Hồ Nữ - Chương 122

Tác giả: Dịch Ngũ

Đánh dấu

Đi Vào Giấc Mộng
Huyền Vũ Tiên Quân cũng không chần chừ, lấy hai khối truyền âm thạch, đưa cho Hạ Lăng Vân một cái nói: "Chúng ta nhỏ máu để thiên lý truyền âm thạch có thể tìm kiếm."
Hạ Lăng Vân gật đầu, nhận lấy kiểm tra một chút, nhỏ máu rồi khen: "Truyền âm thạch làm không tệ. Huyền Vũ sư huynh, là huynh làm sao?" Từ khi phát hiện trình độ luyện khí của đồ đệ Lưu Thanh Bình cao hơn mình, hắn đã không làm các loại tiểu pháp khí này rồi.
"Lăng Vân lão đệ quá khen." đang nhỏ máu cho truyền âm thạch Huyền Vũ Tiên Quân khẽ cười: "Tu sĩ linh căn kim hỏa nên thiên về luyện đan luyện khí." Phi kiếm thiên ảnh là pháp khí hắn đắc ý, đáng tiếc vẫn không phá giải được băng linh của Tuyết Hoa. Muốn thử xem pháp khí đỉnh cấp là thế nào, đáng tiếc yêu cầu như vậy sẽ khiến người khác cảm thấy tham lam, hắn ngại mở miệng.
Hai vị Tiên Quân trao đổi truyền âm thạch. Huyền Vũ Tiên Quân vừa muốn cáo từ, Hạ Lăng Vân lấy ra một quả Liệt Dương Đan dâng tặng nói: "Đây là Liệt Dương Đan ta đạt được trong huyễn cảnh, hôm nay có duyên với Huyền Vũ huynh, xin đừng khước từ." hắn không thể tay không nhận truyền âm thạch của người khác.
Huyền Vũ Tiên Quân lập tức chấn động, ấp úng nói: "Cái này quá quý trọng rồi, xin thứ ta không thể thu. Đệ cứ để cho đệ tử trong môn sử dụng."
"Huyền Vũ huynh, ta ở Thiên Linh Môn cạnh hồ Nữ Thần, chủ yếu tu luyện ba hệ linh căn thủy, mộc, thổ, tu sĩ linh căn hỏa vẫn chỉ là trung đẳng, cho nên Liệt Dương Đan này không phù hợp cho đệ tử hệ hỏa của môn phái." Hạ Lăng Vân mỉm cười một lần nữa dâng Liệt Dương Đan.
Tuyết Hoa đứng cạnh Hạ Lăng Vân thấy thế nói: "Lăng Vân tặng ngươi là thích ngươi, ngươi cứ thu lại. Ta hi vọng nếu ngươi phát hiện ra Lệ Nhi thì nói cho nàng biết, chúng ta đang tìm nàng. Nàng ra ngoài chơi 17 năm rồi cần phải trở về, nếu ở bên ngoài gây thị phi, phụ thân sẽ tức giận." Tốt nhất đừng đánh nhau, đương nhiên đánh nhau cũng không sợ, Lệ Nhi nhiều pháp bảo.
Huyền Vũ Tiên Quân do dự thật lâu, rốt cuộc bởi vì bản thân trước mắt cần Liệt Dương Đan đỉnh cấp liền thu vào. Thần sắc hắn nghiêm túc nói: "Lăng Vân lão đệ, đệ muội, nhận đại lễ thật có chút xấu hổ, xin để ta ngày sau hoàn lễ." Nhận đại lễ của người ta, hắn sẽ không nói lời vô nghĩa, còn muốn tận dụng hết khả năng tìm hiểu và chứng minh bản tính của Lệ quý phi là không xấu, rất nhiều chuyện không phải lỗi của nàng.
"Huyền Vũ huynh quá khách khí. Chút lễ mọn không đáng để trong lòng." Hạ Lăng Vân mỉm cười nói.



Huyền Vũ Tiên Quân gật đầu, dùng ý niệm gọi linh sủng, sau đó chắp tay nói, "Chúng ta cáo biệt. Hai người đi đường cẩn thận." nói xong, thân hình hắn bất động, chậm rãi bay lên trời.
"Rít...rít...!" Tiếng kêu to rõ vang trên không trung, linh ưng màu đen từ xa bay tới bên người chủ nhân.
"Huyền Vũ huynh, đi đường cẩn thận." Hạ Lăng Vân chắp tay hướng về phía bầu trời cáo biệt.
Huyền Vũ Tiên Quân phất tay ra hiệu, sau đó bay về hướng đông bắc.
Nhìn hắn bay đi, Tuyết Hoa chu môi nói, "không phải chàng cấm ta tùy tiện đưa linh đan linh thạch cho người khác sao? Chàng còn đưa?"
Hạ Lăng Vân cười nói: "Ta nhìn hai đầu lông mày của Huyền Vũ Tiên Quân lộ vẻ chính khí, đối mặt với dung mạo của nàng vẫn cố định tâm, trong lòng cao hứng, liền tặng đan dược tăng cường tình bạn."
"Thuận tiện để hắn thiếu nợ chàng nhân tình?" Tuyết Hoa cười hì hì nói, đôi mắt trong suốt lấp lánh sáng.
Hạ Lăng Vân cười mà không nói. Tặng Huyền Vũ Tiên Quân Liệt Dương Đan, có lẽ hắn sẽ chú tâm vào phần tình cảm này, không phải nhìn... thấy thất vĩ thiên hồ liền trực tiếp hạ sát chiêu.
Lấy ra dây trói tiên trong vòng tay Càn Khôn, hắn dặn dò: "Nàng cất kĩ." Lần sau, hắn sẽ không thu pháp khí hộ nàng.
Tuyết Hoa thu hồi dây trói tiên, che miệng ngáp một cái, giọng dịu dàng giận dỗi: "Ta vừa mới ngủ, đãbị hắn làm tỉnh giấc."
Hạ Lăng Vân lập tức nói: "Bây giờ nàng cứ an tâm mà ngủ." nói xong, hắn ngồi trở lại bồ đoàn, vẫy vẫy tay với Tuyết Hoa. hắn có thể tĩnh tọa ngủ, còn Tuyết Hoa thì biến về hình thái hồ ly nằm ngủ trên đùi hắn.
Tuyết Hoa thấy thế nói "Ta đã mang theo cái này." nói xong, nàng nhìn bốn phía xung quanh, giống như tìm cái gì.
Hạ Lăng Vân không hiểu nhìn nàng.
Tuyết Hoa đi đến một thảm cỏ tương đối bằng p hẳng, nâng vòng tay Như Ý.
Lập tức, một cái giường lớn với rèm che lập tức xuất hiện tại vùng hoang vu dã ngoại.

Hạ Lăng Vân kinh ngạc nhìn, hắn thật không ngờ, Tuyết Hoa nhét giường ngủ của bọn họ vào vòng tay Như Ý mang ra ngoài. Đại khái, không có tu sĩ nào ra ngoài lịch lãm rèn luyện lại đem giường ngủ của mình nhét vào vòng tay trữ vật mang theo.
Tuyết Hoa cười hì hì nói: "Lăng Vân, chàng xem ta có chu đáo không?" Vẻ mặt tranh công.
Khóe miệng Hạ Lăng Vân khẽ mỉm cười dịu dàng, khen: "Nàng thật chu đáo." Pháp khí của nàng có dung lượng lớn, tùy tiện thu được các vật to.
"Vừa rồi ta đã rửa mặt, bây giờ ta ngủ trước." Tuyết Hoa nói xong, ngồi lên giường cởi giày, tiến vào màn lụa. không có giá áo và bình phong, nàng chỉ cởi áo khoác rồi đặt xuống giương.
Hạ Lăng Vân nhìn giường tân hôn của mình, cảm giác nên phải thiết lập trận pháp linh thạch rồi.
Rửa mặt xong, Hạ Lăng Vân trở lại giường, nghe thấy tiếng hít thở đều đặn rất nhỏ ở bên trong.
Nàng ngủ thật nhanh.
Gương mặt tuấn nhã của hắn lộ vẻ kiêu ngạo. Dù nàng đến kì động dục, hắn cũng thoải mái ứng phó!
Lên giường, hắn lập tức ngửi được mùi thơm thanh nhã, phát hiện tiểu thê tử chỉ mặc đồ lót, ôm chăn mỏng đưa lưng về phía hắn, làn da lưng trắng ngần hoàn toàn bại lộ trước mắt hắn.
thật là khiến người ta khí huyết sôi trào!
Thân thể vì choáng ngợp mà rung động, hai con ngươi thâm thúy lưu chuyển, hầu kết nhịn không được di chuyển hai cái.
Tĩnh tâm, tĩnh tâm!
Hạ Lăng Vân hít sâu một hơi, lại hít luôn cả mùi thơm cơ thể nàng vào trong cơ thể. Ở đây là nơi hoang vu, có một chỗ nghỉ ngơi an toàn không dễ dàng, tốt nhất là không nên vén màn giường lên.
Tuyết Hoa nằm bên cạnh hắn lúc bắt đầu ngũ đã tĩnh tâm tu luyện bí quyết, tới lúc cảm xúc hoàn toàn tĩnh lặng mới chìm vào giấc ngủ.
Lúc nàng chìm vào giấc ngủ, trong lòng thì thầm mãnh liệt: Phụ thân... phụ thân... tiến vào trong mộng, tìm kiếm phụ thân, nói cho người tin tức Lệ Nhi.
Có lẽ linh lức và tinh thần lực nàng nhờ quá trình song tu trở nên mạnh mẽ, nàng nhanh chóng tiến vào giấc mộng, nhưng giấc mộng này cũng không phải là nàng chờ đợi.
Trong mộng, nàng thấy nhà cao tầng, thấy các loại xe, thấy người vội vàng đi đường.
Nằm mơ tới kiếp trước rồi.
Tuyết Hoa kinh ngạc nhìn quanh, sau đó nhìn chính mình. Nàng mặc bộ thể dục màu trắng xanh, trênlưng đeo cặp sách, tay dắt xe đạp.
A... nàng nghĩ nghĩ, chắc mình đang đến trường, vì vậy leo lên xe đạp đi về phía trước.


đi đi, chung quanh lại biến thành ảo ảnh, mà bên cạnh nàng xuất hiện người khác. Vị này cũng là nữ sinh đang đạp xe đến trường, nàng ta mười sáu mười bảy tuổi, chải bím tóc đuôi ngựa, đeo kính gọng màu xanh da trời, gương mặt thanh tú kiên nghị.
Ồ, sao lại giống nàng như vậy? Kiểu tóc kính mắt túi xách giống như đúc.
Trong mộng Tuyết Hoa kinh ngạc nhìn học sinh nữ, mà học sinh kia cũng quay sang kinh ngạc nhìn nàng.
"Bạn là ai?" Nữ sinh hỏi, nhìn Tuyết Hoa tò mò.
"cô là ai?" Tuyết Hoa không hiểu sao lại hỏi.
"Mình là Chu Tuệ Châu." Nữ sinh nói, ánh mắt tràn ngập ý thăm dò.
"Tôi là Chu Tuệ Châu." Tuyết Hoa mơ màng nói.
Nữ sinh lập tức giật mình, "Chuyện này là không thể, trên đời làm sao có một người thứ hai giống hệt mình! Đây là một giấc mộng!"
"Đây đúng là một giấc mông! một giấc mộng của cô gái xinh đẹp." Hai thiếu nữ đột nhiên nghe được thanh âm nghiêm túc.
Nhân viên quản lí thứ n của văn học Tấn Giang lại xuất hiện!
Tuyết Hoa ngạc nhiên nhìn bốn phía phát hiện xung quanh trống rỗng, chỉ có nàng và nữ sinh kia.
"Hai người không nên bước vào mộng cảnh này, mau trở về, trở về hiện thực của hai người đi." Nhân viên quản lí thứ n nghiêm túc nói.
Vì vậy Tuyết Hoa phát hiện nữ sinh giống nàng đã biến mất.
"Nhân viên quản lí thứ n, chuyện gì đã xảy ra?" Nàng lớn tiếng kêu lên.
"sự tình luôn xuất hiện vài việc nhỏ ngoài ý muốn khiến chúng ta ngạc nhiên phải không?" Nhân viên quản lí thứ n nhẹ nhàng nói, "Tuyết Hoa, ngươi thành công hóa giải việc Lăng Vân Tiên Quân nhập vào hậu cung của Lệ Quân HOa, hoàn thành nhiệm vụ ta giao cho ngươi. Ta tặng ngươi một món lễ vật."
Tuyết Hoa lập tức vui vẻ ra mặt hỏi, "Lễ vật gì?" không để ý tới nữ sinh giống mình như đúc nữa.
"Lăng Vân Tiên Quân." Nhân viên quản lí thứ n nói.
"Hả?" Tuyết Hoa nghẹn họng nhìn hắn trân trối, hắn định lừa gạt tiểu hài tử à, Lăng Vân Tiên Quân đãlà người của nàng rồi có hiểu không? không cần hắn tặng.
"Ngươi sẽ có được tình yêu toàn tâm toàn ý của Lăng Vân Tiên Quân. Ngươi sẽ có hạnh phúc, được cùng hắn vĩnh viễn ở chung một chỗ." Nhân viên quản lí thứ n kiên định nói.
Tuyết Hoa cảm giác một ý niệm cường đại mạnh mẽ len vào thân thể nàng, sau đó nàng lập tức biến thành thất vĩ thiên hồ, rồi từ thiên hồ lại biến thành thiếu nữ mặc áo cổ trang màu tuyết trắng.
"Tuyết Hoa, trở về hưởng thụ sinh hoạt hạnh phúc của mình đi." Nhân viên quản lí thứ n nói.
Lập tức Tuyết Hoa thấy mình bị một lực lượng đẩy mạnh ra, rồi xuất hiện trong nội điện Thái Nguyên Cung, nàng đã từng ở chỗ này dùng Huyễn Chi Kính quan sát Hạ Lăng Vân bế quan tu luyện.
Nàng nhìn nam tử tóc dài ngồi trên bảo tọa trong Thái Nguyên Cung, cất giọng gọi: "Phụ thân, con lại được gặp người rồi." Nàng chạy nhanh tới phía phụ thân.
"Tuyết Hoa, vi phụ cảm nhận được ý niệm của con, quả nhiên là được gặp." Chi chủ của Thái Hư Huyễn Cảnh Hạo Linh Tiên Tôn hiền lành đánh giá Tuyết Hoa kinh ngạc nói: "Con hình như khác hơn trước." Lông mày đuôi mắt nữ nhi có mị thái của thiếu phụ, rõ ràng là có nam nhân.
"Phụ thân, con và Lăng Vân chính thức kết hôn rồi." Tuyết Hoa xấu hổ nói, ngồi trên chân phụ thân, hai tay đặt trên đùi người.
"Cách thời gian chúng ta gặp mặt trong mộng bao lâu?" Hạo Linh Tiên Tôn dịu dàng hỏi.
"Hơn hai tháng." Tuyết Hoa nói.
"Tốc độ thật nhanh." Hạo Linh Tiên Tôn lo lắng hỏi: "Hạ Lăng Vân thật tâm với con sao? hắn đối xử với con tốt không?" Tuy ông dùng các biện pháp khảo nghiệm Hạ Lăng Vân, nhận định hắn sẽ là phu quân tốt, nhưng vẫn lo nữ nhi không được hạnh phúc.
"Tất nhiên là Lăng Vân thật tâm với con rồi." Tuyết Hoa tự tin nói, "Chàng đối xử với con rất tốt. Bây giờ còn mang con đi lịch lãm rèn luyện, tìm Lệ Nhi."
"Đúng rồi, phụ thân, Lệ Nhi ở bên ngoài gây ra không ít tại họa." Nàng tranh thủ nói.
"Ừ, cha biết muội muội con sẽ gây rối, chỉ cần không làm ra đại họa cứ để nó tùy tiện." Hạo Linh Tiên Tôn nói, "Tuyết Hoa, Lệ Nhi có bị thương?" Đối với ông lúc này, nữ nhi so với người bình thường quan trọng hơn rất nhiều, chỉ cần nữ nhi không phạm phải sai lầm lớn, ông cũng không trách phạt.
"Con còn chưa tìm được muội muội, không rõ Lệ Nhi có bị thương không, muội ấy ở bên ngoài gây ra vài việc rối rắm." Tuyết Hoa nói, bắt đầu kể hết những việc mình biết cho phụ thân.
Hạo Linh Tiên Tôn vuốt ve đầu Tuyết Hoa, một bên hưởng thụ cảm giác hạnh phúc khi nữ nhi ở bên cạnh, một bên lắng nghe chuyện liên quan tới một nữ nhi khác.
Nghe xong, ông bình tĩnh nói: "Những việc con phản bác khác là đúng, chưa chắc những chuyện kia đều là lỗi của Lệ Nhi."
Ông dặn dò: "Lăng Vân nói cũng đúng, Lệ Nhi nên thu liễm một chút. Về sau con gặp được Lệ Nhi bảo phụ thân nói, không cho phép ở bên ngoài nghịch ngợm lung tung, ngoan ngoãn tìm một chỗ tu luyện."
Ông lại nói với Tuyết Hoa: "Con mau thu công trở về, đừng để tổn thương tinh thần lực." nói xong ông mạnh mẽ đẩy nữ nhi ra khỏi mộng cảnh của mình. Với tư cách là một Tiên Tôn thượng cổ, ông có đủ tinh thần lực khống chế giấc mộng của mình. Chỉ là ông không giống Tuyết Hoa có thể đi vào giấc mộng người khác.
"Phụ thân, lần sau con trở lại thăm người." Tuyết Hoa thấy hình ảnh dần mơ hồ, vội vàng nói.
"Được, nữ nhi ngoan." Hạo Linh Tiên Tôn cười, ánh mắt trần ngập vui vẻ.



Thử đọc