Hồ Nữ - Chương 137

Tác giả: Dịch Ngũ

Đánh dấu

Nguy Cơ Bốn Phía
"Lệ Nhi" Tuyết Hoa nghiêm túc nói, "Tỷ đã hai lần tiếp thu một ý niệm mạnh mẽ, đầu độc tỷ giết người ăn thịt người, muội có bị như vậy không?"
Lệ Nhi nghĩ nghĩ nói: "Có một lần, ý niệm đó đầu độc ta nói con người là đồ ăn. Ta lại cùng Vân Phàm bế quan, mặc kệ không để tâm." Nàng là con của người và thiên hồ, từ trước tới giờ con người khôngphải là đồ ăn của nàng.
Huyền Vũ Tiên Quân đã biết có ý niệm mạnh mẽ mê hoặc yêu quái ăn thịt người rồi, nghe vậy liền nói: "Đoán chừng ý niệm này không cách nào đầu độc tinh linh yêu quái có tình cảm sâu sắc với con người." Trước mắt kẻ công kích nhân loại vẫn là tinh linh yêu quái hoang dã.
"Đúng vậy." Hạ Lăng Vân gật đầu nói. Tuyệt đại đa số tu sĩ đối xử với linh sủng như con cái, các linh thú môn phái tu tiên phụng dưỡng phần lớn là của tiền bối về cõi tiên để lại, nếu linh sủng và linh thú đã bị mê hoặc tổn thương tu sĩ, tu sĩ nhân loại không chỉ tổn thương về thân thể mà còn có tâm, tu sĩ nhân loại sẽ không bao giờ...tin tưởng linh sủng và khế ước linh sủng nữa rồi.
"Lệ Nhi, muội lớn lên bên cạnh phụ thân, cũng quen thuộc những linh thú linh cầm thượng cổ trong Thái Hư Huyễn cảnh, muội biết sinh vật nào có thể truyền bá ý niệm mạnh mẽ như vậy không? Muội biết được bao nhiêu hung thú thượng cổ?" Tuyết Hoa hỏi.
"Ta nghe phụ thân nói, tu vi cửu phẩm cũng có tinh thần lực cường đại điều khiển được ý chí của người bình thường có phẩm cấp thấp hơn."
Lệ Nhi suy nghĩ một chút nói: "Bên trong Thái Hư Huyễn Cảnh có mấy tên cửu phẩm, nhưng không có sự cho phép của phụ thân, bọn họ không thể nào rời khỏi Thái Hư Huyễn Cảnh. Giống hung thú thượng cổ? Ta chỉ biết, hỗn độn, đào ngột,cùng kì, thao thiết, tứ đại hung thú, (mọi người muốn tìm hiểu về tứ đại hung thú, tứ đại linh thú ra hỏi lão google nhé), những loài khác như long, phượng, kì lân, bạch hổ, huyền vũ, tất phương, giải trĩ... không thể tính là hung thú." không có ý niệm ác đối với nhân loại gọi là linh thú, thần thú, còn có ý nghĩ tà ác với nhân loại và kẻ không cùng đồng loại với mình gọi là yêu thú, hung thú.
Nàng chống cằm nghĩ nghĩ, nói, "Nếu là kẻ thù nhân loại, khẳng định không phải người. Có thể đại lục Ngũ Nguyên còn có hậu duệ của hung thú thượng cổ cường đại, mà hắn ngủ đông, ở ẩn mấy ngàn mấy vạn năm, hiện tại rốt cuộc muốn đồ sát nhân loại."
"Tại sao phải đồ sát nhân loại?" Tuyết Hoa kinh ngạc nói.



Lệ Nhi nhíu mày nghĩ rồi nói, "không biết."
Khóe miệng Hạ Lăng Vân khẽ nhếch. Có lẽ nhân loại sinh sôi nảy nở quá nhanh, vì sinh tồn khôngngừng khai hoang, mở rộng phạm vi sinh hoạt, xâm phạm nơi sinh tồn của chủng loại khác.
"Nếu chúng ta có thể tìm được nguồn gốc của ý niệm này thì tốt rồi, trực tiếp tiêu diệt nó, diệt toàn bộ yêu quái tiến vào nơi ở của nhân loại, lúc này đại lục Ngũ Nguyên mới yên ổn." Tuyết Hoa tức giận nói, đại lục Ngũ Nguyên yên ổn, Lăng Vân mới có thời gian thảnh thơi du ngoạn và tu luyện với nàng.
"Phạm vi truyền ý niệm càng rộng tiêu hao tinh thần lực càng lớn, cho dù cửu phẩm tiên tôn cũng không thể thường sử dụng. Lúc ta và muội tiếp nhận ý niệm, nhất định là cường giả tự mình phóng thích ý niệm, về phần tinh linh yêu quái không ngừng ra khỏi nơi tu luyện tập kích nhân loại, hơn nữa tính tình hung bạo, có thể do pháp trận ảnh hưởng trực tiếp tới ý chí của bọn chúng. Chúng ta có thể thử tìm loại pháp trận như vậy."
Lệ Nhi lấy ra bốn quyển sách trong vòng tay Như Ý, nói "Đây là sách về pháp trận trước kia phụ thân cho, ta không có kiên nhẫn đọc, vẫn vứt ở trong. Mọi người nhìn xem, có loại pháp trận nào ảnh hưởng dài tới ý chí của tinh linh yêu quái hoang dã."
"Hả, vậy vòng tay của ta có không?" Tuyết Hoa kinh ngạc nói, rồi lấy ra bốn quyển.
Nàng lật thử hai trang xem rồi phân phát cho Hạ Lăng Vân, Lâm Vân Phàm và Huyền Vũ Tiên Quân nói: "Các người so với ta và Lệ Nhi am hiểu pháp trận hơn, mọi người chậm rãi tìm đi." Huyền Vũ Tiên Quân không phải người xấu, nàng sẽ cho hắn xem một vài pháp trận kì diệu của thời thượng cổ.
Ba Tiên Quân nhìn nhau, không hẹn mà bắt đầu giở sách. Cơ hội khó có được, bọn họ phải tìm kiếm pháp trận đồng thời cố nhớ lại một ít pháp trận thất truyền thời Thượng Cổ.
Lệ Nhi cười nói: "Sách của muội đều là phụ thân sao chép lại, khi ta còn nhỏ phụ thân đã bắt đầu dạy văn tự pháp trận, nên sách của ta đương nhiên nhiều hơn muội." Tuy phụ thân muốn dạy dỗ nàng, nhưng nàng ham chơi, cuối cùng cũng không giải quyết được vấn đề gì.
Tuyết Hoa nhìn ba người nghiêm túc xem sách, đứng dậy nói: "Lệ Nhi, chúng ta ra ngoài một chút."
Lúc các nàng sóng vai gần như cùng lúc hai Tiên Quân đồng loạt ngẩng đầu: "Ta đi ra ngoài cùng hai người." Hai vị này đều là người hay gây chuyện, bọn họ lo lắng nếu để hai nàng rời khỏi mình.
Người đàn ông độc thân Huyền Vũ Tiên Quân nhìn qua lắc đầu nói: "Nếu các người tin tưởng ta, ta sẽ ở chỗ này xem sách." Thê tử quá mức xinh đẹp cũng là gánh nặng tâm lí cho phu quân haizzz.
Hạ Lăng Vân không chút do dự đưa sách cho Huyền Vũ Tiên Quân, nói: "Huyền Vũ, nhờ huynh mộtchút." Trong lúc nhân loại đứng trên bờ sinh tử hắn tin Huyền Vũ sẽ không trộm sách bỏ chạy.
Lâm Vân Phàm cũng đưa sách trong tay để trước mặt Huyền Vũ Tiên Quân, nho nhã lễ độ: "Phương tiên quân, xin nhờ rồi."
Chờ Huyền Vũ Tiên Quân gật đầu, hắn mới quay mặt nói: "Lệ Nhi, đội mũ sa lên."

Hạ Lăng Vân cũng nhắc nhở Tuyết Hoa đeo pháp khí dịch dung.
"Chúng ta phải thay đổi y phục." Tuyết Hoa cười hì hì nói, kéo Lệ Nhi vào phòng ngủ, sau đó đóng cửa lại.
Qua một nén nhang, hai thiếu nữ dáng người tương tự mặc xiêm y giống nhau, đứng trước mặt bọn họ.
Hạ Lăng Vân nhìn hai nàng, lập tức khẽ cười nói: "Hai người đúng là nghịch ngợm." nói xong, hắn đi tới thiếu nữ đội mũ sa trắng. Tuy thân hình của Tuyết Hoa và Lệ Nhi tương tự, khí chất giống nhau, nhưng hắn vẫn phát hiện được hai nàng đang đùa nghịch tráo đổi.
Lâm Vân Phàm đi thẳng tới trước mặt Lệ Nhi đang đeo pháp khí dịch dung, đưa tay sờ trang sức hồ điệp, nói: "Lệ Nhi, nàng thích cái này không? Chúng ta nhờ Hạ Tiên Quân làm thêm một cái." hắn đãxưng hô Hạ Lăng Vân Tiên Quân lâu rồi, giờ gọi tỷ phu, trong lúc nhất thời không kịp thích ứng.
"Đúng, cái này rất tiện." Lệ Nhi sờ sờ trang sức nói, "Hạ Lăng Vân, chế tạo cho ta một cái hình hồ ly được không? Ta sẽ lấy linh thạch làm tiền công." Nàng vẫn không chịu gọi Hạ Lăng Vân là tỷ phu.
Hạ Lăng Vân mỉm cười: "Ta và muội là người trong nhà, sao lại khách khí như vậy?" Cực phẩm linh thạch người khác tranh nhau tới sứt đầu mẻ trán, nhưng tỷ muội bọn họ được nhạc phụ chuẩn bị cho quá nhiều làm đồ cưới, hắn là tỷ phu sao lại không biết xấu hổ đòi tiền công của tiểu di tử?
"đi thôi, đi thôi." Tuyết Hoa thúc giục, "Người một nhà chúng ta đã lâu không được chung một chỗ, đi ra ngoài dạo phố thôi." Phụ thân đại nhân ở tỏng huyễn cảnh, một ngày nào đó bọn họ sẽ trở về cùng làm bạn với lão nhân gia.
"đi." Lệ Nhi so với nàng còn tích cực hơn, lôi kéo tay Tuyết Hoa đi ra ngoài.
"Huyền Vũ huynh, chúng ta muốn ra ngoài." Hạ Lăng Vân chắp tay với Huyền Vũ, Lâm Vân Phàm cũng khom người thi lễ.
"đi đi, mọi người an tâm, nơi này có ta." Huyền Vũ Tiên Quân đứng dậy tiễn.
Hạ lăng Vân cùng Lâm Vân Phàm bước nhanh ra khỏi phòng, đuổi theo hai tỷ muội.
yêu quái xuất quỷ nhập thần, người bình thường không thể làm gì chúng, những thôn dân ở xa bỏ nhà cửa chạy tới thị trấn thành thị có tu sĩ quân đội bảo vệ.
Đỗ Gia Tập phụ cận núi Phượng Hoàng, do thôn dân khắp nơi đi tới, bên ngoài trấn có rất nhiều lều cỏ. Trai tráng và nam tử khỏe mạnh đều được quan phụ triệu tập đi ra ngoài cánh đồng làm việc. Nếu từ chối, bọn họ và người nhà sẽ không được quan phủ cấp lương thực.
Lòng người hoang mang, không ít ruộng đồng bị bỏ không, sinh hoạt của dân chúng ngày càng khó khăn, lương thực được cất trong túi càn khôn trước đấy ít năm khá nhiều, trước mắt dân chúng bình thường không lo xuất hiện nạn đói, nhưng đã đến tình trạng thắt chặt dây lưng, một ngày uống hai chén cháo loãng rồi.
Người bình thường không hiểu sao yêu quái tập kích con người, mong các tu sĩ thủ hộ mau giết chết yêuquái, khiến trăm họ an cư lạc nghiệp.
Tu sĩ cũng rất cố gắng, bọn họ nghe được tin nơi nào có yêu quái xuất hiện liền chạy tới trảm yêu trừ ma, đem hết khả năng bảo hộ một phương.
yêu quái bị chém giết, tu sĩ cũng có thương vong. Ngày nào đó, giới tu tiên truyền ra tint ức khiến tu sĩ cấp thấp hoảng sợ, nước Tây Lĩnh một thất phẩm tiên quân bị yêu quái giai "Tiên" ăn hết.
Mấy vạn năm, thường tu sĩ giết yêu quái, lấy huyết nhục luyện đan khí. Chỉ có tu sĩ cấp thấp mới bị tình trạng yêu quái ăn tươi, không ngờ bây giờ có yêu quái còn mạnh mẽ hơn cả Tiên Quân nhân loại.
Lúc Huyền Vũ Tiên Quân nhận được tin của bằng hữu truyền đến, vẻ mặt không dám tin. Vị Tiên Quân bị ăn sạch kia mới xuất hiện hai năm, hắn không quen, nhưng nghe tin Tiên Quân bị yêu quái ăn thịt, không khỏi thương cảm.


"yêu quái ăn thịt Tiên Quân, có thể hấp thu linh khí trong cơ thể Tiên Quân không?" Tuyết Hoa lay nhẹống tay áo Hạ Lăng Vân nói.
Lệ Nhi nói có thể có pháp trận phát tán ý niệm điều khiển ý chí người khác. Bọn họ đang tìm kiếm loại pháp trận này. Pháp trận tinh thần này nhất định có phạm vị rộng, núi Hoàng Sơn cũng có yêu quái đira tổn thương con người, cho nên bọn họ đi vào núi Phượng Hoàng, phát ra thần thức cảm ứng nơi linh lực chấn động.
Nghe nghi vấn của Tuyết Hoa, Hạ Lăng Vân ổn định tâm thần nói: "Tuyết Hoa, lúc không thể chạy trốn kẻ địch, linh lực của Tiên Quân cũng bị tiêu hao rồi, cho dù tinh nguyên châu còn cũng sẽ dùng hết ý chí lợi dụng tinh nguyên châu làm kíp nổ thân thể. Cho nên yêu quái có thể ăn sống Tiên Quân, nhất định có pháp trận giam cầm không cho Tiên Quân tự bạo tinh nguyên châu và cơ thể. Thân thể Tiên Quân linh khí vượt xa linh khí thiên địa trong nhân gian, yêu quái ăn thịt Tiên Quân linh khí hấp thu so với nó tự tu luyện thu hoạch rất lớn."
Đối mặt với thê tử huyết thống thiên hồ, hắn vất vả trả lời vấn đề yêu quái ăn thịt người này.
Tuyết Hoa vẻ mặt nghiêm túc nói: "Lăng Vân, ta nhất định bảo vệ chàng thật tốt." Tiên Quân chính là thịt Đường Tăng!
Hạ Lăng Vân lập tức im lặng. Khẳng định Tuyết Hoa đã quên, nàng là thiên hồ giai "Tiên", huyết nhục cũng thu hút yêu quái.
"Hừ, ai dám ăn nam nhân của ta?" Lệ Nhi hừ lạnh nói, vuốt tơ lụa màu đỏ trên vai. Đây là dây trói tiên, nàng cũng giống Tuyết Hoa lấy ra dùng như khăn lụa khoác trên tay.
Lâm Vân Phàm xấu hổ nhìn Hạ Lăng Vân và Huyền Vũ Tiên Quân: Tỷ muội Tuyết Hoa, Lệ Nhi tính cách mạnh mẽ, nam nhân đối mặt với các nàng cũng thấy xấu hổ.
Hai ngày sau, đoàn người Hạ Lăng Vân Tuyết Hoa đi vào núi Phượng Hoàng, sau đó phát hiện một pháp trận đang vận hành trong một cái động.
Hạ Lăng Vân lấy sách ra so sánh, phát hiện pháp trận này với trên sách ghi lại giống nhau.
Quả nhiên có kẻ muốn công kích nhân loại!



Thử đọc