Hồ Nữ - Chương 142

Tác giả: Dịch Ngũ

Đánh dấu

Giao Long Tập Kích
Có lẽ chủ nhân ý niệm kia thật sự bị Tuyết Hoa chọc giận, một lát sau, Hạ Lăng Vân đột nhiên phát hiệndị thường, lập tức nói: "Tuyết Hoa, chú ý."
Tuy tu vi Tuyết Hoa kém hơn Hạ Lăng Vân nhưng cảm giác củ dã thú nhạy bén, cũng phát hiện khôngkhí xung quanh bất thường, lập tức rời khỏi vòng tay của Hạ Lăng Vân buộc tóc lại đồng thời lấy dây trói tiên ra, sử dụng giác quan nghe ngóng xung quanh. Nếu chủ nhân ý niệm này chính là Giao Long hung thú thượng cổ, trận này của nàng và Hạ Lăng Vân là quyết định sinh tử!
Hạ Lăng Vân đứng dậy, tay phải lướt qua vòng càn khôn cổ tay trái, một luồng ánh sáng xanh trong suốt xuất hiện pháp kiếm lập tức xuất hiện trong tay phải hắn.
không khí xung quanh ngưng động, tiếng côn trùng vui vẻ cũng không còn kêu, hai người bọn họ cảm giác được một cỗ uy áp mạnh mẽ bao trùm, thân thể bị đè nén, trái tim đập cũng khó khăn.
Hô hấp Tuyết Hoa dồn dập, thấp giọng nói: "Lăng Vân, có khả năng chúng ta gặp nguy hiểm." Theo bản năng nàng cảm giác tử vong sắp đến gần. Phần người thôi thúc nàng dũng cảm đối mặt, nhưng thú tính lại khiến nàng có ý niệm cầu xin. Đáng chết, thiên tính dã thú thuần phục kẻ mạnh, bản năng này khiến nàng hổ thẹn!
"Tuyết Hoa, tỉnh táo." Hạ Lăng Vân trầm giọng trấn an nàng, "Nàng là thất vĩ thiên hồ, nàng được phụ thân ban cho những pháp khí mạnh mẽ."
hiện tại phu thê bọn họ chính là gặp phải cường giả, kẻ kia mới chỉ phóng ra uy áp, mà uy áp mạnh như vậy hắn chỉ mới thấy ở trên người nhạc phụ đại nhân, phụ thân Tuyết Hoa, Hạo Linh Tiên Tôn chi chủ của Thái Hư Huyễn Cảnh.
Kẻ sắp xuất hiện có phải là một gã cửu phẩm?
Giới tu tiên đại lục Ngũ Nguyên còn chưa xuất hiện cửu phẩm tiên tôn, cho nên kẻ tới chỉ có thể là yêuquái.



