Hào Môn Thịnh Sủng, Bảo Bối Thật Xin Lỗi - Chương 77

Tác giả: Hạ San Hô

Đánh dấu

Nhớ Lại
Căn cứ tổ chức Tiếu.
Khiếu Nhiên vẫn đeo chiếc mặt nạ đi qua từng cánh cửa điện tử đến căn phòng thí nghiệm nằm bên trong cùng của khu căn cứ!
“Lão đại, anh đã tới! Tất cả đều đã chuẩn bị xong xuôi!” Một bác sĩ trẻ mặc áo blu trắng nhìn thấy Sở Khiếu Nhiên đi đến liền cung kính mở miệng! Người đàn ông này chính là quỷ y mà Sở Khiếu Nhiên từng Nhắc tới, tuy anh tuổi còn trẻ nhưng lại rất có tài!
“Tỉ lệ giải phẫu thành công là bao nhiêu?” Sở Khiếu Nhiên bỏ chiếc mặt nạ trên mặt xuống hỏi.
“100%” Qủy y liếc nhìn mặt của Sở Khiếu Nhiên, mười phần tự tin chắc chắn nói!
Vậy thì tốt, bắt đầu đi” nói xong anh ta liền nằm lên bàn mổ!
Hai giờ sau, Qủy y kết thúc ca phẫu thật thành công.
Mà ở bên ngoài phòng thí nghiệm, một bóng dáng cao gầy cũng đứng dựa vào tường đúng hai tiếng. quỷ y mở của phòng thí nghiệm, cô liền đến hỏi, “Lão đại sao rồi? giải phẫu thành công không?” Giọng nói nhẹ như nước chảy, khuôn mặt cũng bình thản, chỉ là mọi người không thấy được sự lo lắng ẩn sâu trong đáy mắt.
“Giải phẫu thành công! Do thuốc mê nên tạm thời lão đại vẫn chưa tỉnh!” Qủy y nhìn người phụ nữ có chút nhẹ nhàng trước mặt không khỏi nhíu mày, “cô nói xem, tại sao ba năm nay lão đại vẫn luôn cự tuyệt chuyện làm phẫu thuật bây giờ lại chủ động yêu cầu, trong này có phải có ẩn tình mà chúng ta không biết không?”



“Ít tò mò thôi đối với anh mới có lợi!” Giọng nói vẫn nhàn nhạt nhưng trong mắt lóe lên một suy nghĩ sâu sa.
Đúng vậy! ba năm qua, cô đã khuyên lão đại làm phẫu thuật vô số lần, nhưng đột nhiên bây giờ lại chủ động mở miệng! chẳng lẽ bởi vi người phụ nữ kia? Nghĩ tới đây khóe miệng nhếch lên một nụ cười khổ sơ.
“Được rồi, được rồi! vậy tôi ra ngoài trước đây! cô ở đây chờ lão đại đi!” nói xong anh ta liền đi ra ngoài.
Giản Diệp đứng nguyên tại chỗ do dự nhìn phòng thí nghiệm một hồi lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được mà bước vào.
cô đứng yên trước bàn mổ nhìn người đàn ông vẫn đang hôn mê, cho dù là đang ngủ nhưng hơi thở tàn nhẫn vẫn hiện hữu trên người anh như cũ.
Cho dù trên mặt cuốn đầy băng trắng nhưng cũng không ảnh hưởng chút nào đến dung nhan tuẫn mỹ của anh.
Chỉ là dù trong hôn mê, cả khuôn mặt cũng đã bị băng trắng xóa nhưng không có chút nào nhu hòa! Giản Diệp đưa tay lên rồi lại do dự bỏ tay xuống, cuối cùng không kiềm chế được mà vuốt nhẹ khuôn mặt ấy, có lẽ chỉ có lúc này cô mới có thể không chút kiêng kị nào mà thể hiện tình cảm của mình, không sợ người đàn ông trước mặt này nhìn thấu.
không biết trải qua bao lâu, cô nhìn thấy lông mi của người đàn ông kia khẽ động, biết anh sắp tỉnh lại, nhanh chóng thi lại tay của mình, thái độ cũng trở về như bình thường!
“Lão đại, anh tỉnh rồi sao … cảm thấy thế nào?” Giọng nói của Giản Diệp vô cùng lãnh đạm nhìn người đàn ông mở mắt ra, trong đó không thiếu ý vị cung kính!
“không sao!” Sở Khiếu Nhiên bước xuống bàn mổ, sau đó đi ra ngoài!
Giản Diệp nhìn anh đi ra ngoài cũng bước theo!
“Hôm nay cô không cần đi theo tôi!” Sở Khiếu Nhiên thấy cô muốn đi theo, không quay đầu lại nói qua.
Nghe được lời của anh, Giản Diệp đứng tại chỗ nhìn bóng lưng của Sở Khiếu Nhiên dần biến mất trong tầm mắt! cô thật lâu không có bước đi, cứ đứng yên như vậy, cuối cùng, dưới đáy mặt còn thoáng qua một giọt lệ lấp lánh, cuối cùng làm ướt khuôn mặt!
Quan hệ của bọn họ chỉ có thể là ông chủ và thuộc ha, không thể là gì khác nữa! Giản Diệp ơi là Giản Diệp, không cần vọng tưởng nữa được không?
Trong nghĩa trang Tĩnh Viễn nằm ở ngoại ô thành phố Bắc Kinh, ánh mặt trời bao phủ khắp nơi tạo nên một không gian yên tĩnh!

Xa xa chỉ nhìn thấy một bóng người nhỏ nhắn màu đen chậm rãi đi vào nghĩa trang, chậm rãi bước lên từng bậc thang, tư thái này giống như một tín đồ thành kính.
cô đi đến trước một bia mộ nằm ở phía cao nhất trong nghĩa trang, đặt một bó cúc vàng lên bia mộ, sau đó đứng dậy.
Đứng trước ngôi mộ, kính râm đã che kính hết nửa khuôn mặt của cô, cô chậm rãi bỏ kính xuống, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn tin xảo, đó chính là Tô Uý.
Con người lành lạnh nhìn người bức hình của người thiếu niên in trên bia mộ, giống như nhìn thấy người thiếu niên ấy đang dịu dàng mỉm cười với cô, đáy mắt dần hiện lên sự ưu thương và đau buôn!
Anh Khiếu Nhiên, em về rồi đây! Uý Uý đã trở lại!
Anh Khiếu Nhiên, thật xin lỗi, thật xin lỗi! nếu không phải vì em, thì anh đã không phải nằm ở đây rồi!
Anh Khiếu Nhiên, anh hãy tha thứ cho sự yếu đuối của em, là em trốn tránh ba năm, là em đã quên đi anh, thật xin lỗi!
Anh Khiếu Nhiên, em đã nhớ lại rồi, chúng ta đã từng hẹn nhau đến cáp nhĩ tân nhìn tượng đá, mặc dù bây giờ anh không còn ở đây nhưng anh yên tâm, em sẽ hoàn thành ước định của chúng ta, chụp thật nhiều ảnh đăng lên mạng, anh nhất định biết đúng không? nói xong cô khẽ ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thẩm.
………….
Tô Uý nhìn lại người thiếu niên thanh tú trên bia mộ, rồi xoay người rời đi! cô không phát hiện phía sau bia mộ cô vừa đứng đã xuất hiện một người khác, ánh mắt thâm thúy nhìn cô rời đi, khóe miệng dần dần nâng lên.



Thử đọc