Hồ Nữ - Chương 100

Tác giả: Dịch Ngũ

Đánh dấu

Bàn Luận Về Hôn Lễ
Hạ Lăng Vân ôm tiểu hồ ly đạp trên cỏ khô, tản bộ dọc bên hồ nữ thần, tới lúc cách đám đệ tử đang bơi lội tu luyện dưới hồ ba bốn mươi thước bỗng bay lên, nhanh chóng lướt qua đám đệ tử đang tu luyện bơi giữa mùa đông này, thẳng một mạch tới tiểu viện trên sườn núi. Nơi này là chỗ ở của các tu sĩ cấp cao trong Thiên Linh Môn, có người độc thân, người có gia quyến.
Trưởng lão, trưởng lão...
Những tiểu viện san sát bên sườn núi, khoảng cách có gần có xa, mọi người rèn luyện trước sân nhà thấy Hạ Lăng Vân tới, vội vàng cúi đầu hành lễ. Hạ Lăng Vân bây giờ là đại trưởng lão ở Thiên Linh Môn, cũng là thất phẩm Tiên Quân duy nhất của bổn phái, là người tin cậy nhất ở Thiên Linh Môn, là tín ngưỡng của chúng đệ tử.
Ồ, Tuyết Hoa, xuất quan?
Cái đuôi, bảy...bảy cái đuôi?
Thấy tiểu hồ ly trong ngực Hạ Lăng Vân, bọn họ vô cùng kinh ngạc, tiếp theo là cực kì khiếp sợ.
Cóc chút tu sĩ góc nhìn không được rõ thấy đám lông đuôi hồ ly thò ra bên ngoài khuỷu thay Hạ Lăng Vân thầm đếm: một, hai, ba... sáu, bảy, bảy cái, Tuyết Hoa là thất vĩ thiên hồ, cùng phẩm giai với Quý phi mĩ lệ làm huyên náo vương triều Kim Phượng!
Truyền thuyết thiên hồ tu luyện ba ngàn năm mới có bảy cái đuôi, đến cùng Tuyết Hoa bao nhiêu tuổi? Thất vĩ Thiên Hồ mĩ lệ cùng Lâm Vân Phàm chân quân ở Hỏa Vân cung tới Thiên Linh Môn bái phỏng hai lần, chẳng lẽ hai thất vĩ thiên hồ là tỷ muội đồng tộc?
Nghĩ đến 42 năm trước, trưởng lão mang tiểu hồ ly Tuyết Hoa về Thiên Linh Môn, lúc đó Tuyết Hoa mới chỉ là nhị phẩm, thân hình không khác con mèo nhỏ.



Vậy mà mới chỉ qua 42 năm, nàng cũng bế quan hai lần, lập tức tiên giai thành thất phẩm thiên hồ, cái tốc độ tu luyện thần tốc gì đây? Liên quan tới Thái Hư Huyễn Cảnh? Hay huyết thống thiên hồ và linh hồ thông thường hoàn toàn khác nhau, thời kì trưởng thành vô cùng dài, sau khi kết thúc kì trường thành tu vi dột nhiên tăng mạnh?
Mọi người nháo nhác vây quanh, hành lễ với trưởng lão, cùng lúc đó dò xét tiểu hồ ly trong tay trưởng lão. Hạ trưởng lão tu vi cao thâm, khí chất thanh nhã lạnh lùng, anh tuấn phi phàm ngọc thụ lâm phong, cũng chỉ người mới có tư cách đạt được một linh vật hiếm thấy như vậy.
Thấy ánh mắt bọn họ tập trung lên đuôi mình, Tuyết Hoa gắng sức điều khiển bảy cái đuôi lắc lư, lập tức cảm giác điều khiển không linh hoạt mấy.
Người ngoài nhìn thấy bảy cái đuôi lắc lư, có cảm giác tiểu hồ ly đang khoe khoang.
Đẩy tiểu hồ ly cố gắng "Vô ý" vung vẩy cái đuôi ra, Hạ Lăng Vân mỉm cười nói: "Tuyết Hoa đã bế quan xong, thành thất phẩm thiên hồ rồi. Chỉ là hôm qua mới xuất quan, thân thể có chút yếu, không muốn biến hóa."
Tu sĩ bế quan trường kì, ngoại trừ nước, tích cốc đan và linh đan tu luyện, không ăn những đồ khác. Tuy thân thể bọn họ được linh lực cải tạo, nhưng vẫn sẽ xuất hiện tình trạng suy yếu, sau khi bế quan dưỡng mười ngày nửa tháng mới khôi phục lại trạng thái bình thường.
Mọi người tập mãi cũng thành thói quen, chỉ thấy lông của tiểu hồ ly thưa thớt, nhịn không được đề nghị, may cho nàng vài bộ đồ? Mặc dù biết nàng không lạnh, nhưng bây giờ là tháng mười hai trời đông giá rét, nhìn bộ lông của nàng chắc chắn không đủ giữ ấm.
"không cần, thân thể nàng sẽ nhanh chóng khôi phục."
Ngắm nhìn bốn phía, Hạ Lăng Vân phân phó,"Các người giải tán đi, Tuyết Hoa không thích người khác nhìn nàng chằm chằm." hiện tại Tuyết Hoa đang muốn khoe mấu cái đuôi đại biểu cho thân phận là năng lực của nàng, nhưng hắn không thích người khác vây quanh ngắm nàng.
Trưởng lão nói đúng, gần đây Tuyết Hoa không thích người nào quá gần gũi nàng.
Mọi người nghe xong, nhanh chóng lùi về sau.
Hạ Lăng Vân nôm Tuyết Hoa đi về phía dốc núi, sau đó bước vào sân nhỏ có hàng rào hoa vừa xây dựng nói: "Tuyết Hoa, bên trái là nhà Thanh Bình, bên phải là nhà Thanh Viễn."
Vong Trần Cư là nhà của ta.
Tuyết Hoa ngẩng đầu nhìn, cảm thấy hai sân nhỏ này không thuận mắt bằng Vong Trần Cư, mặc dù bố cục bên ngoài gần như là giống nhau đấy.
"Thanh Bình bế quan để tìm hiểu tâm quyết thủy mộc song tu tầng thứ sáu, trong nhà chỉ còn thê tử Nguyệt Cầm và linh hồ Mị nhi, chúng ta khôngtiện đi."

Hạ Lăng Vân nói, ôm nàng đi vào tiểu viện bên trái.
"Tiên Quân, thủy mộc thần công người đã tu luyện đến tầng thứ mấy?" Tuyết Hoa hỏi, giọng điệu có phần áy náy. Nàng đoán nếu không phải nàng đột ngột bế quan, khẳng định Hạ Lăng Vân sẽ bế quan.
"Ta ở cạnh nàng, cũng tu luyện, đột phá tầng thứ tám, tu luyện tầng thứ chín rồi." Hạ Lăng Vân vuốt ve đầu nàng, an ủi.
Tu sĩ bế quan linh động, hoặc thỏa mãn tốc độ tu hành của mình tự xuất quan, hoặc bị bên ngoài ép buộc xuất quan, trong lúc Tuyết Hoa bế quan 17 năm, giới tu tiên ở vương triều Kim Phượng bắt đầu lặng lẽ truyền tin hắn và đảo chủ Đạo Nguyên tiên quân ở đảo Hỏa Vân tiến vào Thái Hư Huyễn Cảnh.
Thất phẩm tiên quân ở đại lục Ngũ Nguyên, có chín người, ngoại trừ hắn và Đạo Nguyên tiên quân là tri giao, thì các Tiên Quân khác vẫn tu luyện chỉ nghe danh chứ ít thất mặt.
Giết người đoạt bảo ở giới tu tiên từ trước tới giờ vẫn diễn ra không ngừng, chủ động hỏi thăm người ta có pháp bảo tâm quyết gì là điều tối kị.
Tuy chưa có người nào chính diện hỏi thăm thất phẩm Tiên Quân tiến vào Thái Hư Huyễn Cảnh nhưng cũng thăm dò đám đệ tử Thiên Linh Môn rồi. May mắn hắn không bế quan, đôi lúc còn ra ngoài xử lí một ít chuyện của môn phái, phá vỡ tin đồn phỏng đoán hắn "Đạt được linh đan thượng cổ, tâm quyết, tranh thủ bế quan tu luyện."
Thiên Linh Môn tuy là môn phái tu tiên nhỏ, nhưng mà trước mắt có bát phẩm Lục Mẫu Đơn, còn có hắn là thất phẩm tiên quân, tu sĩ tà ác bình thường muốn tới cướp pháp bảo cũng không dám. hắn có nhiều thời gian chậm rãi tu luyện thủy mộc song tu.
"Thanh Viễn, có nhà không?" Hạ Lăng Vân ôm Tuyết Hoa đứng ở cửa nhà Thanh viễn hỏi. Giọng nói của hắn không lớn nhưng lực xuyên thấu rất mạnh, cam đoan có thể khiến người trong phòng có thể nghe thấy.
"Sư phụ." Thanh Viễn ở trong phòng nghe được, lập tức chạy ra mở cửa cho sư phụ.
"Sư phụ, sớm, ơ Tuyết Hoa đã xuất quan?" hắn hành lễ với Hạ Lăng Vân sau đó cười nghênh đón hai người vào.
"Đệ tử vừa hoàn thành khóa tu luyện buổi sáng, định đi tìm nhị sư huynh. Gần đây quá trình tu luyện của đệ tử rất thuận lợi, thủy linh lực tăng thêm một chút." Cảnh Thanh Viễn nói, dẫn sư phụ vào trong, sau đó châm trà. Theo lý đây là chuyện của đồ tức, nhưng giờ là ban ngày, Uyển Trân có tâm như vô lực.
"Ừm." Hạ Lăng Vân đặt Tuyết Hoa lên bàn, nâng chung trà lên uống một ngụm, "Nhị sư huynh con lần này tấn cấp, trong thời gian ngắn không cần lo lắng về tuổi thọ. Ta hi vọng hắn tiếp tục cố gắng, có cơ hội sẽ trở thành Tiên Quân." Tu vi càng cao, tuổi thọ càng dài, nếu tu vi trì trệ không tiến, cũng có thể xống xấp xỉ một nghìn năm.
Chồn tuyết Uyển Trân đi từ trong phòng ra, ngoan ngoãn hành lễ với Hạ Lăng Vân.
"Uyển Trân, ngại quá, quấy rầy con nghỉ ngơi." Hạ Lăng Vân nói, đưa tay ra hiệu Uyển Trân đứng dậy.
Uyển Trân đứng dậy sau đó nhảy tới cạnh Tuyết Hoa, cười hai tiếng. Ban ngày nàng chỉ là chồn tuyết bình thường, vĩnh viễn không thể giống linh thú nói tiếng người.
"Vài ngày không gặp, hình như ngươi mập ra, Cảnh Thanh Viễn nuôi thật tốt." Tuyết Hoa cười hì hì nói.
"Chít chít." Chồn tuyết Uyển Trân khẽ cười, duỗi móng vuốt viết lên mặt bàn, hai chữ mười, bảy.
Tuyết Hoa nhìn lập tức nói, "Ah, ta quên ta bế quan 17 năm, còn thưởng mới qua vài ngày."
Chồn Tuyết buổi tối là người, lúc cùng Cảnh Thanh Viễn làm chuyện phu thê, liệu có hài tử không, không biết đứa bé là người hay là chồn tuyết.


Tuyết Hoa nhìn Uyển Trân, suy nghĩ bắt đầu bay xa.
"Thanh Viễn, Uyển Trân..."
Hạ Lăng Vân trầm mặc một hồi, hỏi: "Nếu vi sư tuyên bố với các đệ tử, kết hôn với Tuyết Hoa, mọi người có tiếp thu được?" Tuyết Hoa đã biến hóa hoàn toàn, như vậy hôn sự của hai người cần phải chuẩn bị.
Kết hôn?
"Tiên Quân!" Tuyết Hoa lập tức vui vẻ nhẩy lên người hắn, kêu to: "Ta kết hôn với người." Khó trách gần đây Tiên Quân vốn thích yên tĩnh lại đưa nàng tản bộ nhiều nơi, hóa ra là muốn thông báo chuyện hôn sự của hắn với chúng đệ tử.
Thấy Tuyết Hoa nhào về phía trước, Hạ Lăng Vân đành buông chén trà đỡ nàng. Tính tình của nàng vẫn rất ngây thơ, cần phải dạy bảo nhiều, hơn nữa nàng lưu luyến si mê hắn, có lẽ hắn nên dùng danh phận để nhốt cả thể xác và tinh thần nàng bên người, không cho các giống đực khác có cơ hội cướp mất nàng.
"Sư phụ..." Cảnh Thanh Viễn chần chừ một lúc nói, "Tuyết Hoa đã thoát li hình thú, là hồ tiên, đệ tự và các sư huynh dù kinh ngạc nhưng vẫn sẽ ủng hộ quyết định của người." Về phần những... vãn bối kia, bọn họ không có tư cách phản đối quyết định của trưởng lão.
Uyển Trân nghe liên tục nhìn Hạ Lăng Vân gật đầu biểu lộ sự ủng hộ.
Được đồ đệ đồ tức khẳng định, Hạ Lăng Vân dứt khoát nói: "Vậy ta đi tìm chưởng môn Tu sư điệt, bảo hắn tuyên bố với môn nhân đệ tử chuyện hôn sự của ta và Tuyết Hoa, mau chóng chuẩn bị hôn lễ."
Tu sĩ có tuổi thọ dài thường không thể tuân theo lễ nghi thế tục, rất nhiều người kiếm bạn song tu chỉ cần thích hợp là ở chung một chỗ, làm bạn cả đời. Nhưng nếu là hôn lễ, vậy đó là hôn nhân xác thực, cả hai bên đều bị trói buộc bởi một loại luân lý.
"Tiên Quân, chúng ta đi nhanh lên." Tuyết Hoa kích động kêu lên.
Hạ Lăng Vân và Cảnh Thanh Viễn nhìn qua, nhịn không được cười lên, chưa từng gặp thiếu nữ nào mong gả như vậy.
"đi thôi." Hạ Lăng Vân đứng lên nói, ôm lấy Tuyết Hoa.
"Chít chít." Chồn tuyết Uyển Trân nhìn Cảnh Thanh Viễn nói.
"Sư phụ, người chờ một chút." Cảnh Thanh Viễn hiểu ý thê tử, nhanh chóng tiến vào phòng, sau đó lấy một bộ y phục và giày ra.
"Sư phụ, đây là lúc Uyển Trân nhàn hạ làm ra, tặng người và Tuyết Hoa, hi vọng người nhận lấy." hắn thành khẩn nói.
Uyển Trân chia sẻ tính mạng với hắn, có thân thể không già không chết. Nàng không cần tu luyện, nhưng cũng không có linh lực vẽ phù chú bố trí trận pháp, cho nên lúc nàng biến thành người ngoại trừ làm nội trợ, thi thoảng sẽ đi săn, luyện tập nữ công, làm y phục và giày cho trượng phu, sư phụ sư huynh của trượng phu, còn có cả Tuyết Hoa.
"Uyển Trân thật sự là thê tử hiền lành, đồ tức hiếu thuận." Hạ Lăng Vân nhìn Uyển Trân gật đầu một cái, thu lễ vật vào vòng Càn Khôn, rồi rời khỏi.



Thử đọc