Kẻ mê hoặc Tuyết Hoa cùng những tinh linh yêu quái tổn thương con người sắp hiện thân!
hắn đặt kiếm trước ngực, thấp giọng nói: "Tuyết Hoa, nếu chúng ta liên thủ cũng không địch lại, nàng lập tức chạy trốn, truyền tin tức đi." hắn mạnh hơn nàng, hắn liều chết sẽ khiến nàng có cơ hội chạy trốn.
Tuyết Hoa cầm chặt dây trói tiên chạm vào lưng Hạ Lăng Vân cảnh giới. Nghe thế, nàng nổi giận quát: "Đừng nói nhảm, chàng chết rồi ta sống có ý nghĩa gì?" Xuyên không là vì chàng. Nàng yêu chàng, còn hơn sinh mạng của mình!
Như vậy, thì cùng một chỗ!
Hạ Lăng Vân lấy ra thiên lý truyền âm thạch, dùng linh lực thúc dục pháp trận sau đó nói: "Phu thê chúng ta gặp yêu quái đứng sau ý niệm tà ác công kích nhân loại, hắn rất mạnh, đoán chừng là cửu phẩm. Nếu phu thê chúng ta có gì bất trắc, việc sau này đành nhờ mọi người." nói xong, hắn ném thiên lí truyền âm thạch bay lên không trung.
Thiên lý truyền âm thạch bị ném lên không trung, hơi ngừng một chút rồi lập tức biến thành vòng xám bay thẳng về kinh thành nước Kim Phượng.
Sau khi truyền tin, trong lòng Hạ Lăng Vân an tâm, dựa lưng vào Tuyết Hoa chờ trận tử chiến.
Thiên lý truyền âm thạch vừa biến mất trên bầu trời, một âm thanh bén nhọn vang lên.
"yêu quái ngu xuẩn, các ngươi dám nhục mạ ta, đáng chết!"
"Hai người các ngươi đều là thất phẩm, ăn các ngươi, ta lại có thể khôi phục ít nguyên khí rồi."
"Khặc khặc xxxx, khặc khă xxxxx..."
"đi ra!" Hạ Lăng Vân quát lên, "Lén lén lút lút không phải là hành động của quân tử!" hắn nắm chặt pháp kiếm, phóng thích giác quan tới cực đại, hi vọng có thể tìm ra phương hướng âm thanh.
"Quân tử, ta không phải người, quân tử cái gì?" Thanh âm kia đột nhiên cười lạnh nói.
"Ngươi là con chuột tinh!" Tuyết Hoa lớn tiếng cười nhạo. Sát cánh bên nam nhân nàng yêu, đồng sanh cộng tử khiến nàng quên đi bản năng sợ hãi thần phục của dã thú.
"Láo toét!" Thanh âm kia trở nên tức giận.

Vì vậy, trước mặt Tuyết Hoa và Hạ Lăng Vân xuất hiện một sinh vật hình người xích lõa đung đưa vặn vẹo.
Hạ Lăng Vân và Tuyết Hoa cảnh giác nhìn hắn.
Đầu hắn không có tóc, lỗ tai nhỏ, mắt hẹp dài, con ngươi màu vàng kim chỉ yêu quái mới có, đôi má hóp lại, sau tai mọc đầy lông kéo dài xuống dưới cổ, tứ chi và thân thể khá dài, hai tay dài, hai chân khỏe mạnh, bàn chân có móng dã thú. Cổ tay hắn có vòng tay, không biết có phải pháp khí trữ vật.
hắn là kẻ nửa hình người nửa hình yêu, nhưng lại khiến cho thất phẩm tiên quân phải chịu uy áp đáng sợ!
Hạ Lăng Vân đã hiểu, tu vi của tên yêu quái này, chắc bởi nguyên nhân nào đó tu vi tổn thương trầm trọng, hắn mới tạm thời ẩn nấp. Chỉ cần có thời gian tu luyện, tài nguyên, sẽ khôi phục lại tu vi phẩm giai.
Như vậy, đây cũng là khát vọng, hắn có năng lực ăn mình và Tuyết Hoa.
"Ngươi là ai?" Hạ Lăng Vân hỏi, ám chỉ Tuyết Hoa chuẩn bị tấn công.
"Tên của ta là Kiệt, giao long, thuộc tộc Long.." Người đến ngang nhiên nói,?"Ta rốt cuộc tìm được hai món đại bổ rồi." nói xong hắn duỗi móng trái chỉ vào Hạ Lăng Vân. một luồng linh quang màu xanh lá xuất hiện ở móng trái của hắn, nhanh chóng tạo thành xiềng xích bay về phía Hạ Lăng Vân.
"Tuyết Hoa." Hạ Lăng Vân đột nhiên kêu lên, tay phải cầm pháp kiếm bổ trên trăm đường kiếm quang màu xanh đậm ác liệt về phía giao long.
"Ya!" Tuyết Hoa kêu lên, dây trói tiên trong tay lập tức hóa thành cầu vồng bay ra ngoài.
Lúc kiếm quang của Hạ Lăng Vân bay tới không trung, giao long vội né tránh. Dây trói tiên của Tuyết Hoa bay tới hắn lập tức biến mất, sau đó xuất hiện bên trái cả hai.
"thật là pháp khí lợi hại." Giao long Kiệt lập tức nhận ra dây trói tiên rất lợi hại, lập tức bỏ Hạ Lăng Vân công kích Tuyết Hoa. hắn vốn định giết chết Hạ Lăng Vân trước, sau đó mới giết tiểu yêu quái tu vi thấp hơn kia.
Đúng, tiểu yêu quái, lần đầu thấy nàng hắn đã biết nàng không phải là người, nhưng nàng ta khônghiện nguyên hình nên hắn không biết rõ là yêu quái gì.
"A!" Tuyết Hoa thấy giao long Kiệt đánh về phía mình, lập tức điều khiển dây trói tiên rút về buộc chặt đối phương.
Giao long, thuộc tộc Long? yêu quái cường đại trước mắt này khẳng định là hung thú giao long thượng cổ!
Hạ Lăng Vân phi thân nghênh đón, pháp kiếm thủy mộc Thanh Hoa lập tức tạo thành một bóng kiếm hình quạt.
"Lại là pháp khí!" Giao long kêu lớn lùi ra sau trốn tránh công kích của Hạ Lăng Vân và Tuyết Hoa, móng trái chạm vào vòng trên cổ tay, lấy ra một hồ lô màu đỏ thẫm.
Hạ Lăng Vân thầm rùng mình, giao long Kiệt cũng có pháp khí giống tu sĩ nhân loại.
Giao long Kiệt thúc dục pháp khí hồ lô, pháp khí phun ra một luồng lửa màu xanh da trời bay về phía Hạ Lăng Vân và Tuyết Hoa. Nháy mắt, cây cỏ xanh tốt quanh họ lập tức biến thành biển lửa.
"Tuyết Hoa, cẩn thận!" Hạ Lăng Vân nhìn màu sắc của ngọn lửa, sắc mặt đại biến. Lửa xanh chính là lửa đáng sợ nhất. Hai tay vung kiếm, hắn tập trung thủy linh lực tạo bằng công kích hỏa diễm màu xanh. Linh khí thủy xung qunh cấp tốc bay về phía bên này, nước trong hồ nhộn nhạo kịch liệt, tạo thành sóng lớn đổ về phía này, dập tắt đám lửa trước mặt họ.


