Hồ Nữ - Chương 104

Tác giả: Dịch Ngũ

Đánh dấu

Động Phòng
Đệ tử Thiên Linh Môn trông mong nhìn về phía Đông Nam bên cạnh phòng luyện đan. Thanh Hoa chân nhân là nữ trưởng bối có bối phận cao nhất ở Thiên Linh Môn, tân nương tử không có nhà mẹ đẻ nên xuất giá ở đó. Mười bảy năm trước, lúc Cảnh Thanh Viễn kết hôn, cũng được nghênh đón ở chỗ Thanh Hoa chân nhân.
Bầu trời phía Đông Nam xuất hiện mấy thân ảnh, đầu tiên là một đôi nam nữ mặc áo đỏ, phía sau là một ít người, trong đó có Thanh Hoa chân nhân và trượng phu của nàng Khiếu Nguyệt chân quân.
Dưới sự chú ý của mọi người, trong tiếng pháo nổ, Hạ Lăng Vân đầu buộc khăn đỏ, trường bào đỏ nắm tay Tuyết Hoa mặc hỉ phục trùm khăn đáp xuống bệ đá trước điện nghị sự.
Chúc mừng sư phụ, chúc mừng sư thúc, chúc mừng sư thúc tổ, chúc mừng thái sư thúc tổ, chúc mừng...
Đệ tử Thiên Linh Môn nhanh chóng ra trước đại điện chúc mừng tân lang, từ tiếng xưng hô cũng có thể đoán ra địa vị tôn quý của tân lang.
"Lăng Vân, chúc mừng người. Ta thật sự không ngờ, có ngày người làm tân lang. Tuyết Hoa là một cônương tốt, người không thể bạc đãi nàng. Tuyết Hoa, vận khí của ngươi không tệ, đã tìm được một nam nhân đáng tin cậy." Bát phẩm tiên tử Lục Mẫu Đơn vừa cười vừa nói, trong mắt tràn ngập vui vẻ chúc phúc. Thường ngày nàng ở dược viên, nhưng hôm nay đại hỉ nàng cũng dẵn theo nữ nhi Tuyết Lan tới chúc mừng Hạ Lăng Vân và Tuyết Hoa.
"Hạ trưởng lão, Tuyết Hoa tỷ tỷ, chúc mừng hai người." Tuyết Lan đã biến hóa thành công hưng phấn nói. Dung mạo của Tuyết Lan vẫn chỉ là cô bé mười hai tuổi, nhưng lúc này Tuyết Lan không giống như lúc đầu biến hóa sợ hãi mọi thứ xung quanh, giờ đã biết chạy chơi đùa với đám đệ tử dược viên.
"Sư thúc, Tuyết Hoa, mời đến đại điện bái kiến tổ tiên." Chưởng môn Hàn Tu nói, phất tay bảo mọi người tránh đường, để tân lang tân nương tiến vào đại điện.
Tuyết Hoa? Linh hồ Tuyết Hoa? Nàng biến hóa rồi hả?



Chúng đệ tử chưa biết thân phận tân nương tử lập tức chấn động, hai mặt nhìn nhau. Tuyết Hoa xuất quan lúc nào?
Mọi người đều biết Tuyết Hoa chưa biến hóa hoàn toàn, còn có người từ chỗ rất xa nhìn thấy nàng ở hình người bế quan tu luyện. Bây giờ Tuyết Hoa chưa biến hóa hết ư? Người và nửa người ngửa hồ kết hôn, cái này thích hợp sao?
Đệ tử tu luyện làm việc trong dược viên bắt đầu nói cho người không biết chuyện, Tuyết Hoa xuất quan, hơn nữa còn là thất vĩ thiên hồ, giờ đã biến hóa hoàn toàn, hơn nữa dung mạo đẹp tới mức người khác không dám nhìn thẳng.
Biết rõ tình hình, các đệ tử vụng trộm nhìn ngắm tân nương tử. Tân nương tử đang trùm khăn hỉ, người khác ngay cả cổ nàng cũng không nhìn được. Dáng người nhỏ nhắn của tân nương tử được khoác hỉ phục đơn giản, ôm trọn vòng eo mềm mại, nhìn thướt tha dịu dàng.
Truyền thuyết hồ ly biến hóa sẽ vô cùng yêu mị, mị nhãn tới tận xương, thất vĩ thiên hồ được trưởng lão tự tay nuôi lớn, sau khi biến hóa sẽ xinh đẹp dường nào? Trưởng lão Tiên Quân bị nàng mê hoặc nên mới vượt qua giới hạn chủng tộc mà lấy nàng sao?
Đệ tử trẻ tuổi tò mò nhìn chằm chằm tân nương, chủ quản liền nhắc bọn họ đừng nhìn chằm chằm tân nương tử kẻo Tiên Quân sẽ tức giận đấy.
Gương mặt tuấn tú của Hạ Lăng Vân tràn ngập tươi cười, dẵn Tuyết Hoa tới bức họa tổ sư khai phái. Tuyết Hoa nhìn qua làn vải lụa, loáng thoáng dáng vẻ anh tuấn của nam thần, trong lòng kích động vạn phần, rốt cuộc nàng cũng trở thành thê tử của chàng rồi.
Vũ Đình Chân Nhân sắp xếp hôn lễ nhìn xung quanh, cất cao giọng nói: "Đào chi yêu yêu, chước chước kì hoa. Chi tử vu quy, nghi kỳ thất gia... Nhan như thuấn hoa, uyển như thanh dương. Tử sinh khế khoát, dữ tử thành thuyết. Chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão... Lương thần cát nhật... Nhất bái thiên địa..."
Hạ lăng Vân đỡ Tuyết hoa quay ra ngoài đại điện, hai người quỳ làm lễ bái thiên địa thật sâu.
"Nhị bái cao đường."
Hạ Lăng Vân lại dìu Tuyết Hoa xoay người, hai người quỳ lạy bức họa tổ sư khai phái.
"Phu thê giao bái."
Hạ Lăng Vân và Tuyết Hoa đối mặt nhìn nhau, bái lạy.
"Kết thúc buổi lễ- đưa vào động phòng."
Hạ Lăng Vân nhìn bốn phía phân phó: "Tất cả các vị đệ tử, hôm nay là đại hỉ của ta, mời mọi người chung vui. Hàn Tu, Vũ Đình, Khiếu Nguyệt, Thanh Vân, Thanh Bình, ở đây giao cho các ngươi. Say rượu hại thân, các ngươi cần phải xem chừng bọn họ, không cho bọn họ uống quá nhiều."

"Vâng sư phụ, sư thúc."
Đám chân nhân, chân quân bị điểm tên nhanh chóng tới trước, chắp tay hành lễ. Trưởng lão thật sự yêumến đệ tử, tiệc cưới của bản thân mà cũng không cho các đệ tử uống rượu quá độ.
Sau khi phân phó, Hạ Lăng Vân dìu Tuyết Hoa đi ra ngoài, rồi bay về phía Vong Trần Cư.
Trưởng lão Tiên Quân là trưởng bối đức cao vọng trọng, bọn vãn bối ai dám làm càn trước mặt người? Trưởng lão thích thanh tĩnh, ám chỉ không thích náo động phòng, ngay cả đệ tử thân truyền cũng khôngdám có ý nghĩ nháo động phòng.
Rời xa khu vực chiêng chống ồn ào, Hạ Lăng Vân nhẹ nhàng hỏi: "Tuyết Hoa, nàng có mệt không?"
Tuyết Hoa vui vẻ nhào vào ngực hắn, cao hứng nói: "Giờ thiếp đã là thê tử của chàng rồi." Nàng là thê tử danh chính ngôn thuận của Tiên Quân, người ở Thiên Linh Môn không ai dám xem thường nàng.
Hạ Lăng Vân tiếp được thân thể nàng cười nói: "Nàng đã là thê tử của ta rồi, sao còn bộp chộp như vậy?" Đồng thời, một mùi thơm thanh nhã quanh quẩn chóp mũi.
"Tiên Quân, ta làm thê tử của chàng, chàng sẽ yêu thương ta phải không?" Tuyết Hoa hưng phấn hỏi.
"Đương nhiên." Hạ Lăng Vân dịu dàng cười nói. hắn và nàng vừa là chủ-sủng, phụ- nữ, sư- đồ, phu- thê, sao lại không sủng nàng hơn? Nàng không giống bất kì người nào, bọn họ sẽ mãi mãi gắn bó làm bạn tới lúc kết thúc sinh mạng, hoặc là tiến tới thế giới cuối cùng.
Lướt qua hồ Nữ Thần, Hạ Lăng Vân mang Tuyết Hoa vào nhà của bọn họ- Vong Trần Cư. Tường rào Vong Trần Cư vĩnh viễn sinh trưởng xanh tốt muôn hoa đua nửa. Sân nhỏ của bọn họ giăng đèn kết hoa, Thường Đức Thường Hưng mặc y phục mới đứng ở trong sân nghênh đón bọn họ trở về. Chính phòng treo đèn sen thủy tinh màu đỏ, chiếu sáng Vong Trần Cư.
"Thường Đức, Thường Hưng, các ngươi không cần hầu hạ, đi tới đại điện uống rượu mừng đi." Hạ Lăng Vân nói."Vâng, trưởng lão, trưởng lão...phu nhân." Thường Đức, Thường Hưng nói xong, cũng khom mình hành lễ với Tuyết Hoa.
Được bọn họ dùng tôn xưng phu nhân trưởng lão, Tuyết Hoa mở cờ trong bụng, khẽ nâng cằm nói, "Các ngươi qua bên kia uống rượu đừng uống nhiều quá, say rượu hại thân." Hai người này thực thức thời, về sau nàng sẽ tặng cho bọn họ hai khối linh thạch bọn họ cần.
Khóe miệng Hạ Lăng Vân khẽ co giật, cố nhịn cười phân phó: "Các ngươi đi thôi." Tuyết Hoa vừa trở thành tân nương của hắn, đã bắt đầu dùng thân phận trưởng bối dặn dò vãn bối rồi, nàng thích ứng thật nhanh.
Hai vai Thường Đức Thường Hưng khẽ run run, cố nén cười nói: "Trưởng lão phu nhân nói đúng, đệ tử xin nghe." Tuyết Hoa, ha ha ha, vẫn đáng yêu như vậy!
Chờ lúc bọn họ ngự kiếm phi hành, Hạ Lăng Vân đóng cửa đại môn, dẵn Tuyết Hoa vào phòng tân hôn.
Phòng tân hôn chính là phòng ngủ của hắn, chỉ là bên trong đổi mới hoàn toàn. Trước mặt bàn bày mộtđôi nến đỏ long phượngm tám món bánh ngọt và một bầu rượu, tận cùng bên trong là giường gỗ mộc sáu trụ giường lớn, đầu giường có một bàn trang điểm và một rương hòm. Hai bên tả hữu của giường có gắn đèn hoa sen thủy tinh màu đỏ, chiếu sáng khiến căn phòng rực rỡ tràn ngập không khí vui mừng... có chút ái muội.
Tuyết Hoa trùm khăn hỉ ngồi trên giường, Hạ Lăng Vân hít sâu một hơi, đưa tay mở khăn hỉ.
Nàng...lộ ra vẻ đẹp thanh thuần, dịu dàng che dấu sự yêu mị!
Búi tóc được cài trâm hồ ly màu xanh da trời, một gài tóc màu hồng san hô, cùng sợi dây linh thạch.
Gương mặt nhỏ nhắn tinh xảo tuyệt mĩ, làn da trắng nõn, lông mày thon mảnh, hàng mi dày cong, hai con ngươi đen lưu chuyển, cái mũi cao, đôi môi hồng nộn ướt át.


Đôi tai mượt mà đeo khuyên khảm hỏa linh thạch, cổ tay mảnh khảnh no đủ đeo vòng tay nước mắt người cá, cổ tay trái thì đeo vòng tay như ý.
Lần đầu tiên nhìn thấy nàng trong y phục lộng lẫy, Hạ Lăng Vân nhìn đến ngây người. Tiểu thê tử của hắn mỗi một lần đều có thể phá tan nhận thức của hắn với nàng. Nàng xinh đẹp như thế, hắn lập tức sinh ra ý niệm muốn nhốt nàng vĩnh viễn ở trong Vong Trần Cư, không cho bất cứ nam nhân nào nhìn thấy nàng!
"Tiên Quân, bây giờ ta có thể gọi chàng là Lăng Vân không?" Tuyết Hoa hé mở đôi môi mọng, hàm răng trắng bóc, ánh mắt lưu chuyển, thanh âm mềm mại.
"Đương nhiên. Nàng là thê tử của ta, đương nhiên có thể gọi ta." Hạ Lăng Vân lấy lại bình tĩnh, nhìn nàng, chậm rãi đưa tay chạm vào mặt nàng, giống như lo lắng hắn không khống chế được lực đạo, làm tổn thương nàng.
"Lăng Vân..." Tuyết Hoa dịu dàng gọi, hai mắt mờ sương, ánh mắt giống như tinh quang sáng rực.
Hạ Lăng Vân giật mình, bàn tay sờ nhẹ mặt nàng không kìm được bắt đầu vuốt ve. Da thịt của nàng mềm mại như ngọc, hắn yêu thích không muốn buông tay, hô hấp bất tri bất giác rối loạn.
"Lăng Vân..." Tuyết Hoa dịu dàng nói, thanh âm mượt mà uyển chuyển, lộ ra chút phong tình.
hắn giống như chìm vào mê hoặc, ngồi xuống ôm nàng vào lòng.
Tuyết Hoa thừa cơ tiến vào ngực hắn, bàn tay thon dài xoa nhẹ bộ ngực hắn.
Thân thể trong ngực mềm mại, mùi thơm thanh nhã quanh quẩn tại chóp mũi, Hạ Lăng Vân cảm thấy ngứa ngáy, bộ phận bên dưới bắt đầu rục rịch. Dùng ý chí cường đại khống chế bản năng, hắn nắm lấy bàn tay nàng, dịu dàng hỏi: "Nàng đói không?" không thể để nàng xoa như vậy, nếu không hắn sẽ thất lễ.
"Trước khi chàng tới đón, Thanh Hoa đã lấy một chén trôi nước cho ta ăn." không đói bụng Tuyết Hoa nói, sau đó rút tay khỏi tay hắn, cố ý vuốt ve lồng ngực hắn, ngẩng mặt cười dịu dàng ánh mắt mong chờ. Tối nay là đêm động phòng hoa chúc, hắn còn muốn làm chính nhân quân tử?
"Tuyết Hoa..." Hạ Lăng Vân không thể ngăn cản nhiệt tình của tiểu thê tử, chỉ có thể đặt nàng xuống nói, "Chúng ta uống rượu giao bôi trước." nói xong, hắn đứng trước bàn, cầm bầu rượu bạc rót hai chén rượu, sau đó trở lại bên cạnh nàng, đưa một chén rượu cho nàng.
Tuyết Hoa cầm chén rượu, nâng lên, đợi, gương mặt nhỏ nhắn ửng hồng, khóe miệng nở nụ cười hạnh phúc.
Hạ Lăng Vân ngồi cạnh nàng, tay phải lồng vào tay nàng bắt đầu... thấp giọng nói: "Tuyết Hoa." Ánh mắt hắn nhìn nàng, thấy được sự kích động và thâm tình trong đó.
"Lăng Vân." Tuyết Hoa si ngốc nhìn hắn, chậm rãi uống rượu trong tay mình.
Mùi rượu nhạt nhưng ngọt, có chút hương hoa, nhất định là hắn suy nghĩ tới việc nàng không uống được rượu, nên pha rất nhiều mật ong.
Uống xong rượu giao bôi, hôn lễ của bọn họ chỉ còn thiếu một bước cuối cùng là hoàn thành.
Sau khi cầm chén rượu trong tay nàng đặt lên bàn, Hạ Lăng Vân trở về bên cạnh nàng, mỉm cười nói: "Lúc nghỉ ngơi có cần đeo nhiều đồ trang sức vậy không? Ta tháo trang sức giúp nàng." nói xong hắnbắt đầu cởi búi tóc.
Sắp động phòng, sắp động phòng rồi.
Trái tim Tuyết Hoa đập thình thích, ngượng ngùng kèm theo chút hưng phấn.
Sau khi lấy toàn bộ trang sức trên đầu xuống, Hạ Lăng Vân bắt đầu giúp nàng cởi xiêm y.
Tuyết Hoa tuy khẩn trương, nhưng thính giác vẫn nhạy bén. Nàng nghe được hơi thở dồn dập của hắn, cảm giác được tay hẳn run nhè nhẹ.
hắn cũng khẩn trương!
Nàng vui mừng tùy ý để hắn cởi bỏ y phục tân nương trên người mình.



Thử đọc