Hồ Nữ - Chương 154

Tác giả: Dịch Ngũ

Đánh dấu

Phiên Ngoại 3: Lệ Nhi Rời Khỏi Huyễn Cảnh
"Lệ Nhi, gần đây con chú ý rất nhiều tới Lâm Vân Phàm đấy." Hạo Linh Tiên Tôn cười tủm tỉm nói, nhìn dung mạo nữ nhi ngày càng giống thê tử Tuyết Cơ của ông.
"không có gì đặc biệt." Lệ Nhi nói, "hắn chính là một kẻ đầu gỗ, người ta trêu chọc thế nào hắn cũng nén giận." Nàng hứa cho hắn linh thạch, linh đan, pháp khí, thậm chí tâm pháp tu luyện, mà hắn chỉ hi vọng nàng có thể dẫn hắn đi tìm tiểu sư muội hắn hoặc sư phụ không thì nói cho hắn biết tình hình của bọn họ.
"Người khác? Chính là con phải không?" Hạo Linh Tiên Tôn khẽ cười nói. Tính tình Lệ Nhi không giống mẫu thân nàng, nhớ năm đó, Tuyết Cơ đối với ông dịu dàng nhiệt tình, giống như Tuyết Hoa và Hạ Lăng Vân lúc này. A... Lệ Nhi ngang ngược là do ông nuông chiều quá.
"Hừ." Lệ Nhi kiêu ngạo nâng cái cằm tuyết trắng xinh đẹp. Nàng đe dọa, sắc dụ, lợi dụ, nhưng tên Lâm Vân Phàm này dầu muối không ăn, cố chấp tu luyện trong ảo cảnh băng tuyết, đối với nàng thì đứng xa mà trông. Hừ, đừng tưởng nàng không biết, Lâm Vân Phàm coi nàng như là một trong bộ phận thí luyện, luyện ý chí chống cự lại sắc đẹp.
"Lệ Nhi, thời gian đóng cửa huyễn cảnh còn lại mấy ngày. Lâm Vân Phàm đã sớm thông qua sát hạch, ta sẽ để hắn lựa chọn rời khỏi hoặc ở lại." Hạo Linh Tiên Tôn nói. Thái Hư Huyễn Cảnh vận hành có quy luật, trách nhiệm của ông chính là giữ gìn Thái Hư Huyễn Cảnh, quản lí tất cả các sinh linh ở trong huyễn cảnh.
"Phụ thân, người tăng độ khó để hắn không thể thông qua." Lệ Nhi ôm cánh tay phụ thân.
"không được, ta đã tăng độ khó của thí luyện lên rất lớn rồi, không thể phá lệ thêm." Hạo Linh Tiên Tôn lắc đầu nói.
Lệ Nhi là nữ nhi của ông, là một tay phân tay nước tiểu nuôi lớn, nữ nhi chỉ lắc lắc lỗ tai là ông đã biết nữ nhi nghĩ gì muốn gì. Lệ Nhi chú ý một tu sĩ trẻ tuổi thuần phác như vậy, ông đã đoán ra tâm tư con gái. Lệ Nhi trưởng thành, bắt đầu theo bản năng tìm kiếm đối tượng giao phối thích hợp. Như vậy cũng tốt, Thanh Đồng là hồ ly hoang dã hung hăng càn quấy, ông dạy bảo mấy lần hắn cũng không thay đổi được bản tính, không xứng với Lệ Nhi. Lệ Nhi mang dòng máu của ông, có lẽ nên chọn cho nữ nhi mộttu sĩ nhân loại kiệt xuất.
Lệ Nhi nghe vậy, hàm răng khẽ cắn môi dưới, chần chừ thật lâu nói: "Phụ thân, người coi như hắnkhông qua thí luyện, để hắn tiếp tục trong ảo cảnh được không? Nếu hắn mãi ở trong huyễn cảnh, sớm muộn sẽ tấn cấp cửu phẩm Tiên Tôn." Nếu Lâm Vân Phàm rời khỏi huyễn cảnh, nàng sẽ vĩnh viễn không nhìn thấy hắn. Thế giới bên ngoài linh khí không đậm đặc bằng huyễn cảnh, nói không chừng chờ đến khi Thái Hư Huyễn Cảnh xuất hiện lần nữa ở đại lục Ngũ Nguyên, Lâm Vân Phàm đã chết già rồi.



"không thể." Hạo Linh Tiên Tôn nghiêm túc nói, "Đây là quy củ do những người sáng tạo Thái Hư Huyễn Cảnh đặt ra, phụ thân không thể làm trái."
Lập tức Lệ Nhi lộ vẻ uể oải, gương mặt u buồn.
"Lệ Nhi, nếu con cảm thấy hắn tốt, có thể thử theo hắn ra ngoài." Hạo Linh Tiên Tôn vuốt ve đầu nữ nhi nói, "Thái Hư Huyễn Cảnh trừ thí luyện ra chẳng còn gì thú vị, không thích hợp cho những người trẻ tuổi như con. Hài tử lớn rồi luôn muốn ra ngoài lịch lãm, không bằng nhân cơ hội này con tới đại lục Ngũ Nguyên chơi đi." Nhưng trước khi nữ nhi rời đi, ông cần phải dặn dò cấm nữ nhi tùy tiện tổn thương nhân loại.
"Phụ thân?" Lệ Nhi không dám tin nhìn phụ thân.
Hạo Linh Tiên Tôn cười hiền nói: "Yên tâm đi chơi. Về sau kiến thức nhiều, gặp nhiều nam tử khác, con mới biết nam nhân như thế nào mới hợp với con." Lâm Vân PHàm và Hạ Lăng Vân đều thông qua thí luyện ông đặc biệt bố trí, ông rất hài lòng, nhưng giờ Lệ Nhi mới chỉ là thích, cho nên ông muốn tạo thêm cơ hội nữa cho nữ nhi, để nữ nhi yêu mến hắn.
"Phụ thân, nếu con đi người làm sao bây giờ?" Lệ Nhi kinh ngạc hỏi, nàng không nghĩ tới việc tới đại lục Ngũ Nguyên chơi.
"Thái Hư Huyễn Cảnh cách một khoảng thời gian lại xuất hiện ở đại lục Ngũ Nguyên, khi đó con trở về." Hạo Linh Tiên Tôn lăng không lấy ra một vòng tay vàng khảm linh thạch nói: "Đây là vòng tay Như Ý, trước kia tới các ảo cảnh, phụ thân lợi dụng sự chênh lệch thời gian của ảo cảnh chế tạo ra, bên trong có ít linh thạch, đan dược và pháp khí. Con và Tuyết Hoa mỗi người một cái."
Ông đeo vòng vào tay Lệ Nhi nói: "Cái này có thể biến to nhỏ tùy ý, vĩnh viễn ở trên cổ tay con không bị rơi. Vòng tay này lúc chế tác có cho lông hồ ly của con vào, trừ con không ai có thể sử dụng. Phụ thân còn bố trí một pháp trận truyền tống không gian, khi nào con chơi chán, có thể dùng pháp trận trở về, cho nên, con đừng lo lắng cho phụ thân, cứ chơi cho thoải mái đi."
Phụ thân đã nghĩ cho nàng tất cả!
Lệ Nhi kích động dập đầu với phụ thân, đôi mắt khẽ ẩm ướt.
Sau khi Lâm Vân Phàm xuất hiện ở trong Thái Nguyên Cung, hắn thấy một nam tử anh tuấn tôn quý ngồi ngay ngắn trên bảo tọa ngọc bích, Lệ Nhi ở hình dáng thất vĩ thiên hồ nằm trên đùi nam tử. Nam tử anh tuấn khẽ vuốt ve bộ lông Lệ Nhi, gương mặt mỉm cười.
Nam tử này là ai? Sao Lệ Nhi lại dịu dàng ngoan ngoãn nằm trên người ông ta?
Trong lòng Lâm Vân Phàm bỗng thấy khó chịu. hắn ổn định tâm thần, ôm quyền khom người nói với nam tử tuấn mĩ ngồi trên ngọc bích: "Vãn bối Lâm Vân Phàm bái kiến tiền bối. Trong lúc vô tình vãn bối xâm nhập Thái Nguyên Cung, kính xin tiền bối thứ tội."
Hạo Linh Tiên Tôn đã biết rõ quá trình thí luyện của hắn trong huyễn cảnh mỉm cười nói: "Thái Nguyên Cung là trung tâm của Thái Hư Huyễn Cảnh, cũng là nơi sở hữu tất cả ảo cảnh. Chỉ có tu sĩ thông qua các loại thí luyện mới có cơ hội thấy Thái Nguyên Cung. Ta muốn hỏi ngươi, ngươi có phát hiện Thái Hư Huyễn Cảnh và đại lục Ngũ Nguyên có chỗ khác nhau?"
