Hàng Đã Nhận Miễn Trả Lại - Chương 47

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày


Tự làm tự chịu
Tại khoảng sân khu tứ hợp viện, mọi người vẫn ngồi quây quần bên chiếc bàn gỗ liễu, chỉ khác là lần này, người bị thẩm vấn đã chuyển từ Dạ Ly sang Tương Ảnh. Vào giờ phút này, Lotita Tương Ảnh đã không còn dáng vẻ rạng rỡ như khi ở trên tivi, hai tay cô ta bị trói ra phía sau, đầu tóc bù xù, khuôn mặt nhỏ nhắn ướt đẫm mồ hôi, chiếc váy tơ lụa mềm mại cũng rách tả tơi, thoạt nhìn có cảm giác thật nhếch nhác.
Vi Vi nhìn Dạ đại họa đang ngồi ở vị trí chủ tọa nhàn nhã, ung dung thưởng thức trà, lên tiếng: “Thực ra… có nhất thiết phải dùng đến loại dây trói này không? Dạ đại vương đã ngồi đây rồi thì còn sợ gì nữa chứ? Nhiều người như vậy mà lại đi ức hiếp một cô gái, thật là…”
Không đợi Lục Vi nói hết câu, Dạ đại họa đã thở ra một luồng khí lạnh, ám muội nói: “Tiểu Vi Vi, sau khi trải qua những chuyện của Tùng Dung và Nhạc Lăng, cô thực sự không nhớ gì nữa sao?”
Lục Vi không hiểu câu nói thâm thúy ấy của Dạ Ly, đưa ánh mắt nghi hoặc sang phía Tùng Dung. Cô nàng tê giác thấy thế liền nói: “Ầy ầy, đừng có đánh đồng bản tiểu thư với loại người này được không? Cứ cho là lúc đầu tôi gây sự với các người trước, nhưng cũng làm một cách quang minh chính đại. Lòng dạ tôi trước sau ngay thẳng, không bao giờ quanh co, luồn lách như cô ta.”
Dạ đại họa chép miệng. “Đúng vậy, rõ ràng là yêu ma nhưng lại biến hóa thành nhân viên văn phòng xinh đẹp để lừa gạt người khác, quả thực là quang minh chính đại quá!”
Tùng Dung nhất thời uất nghẹn, ngồi thu mình trong góc không dám nói thêm lời nào. Trong lòng Lục Vi chợt cảm thấy bồn chồn, lo lắng. Dạ đại hoa vừa nói “sau khi trải qua những chuyện của Tùng Dung và Nhạc Lăng”… mà hai người đó đều có vẻ ngoài hoàn toàn khác so với hình hài thật. Lẽ nào Tương Ảnh cũng…
Nghĩ đến đây, Lục Vi trợn mắt há miệng, đăm đăm nhìn cô nàng Lolita đang ngồi trên mặt đất: vô cùng yếu đuối, mỏng manh như nhánh hoa lê giữa trời mưa gió, rõ ràng vẫn là dáng vẻ yêu kiều, xinh xắn say đắm lòng người, nhưng nhìn thế nào, Lục Vi cũng cảm thấy có chút gì đó kỳ lạ. Không thể khéo như vậy chứ, chẳng lẽ Tương Ảnh cũng do một vị đại thúc đáng khinh, già nua, xấu xí biến thành? Sở thích của lũ yêu ma này thật là…
Dạ Ly đứng dậy, đặt tay lên bả vai Lục Vi, nhẹ nhàng nói: “Tiểu Vi Vi, cô hãy nhìn cho kĩ đi, đây không phải là một cô gái. Có thể đem chúng ta ra đùa giỡn, còn cố ý tạo ra ảo cảnh, đốt đèn lồng khống chế người dân trong cơn mộng du chết tiệt đó, liệu có thể là một Lolita bình thường được không?”
“Đốt đèn khống chế người dân sao?” Tùng Dung chậm rãi đứng dậy, kinh ngạc dò xét Tương Ảnh một hồi, sau đó mới che miệng, hãi hùng thốt lên: “Lẽ nào, cô là…”

“Hừ, không sai, chính là người mà cô muốn ngầm cảm mến tối hôm qua, người thiếu niên yếu ớt nhưng lại đẹp đến mê hoặc lòng người. Không tin thì bà cô già hãy mở to mắt mà nhìn cho kĩ đi!” Nói xong, Dạ Ly liền nhíu mày, ý bảo Tùng Dung ra tay. Tùng Dung tiến liên đến trước mặt Tương Ảnh, chăm chú nhìn đối phương, rất lâu, lâu đến mức Lục Vi còn tưởng rằng Tùng Dung đã hóa đá. Một lúc sau, cô ta mới từ từ ngồi xuống, đưa hai tay xoa khắp mặt Tương Ảnh rồi hất chiếc mũ trên đầu Tương Ảnh xuống. Trong nháy mắt, chân tướng đã hiện ra.
Sau khi trút bỏ lớp son phấn và đôi lông mi giả cong vút, cô nàng Lolita xinh đẹp say đắm lòng người bỗng biến thành một cậu thiếu niên tuấn tú và kiêu ngạo. Lúc này, giọng nói của cậu ta cũng trở nên trầm thấp, mê hoặc: “Bỏ bàn tay bẩn thỉu của ngươi ra, không được phép động vào ta!”
Vi Vi đờ đẫn, đối diện với một Tương Ảnh bằng xương bằng thịt bỗng thay đổi hình hài, nhất thời chịu không nổi, ngây ngốc đứng im. Lúc này, cô nàng tê giác cũng rơi vào tình trạng rối rắm. Tùng Dung bừng bừng tức giận, nện mạnh gót giày tám phân xuống nền đất, cáu gắt: “Đồ khốn kiếp, quả nhiên là ngươi! Ngươi còn dám lừa bọn ta rằng tối qua đã ở cùng một chàng trai trẻ ngắm sao, tâm sự ư? Hóa ra chỉ có một mình ngươi giở trò mà thôi! Một mình ngươi tự làm tự chịu đúng không?”
Tương Ảnh mặc dù đã thay đổi diện mạo nhưng độ kiêu căng chỉ tăng chứ không giảm, cậu ta thò cái cổ trắng nõn ra ngoài, nghiêng đầu nói: “Chỉ có loại phụ nữ ngốc nghếch như ngươi mới dễ dàng mắc mưu đến vậy. Ngươi bị ta yểm bùa cũng đáng lắm, ai bảo ánh mắt háo sắc của bà cô già cứ sáng rực lên nhìn trộm ta cơ?”
Tương Ảnh vừa dứt lời, mọi người đang có mặt ở đó liền giả bộ nhìn trời nhìn mây rồi đếm kiến, trong lòng ai cũng nghĩ đến một chuyện. Quả nhiên sự háo sắc của cô nàng tê giác chưa bao giờ thay đổi. Tùng Dung quay đầu nhìn, thấy mọi người đều lảng đi chỗ khác thì lửa giận bốc lên tận đỉnh đầu. Định tiếp tục la mắng nhưng Dạ Ly đã ngắt lời: “Được rồi, ân oán giữa các ngươi để xuống dưới đó rồi tính tiếp. Bây giờ cậu nói rõ cho chúng tôi nghe, cậu đưa chúng tôi vào ảo cảnh này là có mục đích gì?”
Vi Vi gật đầu, đây cũng là điều mà bây giờ cô muốn biết nhất. Cho dù Tương Ảnh muốn hại bọn họ, khiến bọn họ lạc vào ảo cảnh thì cũng không cần thiết phải đi cùng chứ?
Tương Ảnh trầm lặng, đảo mắt nhìn mọi người một lượt rồi mới rầu rĩ nói: “Không có các người thì tôi cũng chẳng vào đây làm gì, phải vào ảo cảnh này với các người thì tôi mới có thể giải đáp được một bí mật…”
“Bí mật?”
Tương Ảnh nhìn Lục Vi gật đầu, dịu giọng nói: “Gia thế dòng họ Tương chúng tôi đều là những thuật sĩ danh tiếng lẫy lừng, nhưng một là không luyện đan, hai là không chiêm tinh, bói toán. Học thuật bí truyền của Tương gia chính là tạo ra ảo cảnh và kết giới.”
Vi Vi nghe vậy thì kinh ngạc thốt lên: “Tạo ra ảo cảnh và tạo ra giấc mộng trong Kẻ cắp giấc mơ[1] có giống nhau không?”


[1] Một bộ phim điện ảnh thuộc thể loại hành động, viễn tưởng của Mỹ.
Dạ Ly trầm ngâm giây lát. “Tất nhiên là không giống nhau lắm, nhưng hiệu lực thì khác một trời một vực. Hừ, người tạo ra ảo cảnh trong thế giới yêu ma thường được gọi tắt là giam giữ, bình thường người ta tạo ra ảnh ảo là để giam giữ hoặc phong ấn ma quỷ.” Nói đến đây, Dạ Ly ngừng lại một lát, sau khi nhìn xung quanh khắp lượt mới tiếp tục nói: “Nếu tôi đoán không nhầm, ảo ảnh này tạo ra là để giam giữ Thiên Đầu Phật, đúng không?”
Tương Ảnh gật đầu. “Chúng tôi vẫn luôn tuân thủ bổn phận của mình khi tạo ra ảo cảnh này, từ trước đến nay chưa bao giờ vi phạm. Nhưng sau khi gia tộc chúng tôi giúp Lạc đại nhân phong ấn Thiên Đầu Phật, không hiểu tại sao lại bị nguyền rủa. Cho nên người trong Tương gia đều không thể sống quá hai mươi lăm tuổi, bất luận là nam hay nữ, chỉ cần sang đến ngày sinh nhật thứ hai mươi lăm một khắc, nhất định sẽ yên giấc ngàn thu…”
Nói đến đây, Tương Ảnh như một con chuột nhỏ với hàng mi dày, rậm khẽ chớp liền mấy cái, sau đó mới nói tiếp: “Tôi và cô cô ngụy trang thành người bình thường, trà trộn vào làng giải trí, vốn tưởng rằng thông qua con đường này có thể nhanh chóng tìm ra biện pháp giải quyết, nhưng bất luận chúng tôi có cố gắng thế nào cũng đều vô ích, thậm chí, ngay cả căn nguyên của lời nguyền đó cũng không điều tra ra được… Nhưng tôi biết, nhất định nó có liên quan đến ảo cảnh phong ấn Thiên Đầu Phật!
Sau ngày phong ấn Thiên Đầu Phật, cả gia tộc tôi mới xảy ra chuyện, cho nên lần này, biết Thiên Đầu Phật đã trốn thoát, tôi và cô cô mới lấy thân phận là diễn viên đi đến núi Bất Thanh. Thấy nơi này tràn ngập yêu khí, chúng tôi định một mặt dùng mùi hương Mạn Đà La tẩy trần thị trấn nhỏ này, một mặt tiếp tục nghĩ cách, nhưng không ngờ các người lại…”
Ngừng lại một chút, Tương Ảnh ngẩng đầu nhìn Tùng Dung. Tùng Dung chống nạnh, nói: “Nhìn gì mà nhìn. Có muốn ta khoét cái mắt mèo của nhà ngươi đi không hả!!”
Tương Ảnh không thèm để ý đến cô nàng tê giác đanh đá, thở một hơi xả giận rồi chậm rãi nói tiếp: “Các người không bị ảnh hưởng bởi mùi hương của Mạn Đà La, tuyệt đối không phải người bình thường, vì thế cô tôi mới cố tình đem túi quần áo rách này chạy trốn để gây sự chú ý với các người. Thật ra, mấy bộ quần áo rách nát này là một loại bùa chú, dựa vào cái này để làm rõ thân phận thật của các người. Sau đó, cô cô nói với tôi, có lẽ phải mượn năng lượng của các người để tiến vào ảo cảnh phong ấn Thiên Đầu Phật, chỉ cần vào được ảo cảnh đó là có thể điều tra ra nguyên nhân thực sự khiến gia tộc tôi vướng phải lời nguyền nên tôi mới đi theo, dụ mấy người nhập cuộc.”
