Hãy Thay Tôi Yêu Anh Ấy - Chương 30

Tác giả: Hạ Tuyết Duyên

Lời của Vân Phi: Hòa nhập vào những vì sao xa xăm
Vào lúc máy bay bay lên không trung bao la, Vân Phi nhìn ra ngoài cửa sổ, đôi môi xinh xắn hé lộ một nụ cười, nhưng trên đôi mắt, những giọt lệ bất chợt trào ra.
Bên ngoài những đám mây trắng đang hờ hững trôi, cách cô rất gần, dường như chỉ cần thò tay ra là có thể nắm lấy mây vào trong tay mình.
Cảm giác được nắm lấy những đám mây sẽ như thế nào nhỉ? Mây liệu có giống tuyết, lạnh buốt, và mau chóng tan ra thành nước không?
Vũ thích tuyết của mùa đông nhất, mỗi lần tuyết ngừng rơi, anh ấy đều đến vườn hoa để đi tản bộ, dùng trái tim mình để cảm nhận âm thanh của bước chân khi đi trên những đám tuyết dày. Anh nói, âm thanh đó luôn làm anh nghĩ đến mùa đông anh gặp cô. Vân Phi cũng không thể nào quên được khung cảnh của lần đầu gặp anh.
Bệnh tim của Vân Phi là do di truyền trong gia đình, nhưng nó lại là hiếm gặp nhất, khi sinh ra bác sĩ đã nói cô sẽ không sống được quá 20 tuổi. Vì thế nên bố mẹ đều thương cô nhất.
Lúc cô 5 tuổi, bố cô quyết định tìm cho cô một người bạn, luôn luôn ở bên cạnh cô.
Ngày đó tuyết vừa ngừng rơi, ở cô nhi viện “Gia đình của những giấc mơ” toàn màu trắng của tuyết, Vân Phi bước vào cửa đã nhìn thấy anh.
Đứa trẻ cô độc đó đứng một mình trong góc nhà, không nói lời nào, thẳm sâu trong đôi mắt là sự cô độc và tuyệt vọng.
“Con muốn cậu bé có đôi mắt màu nước biển này!” Cô bé Vân Phi dừng trước mặt cậu, tuyên bố với mọi người, giọng kiên định.
Cậu bé ngây người ra.
Cả bố mẹ cô bé cũng ngây người ra, họ vốn dĩ muốn nhận nuôi một cô bé ngoan ngoãn làm chị cho Vân Phi, chơi cùng cô và chăm sóc cô.
Nhưng Vân Phi cố chấp chọn lựa một Lam Tịnh Vũ yếu ớt, cô độc đó.
Lam Tịnh Vũ luôn rất tốt với Vân Phi, chỉ thiếu không thể giúp cô hái những vì sao trên trời xuống. Lúc Vân Phi 12 tuổi, anh dành toàn bộ thời gian rảnh rỗi của mình đi học làm đồ trang sức với một người thợ mộc già, tính tình cổ quái nhưng tay nghề được coi là bậc nhất trong thành. Vào ngày sinh nhật của Vân Phi, anh đã tặng cô chiếc cài tóc hình hoa tuyết mà mình đã làm trong 3 tháng.
Lam Tịnh Vũ trang trọng nói với Vân Phi: “Không phải em muốn biết hoa tuyết trên thiên đường như thế nào sao? Bây giờ anh tặng nó cho em, sau này em không được rời bỏ anh để lên đó xem tuyết nữa.”
Vân Phi đỡ lấy chiếc kẹp tóc, cười lớn: “Nhưng đây rõ ràng là do Ngân Tử làm. Em thực sự rất muốn ૮ɦếƭ sớm một chút, như vậy có thể thực sự ngắm nhìn tuyết của thiên đường rồi. Có lẽ, tuyết sẽ trong suốt như thủy tinh, đẹp đẽ như đá quý…”
Vân Phi còn chưa nói xong thì Lam Tịnh Vũ đã vội vàng bịt miệng cô: “Không cho em rời xa anh! Cho dù tuyết của thiên đường có trong suốt như thủy tinh, đẹp đẽ như đá quý thì anh cũng không cho em đi nhìn tuyết ở đó! Chúng ta phải ở bên nhau mãi mãi, sống thật hạnh phúc, cả đời này không rời xa nhau!”
Từng giọt nước mắt lăn xuống, cơ thể Vân Phi không ngừng run rẩy, mái tóc dày như tảo biển che bớt đi sự yếu đuối trên khuôn mặt cô.
Cô cũng muốn Lam Tịnh Vũ ở bên cạnh mình mãi, cũng muốn không phải nhìn thấy vẻ mặt thất thần của anh, cũng muốn hét lên với bản thân rằng, Vũ đối với cô là tình cảm nam nữ, chứ không phải là tình cảm anh em…
Nhưng làm sao cô có thể để Vũ buồn bã được, sao có thể để đôi mắt màu nước biển kia thấm đượm nỗi bi thương chứ?
“Hôm nay thời tiết thật đẹp, thích hợp đi máy bay một mình sang nước khác, cũng thích hợp để giải thích mọi hiểu nhầm với người mình yêu.” Vân Phi mỉm cười nói xong, Lam Tịnh Vũ đứng ngây người ra.
Anh nhìn cô, cô cũng nhìn lại anh.
Ánh hoàng hôn chiếu rọi qua cửa kính lên bộ đồ màu trắng cô đang mặc. Lam Tịnh Vũ lặng lẽ dò xét cô: “Vân Phi, em đang nói gì vậy?”
Sâu thẳm trong đôi mắt của Vân Phi là một thứ ánh sáng nhẹ nhàng, êm ái, kèm theo đó là một nụ cười tươi thắm: “Em nghĩ, có lẽ chúng ta đang lừa bản thân mình. Chúng ta từ nhỏ đã ở bên nhau, anh luôn luôn yêu thương em vô điều kiện, em cũng luôn dựa dẫm vào anh. Chúng ta đã coi đó là tình yêu, nhưng thực ra, đây chỉ là tình thân…”
“Vân Phi, em làm sao vậy?” Sắc mặt của Lam Tịnh Vũ trắng nhợt, nắm chặt chiếc vé trong tay, nắm mạnh đến mức trong lòng cũng cảm thấy đau đớn thì mới bỏ tay ra. Ai dè, chiếc vé rơi xuống đất, lại rơi đúng vào chân Vân Phi.
“Thực ra, trong lòng anh luôn nhớ đến Nặc Kỳ, những ngày qua anh đau khổ như thế nào em đều thấy hết… Em nghĩ, có lẽ đó mới là tình yêu đích thực…” Vân Phi nghẹn ngào nói, mỉm cười, cố gắng không rơi lệ.
Dần dần, cả sân bay chìm vào trong yên lặng.
“Anh có thể ôm em một cái không?
Vân Phi hít sau một hơi, sau đó cười khổ sở: “Cái ôm cuối cùng.”
Lam Tịnh Vũ nhìn sự rụt rè của cô, gật đầu và nhẹ nhàng nói: “Được.”
Sau đó, anh từ từ ôm cô vào lòng.
Lúc anh buông cô ra, chợt phát hiện cây thánh giá bằng thủy tinh trước cổ đã bị Vân Phi giật lấy.
Vân Phi nhẹ nhàng vuốt ve nó, mỉm cười nói: “Lời thề của em bắt đầu từ nó, giờ đã kết thúc rồi, em cũng phải trả lại cây thánh giá này, sau này Vũ sẽ không bị em giam giữ nữa.”
Lam Tịnh Vũ lặng người…
Thế là bên cạnh Vân Phi không còn là Vũ nữa.
Cô thở dài, nước mắt cứ chực trào ra.
Nếu như có thể làm lại một lần, bản thân cô có quyết định như vậy không? Vân Phi nắm chặt cây thánh giá thủy tinh, thần sắc không đổi.
Đương nhiên cô sẽ tiếp tục làm vậy!
Cô còn sống, hạnh phúc của anh cũng là hạnh phúc của cô.
Cô ૮ɦếƭ đi, cũng sẽ biến thành một vì sao trên bầu trời xa xôi, luôn luôn dõi theo anh, cầu chúc cho anh được hạnh phúc, cô hi vọng người con gái có nụ cười ấm áp đó sẽ thay cô yêu anh mãi mãi.
THE END.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc