Hồ Nữ - Chương 149

Tác giả: Dịch Ngũ

Đánh dấu

Diệt Giao Long (Thượng)
một chuyến mười người phân thành nhóm tiến vào kinh thành. Mùa đông, cây cối xơ xác, năm nay mùa đông nước Kim Phượng đại hàn, gió mưa không thuận, phía nam nạn châu chấu, thu hoạch kém mọi năm. Người bình thường cũng phải xiết chặt dây lưng quần, một ngày chỉ uống một chén cháo loãng, hoặc nước trong với cái bánh bao, chỉ quan lớn với nhà giàu còn bảo trì ngày ba bữa, nhưng cũng khôngdám lãng phí đồ ăn.
Tuyết Hoa nhìn thấy đám người mệt mỏi ngồi trước cánh cửa lớn thở dài nói: "thật thê thảm. Nếu tiếp tục như vậy, thì thật sự khó qua được." Đại lục Ngũ Nguyên có nhiều chỗ, thiếu tu sĩ và binh sĩ, thậm chí chí có nơi không có, thôn dân bình thường đành tự phát cầm đao, cuốc, đinh ba tuần tra xung quanh bảo vệ hoa màu. Đối mặt với yêu quái đả thương người bọn họ không dám chạy trốn, mà lựa chọn hi sinh dùng chiến thuật biển người giết yêu quái.
"sẽ nhanh tốt hơn." Hạ Lăng Vân an ủi nàng. hắn làm pháp khí dịch dung cũng thuận tay, lần này ở Thiên Linh Môn làm một hơi mấy cái phân cho Lâm Vân Phàm và Thanh Đồng. Bởi vì hắn và Tuyết Hoa từng chạm mặt quốc sư và Giao Long, cho nên hắn cũng đeo một trâm gài tóc, buộc mái tóc dài vốn buông thả lên đỉnh đầu, dùng trâm gài tóc cố định.
trên chợ từ năm ngoái đã có rất nhiều người bán nhi bán nữ, nhưng đầu năm nay, người có tiền khôngthiếu kẻ hầu, còn bắt đầu đuổi những hạ nhân kí khế ước theo năm ra ngoài. Thấy Hạ Lăng Vân và Tuyết Hoa quần áo chỉnh tề sắc mặt hồng nhuận đi tới, mấy đứa trẻ nhỏ trên đường vây quanh lại, cầu xin: "Công tử, phu nhân, chúng ta thật đói, thương chúng ta với, cho chúng ta chút gì để ăn."
Bọn nhỏ này cả đám lấm lem hết rồi!
Trong lòng Tuyết Hoa mềm nhũn nói: "Được, các ngươi theo ta." nói xong, nàng không chờ Hạ Lăng Vân đồng ý, liền mang theo mười bamuowfi bốn đứa nhỏ tới quán ăn.
"Tiểu nương tử, chuyện này không được, người không thể...mang theo lũ ăn mày này vào." Tiểu nhị vội ngăn lại. Tuy nói cửa tiệm mở cửa kinh doanh, nhưng nguyên liệu giờ khan hiếm, khách nhân bình thường tốn hai mươi văn tiền là có thể ăn no, giờ 100 văn chỉ miễn cưỡng lót dạ.
Tuyết Hoa lăng không lấy ra một thỏi bạc nói: "Ta mời khách."
"Tiên nhân?" Tiểu nhị thấy Tuyết Hoa giống như biến hóa ra thỏi bạc lớn, vội nói: "Tiên nhân xin thứ tội, chỉ là nguyên liệu của tiểu điếm giờ không đủ, nhất thời không chiêu đãi nổi nhiều hài tử như vậy." giờ giá hàng lên cao, tiểu điếm của hắn cũng chỉ mienx cưởng mở, mỗi ngày bán hai ba bàn ăn phục vụ.



Tuyết Hoa lập tức nói: "Nguyên liệu ta có." đi trên đường nàng săn thú có một đống nguyên liệu nấu ăn, sau đó xử lí qua thu vào vòng tay Như Ý.
Hạ Lăng Vân đi sau nàng lấy một túi da màu xám cỡ lòng bàn tay, nói: "Đây là túi càn khôn, bến trong có nguyên liệu nấu ăn." Còn nói tránh chú ý, Tuyết Hoa vào kinh thành không lâu đã gây chú ý rồi, nhưng cũng không thể trách nàng.
"Hai vị tiên nhân, mọi người mau vào. Những đứa trẻ này, cũng vào đi." Chưởng quầy chạy tới, vội vàng nói.
Hạ Lăng Vân nói: "Làm cho phu thê chúng ta và lũ trẻ này bữa cơm, nguyên liệu trong túi càn khôn này cứ để ở chỗ các ngươi, ngươi hỗ trợ bố thí cho dân chúng bị đói khát." Lúc hắn xuất hành, chưởng môn Hàn Tu đã lấy ra ba túi càn khôn, nói bao năm qua Thiên Linh Môn cũng tích trữ lương thực, lúc Khiếu Nguyệt và Thanh Bình ra ngoài cũng mang theo một ít, giờ còn lại như vậy, hắn để một cái cho đệ tử Thiên Linh Môn, còn lại thì đưa Hạ Lăng Vân cứu tế dân chúng.
Tu sĩ cấp thấp cũng có thể đi vào rừng săn bắt nuôi sống bản thân, dân chúng đối mặt với loạn thế, chỉ có thể dựa vào cứu tế.
Hạ Lăng Vân liền cầm ba túi càn khôn, ven đường lặng lẽ tới hội quán tu sĩ đưa tặng hai cái, còn một cái mang tới kinh thành, nhìn tình huống như vậy lập tức cứu trợ.
Chưởng quầy nghe vậy, vui mừng, khom người nói: "Tiên nhân từ bi, tiên nhân từ bi." Trong kinh thành có rất nhiều tu sĩ, bọn họ cũng thường xuyên cứu tế dân chúng, nhưng hiện tại nhiều còn hơn ít, tu sĩ lo cho bản thân mình cũng còn khó khăn.
Trước cửa có mười mấy đứa nhỏ, lại thêm những đưaá nhỏ khác nghe thấy cũng rụt rè tiến đến. Những người lớn đứng bên ngoài, Tiên Nhân không nói nên bọn họ chỉ đứng nhìn, chỉ gọi hài từ mình đi vào ăn chực.
Hạ Lăng Vân và Tuyết Hoa ra hậu viện, đặt túi càn khôn vào trong bếp. trên đường Tuyết Hoa cũng bắt không ít gà rừng và thỏ, lấy ra toàn bộ nói: "Còn lại cho các ngươi."
Chưởng quầy hết lòng cảm tạ hét phòng bếp động thủ. Hạ Lăng Vân và Tuyết Hoa uống nước sôi chờ đợi. Lá trà, giờ là vật xa xỉ phẩm rồi, cửa hàng không cung cấp nổi.
Mười lăm phsut sau, bốn năm người một trước một sau đi tới, ngồi cạnh Hạ Lăng Vân và Tuyết Hoa.
"Tuyết Hoa, Lăng Vân, sao lại nhiều hài tử lem luốc như vậy?" một người trong đó hỏi.
Tuyết Hoa đã đeo pháp khí dịch dung, gương mặt lúc này hơn tròn nói: "Lệ Nhi, muội không thấy những đứa nhỏ này đáng thương sao?"
Lệ Nhi lúc này có gương mặt tương tự nàng nói: "Ta cũng cảm thấy chúng đáng thương, nhưng mà ta không có năng lực." Nàng chỉ có thư tịch linh đan vũ khí, linh thạch, mà người bình thường thì khôngcần những thứ này. Nếu không, nàng ra ngoài bắt ít thỏ rừng gà rừng về?
"Chỉ cần cố qua giai đoạn này, tất cả sẽ tốt hơn." Lệ Quân Hoa nói. Nàng được Hạ Lăng Vân và Tuyết Hoa an ủi biết chuyện Giao Long thoát ra là sớm muộn, nhưng trong lòng cũng tràn ngập áy náy.

Trong lúc bọn họ nói chuyện, lại có ba nam một nữ chậm rãi đi tới ngồi xuống bên cạnh.
Thiếu phụ lục y thanh nhã là Lục Mẫu Đơn tiên tử, nam tử trang phục đỏ là Đạo Nguyên Tiên Quân, trung niên nam tử trường bào màu nam là Hồng Lâm Tiên Quân, xiêm y màu nâu là Hoành Địch Tiên Quân linh căn kim thổ, ngoại trừ Lục Mẫu Đơn ở trong hồ Nữ Thần, ba người khác đều lo lắng mình bị quốc sư thấy mặt đều đeo pháp khí dihcj dung, đồng thời tận lực che đấu khí tức của mình.
Mọi người đến đông đủ, bắt đầu dùng cơm trưa. Đám trẻ con đứng đó biết bọn họ đều là Tiên Nhân, giống như ve mùa đông, yên tĩnh ăn cơm mà Tiên Nhân ban cho, trong lòng khát vọng Tiên Nhân nhân từ vẫn ở kinh thành, như vậy mỗi ngày bọn chúng sẽ được ăn no.
"Lúc chúng ta vào thành nghe nói quốc sư thượng tấu với Hoàng đế, định tế điển, cầu phúc cho dân chúng." Hạ Lăng Vân nói. hắn thoáng cảm ứng chung quanh, xác định chỗ này không có tu sĩ hoặc tinh linh yêu quái phóng thần thức theo dõi.
"Chỉ cần xách định hắn ở kinh thành là được." Hồng Lâm Tiên Quân thấp giọng nói. Sau khi vào thành hắn phóng thần thức cảm ứng xác định kinh thành rất nhiều tu sĩ, trừ bọn họ, còn có hai vị giai "Tiên" khác. Bát phẩm tiên quân, phóng thần thức ra ngoài người khác không thể phát giác. Chỉ là tu vi của Giao Long trên hắn, nên hắn không dám khinh thường.
"Trực tiếp xông tới, giết hắn trở tay không kịp, dù liên lụy người vô tội cũng phải chặn kín đường tẩu thoát của nó." Tuyết Hoa nói. Người kinh thành rất nhiều, lúc phóng thích pháp thuật khó tránh khỏi ảnh hưởng người vô tội.
"Tận lực ép nó lên không trung đi." Lệ Quân Hoa nói. Chiến đấu trên không trung có lẽ không ảnh hưởng quá nhiều tới người dân và kiến trúc.
"Ta và Lệ Nhi phụ trách trói hắn, hi vọng có thể giảm được mức độ công kích của nó." Tuyết Hoa nói.
Mọi người gật đầu. Về phần phòng thủ để tỷ muội hai người phụ trách.
Dùng xong bữa trưa, Hạ Lăng Vân lấy toàn bộ lương thực ra, để chưởng quỹ thay hắn làm việc thiện phát cho dân chúng. Còn chưởng quầy có khấu trừ giấu đi, chỉ cần không quá phận, hắn không rảnh xen vào, cứ mở con mắt nhắm con mắt là được.
Bọn họ một đoàn người rời khỏi, phân tán tiến về phủ quốc sư.
Lúc cách phủ quốc sư khoảng ba dặm, Hạ Lăng Vân nói: "Tiên Tử, làm phiền người." hắn và Tuyết Hoa, Lục Mẫu Đơn đồng hành. Lệ Quân Hoa, Thanh Đồng một tổ, Tần Đạo Nguyên, Lâm Vân Phàm và Lệ Nhi một tổ, Hồng Lâm Tiên Quân và Hoành Địch Tiên Quân một tổ.
Tuyết Hoa thấp giọng nói: "Cẩn thận, chú ý an toàn."
Dã thú am hiểu nhất là ghi nhớ mùi. Hạ Lăng Vân, Tuyết Hoa, Thanh Đồng, Lệ Quân Hoa đã giao đấu chính diện với Giao Long, cho nên không thể tiến quá gần phủ quốc sư, mấy năm nay thanh danh Hồng Lâm và Hoành Địch truyền xa, mọi người sợ nó cũng quan sát diện mạo hai người họ, cho nên bọn họ không tiện xuất hiện. Lâm Vân Phàm và Lệ Nhi ở kinh thành đã bị quốc sư ngồi xa giá nhìn, cũng khôngdám lộ liễu.
Chỉ còn Lục Mẫu Đơn tiên tử, nàng ở trong Thiên Linh Môn, chưa bao giờ gặp Giao Long, cũng như giao thủ, quanh thân lại phát ra khí tức mộc thanh nhã, Giao Long Kiệt vội khôi phục nguyên khí chắc chắn không buông tha nàng.
Lục Mẫu Đơn tiên tử sờ sờ trâm gài tóc phượng hoàng của mình nói: "Ta đã biết." Đây là pháp khí đỉnh cấp Tuyết Hoa cho nàng, có thể bảo vệ bản thân.
Phủ quốc sư ở phía Tây phụ cận hoàng thành, bởi quốc sư thân phận tôn quý, lại có mối liên hệ với giới tu tiên, nên tu sĩ ra vào chỗ này rất nhiều, còn có Ngự Lâm quân giúp thủ hộ ngoại viện.
Lục Mâu Đơn một thân cung trang màu xanh lá chậm rãi đi tới, nhìn bảng hiệu ghi tên phủ quốc sư màu vàng, có vẻ do dự, bắt đầu hồi hộp.
Bốn gã tu sĩ canh cổng đưa mắt nhìn sang. Bọn họ không cảm ứng được tu vi của thiếu phụ này, chỉ cảm giác được linh lực chấn động cùng hương hoa thanh nhã. Vị nữ tiên này rất lạ, bọn họ chưa từng gặp, cũng chưa nghe nói qua.
Đến thăm là khách, tu sĩ phẩm giai cao lại càng phải nhiệt tình chiêu đãi. một gã tu sĩ thoạt nhìn người cầm đầu tiến lên cung kính hỏi: "Phu nhân, xin hỏi người có chuyện gì sao? Nơi này là phủ quốc sư, chiêu đãi khách nhân vãng lai nam bắc."


