Hồ Nữ - Chương 102

Tác giả: Dịch Ngũ

Đánh dấu

Hồng Nhan Bạch Cốt
Bên trong dược phòng, Thanh Hoa đang rất vui vẻ khi trưởng lão tới thăm, bỗng nghe được việc của trưởng lão, nàng lập tức sợ ngây người, đôi mắt sáng rực nhìn chăm chú vào Hạ Lăng Vân và Tuyết Hoa.
Việc này, được không?
Người và hồ ly, còn tiến hành hôn lễ chính thức? Cho dù hồ ly có huyết thống nhân loại, nhưng vẫn không thể tính là người.
Trong lòng nàng ngập tràn nghi ngờ, nhưng không dám nhiều lời, bởi vị sư thúc này tuy tính cách ôn hòa, nhưng một khi đã quyết định việc gì thì sẽ không thay đổi.
"Thanh Hoa, trước mắt Tuyết Hoa không tiện ở Vong Trần Cư, ta muốn ngươi thay ta chăm sóc nàng."
Hạ Lăng Vân nói, "Ta và Tu sư điệt đã bàn luận tốt, nửa tháng sau sẽ kết hôn."
hắn đặt nàng lên bàn, nói: "Thanh Hoa, nàng vừa xuất quan đêm hôm trước, thân thể có chút suy yếu, ngươi giúp ta điều dưỡng cho nàng thật tốt."
"Vâng, sư thúc." Thanh Hoa vội nói. Mười bảy năm qua, nàng vì linh đan mà đi qua Vong Trần Cư nhiều lần hỏi sư thúc, tới bên hồ nhìn thấy dung mạo tuyệt mĩ của Tuyết Hoa, cũng thấy Tuyết Hoa vì bế quan mà cơ thể gầy còm. Lúc này Tuyết Hoa ở hình thái hồ ly bộ lông không đủ dày, người cũng rất gầy, thoạt nhìn như đứng cũng phải cố hết sức.
"Thanh Hoa, Tuyết Hoa còn nhỏ, mẫu thân qua đời sớm, phụ thân không ở bên người, lớn lên như mộthồ ly hoang dã, cho nên không có người nào dạy nàng những lễ nghi của thiếu nữ, những ngày này ngươi dạy bảo nàng một chút."



Hạ Lăng Vân phân phó, "Nữ đệ tử bên ngươi có nhiều, cũng để các nàng chỉ điểm cho Tuyết Hoa vài thứ." Gần mực thì đen gần đèn thì sáng, hắn hi vọng Tuyết Hoa giữ mình trong sạch, hiểu được lễ nghi liêm sỉ.
"Đệ tử hiểu, sư thúc, xin người yên tâm." Thanh Hoa nghe được ẩn ý trong lời nói của sư thúc, liên tục đáp ứng.
Hạ Lăng Vân cũng không đi ngay, ngồi xuống bàn luận vài vấn đề luyện chế đan dược với Thanh Hoa. Mười bảy năm trước hắn cho Thanh Hoa vài viên linh đan, cũng đem một số cách điều chế đan dược ở trong Thái Hư Huyễn Cảnh cho nàng ta. Để khi có đủ dược liêu, thử điều chế. Cũng bởi vì hắn ở cạnh Tuyết Hoa luyện công, cho nên 17 năm qua rất ít khi tới dược phòng, không rõ tình huống.
Thanh Hoa thấy Hạ Lăng Vân chủ động hỏi thăm tình hình luyện đan vô cùng cao hứng, trước tiên kiểm tra thân thể Tuyết Hoa, sau đó phân phó đệ tử dược phòng làm cháo dưỡng sinh cho Tuyết Hoa, lúc này mới trở lại thư phòng, lấy một tập giấy kín mặt chữ, bắt đầu báo cáo với Hạ Lăng Vân.
Tuyết Hoa lười biếng nằm trên bàn, nghe họ nói chuyện, nhàm chán loay hoay nghịch mấy cái đuôi nàng chưa quen. một, hai, ba.... Nàng chăm chú huấn luyện từng cái đuôi một, hi vọng chúng có thể linh hoạt như ngón tay.
Bảy cái đuôi lắc lư cũng đủ dạng. Ví dụ một hai ba bốn năm sáu bảy cái cùng lắc lư, triển khai thức khổng tước xòe đuôi. một hai ba, bốn năm sáu, theo trình tự cao thấp đong đưa, động tác gợn sóng.
Nàng chơi đùa với cái đuôi rất vui vẻ, lúc thì bắt xòe như đuôi công, lay động trước sau giống như cái quạt.
"cô gái nhỏ nghịch ngợm đáng yêu." Thanh Hoa thấy, lập tức nở nụ cười.
"Hai người đã bàn luận xong?" Tuyết Hoa lập tức hạ đuôi xuống, xấu hổ nói: "Thoáng cái có thêm sáu cái đuôi, ta không quen, cần phải tập làm quen với sự hiện hữu của bọn nó."
"Nếu số lượng đuôi chỉ biểu thị thân phận và huyết thống, không ảnh hưởng tới quá trình tu luyện và phóng thích pháp thuật, mà nàng chỉ thích một cái đuôi thì về sau chỉ để lộ một cái thôi. Đôi lúc Lệ Nhi chỉ để lộ một cái đuôi." Hạ Lăng Vân mỉm cười nói. Tuyết Hoa luôn dùng một cái đuôi để bảo trì cân bằng của cơ thể, bỗng thêm sáu cái, hắn nhìn còn cảm thấy đầu nàng nhẹ, thân thể khó bảo trì cân bằng.
"Ta cũng không biết." Tuyết Hoa nói, thử dùng ý niệm rút sáu cái đuôi về. Nàng vừa dùng ý niệm, những cái đuôi thật sự rút vào chỉ còn lại một cái.
Vẫy vẫy cái đuôi duy nhất, Tuyết Hoa cảm thấy tự nhiên hơn. Quả nhiên làm linh hồ bình thường đãquen, tự dựng lòi ra mấy cái đuôi thật không thể thích ứng ngay.
Lúc này ngoài cửa, hai nữ đệ tử cất cao giọng nói: "Chân nhân, đại trưởng lão, bữa trưa mang tới rồi." Thanh Hoa nghiên cứu đan dược tới mất ăn mất ngủ, các nàng phải canh thời gian mang đồ ăn tới.
Thanh Hoa lập tức thu hồi giấy trên bàn, ra lệnh: "Mang vào."
Hai nữ đệ tử cấp thấp mang đồ ăn tới, liếc nhanh tiểu hồ ly đang ngồi trên bàn, rồi lui ra ngoài.

"Tuyết Hoa, cháo của ngươi cũng mang tới rồi, không bằng ngươi biến hóa thành người, chúng ta cùng ngồi xuống ăn." Thanh Hoa chân nhân đề nghị, nàng cảm thấy nàng có thể dạy Tuyết Hoa lễ nghi cơ bản.
Tuyết Hoa do dự nói, "không cần, ta cứ ăn như vậy." Nàng lúc này thật sự rất xấu.
"Tuyết Hoa, nghe lời Thanh Hoa...biến hình người chúng ta cùng ăn cơm." Hạ Lăng Vân cổ vũ nàng, "Nàng muốn làm thê tử của ta, chẳng lẽ về sau cứ muốn gục đầu xuống bàn ăn cơm?" Ở cùng hắn nàng thích làm gì cũng được, nhưng có người khác, hắn hi vọng nàng là một nữ tử nhân loại cử chỉ đúng mực.
Thanh Hoa tinh tế đoán: "Ngươi ngại biến hóa sẽ không xinh đẹp, ta và sư thúc không thích ngươi?" Nàng không biết Tuyết Hoa đã biến hóa hoàn toàn trước mặt Hạ Lăng Vân rồi.
Tuyết Hoa trầm mặc không nói.
Thanh Hoa chân nhân hỏi: "Ta cảm thấy nếu như một nam nhân chỉ yêu dung mạo của ta, nam nhân như vậy rất nông cạn, không đáng để ta yêu, ngươi nghĩ sao?"
Hạ Lăng Vân ở một bên lẳng lặng nghe, để Thanh Hoa chỉ dẫn Tuyết Hoa.
Thanh Hoa nói: "Hoa nở hoa tàn, là chuyện thường ở nhân thế, dù là tu sĩ, nếu không tu luyện được thành cửu phẩm tiên tôn, sẽ có lúc già yếu. Nếu một ngày sư thúc ta già yếu, ngươi sẽ thế nào?"
Tuyết Hoa kiên định nói: "Dù Tiên Quân già đi, xấu như lão đầu mà người từng chỉ cho ta, ta cũng không rời khỏi người!"
Nàng lúc đầu nhìn trúng sắc đẹp và thực lực của nam thần, nhưng về sau được hắn yêu thương chiều chuộng trong một thời gian dài, nàng không nghĩ sau này khi nam thần già yếu nàng sẽ hết yêu nam thần.
Nghe lời nàng thổ lộ, Thanh Hoa có chút yên lòng nói: "Ta biết ngươi không muốn biến hóa vì sau khi biến hóa dung mạo không đẹp. Đây chỉ là tạm thời, ngươi cần gì phải để ý? Nếu sư thúc ta bởi vì ngươi tạm thời xấu xí mà ghét bỏ, ngươi còn thích người sao?" Tuyết Hoa rất ngây thơ, chỉ cần có người kiên trì bền bỉ dạy dỗ tư tưởng nữ tử thông thường, nàng tin Tuyết Hoa sẽ không bị chi phối bởi thiên tính hồ ly.
"Tiên Quân không bao giờ ghét bỏ ta xấu xí." Tuyết Hoa lập tức lớn tiếng nói. Nếu Hạ Lăng Vân dễ dàng bị sắc đẹp mê hoặc, phụt thân sao yên tâm giao nàng cho hắn? Lúc ở đảo Hỏa Vân, Lệ Nhi thầm nói cho nàng biết, phụ thân còn tiến hành khảo nghiệm sắc dụ Hạ Lăng Vân và Lâm Vân Phàm, xác định bọn họ không bị sắc đẹp mê hoặc tâm trí.
Hạ Lăng Vân ở một bên nghe, con ngươi đen láy tràn ngập nhu tình, khóe miệng khẽ cong tạo ra nụ cười ấm áp. hắn không quá để ý tới dung mạo của nàng. Nàng đẹp ngược lại khiến hắn thêm áp lực.
Tuyết Hoa thích hắn từ khi còn là tiểu hồ ly, dù có phụ thân cường hãn nhưng nàng không muốn xa hắn, muốn kết phu thê với hắn vĩnh viễn ở cùng một chỗ với hắn, cho nên hắn đoán đó chỉ là tư duy theo quán tính, cho nên hắn không đoán được nàng thích hắn là tình cảm của chủ tử với sủng vật, hay là tình yêu nam nữ. Lúc này hắn yêu thích nàng cũng kèm theo trách nhiệm, nhưng mà hắn đang cố đem những... tình cảm này chuyển thành tình yêu.
Nghe xong lời Tuyết Hoa... Thanh Hoa chân nhân khích lệ nói: "Nếu ngươi khẳng định như vậy, ngươi còn gì lo lắng? thật ra dù ngươi không xinh đẹp, ta cảm thấy sư thúc cũng không để ý. Bởi vì người luôn thích ngươi." Nàng biết sư thúc sủng ái Tuyết Hoa, chưa phải là tình yêu nam nữ, bởi vì nàng nghĩ, mộtngười có tình cảm với linh thú chưa biến hóa thì thật sự không tưởng tượng nổi, nói thẳng là là bỉ ổi.
"Được rồi." Tuyết Hoa ngẩng đầu lên nói, "Ngươi ôm ta qua một bên, ta biến."
Thanh Hoa lập tức tiến lên ôm Tuyết Hoa, an ủi: "Tuyết Hoa, ngươi an tâm, ta sẽ chăm sóc ngươi thậttốt, không đến mười ngày thân thể ngươi sẽ khôi phục lại dáng vẻ ban đầu." Ôm lấy nàng Thanh Hoa cũng sờ nắn xương cốt Tuyết Hoa.
Đặt Tuyết Hoa tới phòng sách nhỏ bên cạnh. Tuyết Hoa đứng trên sàn gỗ bạch quang bao quanh thân nàng, thân thể biến đổi, dùng tư thế quỳ sấp mà biến hóa.
Cố nhấc cơ thể suy yếu, nàng bắt đầu lấy y phục trong vòng tay Như Ý.
Thanh Hoa lập tức tiến tới hỗ trở nàng mặc nội y áo khoác và giày, sau đó lấy từ lăng không một chiếc lược, chải mái tóc dài có chút khô héo của nàng, còn dùng một sợi dây buộc lại phía sau.


"Thanh Hoa, có phải bây giờ ta rất xấu?" Tuyết Hoa vịn vách tường lo lắng hỏi.
"Ngươi bây giờ chỉ hơi gầy, không tính là xấu." Thanh Hoa chân nhân đỡ cánh tay Tuyết Hoa nói.
Tuyết Hoa có gương mặt trái xoan, bây giờ hai má gầy lộ xương go má. Hai mắt sáng nhưng không đủ thần thái, da thịt trắng nõn nhưng không có khí huyết, màu sắc của đôi môi hơi nhạt. Kì quái chính là dáng vẻ nàng gầy yếu nhưng hết lần này tới lần khác lại thêm phần mĩ lệ, trên người còn toát ra mùi thơm.
Thiên sinh lệ chất! Chỉ cần Tuyết Hoa khắc chế được thiên tính hồ ly, chung thủy với sư thúc, sư thúc với tư cách là một người nam nhân thật sự có phúc khí lớn.
Thanh Hoa mỉm cười đỡ Tuyết Hoa ra khỏi phòng sách nhỏ, đi tới bàn nhỏ bên phòng khách.
"Tuyết Hoa nàng ngồi đây." Hạ Lăng Vân chỉ chỉ cái ghế cạnh mình nói. hắn lấy ra hai mảnh da thú mềm trong vòng tay càn khôn, đặt trên ghế.
"Sư thúc thật cẩn thận." Thanh Hoa tán dương, đỡ Tuyết Hoa ngồi lên ghế. Tu sĩ từ tam phẩm trở lên không sợ lạnh sợ nóng, cho nên dù mùa đông ghế của Thiên Linh Môn cũng không có nệm. Giờ Tuyết Hoa rất gầy, nói thẳng ra cái mông không còn chút thịt, ngồi trên cái ghế cứng sẽ cấn đau.
Ngồi trên nệm da thú, Tuyết Hoa cảm thấy thoải mái và ấm áp.
"Tuyết Hoa, uống xong cháo linh chi, ta sẽ đưa nàng tới nhà Thanh Hoa nghỉ ngơi. Những ngày này, nàng phải nghỉ ngơi điều dưỡng thân thể thật tốt." Hạ Lăng Vân phân phó, đặt cháo tới trước mặt nàng. Chờ Hàn Tu phái người mang đồ tới, hắn và Thường Đức Thường Hưng sẽ bố trí phòng tân hôn thật tốt, đợi nàng quyết định thời gian cử hành hôn lễ.
"Vâng." Tuyết Hoa nhìn gương mặt anh tuấn dịu dàng của hắn, trong lòng tràn ngập hạnh phúc.



Thử đọc