Hồ Nữ - Chương 124

Tác giả: Dịch Ngũ

Đánh dấu

Phong Ba Tuyển Tú Nữ
Ân ái vài ngày trong rừng hoa đào, Hạ Lăng Vân mang theo Tuyết Hoa thỏa mãn nhập thế tục tiếp tục rèn luyện.
Cách biệt một năm, thế giới bên ngoài cũng không có biến hóa gì lớn. Thôn trang nhỏ giống như thế ngoại đào viên k hông bị nội loạn ảnh hưởng, tới thành trấn lớn hơn thì có chút ít thông tin biến loạn.
Hạ Lăng Vân phóng thích thần thức nghe người xung quanh nói chuyện, đạt được ba tin tức mới.
một, triều đình tuyên bố, thất phẩm Tiên Quân Hạ Lăng Vân Thiên Linh Môn đồng ý với nước Kim Phượng sẽ đuổi bắt yêu hồ Lệ quý phi.
Hai, mất hai trăm năm, rốt cuộc nước Kim Phượng lại có một vị quốc sư.
Ba, tiểu hoàng đế mười sáu tuổi muốn tuyển chọn hoàng hậu và phi tử, hậu cung tuyển thêm cung nữ. tất cả các châu quận trong nước phải đưa tú nữ vào cung để lựa chọn.
Tuyết Hoa biết được bĩu môi: "Đây tuyệt đối là chuyện tốt của gã Hán Dương Vương, cưỡng chế nhiệm vụ bắt yêu hồ lên người chàng rồi." Tên này đúng là kẻ xấu, dám tính toán nàng và phu quân nam thần, về sau nếu để nàng có cơ hội sẽ khiến hắn không cười nổi!
Hạ Lăng Vân không quan tâm nói, "Thát phẩm Tiên Quan trong mắt người thế tục là người cường đại không già không chết. Tin tức thất phẩm Tiên Quân chính thức ra mặt đuổi bắt yêu hồ có thể trấn an lòng dân."
"Tiểu hoàng đế cưới vợ cũng huy động nhân lực? thật sự là hao người tốn của!" Tuyết Hoa chán ghét nói. Lựa chọn này không biết có bao nhiêu thiếu nữ trẻ tuổi phải rời xa phụ mẫu tiến vào thâm cung, đến chết già.



Hạ Lăng Vân im lặng không nói. Đây là truyền thống của thế tục, tồn tại từ cổ chí kim, hắn không can thiệp được.
đi trên phố, bọn họ phát hiện, hầu hết nữ tử trên đường đều đã kết hôn, thậm chí có người mười ba mười bốn tuổi đã chải búi tóc phụ nhân. Vì không muốn bị chọn làm tú nữ, các phụ mẫu đều mau chóng cho con gái xuất giá.
"Đùng- đoàng~" "Thùng...choang....cheng....." trên đường truyền đến tiếng pháo nổ, tiếng chiêng chống, một đội ngũ đón dâu từ phía đông đi tới. Chỉ chốc lát sau, một đội ngũ đón dâu khác cũng đi ra phía đường chính.
