Hãy Cứ Yêu Như Chưa Từng Tổn Thương - Chương 04

Tác giả: Mộc Cẩn Thiên Lam

Quân bài mà anh vẫn chưa mở ra đó, cô sẽ lau nước mắt ngóng chờ.
Tô Cẩn khóc nức nở trong điện thoại, kể cho Lâm Tiêu nghe, nói hơn một tiếng đồng hồ mới dừng lại. Cô kéo tờ giấy ăn cuối cùng lau nước mắt, chờ đợi đầu máy bên kia trả lời.
Một phút sau, bên kia đầu dây, một giọng nói rất sắc vang lên: “Tô Cẩn, cậu cứ bình tĩnh, đừng làm ồn để mình nghĩ cách được không?!”
Tô Cẩn vo tròn tờ giấy đẫm nước trong tay, dùng hết sức ném vào sọt rác trước cửa, nhưng tiếc là không trúng, nắm giấy bay vèo vèo trên không trung rồi rơi xuống mép giường. Tô Cẩn bất giác chau mày, trút giận vào điện thoại: “Vấn đề không phải ở đấy!”
“Thế rốt cuộc vấn đề là gì?”
“Là mình đang thất tình, buồn muốn ૮ɦếƭ được đây.” Tô Cẩn nghĩ đến câu nói của Nhan Bác tối hôm đó, lại đang đau lòng, không nhịn được liền giậm mạnh chân một cái.
Lâm Tiêu mỉm cười thì thầm: “Cậu như vậy chưa tính là thất tình được, nhiều nhất cũng chỉ coi là tiệm cận của thất tình thôi.”
Tô Cẩn nghe thấy thế thì tức không nhịn được, nhảy lên, hét vào điện thoại: “Cái tên Lâm Tiêu đáng ghét kia, chỉ biết chế nhạo người ta thôi! Cậu có còn là bạn của mình không hả?”
Lâm Tiêu hình dung dáng vẻ thẹn quá hóa giận của cô mà không nhịn được cười, rồi lập tức làm hòa: “Được rồi, được rồi, không trêu cậu nữa, được chưa? Mình nói, cậu buồn cái gì, không phải là bị cự tuyệt một lần rồi sao? Lại không phải là ngày tận thế. Có một cô bạn gái thì có làm sao? Không cần nói một, chứ mười cô thì mình vẫn tin là cậu sẽ đánh gục họ. Cậu nghe mình nói…”
Lâm Tiêu thì thầm, còn Tô Cẩn cứ trố mắt nghe, một lúc sau mới do dự nói: “Như thế không hay cho lắm! Rốt cuộc người ta…”
Chưa nói hết câu, cô đã bị Lâm Tiêu ngắt lời: “Thế cậu muốn cậu buồn hay người khác buồn? Mình không tin là cậu có thể cho qua chuyện đó. Trước mắt cậu tạm thời đừng manh động, chuyên tâm vào thi cử đã. Thi cử thì mình không giúp được gì cho cậu đâu, ngộ nhỡ bố cậu biết được thì biết ăn nói làm sao? Sắp hết năm học rồi, cậu phải nghĩ cho kỹ! Mình còn phải thi hai ngày nữa, thi xong mình sẽ qua chỗ cậu ngay, chúng mình sẽ cùng bàn bạc.”
Tắt máy, Tô Cẩn không thấy hoang mang nữa. Lâm Tiêu nói đúng, Tô Cẩn cô có bao giờ biết sợ. Cũng chỉ là có bạn gái thôi chứ đã kết hôn đâu, mà ngay cả đã kết hôn thì vẫn còn có thể ly hôn mà!
Từ nhỏ đến giờ, Tô Cẩn thấy Lâm Tiêu nói lúc nào cũng có lý. Họ từ nhỏ đã lớn lên bên nhau. Người ta thường nói gần mực thì đen, gần đèn thì rạng, cái tính cách không sợ sệt của cô chính là bị ảnh hưởng từ Lâm Tiêu.
Tô Cẩn và Lâm Tiêu là đôi bạn sống ૮ɦếƭ có nhau, hai năm trước vẫn còn thường xuyên tâm sự tới thâu đêm. Cho nên mỗi lần nghĩ đến Lâm Tiêu, cô lại thấy lòng ấm áp hơn.
Hồi Tô Cẩn học lớp một, có hôm sau khi tan học, cô đứng ở cổng trường thì bị hai nam sinh trung học chặn lại “vòi tiền”. Tất nhiên cô không đưa cho chúng, giấu cặp sách sau lưng. Lần đầu tiên gặp phải tình huống này nên cô không khỏi sợ sệt. Không ngờ hai nam sinh đó thấy cô sợ hãi, càng làm tới, xông vào giật cặp sách của cô. Cô chìa tay ra đòi lại thì bị một tên đẩy một cái, đứng không vững nên ngã xuống đất.
Lòng bàn tay bị cọ xuống nền gạch đau nhói, nước mắt muốn trào ra. Vừa lúc ấy, Lâm Tiêu không biết từ lúc nào đã xuất hiện trước mặt bọn chúng, hai tay chống nạnh, ngẩng cao đầu nói: “Các anh làm vậy là mắc tội chiếm đoạt tài sản của người khác! Bố cô ấy là Cục trưởng Cục Công an, sắp đến đón cô ấy, nếu ông ấy mà nhìn thấy, các anh sẽ phải đi tù!”
“Mày dọa ai thế?” Hai tên kia nghe xong cũng thấy sợ, loạng choạng lùi hai bước nhưng vẫn cố già mồm.
“Dọa anh đấy!” Lâm Tiêu nói xong, nhân lúc bọn họ không để ý, liền giật lấy chiếc cặp rồi kéo tay Tô Cẩn chạy.
Chẳng biết bọn chúng có sợ hay không mà không thấy đuổi theo.
Thời gian đó, bố của Tô Cẩn tất nhiên vẫn chưa làm cục trưởng Cục Công an, chỉ là phó đội trưởng đội cảnh sát hình sự.
Tô Cẩn từ đó mới ngộ ra rằng, đứng trước một kẻ mạnh hơn mình thì chỉ còn cách thể hiện mình mạnh mẽ hơn mà thôi. Có câu: Thua người chứ không thua trận, nghĩa là có chí khí thì sợ gì không thắng. Nếu kẻ địch biết bạn không sợ, há chẳng phải hắn sẽ không có cơ sở để thắng bạn sao?
Những năm qua, Tô Cẩn cứ thế mà hăm hở thẳng tiến. Cho đến khi cô gặp Nhan Bác.
Khi bắt đầu, cô vẫn còn tràn đầy khí thế, nhưng chỉ cô mới biết, cô chẳng qua là “hư trương thanh thế”, là kỹ xảo và bản năng mà thôi.
Nhưng điều đó cũng có nghĩa là: Ngay từ đầu, cô xuất hiện như một con chủ bài, dù thua hay không thì quân bài vẫn nằm trong tay cô.
Chỉ vì cô thích anh, còn anh thì chưa.
Bây giờ, anh lại đưa ra thêm một quân bài nữa khiến lòng cô rối loạn. Cô không biết quân bài đó là to hay nhỏ, tốt hay xấu, có đủ để thắng quân bài trong tay cô không?
Làm thế nào để thắng trong ván bài mà mình đang có nhiều bất lợi? Ra sức cứu vãn tình thế rối loạn, chuyển bại thành thắng, với cô đó là sự khiêu chiến lớn nhất.
Nhưng Tô Cẩn hoàn toàn không sợ, nhất là không sợ khiêu chiến. Càng khó khăn cô càng phải xông tới.
Quân bài mà anh chưa mở ra đó, cô sẽ lau nước mắt ngóng chờ.
Chỉ cần anh dần dần đến bên thì dù phải uống thuốc độc, cô cũng sẽ thấy ngọt như đường.
Nhan Bác thật không ngờ Phương Lạc Dịch sẽ đến tìm anh, trịnh trọng nói lời chia tay như vậy.
Anh ra ga đón cô, nói: “Em hà tất phải đi một chuyến, nói qua điện thoại cũng được rồi.”
Phương Lạc Dịch vén những sợi tóc mai ra sau tai, ngẩng đầu nhìn anh mỉm cười: “Không có bắt đầu thì chí ít cũng nên có kết thúc như bây giờ.”
Nhan Bác đương nhiên hiểu rõ ẩn ý trong nụ cười và lời nói của cô. Như có thỏa thuận ngầm, anh nhận lấy chiếc túi từ tay cô, nói: “Vừa hay mấy hôm nay rỗi rãi, anh đưa em đi loanh quanh nhé?”
