Hào Môn Thịnh Sủng, Bảo Bối Thật Xin Lỗi - Chương 101

Tác giả: Hạ San Hô

Đánh dấu

Từ sớm, Hách Văn Viễn đã chờ ở cửa hội sở giải trí Nam Tước Hoàng Triều, nhìn thấy mười mấy chiếc xe đón dâu sang trọng vững vàng dừng ở cửa hội sở, lập tức đi đến trước mặt chiếc xe sang trọng nhất, chậm rãi mở cửa sau ra, đứng cung kính ở bên sườn xe, chờ người ở bên trong đi ra ngoài, mà ở phía sau anh ta có hơn mười người đàn ông tây trang nghiêm chỉnh cũng cung kính đứng ở nơi đó!
Hạ Nam chậm rãi từ trong xe bước ra ngoài, sau đó khẽ cúi người xuống, dìu Tô Úy ở trong xe đang muốn đi xuống, ôm ngang ở trong ngực trước sự ngưỡng mộ của mọi người đi đến phòng nghỉ sang trọng trong hội sở, ở nơi đó đã sớm có một nhóm thợ trang điểm, nhà tạo mẫu tóc đợi sẵn từ lúc nào…!
Tô úy bị Hạ Nam ôm vào trong ngực, đôi tay ôm lấy cổ của anh ta, vùi trọn gương mặt vào trong ngực anh ta, nghe được nhịp đập mạnh mẽ của trái tim anh….ngửi được mùi hương nam tính, quen thuộc của anh, trong lòng cảm thấy an tâm một chút!
Ở cửa sau, có rất nhiều ký giả, nhìn thấy nhân vật nam chính trong buổi hôn lễ hôm nay đang ôm một người con gái đi vào tronghội sở, tất cả các kí giả bị chặn ở bốn phía đều giơ máy ảnh trong tay hướng về hai người liên tục bấm máy, chỉ thấy người đàn ông có dáng vẻ góc cạnh rõ ràng, cao lớn anh tuấn, bản lĩnh, phong cách cao quý bất phàm, nhưng đáng tiếc là người con gái luôn vùi mặt vào ngược anh ta nên không nhìn rõ được nhan sắc!
. . . . . .
Bên trong phòng nghỉ ngơi sang trọng, sau khi Hạ Nam đặt Tô Úy xuống, lập tức đi ra bên ngoài trước! Còn lại Tô Úy an tĩnh ngồi ở đó, mặc cho những thợ trang điểm, nhà tạo mẫu tócgiúp cô trang điểm, chuẩn bị kiểu tóc, thỉnh thoảng cũng tùy ý nói chuyện với bọn họ! Có lẽ có chút khẩn trương, cho nên đây là lần đầu tiên Tô Úy không có buồn ngủ, ngược lại rất có tinh thần!
Cuối cùng cô bị thúc giục thay áo cưới!
Khi cô dâu từ trong phòng thay đồ đi ra ngoài, mọi người nhìn thấy thì có chút kinh sợ, một bộ áo cưới tuyệt đẹp, thiết kế đặc biệt chỉ một màu đen, bao quanh vóc người nhỏ nhắn của cô, làm cho dáng người càng thêm hoàn mỹ, lộ ra đường congdịu dàng!Khăn che mặt màu đen che đến sống mũi, làm cho sắc thái trên khuôn mặt trở nên thần bí, giống như công chúa thần bí trong thành bảo ở thời Trung Quốc cổ xưa. Mái tóc dài, đen bóng hơi xoăn được tạo hình búi tóc công chúa, cao quý mà đẹp mắt!
. . . . . .
Bên trong phòng nghỉ rất nhanh chỉ còn lại một mình Tô Úy, cô ngồi dựa vào ghế sô pha, nhắm mắt ngủ một chút !
Cửa phòng nghỉ bị đẩy ra, một bóng dáng cao to từ bên ngoài nhẹ nhàng đi vào, lập tức nhìn thấy cô gái nhỏ đang ngồi dựa vào ghế sô pha đang chợp mắt, có chút bất đắc dĩ cười cười!



Anh đi tới bên cạnh cô, cầm hộp trang sức tuyệt đẹp trong tay nhẹ nhàng đặt ở trên bàn thấp trước mặt, ngồi xuống bên cạnh cô, cặp mắt chăm chú nhìn vào dung nhan xinh đẹp , tuyệt mỹ của cô, đôi tay nhẹ nhàng đặt lên gương mặt mềm mại, trắng nõn của cô.
Có lẽ chưa ngủ say, Tô Úy rất nhanh cảm nhận được cảm xúc ấm áp trên gương mặt mình, ngay sau đó mở mắt ra, đập vào mắt chính là gương mặt tuấn tú quen thuộc!
Nhìn thấy anh ta, đôi tay cô không tự chủ mà ôm cổ anh, dán thật chặt vào người anh!Vùi trọn cái đầu vào trong lồng ngực của anh, hơi híp mắt, ngửi được mùi hương nam tính trên người anh, không nhịn được hít mũi một cái, giống như muốn ghi nhớ mùi hương này thật kỹ!
“ Bảo bối, hôm nay em thật đẹp!” Cằm của Hạ Nam đặt trên đầu của Tô Úy, nhẹ nhàng cọ sát, đôi tay ôm thật chặt eo cô! Bắt đầu từ hôm nay, cô gái trước mặt này chính là bảo bối của anh, bà xã của anh rồi, anh cảm thấy giờ phút này, anh là người đàn ông hạnh phúc nhất thế giới.
“ Ông xã, hôm nay anh cũng rất đẹp trai!” Giọng nói thản nhiên mang theo chút thẹn thùng cứ như vậy vang lên ở trong phòng nghỉ ngơi to lớn! Mà Hạ Nam nghe cô xưng hô như vậy, thì sững sờ trong chốc lát mới hoàn hồn! Đây là lần đầu tiên cô gọi anh như vậy, cảm thấy trong lòng dâng lên một chút rung động, cô gái nhỏ này về sau vẫn sẽ gọi anh như vậy, rất thân mật, nghĩ đến một chút đã cảm thấy ngọt ngào!
“ Bà xã, em thật là đáng yêu!”Hạ Nam Lấy lại tinh thần, cúi đầu nhìnkhuôn mặt của cô gái nhỏ đang giấu ở trong ngực mình, một tay nâng cằm, chỉ thấy nguyên khuôn mặt nhỏ nhắn đều ửng đỏ!Cúi đầu nhẹ nhàng hôn chóp mũi, môi, xương quai xanh của cô, cuối cùng trở lại trên môi từ từ ngậm lấy, thừa lúc cô than nhẹ hé miệng ra, đầu lưỡi nhanh chóng tiến vào trong miệng của cô, thưởng thức môi, lưỡi mềm mại, tốt đẹp của cô.
Đôi tay Tô Úy ôm sát cổ anh ta, dần dần nhắm mắt lại, bị mê hoặc bởi nụ hôn của anh ta.
“ Khụ khụ______” Một trận ho khan vang lên ở cửa phòng nghỉ đang rộng mở !
Tô Úy theo bản năng đẩy người đàn ông trước mặt ra, mở cặp mắt có chút mê ly nhìn về phía cửa thì thấy cha, mẹ, Tuyết Nhi cùng đám người Lạc Phàm đang đứng ở đó! Rất rõ ràng âm thanh vừa rồi chính là của Tuyết Nhi đứng ở trước mặt phát ra, suy nghĩ một chút đã cảm thấy mất mặt, trong nháy mắt gương mặt càng đỏ hơn!
Không biết mình nên mở miệng nói cái gì, chỉ có thể nhíu mày, trừng mắt nhìn Hạ Nam!
Trái lại, Hạ Nam rất bình tĩnh nhìn về phía mấy người kia, trên gương mặt không có chút nào mất tự nhiên! Sau đó từ trên ghế sô pha đứng dậy, nhìn mọi người ở cửa lễ phép gật đầu một cái!
Chốc lát, mọi người từ trong kinh ngạc đã kịp phản ứng, từ cửa đi vào!
“ Cha, mẹ!” Tô Úy dựa sát Hạ Nam đứng lên!
“ Tô Úy con đã trưởng thành, hôm nay đã kết hôn rồi, về sau muốn cùng A Nam sống hạnh phúc thì không nên cứ hở một chút là giở tính khí trẻ con có biết không?” Thẩm Khiết nhìn con gái trước mặt dặn dò, trong mắt dâng lên một tầng hơi nước.
“ Cha, Mẹ, cảm ơn hai người!” Tô Úy đưa tay ôm lấy Thẩm Khiết, nhẹ giọng gọi hai người! Dù không phải cha mẹ ruột của cô, nhưng có thể thấy được họ thật sự yêu thương , quan tâm cô! Điều này cô thấy rất may mắn, cho nên dù tương lainhư thế nào, họ vĩnh viễn là cha, mẹ của mình, vĩnh viễn sẽ không thay đổi!
. . . . . .

Sau khi tất cả mọi người đi ra ngoài, trong phòng nghỉ chỉ còn lại Tô Úy cùng với Hạ Nam!
Trong lúc nhất thời, bên trong phòng nghỉ yên tĩnh, cũng không ai mở miệng trước!
Hạ Nam đưa tay mở hộp trang sức tinh xảo trên bàn, lấy ra dây chuyền giúp Tô Úy đeo lên cổ trong lúc cô còn đang sững sờ!
Lấy lại tinh thần, Tô Úy nhìn dây chuyền Lam Bảo Thạch trên cổ mình, dây đeo bằng bạc trắng, gắn trên đó là Lam Bảo Thạch được mài cắt tinh tế thành hình dáng đóa hoa Mạn Đà La , cô theo bản năng giơ tay trái mình lên, nhìn chiếc nhẫn Lam Bảo Thạch trên ngón tay giữa của mình! Dù là hoa hay màu sắc đều giống nhau như đúc!
Cô khẽ ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt, chỉ thấy anh ta cũng đang nhìn cô, khóe miệng cô nhẹ nhàng nâng lên!
. . . . . .
Đại sảnh hội sở giải trí Nam Tước Hoàng Triều rộng rãi, sang trọng, trang trí lộng lẫy, ánh sáng chói mắt của đèn treo chiếu xuống làm thỏa mãn tầm mắt của khách mời, tất cả mọi người vui mừng trò chuyện với nhau, bàn luận về hôn lễ kinh điển từ trước tới nay chưa từng có.
Cửa đại sảnh được tạo hình vòm từ những đóa hoa bách hợp cùng sợi bông ,thảm đỏ bằng nhung trải dài trên mặt đất, trên khán đài là một ti vi LCD màn hình cực lớn đang trình chiếu những tấm hình cưới của hai nhân vật chính! Bốn phía đều được trang trí tạo nên bầu không khí rất vui vẻ!
Dưới khán đài, những người tinh mắt đang bàn luận, tại sao cha mẹ của chú rể từ đầu đến cuối đều không thấy xuất hiện ? Chẳng lẽ thật sự như bên ngoài đồn rằng, cha mẹ của chú rể không đồng ý cho hôn sự này! Còn có tin tức nói Hạ Nam vì cử hành hôn lễ này mà chấp nhận bỏ cả chức vị Tổng giám đốc Hạ Thị, không biết có thật không?
. . . . . .



Thử đọc