Hào Môn Nữ Phụ Không Muốn Có Tình Yêu - Chương 20

Tác giả: Công Tử Văn Tranh

Hứa Tân Di hai mắt đẫm lệ giàn giụa đỡ Dịch lão tiên sinh đến thư phòng, một bên khóc một bên khuyên: "Ông, muộn như vậy rồi, hay là để cháu đỡ ông đi về phòng nghỉ ngơi đi," Cách hai mắt đẫm lệ, cô mắt nhìn Dịch Dương, sợ hãi cúi đầu, "Cháu chịu một chút ủy khuất không sao đâu."
Dịch lão tiên sinh chống gậy, vỗ vỗ bàn tay của Tân Di, "Việc này ông đã biết, nhất định sẽ vì cháu làm chủ!"
Ông ngẩng đầu nhìn về phía Dịch Dương, "Dịch Dương, chuyện gì đã xảy ra, tại sao lại bắt đầu khi dễ Tân Di rồi?"
Dịch Dương từ bàn đọc sách đứng lên, đỡ lão tiên sinh ngồi trên ghế sa lon, "Ông, muộn như vậy rồi tại sao ông còn chưa ngủ?"
Dịch lão tiên sinh mắt nhìn đồng hồ, "Vẫn chưa đến chín giờ, không tính là muộn. Cháu trước tiên nói cho ông biết chuyện gì đã xảy ra. Tân Di là vợ của cháu, bị người ngoài khi dễ cháu tại sao còn có thể thờ ơ?"
"Ông, cháu..."
Hứa Tân Di khóc lóc đánh gãy lời nói của Dịch Dương, ủy khuất nức nở, "Ông, không sao đâu, việc này tự cháu cũng có thể giải quyết. Nếu công ty không chịu giải ước với cháu, vậy cháu liền khởi tố công ty. Luật sư nói, nếu như thắng thì có thể thuận lợi giải ước, nhưng nếu như thua, cháu giao một chút tiền bồi thường cũng có thể giải ước."
Nói xong đưa tay lau nước mắt, "Cháu chỉ là có chút khổ sở, cháu ở công ty nhiều năm như vậy, công ty lại lật lọng đem kịch bản cháu đã ký kết đưa cho diễn viên khác, còn nói muốn phong sát cháu."
Dịch Dương: "..."
Ánh mắt Dịch lão tiên sinh nhìn Tân Di càng phát ra từ ái, "Cháu đứa nhỏ này, ở công ty chịu ủy khuất lớn như thế, tại sao không nói sớm cho ông biết? Còn có cháu nữa, Dịch Dương, có chuyện gì xảy ra với cháu vậy? Tân Di xảy ra sự tình này, cháu thân là chồng cũng không phải không giúp được gì, vì sao lại không giúp?"
Dịch Dương chìm khẩu khí, "Ông, chính Tân Di cô ấy cũng nói rồi, có thể tự mình giải quyết. Mà việc này lại có luật sự thay cô ấy ra mặt, không có vấn đề gì quá lớn."
"Đúng vậy a ông, " Hứa Tân Di cường ngạnh tự gạt ra một nụ cười, rất giống như đang chịu nhục, "Cháu có thể tự mình giải quyết."
Dịch lão tiên sinh lại không cho là như vậy, "Nó là phụ nữ, phải tiếp xúc với luật sư, đàm phán với đám cáo già trong công ty, đối mặt đều là lão hồ ly tính toán tỉ mỉ, cháu lại còn không giúp. Nhìn một chút, nếu nó bị thua thiệt thì làm sao bây giờ?"
Ăn thiệt thòi?
Dịch Dương cười lạnh, với tính tình của Hứa Tân Di, cô sẽ để mình thua thiệt một chút sao? Không kiếm chuyện người khác đã là may lắm rồi.
"Chuyện này ông mặc kệ, cháu phải thay Tân Di giải quyết."
- - "Không phải nói sẽ không giúp đỡ sao? Tôi nhìn xem anh lần này sẽ nói thế nào."
"Được, ông, chuyện này cháu sẽ thay Tân Di giải quyết. Tân Di, em đưa số điện thoại của luật sư cho anh, anh sẽ để nhóm luật sư trong công ty tiếp nhận kiện cáo của em. Bọn họ đều là luật sư có kinh nghiệm, trong vòng ba tháng nhất định có thể thay em xử lý tốt chuyện này."
Dịch Dương ở mấy chữ "Trong vòng ba tháng" này cường điệu nhấn mạnh.
Hứa Tân Di tức giận đến mài răng.
- - "Ba tháng thì đoàn làm phim đã sớm mở máy, vậy còn nói làm gì nữa!"
"Không cần đâu lão công, thật không cần, luật sư Hà cũng là luật sư rất có kinh nghiệm, có ông ấy, em nhất định có thể kiện thắng. Chỉ là cái kịch bản kia thật đáng tiếc, em chuẩn bị suốt một tháng, mất nửa tháng để thuộc lời kịch, bỏ ra quá nhiều tâm huyết, có chút không nỡ."
"Cái kịch bản kia có chuyện gì xảy ra? Nói cho ông nghe một chút."
Nói xong, Tân Di kiên cường cười nói: "Là như vậy, công ty đưa bộ phim kia giao cho nữ diễn viên khác. Cháu đi tìm đạo diễn, đạo diễn vẫn là rất coi trọng thực lực của cháu, nói, chỉ cần cháu có thể trước thời điểm khởi máy giải quyết xong tranh chấp với công ty, liền có thể giúp cháu khuyên nhà đầu tư kia giữ lại vị trí nữ chính. Thế nhưng là, Dịch Dương cũng đã nói, thưa kiện ít nhất phải mất ba tháng, sau ba tháng, đoàn làm phim đã sớm mở máy."
"Thì ra là vậy..." Dịch lão tiên sinh như có điều suy nghĩ.
"Ông, đây đều là việc nhỏ mà thôi, cháu thật không đáng để ông phải quan tâm như vậy. Không sao đâu, bộ phim này không có cơ hội, cháu sẽ kiếm bộ khác."
"Cháu a, chính là quá tốt, bị khi dễ thành dạng này cũng phải nuốt xuống bụng. Như vậy đi, vấn đề kịch bản, Dịch Dương, cháu cũng xử lý cho Tân Di, được không?"
- - "Nghe không? Ông kêu anh xử lý cho tôi, có bản lĩnh thì anh từ chối đi, dám không xử lý cho tôi thì lại mách tiếp!"
Dịch Dương lạnh lùng nhìn cô.
Hứa Tân Di đối với ánh mắt của hắn giả vờ giả vịt khéo hiểu lòng người, giả mù sa mưa nói: "Dịch Dương, nếu như anh cảm thấy việc này quá phiền phức thì thôi đi, em không sao đâu."
Dịch lão tiên sinh lại nói: "Đây không phải việc gì lớn, đừng có gấp, nó nhất định có thể giúp cháu xử lý việc này tốt, yên tâm đi."
"Thật sao?" Hứa Tân Di vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ vạn phần cảm tạ, "Dịch Dương, cảm ơn anh, làm phiền anh quá."
"Không, khách, khí." Dịch Dương nói.
"Đúng rồi lão công, anh vừa nói, muốn cho em thẻ chuyện dụng mà, còn cho không vậy?"
Dịch Dương từ trong cổ họng gạt ra một chữ, "Cho!"
Dịch lão tiên sinh vui mừng gật đầu.
- - --
Khoan hãy nói, việc này Dịch Dương xử lý thật đúng là rất thỏa đáng. Hứa Tân Di không biết hắn dùng cách gì, ngày thứ ba liền nhận được điện thoại từ ông chủ của Trời Ngu.
Một người bình thường đối với người khác hờ hững lạnh lẽo, trong điện thoại lại khách khách khí khí mời cô tới công ty thương lượng chuyện giải ước.
