Hồ Nữ - Chương 105

Tác giả: Dịch Ngũ

Đánh dấu

Động Phòng Hoa Chúc 2
Cởi bỏ trang phục tân nương của nàng, Hạ Lăng Vân nhanh chóng xoay người, đưa lưng về phía nàng cởi bỏ áo choàng, rồi xoay người lại nói: "Tuyết Hoa, chúng ta nên nghỉ ngơi."
hắn vội vàng bỏ y phục nàng xuống giường, buông màn lụa che, kéo chăn gấm đỏ thêu uyên ương phủ lên hai người.
Sắp bắt đầu...
Tuyết Hoa nằm ngửa, hai mắt khép hờ gương mặt thẹn thùng, lòng tràn ngập chờ mong. Từ lúc gặp gỡ nàng đã thích hắn, cố gắng thật lâu, rốt cuộc nàng có được hắn rồi.
không gian nhỏ hẹp mùi thơm của Tuyết Hoa tràn ngập khắp phòng, hô hấp của Hạ Lăng Vân không tự chủ mà trầm trọng hơn. Thân thể cứng ngắc, hai tay siết chặt. hắn đánh giá thấp lực ảnh hưởng cả về thể xác lẫn tinh thần của Tuyết Hoa đối với mình, khiến cho hiện tại tâm hồn xao động, thân thể khô nóng khó nhịn.
Thanh tâm quyết...
hắn hít một hơi thật sâu, bắt đầu luyện tập công pháp lúc trẻ hắn từng luyện tập vô số lần để tinh thần thanh tỉnh, vượt qua ham muốn bản năng của cơ thể.
Tu vi tám trăm năm không thể khinh thường, hắn rất nhanh trấn định lại, đầu óc tỉnh táo, toàn thân buông lỏng, khí định thần nhàn.
Tuyết Hoa đợi một lúc lâu, lại phát hiện hô hấp của hắn đã ổn định, lập tức rối rắm. Vì sao hắn bình tĩnh trở lại, chẳng lẽ nàng không đủ xinh đẹp, không cách nào khiến hắn động tình?



"Lăng Vân?" Nàng chủ động gọi hắn, cánh tay ôm lấy hắn.
"Nàng chưa ngủ?" Hạ Lăng Vân kinh ngạc nói, "Ngủ đi, mai ta và nàng có khóa tu luyện sớm."
Tu luyện cái quỷ chàng á!
Tuyết Hoa bất mãn rồi, hỏi: "Chúng ta cứ như vậy ngủ?"
Hạ Lăng Vân trầm mặc nói: "Thanh hoa nói cho nàng biết động phòng là thế nào rồi hả?" hắn đã nghĩ tới việc Thanh Hoa chỉ cho nàng một ít kiến thức của tân nương tử, chỉ là ngại bản thân là trưởng bối lại là nam nhân không tiện ngăn cản, liền im lặng.
"Nàng ấy nói cho thiếp biết một ít." Tuyết Hoa nói, thật ra bản thân nàng cũng loáng thoáng biết, bên trong vòng tay Như Ý có bản song tu đông cung đồ, sau khi xem xong nàng đã hiểu làm thế nào để động phòng.
"Tuyết Hoa, tuy thân thể nàng đã biến hóa hoàn toàn, nhưng bản thể vẫn là hồ ly, thân thể sẽ bị bản năng ảnh hưởng. Giờ là tháng mười hai mùa đông, không phải là kỳ động dục của hồ ly."
Hạ Lăng Vân bình tĩnh nói: "Bây giờ nàng không có nhu cầu sinh lý, cho nên ta không thể cưỡng ép nàng giao hoan. Nàng kiên nhẫn chờ hai ba tháng, đến lúc đó chúng ta lại chính thức động phòng."
Hóa ra là như vậy.
Tuyết Hoa lập tức vui vẻ xoay người nằm sấp lên người hắn cười hì hì nói: "Chúng ta có thể thử xem." Nàng cố ý...
Hít...
Hạ Lăng Vân khẽ hút một hơi khí lạnh, hai tay nâng lên, không biết ôm hay đẩy nàng ra. Tiểu hồ ly cái gì cũng không hiểu cứ vô tình châm lửa trên người hắn.
"Lăng Vân, đến đây, chúng ta thử xem. Ta đã là thất phẩm tiên hồ, thân thể chắc cũng gần giống nhân loại." Tuyết Hoa vội vàng nói, đứng dậy ngồi bên hông hắn, bắt đầu thoát áo trên người.
Tiểu hồ ly nhiệt tình như lửa! Xiêm y nửa treo trên người, dung nhanh tuyệt mĩ ửng hồng...
Hạ Lăng Vân chần chừ, duỗi hai tay giúp nàng cởi y phục.

Cần cổ trắng nõn... làn da nõn nà, trơn mịn...
thật sự là vưu vật tuyệt mĩ trong trời đất, thanh thuần lại nhiệt tình...
hắn thấy miệng đắng lưỡi khô, nhịn không nổi hầu kết nhanh chóng dao động... hai con ngươi đen kịt nhiễm màu tình dục. Từ khi xác định hôn kì với nàng, ẩm thực của hắn gần như người bình thường, tuy thức ăn chính mỗi ngày đều là món chay nhưng ngẫu nhiên thêm chút đồ mặn, để đảm bảo lúc mấu chốt hắn sẽ không trở thành nam nhân không cứng nổi.
"Tuyết Hoa, nàng thấy thế nào?" hắn mạnh mẽ lật người đang châm ngòi lửa trên người mình xuống dưới thân, nhìn nàng chăm chú, xem từng ý xuân trên nét mặt. Hai gò má nàng ửng hồng, hai mắt sáng long lanh, giống như là hiếu kì.
"Có chút nóng, muốn chàng sờ sờ ta." Tuyết Hoa thẳng thắn nói, thò tay kéo áo mỏng trên người hắn...
"..." Nàng quá chủ động rồi, thân thể Hạ Lăng Vân lập tức căng cứng khí huyết sôi sục...
Thấy gương mặt tuấn tú của hắn cố kìm nén, cái trán ẩn ẩn giọt mồ hôi, Tuyết Hoa đắc ý vươn người chạm vào hắn, miệng hé mở, "Lăng Vân, hôn thiếp." nói xong, nàng chủ động kéo hắn xuống, ngẩng đầu dâng đôi môi đỏ mọng. Phụ thân nói đúng, nam nhân có thể chống cự được mị hoặc của hồ ly cực ít. Hạ Lăng Vân thích nàng, hiện tại nàng là vợ hắn, cố kị của hắn không còn tồn tại. Nàng chỉ cần dụ dỗ một chút, hắn sẽ bị mê hoặc.
Thiếu nữ xinh đẹp, đôi môi kiều diễm ướt át, giọng nói mềm mại mê hồn, trong lòng dao động khôngnhịn nổi hắn cúi đầu xuống, nhẹ nhàng hôn môi nàng. Lần đầu tiên hắn cùng người khác thân mật như thế, hắn cũng không tin mình sẽ cùng một nữ tử có tiếp xúc thân mật như vậy.
Bờ môi thiếu nữ mềm mại thơm ngát, hương vị ngọt ngào. Trong lúc đó...
Nàng nhiệt tình như vậy, sao hắn có thể dây dưa đây? hắn lập tức đảo khách thành chủ, kịch liệt...
"Đúng..." Tuyết Hoa hừ nhẹ, nhắm mắt lại dùng giác quan cảm thụ nhiệt tình của hắn.
thật lâu, hô hấp hai người thêm dồn dập, không thể tách ra. không gian nho nhỏ tràn ngập mùi thơm, máu trong người hắn không thể khống chế sôi trào.
Tuyết Hoa, nàng mềm mại từ đầu tới ngón chân, không chỗ nào không đẹp, không chỗ nào không tỏa ra mị lực mê người.
Hô hấp của hắn thêm dồn dập...
Sau khi hắn làm xong tất cả chuẩn bị cùng nàng hòa làm một, đột nhiên nàng lấy một quyển sách trong vòng tay Như Ý ra, "Đây là phụ thân cho thiếp, chàng nhìn xem."
Thời khắc trọng yếu nàng bảo hắn xem sách? Xuân cung đồ? không cần! Cho dù hắn chưa bao giờ chạm vào nữ nhân, sống hơn chín trăm năm hắn cũng biết rõ phải làm gì.
Hạ Lăng Vân không muốn xem, thân thể của hắn đang bị dục vọng khống chế khát vọng giải tỏa.
"Rất quan trọng!" Tuyết Hoa cố nhịn bản năng ham muốn của thân thể, vội vàng nhìn hắn.
Thường xuyên đáp ứng yêu cầu của nàng, lúc này Hạ Lăng Vân đành cố áp chế khát vọng cơ thể, tiếp nhận sách trên tay nàng.
Bí pháp Càn Khôn Song Tu!


Vừa nhìn chữ trên mặt sách, hắn lập tức trợn mắt há hốc mồm. Nhạc phụ đại nhân quả phòng ngừa chu đáo, đã sớm chuẩn bị cho nữ nhi cái này. Nhìn, hay không? Giờ phút này hắn không có tâm tư xem sách, lại còn dựa vào trình tự động phòng?
Tuyết Hoa nhìn vẻ mặt hắn chần chừ, ấp a ấp úng nói: "Mấy hôm trước thiếp lén xem rồi. Thiếu nữ nguyên âm và nam tu sĩ nguyên dương, trong lúc hợp thể là âm dương song tu đại bổ, thiếp nghĩ chúng ta không nên lãng phí." Gương mặt của nàng đỏ rực, giống như có thể nhỏ ra máu.
Khát vọng của nàng rất lớn, muốn trở thành cửu vĩ thiên hồ không già không chết, khẳng định hắn cũng hi vọng tu vi bản thân ngày càng cao, như vậy bọn họ nên kiềm chế bản năng cơ thể, bắt đầu tiến hành song tu lần thứ nhất.
Hạ Lăng Vân hơi chút do dự... hắn không hi vọng lần đầu tiên của bọn họ lại trộn lẫn giữa hiệu quả và lợi ích, nhưng mà theo như lời nàng nói, thiếu nữ nguyên âm và nam tử nguyên dương chỉ duy nhất, không nên lãng phí.
Khác với người bình thường, tu sĩ nguyên âm nguyên dương có thần công kì diệu, hơn nữa tu sĩ tinh thuần, hiệu quả càng cao. Nam tu sĩ tà phái thậm chí còn đem nữ tu sĩ trẻ tuổi làm đỉnh lô tu luyện, thải âm bổ dương rèn luyện linh lực của chính mình.
"Lăng Vân, nhanh lên được không?" Tuyết Hoa không nhịn nổi đá nhẹ vào chân hắn. Giai đoạn sơ cấp của bí kíp rất đơn giản, nàng xem hai lần đã nhớ kĩ, với trí nhớ của hắn, xem một lần đã hiểu thấu triệt rồi.
Hạ Lăng Vân ngồi cạnh nàng lau mồ hôi trên trán, bất đắc dĩ mở sách, bắt đầu đọc nhanh như gió.
Lật hai trang sách, hắn liền đặt xuống cạnh, nói: "Ta đã nhớ kĩ." Cũng may, công pháp tầng thứ nhất rất đơn giản, không khiến hắn phân tâm quá nhiều.
Tuyết Hoa nhắm mắt lại, lông mi dày khẽ run run như cánh hồ điệp. Mười ngón tay nắm chặt nệm giường, khẩn trương chờ đợi...
...
Đèn hoa chúc long phượng đột nhiên tỏa ra hoa đèn, lụa giường nhẹ nhàng lay động, hai ngọn đèn thủy tinh treo trên giường không ngừng di chuyển.
Tiếng nữ tử ngâm nga, nam tử thở gấp, hòa vào nhau giống như khúc nhạc thiên thu...
Ánh mặt trời theo khe cửa len vào, lưu lại một vệt sáng trên sàn nhà.
Hạ Lăng Vân chậm rãi mở mắt ra, cảm thấy tinh thần sảng khoái toàn thân thư thái không nói nên lời, trong cơ thể linh lực vận hành mạnh mẽ. một thân thể mềm mại thơm mát đang nằm trên người hắn, mà bộ phần nào đó của hắn lại...
hắn...lại nhịn không được...
"Ưm..." Tuyết Hoa nhẹ nhàng kêu một tiếng, nhẹ giọng, "Đừng nhúc nhích, thiếp rất đau." Tối hôm qua bị hắn giày vò chết rồi.
"Thu nạp... dưới đáy xương chậu...mệnh môn... sống lưng...Tay trái...đưa vào... tuần hoàn..." Tảy phải chạm vào tay trái của nàng, hắn thấp giọng nói, giọng khàn khàn từ tính.
"Vâng." Nàng làm theo lời hắn, linh lực màu xanh lá từ cơ thể hắn truyền vào cơ thể nàng, sau đó theo tay trái truyền vào cơ thể hắn.
Lại một lần nữa hoàn thành khóa song tu tuần hoàn, cả hai đều đạt được thỏa mãn, cuối cùng nằm nghỉ ngơi một lát mới rời giường.
"Tuyết Hoa, nàng đừng mặc, biến về nguyên hình, ta đưa nàng đi tắm." Tuyết Hoa vừa mặc áo lót Hạ Lăng Vân lập tức nói kéo mạnh áo của nàng vứt xuống giường.
"Chàng không thể tắm rửa cho thiếp như thế này sao?" Tuyết Hoa nhõng nhẽo cười hỏi, thân thể trắng nõn đầy dấu vết hoan ái, trước mặt hắn biến về hình thái hồ ly.
"Về sau." Hạ Lăng Vân cam đoan nói, ánh mắt thâm thúy tham luyến nhìn thân thể nàng. hắn mới nếm thử mùi vị tình dục, bây giờ đối mặt với nàng ở hình người khẳng định không cách nào khống chế.
"Chàng nói phải giữ lời nha." Tiểu hồ ly Tuyết Hoa toàn thân bủn rủn giảo hoạt nói, hai mắt hồ ly lóe tinh quang.
"Được." hắn tiến lên ôm nàng vào trong ngực, mở cửa phòng tràn ngập mùi hoan ái, đi ra phía ngoài.



Thử đọc