Lâm Vân Phàm thầm khiếp sợ. hắn không dám chần chừ, chắp tay nói, "Tiền bối, linh khí bên trong Thái Hư Huyễn Cảnh đậm và nhiều hơn đại lục Ngũ Nguyên, thí luyện cũng tốt hơn, nguy hiểm cũng nhiều." Còn có tinh linh yêu quái rất chân thật, vô cùng thích hợp để tu sĩ thí luyện chiến đấu.

Hạo Linh Tiên Tôn gật đầu nói, "Vậy ngươi cho rằng, tu sĩ có tư chất ở trong huyễn cảnh dễ tấn cấp lên cửu phẩm hơn hay là ở đại lục Ngũ Nguyên dễ hơn?"
Lâm Vân Phàm hồi đáp: "Tất nhiên là ở trong Thái Hư Huyễn Cảnh."
Hạo Linh Tiên Tôn nói: "Đúng vậy. Đây chính là mục đích mà các Tiên Tôn thượng cổ sáng tạo Thái Hư Huyễn Cảnh. Bây giờ ngươi có hai lựa chọn: Rời khỏi hoặc lưu lại!"
"Ta là chi chủ của Thái Hư Huyễn Cảnh, ta chú ý từng tu sĩ tiến vào huyễn cảnh. Ngươi là tu sĩ linh căn hỏa tinh khiết, phẩm chất thượng giai, lại nhẫn nại, chỉ cần ở trong huyễn cảnh, tất trở thành cửu phẩm tiên tôn, nếu ngươi rời khỏi, linh khí ở đại lục Ngũ Nguyên chưa chắc giúp ngươi tấn cấp tới bát phẩm. Ngươi cần cẩn thận suy nghĩ rồi quyết định."
Lâm Vân Phàm trầm ngâm một chút nói: "Miện hạ, sư phụ và tiểu sư muội ta cũng thông qua thí luyện? Quyết định của bọn họ như thế nào?" Nếu bọn họ ở lại, hắn cũng sẽ lưu lại.
"Hai người họ cũng thông qua thí luyện." Hạo Linh Tiên Tôn vuốt ve lỗ tai Lệ Nhi nói, "Sư phụ ngươi là chi chủ một cung sau khi hỏi thăm tình hình ngươi và sư muội, hắn lựa chọn rời đi, tiểu sư muội ngươi còn nhiều điều lo lắng, không chút do dự quyết định rời khỏi."
Lâm Vân Phàm vui vẻ nói: "Miện hạ, ta muốn đi." Miện hạ, đây chính là tôn xưng tôn quý đẳng cấp nhất dành cho cường giả giới tu tiên.
Lệ Nhi lập tức nhảy khỏi đầu gối phụ thân đến trước mặt hắn: "Sư phụ ngươi là chi chủ một cung, có trách nhiệm trên người, tiểu sư muội ngươi muốn tìm hiểu thân thế mình, ngươi sao phải rời đi?" Hừ, nhất định là vì tiểu sư muội hắn!
"Lệ Nhi, ta ở bên ngoài có thân nhân, ta không muốn rời xa bọn họ." Lâm Vân Phàm ngồi xuống dịu dàng nói. Lệ Nhi là linh sủng của chi chủ Thái Hư Huyễn Cảnh? Thảo nảo nàng có thể tự do ra vào ảo cảnh.
Lệ Nhi sớm biết rõ quyết định của hắn rồi, mình cũng có quyết định, nhưng nghe xong nàng vẫn thương tâm hỏi: "Ta rất thích ngươi, ngươi có thể vì ta mà ở lại huyễn cảnh?"
Lâm Vân Phàm lắc đầu nói: "Lệ Nhi, ta cũng có chút thích nàng, nhưng ta phải trở về." Lệ Nhi thường xuyên tới ảo cảnh trêu chọc hắn, tăng thêm cảm giác vui vẻ cho quá trình thí luyện buồn bã. Nàng chỉ là hiếu kì ham chơi, không có ác ý, hắn biết tính nàng đơn thuần như vậy sao không thích nàng?