Xế chiều hôm đó Hứa Tân Di mang theo luật sư và An Nhã chậm rãi ung dung đến công ty.
Tiến vào văn phòng của ông chủ, liền nhìn thấy Triệu tổng giám đốc cũng ở đây.
Ông chủ họ Cao, là lão trung niên năm mươi tuổi, đeo mắt kiếng gọng vàng, một thương nhân khôn khéo biết buôn bán, là cái lão cáo già.
Hứa Tân Di không chút khách khí ngồi ở trên ghế sa lon, mắt nhìn Triệu tổng giám đốc, cười nói: "Thật là khéo, Triệu tổng giám đốc cũng ở đây. Đến đây gấp, không biết có thể hay không làm phiền Triệu tổng giám đốc rót cho tôi cốc nước?"
Phách lối cực kì.
"Được." Triệu tổng giám đốc pha cho mấy người chén trà, ngồi xuống bên cạnh ông chủ, đối diện Hứa Tân Di.
"Tân Di, là như vậy, hai ngày trước, Dịch Tổng có nói chuyện với tôi, anh ta nói..."
"Tôi không muốn biết anh ấy nói gì với ông. Trong điện thoại ông nói muốn tìm tôi là để nói chuyện giải ước, vị này là luật sư của tôi, họ Hà, ông ấy sẽ toàn quyền thay tôi xử lý chuyện giải ước này, sao rồi? Hợp đồng giải ước chuẩn bị xong chưa?"
Luật sư Hà hướng hai người gật đầu thăm hỏi.
Cao tổng đẩy kính mắt, cười nói: "Cô xem một chút, tôi liền nói chắc chắn có hiểu lầm, giải ước cái gì, đều là hiểu lầm mà thôi."
"Hiểu lầm?" Hứa Tân Di trêu tức nhìn về phía Triệu tổng giám đốc, âm dương quái khí mà nói: "Triệu tổng giám đốc lúc trước không phải đã nói nếu như tôi không đồng ý chuyển sang mảng Game Show, liền muốn phong sát tôi sao? Tôi chỉ là một cái minh tinh nhỏ bé, làm sao dám đối kháng với công ty Trời Ngu to lớn như thế?"
Triệu tổng giám đốc bồi tội cười nói xin lỗi, "Hứa tiểu thư, không có ý gì cả. Lúc ấy là tôi nói bậy nói bạ, tôi cũng là không hiểu ý tứ của ông chủ, ông chủ không phải muốn cô chuyển sang mảng khác, mà là để cho nữ nghệ nhân khác trong công ty. Bộ phim « hoàng đồ » kia vẫn là của cô, không ai đoạt."
"Không ai đoạt? Tại sao tôi lại nghe nói, công ty cho Lý Hàn Tinh đóng rồi mà?"
"Đúng là có đóng, nhưng cô ấy không phải nữ chính, mà là nữ phụ thứ ba."
Hứa Tân Di bừng tỉnh đại ngộ, "Thì ra từ đầu đến cuối đều chỉ là hiểu lầm?"
"Đương nhiên là hiểu lầm, cô là nhân viên công ty bồi dưỡng ra, chúng tôi làm sao có thể phong sát cô."
"Vậy, về sau chuyện giải ước sẽ không đề cập tới nữa, chuyện lần này, chúng ta coi như bỏ qua, được không?"
"Bỏ qua?" Hứa Tân Di cười cười, "Cơm ăn vào có thể phun ra, thế nhưng lời nói nghe vào trong lỗ tai tôi, ngược lại không ra. Được rồi, tất cả mọi người đừng nói nữa, tôi biết các người vì sao hôm nay lại tìm tôi, đưa hợp đồng giải ước lấy ra đây, chúng ta ký, chuyện này coi như xong."
Cao tổng thấp giọng cười cười, "Tân Di, kỳ thật công ty vẫn là cần nghệ nhân như cô. Cô rời đi đối với công ty mà nói là tổn thất rất lớn, mà lại về sau chúng ta sẽ an bài cho cô không ít kịch bản lớn, chỉ chờ cô đến ký. Nếu như chuyện ngày hôm qua đã xúc phạm tới lòng tự tôn của cô, vậy thì, để Triệu tổng giám đốc đây xin lỗi cô, chuyện này coi như bỏ qua, được không?"
Việc này nếu như cứ đơn giản như vậy liền bỏ qua, cô sẽ được coi là cái loại nữ phụ ác độc gì?
Cô mắt nhìn An Nhã, khẩu khí bất đắc dĩ, "Xem ra hôm nay Cao tổng không phải đến cùng tôi nói chuyện giải ước. Đã như vậy, tôi còn có việc, về trước." Hứa Tân Di đứng dậy, làm bộ muốn đi.
"Chờ một chút," Lời đường mật đã nói, cũng không thể khiến Hứa Tân Di hồi tâm chuyển ý, Cao tổng thở dài, "Được, nếu cô đã kiên trì muốn giải ước như vậy, chúng ta đến phòng họp đi."
Hứa Tân Di vừa lòng thỏa ý, nghiêng người nhường đường, "Cao tổng, mời ông đi trước."
- - --
Sau ba giờ, mấy người Hứa Tân Di từ phòng họp đi ra.
"Cao tổng, cảm ơn mấy năm nay đã chiếu cố, hẹn gặp lại."
Cao tổng cười đưa tay tới nắm, "Hứa tiểu thư khách khí rồi, chúc tiền đồ của cô ngày càng rộng mở, có cơ hội sẽ mời cô ăn cơm, hẹn gặp lại."
Hứa Tân Di không thể từ chối, sau đó mang theo luật sư và An Nhã rời đi.
Lần này Hứa Tân Di rời đi, nhân viên của Trời Ngu đều sợ ngây người.
Một năm nay, công ty lục tục ngo ngoe giải ước với không ít minh tinh, mỗi lần không phải giương cung bạt kiếm thì cũng là gặp nhau tại tòa án. Còn hòa bình nắm tay nhau hoà giải, đây là lần đầu tiên nhìn thấy.
Triệu tổng giám đốc hôm nay nhịn một bụng lửa giận, "Cao tổng, Hứa Tân Di cô ta..."
Cao tổng lạnh lùng trừng mắt liếc hắn một cái, "Việc của Hứa Tân Di ông không cần xen vào, hai ngày nữa sẽ có tổng giám đốc mới đến nhận chức, ông sẽ được điều đi nơi khác."
Triệu tổng giám đốc kinh hãi, "Cao tổng, tôi..."
Nhưng Cao tổng hiển nhiên không cho hắn cơ hội, quay người liền đi.
- - --
Trên đường trở về, Hứa Tân Di đem chuyện vừa rồi Cao tổng từng bước nhượng bộ suy nghĩ một lần, vẫn như cũ không hiểu được.
"Kì quái, Dịch Dương mặc dù có tiền có thế, nhưng Cao tổng dù sao cũng là ông chủ của Trời Ngu, hôm nay tại sao khác thường như vậy?"
An Nhã hỏi cô, "Cô không biết?"
Hứa Tân Di hỏi lại: "Không biết cái gì?"
"Trời Ngu gần đây tổn thất nặng nề, phải lôi kéo phía đầu tư."
"Đầu tư và Dịch Dương có..." Còn chưa nói xong, Hứa Tân Di tựa hồ hiểu ra cái gì, "Đầu tư? Anh ta dùng thân phân nhà đầu tư áp chế?"
"Còn không phải sao?"
"Làm sao cô biết?"
An Nhã cười, "Nếu tôi nói trong công ty tôi có nội gián, cô tin không?"
"Tin!"
Nếu thật là như vậy, thủ đoạn của Dịch Dương đủ ác độc, vậy mà không cho người đường lui.
Thật sự là đã quá xem thường hắn.
Hứa Tân Di nghĩ nghĩ, "Vậy tôi thật sự nên cảm ơn anh ấy thật chu đáo mới được. Còn cô nữa, khoảng thời gian này vất vả rồi, mời cô đi mua sắm, đêm nay tôi trả tiền."
An Nhã nhíu mày, "Hào phóng như vậy?"
Hứa Tân Di móc ra cái thẻ phụ thuộc Dịch Dương cho cô, "Tôi có tiền."
Nếu là bình thường, An Nhã sẽ không dám cùng cô đi dạo phố, nữ nhân này căn bản không biết "đi dạo" là gì.
Đêm nay xem ra, Hứa Tân Di so với bình thường càng điên hơn.
"Làm phiền cô, cái này, cái này, cái này, vẫn còn cái này, mấy món vừa rồi tôi nói đều là không cần, còn lại dựa theo số đo của tôi gói lại hết đi."
Nhân viên cửa hàng vẻ mặt tươi cười, "Được rồi, Hứa tiểu thư, xin chờ một chút."
An Nhã lôi kéo cô, "Cô có bị sao không? Mua nhiều như vậy?"
"Cao hứng nha." Hứa Tân Di đem phụ thuộc thẻ đưa cho nhân viên cửa hàng, "Đúng rồi, những đồ này sau khi đóng gói xong thì giúp tôi chuyển đến Nhất Phẩm Lan Đình đi."
"Được, Hứa tiểu thư!"
Làm vợ Dịch Dương hai năm, cái gì cũng không được dùng, thật vất vả mới có được một thẻ phụ thuộc của Dịch Dương, đương nhiên phải dùng nhiều một chút, để Dịch Dương biết được sức mua kinh khủng của cô.
Trời tối, Hứa Tân Di thắng lợi trở về. Đồ vật trong xe của cô rất ít, mua cho Dịch phu nhân và Dịch lão tiên sinh thì nhiều.
"Mẹ, con mua cho mẹ chút lễ vật, hi vọng mẹ sẽ thích."
"Mẹ cái gì cũng không thiếu, con mua những thứ này làm gì?" Dịch phu nhân mặc dù ngoài miệng nói không cần, nhưng ý cười từ khóe miệng lan tràn biểu hiện tâm tình bà rất tốt.
"Đây là mua cho ông."
Dịch lão tiên sinh kinh hỉ hỏi: "Ông cũng có phần?"
"Đương nhiên! Ông nhìn xem có thích hay không."
"Thích, mua cái gì ông cũng đều thích."
"Ông thích thì tốt. Đúng rồi, ông, Dịch Dương trở về rồi sao?"
"Về sớm rồi, ở trên lầu."
Hứa Tân Di ôm một cái hộp đóng gói, "Vậy cháu đi lên trước."
Dịch lão tiên sinh phất tay, "Đi đi."
Hứa Tân Di chạy tới thư phòng của Dịch Dương, gõ cửa, ôm hộp đóng gói đặt trên bàn sách của Dịch Dương, mỉm cười mang theo cảm kích nói: "Lão công, hôm nay em đi công ty thuận lợi giải ước, cảm ơn anh đã giúp em."
Dịch Dương nhìn cô một cái, "Không cần cảm ơn."
"Vẫn là phải cảm ơn. En dùng tiền của mình mua cho anh chiếc thắt lưng này, chỉ là một chút xíu tâm ý mà thôi, anh nhận đi." Cô lấy chiếc hộp đóng gói ra, đưa cho Dịch Dương.
Cái LOGO to lớn ở bên trên chiếc hộp là cái nhãn hiệu Dịch Dương chưa từng thấy qua.
Dịch Dương thoải mái tiếp nhận, cũng hỏi: "Tiền của cô?"
"Đúng a, chiếc dây lưng này rất đáng quý, khoảng mười vạn(1)." Tận lực nhấn mạnh giá cả.
(1) 10 vạn ≈ 330 triệu VND
Quần áo của Dịch Dương phần lớn đều là do Dịch phu nhân chuẩn bị, nhưng đối với giá cả hắn cũng hơi có hiểu biết, một cái thắt lưng mười vạn không hiếm lạ, chỉ là cái nhãn hiệu này tại sao hắn chưa từng thấy qua?
Đem hộp đóng gói mở ra, chỉ là một chiếc thắt lưng thường thường không có gì lạ, cùng với thắt lưng bình thường cũng không có khác biệt gì quá lớn.
"Cảm ơn." Đây là lần thứ nhất hắn nhận được quà của Hứa Tân Di.
"Không cần cảm ơn," Hứa Tân Di thừa cơ nói: "Đúng rồi, hôm nay em dùng thẻ phụ thuộc của anh mua ít đồ, bỏ ra ít tiền, anh sẽ không để tâm chứ?"
Dịch Dương biết điện thoại có tin nhắn tiêu phí, nhưng bận rộn cả ngày, không có thời gian mở ra xem.
Hắn thuận miệng hỏi một câu: "Tiêu hết bao nhiêu?"
"Cũng không nhiều lắm, chỉ hơn một vạn mà thôi."
Hơn một vạn đối với Dịch Dương mà nói không coi là cái gì, "Tôi biết rồi, thẻ phụ thuộc cô cứ giữ lại đi, cần gì thì tự mình mua."
"Cảm ơn lão công, vậy em đi tắm trước a, anh cũng nghỉ ngơi sớm một chút."
"Ừm."
Điện thoại truyền tới cái tin nhắn ngắn.
Dịch Dương mở điện thoại, nhìn.
- - 【 Ngân hàng XX Trung Quốc 】Tài khoản có số đuôi 2411 vào ngày 20 tháng 10 lúc 20:42 hoàn thành giao dịch chuyển tiền, tổng là 1,095,702 vạn(2).
(2) 1,095,702 vạn ≈ 3 tỷ 620 triệu VND.
Dịch Dương: "?"
Hắn nhìn lại tin nhắn này mấy lần, đếm rõ ràng từng chữ số, sau khi xác định không phải hắn nhìn lầm, cao giọng gầm to: "Hứa Tân Di!"
Trước cửa phòng Hứa Tân Di dừng bước chân lại.
"Hôm nay cô đến cùng bỏ ra bao nhiêu tiền!"
Hứa Tân Di mặt mũi tràn đầy vô tội, "Hơn một vạn a."
"Hơn một vạn? Vậy tin nhắn tiêu phí trên điện thoại di động của tôi là như thế nào... Hơn một vạn?" Dịch Dương tựa hồ nghĩ đến cái gì, hỏi: "Bao nhiêu là hơn một vạn?"
Hứa Tân Di nghĩ nghĩ, "Không nhớ lắm, chỉ nhớ rõ là hơn một vạn. Lão công, anh sẽ không hẹp hòi như thế a? Một chút tiền nhỏ mà thôi, anh không nỡ để em tiêu, vậy em trả lại cho anh."
"..." Dịch Dương che lấy cái trán, "Được rồi, cô đi nghỉ ngơi đi."
Hứa Tân Di mỉm cười, "Em đi đây."
Dịch Dương nghiêng mắt nhìn đến dây lưng trên bàn, "Chờ một chút," hắn hồ nghi nhìn về phía Hứa Tân Di, "Cô nói đi, dây lưng này mua cho tôi hết bao nhiêu tiền?"
"Khoảng mười vạn khối."
Dịch Dương từng chữ từng câu hỏi: "Kém bao nhiêu?"
"Chênh lệch..." Hứa Tân Di kéo dài âm thanh, lặng lẽ chạy tới ngoài cửa, "Chín vạn chín ngàn bảy!"
Rầm.
"... Hứa Tân Di!!!"
***
Tác giả có lời muốn nói:
- Hứa Tân Di: Hôm nay bỏ ra món tiền siêu to khổng lồ mua cho lão công thắt lưng! Rất vui vẻ!
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc