Hồ Nữ - Chương 134

Tác giả: Dịch Ngũ

Đánh dấu

Giấc Mộng Tiên Đoán
Dựa theo suy nghĩ của nàng, chúng tu sĩ lục tìm hồi ức lịch sử cổ đại của giới tu tiên, sau đó phát hiện, có một số ít ghi chép về yêu quái bậc "Tiên" từng xuất hiện trong lịch sử ghi chép, nhưng sau này thìbiến mất, không biết là ẩn nấp hay bị diệt trừ.
Càng tu vi cao tuổi thọ càng dài, bọn họ từ tìm thế nào? Truyền thuyết cửu phẩm tiên tôn tuổi thọ vạn năm trở lên, chẳng lẽ bọn họ phải tìm tất cả sách sử bút kí tiền bối để lại cho hậu nhân từ vạn năm trở lại? Này khác gì mò kim đáy biển!
Chúng tu sĩ lập tư cau mày sầu khổ. Hạ Lăng Vân bình tĩnh nói: "Mọi người dùng cách của mình liên hệ với chưởng môn báo tin tức, nội tử cũng chỉ là suy đoán, cụ thể, vẫn là cần chúng ta tìm biện pháp." hắn vẫn quyết định ngày mai rời hội quán đi Tây Bắc, tới rừng rậm sát khu vực hai nước tuần tra mộtchút.
Bên trong thủy tạ, một bình trà xanh hai chén trà, đĩa điểm tâm, phu thê ngồi đối diện.
Hạ Lăng Vân vẻ mặt nghiêm túc nói: "Tuyết Hoa, ta sống gần ngàn năm, còn chưa từng gặp được việc kì dị như thế."
Tuyết Hoa cười khổ: "Ta chỉ muốn sống yên ổn, không nghĩ tới lại gặp loại chuyện kì quái ngoài ý muốn."
Nàng nhớ tới lời của nhân viên quản lí thứ n, Lệ Quân Hoa có mẹ ruột gọi Dịch Ngũ, vốn an bài rất nhiều mĩ nam cho nàng ta, hắn còn lỡ miệng nói người sáng lập thế giới này là Dịch Ngũ.
Có pháp khí tu luyện, may mắn trở thành đệ tử sủng ái của Tiên Quân, lúc luận võ với các sư huynh lại giống như kì tích gặp gỡ và đi vào Thái Hư Huyễn Cảnh, trải qua quá trình thí luyện gian khổ thập tử nhất sinh tu vi đột nhiên tăng mạnh, càng may mắn hơn là được một linh sủng bát vĩ thiên hồ.
không hề nghi ngờ, Lệ Quân Hoa chính là con của trời, nữ nhi ruột thị của thần sáng thế. Cái thời loạn lạc này nói không chừng Lệ Quân Hoa chính là người cứu thế. không chừng loạn lạc này chính là do Dịch Ngũ an bài, để nữ nhi ruột thịt của nàng thành nữ tiên quân vang danh.



"Lăng Vân." Tuyết Hoa ngần ngừ một chút đề nghị: "Có lẽ chúng ta nên tìm Lệ Quân Hoa. Linh sủng của nàng ta là bát vĩ thiên hồ Thanh Đồng, có lẽ chúng ta có thể từ chỗ bọn họ tìm được một số linh thú thời thượng cổ."
Hạ Lăng Vân nhíu mày nhìn về phía nàng.
Tuyết Hoa giải thích: "Linh hồ trời sinh có năng lực xuyên qua thời gian và mộng ảo, có lẽ linh thú thưởng cổ có năng lực mê hoặc trong phạm vi lớn. Nhưng ta chưa từng tiếp xúc với linh thú thượng cổ, không hiểu rõ tình huống." Nếu hỏi Lệ Nhi cũng được, nhưng Lệ Quân Hoa là con của trời, nhìn chằm chằm nàng ta nhất định phát hiện được dấu vết của yêu ma quỷ quái ẩn núp.
"Được, lần sau lúc nàng gặp nhạc phụ trong giấc mộng, cũng hỏi người chuyện này xem." Hạ Lăng Vân nhắc nhở.
"Được, ta sẽ thử. Nhưng năng lực này làm người ta khó kiểm soát, lúc ta chủ động muốn tiến vào giấc mộng thì đều thất bại." Tuyết Hoa buồn bã nói.
"sẽ có một hai lần thành công." Hạ Lăng Vân khích lệ nói, "Nàng vất vả chút thử nghiệm thêm." Vì tính mệnh toàn bộ con người của đại lục Ngũ Nguyên, hắn đành phải để nàng tiêu hao tinh thần lực chủ động tiến vào mộng cảnh.
"Ừm." Tuyết Hoa gật đầu nói. Chỉ cần việc Lăng Vân muốn làm, nàng sẽ cố gắng làm.
Ban đêm, Tuyết Hoa nghỉ ngơi rất sớm, nàng định tiến vào giấc ngủ định tìm kiếm phụ thân, nhưng không thể nào ngủ. Nằm trên giường trằn trọc.
Hạ Lăng Vân ở cạnh nàng thấy vậy, vỗ vỗ vai nàng an ủi: "Tuyết Hoa, đừng tự ép bản thân. Tìm kiếm ý niệm kia là trách nhiệm của tất cả tu sĩ, không phải mình nàng gánh."
Được hắn an ủi, Tuyết Hoa thả lỏng, trái lại rất nhanh chìm vào giấc ngủ.
một đêm bình an vô sự, sáng sớm hôm sau, Hạ Lăng Vân và Tuyết Hoa ăn sáng xong đứng dậy cáo từ. Chúng tu sĩ cố gắng giữ chân thậm chí kì vọng hắn ở chỗ này trấn giữ thành Chu Thiên. Hạ Lăng Vân khéo léo từ chối, cùng Tuyết Hoa rời đi, dựa theo kế hoạch đi ra biên cảnh nước Kim Phượng, khu rừng này địa hình phức tạp rất nhiều yêu ma thú.
Cố ý trồng hoa hoa không nở, vô tình cắm liễu liễm xanh um, lúc Tuyết Hoa không còn cố gắng vào giấc mộng tìm phụ thân thì trong buổi tối nàng lại thấy một vùng đỏ rực. Trong mộng nhưng cảm giác vô cùng nóng, khiến nàng mồ hôi đầm đìa, mà mồ hôi chảy ra cũng nhanh chóng bốc hơi.
Đây là giấc mộng của ai? Nóng quá!
Biết rõ mình đang trong giấc mộng Tuyết Hoa nhìn xung quanh, phát hiện mình đang ở trong một cái vực khá lớn. Đất rất mềm, bốn phía bị sụp đổ, thỉnh thoảng có đá vụn rơi xuống.
Bên trái nàng cách khoảng năm sáu mươi mét là một chỗ trũng, bên trong là dung nam đỏ rực.

Núi lửa, dung nham!
Tuyết Hoa kinh ngạc nghe thấy động tĩnh bên phải mình.
Nàng bay qua tìm, thấy một nhúm lông trắng cách đó bốn năm mươi mét, rồi một con vật lớn từ đống đá vụn chui ra.
"Quân Hoa, vừa rồi lúc phá trận, hình như ta thấy cái gì bay ra ngoài." Nó nói, thân hình cấp tốc thu nhỏ, bay từ trong đống đá vụn.
Quân Hoa, cửu vĩ thiên hồ? Thanh Đồng?
Tuyết Hoa kinh ngạc, đây là giấc mộng của Thanh Đồng, mộng của hắn vẫn gắn liền vơi Lệ Quân Hoa? Nàng có thể tiếp xúc với giấc mộng của bọn họ?
"Ta không thấy. không ngời một vách núi nhỏ lại có mê cung, càng không ngờ cuối mê cung lại là miệng núi lửa. Thanh Đồng, nếu không phải ngươi phá hủy pháp trận trong mê cung huyễn cảnh, chúng ta sẽbị nhốt bên trong rồi." Giọng nói của nữ tử vang lên, một bóng dáng màu hồng phi thân khỏi đống đá vụn.
A, Thanh Đồng dùng sức mạnh phá trận, liệu có thể khiến núi lửa phun trào?
Tuyết Hoa cảm thấy Thanh Đồng và Lệ Quân Hoa đều là người ngoài, nàng không thể tiến vào giấc mộng của họ như phụ thân, liền đứng ở xa nhìn. Đại khái nàng không chủ động tiến vào chào hỏi, đứng xa quan sát nên bọn họ không phát hiện ra sự tồn tại của nàng.
"Thanh Đồng, ngươi không sao chứ?" Lệ Quân Hoa quan tâm cúi đầu quan sát cửu vĩ thiên hồ trong ngực.
Tuyết Hoa nhìn xem mỉm cười. Xem ra quan hệ hai người khá tốt, Thanh Đồng tùy tiện phách lối bắt đầu xưng hô thân mật với chủ nhân rồi. Thanh Đồng là hồ ly trưởng thành, sớm qua thời kì phát dục, nói không chừng hắn đã trở thành nam nhân của Lệ Quân Hoa. hiện tại cảnh tượng này, rõ ràng là sau khi hắn phá vỡ trận núi lửa chấn động, hắn biến nguyên hình bảo vệ Lệ Quân Hoa dưới thân mình.
Bỗng cảnh tượng đột nhiên biến đổi, lúc Tuyết Hoa nhìn rõ tình cảnh xung quanh, thì bốn phía là cây cối xanh tốt, có một nhà gỗ nằm sâu trong rừng cây.
Thanh Đồng hình người và Lệ Quân Hoa khoanh chân ngồi cùng một chỗ, trước mặt bọn họ là một bà bà mặc áo đen mái tóc trắng. Trước mắt lão bà là một mâm tròn màu bạc, còn có những que gỗ màu sắc khác nhau. Vẻ mặt bà ta uể oải tay cầm trượng, một tay thì lau máu tươi trên khóe miệng.
Xảy ra chuyện gì?
Lệ Quân Hoa và Thanh Đồng đang làm gì? Hình như lão bà kia bị thương rất nặng.
Tuyết Hoa nghiêm túc quan sát mộng cảnh.
Lão bà tóc trắng run giọng nói với Lệ Quân Hoa: "...Mãnh thú thượng cổ... phong ấn... đại lục loạn thế... sinh linh lầm than..."
Tuyết Hoa không nghe rõ hết bà lão nói gì, nhưng trong lòng hiểu ra, Lệ Quân Hoa trải qua cơ duyên, lập tức trở thành người cứu vớt đại lục Ngũ Nguyên.
Cảnh trong mộng tiếp tục biến hóa, rực rỡ sáng chói, mặc dù Tuyết Hoa cố khống chế, nhưng khôngđược.
Tinh thần lực bị tiêu hao rất nhiều, nàng đau đầu, cuối cùng dùng ý chí ép bản thân mình tỉnh lại.