Lệ Nhi một lần nữa dụ dỗ hắn: "Chỉ cần ngươi ở lại huyễn cảnh, phụ thân ta sẽ bồi dưỡng ngươi thậttốt." hắn chắc sẽ không đồng ý với lời nàng đâu.
"Phụ thân nàng?" Lâm Vân Phàm kinh ngạc nói.
"Chính là chi chủ Thái Hư Huyễn Cảnh." Lệ Nhi kiêu ngạo nói ra, "Cha ta chính là chi chủ của Thái Hư Huyễn Cảnh, lúc ở đại lục Ngũ Nguyên mọi người đều tôn xưng ông là Hạo Linh Tiên Tôn."
"Miện hạ!" Lâm Vân Phàm lập tức bị chấn trụ, cửu phẩm tiên tôn chính là truyền thuyết ở đại lục Ngũ Nguyên, chưa một ai tu luyện thành cửu phẩm, cửu phẩm tiên tôn chính là cường giả cao cấp nhất giới tu tiên, hoàn toàn xứng đáng là miện hạ.
"Lâm Vân Phàm, chỉ cần ngươi ở lại Thái Hư Huyễn Cảnh, ta sẽ toàn lực bồi dưỡng ngươi, để ngươi sớm thành Tiên Tôn vĩnh sinh bất tử." Chi chủ Thái Hư Huyễn Cảnh Hạo Linh Tiên Tôn chậm rãi nói, gương mặt tuấn mĩ nở nụ cười tự tin.
Lâm Vân Phàm do dự một chút kiên trì nói: "Miện hạ, Lệ Nhi, ta vẫn quyết định rời khỏi." Trở thành tiên tôn là ước mơ của tu sĩ, nhưng mà quá trình tu luyện rất cô đơn tĩnh mịch, hắn sợ hãi, không muốn rời khỏi mọi người trong sư môn.
"Ngu ngốc! Chuyện tốt như vậy người khác cầu không được, ngươi lại từ chối." Lệ Nhi lập tức giận đùng đùng.
"Lệ Nhi." Lâm Vân Phàm lần đầu tiên đưa tay vuốt ve bộ lông hồ ly của nàng, dịu dàng nói: "Lệ Nhi, xin lỗi nàng, nhưng ta vẫn muốn trở vè." Lệ Nhi quấn quýt hắn, Lệ Nhi thích hắn, Lệ Nhi muốn hắn lưu lại, xin phụ thân nàng bồi dưỡng hắn, có lẽ nàng thật sự thích hắn, nhưng mà, thật xin lỗi...
Thấy hắn quyết định rời đi, Lệ Nhi lập tức nói: "Ta và ngươi cũng đi. Ta từ nhỏ chưa tới đại lục Ngũ Nguyên bao giờ, muốn tới đó."


Lâm Vân Phàm cảm thấy rùng mình sởn gai ốc. Nàng muốn tới đại lục Ngũ Nguyên chơi? Hồ ly thích giày vò người khác muốn tới náo loạn đại lục Ngũ Nguyên?
"Phụ thân đã đồng ý." Lệ Nhi uy hiếp, "Ta mặc kệ, dù sao ta cũng muốn ra ngoài. Lâm Vân Phàm, ngươi dẵn ta đi, hay để ta đi một mình?"
Làm sao có thể để một thất vĩ thiên hồ tràn ngập tò mò với mọi thứ, lại còn thích giày vò người khác đira ngoài một mình?
"Miện hạ, thật như vây? Lệ Nhi là thiên hồ trân quý, đi ra ngoài sẽ bị nhiều người để ý." Lâm Vân Phàm lập tức hỏi Hạo Linh Tiên Tôn.
Hạo Linh Tiên Tôn cười nói: "Hài tử trưởng thành cũng nên rời nhà xông xáo. Ta đã chuẩn bị chu toàn cho Lệ Nhi, nàng sẽ không bị người khác tổn thương." Gặp được nguy hiểm thì trực tiếp trở về cạnh ông!
Có lẽ Lệ Nhi sẽ đại náo đại lục Ngũ Nguyên!
Lâm Vân Phàm vội nói: "Lệ Nhi, để ta đưa nàng ra ngoài." Lệ Nhi thích thì giày vò hắn, ngàn vạn lần đừng gây chuyện thị phi khắp nơi.
"Được." Lệ Nhi thỏa mãn nói, "Ra ngoài, ngươi phải che dấu thân phận của ta, không được để người khác biết ta là thất vĩ thiên hồ."
Nàng nói xong, thu lại sáu đuôi, ngụy trang thành linh hồ bình thường. Thiên hồ huyết thống tôn quý, huyết nhục là nguyên liệu luyện đan quý hiếm, nàng không muốn bị người để ý, cho dù thất phẩm linh hồ cũng rất hiếm.
"Ta đã biết." Lâm Vân Phàm gật đầu nói.
"Ngươi cũng không thể nói cho sư phụ và tiểu sư muội ngươi ta là nữ nhi của chi chủ Thái Hư Huyễn Cảnh. Ta không thích người khác nói bóng nói gió hỏi ta về bí mật huyễn cảnh." Lệ Nhi lại nói.
"Được." Lâm Vân Phàm nói. hắn đoán chừng Lệ Nhi cũng quấy rối sư phụ và tiểu sư muội, bọn họ biết rõ nàng là thất vĩ thiên hồ.
Chờ sau khi một người một hồ bàn xong điều kiện, Hạo Linh Tiên Tôn nói: "Lâm Vân Phàm, thời gian không còn nhiều, ngươi cần phải đi." Chờ chút nữa ông còn phải gọi Tuyết Hoa và Hạ Lăng Vân tới.
Lâm Vân Phàm lập tức đứng dậy hành đại lễ với Hạo Linh Tiên Tôn, nói: "Miện hạ, cáo từ! Nữ nhi của người, ta sẽ chăm sóc thật tốt."
Hạo Linh Tiên Tôn khẽ gật đầu: "Lâm Vân Phàm, ta đã từng là cửu phẩm tiên tôn ở đại lục Ngũ Nguyên, bây giờ là chi chủ của Thái Hư Huyễn Cảnh, những linh đan ngươi đạt được ở ảo cảnh ddefu là ta tự tay luyện chế, tam vị chân hỏa là công pháp ta nhiều năm đúc kết, chẳng lẽ ngươi không tạ lễ mà đi đơn giản như vậy?"
Lâm Vân Phàm lập tức nói, "Miện hạ xin thứ cho vãn bối thất lễ." hắn bắt đầu hành lễ ba quỳ chín bái long trọng.
Hạo Linh Tiên Tôn thỏa mãn gật đầu, "Ngươi mang Lệ Nhi ra ngoài, chỉ cần tới vách núi Thái Nguyên Cung nhảy xuống, là có thể rời khỏi huyễn cảnh." Thái Nguyên Cung kết nối từng ảo cảnh, lúc tu sĩ nhìn thấy Thái Nguyên Cung, vị trí cũng khác nhau.
Lệ Nhi nhìn phụ thân, nói: "Cha, con ra ngoài chơi, nhất đính sớm trở về." Nàng chỉ đi chơi một lát, rồi sẽ dùng pháp trận trong vòng tay Như Ý trở về nhà.
"Ừ. Chơi vui vẻ đừng để bản thân phải tiếc nuối." Hạo Linh Tiên Tôn gật đầu nhìn nữ nhi, nói với Lâm Vân Phàm: "Lâm Vân Phàm, nữ nhi của ta giao cho ngươi, ngươi tuyệt đối không được để nữ nhi của ta tổn thương."
Phất phất tay, ông hiền lành nói: "đi thôi đi thôi, ta còn có chuyện."
Lâm Vân Phàm do dự một chút, bế Lệ Nhi lên nói: "Lệ Nhi, chúng ta đi thôi." hắn sẽ cố gắng chăm sóc tốt cho nàng, dù thực lực của nàng mạnh hơn hắn rất nhiều.
Lệ Nhi ghé vào khuỷu tay Lâm Vân Phàm, nước mắt lưng tròng nhìn phụ thân, trong lòng thầm hối hận, mình không nên rời khỏi phụ thân.
Đột nhiên nàng cảm nhận ý niệm của phụ thân truyền tới: đi đi, con của ta, ta cầu chúc con tâm tưởng được thành, cuối cùng sớm lấy con rể trở về.
Đúng, nàng phải chơi vui vẻ, sau đó tìm một vị hôn phu trở về với phụ thân.
Lệ Nhi nghĩ vậy, trong lòng bớt thương tâm hơn.



Thử đọc