Nhan Bác rất yêu Phương Lạc Dịch. Cô thông minh, lạnh nhạt. Trong ba năm cấp ba, chỉ có cô mới gây cho anh sự chú ý. Nhìn thấy cô, anh như thấy chính mình, lời nói và việc làm đều trở nên giản đơn, không cần cố sức. Cảm giác ấy khiến anh thật dễ chịu. Vì thế, ở bên cô dường như là một điều rất tự nhiên. Anh không nhớ ai đã nói lời “yêu” trước, hay không ai nói ra. Giống như mỗi khi giải những bài toán khó cuối đề thi, chỉ có hai người họ mới tìm ra lời giải, trong tình yêu, họ cũng như có thỏa thuận ngầm khi nghĩ mình thật thích hợp với người kia.
Tình cảm của họ luôn bền vững. Họ không bao giờ cãi cọ, bởi họ quá thông minh, quá tự tin và cũng quá cao ngạo. Những giận hờn khác trong tình yêu đôi lứa chỉ khiến họ cảm thấy ngớ ngẩn.
Nếu như họ không gặp một nửa thực sự trong vận mệnh của mình thì có lẽ họ sẽ cứ thế sống bên nhau đến trọn đời.
Khi gọi điện cho Nhan Bác, Phương Lạc Dịch nói: “Để em suy nghĩ đã”, anh mới thấy lòng nhẹ nhõm hơn. Anh vẫn biết, cô không cam tâm, trói buộc nhau chỉ thêm phiền phức.
Tắt điện thoại, anh chợt nghĩ đến Tô Cẩn. Từ hôm đó, cô không còn tìm đến anh nữa.
Khi bạn quen một người, hình ảnh của người đó sẽ xuất hiện khắp mọi nơi. Có khi trong nhà ăn, có khi nơi cầu thang, có khi lại xuất hiện trên một con đường nhỏ, anh lúc nào cũng chỉ có một mình, còn cô luôn đi cùng một nhóm có ba, năm người, cười nói say mê.
Họ lướt qua nhau, cô sẽ không mặt dạn mày dày kéo áo anh, cũng không ngẩng lên, đỏ mặt nói với anh: “Em yêu anh”, mà một tiếng chào cũng không.
Cô đột nhiên dễ dàng từ bỏ anh như thế, cảm giác này giống như một món đồ rõ ràng bạn không cần nữa, nhưng nó lại rời xa bạn trước.
Vậy nên, Nhan Bác kết luận rằng, Tô Cẩn không có lòng kiên trì, cả thèm chóng chán, hoàn toàn dễ dàng từ bỏ.
Kỳ thi học kỳ sắp kết thúc, các môn thi của sinh viên năm ba ít, lại được sắp xếp thi sớm, đúng lúc này Phương Lạc Dịch đến chơi nên Nhan Bác định đưa cô đi chơi đâu đó hai ngày, rồi cùng nhau về quê.
Họ đã gắn bó với nhau hơn hai năm, vậy mà chưa lần nào đi chơi vui như thế. Buổi tối trước khi Phương Lạc Dịch về, Nhan Bác đưa cô đến một nhà hàng nhỏ nhưng nổi tiếng ở gần trường, sinh viên trong trường thường tụ tập ở đó ăn cơm.
Lời đề nghị này là của Phương Lạc Dịch, cô nói: “Hay chúng ta cùng đi ăn. Quen nhau lâu rồi mà chẳng có gì thay đổi, em thấy chẳng giống một đôi đang yêu nhau gì cả.”
Nhan Bác cười, anh và Phương Lạc Dịch mấy hôm nay thật không giống trước đây, cô thoải mái, có khi còn tỏ vẻ nũng nịu. Lẽ nào đây mới đúng là con người thật của cô? Xem ra, cô thực sự đã yêu rồi.
Nhan Bác vừa mở cửa nhà hàng thì trông thấy Tô Cẩn. Cô ngồi giữa nhóm bạn gái, cười lớn vẻ như không hề bị ảnh hưởng bởi những lời cự tuyệt của anh, trông cô vẫn tràn đầy sinh khí.
Cảnh tượng đó khiến anh thấy uất ức trong lòng, lập tức ôm vai Phương Lạc Dịch, cố ý đi qua chỗ bọn họ, nói: “Chúng mình vào trong ngồi đi.”
Phương Lạc Dịch nghi hoặc ngẩng đầu nhìn anh, không hiểu sao tự nhiên anh lại có cử chỉ thân mật như vậy. Cô nhìn ngó xung quanh, thấy vẻ mặt của một cô gái nhanh chóng trầm xuống, lập tức cũng mỉm cười.
Khuôn mặt Tô Cẩn lúc này như kết lại thành tầng sương giá. Xem ra anh có bạn gái thật, hơn nữa tình cảm còn rất mặn nồng. Vậy cô phải làm sao đây?
Lâm Tiêu ngồi cạnh Tô Cẩn cũng thấy được sự thay đổi này. Một cô bạn tức thì ghé sát tai Lâm Tiêu, nói: “Anh ấy là Nhan Bác đấy.” Lâm Tiêu, mắt sáng lên, không nghĩ lại trùng hợp như thế. Hôm đầu tiên đến, cô đã gặp Nhan Bác rồi.
Thật không phải hao tổn công sức. Khuôn mặt Lâm Tiêu lộ rõ vẻ vui mừng đầy ẩn ý, nhân lúc mọi người không để ý, cô liền đứng lên gọi lớn: “Anh Nhan Bác, qua đây cùng ngồi đi!”
Nhan Bác lúc này đã cùng Phương Lạc Dịch đi đến bàn trong cùng, nghe thấy giọng nói lạ gọi mình, anh liền quay đầu lại.
Những người ngồi ở bàn đó đa phần đều là bạn cùng phòng của Tô Cẩn. Vì quen cô nên anh cũng biết mặt bọn họ. Duy chỉ có người ngồi bên cạnh Tô Cẩn, cũng cái kiểu có gì nói nấy như cô thì anh chưa từng gặp, mà cũng không hiểu sao tự nhiên cô ấy lại gọi anh.
Tô Cẩn gượng gạo khẽ kéo tay Lâm Tiêu, cô không kịp chuẩn bị gì. Hôm nay biết Lâm Tiêu ghé qua, cô mừng quá, đến quần áo cũng không kịp thay, bộ dạng thế này sao có thể gặp anh được chứ? Lại có cả bạn gái của anh ở đó nữa.
Lâm Tiêu mặc kệ Tô Cẩn, tỏ vẻ tươi cười nói với bọn họ: “Dù sao thì cũng quen biết, qua đây cùng ngồi đi!”
Nhan Bác vẫn còn do dự thì Phương Lạc Dịch đã đứng lên trước, qua đó ngồi vào chỗ ghế trống, rồi quay lại nhìn anh cười vẻ chờ đợi.
“Vậy thì không khách khí nữa.” Nhan Bác đành phải đi đến chỗ họ.
Lâm Tiêu nhanh chân nhường chỗ của mình cho Nhan Bác và chuyển sang chỗ khác, nói: “Anh ngồi đây đi!”
Nhan Bác cau mày, cả bàn chỉ còn mỗi chỗ này trống, mà mọi người dường như không có ý đứng lên nhường chỗ. Tô Cẩn ngẩng đầu, nhìn anh cười vô tội.
Cô ấy còn cười được sao? Nhan Bác thấy cô cười mà muốn nổi khùng, lại nghĩ, anh sợ gì cô chứ, liền ngồi xuống.
Lâm Tiêu lấy làm vui mừng, gọi phục vụ mang thêm hai bộ đồ ăn và một vài món nữa.
Phương Lạc Dịch ngồi đối diện với Tô Cẩn, cô nhận thấy Nhan Bác lúc này không giống với mọi khi, có vẻ hơi tức giận, lại có phần lo lắng.
Nhan Bác là vì cô ấy sao? Phương Lạc Dịch cười thầm trong lòng.
Lâm Tiêu đứng dậy, cầm chai bia rót cho Nhan Bác, nói: “Em xin tự giới thiệu, em là Lâm Tiêu, cũng giống anh, học khoa Luật, vậy coi như là đàn em của anh rồi, và là chị em tốt của Tô Cẩn.”
Nhan Bác lịch sự đứng lên, nói: “Phải là mình mời các bạn mới đúng.”
“Là anh nói đấy nhé, vậy mời anh một cốc, một cốc đầy đấy.” Lâm Tiêu vừa cười vừa nói.
Nghe thấy thế, mấy cô khác cũng nhao nhao, nói: “Đúng thế, đúng thế, một cốc đầy đấy.”
Tô Cẩn chẳng hề chú ý đến sự náo nhiệt xung quanh, cô chỉ quan sát Phương Lạc Dịch.
Cô gái này vóc dáng cân đối, khuôn mặt xinh xắn, kể cũng phù hợp với Nhan Bác. Người cô ấy toát ra vẻ điềm tĩnh, tự tin, cảm giác rất quen thuộc.
Cô nghe thấy Nhan Bác thủng thẳng nói: “Được, mình sẽ uống hết.”
Đúng rồi, chính là cảm giác đó, cảm giác với Nhan Bác cũng thế, chẳng trách anh lại thích cô ấy.
Tô Cẩn cảm thấy tuyệt vọng, cô thật viển vông khi nghĩ mình sẽ thắng. So sánh sao đây, khi xét về mọi mặt cô ấy đều hơn cô!
Cô không kìm chế được liền quay sang nhìn Nhan Bác, giờ mới để ý thấy anh đang bị mọi người bao vây, xem ra bọn họ đang cố tình chuốc cho anh say. Cô biết, vì cô mà Lâm Tiêu mới làm như thế. Nhan Bác đã hại cô buồn rầu mất mấy ngày, bây giờ muốn xử phạt anh thì cũng đúng. Nhưng sao cô lại cảm thấy không đành lòng? Không đành lòng thấy bộ dạng anh vừa chau mày vừa uống, nhất định là anh không hay uống bia.
Tô Cẩn sốt ruột, cô không thể kiên nhẫn thêm được nữa. Biết là bạn gái anh còn đó, nào đã đến lượt cô đau lòng, nhưng cô thực sự không nỡ nhìn thấy anh khổ sở, liền giật lấy cốc bia trên tay anh.
“Em uống giúp anh.”
Tất cả mọi người đều nhìn cô đưa cốc bia lên môi uống. Lâm Tiêu trừng mắt nhìn, cô mặc kệ. Các bạn cùng phòng nhìn cô bằng ánh mắt thương hại, cô cũng mặc kệ. Phương Lạc Dịch nhìn cô có vẻ dò xét, cô cũng mặc.
Trong mắt cô chỉ có một mình Nhan Bác, chỉ còn lại một mình anh mà thôi.
Sau khi cô uống hết cốc bia, mọi người yên lặng trở lại, cùng ngồi xuống, Tô Cẩn cũng từ từ ngồi xuống.
Bố mẹ Tô Cẩn quản cô rất chặt, từ nhỏ tới lớn có thể nói một giọt rượu cũng không nhấp môi, bản thân cô cũng không biết mình có uống được không.
Bia vừa đắng vừa chát, chẳng trách Nhan Bác không thích uống, Tô Cẩn nghĩ bụng.
Lâm Tiêu trước giờ chưa hề nhìn thấy Tô Cẩn uống bia rượu. Nhan Bác đến, cô cố tình trêu đùa mới tranh thủ nài anh uống vài chai, nhưng cô không ngờ Tô Cẩn lại đứng ra uống giúp, thậm chí bản thân còn không biết lấy cương vị gì mà giúp anh nữa.
Đến giờ thì Lâm Tiêu đã tin, nha đầu này thật sự đã động lòng trước Nhan Bác rồi.
Nhan Bác ngồi bên thấy Tô Cẩn đã bắt đầu ngà ngà say, ánh mắt mơ màng, hai má ửng đỏ thì lại nhíu mày. Cô rõ ràng không uống được bia rượu, còn cố tỏ ra mạnh mẽ uống thay anh. Cô gái này tại sao cứ hết lần này đến lần khác làm những việc khiến anh không thể lý giải?
Nhan Bác cảm thấy bối rối, rót một cốc sữa đưa đến trước mặt cô, nói: “Uống một chút sẽ đỡ hơn.”
Tô Cẩn lờ mờ liếc nhìn anh, ánh mắt anh thật dịu dàng. Cô mơ hồ cầm chiếc cốc, ngửa cổ uống hết.
Không biết là cái gì, nó ngòn ngọt, rất đặc rất ngấy, hương vị hoàn toàn xa lạ với cô.
Vài giây sau, mọi người đều phản ứng mạnh mẽ, Lâm Tiêu là người đầu tiên xung lên, đập bàn hét lớn: “Anh định hại ૮ɦếƭ cô ấy à? Cô ấy bị dị ứng với sữa, sẽ ૮ɦếƭ người đấy!”
Nhan Bác choáng váng. Tô Cẩn chỉ mỉm cười, biểu cảm si mê cực độ.
Chỉ cần anh dần dần đến bên thì dù phải uống thuốc độc, cô cũng sẽ thấy ngọt như đường.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc