Hồ Nữ - Chương 107

Tác giả: Dịch Ngũ

Đánh dấu

Đồ Tử Đồ Tôn Bái Kiến Sư Nương
Hạ Lăng Vân cầm gỗ tử đàn chải nhẹ mái tóc dài như thác nước của Tuyết Hoa, sau đó bắt đầu lấy trâm cài trong hộp trang điểm cố định kiểu tóc cho nàng. hắn không chải kiểu tóc của nữ tử, mà búi nhẹ mái tóc dài mềm như mây của nàng lên.
hắn thử ba lượt, cộng với trâm cài nhỏ, cuối cùng cũng búi được tóc cho tiểu phu nhân của mình.
"Tuyết Hoa, nàng còn muốn đeo trang sức gì không?" hắn dò hỏi, ánh mắt rơi trên hộp trang điểm trên bàn.
trên bàn có hai hộp trang điểm. Bên trái là hộp phấn ba tầng, bên trong đặt một số ít trang sức và đồ trang điểm nữ tử thường dùng. Hộp trang điểm bên phải có hai tầng, tầng thứ nhất là trâm gài tóc đủ loại, những...thứ này đều được làm từ linh thạch, hoặc lấy linh thạch để khảm, toàn bộ là pháp khí đỉnh cấp. Lúc nhạc phụ đại nhân chế tác pháp khí, đã đem tình yêu thương nồng đậm dành cho nữ nhi toàn bộ quán chú vào- pháp khí làm thành đồ chuyên dụng cho nữ nhi.
"Lúc bình thường không cần quá hoa lệ." Tuyết Hoa mỉm cười nói, lấy hai đồ trang sức bình thường trong hộp bên trái đưa cho Hạ Lăng Vân.
Hạ Lăng Vân gật đầu gài trâm cài hình bươm bướm và hoa lụa lên trên mái tóc nàng. Nhìn thoáng qua, hắn cảm thấy sau khi Tuyết Hoa đeo...những trang sức tinh xảo này lên, bỗng xinh đẹp bức người, thiếu một phần linh khí tiên, nhưng nhiều hơn một phần thành thục ổn trọng quý khí.
"Vẽ lông mày giúp ta." Tuyết Hoa hào hứng bừng bừng thúc giục. Nàng soi gương, cảm giá mình thiên chân lệ chất không cần trang điểm cầu kì, nhưng rất muốn hưởng thụ cảm giác Hạ Lăng Vân vẽ mày cho nàng, là tình thú khuê phòng đó.
Ngưng tụ ra nước thấm ướt mảnh bút vẽ, hắn cầm bút lướt qua đầu lông mày, sau đó dọc theo hàng mi tự nhiên hình lá liễu cẩn thận từng li từng tĩ tô lại, rồi ngừng lại nhìn kĩ, sợ mình vẽ sai phá hủy nét đẹp trời sinh của nàng.
"Thế nào?" Tuyết Hoa hỏi, đôi mắt lóng lánh ngước nhìn hắn.



Hạ Lăng Vân nhẹ nhàng lắc đầu, nói: "Tuyết Hoa, ta cảm thấy không vẽ mày... nhìn nàng vẫn xinh đẹp." hắn đột nhiên nghĩ tới, nếu Tuyết Hoa biến về hình thái hồ ly, trên mặt hồ ly lông xù tuyết trắng sẽ xuất hiện hai đường mày lá liễu cong cong... màu đen.
Nghĩ như vậy, hắn nhịn không được cười ra tiếng.
"Chàng cười cái gì?" Tuyết Hoa không đoán ra, tò mò hỏi.
hắn nói lại một lần.
"Chàng nha." Tuyết Hoa không nhịn nổi mỉm cười. Xem ra sau này không nên vẽ mày rồi, bởi vì nàng cũng không muốn sau khi biến về hình thái hồ ly trên mặt lại xuất hiện hai đường mày màu đen.
không vẽ lông mày vậy môi cũng không cần thoa son rồi.
Tuyết Hoa nhìn gương đồng tự thưởng thức bản thân, đắc ý nói: "Ta không hổ là hồ tiên." Dung mạo nàng kiều mị, phong hoa tuyệt đại!
Thấy nàng tự đắc, Hạ Lăng Vân thầm lắc đầu, tính vẫn còn trẻ con.
Giúp nàng sửa sang lại hộp trang điểm, hắn nói, "Chúng ta đi ra ngoài đi." Giờ sắp trưa, mà hắn lại vẫn còn ở trong phòng ngủ.
Đứng dậy vuốt vuốt cung trang màu đỏ, Tuyết Hoa hỏi: "Có cần dùng mạng che mặt không?" Ngày hôm qua Thanh Hoa chân nhân giúp nàng trang điểm, sáng nay đồ tử đồ tôn của Hạ Lăng Vân sẽ tới bái kiến sư nương, buổi chiều các sư điệt sẽ qua bái kiết sư mẫu.
"Trong nhà cần gì phải mang mạng che?" Hạ Lăng Vân khẽ mỉm cười, "Thường Đức, Thường Hưng cần quen với dung mạo nàng." Nữ chủ nhân phải mang mạng che trong nhà mình? Nếu như vậy, hắn thà điều Thường Đức Thường Hưng đi, mặt khác cho mấy nữ tu sĩ lớn tuổi tới chiếu cố cuộc sống hàng ngày của bọn họ.
"Ta không nói Thường Đức, Thường Hưng." Tuyết Hoa nói, "Là đồ tử đồ tôn của chàng." Nghĩ đến một đám tu sĩ mấy trăm tuổi cung kính bái mình, nàng có chút hưng phấn.
"Bọn chúng cần tiếp nhận thí luyện nữ sắc." Hạ Lăng Vân bình tĩnh nói, "Nếu bọn chúng vì dung mạo nàng mà thất thố, về sau sẽ không qua được cửa ải nữ sắc." Định lực không đủ, tất cả đều bỏ đi!
Nàng bị coi là công cụ dùng khảo nghiệm định lực?
Tuyết Hoa không tức giận, cười khẽ: "Chúng ta đi ra ngoài."

Hạ Lăng Vân mang Tuyết Hoa tới sảnh đường, trên bàn đã bày đồ ăn.
Thấy bọn họ đi ra, Thường Đức Thường Hưng vội chắp tay nói: "Trưởng lão, phu nhân, Cố tổ sư bá, Nhan tổ sư bá, Cảnh tiểu sư thúc tổ, chồn tuyết tiên tử, Triệu chân nhân, đã mang theo một ít đệ tử đứng chờ bên ngoài Vong Trần Cư." hắn và Thường Hưng ở trong Thiên Linh Môn có bối phận rất thấp.
"Được, ta biết." Hạ Lăng Vân gật gật đầu, dìu Tuyết Hoa ngồi xuống nói, "Chúng ta dùng bữa trước." Sau khi ăn xong, hắn sẽ để đám đồ tử đồ tôn tới bái kiến trưởng bối!
một đám vãn bối!
Tuyết Hoa vui vẻ, nhìn ngó ra ngoài rồi mới bắt đầu cầm đũa dùng cơm. Bữa ăn rất phong phú, gà quay là món đầu bảng của nàng, măng xào dầu vừng, trứng chưng rau hẹ, nấm thịt, canh cá, đó là món ăn của nàng và Hạ Lăng Vân.
đang ăn lại phát hiện Hạ Lăng Vân không kiêng dùng thức ăn mặn, đã cùng ăn với hắn nhiều bữa trên đường tới đảo Hỏa Vân, nàng lập tức gắp mộtmiếng thịt lớn cho hắn, cười tủm tỉm: "Món này khá ngon."
Hạ Lăng Vân mỉm cười, gắp miếng thịt nàng cho sau đó bắt đầu ăn. Song tu hợp thể tốn rất nhiều thể lực đấy, hắn đã cưới vợ, không có khả năng giống trước kia làm bạn với cháo loãng và trái cây.
Hai người ăn xong cơm, lau miệng, súc miệng uống trà. Thường Đức, Thường Hưng vội vàng thu thập đồ trên bàn, sau đó mang hai ghế tựa ra sân, đồng thời đặt mấy bồ đoàn trước mặt ghế tựa. Đành chịu, phòng khác của Vong Trần Cư khá nhỏ, chỉ chứa không quá hai mươi người.
"Chào, sư phụ/thái sư phụ." bên ngoài mọi người bắt đầu nối đuôi nhau vào.
"Lăng Vân, ta ngồi hay đứng đây?" Tuyết Hoa khẩn trương thấp giọng hỏi. Đây là lần đầu tiên nàng được làm trưởng bối, hết lần này tới lần khác đám hậu bối có niên kỉ còn lớn hơn nhiều đang tới bái kiến nàng.
"Nàng đừng câu nệ, không phải lần đầu tiên nàng gặp Thanh Viễn và Uyển Trân." Hạ Lăng Vân trấn an nàng nói, "Nàng là trưởng bối, cho dù làm gì không thỏa đáng, bọn họ cũng sẽ làm như không thấy."
"Ta có cần phải cho bọn họ lễ gặp mặt?" Tuyết Hoa vuốt nhẹ vòng tay Như Ý, nàng chỉ có thể cho các loại linh thạch thôi.
"không cần." Hạ Lăng Vân nói, "Người sơn dã không nhiều quy củ như vậy. Đồ của nàng rất quý trọng, không nên tùy tiện lấy ra."
Lúc bọn họ nói chuyện, đám người đã đi tới trước mặt theo thứ tự bối phận, chúng đệ tử khom người thật sâu bái kiến Hạ Lăng Vân và Tuyết Hoa đồng thanh nói: "Bái kiến sư phụ/sư tổ/thái sư tổ, bái kiến sư mẫu/ sư tổ mẫu/thái sư mẫu".
Hạ Lăng Vân đỡ Tuyết Hoa ngồi xuống ghế thái sư, bình tĩnh nói: "Các ngươi miễn lễ."
"Dạ, sư phụ/sư tổ..." Chúng đệ tử đứng dậy chắp tay, mắt nhìn mũi mũi nhìn tâm, đám đệ tử trẻ tuổi hai hàng cuối đầu cũng không dám ngẩng lên.
Hạ Lăng Vân bắt đầu giới thiệu với Tuyết Hoa: "Cố Thanh Vân, nhị đồ đệ của ta, năm nay khoảng sáu bảy trăm tuổi."
Nam tử trung niên tóc trắng lập tức tiến lên, quỳ trước mặt Tuyết Hoa, cung kính nói: "Đệ tử Cố Thanh Vân bái kiến sư mẫu." nói xong, hắn khấu đầu ba cái. Nếu không phải sư phu ban cho hắn linh đan thượng cổ, hắn đã kẹt ở tu vi ngũ phẩm, thân thể sẽ già yếu mà chết đi."
"Miễn lễ." Tuyết Hoa đoan trang nho nhã nói, nghiêm túc nhìn hắn. Tóc hắn đã bạc trắng rồi, cũng có nếp nhăn nơi khóe mắt, xem ra tỉ lệ trở thành thất phẩm tiên quân không lớn. Tương lai Lăng Vân sẽ còn phải thương tâm một hồi. Nếu không nàng bảo Lăng Vân cho hắn ít linh đan, xem có thể giúp hắn pha tan giai "Thực" tiến vào rãnh "Tiên", sống nghìn năm.
"Cám ơn sư mẫu." Cố Thanh Vân nghe xong đứng lui qua một bên.


"Nhan Thanh Lâm, đệ tử thứ sáu của ta, năm nay 450 tuổi." Hạ Lăng Vân chỉ vào một văn sĩ trung niên mặc thanh y nói.
Văn sĩ trung niên mặc thanh y vội vàng đi tới quỳ trước mặt Tuyết Hoa, nói: "Nhan Thanh Lâm bái kiến sư mẫu." Năm mươi năm gần đây hắn luôn ở Thiên Linh Môn, hắn biết rõ sư phụ sủng ái Tuyết Hoa, chỉ là không nghĩ tới có một ngày Tuyết Hoa sẽ thành sư mẫu của mình. hắn không nghĩ sư phụ bị hồ ly mị hoặc quên đi lễ nghĩa đạo đức, cho nên chỉ có thể tin tưởng Tuyết Hoa rất đặc biệt, đáng giá để sư phụ hắn lấy làm thê tử.
"Miễn lễ." Tuyết Hoa nói. Trước kia nàng đã từng gặp đồ đệ này của Hạ Lăng Vân, nhưng không trao đổi gì nhiều, cũng không khác người xa lạ bao nhiêu. hắn nhìn có vẻ lớn hơn Hạ Lăng Vân mười mấy tuổi, đoán chừng tương lai cũng sẽ đi trước Hạ Lăng Vân.
Hạ Lăng Vân chỉ vào nữ tử trẻ tuổi khoảng hai mươi hai hai mươi ba nói: "Nguyệt Cầm, tới bái kiến sư mẫu."
hắn nói với Tuyết Hoa: "Nàng biết Nguyệt Cầm đấy." Triệu Nguyệt Cầm là thê tử song tu của thất đồ đệ Lưu Thanh Bình, xuất thân trong môn phái tu tiên, Lưu Thanh Bình bế quan, cho nên nàng mang theo linh hồ Mị nhi tới.
Triệu Nguyệt Cầm mang theo linh sủng Mị nhi tới, quỳ gối trên bồ đoàn nói: "Thất tức phụ Triệu Nguyệt Cầm bái kiến sư phụ." nói xong nàng dập đầu với Tuyết Hoa.
Trong trường hợp này linh hồ Mị nhi càng không dám nói nhiều, cung kính cúi đầu hành lễ với Tuyết Hoa. Tuyết Hoa là thất vĩ thiên hồ, huyết thống cường đại cao quý, đã không phải là người mà nó có thể tùy tiện bắt chuyện rồi.
Tuyết Hoa nhìn thấy người quen đang dập đầu với mình, lập tức có chút xấu hổ, vội vàng nói: "Ngươi mau đứng lên, Mị Nhi, ngươi cũng thế."
Bởi vì quan hệ với linh hồ Mị nhi, cho nên lúc nàng là nhị phẩm linh hồ thường qua nhà Lưu Thanh Bình, Triệu Nguyệt Cầm cũng là người thích hồ ly, mỗi lần đều làm mĩ thực đãi nàng. Lúc này nàng quyết định sẽ đem Băng Tinh Ngọc Liên và Đãng Hồn Linh, thuận tiện tặng hai linh thạch thuộc tính linh căn cho nàng ấy.
Giới thiêu qua hai đồ đệ, tam đồ đệ, thê tử thất đồ đệ, Hạ Lăng Vân nói: "Thanh Viễn, Uyển Trân." Hai người này không cần hắn giới thiệu.
Cảnh Thanh Viễn ôm chồn tuyết quỳ xuống, chồn tuyết từ trong ngực hắn nhảy ra quỳ gối trên bồ đoàn khác, hai người ngay ngắn hành lễ với Tuyết Hoa.
Tuyết Hoa càng thêm xấu hổ, vội vàng nói, "Mau đứng dậy." Nàng và Uyển Trân ở chung rất hợp, có cảm giác như tỷ muội, hiện tại nàng lại trở thành sư mẫu rồi.
Giới thiệu xong đám đệ tử đứng hàng thứ nhất, Hạ Lăng Vân nói: "Tuyết Hoa, thập đồ đệ của ta tên là ĐInh Thanh Nguyệt, làm rể nhà người ta, cách vài năm sẽ mang thê tử trở về. Thập nhất đệ tử gọi là Đỗ Thanh Phong đang đi lịch lãm."
Tuyết Hoa đang tự hỏi liệu tương lai Hạ Lăng Vân còn bao nhiêu lần thương tâm, nhóm đồ tằng đồ tôn đã giới thiệu xong rồi.
Những....đồ tằng đồ tôn này khẳng định đã trải qua cảnh cáo, không ai dám ngẩng đầu nhìn Tuyết Hoa, điều này khiến nàng phiền muộn, bởi vì nàng chỉ nhìn thấy đầu của bọn họ, về sau nàng đi lại ở Thiên Linh Môn cũng không nhận ra bọn họ, gọi không ra tên bọn họ.
Nhưng nàng phải nhớ kĩ bọn họ sao? Nàng chỉ cần Hạ Lăng Vân là đủ rồi bởi chỉ có hắn làm bạn với nàng mãi mãi.



Thử đọc