Đột nhiên mở mắt, nàng ôm đầu, kêu: "Lăng Vân, ta đau đầu muốn chết." nói xong nàng dùng chân đá Hạ Lăng Vân ở bên.
Hạ Lăng Vân nhanh chóng tỉnh lại, vội vàng hỏi: "Sao nàng lại đau đầu?" Rồi lập tức tỉnh ngộ, "Nàng vào trong mộng."
hắn không dám chần chừ, lấy ra đan An Thần cho nàng ăn, sau đó lấy một bình thủy tinh màu hồng, lấy dịch Ngọc Liên bôi dưới mũi và xoa bóp thái dương cho nàng.
Mùi thơm của hoa tràn ngập tản mát quanh giường, hai thái dương như được rót vào dòng nước ấm, chậm rãi an ủi từng con co rút đau đớn trong não.
Tuyết Hoa nhắm mắt hừ nhẹ, một lúc sau mới nói: "Ta tốt hơn rồi. Chắc tinh thần lực của ta cao hơn nên lúc này không đau như trước."
Đợi nàng ổn, Hạ Lăng Vân mới hỏi: "Tuyết Hoa, nàng tiến vào mộng của ai?" Tuyết Hoa bình thường nằm mơ sẽ không xuất hiện tình trạng đau đầu.
"Trong mộng ta thấy Thanh Đồng và Lệ Quân Hoa, nhưng không biết là mộng của ai." Tuyết Hoa xoay người nằm trên đùi hắn, "Lăng Vân, hình như Lệ Quân Hoa tiếp xúc với vu bà, có được lời tiên đoán."
Vu bà?
Hạ Lăng Vân kinh ngạc. Có ít người linh căn, linh căn thấp kém, không ai nguyện ý thu những người này làm đệ tử, dần dần, những người này bị bỏ mặc, tự mở lối riêng, phát triển thành vu thuật. Vu sư, vu bà tuổi thọ dài hơn người bình thường một chút, bọn họ dựa vào tinh thần lực mạnh mẽ mà giống như tu sĩ nhị phẩm phóng ra pháp thuật cấp thấp, còn thuận lợi dùng tinh thần lực cường đại tạo ra ma thuật, thao túng tinh thần người khác, thậm chí bằng phương thức nào đó tìm được quá khứ biết được tương lai.
Lệ Quân Hoa gặp được vu bà hàng thật giá thật coi quẻ, thu được lời tiên đoán gì ư?
"Tuyết Hoa, nàng có đoán được nội dung?" Hạ Lăng Vân nhẹ nhàng hỏi.
"Trong mộng không hoàn chỉnh, ta chỉ cảm ứng được vài chữ đứt quãng." Tuyết Hoa nói, "Mãnh thú thượng cổ, phong ấn, đại lục loạn thế, sinh linh lầm than."
Trái lại vẻ mặt Hạ Lăng Vân lộ vẻ vui mừng, nói: "Chúng ta phải nhanh tìm được Lệ Quân Hoa và Thanh Đồng, nghe được lời tiên đoán hoàn chỉnh."
"Được." Tuyết Hoa tán thành.
Quả nhiên Lệ Quân Hoa là nữ nhi ruột của người sáng thế, thời đại này viết cho nàng ta. Nàng và Hạ Lăng Vân còn có các nhân vật khác đều chỉ là vật làm nền trợ thủ của nàng ta!



Thử đọc