"Tất cả mọi người đều vội vã gả nhi nữ." Tuyết Hoa cảm thán nói. Vội vàng xuất giá, các cô gái còn có thể gả cho phu quân tốt sao?
"Đúng." Hạ Lăng Vân lộ vẻ thương cảm. Gả nữ nhi lúc này, rất nhiều nhà trai sẽ o ép, bắt nhà gái phải thêm hồi môn. Nhà mẹ đẻ vì muốn nữ nhi gả ra ngoài táng gia bại sản chuẩn bị đồ cưới.
"Công tử, vị công tử này." Hạ Lăng Vân nghe thấy người gọi, nhìn lại thấy một vị nam tử trung niên mang theo mấy gia đinh áo lam mỉm cười lấy lòng chắp tay chào hỏi.
"Có chuyện gì?" Hạ Lăng Vân dò hỏi. Tuyết Hoa ngạc nhiên nhìn sang.
"Công tử đã có thê tử?" Viên ngoại cẩn thận từng li tu ừng tí hỏi. Ông mang theo gia đinh đi một vòng thật lớn, nhìn thấy vị công tử này là người nơi khác đến.
Hạ Lăng Vân lập tức hiểu rõ, nói: "Đây chính là nội tử." Từ lúc nào mà nhà có nữ nhi phải ra ngoài phố chèo kéo tân lang rồi.
đã có thê tử?
Nam tử trung niên lập tức cau mày khổ sở. Ông vất vả mới phát hiện được một quý công tử thanh nhã anh tuấn, đáng tiếc người ta đã có thê tử.
Do dự liên tục, ông chắp tay khẩn cầu: "Nhà ta có hai nữ nhi, mỗi người đều như hoa như ngọc, có thể tặng cho công tử làm thiếp thất, gia sản bạc triệu làm đồ cưới, chỉ cần tương lai công tử cho một đứa con kế thừ dòng dõi nhà ta."
Ông có hai nữ nhi dung mạo xinh đẹp tri thức lễ nghĩa, cũng trong độ tuổi chọn tú nữ. Ông không nỡ để con gái nhập cung, trái chọn phải chọn, kết quả nam tử vừa độ tuổi lập gia đình đã bị cướp làm con rể hết rồi, ông chỉ có thể đứng trên đường phố tự mình chọn lửa. Nam tử trước mắt tuy có thê tử, nhưng dung mạo khí chất cao nhã, ông cảm thấy hai nữ nhi dù làm thiếp cũng cam tâm tình nguyện.
"Ta không cho phép." Tuyết Hoa lạnh lùng nói, "Phu quân là của một mình ta!" Ai dám đoạt nam thần với nàng, nàng giết!
Cảm giác được Tuyết Hoa lộ sát khí, Hạ Lăng Vân nắm nhẹ tay nàng trấn an, gương mặt bình tĩnh: "Vị đại gia này, ta hiểu tình thương của ngài với nữ nhi, nhưng xin thứ ta không thể đồng ý."

hắn nghĩ nghĩ, vươn tay vào áo, lấy hai viên dược hoàn nói: "Nếu ông không nỡ tùy tiện gả nữ nhi ra ngoài, có thể dùng hai loại dược này của ta."
Trung niên viên ngoại kinh ngạc nhìn Hạ Lăng Vân nói: "Công tử, đây là dược gì?" Nghe được lời nói của phu thê Hạ Lăng Vân... ông nghĩ mình phải tiếp tục đi tìm người.
"Màu đỏ hòa với nước bôi lên da, màu đỏ tím sẽ lập tức lan khắp người. Ông bảo nữ nhi của mình mỗi ngày hòa chút dược vào phấn bôi lên, trước bôi phạm vi nhỏ rồi rộng dần, chắc chắn nàng sẽ không bị chọn."
Hạ Lăng Vân nói tiếp: "Màu đen là thuốc uống chia làm ba phần, mỗi ngày dùng một phần, trên người sẽ toát ra mùi hôi, một năm sau mới có thể tiêu tán. Hai loại dược này trước kia ta làm cho người khác, cũng là để nữ hài thoát khỏi lựa chọn tuyển tú." Nếu triều đình quy định lựa chọn hết nữ nhân từng châu từng quận, vậy hắn trợ giúp vị viên ngoại này, tất sẽ có hai nữ nhi khác bị chọn thế. Nhưng hắn và lão gia này có duyên, nên giúp đỡ một chút vậy.
Thiên hạ có đan dược thần kì như vậy?
Trung niên viên ngoại nghe xong nghẹn họng nhìn trân trối, dứt khoát thỉnh cầu: "Phương mỗ nguyện ý dùng ngàn lượng bạc trắng mua thần dược của công tử." Nõi ong ông chuẩn bị lấy mấy tấm ngân phiếu chuẩn bị sẵn trong lòng để lôi kéo con rể tương lai, hai tay dâng lên. Ông nguyện ý vì chúng nữ nhi đánh cuộc một lần, huống chi vị công tử này không động tâm với tài phú sắc đẹp, nhân phẩm cao thượng, chắc chắn sẽ không lừa gạt ông.
"Hai viên dược hoàn, không đáng tiền." Hạ Lăng Vân tặng dược, trong lúc ông ngơ ngẩn không thể tin, lôi kéo Tuyết Hoa rời đi.
"Lăng Vân, sao chàng biết làm loại dược này?" Tuyết Hoa cười hì hì hỏi, cái đan dược ăn vào có mùi coi như xong, có một ngày nàng sẽ bôi đan dược để mặt có vết chàm tím đi dọa hắn.
"Ta tu luyện Mộc linh lực, nhận thức trăm cây trăm hoa, lúc trẻ hiếu kì tự mình phối chế đan dược, bây giờ không làm." Hạ Lăng Vân cười nói.
"Vậy. Chàng có thể nghiên cứu đan dược làm sau có thể sinh hài tử không?" Tuyết Hoa bắt lấy tay Hạ Lăng Vân ngẩng mặt lên nói: "Ta muốn sinh con." Tốt nhất là có thể thông qua biện pháp nào đó đưa hài tử vào Thái Huyền Cung trong Thái Hư Huyễn Cảnh, cho phụ thân giải buồn.
"Tuyết Hoa, nàng muốn làm mẫu thân?" Hạ Lăng Vân dừng bước, đôi mắt thâm thúy nhìn thấu qua mũ sa nhìn gương mặt nhỏ nhắn non nớt.
Bọn họ mới kết hôn nàng đã muốn làm mẫu thân? Bản năng nguyên thủy của động vật động dục chính là vì sinh sôi nảy nở, nàng đến kì động dục nên sẽ có cách nghĩ duy trì nòi giống? Tiên Quân rất khó sinh con, nhất là Tuyết Hoa cũng đang ở giai "Tiên" khả năng có hậu đại của hai người cực kì nhỏ.
Tuyết Hoa thấy hắn kích động nhìn mình, xấu hổ dậm chân: "Ta muốn có một hài tử kế thừ huyết mạch của ta và chàng."
Hạ Lăng Vân mỉm cười, gật đầu nói: "Ta sẽ thử, nhưng không đảm bảo thành công." Nghiên cứu mộtloại đan dược cần phải qua vô số thí nghiệm, hắn không thể để mình và Tuyết Hoa thử nghiệm khó khăn thêm chồng chất. Có lẽ mấy trăm ngàn năm sau hắn vẫn không nghiên cứu được, vẫn là thỉnh giáo nhạc phụ đại nhân dùng pháp trận để tạo ra đời sau là phương pháp an toàn đáng tin cậy.
Hai người ngọt ngọt ngào ngào nói chuyện đi dạo trên phố. Nửa ngày, bọn họ nhìn thấy bốn đội ngũ đón dâu vội vội vàng vàng, thầm lo lắng cho tương lai của tân nương.
Cả hai định tìm một tửu lâu sạch sẽ lại thấy hơn mười nha dịch quan phủ cùng hai phụ nữ trung niên xinh đpẹ đi từ ngõ bên ra.
"Mẹ nó, tất cả đều lập gia đình, chúng ta kiếm đâu ra 100 tú nữ?" một nha dịch trung niên mắng to, mặt tức giận.
"Lưu quan gia, người đừng nóng, chúng ta còn có năm ngày." một phụ nữ trung niên vội bước tới cạnh hắn khuyên. Các bà là bà mối, giúp đỡ quan phủ tìm kiếm tú nữ, căn cứ vào tư liệu trong tay tìm người, lại phát hiện những... nữ tử độ tuổi cập kê đều lập gia đình.
Lúc bọn họ đi qua người Tuyết Hoa và Hạ Lăng Vân, đột nhiên có kẻ dừng bước nghiêm nghị quát: "Người này hình như là thiếu nữ."
"Người xứ khác, không chứng minh được thân phận." Lại có người nói.


"Cứ gom đủ người rồi tính." Có người nói.
Cho nên bọn họ bao vây Tuyết Hoa và Hạ Lăng Vân.
Lưu quan gia cầm đầu đám nha dịch lạnh lùng nói, "Các ngươi là người ở đâu, quan hệ thế nào?" Gương mặt hắn dữ tợn, hai mắt như sói đang nhìn thỏ trắng dò xét Hạ Lăng Vân.
Hạ Lăng Vân thong dong nói: "Tại hạ nhân sĩ trên Thiên Trụ Sơn, họ Hạ, vị này chính là nội tử."
Hai gã nha dịch cùng bà mối dò xét Tuyết Hoa, thi nhau lắc đầu: "không giống nữ tử đã phá thân. Chẳng lẽ nàng là muội tử ngươi, bởi sợ quan phủ chọn làm tú nữ, nói dối là nội tử?"
"Cởi mũ sa ta kiểm ta một chút." Hai bà mối kêu lên. Các bà nhiều năm đi khắp hang cùng ngõ hẻm thay người làm mối, luyện được một đôi mắt hỏa nhãn, có thể dựa vào tướng mạo đoán được đại khái là thiếu nữ hay là người đã lập gia đình.
"Ta nói nội tử thì là nội tử. Nội tử da mặt mỏng, không thích gặp mặt người khác!" Hạ Lăng Vân khôngvui nói. hắn rất cố gắng lưu lại ấn kí của mình trên người nàng, chẳng lẽ còn không thể khiến nàng thoạt nhìn giống phụ nhân?
"rõ ràng là muội tử xinh đẹp, còn nói gì mà nội tử!" một bà mối tức giận nói, đưa tay muốn nhấc mũ sa của Tuyết Hoa xuống. Bà ta chỉ nhìn loáng thoáng gương mặt mĩ lệ của nữ tử qua mũ sa.
"Làm càn!" Tuyết Hoa nổi giận, tay phải đưa ra, ngón tay biến thành móng vuốt cào bà mối một vết thậtsâu rồi lập tức thu móng lại.
"Ah-" Bà mối bị đau kêu thảm thiết, tay phải máu chảy đầm đìa.
"Các ngươi dám tổn thương người quan phủ?" Gã nha dịch cầm đầu giận dữ hét lên, mạnh mẽ rút...đao. Các nha dịch khác vì không gom đủ nữ tử mà buồn bực thấy thế cũng nhao nhao...rút đao.
"Các ngươi chính là kẻ tiểu nhân đáng chết." Tuyết Hoa nổi giận nói, mạch mẽ xốc màn che, "Ta là Hạ phu nhân, không phải muội tử của chàng!"
Mái tóc dài như thác nước được buộc hờ đằng sau bằng dải lụa, làn da trắng nõn, gương mặt tinh xảo, đôi mày lá liễu, lông mi cong dày, mắt hồ ly hẹp dài, bờ môi phớt hồng như anh đào đẫm sương sớm.
Thiếu nữ tuyệt đẹp như thế, dù là phu nhân, cũng sẽ đặc biệt bị chiêu vào cung.
Bọn nha dịch và bà mối không hẹn mà nghĩ tới cái này, đôi mắt ngây dại nhìn chằm chằm vào Tuyết Hoa.
"Mặc kệ, cứ đưa nữ tử này về, để Tri phủ đại nhân tự mình quyết." Gã thủ lĩnh ổn định tinh thần nói, để hai bà mối lên bắt người.
Bà mối bị Tuyết Hoa cào nào dám lên? Bà mối khác cũng bị dọa sợ, trút bỏ vẻ hung hăng càn quấy ngày thường.
Hạ Lăng Vân lập tức rút...trường kiếm, đánh bay toàn bộ đao trong tay nha dịch, sau đó kéo Tuyết Hoa bay lên nóc nhà, "Thê tử của ta há để cho kẻ khác mong muốn?" nói xong, hắn nắm eo thon của Tuyết Hoa giẫm lên nóc nhà bay vọt, dùng tốc độ khinh công của cao thủ giang hồ bay ra đường phố tiến vào hẻm nhỏ.
"Tuyết Hoa, nàng không nên bỏ mũ sa xuống." Vững vàng đáp xuống ngõ sâu không người, hắn khẽ trách.
"Chàng sẽ ngăn không để kẻ khác dẫn ta đi phải không?" Tuyết Hoa thở nhẹ một hơi, hai tay đặt lên vai Hạ Lăng Vân kiễng mũi chân hôn lên môi hắn. Được hắn ôm bay trên nóc nhà thật kích thích nha, nàng rất là hưởng thụ.
Tiểu hồ ly này, rất thích bày dáng vẻ dụ dỗ hắn.
Hết lần này tới lần khác Hạ Lăng Vân dù oán thầm nhưng vẫn bị nàng mê hoặc, cùng nàng chìm vào nụ hôn triền miên nồng nhiệt.



Thử đọc