Hàng Đêm Thâu Hoan - Chương 21

Tác giả: Long Thiệu

Đánh dấu

Thần Phong đã tỉnh táo lại, thân trên tinh tráng để trần, ngồi bên cửa sổ hứng gió lạnh, nhìn cảnh đêm thành phố ở phía xa, ánh đèn ngũ sắc, rực rỡ chói mắt, làm cho toàn bộ thành phố được chiếu sáng như ban ngày

Say nghĩ của Thần Phong theo ánh sáng của đèn điện , nhẹ nhàng lay động .

Hắn nhớ đến những ngày cùng mẹ và Từ Mộ Ly sống cùng nhau trước kia.

Quả thật Từ Mộ Ly là một người con trai tốt cũng là anh trai tốt, bởi vì trước khi mẹ lâm chung không được gặp mặt hắn lần cuối, vì vậy mà tâm Thần Phong bắt đầu sinh ra oán hận đối với hắn. Nhưng năm năm trôi qua, hận ý trong lòng cũng dần dần biến mất.

Cẩn thận hồi tưởng lời nói vừa rồi của Từ Mộ Ly, hắn quả nhiên không làm gì sai, bên này là người cha nuôi lớn mình, bên kia là người mẹ đã mang thai 10 tháng sinh ra mình, hắn đứng ở giữa cũng rất khó xử.

Những năm gần đây hắn không lui tới với Từ Mộ Ly, nhưng hắn vẫn nghe được, Từ Mộ Ly là một người đàn ông chuyên tình, mà bản thân mình bên người cũng đã từng thay đổi vài người phụ nữ.

Tuy rằng cuối cùng hắn cũng tìm được Khả Đồng – người mà hắn chân chính yêu thương, nhưng hắn lại không thể cho cô cái gì cả. Lấy thân phận địa vị của Từ Mộ Ly, còn cả tình yêu cuồng dại chuyên nhất của hắn nữa, hắn cho rằng Khả Đồng với Từ Mộ Ly sống cùng nhau, so với để cô sống cùng mình sẽ càng hạnh phúc vui vẻ hơn nhiều.

Yêu một người, thì chỉ cần nhìn thấy cô vui vẻ hạnh phúc là tốt rồi, hắn sẽ vui vẻ thành toàn cho bọn họ!

Cả buổi tối, Khả Đồng ở ngoài phòng đau khổ cầu xin, Thần Phong vẫn nhốt chính mình trong phòng không đả động gì tới cô, tuy rằng đau lòng, nhưng hắn đã quyết tâm không để ý tới. Hi vọng cô biết khó mà lui, trở lại bên cạnh Từ Mộ Ly.

Gần nửa đêm, nằm ở trên giường lăn qua lộn lại, trằn trọc khó ngủ, Khả Đồng vẫn nghĩ đi nghĩ lại chuyện vừa rồi mới phát sinh. Nói cho cùng, tất cả mọi chuyện đều lỗi của cô, đáng ra cô không nên do dự, nhưng cô thật sự không biết mình yêu ai, ai!

Không ngủ được, Khả Đồng đi ra khỏi phòng, khi đi qua bên ngoài phòng của Thần Phong, phát hiện cửa chỉ khép hờ, thế là cô lặng lẽ đi vào, thấy Thần Phong đang ngồi bên cửa sổ uống rượu, trân mặt thảm đã có vài vỏ lon rỗng nằm lăn lốc.

Thần Phong thật là, bữa tối còn chưa ăn, bụng rỗng vậy mà lại đi uống nhiều rượu như thế. Cô có thể thấy được, hắn có bao nhiêu phiền não, có lẽ bây giờ hắn vẫn còn đang giận cô.

Khả Đồng cẩn thận đi qua cạnh hắn.

“Thần Phong, đừng uống nữa, uống rượu sẽ hại thân !”

“Em đừng có quản anh! Anh không phải đã bảo em đi rồi sao? Tại sao còn mặt dày mày dạn ở lại chỗ này? Từ Mộ Ly tuổi trẻ đầy hứa hẹn, một thân đầy tiền tài cùng quyền lực, em đi theo hắn nhất định sẽ hưởng vinh hoa phú quý.” Thần Phong cố ý nói khó nghe để làm cô tức giận, hắn không dám quay đầu nhìn cô, sợ mình mềm lòng nhịn không được đến ôm cô.

“Thần Phong, tại sao anh lại nói như thế? Nếu như em là một cô gái ái mộ hư vinh, đã sớm đi cùng anh ấy rồi. Anh biết rõ ràng tấm lòng của em, tại sao cứ động một chút lại kích thích em, làm tổn thương em?” lời nói không có ý tốt của Thần Phong khiến cho Khả Đồng không khống chế được, nước mắt tràn mi.

Bất chấp bản thân mình bị hắn làm cho tổn thương máu chảy đầm đìa, cô vẫn đi lên vươn tay ra từ phía sau ôm chặt lấy Thần Phong, dán mặt lên tấm lưng cường trán của hắn, nước mắt không tiếng động chảy xuống.

Ôi chao? Tay cô hình như đụng đến cái gì đó mềm mềm , mặc kệ , cô thầm nghĩ muốn dốc hết toàn bộ nước mắt uất ức.

Nghe thấy tiếng khóc đè nén của Khả Đồng, cuối cùng Thần Phong vẫn không nhịn được, hai tay đặt trên hai cánh tay nhỏ bé đang ôm trên hạ phúc của hắn, an ủi cô: “Đừng khóc , xin lỗi, đều là anh không tốt, anh không nên nói những lời như thế làm cho em thương tâm.”

Khả Đồng nằm trên lưng hắn lắc đầu, sợ mình vừa mở miệng, sẽ gào khóc.

Thần Phong xoay người, ôm chặt lấy Khả Đồng ào ngực : “Thực xin lỗi!”

Nước mắt cô không thể nào không chế, tuôn rơi, Khả Đồng rúc vào trong lòng Thần Phong tham lam hưởng thụ sự ấm áp trong lòng hắn, vươn tay vây quanh ôm chặt hắn.

“Khả Đồng, anh yêu em, anh thật sự rất yêu em, anh không bỏ được em, cầu xin em đừng đi cùng anh ấy.” Vốn dĩ Thần Phong đã hạ quyết tâm cùng Khả Đồng chia tay, nhưng lại bị thân thể ấm áp mềm mại trong lòng kia làm dao động quyết tâm của hắn

Nhìn Khả Đồng đang mặc một thân áo ngủ tình thú khêu gợi màu đỏ lỗ ra nửa bầu ngực, Thần Phong nuốt xuống một ngụm nước miếng. Hóa ra cái mềm nhũn gì đó vừa rồi cọ xát trên lưng hắn, chính là hai bầu vú trước ngực Khả Đồng, mà vừa rồi thời điểm cô ôm thắt lưng hắn, còn không cẩn thận đụng phải dục vọng mềm nhũn nằm úp sấp dưới thân hắn.

Cô gái nước mắt lưng tròng, thân thể hấp dẫn kích thích, làm cho dục vọng mềm nhũn dưới thân nhanh chóng khởi động chống đỡ quần. Ngẩng đầu đứng thẳng, ái dịch trong suốt trên đỉnh quy đầu ngang ngược xông thẳng ra khỏi quần.

Nhìn thấy vị trí sưng to bất thần phía dưới Thần Phong, Khả Đồng cũng ngây dại cả người, gương mặt lập tức đỏ bừng, vô cùng xấu hổ.

Thần Phong cúi đầu hôn lên đôi môi hồng mềm mại, cánh tay cường tráng dùng sức ôm chặt lấy Khả Đồng, dường như muốn cô nhập vào thân thể mình, trở thành một bộ phân của mình mới cam lòng. Hắn điên cuồng kịch liệt hôn cô, không ngừng làm nụ hôn này sâu hơn.

Khả Đồng bị hôn đến đầu óc choáng váng toàn thân vô lực, cô có cảm giác toàn bộ không khí trong phổi cô đều bị hắn hút khô không còn gì. Ngay lúc cô sắp không hô hấp được nữa, đột nhiên một tay Thần Phong ôm lấy cô đẩy ngã trên giường, thân hình cao to mạnh mẽ đè lên phía trên, lưu loát cởi bỏ quần lót vướng víu nơi hạ thân.

“Khả Đồng, anh muốn em!”

“Thần Phong…” đôi mắt xinh đẹp ngượng ngùng nhìn chằm chằm người đàn ông tuấn mỹ trước mắt, Khả Đồng nhẹ nhàng ‘ưm’ một tiếng đồng ý, thanh âm kiều mỵ chui vào tai người đàn ông.

“Đêm nay em đừng mong được ngủ, anh muốn không ngừng nghỉ làm tình cùng em, đền bù lại cho anh đã bị em làm cho thương tâm.”

Nói xong, Thần Phong một lần nữa đưa môi mình áp lên đôi môi mềm mại của cô, trằn trọc mút hôn, hai bàn tay to cũng không an phận xoa nắn hai bầu vú căng cứng trước ngực cô, mãnh liệt kích thích.

Đôi bàn tay to kia giống như mang theo ma lực, trong nháy mắt châm ngòi toàn bộ dục vọng của Khả Đồng, trong thân thể cô có một luồng nhiệt khó nhịn bốc lên , Khả Đồng không chịu được kích thích liền vặn vẹo thân thể mềm mại, cấp bách mong muốn có đàn ông đi an ủi sự hư không có chịu trong thân thể mình.

Đôi môi nóng ấm của Thần Phong một đường đi xuống dưới, sau khi hạ ấn kí lên xương quai xanh trắng nõn, liền đi tới bộ ngực mềm mại đẫy đà, ngậm đỉnh nụ hoa kiều diễm ướt át, thay phiên liếm mút hai quả anh đào thơm ngon.

“Ân, Thần Phong…” nụ hoa truyền đến sung sướng khoái cảm khiến cho Khả Đồng cong người đứng dậy ưỡn bộ ngực về phía Thần Phong, làm cho nhấm nháp hoàn toàn bộ ngực cô.

Tiếp đó, đôi môi Thần Phong nóng bỏng lướt qua vùng bụng bằng phẳng, đi tới giữa hai chân cô, không chút do dự vươn đầu lưỡi vào liếm mút cánh hoa hồng nhạt, tách ra cánh hoa dày, trêu chọc mật huyệt phiếm ái dịch trong suốt.

“A, Thần Phong…” Hạ thân ướt át, dâm huyệt bị Thần Phong hút “chậc chậc” rung động mãnh liệt , hai chân Khả Đồng nguyên bản mở rộng không nhịn được kẹp lấy đầu Thần Phong.

tiểu huyệt Khả Đồng nhiều nước vô cùng , làm cho nơi lửa nóng dâng trào của Thần Phong phấn khởi không thôi, không ngừng nhảy lên kêu gào muốn được thỏa mãn.

Người phụ nữ mềm mại như tơ, mặt mày quyến rũ động tình, quần áo lộ ngực gợi cảm ,dưới lớp áo ngủ tình thú mỏng manh là thân thể nóng bỏng như ẩn như hiện, càng hấp dẫn ánh mắt người khác, Thần Phong nhìn đến huyết mạch toàn thân đều căng cứng.

“Khả Đồng, anh yêu em!” giọng nói trầm ấm từ cánh môi khêu gợi bay ra.

Giây tiếp theo, một bàn tay Thần Phong liền kéo chân trái cô giơ lên từ bên cạnh sáp nhập vào mật huyệt ướt át.

“A, Thần Phong… Quá sâu …” toàn bộ thân thể Khả Đồng run rẩy căng lên, tư thế sáp nhập này khiến cho dương vật của Thần Phong trong nháy mắt đâm thẳng đến miệng tử cung.

“A, thích, sướng quá…” miệng tử cung mất hồn kia mút mạnh lấy quy đầu hắn, ngay cả thân nhục bổng cũng bị hoa bích Khả Đồng kẹp chặt chẽ không thể nhúc nhích.

Thần Phong bắt đầu luật động trong cô, dường như muốn dùng cự vật cực đại chà đạp hoa huyệt nhanh trách của cô.

“A, Thần Phong… Không… Muốn…” Tử cung bị thâm nhập thật sâu vừa truyền đến cảm giác đau khổ lại mãnh liệt khoái cảm, làm cho Khả Đồng không chịu được thét chói tai.

“’Muốn’ hay là ‘ Không muốn’ anh vào trong em?” khuôn mặt tuấn tú mị hoặc khêu gợi, lộ ra vẻ tươi cười xấu xa.

“Thần Phong, em muốn… Muốn anh dùng sức yêu em!” âm thanh kiều mỵ tận xương, hoàn toàn dụ hoặc, khơi dậy một mặt tà ác ở đáy lòng người đàn ông.

Phân thân Thần Phong co rúm lại nhanh hơn, động tác dưới thân càng thêm mãnh liệt điên cuồng, mỗi một hạ xuống đều đem hết toàn bộ sức lực, tựa hồ phải hung hăng xỏ xuyên qua người phụ nữ dưới thân.

“A… Ngô… A…” tử cung bị dục vọng như gậy thiết bị nung nóng xâm nhập, làm cho thân thể mềm mại của Khả Đồng co rút, miệng không thể khống chế phát ra tiếng rên rỉ.

Âm thanh dâm đãng kiều mị tận xương, kích thích Thần Phong toàn thân huyết nhục (máu thịt) sôi trào, tốc độ đong đưa hạ thân cũng nhanh hơn.

“Ân hừ… Ân hừ…” Thần Phong như con thú dũng mãnh tiến lên, Khả Đồng phát ra tiếng thở dốc dâm đãng.

“Hô…” Một tiếng gầm nhẹ phát ra, Thần Phong ngã xuống thân thể mềm mại của Khả Đồng, thân thể bắt đầu run run , đồng thời dương vật chôn sâu trong hoa kính cũng không nhịn được run rẩy, tinh dịch màu trắng nóng bỏng nóng mãnh liệt phun sâu vào trong tử cung Khả Đồng.

“Hô…” hơi thở Thần Phong hổn hển phun bên tai cô, nam căn sưng cứng của hắn vẫn còn ở lại trong tiểu huyệt cô, tinh dịch nóng rực màu trắng không ngừng theo chỗ ân ái, nơi hai người chặt chẽ kết hợp chậm rãi chảy xuống, thấm ướt hạ thân hai người, làm ướt luôn cả ga giường trắng nõn.

“Thần Phong…” Một âm thanh ngọt ngấy khinh ngâm, dượng vật cương cứng ở trong hạ thân Khả Đồng lại cứng rắn trở lại, tiểu huyệt cơ hồ bị vật thật lớn kia của hắn chống đỡ tràn đầy.

Chết tiệt, cô bé này quả nhiên có bản lĩnh khơi mào tính dục của hắn.

“A, quá lớn…” Vừa mới bắn không bao lâu, nhưng dục vọng Thần Phong ở trong cơ thể cô lại bành trướng không gì ngăn cản được, Khả Đồng nhịn không được cả người run rẩy.

“Đúng vậy, nó lại lớn , ý nó muốn chúng ta nên tiếp tục làm.” Thần Phong câu môi, cười tà mị.

Đột nhiên, hắn ôm thắt lưng Khả Đồng, xoay người một cái, để cho Khả Đồng khóa ngồi trên người hắn, vòng eo tinh tráng đẩy lên trên, bắt đầu chậm rãi hướng về phía trước luật động.

Thần Phong mị mắt, nhìn Khả Đồng đang cưỡi trên người mình.

Da thịt trong suốt sáng bóng vì tình dục mà nhiễm một tầng hồng nhạt, cặp vú nở nang co dãn đi theo động tác của hắn, liên tục lắc lư.

Hắn yêu chết cô bé phong tình vạn chủng , có thân thể hấp dẫn này.

Cự vật ở thân dưới không ngừng cố gắng ma sát trong dâm huyệt của cô, vẫn như cũ hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang; vô cùng hưng phấn chuẩn bị cho một vòng tình ái mới.

Đêm vẫn còn dài, một màn tình ái đầy xuân sắc vẫn tiếp tục trình diễn .

Sau một đêm liên tục làm tình, Thần Phong ngủ thẳng đến khi mặt trời lên cao mới rời giường.

Thời điểm hắn tỉnh lại, Khả Đồng đã không còn ở bên cạnh hắn.

Trong lòng hắn cảm thấy có chút kỳ quái, bình thường đêm nào làm tình mệt mỏi Khả Đồng cũng sẽ rúc vào trong lòng hắn, nhưng mà hôm nay lại không thấy cô đâu, rốt cục cô đi đâu rồi?

Thần Phong nghĩ Khả Đồng chắc là ở trong phòng cô, nhưng khi hắn vừa định ra khỏi phòng tìm cô, lại nhìn thấy trên bàn có một tờ giấy.

“Thần Phong, em không đáng để anh yêu, em là người phụ nữ thủy tính dương hoa, em yêu anh, nhưng em cũng yêu Từ Mộ Ly. Xin lỗi anh, anh hãy quên em đi, xem như em chưa từng tồn tại. Tạm biệt , người em yêu!”

Khả Đồng, cô đi rồi!

Chết tiệt, điện thoại cô cũng để lại, bây giờ hắn biết đi chỗ nào tìm cô đây?

Vừa nghĩ đến cô có khả năng sẽ tự sát, dưới tình thế cấp bách, Thần Phong vội vàng cầm lấy di động của Khả Đồng gọi cho Từ Mộ Ly.

“Khả Đồng, Thần Phong không sao chứ?” Nghe Từ Mộ Ly quan tâm hỏi han mình, trong lòng Thần Phong dâng lên một cỗ ấm áp.

“Anh, là em . Khả Đồng… có ở bên anh không?”

“Em là Thần Phong? Khả Đồng không phải ở với em sao? Có phải có chuyện gì xảy ra với cô rồi không ?” từ trong điện thoại truyền đến giọng nói lo lắng của Từ Mộ Ly .

“Chuyện là như vậy…” Thần Phong đem nội dung trong tờ giấy mơ hồ nói một lần cho Từ Mộ Ly, “Làm sao đây? Điện thoại cô ấy cũng không mang theo, có ý không muốn chúng ta tìm cô ấy?”

“Đừng nóng vội, chúng ta gặp nhau rồi cùng tìm cách!”

Nửa giờ sau, Từ Mộ Ly vội vàng chạy đến.

“Đêm qua cô vẫn rất tốt, như thế nào bây giờ lại… Anh, em lo cô ấy làm chuyện điên rồ.” vẻ mặt Thần Phong lo lắng, bộ dáng hoang mang lo sợ.

Ngược lại , Từ Mộ Ly lại có vẻ tương đối bình tĩnh: “Em nhơ lại xem, Khả Đồng có thường đến nơi nào không?”

“Cô ấy từng nói cô rất thích một chỗ, hi vọng có một ngày em cùng cô ấy đi xem, cô ấy có thể…” Thần Phong cẩn thận nhớ lại .

“Đi, chúng ta tới đó thôi!”

Cảm xúc Thần Phong không ổn định, nên để Từ Mộ Ly phụ trách lái xe.

Dọc đường đi, hai người vẫn bảo trì lặng yên.

Cuối cùng, Từ Mộ chủ động mở miệng : “Thần Phong, em yêu Khả Đồng không? Em có khinh thường khi cô ấy cùng yêu hai người chúng ta không?”

Thần Phong không chút nghĩ ngợi, lập tức lắc đầu: “Em tuyệt đối không kinh thương cô ấy, bởi vì em yêu cô ấy, em nguyện ý bao dung hết thảy những gì cô ấy muốn.”

Hắn yêu cô còn không kịp, làm sao có thể khinh thường cô chứ? Hắn tuyệt đối không bao giờ khinh thường Khả Đồng, chuyện này cũng khó trách cô, Từ Mộ Ly và hắn đều xuất sắc hơn người, đã là phụ nữ đều sẽ yêu thích bọn họ, từ trước đến nay đã có không ít phụ nữ chủ động dâng hiến( Mèo Ú: má ơi tự kỷ thấy ớn).

“Anh, còn anh thì sao?”

“Anh cũng yêu cô ấy, cũng vẫn yêu thương em như trước kia. Tuy rằng anh từng nghĩ tới việc đọc chiếm Khả Đồng, nhưng mà em lại là người thân duy nhất của anh, là em trai mà anh yêu nhất, anh không ngại cô ấy yêu anh, lại đồng thời yêu em.”

Hai người nhìn nhau, thấu hiểu mọi chuyện cùng nhau nở nụ cười.

Sau đó, hai người đương nhiên là tìm được cô bé mà họ cùng yêu rồi .

Kế tiếp là kết cục của chuyện xưa, chính là cả nhà vui vẻ sống cùng nhau đến già.



loading...

Thử đọc