Ta muốn đi chơi chỗ khác, ngươi có đi cùng ta? Ngươi không theo thì thôi, ta đi một mình." nói xong, nàng bay mất.
Cùng Lâm Vân Phàm rời huyễn cảnh, nàng thấy được tình cảm thắm thiết của hắn khi bảo vệ che chở tiểu sư muội Lệ Quân Hoa, cũng thấy hắn tỉ mỉ chăm sóc chiếu cố nàng, nhưng loại tình cảm này rất giống kiểu Hạ Lăng Vân sủng ái Tuyết Hoa, khiến trong lòng nàng bất mãn. Nàng có phụ thân, nhưng không muốn trói buộc phụ thân phải bảo vệ mình, nàng hi vọng hắn có thể không cố kị yêu nàng như Cảnh Thanh Viễn yêu chồn tuyết tiên tử.



Lâm Vân Phàm không dám để nàng đi một mình lập tức cáo từ Hạ Lăng Vân, phu thê Cảnh Thanh Viễn rồi lập tức ngự kiếm phi, thật ra tốc độ phi hành của nàng không nhanh, một lát hắn đã đuổi theo được.
Lệ Nhi tuy luôn bay về phía Tây Nam nhưng vẫn lắng nghe động tĩnh sau lưng. Dù biết Lâm Vân Phàm không dám bỏ mặc mình, nhưng thấy hắn đuổi theo, trong lòng nàng rất vui.
Quả nhiên, nàng mới bay không xa, đã nghe tiếng xé gió phía sau.
hắn đuổi theo nàng.
Khóe miệng cong lên, nàng hỏi: "Lâm Vân Phàm, chúng ta đi chỗ nào chơi?" Nàng lần đầu tới đại lục Ngũ Nguyên, hoàn toàn không biết nhân thế là gì.
"Ngọn núi phía Tây Nam có thác nước hùng vĩ, dòng suối trong lành và không gian yên tĩnh." Lâm Vân Phàm ngự kiếm bay cạnh nàng nói, "Lúc trẻ ta từng tới vùng Tây Nam thí luyện, rất quen thuộc địa hình bên đó, ta dẵn nàng đi chơi." hắn sẽ dẵn nàng tới nơi ít người lui tới.
Lệ Nhi thông minh tuyệt đỉnh, nghe xong biết Lâm Vân Phàm cố ý chọn nơi ít người, liền nói: "khôngcần, trong Thái Hư Huyễn Cảnh có rất nhiều ngọn núi thác nước đẹp, ta nhìn mãi cũng chán, ta muốn nhìn người, nhìn rất nhiều người. Tuyết Hoa nói con người có nhiều món ăn ngon, ta cũng muốn nếm thử."
Nàng lấy ra một viên cực phẩm linh thạch cỡ trứng bồ câu nói: "Lệ Quân Hoa từng nói, linh thạch vô cùng đáng giá. Nàng ta nói tu luyện cần linh đan có tiền cũng không mua được, linh đan cao cấp có thể đổi rất nhiều tiền, nhưng có nhiều tiền cũng chưa chắc mua được linh đan. Cha ta cho ta linh thạch, nên ta có rất nhiều tiền, sẽ không ăn hết tiền của ngươi."
Vẻ mặt Lâm Vân Phàm lộ ra ý cười, tuy hắn không giàu có, nhưng tuyệt đối có thể nuôi được nàng. hắnkhuyên nhủ: "Lệ Nhi, thu linh thạch lại. Cực phẩm linh thạch rất hiếm thấy, nàng tùy tiện lấy ra sẽ khiến người khác nổi lòng tham."
"Ngươi sẽ nổi lòng tham sao?" Lệ Nhi lập tức hỏi, cố ý lấy ra một viên hỏa linh thạch cực phẩm ánh sáng đỏ rực khoe khoang trước mặt Lâm Vân Phàm.
"Lệ Nhi, đây là lần thứ năm nàng dụ dỗ ta rồi." Lâm Vân Phàm bình tĩnh nói. Ở trong Thái Hư Huyễn Cảnh, Lệ Nhi nhiều lần mang cực phẩm linh thạch thuộc tính linh căn của hắn tới hấp dẫn, ngoại trừ lần đầu hắn hơi dao động, lần sau thì bình thản.
Thấy hắn ngay cả ở bên ngoài, lúc nàng không có chỗ dựa cũng không bị mua chuộc, Lệ Nhi vô cùng hài lòng, thu linh thạch vào. Lâm Vân Phàm là người đã trải qua biết bao thí luyện mà phụ thân đưa ra, nhân phẩm của hắn không có vấn đề, nàng muốn cướp lấy trái tim hắn, để hắn trở thành nam nhân của nàng.
Lệ Nhi nhìn xung quanh, chọn một thành lớn, sau đó đáp xuống chỗ vắng vẻ.
"Lệ Nhi." Lâm Vân Phàm cực lo lắng bởi dung mạo xinh đẹp của nàng, liền lấy ra một cái mũ rộng vành nói, "Đeo cái này lên."
Lệ Nhi khẽ ngửi, vẻ mặt ghét bỏ: "Có mùi mồ hôi, bẩn." Cái mũi nàng vô cùng linh mẫn, cho nên hơi thích sạch sẽ.

Lâm Vân Phàm xấu hổ ấp úng nói, "Là ta đeo trước đây khá lâu, lúc thu vào túi càn khôn quên lấy ra giặt." hắn cũng 150-160 năm sống trên đảo Hỏa Vân, không phải nhớ tới che đi dung mạo nàng chắc không nhớ tới cái mũ tiện tay mua này.
"Ngươi từng dùng?" Lệ Nhi do dự chút nói, "Ta thử đội." nói xong nàng duỗi bàn tay trắng nõn tiếp nhận mũ rộng vành đội lên đầu.
Sau khi Lâm Vân Phàm thông qua thí luyện thứ nhất, trong ảo cảnh băng tuyết liền xuất hiện các loại sinh vật, có thật và giả. Tinh linh yêu quái trong ảo cảnh băng tuyết đều do phụ thân tỉ mỉ lựa chọn, không một con nào yếu hơn Lâm Vân Phàm, cho nên trong thí luyện Lâm Vân Phàm thường xuyên đổ máu, chảy mồ hôi, trên người lúc nào cũng ngập mùi máu tươi mồ hôi bẩn còn có mùi khác lạ. hiện tại nàng đeo chiếc mũ hắn từng đội, trong lòng cũng không sinh ra cảm giác chán ghét, xác định thêm lần nữa, có lẽ nàng thích Lâm Vân Phàm, nên mới tiếp nhận tất cả những gì của hắn.
Lâm Vân Phàm thoáng đánh giá Lệ Nhi đội mũ rộng vành, thầm thở dài, đưa tay chủ động đè thấp mũ tận lực che khuất gương mặt bị hở của nàng.
"Lâm Vân Phàm ta không thấy đường." Lệ Nhi nũng nịu cười nói, giọng nói lộ vẻ vui mừng. hắn khôngmuốn nam nhân khác thấy mặt nàng, nhất định hi vọng nàng không mê hoặc người khác? hắn ghen tị?
"không sao, nàng đi theo ta." Lâm Vân Phàm nói, dẵn nàng ra khỏi hẻm sâu.
Lệ Nhi biết điều đi theo sát hắn, đôi mắt qua màn lụa đánh giá xung quanh. Thành này rất nhiều người, so với số người nàng nhìn thấy ba nghìn năm qua còn nhiều hơn, ở đây rất đông, tiếng rao của cửa hàng, tiếng hét to tiếng cãi nhau khiến đôi tai linh mẫn của nàng có chút khó chịu, xung quanh mùi hỗn tạp, có cái khiến nàng không thích, cái thì khiến nàng tò mò tuy nhiên vẫn chưa xuất hiện được mùi thơm khiến nàng nhịn không được chảy nước miếng.
trên đường người lui tới rất nhiều, nam có nữ có, có người gầy trơ xương kẻ thì tai to mặt lớn, có nam tử anh tuấn khôi ngô, có lão nhân già trên 80 tuổi, có trẻ nhỏ...
Đây là gì, đó là cái gì?
Lệ Nhi tò mò hỏi? Lâm Vân Phàm kiên nhẫn trả lời nàng.
"Đứa bé kia ăn cái này, ta có thể ăn không? Ta ngửi thấy mùi thơm ngọt." Lệ Nhi chỉ vào một người bán hàng rong đang bị một đám trẻ nhỏ vây quanh.
"Đó là người bán kẹo. Kẹo đường có thể ngắm cũng có thể ăn." Lâm Vân Phàm dẵn nàng tới đưa ra mười đồng tiền nói, “Cho ta mấy que kẹo hình dáng cứ chọn cái sở trường của ngươi, nếu không đủ tiền ta sẽ trả tiếp." Hài tử và thiếu nữ đều thích những thứ... này, Lệ Nhi tò mò, hắn cũng muốn mua cho nàng nhìn, nàng ăn.
"Vâng." Người bán hàng lập tức nhận tiền, lấy một ít mạch nha rồi bắt đầu tạo hình.
Lệ Nhi tò mò nhìn phượng hoàng, rồng, con cua, gà trống... Nhanh chóng thành hình, rồi dính lên que gỗ, từng cái từng cái đưa cho Lâm Vân Phàm.
Lâm Vân Phàm đưa cho nàng, nói nàng thích thì ăn, đừng tiếc.
Quá thần kì, rất đáng yêu!
Lệ Nhi duỗi đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm cánh phượng hoàng, lập tức cảm nhận vị ngọt.
"Lâm Vân Phàm hỏi hắn có thể tạo hình hồ ly không, để hắn vẽ ta với bảy cái đuôi." Lệ Nhi vui vẻ nói.
Vẽ nguyên hình của nàng sao?
Lâm Vân Phàm gật đầu, miêu tả dáng vẻ nguyên hình của nàng, thậm chí cả tính cách.


Người bán hàng nghe xong gật đầu hiểu rõ, múc một thìa mạch nha hòa tan với nước đường nhanh chóng vẽ hồ ly. Chờ tới lúc hồ ly bảy đuôi làm lạnh xong, hắn dính lên que gỗ đưa cho Lâm Vân Phàm: "Công tử, cái này thế nào?"
không hổ là nghệ nhân, nghe nói thôi cũng có thể tạo hình sống động, giống như là thấy bóng dáng Lệ Nhi hình thái thiên hồ.
Lâm Vân Phàm mỉm cười lấy mười đồng tiền đưa cho người bán hàng: "Vẽ không tồi." hắn rất thích, khẳng định Lệ Nhi cũng vậy.
"Giống y như ta." Lệ Nhi cao hứng.
Lâm Vân Phàm vội nói, "Rất giống hồ ly nàng nuôi? Nàng còn tăng thêm cho nó sáu cái đuôi."
hắn vừa nghe nàng nói, vội giải thích để người khác không tò mò.
Lâm Vân Phàm nhìn mười cái que kẹo đường trong tay nàng nói: "Chúng ta đi thôi, những cái này... hi vọng nàng ăn xong không bị sâu răng."
"không biết." Lệ Nhi cắn một cái đuôi rắn cười hì hì nói, "Ta lúc...còn nhỏ, phụ thân đều bắt ta đánh răng súc miệng, răng ta luôn tốt."
Nghĩ tới Hạo Linh Tiên Tôn uy nghi tôn quý bắt tiểu hồ ly súc miệng đánh răng, đột nhiên Lâm Vân Phàm rất muốn cười. Lệ Nhi, nàng thật đáng yêu.
đi không xa, Lệ Nhi nghe tiếng cười ngả ngớn, thấy mùi hương phấn tỏa ra từ tòa nhà, nhịn không được hỏi: "Đây là chỗ nào?"
Lâm Vân Phàm lập tức nói: "Nơi đám nam nhân và nữ nhân không sạch sẽ tụ tập." nói xong, hắn chủ động nắm vai nàng, kéo nàng đi nhanh qua.
hắn không muốn nàng biết những nơi thế này.
Lòng hiếu kì của Lệ Nhi càng lớn, thầm đưa ra quyết định.



Thử đọc