Hào Môn Thịnh Sủng, Bảo Bối Thật Xin Lỗi - Chương 27

Tác giả: Hạ San Hô

Đánh dấu

Nói Dối
Trong Uyển đình cư, một bóng dáng xing đẹp đang đứng nơi đó, nhìn chăm chú những bông hoa đang nở rộ, cười đến xinh đẹp.
Lúc này trên ban công tầng hai.
Một bóng người cao lớn thon dài đứng dựa vào bên tường, đôi mắt hẹp dài khóa chặt vào bóng hình xinh đẹp trong hoa viên, khóe miệng nhếch lên một đường còn đẹp đẽ, ánh mặt trời chiếu xiên lên người khiến khuôn mặt kia làm người ta phải say mê.
Trên người anh ta lúc này không còn cái cảm giác lạnh lùng xa cách, nếu có thì chỉ là sự dìu dàng nhàn nhạt và ánh mắt cưng chiều! Nếu như nói mỗi người đều có một tầng mặt nạ, vậy thì mặt nạ của anh chính là sự nho nhã, khiêm tốn và lễ phép, chính vì vậy làm cho người ta cảm thấy anh quá xa cách.
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
Mà bên kia, Hạ Nam vừa mới rời đi lập tức lái xe thẳng đến công ty! Trên đường đi anh đã gọi điện cho Văn Viễn, để cho cậu ta tới mở cửa phòng an ninh của tập đoàn, anh muốn xem một chút có phải lời của cô có đúng là sựthật? Phòng an ninh của tập đoàn hạ thị là cửa điện tử bảo hiểm cao cấp, cần thẻ để ra vào, lại cần mật mã, mà thẻ ra vào tổng cộng chỉ có 3 cái, nhân viên trong phòng giám sát một cái, Văn Viễn một cái, còn lại là của Hạ Nam! Nhưng thẻ ra vào của anh để ở nhà, mà nhà anh lại quá xa công ty, mà Văn Viễn lại ở gần cho nên gọi cậu ta mang tới!
Mười lăm phút sau, Hách Văn Viễn vội vã cầm thẻ ra vào đến, nhìn Tổng giám đốc cầm thẻ ra vào mở cửa phong giám sát, anh cũng bởi vì tò mò mà đi vào theo!
Mấy phút sau, quan sát hình ảnh được ghi lại, trong lòng anh thoáng qua đã hiểu! Thì ra là như vậy, chũng chỉ có vị Tô tiểu thư này mới có thể làm Tổng giám đốc có những hành động khác thường như vậy!
“Tổng giám đốc, nếu không còn chuyện gì, tôi xin phép đi trước!” Tò mò cũng đã tò mò xong, cũng nên tránh đi thôi!
“Ừm!” Hạ Nam đáp một tiếng, tầm mắt vẫn đang chăm chú quan sát hình ảnh trên ti vi, người đó nếu không phải là Tô Úy thì còn có thể là ai? Khuôn mặt tinh xảo đeo một cặp kính thật lớn, áo khoác màu vàng nhạt, cùng màu là đôi giày cao gót, một dáng người hoàn mỹ uyển chuyển!
Cuối cùng nguyên nhân là gì, khiến em phải nói dối đây? Thật làm tôi có chút tò mò.
Sáng ngày thứ hai.
Tô Úy đi tới công ty, cũng như thường ngày, sau khi chỉnh lí tài liệu xong, đem tài liệu hôm nay cùng lịch trình đặt ngay ngắn trên bàn làm việc của Tổng giám đốc, khi thời gian đến, lập tức vọt đi lấy một ly Maxwell đặt trên bàn làm việc.
“Chào buổi sáng, Tổng giám đóc!” Nhìn Hạ Nam đứng ở cửa, Tô Úy có chút chột dạ cúi đầu, lè lưỡi một cãi.
“Chào buổi sáng, Tô thư kí!” Hạ Nam nhìn Tô Úy đang cúi đầu trước mặt, không nhìn được cười cười.


“cái đó, Tông giám đốc, nếu không còn chuyện gì tôi ra ngoài trước!!” Nói xong đang muốn ra khỏi phòng làm việc, lại bị hạ Nam kéo lấy cánh tay, quay người lại liền bị anh ta ôm vào trong ngực, dùng sức giãy giụa lại càng bị ôm chặt hơn!
Cô ngẩng đầu lên, liền chạm vào đôi mắt đen thâm thúy, lời đang nói bỗng dưng như bị chặn lại nhìn chằm chằm vào nơi đó! Thật ra không thể phủ nhân, mộ lần tiếp xúc ở một khoảng cách gần như vậy, lần nào cũng khiến cô cảm thấy mất hồn luống cuống!
Rốt cuộc trở về với suy nghĩ của mình, mở miệng: “Tổng giám đôc, còn có chuyện gì sao?”
“Hôm nay làm xong hết công việc, ngày mai đi đến thành phố C công tác với tôi một tuần!” Nói xong câu đó, Hạ Nam hạ tầm mắt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang khẩn trương của cô, rốt cuộc thở dài một hơi.
“Được, tôi biết rồi! Vậy tôi ra ngoài trước!” Nói xong, liền tránh ra khỏi lồng ngực của anh ta, lại bị anh ôm lấy, có thể ngửi thấy mùi hương nam tính mang theo mùi thuốc lá nhàn nhạt!
“Lúc đi ra, gọi Văn Viễn vào đây, thuận tiện đưa luôn thẻ căn cước của em cho cậu ta!”
“Được!” Nói xong liền rời khỏi phòng làm việc của Tổng giám đốc.
Mấy phút sau, hách Văn Viễn liền xuất hiện ở văn phòng.
“Tổng giám đốc, thư kí đã đưa thẻ căn cước cho tôi, còn anh tìm tôi có chuyện…” Hách Văn Viễn nhìn tấm thẻ của cô trong tay có chút nghi ngờ hỏi.
“Văn Viễn, lấy thẻ căn cước của tôi cùng thư kí Tô đi đặt hai vé máy bay đến thành phố C vào ngày mai!” Hạ Nam với anh ta, giọng nói lạnh nhạt.
“Cả anh và thư kí Tô đều đi sao?” Nghe được lời nói của Hạ Nam, liền ngạc nhiên. Bây giờ đi thành phố C thật ra cũng không phải là ý tưởng tốt, dù sao đó không phải là nơi an toàn, nếu như xảy ra chuyện gì bất trắc, chắc chắn không thể chịu nổi! Nhưng anh ta biết Tông giám đốc của mình nói một không nói hai,không thể làm gì khác hơn trong lòng đang tính toán có nên để mấy người âm thầm đi theo hay không, để tránh có chuyện ngoài ý muốn xảy ra!
“Ừm, có lẽ chúng tôi sẽ ở bên đó khoảng một tuần, tại biệt thự Lâm Hải, cho người quét dọn một chút đi!” Thật ra anh cũng nhìn ra, Văn Viễn đang lo lắng cho mình, âm thanh cũng tựu nhiên nhẹ đi: “Yên tâm đi, sẽ không có chuyện gì!” Cuối cùng vẫn nói thêm câu này!
Thật ra lần này đi là muốn xem Tổng giám đốc công ty EVEN, thuận tiện tìm hiểu một chút về tiến độ công trình chủ đề cồn viên! Còn có một nguyên nhân nữa, chính là anh muốn ở cùng Tô Úy một thời gian! Hôm qua anh đã suy tính rất lâu, cuối cùng ra một kết luận là, anh muốn kết hôn, Tô Úy chính là lựa chọn số một, dù sao anh cũng không ghét cô…….Hơn nữa, anh phát hiện thỉnh thoảng trêu chọc cô rất thú vị! (Nhưng hình như từ đầu đến cuối anh cũng không cân nhắc xem ý của Tô Úy thế nào!)
“Còn có sau đó thông báo cho các trưởng phòng đến phòng họp, tôi muốn giao phó công việc mấy ngày nay, trong lúc tôi không có ở đây chuyện của công ty đều do Phó tổng giám đốc phụ trách!”
Mà Tô Úy ở phòng làm việc của mình còn không biết cô trong lúc vô hình đã rơi vào kế hoạch của người lhacs!
Sân bay thành phố C.
Hạ Nam và Tô Úy đi ra ngoài, lập tức thu hút cô số anh mắt của người đi đường. Chỉ thấy Hạ Nam mặc một chiếc áo gió màu đen, trên khuôn mặt là những đường cong lạnh lùng hoàn mỹ, cặp mắt sáng ngời có hồn, đen như mực thâm thúy, dường như muốn đem người khác hút vào! Tô Úy bên người anh, mái tóc xõa thẳng trên vai, bộ quần áo ka ki bao quanh vóc người nhỏ nhắn, đeo đôi giày cao gót cao hơn 10 phân càng khiến cô thêm phần yêu mị! Mà hai người đi cùng nhau tạo nên một phong cảnh đẹp đến mức không ai muốn rời mắt khỏi!
Cho nên, một đám vệ sĩ áo đen dễ dàng tìm đến người muốn tìm!
“Nam thiếu, chũng tôi được cử đến để đón cậu!” Chỉ thấy một nhóm vẹ sĩ mặc áp đen xuất hiện trước mặt bọn họ, người dẫn đầu cung kính nói vời người đàn ông trước mặt, sau đó để hai người vẹ sĩ tiến đến cầm hành lí của bọn họ.
Mời các bạn đón xem tập mới nhất trên thichtruyen.vn

Đến biệt thự Lâm Hải, mấy người vệ sĩ mang hành lỹ của bọn họ để lên gian phòng của mỗi người, nói với Hạ Nam mấy câu sau đó mới rời khỏi!
Hạ Nam bảo hôm nay không có công việc, bảo cô nghỉ ngơi thật tốt!
Thay bộ quần áo ở nhà vào, Tô Úy ngồi trên chiếc ghế mấy ngoài ban công, nhìn mấy căn biệt thự gần bờ biển Lâm Lập, trong nháy mắt tâm chợt bình tĩnh lại! Nhìn mặt biển cách đó không xa, nước biển xanh biếc tỉnh thoảng vỗ vào bờ cát phát ra âm thanh “bành bạch”, bầu trời là một màu xanh thiên thanh, mây trắng mềm mại, ánh mắt xuyên qua tầng mây mỏng manh mà chiếu xuống mặt biển, để lại trên mặt biển là một tầng ánh sáng màu vàng nhạt.
Bốn bề đều là biển, thỉnh thoảng truyền đến tiếng chim hót, có vẻ cực kỳ du dương!
Bị âm thanh rột rột trong bụng kéo suy nghĩ trở lại, nghĩ một chút rồi xoay người đi xuống tầng dưới, cô nghĩ trong phòng bếp đã có sẵn nguyên liệu! Lúc đến đây hình như không có người giúp việc, cho nên chỉ có thể tự mình làm thôi!
Đợi đến khi cô xuống đến phòng bếp, cô chợt dừng bước! Bởi vì một người đàn ông mặc bộ quần áo ở nhà đang ở trong đó lưu loát rửa rau, thái thức ăn, động tác nhanh nhẹn! Cho dù là làm những việc này, cũng không tổn hại chút nào đến hình tượng của anh, hơn nữa trên người còn tản ra một loại phong cách tùy ý!
Mời các bạn đón xem tập mới nhất trên thichtruyen.vn
“Em nghỉ ngơi đi, khi nào làm xong tôi sẽ gọi em! Nếu đói bụng, trong tủ lạnh có một ít đồ ăn vặt mà con gái thường thích!” Hạ Nam quay đầu lại nhìn thấy cô đang đứng ở cửa phòng bếp, dịu dàng nói qua.
Tô Úy nhe xong chỉ đành gật đầu một cái, yên lặng đi đến mở cửa tủ lạnh, nhìn đồ ăn vặt bên trong, cô cầm một gói khoai tây chiên cà chua xoay người đi đến ghế salon ngoài phòng khách, ngồi xuống ghế, cô mở TV LCD cực lớn trước mặt, nhìn chăm chú chương trình đang chiếu, vẫn không quên ăn khoai tây chiên, có lúc cũng không chú ý mà nhìn đến cửa phòng bếp! Trong lòng cũng tràn ra một loại cảm giác hạnh phúc cùng yên tâm!
Trừ anh trai ra, đây là người đàn ông đầu tiên nấu cơm cho cô, nói trong lòng không cảm thấy cảm động là nói dối! Người ta không phải nói người nam nhân có thể vì mình nấu cơm, chính là yêu thương mình, sủng ái mình hay sao?
Mà anh ta cũng như vậy sao?
Tô Úy không thể không nói, Hạ Nam làm đồ ăn đúng tiêu chuẩn của đầu bếp nhà hàng năm sao, so với với anh trai nhà mình tuyệt đối không kém cạnh, sắc hương toàn vẹn, làm cho người ta càng muốn ăn nhiều hơn, mà cô cũng coi như là thùng gạo đi, không nhịn được mà xin thêm một bát cơm, khiến cho dạ dày của cô nhảy lên náo loạn, không thể làm gì khác hơn đành uống 2 viên thuốc dạ dày trước khi đi ngủ!
Mà đổi thành Hạ Nam bên kia, vẫn đang ở trong thư phòng dùng máy tính xử lý tài liệu quan trọng Văn Viễn chuyển tới, đợi xử lý xong rồi, mới phát hiện ra trời đã xám xịt, một ngày cũng đã sắp kết thúc, liếc nhìn đông hồ đeo trên tay thì đã hơn 5h! Nhớ tới khuôn mặt nhỏ bé hưng phấn vui vẻ lúc ăn cơm trưa của Tô Úy, còn không ngừng nói đồ ăn của anh làm đạt tiêu chuẩn nhà hàng năm sao, khóe miệng không tự giác mà nhếch lên!
Trên người anh lúc này không còn sự lạnh lùng cùng hơi thở lạnh lẽo, khuôn mặt tuấn tú trở nên nhu hòa, đôi mắt đen nhánh mang theo tia sáng ấm áp, ngay cả quanh thân cũng tỏa ra sự ấm áp.
Mời các bạn đón xem tập mới nhất trên thichtruyen.vn
Anh đứng dậy đi xuống dưới nhà, đi ngang qua phòng tô Úy thì nghe được một âm thanh thì thầm rất nhỏ, nhưng đối với người trải qua huấn luyện đặc thù như Hạ Nam mà nói, cho dù đóng cửa lại, âm thanh cho dù có nhỏ hơn anh cũng có thể nghe thấy.
Anh không chút suy nghĩ, liền đi tới đẩy cửa đi vào bên tỏng. Bên trong không bật đèn bên ngoài ánh sáng vẫn chưa hoàn toàn biến mất vẫn chiếu đến, chiếu lên tiểu nhân nhi đang nằm cong người trên giường lớn!
Chân thon dài đi mấy bước là đến giường, nhìn trên trán trắng nõn của tô Úy rịn ra mấy giọt mồ hôi, khuôn mặt nhỏ nhắn dù đang ngủ cũng tràn đầy sự bất an, rối rắm, giữa hai chân mày nhăn lại hiện rõ sự ưu thương, tay không tự giác mà vuốt nhẹ khuôn mặt kia! Cuối cùng là nguyên nhân gì mà có thể khiến cô có cảm giác không an toàn? Chằng lẽ bởi vì người đàn ông kia? Là Diệp Phong?
Nghĩ đến đây, sắc mặt của anh âm trầm đi mấy phân, ngực giống như bị nghẹn lại cảm thấy cực kì khó chịu cùng phiền não.
“Không cần…. không cần….A………” Mới vừa hồi hồn lại chỉ thấy tô Úy miệng đứ quãng nói nhỏ, tay không ngừng quơ quàng, thái độ khác thường vừa hoảng sợ vừa luống cuống.
Hạ Nam nhìn thấy cô như vậy, tâm trở nên co rút đau đớn, ngồi xuống trước giường ôm trọn thật chặt thân thể của cii, trong miệng không ngừng an ủi: “Ngoan, không sao!”
Thật lâu sau, Tô Úy dần dần bình tĩnh lại, khuôn mặt nhỏ bé dần trở nên nhu hòa, thân thể hướng đến nguồn nhiệt dịch đến, đôi tay nhỏ bé ôm chặt lấy anh.