Tuyết Hoa là thiên hồ linh lực song hệ thủy hỏa, cũng không dám khinh thường hỏa diễm này, lập tức vung dây trói tiên bảo vệ bản thân, tháo trâm cài tóc hồ ly, thúc giục pháp trận.
Vô số băng tiễn màu xanh da trời theo khe hở của dây trói tiên bắn ra, lao vào ngọn lửa xanh.
"Oanh!" Khí bốc lên chấn động đánh bay Tuyết Hoa và Hạ Lăng Vân ra ngoài.
"Xèo, xèo ~~" Pháp thuật thủy, băng, hỏa giằng co, ba loại linh lực không ngừng va chạm, phát ra tiếng kêu trầm đục.
"A ~~~~~ ta muốn đốt chết các ngươi!" Giao long nổi giận, một tay giơ hồ lô, một bên vung móng vuốt về phía dây trói tiên đang bảo hộ Tuyết Hoa.
Linh quang của dây trói tiên dao động, như hồ nước. Tuyết Hoa đằng sau dây trói tiên thúc dục linh lực, để trâm hồ ly phát động cực hạn băng tiễn.
"Rầm, oành ~!" Pháp khí hồ lô bị sự dụng cực hạn, phát ra hai tiếng rồi nổ tung.
"Đồ phế phẩm!" Giao long tức giận quát, tiện tay ném pháp khí hai tay vung lên tấn công Tuyết Hoa.
Sau khi bay ra ngoài Hạ Lăng Vân ổn định thân hình lập tức bay trở lại. Cổ tay hắn run run kịch liệt, pháp kiếm tạo ra kiếm khí tỏa như bông hoa. Kiếm khí ác liệt đâm lên người giao long.
Giao long quay người muốn tránh, lòng bàn chân đột nhiên lấp lánh lục quang, một đám cỏ sinh trưởng theo đùi hắn cuốn lên, giam cầm nửa người hắn.
"Gào" hắn gầm lên giận dữ, thân thể ngả về sau, lập tức dán sát mặt đất lao ra.
Hạ Lăng Vân dùng linh lực mộc thúc giục dây leo quấn người giao long, vậy mà giao long lại ngửa người ngã xuống đất rồi trốn tránh. Dây leo kia ăn sâu dưới mặt đất cũng bị rút ra khỏi mặt đất.
Phát giác tu vi hung thú thượng cổ hạ thấp, Hạ Lăng Vân lập tức nói: "Tuyết Hoa, chúng ta không thể buông tha hắn." Cơ hội tới, hắn không thể để giao long có thời gian khôi phục tu vi.
"Vâng." Tuyết Hoa vung dây trói tiên, tay trái cầm trâm gài tóc hồ ly phóng băng tiễn về phía giao long. Hai pháp khí này vừa công vừa thủ, nàng rất thích, thường xuyên luyện tập và phối hợp sử dụng.
"Ngao, gào `~~" Giao long ngửa mặt lên trời rống lên âm thanh đau đớn, giơ hai móng. Linh quang màu xanh mờ mịt quanh thân. hắn nhe răng cười nói: "Ta muốn giết các ngươi!" hắn không cố kị phải ăn sống thân thể đầy linh khí Hạ Lăng Vân và Tuyết Hoa nữa rồi, duỗi ra hai móng tay mạnh mẽ giống như linh xà bắt lấy dây trói tiên bên cạnh mình kéo một phát, che kín thân thể ngăn băng tiễn Tuyết Hoa phi về phía hắn.
"Rắc rắc rắc..." Băng tiễn lao tới người hắn bị bẻ gẫy. Tuyết Hoa nhất thời không nỡ làm hỏng dây trói tiên phụ thân ban cho, không nỡ buông tay, thân thể bị một lực đạo kéo mạnh về phía giao long.
Hạ Lăng Vân thấy thế hít sâu một hơi, thân thể lập tức hóa thành vô số ảo ảnh vọt tới giao long.
Chân đá, kiếm đâm, chém ngang... hắn tấn công liên tiếp, cứ thế đánh bay giao long ra ngoài, để Tuyết Hoa suýt lâm vào hiểm cảnh kịp thời điều khiển dây trói tiên bảo vệ mình.
một chọi hai, bản thân nguyên khí tổn thương chưa hồi phục, giao long Kiệt suy tính nhiều lần, cảm giác trước mắt không cách nào nuốt sống phu thê Tiên Quân này, liền quyết định bỏ chạy.
"sự tồn tại của nhân loại ảnh hưởng tới việc ta trường sinh bất tử, ta muốn tiêu diệt nhân loại." Sau khi bỏ lại lời nói ác độc, hắn đột ngột biến mất tại chỗ.
hắn đến và đi không quá ba phút, giống như là lốc xoáy vừa càn quét. Linh lực tàn sát nhanh chóng biến như con gió, linh khí hệ hỏa thủy băng, mộc do chiến đấu lan tỏa bốn phía.
"Tuyết Hoa, nàng không sao chứ?" Xác định uy áp khiến người hít thở không thông biến mất, Hạ Lăng Vân cầm pháp kiếm chạy tới bên người Tuyết Hoa.
Tuyết Hoa cũng bỏ phòng ngự dây trói tiên, thở mạnh nói: "Chàng thế nào?" Nàng có pháp khí đỉnh cấp bảo hộ, mà hắn thì chỉ dùng pháp kiếm thủy mộc Thanh Hoa.
"Vẫn tốt." Hạ Lăng Vân trầm giọng nói. Nếu giao long Kiệt không lập tức chạy trốn, có lẽ dựa vào Tuyết Hoa, hai người bọn họ cố sức sẽ diệt được hắn. Đáng tiếc, để hắn chạy thoát.



Thử đọc