Hồ Nữ - Chương 110

Tác giả: Dịch Ngũ

Đánh dấu

Biển Dấm Chua
Quy nhập Thiên Linh Môn? Lúc chủ nhân Ngọc Diệp còn tại thế, hắn đã từng vô cùng khát vọng trở thành linh sủng Thiên Linh Môn. Thế nhưng nàng đã mất, hậu đại của người lại bỏ mặc hắn, hắn đã không còn khát vọng trở thành một phần tử của Thiên Linh Môn nữa rồi.
Thủy Ngọc do dự, Mẫu Đơn Tiên Tử ở bên cạnh dịu dàng nói, "Thủy NGọc, bây giờ người ngươi rất bẩn, vẫn là vào trong nước tắm rửa một chút."
Hai tay nàng ngưng tụ linh quang màu xanh lá, một kiện trường bào nam tử xuất hiện trong tay nàng.
"Thủy Ngọc, xiêm y của nhân loại không chỉ chống lạnh, còn có tác dụng che chắn. Ngươi tắm rửa xong thì mặc xiêm y trước."
Nàng xoay mặt nói với Hạ Lăng Vân, "Lăng Vân, ngươi cũng mệt rồi, mang Tuyết Hoa về nghỉ ngơi đi, ta sẽ chiếu cố Thủy Ngọc." Nàng nhìn ra bởi vì Tuyết Hoa, Hạ Lăng Vân có chút khúc mắc với Thủy Ngọc.
Hạ Lăng Vân hơi suy nghĩ, liền gật đầu nói: "Vậy làm phiền tiên tử rồi."
hắn nói với Thủy Ngọc: "Tiên tử học vấn uyên bác, ngươi có thể theo người học hỏi."
nói xong, hắn ôm eo Tuyết Hoa bay về phía Vong Trần Cư.
"Thủy Ngọc, đầu tiên, ngươi đi tắm rửa." Bát phẩm hoa tiên Lục Mẫu Đơn vừa cười vừa nói, bắt đầu dạy bảo hậu bối. Thủy Ngọc tuy sống 2000 năm nhưng nhận thức về nhân loại rất ít, việc dạy dỗ còn rất nhiều.



Vì Thiên Linh Môn, vì để vị cá tiên này có thể sinh tồn ở giới tu tiên đại lục Ngũ Nguyên, nàng sẽ dạy dỗ hắn cẩn thận. Trong giới tu tiên, nếu không có lực lượng thuộc về mình trừ phi mạnh mẽ tới mức nghịch thiên, nếu không vẫn bị tu sĩ nhân loại bắt nạt.
Buồn bực nhìn bóng dáng Hạ Lăng Vân và Tuyết Hoa biến mất, Thủy Ngọc lung lay đi ra khỏi pháp trận đã mất hiệu lực, nhào vào hồ Nữ Thần, bắt đầu tắm rửa.
"Trưởng lão, phu nhân." Thường Đức đang tĩnh tọa tu luyện ở một góc trong Vong Trần Cư thấy Hạ Lăng Vân ôm Tuyết Hoa đi vào, liền đứng dậy nghênh đón.
Hạ Lăng Vân vung tay ra hiệu hắn tùy ý, rồi mang Tuyết Hoa đi vào hồ nước bên cạnh phòng ngủ chính, vườn cây bên cạnh hồ nước rất đẹp và tươi tốt, là hắn chủ định xây dựng cho nàng đấy.
Bên cạnh vách tường phòng ngủ có một cửa nhỏ, chỉ cần đẩy nhẹ là tới hồ nước, cho nên đôi lúc hắn cũng muốn tới nơi này tắm rửa. Xung quanh đãbố trí pháp trận, không chỉ hoa và cây cảnh che lấp hồ nước, nước còn chảy liên tục tuần hoàn cho nên lúc nào hồ nước cũng sạch sẽ.
hắn cởi sạch xiêm y dính bùn. Lục Mẫu Đơn tiên tử có thể hóa hư thành thật, ngưng tụ thiên địa linh khí tạo ra xiêm y, rũ sạch bụi bẩn trên xiêm y cũ chỉ trong chớp mắt, hắn chưa làm được, chỉ có thể quay về tắm rửa thay quần áo.
Cởi sạch xiêm y vào trong ao, hắn đưa tay về phía Tuyết Hoa: "Xuống."
"Vâng." Tuyết Hoa chờ đã lâu, lập tức biến về hình thái hồ ly, sau đó chui ra khỏi đống xiêm y nhảy vào trong nước. "Ùm, ào ào bọt nước văng tung tóe khắp nơi, khiến toàn bộ đầu tóc mặt mũi Hạ Lăng Vân ướt nhẹp.
"Vật nhỏ bướng bỉnh." Hạ Lăng Vân lắc đầu nói, kéo Tuyết Hoa tới gần, chăm chú rửa sạch bộ lông cho nàng.
Tuyết Hoa thoải mái hưởng thụ sự dịu dàng của hắn.
Sau khi giúp nàng và bản thân tắm rửa xong, Hạ Lăng Vân nhẹ nhàng nói: "Biến trở về hình người.
"Được." Tuyết Hoa nghe lời lập tức biến về hình người.
một tay kéo nàng vào trong ngực, hắn mạnh mẽ cúi đầu bắt lấy môi nàng hung hăng mút vào cắn nhẹ. Vật nhỏ này luôn khiến hắn lo lắng hắn cần phải dạy dỗ nàng thật tốt mới được.
"Ưm..." Tuyết Hoa rất vui sướng mà tiếp nhận nụ hôn của hắn, chủ động...
Hạ Lăng Vân một tay ôm vòng eo mảnh khảnh của nàng một tay giữ chặt đầu nàng điên cuồng hôn lên đôi môi nàng, như mãnh thú phát tình.

Đối mặt với nhiêt tình trước nay chưa từng có của hắn, Tuyết Hoa hưởng ứng nghênh đón vòng tay qua cổ Hạ Lăng Vân. Nàng biết hắn tức giận, hơn nữa lửa giận không nhỏ.
Hôn nàng đến mức không thở được, hắn mới ngẩng đầu hỏi: "Biết rõ nàng sai chỗ nào?" hắn đắc ý nhìn làn môi nàng. Phấn môi hồng bị hắn hôn tới mức đỏ ưng, giống như bôi son kiều diễm ướt át.
Tuyết Hoa không kịp thở choáng váng hai mắt mờ mịt nhìn hắn nói: "Thiếp không nên đi tìm Thủy Ngọc." Nàng sớm biết hắn không thích nàng tiếp xúc với Thủy Ngọc, nguyên nhân Thủy Ngọc là giống đực. Nhưng mà, Thủy Ngọc chỉ hi vọng trò chuyện với nàng nhiều hơn, không tỏ vẻ muốn dụ dỗ nàng nha.
"đã biết nàng còn cùng hắn hẹn hò sau hoàng hôn?" Hạ Lăng Vân lập tức giận dỗi nói, hung hăng kéo nàng vào trong ngực mình. Tiểu hồ ly bắt đầu không nghe lời rồi!
Hẹn hò sau hoàng hôn!
Tuyết Hoa lập tức không dám tin rồi. Bây giờ nàng là phụ nữ có chồng, sao dám hẹn hò với đối tượng khác? Ánh mắt nàng vô cùng khắt khe, chỉ vừa ý mỗi nam thần thôi. Nhân viên quản lí thứ n còn không cho phép Lệ Quân Hoa có nam nhân, thì sao có thể cho phép nàng câu tam đáp tứ?Thấy nàng không nói lời nào, dấm chua trong lòng Hạ Lăng Vân bốc lên ngùn ngụt, thô bạo đặt nàng lên bờ ao, bắt đầu dùng thân thể nàng tạm thời hạ bớt nộ khí.
"Nàng là của ta." Hạ Lăng Vân nói, cuồng dã ôm nàng...
Thân thể trải qua ngàn năm tu luyện linh lực, sức chiến đấu vô cùng cường hãn, Tuyết Hoa không chịu nổi kích tình, cuối cùng không thể làm gì mà biến trở về hình thái hồ ly trốn tránh.
"Tuyết Hoa, biến trở về." Giọng nói của hắn khàn khàn đầy mùi vị tình dục. Trong hồ nước nhỏ mùi hoa thơm bốn phía nhưng không lấn át được hương thơm trên người Tuyết Hoa khi động tình và mùi nam tính của hắn.
"không cần, không cần..." Tuyết Hoa suy yếu vô lực trong hồ nước vẫn không nhuc nhích. Nàng...giả chết...
Nhìn tinh dịch đang chảy ra giữa hai chân nàng, đồng tử Hạ Lăng Vân co rụt lại, đèn nén ham muốn hỏi:"Biến về hay không?" Tuy hắn yêu nàng tới mức không để ý chủng tộc, nhưng vẫn là người có chuẩn mực đạo đức, không làm ra được xâm phạm nàng ở hình thái hồ ly.
"không, không muốn." Tuyết Hoa suy yếu nói, nơi đó của nàng bị hắn làm bắt đầu thấy đau, nói không chừng đã trầy da.
Kéo nàng ra khỏi hồ nước, hắn chậm rãi truyền thủy linh lực vào trong người nàng, bởi vì song tu cho nên thân thể nàng không bài xích linh lực thủy mộc và quán chú của hắn, cùng lúc hắn nắm vững được lộ tuyến vận hành linh lực của nàng.
"A." Tuyết Hoa kinh ngạc kêu lên, thân thể nàng rõ ràng vượt qua sự khống chế tự động biến hóa.
Sau khi thân thể nàng hoàn toàn biến hóa, hắn lần nữa xông vào cơ thể nàng. "Tuyết Hoa, tuy nàng và ta đều là thất phẩm tiên, nhưng nàng còn kém ta rất xa." hắn đắc ý nói.
Lúc nàng còn chưa biến hóa ổn định, hắn đã nghiên cứu làm thế nào giống như phụ thân nàng giúp nàng biến hóa hoàn toàn, đây là lần đầu sử dụng, nhưng rõ ràng hoàn toàn thành công.
"Ah, Lăng Vân, tha cho thiếp đi, thiếp không chịu được rồi." Tuyết Hoa kêu đau nói.
"Dặn dò bằng lời nói nàng không nhớ được, vậy thì dùng thân thể để nhớ kĩ." Hạ Lăng Vân thở dốc kiên trì nói. Bắt đầu một lượt chinh phục mới. hắnmuốn đút nàng thật no, khiến nàng dù đối mặt với nam nhân khác cũng không còn hứng thú!
"Ah~~~" không thể trốn Tuyết Hoa đành nhẫn nại, tiếng rên rỉ đứt quãng vang lên. Nam nhân dịu dàng một khi bị làm cho tức giận sẽ bộc phát như sấm chớp mưa giật. Nàng nhất định phải ngoan, phải giữ khoảng cách nhất định với tất cả giống đực.
"A...hic, nhẹ chút." Tuyết Hoa nằm trên giường khàn giọng kêu đau. Đều do hắn làm một lần lại một lần, động tác điên cuồng lỗ mãng, hại tiếng nóidịu dàng như hoàng oanh xuất cốc của nàng cũng biến thành khàn khàn.


"Tuyết Hoa, thực xin lỗi." Hạ Lăng Vân áy náy nói, ngón tay lấy thuốc mỡ màu xanh nhẹ nhàng bôi lên từng chỗ da thịt bị trầy của nàng. Lần này, hắnthật sự quá mức, khiến nàng bị thương. Nhưng, hắn điên cuồng như vậy, nàng cũng không ngất xỉu, chứng tỏ năng lực thừa nhận của nàng rất mạnh, về sau lúc thích hợp hắn có thể cuồng dã hơn.
"Đều tại chàng." Tuyết Hoa gắt giọng. Sau khi bôi thuốc mỡ lên da, cảm giác đau đớn cũng nhanh chóng biến mất.
"Nguyên nhân là do nàng." Thu hồi dược, Hạ Lăng Vân cúi đầu xuống nhẹ cắn bờ vai nàng, giọng nói đầy giận dỗi: "Vẻ đẹp của nàng khiến ta lo lắng." Thiên tính hồ ly của nàng khiến hắn còn lo lắng hơn!
Tuyết Hoa bị hắn dỗ mở cờ trong bụng, vội vàng nói: "Chàng yêu ta dúng không, Lăng Vân?" Trước đó là do nàng chủ động đeo đuổi hắn, hắn bị động tiếp nhận. Nàng hi vọng lúc này hắn bắt đầu có tình cảm yêu mến với nàng.
"yêu, Tuyết Hoa, ta yêu nàng." Hạ Lăng Vân vuốt ve gương mặt xinh đẹp còn vương mùi vị kích tình của nàng, chân thành nói, sau đó nằm bên cạnh ôm ấp nàng, một tay kéo chăn mỏng phủ lên thân thể hai người. Lúc trước ở hồ nước hăn đã lấy trái cây để cả hai ăn, lúc này tắm rửa sạch sẽ có thể đi nghỉ ngơi.
yêu, hắn yêu nàng. hắn cẩn thận nghiêm túc chân thành nói yêu mến nàng!
Tuyết Hoa không kiềm nổi kích động nói: "Lăng Vân, thiếp yêu chàng, thiếp yêu chàng, thiếp mãi mãi yêu chàng, ngay từ lần đầu thấy chàng thiếp đãyêu chàng rồi."
Chăn mỏng tuột xuống, hắn không mang theo dục niệm vỗ nhẹ thân thể nàng, mỉm cười nói: "Bây giờ ta biết, nàng là tiểu hồ ly giỏi ngụy trang láu cá nhất trên đời này."
Lúc bọn họ vừa gặp mặt, Tuyết Hoa nhị phẩm linh hồ, thân thể không khác gì ấu hồ, khi đó nàng đã mong muốn có hắn rồi.
Thân thể và linh trí của nàng rốt cuộc bao nhiêu tuổi? Bảy ngàn năm trước nàng đã sinh ra ở đại lục Ngũ Nguyên, nói nàng hơn bảy ngàn tuổi là chính xác, nhưng dựa vào tình huống phát triển thân thể và tu vi của nàng, tuổi nàng không lớn, tâm lí hoàn toàn phù hợp với phát triển thân thể, giống như thiếu nữ nhân loại mười bảy mười tám tuổi.
trên người nàng còn nhiều bí ẩn chưa thể giải đáp. hắn là trượng phu của nàng, vĩnh viễn ở bên cạnh nàng, sớm muộn cũng sẽ giải đáp được bí ẩnkia.
"Tuyết Hoa, nghỉ ngơi đi, lần này để nàng mệt mỏi rồi." Hạ Lăng Vân dịu dàng nói, cũng khép mắt lại nghỉ ngơi. Sau khi hắn thông qua thí luyện trong Thái Hư Huyễn Cảnh, thật lâu rồi chưa vận động kịch liệt như vậy.
"Vâng." Tuyết Hoa toàn thân bủn rủn nằm trong lồng ngực hắn, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Mùi thơm thanh nhã cơ thể mềm mại nằm trong ngực khiến thể xác và tinh thần Hạ Lăng Vân buông lỏng, chìm vào giấc ngủ say



Thử đọc