Mời các bạn đón xem tập mới nhất trên thichtruyen.vn
Hạ Nam nhìn động tác của người phụ nữ trước mặt, có chút bất đắc dĩ lắc đầu, vẻ dịu dàng cũng cưng chiều trên mặt thể hiện rõ!
Nhưng mà nghĩ đến một vấn đề khác anh lại nhíu nhíu mày, nếu như hôm nay không phải mình mà là một người đàn ông khác, cô không phải cũng sẽ ôm người đàn ông kia như vậy?
Đáng chết!
Nhìn cô bởi vì ôm lấy anh mà cánh tay trắng nõn mềm mại như em bé phơi bày ra bên ngoài, anh nuốt một ngụm nước bọt, nhẹ nhàng ôm lấy cánh tay nhỏ bé kia bỏ vào trong chăn, đang chuẩn bị đứng dậy, phát hiện đôi tay của cô lại bò tới.
Nếu không phải tiểu nữ nhân trước mặt hít thở vẫn đều đặn, mắt nhắm chặt lại, anh cũng muốn hoài nghi cô đang cố ý!
Híp cặp mắt u ám thâm thúy, con ngươi chợt lóe lên tia giảo hoạt, khóe miệng mỉm cười, gương mặt góc cạnh tuấn tú càng thể hiện rõ vẻ yêu nghiệt! Cởi giày ra, vén chăn lên, nằm xuống bên cạnh người cô, một tay nhẹ nhàng ôm lấy eo của cô, động tác lưu loát! Mà một loạt động tác vẫn không làm cô gái nhỏ kia thức giấc, cô chỉ giật mình, sau đó đôi tay lại ôm chặt lấy nguồn nhiệt trước mặt mình!
Mà thân thể Hạ Nam bên kia, xuyên qua ánh sáng heo hắt nhìn khuôn mặt của cô, một tay lướt nhẹ qua hàng lông mi nhỏ thật dài, đôi môi anh đào hồng phớt, cơ hồ hoàn mỹ đến không ai có thể sánh kịp, địa điểm tình huống này đối với bất kì nam nhân nào mà nói quả thật vô cùng mị hoặc!
Mà anh cũng không ngoại lệ, đối với những người phụ nữ khác, anh chưa bao giờ có cảm giác này! Anh nắm thật chặt hầu kết, gương mặt tuấn tú tràn đầy vẻ khổ sở, cảm thất trong thân thể trào lên một trận khô nóng, nơi nào đó rục rịch ngóc đầu dậy!
Vốn là muốn nhịn bộ dạng kinh hoàng, luống cuống của cô gái nhỏ trong lòng lúc tỉnh dậy, nghĩ một chút đã cảm thấy thoải mái, nhưng hiện tại là tình huống gì? Thật không biết đây là làm sao, tự mình hành hạ mình sao?
Mỹ nhân trong ngực, chỉ có thể nhìn không thể ăn!~
Mà người phụ nữ trước mặt, giống như không cảm thấy nguy cơ trước mặt, lại càng tiến gần đến chỗ tỏa ra hơi ấm, lấy một loại tư thế cực kì mập mờ nằm trong ngực Hạ Nam! Mà bây giờ đối với Hạ Nam mà nói càng thêm hành hạ, Tô Úy cuộn cong thân thể nằm nghiêng, thân thể mềm mại dán chặt vào anh đôi mô anh đào chạm vào cổ anh, hơi thở ấm áp thổi lên phía trên, khiến anh chút nữa không tự chủ được!
Anh cúi đầu thận trọng hôn mi tâm của cô, cặp mắt, gò má rồi đến đôi môi anh đào vô cùng mị hoặc!
Mà Tô Úy đang ở trong mộng, ngửi thấy mùi hương nam tính quen thuộc, theo bản năng mở nhẹ cánh môi, dùng đầu lưỡi liếm đôi môi mềm mại, muốn bao nhiêu mị hoặc thì có bây nhiêu mị hoặc! Hạ Nam bá đạo dùng đầu lưỡi của nàng dây dưa, cọ sát lẫn nhau, giống như còn thiếu rất nhiều, dần dần tăng thêm động tác trong tay, cởi bỏ quần áo ở nhà của Tô Úy!
