Hồ Nữ - Chương 130

Tác giả: Dịch Ngũ

Đánh dấu

Huyết Ấn Trong Bóng Đêm
Rời khỏi núi Long Nham sau nửa tháng tìm kiếm, Hạ Lăng Vân và Tuyết Hoa bay tới thôn tran lân cận thì chậm rãi đi bộ. Bọn họ đã tìm tòi hơn hai năm giờ đang tìm phía Tây nhưng không có tin tức Lệ Nhi và Lâm Vân Phàm. Chẳng lẽ hai người bọn họ phải tìm tất cả những nơi có linh khí hỏa ở khắp đại lục Ngũ Nguyên mới tìm được sao?
Tuyết Hoa mất đi nhiệt tình tìm kiếm tung tích Lệ Nhi và Lâm Vân Phàm, chỉ coi quá trình tìm kiếm của hai người là một loại thí luyện, tiện đường giết một loạt yêu quái gây tổn hại cho người thường.
Hạ Lăng Vân lại rất kiên nhẫn, sớm khích lệ nàng an tâm đừng vội, muốn tìm người hắn đã chuẩn bị tâm lí năm mươi năm. Năm mươi năm, hầu hết con người bình thường đều già yếu, cũng chỉ có tu sĩ có phẩm giai cao mới lãng phí thời gian như thế này.
Đầu hạ, hai người tới một dòng suối nhỏ, bên cạnh có thôn trang.
đi trên con đường trải đá vụn, đột nhiên Tuyết Hoa hít hít mũi nói: "Lăng Vân, có mùi hôi." không phải đi tới chỗ nào nàng và Hạ Lăng Vân cũng phóng thần thức ra ngoài, cho nên cũng không có khả năng hoàn toàn khống chế tình huống xung quanh.
Ngửi ngửi mùi toát ra từ phía ruộng, nhìn hai bên lúa xanh non mơn mởn, Hạ Lăng Vân cười hỏi: "Mùi hôi ở đâu?" Bên trong ruộng có mùi phân bón? Cái mũi của Tuyết Hoa tinh quá rồi.
"Bên kia, hình như có mùi thịt thối rữa." Tuyết Hoa chỉ về phía thôn nhỏ nói.
Thịt bị thối rữa?
Trong lòng hai người rùng mình, đồng thời dùng thần thức cảm ứng thôn nhỏ, sau đó sắc mặt trở nên khó coi.



"Chúng ta lập tức đi qua." Hạ Lăng Vân kéo Tuyết Hoa, hai người bay như chớp về phía thôn nhỏ.
Bọn họ đột nhiên phát hiện, lúc này là buổi sáng, dõi mắt ra phía xa, cả cánh đồng lúa không bóng dáng người nông dân. Chuyện này không bình thường! Lúc bọn họ đi vào thôn, liền phát hiện thôn rất lộn xộn, trong phòng ngoài phòng khắp nơi là thi thể. Thôn dân chết vài ngày, đầu hạ xác chết thối rữa bốc mùi. Những con chó trông nhà bị buộc dây đói tới mức hấp hối, toàn thôn tiêu điều.
Khoảng cách thôn này cách thôn trang khác khá xa, toàn thôn bị diệt, trên thi thể người dân không có dấu vết bị tổn thương, có một vài thi thể bị dã thú xé các bộ phận. Hạ Lăng Vân lấy đinh ba lật thi thể người dân, phát hiện rất nhiều người bị cắn đứt yết hầu, kiểm tra hài cốt lại có dấu vết răng cắn sắc nhọn.
"Lại là một sự kiện yêu quái hủy diệt thôn dân." Hạ Lăng Vân tỉnh táo xác định.
một năm gần đây, việc yêu quái ăn thịt người đã phát sinh rất nhiều, giới tu tiên đã đưa cảnh báo yêucầu tu sĩ rèn luyện ở thế tục nhanh điều tra chân tướng, cùng lúc nhắc nhở tu sĩ tu vi không cao tranh thủ thời gian về môn phái, đừng trở thành đồ ăn cho yêu quái. Tu sĩ cơ thể tràn đầy linh khí, là đồ ăn yêu quái thích nhất.
Tuyết Hoa kinh ngạc nói: "Ta không rõ, vì sao lúc hoàng triều thống trị tới giai đoạn suy toàn, sẽ xuất hiện yêu quái hại người."
"Tuyết Hoa, trước kia lúc thay đổi thời thế, cũng không xuất hiện nhiều yêu quái giết người như vậy."
Hạ Lăng Vân lắc đầu nói, "Thôn này sớm không còn người sống rồi, chúng ta tới thôn phụ cần nhìn xem, sau đó báo cho quan phủ." Để quan phủ thông báo thiên hạ các thôn phải tăng cường canh gác.
Tuyết Hoa trầm mặc nhìn những thi thể thôn dân nằm ngã xuống với tư thế khác nhau, nhất là thi thể hài đồng, trong lòng thương cảm. Nàng nghĩ, rồi nói: "Lăng Vân, yêu quái vẫn luôn giết hại người vô tội như vậy sao? Ta còn tưởng yêu quái săn bắt người chỉ để no bụng." Nàng cảm thấy đa số động vật giết hại dị loại là vì sinh tồn, khi có khả năng sinh tồn thì cũng không giết hại dị loại.
"trên cơ bản, chỉ có nơi linh khí thiên địa tụ tập nhiều mới xuất hiện sinh vật tu luyện thành yêu quái, phần lớn chúng sinh hoạt ở khu vực của mình. không gặp tình huống đặc biệt, chúng thậm chí khôngbiết sự tồn tại của con người."
Hạ Lăng Vân trầm tư nói: "Có lẽ, có người tận lực dẫn yêu quái vào nơi ở của con người, khiến yêu quái phát hiện con người có thể dễ dàng hấp thu linh khí thiên địa, ăn ngon hơn động vật." yêu quái săn bắt sinh vật ẩn chứa linh khí đó là bản năng.
"Vương yêu giới? Vương ma giới? Mục đích là tiêu diệt hoặc thống trị nhân loại?" Tuyết Hoa nghĩ nghĩ rồi nói, lúc trước nàng tuy đọc ít tiểu thuyết nhưng xem qua mười bộ tiên hiệp trong đó có bộ nói yêuvương, Ma vương muốn thống trị nhân loại.
Hạ Lăng Vân bị suy nghĩ của nàng trầm tư, suy nghĩ một lúc nói: "không biết, giới tu tiên chưa từng nghe thấy truyền thuyết yêu vương."
"Haizz, đi thôi, ở đây khiến ta không thoải mái." Tuyết Hoa nói, bay lên không trung trước, hít thở khôngkhí tươi mát.
Hạ Lăng Vân cũng lo lắng Tuyết Hoa tiếp xúc với những sự vật tà ác sẽ khơi dậy bản năng dã thú, trải qua mấy lần hắn cũng hiểu, phần nhân tính vẫn vượt xa thú tính, nhưng mà nếu chạm tới hắn - giới hạn của nàng, nàng sẽ trở nên hung bạo. Nghe vậy, hắn dịu dàng nói: "Được, chúng ta tránh xa nơi này mộtchút." Xem ra... từ giờ về sau, Tuyết Hoa sẽ mười ngày nửa tháng không ham muốn ăn thịt, ngoại trừ cá.

Giết, giết người, con người là đồ ăn...
Giết, giết người, con người là đồ ăn...
Tuyết Hoa đang ngủ đột nhiên ngồi dậy, giơ hai tay. Thấy móng vuốt lộ ra, nàng chậm rãi quay đầu nhìn người nằm bên cạnh.
không, đây là trượng phu của nàng, là nam thần của nàng, sao nàng nỡ tổn thương chàng?
Hai con mắt vốn mơ màng lập tức tỉnh táo, toàn thân toát mồ hôi lạnh. Là ai, là ai mê hoặc thần trí nàng?
Thu hồi móng vuốt, nàng không dám chần chừ lay Hạ Lăng Vân, nói: "Lăng Vân, chàng tỉnh, ta xảy ra vấn đề." Đạo phu thê chính là nếu có vấn đề gì phải thành thật nói rõ ràng.
Hạ Lăng Vân bị nàng lay tỉnh, nghi ngờ hỏi: "Nàng bị làm sao?" Tuyết Hoa nghiêm túc nói, "Giết, giết người, người là đồ ăn.Ta mơ mơ màng màng suýt chút nữa muốn giết chàng."
Hạ Lăng Vân lập tức đứng dậy, sắc mặt nghiêm trọng, "Có một luồng ý thức mạnh mẽ đầu độc nàng giết người?" Nếu như Tuyết Hoa bị một luồng ý chí từ bên ngoài đầu độc, như vậy có lẽ tinh linh yêuquái cũng bị mê hoặc.
"Đúng vậy." Tuyết Hoa nói, "Ta suýt bị hù chết." Phía sau lưng nàng bây giờ vẫn còn lạnh buốt đấy.
"Có kẻ ý thức cường đại điều khiển tinh linh yêu quái giết người." Hạ Lăng Vân nhíu mày. Tuyết Hoa có một nửa huyết thống thiên hồ, cho nên thời khắc mấu chốt tự tỉnh táo lại, những tinh linh yêu quái khác, làm sao có năng lực như thể?
Trấn Lưu gia, trấn Hà Điền, thôn Lưu Đinh... Những...thôn bị hủy diệt này đều là phụ cận rừng núi. Tinh linh yêu quái sinh sống ở gần rừng sẽ không chủ động chạy tới nơi có linh khí thiên địa ít ỏi, chúng chỉ bị một lực lượng nào đó mê hoặc chạy ra tập kích nơi ở con người, sau đó phát hiện ăn thịt người có chỗ tốt, cho nên từ đó về sau chủ động săn bắt con người.
Từ khi xuất hiện những địa phương có linh khí thiên địa dày đặc việc yêu quái ăn thịt người đã giảm đirất nhiều, nơi con người ở linh khí thiên địa quá ít, không thể nào xuất hiện tinh linh yêu quái.
Nghĩ tới đây, hắn lập tức xuống giường, cầm mấy viên thiên lý truyền âm thạch, bắt đầu liên hệ với Cố Thanh Vân và Cảnh Thanh Viễn, cùng chưởng môn Hàn Tu, Khiếu Nguyệt Chân Quân (cùng một lúc tìm bốn người, vậy tin tức sẽ không bởi vì người nào đó bế quan mà không tới được), nói cho bọn họ để tăng cường cảnh giác các tinh linh yêu quái gần Thiên Linh Môn, nhất là Mẫu Đơn Tiên Tử và cá tiên Thủy Ngọc.
Lục Mẫu Đơn tiên tử thủ hộ Thiên Linh Môn ba bốn ngàn năm rồi, ý chí vô cùng mạnh mẽ, hắn tin được, nếu Mẫu Đơn tiên tử có lòng phòng bị sẽ không bị đầu độc, nhưng còn Thủy Ngọc... hắn hi vọng Thủy Ngọc giống như Tuyết Hoa có thể thoát khỏi được dụ hoặc.
"Tuyết Hoa, nàng cần chú ý tới phương diện này, thấy có gì kì lạ lập tức nói cho ta." Hạ Lăng Vân nghiêm túc dặn dò.
"Vâng." Tuyết Hoa căng thẳng gật đầu.
"Ngủ đi, ta tin tưởng nàng sẽ không bị ý chí bên ngoài dao đọng tâm trí." Hạ Lăng Vân trở lại giường ôm nàng tiếp tục nằm xuống. Chỉ là trải qua chuyện này cả hai cũng không còn buồn ngủ nữa rồi.
Tuyết Hoa nói, "không biết tình hình bên Lệ Nhi thế nào, liệu Thanh Đồng có bị mê hoặc mà giết chết Lệ Quân Hoa." Lệ Quân Hoa chắc không có việc gì, nàng ta chính là nữ chính có hậu cung cường đại.
"Lệ Nhi cũng huyết thống nửa người nửa hồ, sẽ giống như nàng. Chỉ là Thanh Đồng, ta không biết liệu khế ước linh sủng có trợ giúp linh sủng chống được loại đầu độc này không." Hạ Lăng Vân lo lắng nói. Có một phần tư tu sĩ có khế ước linh sủng, tu sĩ nhân loại hoàn toàn tin tưởng vào linh sủng mình đã kí khế ước, nếu linh sủng đột nhiên công kích họ, bọn họ sẽ bị giết chết dưới tình huống không phòng bị.
Trong lòng hai người lo lắng như thủy triều, nghĩ một lát liền đứng dậy ngồi trên giường từng người tu luyện.


Buổi sáng hôm sau, Hạ Lăng Vân đã nhận được tin tức. một thiên lý truyền âm thạch bay tới phụ cận, xoay tròn quanh hắn, hắn đưa tay bắt lấy dùng linh lực mở phong ấn trên đá.
"Sư thúc, con là Hàn Tu, chuyện người nói chúng con đã truyền tin tới Tiên Tử và Thủy Ngọc, bọn họ sẽphòng bị."
"Linh sủng và linh thú trong môn cũng rất yên tĩnh, không có xuất hiện tình trạng kì lạ."
"Những đệ tử tu luyện ở khu vực khác trên Thiên Trụ Sơn cũng được triệu hồi khẩn cấp, có ba đệ tử giai "Đạo" mất tích. Khiếu Nguyệt, Thanh Vân, Thanh Viễn, Thanh Hoa, Vũ Đình đã mang đệ tử đi tìm, tin tức truyền lại tìm được hài cốt của một đệ tử. Bổn môn đã hạ lệnh đệ tử giai "Đạo" không được phép đira khỏi Thiên Trụ Sơn để tu luyện.
"Chuyện người nói, con đã thông tri tới chưởng môn các phái, hi vọng các môn phái khác bắt đầu chú ý."
Nghe xong tin tức từ thiên lý truyền âm thạch, gương mặt tuấn tú của Hạ Lăng Vân trầm xuống. Xem ra, tinh linh yêu thú hoang dã sẽ bị luồng ý thức nào đó ảnh hưởng mới công kích con người. Tu sĩ nhân loại cần tìm ra người đứng sau thao túng, nếu không con người và tu sĩ nhân loại cấp thấp sẽ bị yêuquái giết hại. Trong đám tu sĩ cấp thấp cũng sẽ có một vài người yêu tú là trụ cột tương lai của giới tu tiên, nếu như chết hết, vậy các môn phái của giới tu tiên sẽ không còn người kế tục rồi.
Tuyết Hoa đứng cạnh Hạ Lăng Vân suy ngẫm. Loạn thế xuất anh hùng, Lệ Quân Hoa sẽ xuất hiện thêm lực lượng mới, trở thành nhân vật truyền kì trong giới tu tiên.
"Lăng Vân, chúng ta phải làm gì? Bây giờ định đi đâu?" Tuyết Hoa hỏi.
Hạ Lăng Vân kéo nàng vào trong ngực, nói xin lỗi: "Tuyết Hoa, nước Tây Lĩnh rất nhiều núi lửa, có lẽ Lệ Nhi và Lâm Vân Phàm sẽ ở nước Tây Lĩnh. Nhưng mà trước mắt, ta chỉ muốn ở lại nước Kim Phượng." hắn cần trợ giúp nước Kim Phượng trảm yêu trừ ma. Giới tu tiên của nước Tây Lĩnh và nước Hắc Long cũng sẽ trợ giúp quốc gia của mình trảm yêu trừ ma đấy.
Tuyết Hoa hiểu lòng của hắn, liền đồng ý nói: "Lệ Nhi là thất phẩm thiên hồ, còn được phụ thân cho các pháp khí đỉnh cấp, chắc chắn không có việc gì. Có lẽ muội ấy và Lâm Vân Phàm đang bế quan, chúng ta tạm thời đừng lãng phí thời gian tìm muội ấy, cứ ở lại nước Kim Phượng."
Dùng sức ôm Tuyết Hoa, gương mặt Hạ Lăng Vân tràn ngập chính khí và kiên nghị. Trảm yêu trừ ma giám hộ, chính là một mục đích khác của tu sĩ nhân loại trong quá trình tu luyện đạt được trường sinh.



Thử đọc