Lục Mẫu Đơn do dự thật lâu nói: "Ta có một muội muội bị mất tích, ta tìm nàng thật lâu, nghe nói quốc sư có nhiều bằng hữu, muốn nhờ người hỗ trợ. Nhưng mà, ta không tiện đi vào."
"Vì sao không tiện?" Vị tu sĩ trung niên kia lộ vẻ kinh ngạc hỏi.
Lục Mẫu Đơn khẽ cắn cánh môi hồng, cẩn thận nói: "Nếu Quốc sư ở trong phủ... hắn có lẽ sẽ đoán ra được sao ta không dám đi vào. Ta nghe nói quốc sư khoan dung nhân từ, cho nên mạo hiểm tới đây, tu sĩ, ngươi có thể giúp ta chuyển lời không?" Nàng nói xong, đôi mắt ngập nước ngóng nhìn tu sĩ kia.
Đẹp quá!
Gã tu sĩ trung niên không nhịn được nói: "Phu nhân xin đợi, để ta đi bẩm báo quốc sư." Tuy hắn khôngnghĩ ra lí do nữ tu sĩ đoan trang này không dám vào còn nói là mạo hiểm, nhưng rất nguyện ý chuyển lời giúp nàng.
hắn chỉ đi vào chốc lát, Lục Mẫu Đơn phát giác có một luồng thần thức đảo quanh người mình. Nàng cố gắng che dấu khí tức, chỉ để bản thân tiếp cận tu vi mộc tinh giai "Tiên".
Ngụy quốc sư quả nhiên giống tu sĩ nhân loại giai "Tiên", rất thích dùng thần thức kiểm tra người khác.
Trong lòng Lục Mẫu Đơn cười khẽ, gương mặt khẽ đổi, để bản thân chìm trong không khí u buồn.
Rất nhanh, trong phủ quốc sư có động tĩnh, một nam tử dung mạo bình thường nhưng khí chất thanh nhã cùng mấy tên tu sĩ bước nhanh tới chỗ nàng.



Thử đọc