Lục Vi càng nghe càng choáng váng, líu lưỡi nói: “Mượn năng lượng của chúng tôi? Như vậy là có ý gì?”
Nam Huyền nói: “Thuật sĩ tạo ra ảo cảnh phần lớn đều vì con người, tuy họ có đạo hạnh nhưng không làm cách nào để tự cởi bỏ được ảo cảnh hoặc kết giới, chứ đừng nói là tiến vào. Nhưng theo truyền thuyết ngũ hành trận, họ có thể mượn năng lượng của các thế lực khác để vào trong.”
“Cho nên…” Dạ đại họa đặt mạnh cốc trà xuống mặt bàn, đánh “cạch” một tiếng. “Văn Trinh, cô của cậu mới ở bên ngoài, còn cậu ở trong này diễn vở kịch hay này với chúng tôi, dụ dỗ chúng tôi tiến vào ảo cảnh. Và điều quan trọng nhất chính là, giờ đến bản thân cậu cũng không biết phải thoát ra ngoài bằng cách nào?”

“Cái gì?” Cô nàng tê giác trừng mắt, kinh ngạc thốt lên. “Ngay cả cậu cũng không biết làm thế nào để thoát ra sao? Vậy mà cậu còn dám vào đây!”
Tương Ảnh hếch mũi, “hừ” lạnh. “Mấy năm nữa tôi cũng sẽ phải chết, chi bằng liều một phen, còn hơn là trơ mắt đứng nhìn cô tôi năm sau phải ra đi…”
Tiểu Long ngốc nghếch vẫn luôn trầm mặc, giờ nghe thấy những lời này, bỗng ngập ngừng giây lát, cuối cùng lên tiếng: “Có lẽ… tôi biết cách giải bùa chú này.”
Lời nói vừa thốt ra, mọi người đồng loạt quay đầu nhìn Nam Huyền. Ánh mắt Tương Ảnh sáng quắc, mặt mũi vô cùng hớn hở. Nam Huyền kéo Lục Vi lại gần, nói: “Vi Vi, cô còn nhớ không, vừa rồi tôi có nói với cô, khi chúng ta tiến vào ảo cảnh thì không thấy tiểu rùa đen đâu cả.”
Lục Vi gật đầu: “Chuyện này liên quan đến tiểu rùa đen sao?”
Nam Huyền xoa cằm. “Tiểu Nhược là Băng Huyền Quy trấn giữ ảo cảnh, nhiệm vụ của nó là trông coi ảo cảnh và Thiên Đầu Phật, cho nên khi chúng ta bị dụ dỗ vào đây thì nó liền giăng kết giới chặn ở bên ngoài. Nhưng xét trên phương diện khác, tiểu rùa đen lại là người có thể hóa giải ảo cảnh này.”
“Nói như thế, chỉ cần tìm được nó là có thể tìm ra nguyên nhân của lời nguyền này phải không?” Tương Ảnh thấy có hy vọng giải mã được lời nguyền, liền giãy giụa, nói.
“Đúng vậy.”
Khuôn mặt nhỏ nhắn, nhem nhuốc của Tương Ảnh bỗng sáng bừng, tháo bỏ mọi sự đề phòng, nhưng nụ cười còn chưa kịp nở thì Tùng Dung đã lên tiếng: “Tiểu tử, ngươi đừng vui mừng quá sớm, trước tiên hãy nghĩ xem làm thế nào để thoát ra trước đã.”
Dứt lời, mọi người lại tiếp tục chìm vào im lặng.

Lục Vi cắn răng nhìn Dạ đại họa, rồi lại lén nhìn Tiểu Long ngốc nghếch, hỏi: “Vậy bây giờ chúng ta phải làm thế nào?”
Dạ Ly từ từ nhắm mắt, để lộ vẻ mặt trang nghiêm hiếm thấy. Sau đó, anh ta mở miệng, chỉ nói một chữ: “Đợi!” Cho dù bọn họ không thoát ra được thì sớm muộn cũng có người tiến vào, ví dụ như… Thiên Đầu Phật.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc