Hồ Nữ - Chương 103

Tác giả: Dịch Ngũ

Đánh dấu

Kết Hôn
Ngây người trong nhà Thanh Hoa chân nhân ngày thứ tám, Tuyết Hoa ngồi trước bàn trang điểm, khóe miệng nở nụ cười đắc ý. Trong gương đồng thiếu nữ có mái tóc dài đen nhánh ngũ quan tinh xảo tuyệt mĩ, mắt hồ ly khẽ nhếch, hai con ngươi lưu chuyển, bờ môi phấn nộn no đủ.
Thanh Hoa chân nhân đang giúp nàng chải đầu thấy nàng vui vẻ như thế, biết rõ còn cố tình hỏi: "Tuyết Hoa, sao sáng nay vui vẻ thế?"
Thể chất Tuyết Hoa tốt, lại thêm việc nàng không tiếc đầu tư điều trị thân thể cho Tuyết Hoa, rốt cuộc bây giờ Tuyết Hoa đã khôi phục lại trạng thái bình thường, xinh đẹp không gì sánh được. Dung mạo Tuyết Hoa quá đẹp, cho dù nàng là nữ nhân, đôi khi nhìn cũng không tự chủ được mà bị mê hoặc. Nam nhân, có mấy ai thoát được mê hoặc nếu Tuyết Hoa cố tình dụ dỗ? Nam nhân ở Thiên Linh Môn, quả thật là chuẩn bị khảo nghiệm định lực trường kì.
"Hôm nay lúc Tiên Quân tới phòng dược, ta sẽ nói với chàng, chúng ta kết hôn!" Tuyết Hoa vui vẻ nói. Tuy mỗi ngày đều có thể gặp mặt Tiên Quân, nhưng tách ra trong một thời gian ngắn như vậy, khiến nàng không tránh khỏi mong đợi.
Thanh Hoa chân nhân biết rõ ước định của trưởng lão và Tuyết Hoa, nghe vậy trêu chọc: "Tuyết Hoa cứ gấp như vậy không thể chờ được rồi à? Ở lại đây vài ngày không được sao? Có phải ta không tốt khiến Tuyết Hoa không hài lòng?" Bây giờ là mùa đông, khoảng hai tháng nữa mới tới thời điểm phát dục của hồ ly, vì vậy không thể nói đây là nhu cầu sinh lí mà Tuyết Hoa mong gả cho trưởng lão.
"không phải." Tuyết Hoa quay đầu lại nói, "Ngươi dạy ta rất nhiều thứ, ta rất cảm kích ngươi. Nhưng ta ở chỗ này quấy rầy ngươi và Khiếu Nguyệt chân quân, thấy ngượng ngùng." Khiếu Nguyệt chân quân và Thanh Hoa luôn sống cuộc sống hai người, giờ nàng tiến vào nhà bọn họ, khẳng định làm rối loạn sinh hoạt của cả hai.
"Cái này có gì phải xấu hổ?"
Thanh Hoa vuốt tóc nhẹ mái tóc mềm mại của Tuyết Hoa, cảm khái nói, "Ta và chàng không có hài tử, ngươi còn nhiều chuyện phải học hỏi, khiến ta và chàng có cảm giác đang dạy bảo hài tử." Nàng khôngnói cho Tuyết Hoa, nhìn trượng phu Khiếu Nguyệt đối xử với Tuyết Hoa càng ngày càng xinh đẹp như bình thường, nội tâm nàng vui vẻ biết bao, bởi vì truyền thuyết hồ tiên yêu mị, không mấy nam nhân thoát khỏi động tâm.
"Vì sao hai người không sinh con? Ngươi luyện đan học y, ngươi có thể điều dưỡng thân thể, sinh con." Tuyết Hoa kinh ngạc nói. Nàng chưa từng nghe nói tu sĩ không thể sinh con.



Thanh Hoa thấy Tuyết Hoa không hiểu, bèn đem chuyện thể chất và việc khó thụ thai của tu sĩ cho Tuyết Hoa biết.
"Hóa ra là vậy, ta còn tưởng rằng phụ mẫu ta vì không đồng tộc nên khó sinh."
Tuyết Hoa nghĩ nghĩ, ngượng ngùng nói: "Ta và Tiên Quân sẽ có hài tử đúng không?" Phụ thân lúc đó là cửu phẩm tiên tôn, mẫu thân thai nghén nàng. Hạ Lăng Vân mới chỉ là thất phẩm Tiên Quân, nàng lại có một nửa huyết thống nhân loại, có lẽ sẽ dễ thai nghén hơn mẫu thân.
"Tuyết Hoa, thể chất của trưởng lão đã là tiên nhân, tỉ lệ có đời sau vô cùng nhỏ." Thanh Hoa uyển chuyển nói. Nàng chỉ biết Tuyết Hoa là đời sau của tu sĩ và thiên hồ, tình huống cụ thể thì không rõ.
"Ừm." Tuyết Hoa đáp lời, nội tâm thì mong chờ, đợi lúc nàng và Tiên Quân trở về Thái Hư Huyễn Cảnh, nhất định sẽ bám lấy phụ thân học tập chế tạo ra pháp trận khi sinh Lệ Nhi. Đứa nhỏ của nàng và Tiên Quân, nói không chừng cũng là một tiểu hồ ly đáng yêu. Phụ thân có tiểu hồ ly làm bạn, nhất định không còn thấy cô đơn.
Lúc Hạ Lăng Vân đi vào kiểm tra tình huống các đệ tử luyện đan, thì Tuyết Hoa đeo mạng che bước nhanh tới trước mặt hắn, lay lay ống tay áo hắn nói: "Tiên Quân, ta có lời muốn nói với người." Trong phòng dược nhiều nam đệ tử cấp thấp trẻ tuổi, ngày thứ tư Thanh Hoa muốn nàng đeo mạng che, nóikhông muốn nàng trực tiếp khảo nghiệm định lực của đám đệ tử trẻ tuổi.
Vài đệ tử đang tiến hành sơ chế thảo dược ngẩng đầu nhìn sang, rồi lập tức nhanh chóng cúi đầu.
Bọn họ nhớ kĩ lời nói của Thanh Hoa chân nhân...đối mặt với Tuyết Hoa, bọn họ phải cực kì trấn định, nếu định lực không đủ, nhanh chóng ăn Thanh Hỏa Tỉnh Thần Đan, hoặc luyện thêm vài lần nhập môn công Thanh Tâm Quyết.
Hạ Lăng Vân lập tức mỉm cười nói: "Chúng ta ra ngoài." Nhìn ánh mắt sáng rỡ vui vẻ cùng dáng vẻ hấp tấp nóng vội của nàng là hắn đoán được nàng muốn nói gì rồi. Vừa vặn, Vong Trần Cư... mười dặm xung quanh đã được hắn bố trí đổi mới, bên Hàn Tu cũng chuẩn bị thỏa đáng.
Hai người đi ra bên ngoài dưới tán cây đại thụ, Tuyết Hoa ngẩng đầu nhìn hắn, hồi hộp hỏi: "Tiên Quân, ta đã chuẩn bị xong, lúc nào chúng ta kết hôn?"
"Nàng quyết định." Hạ Lăng Vân dịu dàng nói, hai con ngươi đen láy không che dấu được kinh diễm. Thân thể Tuyết Hoa khôi phục thật nhanh, giống như là trời sinh.
Nàng chải tóc song kế, dây cột tóc màu hồng phấn quấn quanh búi tóc, bên trên gài pháp khí trâm ngọc san hô, nàng mặc cung trang hồng, thắt lưng màu vàng nhạt kèm theo chuông bạc quấn quanh eo nhỏ, gió thổi kêu leng keng. Cơn gió qua, dây cột lay động tạo ra tiếng kêu theo làn váy bay chập chờn. Càng ngày nàng càng có dáng vẻ thiếu nữ rồi, nếu nàng tháo khăn che mặt, hắn sợ bản thân mình cũng không kiềm chế được.
"Hôm nay, được không?" Tuyết Hoa hỏi, thấy thực sự mình không giống thiếu nữ dè dặt. Nhưng dè dặt thì đáng mấy đồng? Sớm chút thành thê tử Tiên Quân mới là đạo lý.
"Hôm nay..." Hạ Lăng Vân trầm ngâm.
"Vậy thì ngày mai." Tuyết Hoa vội nói. Nàng thật sự nhớ Vong Trần Cư, gấp tới mức không thể chờ muốn về ngay. Ở nhà Thanh Hoa chân nhân, tuy phu thê bọn họ đối xử với nàng rất tốt, nhưng nàng luôn có cảm giác ăn nhờ ở đậu.

"Bây giờ là buổi sáng, vậy thì tiến hành hôm nay." Hạ Lăng Vân mỉm cười nói, "Nàng đi nói với Thanh hoa, nhờ Thanh Hoa giúp nàng đổi xiêm y, thay đồ tân nương." hắn sẽ đi nói với Hàn Tu, để Hàn Tu bắt đầu chuẩn bị hôn lễ.
Cho tới hôm nay chỉ có vài đồ đệ và một ít sư điệt đã biết rõ chuyện hắn muốn kết hôn với Tuyết Hoa, còn chúng môn nhân thì chỉ biết sắp tới bổn phái sẽ có hôn lễ cử hành.
"thật tốt, ta sẽ đi tìm Thanh Hoa ngay." Tuyết Hoa vui vẻ nói quay người chạy đi.
Dây cột tóc bay bay trong gió, chuông bạc kêu leng keng, nàng đúng là vẫn còn trẻ con.
Hạ Lăng Vân nhìn bóng dáng xinh đẹp của nàng, cảm giác mình gánh hai trọng trách song song vừa là trượng phu vừa là phụ thân.
"Tuyết Hoa thật sự nôn nóng." Hàn Tu nhận được truyền âm của Hạ Lăng Vân, nói với Khiếu Nguyệt chân quân và Vũ Đình chân nhân đang cùng đàm luận tu luyện.
"Sư thúc rất sủng ái nàng." Vũ Đình chân nhân cười lắc đầu nói. Từ nhỏ đã sủng ái, sủng tới mức khôngphân biệt chủng tộc nguyện ý cưới Tuyết Hoa.
"Nếu sư thúc không muốn, dù Tuyết Hoa có đẹp gấp trăm ngàn lần, người cũng không động tâm." Mấy ngày nay chứng kiến vẻ đẹp tuyệt mĩ của Tuyết Hoa, Khiếu Nguyệt chân quân bình tĩnh nói.
Chỉ có chân quân bước vào cảnh giới lục phẩm mới biết được tình huống thân thể của tu sĩ giai tiên. Tiên Quân thanh tâm quả dục nói chính xác là Tiên Quân thì không còn tính dục! Chỉ là trở ngại tôn nghiêm, nam nữ Tiên Quân không muốn nói ra.
Cơ thể của thất phẩm tiên quân đã trải qua vô số lần rèn luyện, dần dần có thể hấp thu được năng lượng của thiên địa, cho nên lượng ăn uống rất ít, lập tức tiến vào trạng thái tu luyện. Cho nên, nếu trưởng lão sư thúc không muốn tiếp nhận Tuyết Hoa, cho dù dung mạo Tuyết Hoa có tuyệt thế, cũng không thể nào khiêu khích được dục vọng của người. Trưởng lão đối với Tuyết Hoa, là có tình nhưng không có dục vọng!
"Bỏ qua chuyện cảm tình của Hạ sư thúc và Tuyết Hoa, chúng ta mau chóng triệu tập đệ tử chuẩn bị." nói xong, hắn lập tức ngự kiếm phi về nhà.
Vũ Đình chân nhân lấy mấy phù chú ra, bắt đầu gấp thành chim, sau đó nói: XXX sư huynh/ sư đệ, chạng vạng tối trưởng lão sẽ kết hôn, ngươi mang theo đệ tử đồ tôn tới ăn mừng.
Chưởng môn Hàn Tu cầm mấy cái túi càn khôn ra đại điện, bắt đầu triệu tập đệ tử sửa sang lại đại điện. hắn lấy ra hồng tú cầu từ các túi càn khôn khác nhau, lần lượt treo lên, nói các đệ tử trang trí hỉ đường, còn phái người tới phòng bếp lập tức chuẩn bị tiệc cưới. Chưởng môn nhân không khác gì tổng quản của một phủ, mọi việc đều phải quán xuyến.
Chạng vạng tối, những người không bế quan, lịch lãm bên ngoài lập tức mặc xiêm y đẹp tới đại điện. Bọn họ cùng nhau hàn huyên, thảo luận hôn lễ của trưởng lão.
Các đệ tử phẩm cấp thấp chỉ biết sắp tới môn phái sẽ cử hành hôn lễ, giờ biết là hôn lễ trưởng lão lập tức cả kinh nghẹn họng nhìn trân trối. Trưởng lão là người nào? Thất phẩm tiên quân sống gần mộtngàn năm, như đám mây trên cao không nhiễm bụi trần, tâm như giếng cổ sâu không gợn sóng, nữ tử thế nào mới khiến người động tâm? Mọi người đều biết, nam nữ hợp thể song tu là con đường tắt, nhưng nếu trưởng lão muốn tìm người song tu thì tám trăm năm trước đã tìm rồi, không cần chờ tới bây giờ.
Đám đệ tử trẻ tuổi cấp thấp vò đầu bứt tai, rất muốn biết tân nương của trưởng lão là ai? Nhưng mà các trưởng bối đang hàn huyên, bọn họ không dám tới quấy rầy chứ đừng nói chủ động hỏi thăm.
Vũ Đình chân nhân mang theo vài đệ tử đứng bên ngoài đại điện nhìn về phía đông nam.
Phía đông xa xa, một thiếu nữ mặc áo hồng ngự kiếm phi hành tới, "Thái sư thúc, trưởng lão đã nghênh đón tân nương, lập tức bay tới." Nàng là đồ tôn của Thanh Hoa chân nhân, mới ba mươi năm, bối phận và tu vi thấp, chỉ bởi vì thường ngày theo sư phụ thái sư tổ làm việc tu luyện ở dược li, nhìn thấy Tuyết Hoa luôn bám lấy trưởng lão nên mới đoán được hôn lễ lần này tân nương là Tuyết Hoa.
Vũ Đình chân nhân nghe xong, lập tức cao giọng phân phó: "Tấu nhác, đốt pháo, nghênh đón tân lang tân nương bái thiên địa." Về phần kiệu hoa gì đấy, nội bộ Thiên Linh Môn kết hôn chưa bao giờ dùng, tân lang chỉ cần ngự kiếm phi hành đón tân nương tới đại điện, bái thiên địa và bức hỏa tổ sư khai phái là được.
hắn vừa tuyên bố, những đệ tử ngày thường học qua nhạc khí lập tức khua chiêng gõ trống. Nhất thời, tiếng nhạc vang trời.


"Phụt ~~~~ Đùng ~~~… tiếng pháo nổ không dứt.” Đám đệ tử phụ trách đốt pháo hào hứng đốt, pháo sáng rực, mùi thuốc khói lan khắp nơi, giấy hồng bay đầy trời.
Hồ Nữ Thần gần đây yên lặng lập tức huyên náo... bắt đầu tiến hành hôn lễ của trưởng lão Thiên Linh Môn.



Thử đọc