“Ư…” Thanh âm trầm thấp của Tô Úy kéo lý trí của hạ Nam trở lại, nhìn lên cánh mô ửng đỏ của người phụ nữ trước mặt cùng bộ quần áo bị kéo đến tận ngực, ảo não rên một tiếng, rốt cuộc mình đang làm gì, lại nhiều lần vì cô mà mất khống chê!
Nhanh chóng chỉnh sửa quần áo của cô thật tốt, trước khi cô kịp mở mắt liền nghiêng người nằm xuống nhắm mắt lại, vẫn không quên đem cô gái nhỏ này đặt ngang hông mình.
“A……” Tô Úy nhìn gương mặt tuấn tú phóng đại trước mặt, liền xe dịch thân thể của mình, hét chói tai một tiếng.
Mà Hạ Nam lập tức “tỉnh lại”, đôi tay vươn tới đỡ cô để cô không bị ngã xuống đât! Nâng lên khóe môi, bộ mặt vô tội nhìn gương mặt như cà chua chín của cô, đôi mắt mở to kinh hoàng, phòng bị nhìn anh, đôi tay chống đỡ trước ngực hòng kéo dài khoảng cách của hai người!
“Làm sao anh có thể ở trong phòng ngủ của tôi?” Tô Úy gạt gạt đôi mi thanh tú, nhìn anh chằm chằm.
“Có phải em muốn hỏi tôi tại sao lại ở trên giường em? Thật ra thì rất đơn giản, tôi nhìn em đạp chăn rơi xuống đất, chỉ là muốn đắp lại chăn cho em, ai ngờ em lại nắm chặt tay tôi không buông, bảo tôi không cần đi……” Anh cũng không tiếp tục nói thêm , để cho cô có đủ không gian tưởng tượng! Dù sao lời nói của anh cũng nửa thật nửa giả, nói nhiều cũng chỉ khiến cô thêm hoài nghi, chỉ là nhìn người phụ nữ trước mặt này…..Chà chà! Thật là có ý tứ!
Chỉ thấy cô khẽ cúi đầu, ảo não vuốt mái tóc của mình, thì thầm câu: “Thật là mất hết cả mặt mũi rồi!” Tại sao lại có thể như vậy, không phải là nằm mơ ư, thế nào lại thành thật rồi? Giống như nghĩ đến điều gì, cúi đầu nhìn quần áo của mình, thấy vẫn bình thường thì thở phào nhẹ nhõm! May nhờ…
Đến lúc cô ngẩng đầu lên, Hạ Nam đã đứng dậy xỏ giày của mình vào, đứng trước giường híp mắt nhìn cô! Chống lại ánh mắt đen thâm thúy, môi anh đào khẽ mở, lúng túng không biết nên nói gì, chỉ đành mở to mắt vô tội nhìn anh!
“Mặc dù chúng ta ngủ chung giường, nhưng em yên tâm đi, tôi sẽ không cần em chịu trách nhiệm!” Hạ Nam mở miệng khẽ nói, lời nói ra quả thật không tức chết người không đền mạng đây!
“Anh…” Người đàn ông trước mặt có thể bớt vô sỉ mọt chút không? Coi như ngủ cùng một cái giường, hình như người chịu thiệt là cô, sao hiện tại lại giống như anh ta đang chịu thiệt vậy! Tức chết cô, người đàn ông này sao có thể..?
“Tôi đi nấu cơm trước, em nghỉ ngơi đi! Chờ một chút khi nào làm xong sẽ gọi em!” Bỏ lại những lời này, anh vui vẻ đi xuống nhà! Anh sợ nếu còn không đi nhất định sẽ bị cô ăn tươi nuốt sống mất, nhìn ánh mắt cô là cũng đủ biết…
Hạ Nam vừa mới đi ra, liền nghe thấy tiếng gầm giận giữ! Trêu chọc tiểu nữ nhân này đúng là thú vị! ha ha…



Thử đọc