Hồ Nữ - Chương 118

Tác giả: Dịch Ngũ

Đánh dấu

Tuyết Hoa Uy Vũ
"Tuyết Hoa, nếu đối phương không phạm phải điều ác không thể tha thứ, nàng ra tay nhẹ chút, để cho người ta đường lui." Hạ Lăng Vân khuyên. Người chết không thể sống lại, nhỡ nàng giết nhầm người sẽkhông có cơ hội quay lại.
Tuyết Hoa chu môi nói, "hắn ám toán chàng, còn dùng độc tiễn, không đáng chết à?" Nàng bắt được ám tiễn, đã ngửi được mùi thối nồng nặc. Đáng lí mũi tên sắt sẽ không có mùi này, cho nên khẳng định mũi tên kia đã ngâm độc dược.
Hạ Lăng Vân sâu sắc cảm nhận được tình cảm Tuyết Hoa đối với mình, khóe miệng khẽ cong, phụ họa nàng: "hắn bị trừng phạt đúng tội."Đánh lén sau lưng người khác nhân cách ti tiện, chết một người đỡ một người. Nếu lần sau còn gặp tình huống này, hắn sẽ buông tay để nàng xử lí.
Ba gã tay chân trên lầu bị doạn không dám nhúc nhích, gia đinh đi theo sau diễu võ dương oai mặt mũi tái nhợt, sợ hãi rụt rè chạy trốn ra xa hoặc chạy xuống lầu một.
Tuyết Hoa bĩu môi nhìn sang... không thèm so đo với đám tôm tép nhỏ, đi theo Hạ Lăng Vân xuống lầu.
Trước quầy lầu một, một gã nam tử mặc cẩm bào màu xanh lá mạ nhìn Hạ Lăng Vân và Tuyết Hoa đixuống, kiêu ngạo hỏi, "Chính là đôi cẩu nam nữ này?" hắn chừng ba mươi tuổi, mặt béo phệ, thân hình mập như con heo.
Gương mặt hắn vặn vẹo nhìn phu thê hai người, khua tay nói: "Tả đại nhân, Tiền đại nhân, mời hai người gúp ta giết nam tử kia, bắt sống nữ tử." Nhìn nam tử thái độ thong dong ưu nhã, dáng người thon dài gương mặt anh tuấn khiến hắn chán ghét, nữ tử tuy đeo mũ sa nhưng với kinh nghiệm duyệt nữ nhân vô số của hắn, khẳng định là mĩ nhân.
Hai gã nam tử khoảng bốn năm mươi tuổi đứng đằng sau như hộ vệ hắn, nghe vậy, hai mặt nhìn nhau. Bọn họ tuy không nhìn ra công phu nam tử kia, nhưng nhìn khí thế của người ta cũng biết đối thủ này rất khó giải quyết. Vừa rồi bốn gã đi lên thực lực không bằng hai người, nhưng cũng được gọi là có tiếng, không nghĩ tới vừa lên đã bị người khác đánh bay, hai người bọn họ không nắm chắc phần thắng.
"Tả đại nhân, Tiền đại nhân, các người là cao thủ kinh thành, chẳng lẽ còn sợ bọn họ?" Gã nam tử béo mập mặc cẩm bào kinh ngạc nói. hắn nghe gia đinh báo tin, có người tự xưng thiên hạ đệ nhất kiếm khách, phất tay đã đánh bay hai gã gia đinh, mới đặc biệt mời cao thủ tới trấn tràng.



"Đại gia, vừa rồi..." một gã gia đinh bước nhanh tới trước mặt nam tử béo mập, vội vàng nói, "cô nương kia vừa giết chết Điền vũ sư." hắn tận mắt thấy đấy, không nghĩ tới mĩ nhân dáng người yểu điệu động tác lại nhanh như chớp, đội mũ sa còn tiếp nhận được ám tiễn vung tay ném trở lại, giết chết một đại nam nhân biết võ công.
"Chết rồi hả?" Gã béo vốn kinh ngạc lập tức nổi trận lôi đình, "Bọn chúng dám giết người của Mã Thiên Minh? Người đâu, lên cho ta, giết chết hai đứa chúng nó, đại gia ta sẽ thưởng to." Người của mình bị giết, chính là tát vào mặt hắn, hắn bất chấp nàng ta có phải mĩ nữ không, trực tiếp hạ lệnh giết người.
hắn thúc giục hai gã cao thủ bên người, "Tả đại nhân, Tiền đại nhân, giết người đền mạng, hai người nhìn hắn bắt nạt Mã Thiên Minh ta? Chuyện tỷ phu nhắc trong thư, ta đáp ứng."
Hai gã là nghe lệnh chủ nhân tới làm việc, đành phải tiến lên... rút đao bên hông, lạnh lùng nói, "Người phương nào, hãy xưng tên ra, chúng ta chính là Vô Danh Quỷ." Mã Thiên Minh có giao dịch bí mật với chủ nhân bọn họ, nên bọn họ phải bảo vệ hắn.
Hai người chính là cao thủ võ kĩ...
Hạ Lăng Vân chậm rãi rút trường kiếm, giọng điệu bình thản. "Ta, Hạ Lăng Vân." Tu sĩ tu tiên giới đều biết rõ Lăng Vân Tiên Quân bên hồ Nữ Thần đỉnh Thiên Trụ Sơn, người bình thường thì...
"Lăng Vân, cố lên, cố lên." Tuyết Hoa hào hứng bừng bừng, hận không thể cho nhảy điệu múa cổ động cho hắn.
Cố lên? Đổ thêm dầu vào lửa? Hạ Lăng Vân biết rõ nàng cổ đọng hắn chiến đấu, thấy nàng hưng phấn nhiệt tình không nhịn được cười. Hai người bình thường này đích thực là cao thủ, chẳng lẽ hắn bảo hắndùng linh lực? Thắng cũng không vinh! đã lâu hắn không cùng người tỉ thí võ kỹ, võ kĩ bị bỏ hoang bao năm, hiện tại cũng nên hoạt động gân cốt.
Liền ôm quyền, nghiêm túc nói: "Hai vị, mời chỉ giáo." Kiếm sáng rực vung lên bày ra kiếm thế có thủ có công.
Hai gã cao thủ đến từ kinh thành nháy mắt nhìn nhau, một trái một phải vung đao.
"Choang choang choang..." tiếng kiếm khí va vào nhau, Hạ Lăng Vân nhanh chóng đẩy đao của bọn họ, xuyên thẳng qua hai người, sau đó mạnh mẽ phản kích. hắn không dùng lực lượng "Tiên" mà chỉ coi bọn họ như là đạo cụ để hắn luyện gân cốt.
"Ya... a..!" một gã cao thủ vung đao bổ mạnh vào bả vai Hạ Lăng Vân, một gã khác quay người đâm vào eo Hạ Lăng Vân, đao nhanh như gió.
Hạ Lăng Vân vung tay áo trái đánh lệch trọng đao, trường kiếm trong tay phải vung lên chặn một đao khác, hóa giải đao pháp.
Quân tử sử dụng kiếm, chiến giả dùng đao. Thân kiếm dài nhỏ nhẹ nhàng, thân đao nặng trầm ổn, kiếm và đao va chạm chính diên, tất nhiên gãy!
hắn nhanh chóng né tránh thế đao của hai người lập tức đoạt công, đâm, chém, ngăn cản, vung... Nhìn chiêu thức linh hoạt kèm hư chiêu, mỗi lần đều có thể trùng hợp ngăn cản chiêu của bọn họ.

"Lăng Vân, chàng thật là lợi hại. Cố gắng lên, cố gắng lên." Tuyết Hoa đứng xem ở chân cầu thang kích động kêu lên, căn bản nàng không lo Hạ Lăng Vân sẽ thất bại. Nam thần, ánh mắt nam thần sắc bén, ra chiêu lưu loát, rất đẹp trai, yêu chết đi thôi!
"Tiếng nói của mĩ nhân thật uyển chuyển như chim oanh hót." Mã đại gia nghe được giọng nói của Tuyết Hoa, toàn thân giống như bị lông vũ cọ qua, lập tức sắc tâm nổi lên, đôi mắt giống như muốn gắn chặt lên người Tuyết Hoa.
người chung quanh tất nhiên là không nói lời nào, nhưng cho dù có phải là gia đinh nhà hắn hay không, đều công nhận lời nói này, thừa nhận tiếng nói của Tuyết Hoa rất êm tai.
"Lên, vứt cái mũ sa của nàng để bổn đại gia nhìn một cái là bậc tuyệt sắc cỡ nào." Mã đại gia thấy Hạ Lăng Vân đang chiến đấu với hai gã cao thủ, chỉ huy gia đinh nhà hắn tiến lên bắt Tuyết Hoa.
Tuyết Hoa giết người chỉ có ít người trông thấy, hầu hết các gia đinh nhìn thấy thân hình yểu điệu của nàng, cho rằng xuống tay rất dễ dàng, liền cầm đao thương côn bổng lao lên vây chém.
"Hừ." Tuyết Hoa đang lo không tìm được cớ sửa chữa tên Mã đại gia kia, nghe vậy tay phải cho vào trong ống tay áo tìm tòi rút ra một dây kim hồng sắc dài như dải lụa khoác trên vai.
Hạ Lăng Vân vẫn luôn chú ý tới nàng, thấy nàng dùng dây trói tiên, biết rõ nàng muốn giày vò người bình thường, tranh thủ nói: "Tuyết Hoa, đừng ra tay quá nặng." Mã đại gia ác bá hiếp đáp người chết không hết tội, nhưng mà Tuyết Hoa giết người thành tánh vậy cũng không tốt.
"Ta biết rõ." Tuyết Hoa cầm dây trói tiên, vẻ măt lộ ra ý cười, "Ta sẽ dạy dỗ bọn hắn một trận." nóixong, nàng bắt đầu múa roi.
Dây lụa mà đỏ nhàn nhạt lập tức như vật còn sống bắt đầu uốn lượn.Nàng không am hiểu võ kỹ, nhưng có trực giác bản năng của dã thú, nàng không hiểu được đưa linh lực vào bên trong võ kĩ, nhưng dây trói tiên sẽ dựa theo tâm ý nàng mà hoạt động.
"Ha ha ha." Nàng vui vẻ cười lên, dây trói tiên trong tay giống như con mãng xà trái vung phải cuốn hung hăng đánh.
"A, không tốt!"
"A, đã bị trói."
"A... xương cốt... sắp gãy..."
"Mẹ ơi, cứu mạng-"
Tuyết Hoa tiêu sái vung dây trói tiên, đánh cho một đám gia đinh phải kêu cha gọi mẹ.
"Bịch, răng rắc, rầm..." Bàn chén trong tửu lâu bị đánh gãy nát, đồ ăn rơi vãi đầy dưới đất, tất cả thực khách sợ hãi trốn qua một bên. Còn một số người không chạy trốn mà thấp thỏm đứng xem náo nhiệt. Mã đại gia là thổ hoàng ở thành Kim Dương, nhiều năm qua hoành hành ngang ngược, hôm nay mộtđôi phu thê nơi khác đến, thấy việc nghĩa ra tay tương trợ khiêu chiến với mã đại gia. Bọn họ hi vong đôi phu thê như thần tiên đến thế gian này có thể một lần tiêu diệt Mã đại gia, diệt trừ hậu hoạn vĩnh viễn cho dân chúng.
Quật ngã một đám gia đinh, Tuyết Hoa vẫn chưa thỏa mãn tiến lên vài bước, vung dây trói tiên. Dây trói tiên như du long quấn lấy Mã đại gia đang định chạy trốn.
"Ah, nữ hiệp tha mạng, nữ hiệp tha mạng!" Mã đại gia hoảng sợ kêu to. hắn không nghĩ tới một nữ tử trông yếu đuối lại có thể đánh bại tất cả gia đinh hắn mang đến. Đáng chết, mấy tên võ sư vừa lên gác đâu rồi? Ngày thương uy phong lẫm lẫn, thời khắc mấu chốt lại không chạy xuống cứu hắn.
"Hây!" Tuyết Hoa vừa kêu lên, vung dây trói tiên đập mạnh gã mập vào tường, sau đó đập xuống mặt đất.
"Nữ hiệp tha mạng, nữ hiệp tha mạng, phía trên ta còn lão mẫu tám mươi tuổi, dưới có hài tu ử gào khóc đòi ăn, nữ hiệp bỏ qua cho tiểu nhân đi." Mã đại gia mất hết uy phong, ở trong góc giống như con sâu vặn vẹo gào khóc. Chỉ là dây trói tiên rất thần kì, hắn càng động thì dây trói càng chặt.


Giết hắn đi, giết hắn đi!
Người xem náo nhiệt xung quanh thầm nghĩ trong lòng, nhưng không ai dám kêu ra tiếng, sợ hắn khôngchết, nữ tử này rời đi, bọn họ sẽ bị thu thập.
Dùng pháp khí đỉnh cấp để trói một tên ác bá bình thường quả thật lãng phí.
Tuyết Hoa lại tìm trong ống tay áo trái, lấy ra một quyển sách, nhanh chóng lật xem, sau đó đến bên người Mã đại gia, ngón tay khẽ ngưng nước thành băng, chế tạo một băng châm đâm lên người hắn, sau đó để châm di chuyển.
"A, cứu mạng, a...a...a...!" Gương mặt Mã đại gia lộ vẻ sợ hãi liên tục kêu la thảm thiết, sau đó khôngcòn tiếng kêu, thân thể cũng không động đậy.
Mã đại gia chết rồi hả?
Người xem náo nhiệt vừa mừng vừa sợ. Bọn gia đinh của Mã đại gia thì thất kinh, thậm chí có người bắt đầu chạy trốn.
"Tuyết Hoa, nàng vừa làm gì hắn?" Hạ Lăng Vân phát hiện tình huống bên Tuyết Hoa, liefn không so chiêu với hai tên cao thủ nữa mà dùng kiếm khí điểm huyệt, định trụ bọn chúng.
Tuyế Hoa đặt quyển sách trong tay xuống, đắc ý nói: "Ta biến hắn thành một phế nhân không thể nóichuyện không thể động, để hắn không còn cách nào hại người." Nàng không có lòng thương hại như loài người!
Nhạc phụ đại nhân cho hai nữ nhi mấy bí tịch gì vậy? Cái này so với giết người còn tàn nhẫn hơn!
Hạ Lăng Vân đầu đầy hắc tuyến nhìn Tuyết Hoa. sau màn lụa của mũ sa, gương mặt nàng lộ vẻ đắc ý, không chút nào cảm thấy đây là việc tàn nhẫn. Lệ Nhi cũng như vậy? hắn lập tức cảm giác trách nhiệm mình thật nặng nề.
Tuyết Hoa thu hồi dây trói tiên, giả vờ nhét vào ống tay áo, sau đó ngồi xuống sờ vào người Mã đại gia.
"Tuyết Hoa, nàng đang làm gì?" Hạ Lăng Vân vội kéo nàng lên. Nàng sao có thể sờ loạn thân thể nam nhân khác? Cái này là không thể được!
Tuyết Hoa sờ đến vòng vàng, vẻ mặt "Ngây thơ" nói: "Bồi thường tổn thất của tửu lâu, chẳng lẽ ta và chàng bồi?" Dây vàng còn cả ngọc bội, rất đáng tiền đấy.
Nàng ném dây vàng và ngọc bội lên quầy nói: "Vị Mã đại gia này chủ động gây sự, tổn thất của ngươi hắn bồi thường. Đừng lo hắn trả thù không nhận nợ, bởi vì hắn đã trở thành gã phế nhân không thể nóichuyện không thể động đậy."
Sắc mặt chưởng quầy tái nhợt như tờ giấy, run rẩy không dám nhận. Ngọc bội là lục phỉ thúy, 100 quán rượu của hắn cũng không đáng giá bằng.
"Các ngươi, rốt cuộc là ai, dám tổn thương người của Thái hậu nương nương?" Lão giả hơn 50 tuổi bị Hạ Lăng Vân chế trụ khiếp sợ hỏi.
Hạ Lăng Vân đi đến trước mặt bọn họ nói, "Ta là Hạ Lăng Vân, một tu sĩ. Các ngươi đến từ kinh thành? Tốt lắm, hãy nói cho ta biết chuyện của Lệ quý phi."
nói xong, ngón tay hắn khẽ động giải huyệt cho hai gã cao thủ.



Thử đọc