Hãn Phi Bổn Vương Giết Chết Ngươi - Chương 26

Tác giả: Mê Loạn Giang Sơn

Đánh dấu

Đệ Nhất Hoàng Hậu —— Vũ Văn Tiểu Tam!
Nghe Vũ Văn Tiểu Tam bàn về xếp hàng cầu hôn xong, khóe miệng Tiểu Nguyệt giật điên cuồng....
Nàng rất muốn nói cho tiểu thư nhà các nàng, chuyện tình hôm qua nàng ẩu đả trắc phi đã gây xôn xao dư luận, hiện tại toàn bộ kinh thành đều biết một điều là Tam Vương phi hung hãn vô cùng, mà Tam vương gia Hiên Viên Ngạo là đối tượng được đồng tình số một Hiên Viên đế quốc !
Bên ngoài hiện tại còn đang thịnh hành truyền một bài vè “ Thà cưới kẻ xấu như La Sát, không cưới vợ hung hãn Phách Vương ( Bá v ư ơng ngạnh thượng cung ) !Phong thần tuấn lãng khiến trời ghen ghét, nhân duyên phối sai cưới người đàn bà đanh đá!” ( xin thứ lỗi ko thể edit bài này nó vần đc.)
Vế trên nói chính là Tiểu thư nhà bọn họ, vế dưới là đồng tình đích thị Vương gia nhà bọn họ...
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
Tiểu thư còn thể có thể tự tin...Khụ khụ... như vậy! Thật sự khiến nàng khâm phục.
“Tiểu thư, Hoàng thượng đã có rất nhiều phi tử rồi mà từ xưa đến nay, Hoàng đế đều là tam cung lục viện 72 phi t ần, còn có vô số tiểu chủ nhân khác, ngài tính gả cho hắn, có lẽ không qua được bao lâu liền quên mất ngài!
Đến lúc đó ngài cũng chỉ có thể ở trong thâm cung đại viện sống cô độc suốt quãng đời còn lại!
Mà hiện nay người còn là Vương phi, tuy là còn có trắc phi, nhưng người cũng là chính thất, thân phận tôn quý, so với gả nhập hoàng cung thì tốt hơn nhiều!” Tiểu Nguyệt lại nhắc nhở tiểu thư nhà các nàng chỉ làm phi tử nho nhỏ còn không bằng làm Vương phi tam vương phủ.
Tuy là nàng cực kỳ đơn thuần, nhưng là “Cửa cung sâu như biển.” lời này nàng cũng đã nghe qua.
Mỗ nữ nghênh ngang mở miệng : “Không sao, hắn không phải còn chưa có Hoàng hậu sao? Từ xưa đến nay Hoàng đế đều là Tam cung lục viện? Chờ tiểu tư nhà ngươi làm Hoàng hậu, khiến cho hắn đem hậu cung phế đi, khai sáng thời đại Đế vương độc sủng một nữ nhân, đến lúc đó tiểu thư nhà các ngươi, cũng chính là ta...Sẽ trở thành người được hâm mộ nhất trong lịch sự đệ nhất Hoàng hậu – Vũ Văn Tiểu Tam!”
Nói tới đây, Vũ Văn Tiểu Tam làm bộ dạng Tây Thi trung tâm khí phách, nhìn nóc nhà....Đây là một cái cơ hội danh thùy thanh sử ( ghi danh sách sử) tốt bao nhiêu ! Sao trước kia nàng không nghĩ tới nhỉ?
Ở cửa Hiên Viên Ngạo suýt nữa nga qu ỵ, nữ nhân này đâu phải là tự tin, hoàn toàn là tự kỷ , đệ nhất Hoàng hậu - Vũ Văn Tiểu Tam? Nàng sao? Nhớ tới câu nói của Tiểu Nguyệt “Ngài cả đêm suy nghĩ cái gì?”, hắn đại khái đã biết đáp án, nữ nhân ngay cả ban ngày cũng nằm mơ!
Tiểu Nguyệt không nói gì day trán, xem ra bệnh điên của tiểu thư nhà n àng không tốt hơn, lại ngày càng phát bệnh nghiêm trọng rồi.
“Tiểu thư, ngài tưởng tượng rất tốt đẹp, nhưng mà không phù hợp thực tế. Dù Hoàng thượng nguyện ý, Thái hậu cũng quyết không đồng ý!” Tiểu Nguyệt nhắc nhở sự thật tàn khốc cho tiểu thư nhà bọn họ.


“Có gì đâu, chờ thêm vài năm nữa Thái hậu chết, lúc đó là mùa xuân của ta đã tới rồi!” Mỗ nữ ngẫm lại về việc mình ‘mang thai’, lúc ấy tuy tìm được lý do, nhưng là Thái hậu chưa chắc sẽ buông tha nàng, cho nên, cầu mong cho Thái hậu vẫn là cưỡi hạc về tây ph ương sớm đến miền cực lạc là tốt.
Hắc tuyến... Muốn đợi Thái hậu chết? Tiểu thư nhà bọn thật là dám nghĩ !
Mỗ Vương gia lại càng tức giận đến nỗi sắc mặt tím lại, tiện nhân này, còm dám rủa mẫu hậu của hắn chết!
“Vậy người chuẩn bị hưu Vương gia...Ách...không phải là để Vương gia hưu người, rồi sau đó gả cho Hoàng thượng sao? Tiểu Nguyệt vẻ mặt vô cảm hỏi ý đồ của nàng.
Mỹ nhân nhíu mày lại, một bộ dáng đang suy nghĩ, rồi sau đó ngẩng đầu hỏi: “Thương Thương cưới phi chưa?”
Hắc tuyến, Tiểu tư nhà bọn họ ngay c ả Vô Thương Vương gia cưới phi cũng không biết, vậy sao còn đánh chủ ý lên người ta??
Tiểu Nguyệt rất muốn không nói gì, nhưng vẫn mở miệng: “Vô Thương Vương gia không có cưới phi, mà còn không gần nữ sắc.” Nàng lại nhắc nhở tiểu thư nhà nàng, Vô Thương vương gia đối với nữ nhân không có hứng thú, người chết tâm đi!
Măt mỗ nữ sáng lên! Nàng còn tưởng rằng nam nhân Hoàng gia đến tuổi này đều đã trải qua rồi. không nghĩ tới Thương Thương vẫn còn trong sạch??
“Cái này được! Cái này được! Ta không thèm làm Hoàng hậu, làm Hi vương phi đi!” Mỗ nữ rất nhanh gật đầu.
Hắc tuyến lại xẹt qua.....Tiểu thư nhà bọn họ có phải là nghe không hiểu lời nàng đúng không : “Tiểu thư, Vô Thương Vương gia không gần nữ sắc.”
“Chẳng lẽ hắn gần nam sắc?” Không phải đâu, Thương Thương là pha l ê ( chỉ mấy bạn gay )? Không giống nha !
Khóe miệng giật giật: "Cũng không gần nam sắc."
“Này thì đúng rồi, hắn động thân chờ được giải phóng, chờ tiểu thư nhà các ng ư ời là ta đấy!” Mỗ nữ vui sướng mở miệng giống như là Hiên Viên Vô Thương vì nàng mới thủ thân như ngọc.
Hiên Viên Ngạo cực kỳ cố gắng trấn áp một lúc, mới không ngã quỵ xuống, nữ nhân này.....Sao lại không biết liêm sỉ một chút?
Mỗ nữ lại tiếp tục nói khi Tiểu Nguyệt cũng chưa kịp nói gì, nhăn mi: “Hình như cái tên Hiên Viên Triệt kia cũng không có lập gia đình, ây, ai, nhiều mỹ nam như vậy đều chờ tiểu thư nhà ngươi tới giải cứu, thực khó để ta lựa chọn.....”
Hiên Viên Ngạo nghe đến đó, đỉnh đầu đầy hắc tuyết.... Dừng một chút, đang muốn rời khỏi, nữ nhân này căn bản chính là bị bệnh thần kinh ! Hắn mà cùng nàng so đo thì đúng là não có vấn đề ! Suốt ngày nằm mơ!
Đi chưa được mấy bước, liền nghe thấy tiếng Tiểu Nguyệt truyền đến. . . . . .
“Mà này, Tiểu thư, người có nghĩ tới hay không, nếu Vương gia không chịu hưu người thì làm sao bây giờ?” Xem ra chiến lược nói mấy người bọn Hoàng thượng không thích hợp với tiểu thư không hiệu quả, Tiểu Nguyệt chỉ có thể đổi sang con đường khuyên giải tiểu thư nhà nàng.
Tuy nhiên trong lòng nàng cũng biết rõ khả năng Vương gia nguyện ý hưu tiểu thư là cực kỳ cao, nhưng mà vì tương lai tiểu thư nhà bọn họ, nàng vẫn muốn đề cho tiểu thư nhận thức rõ tái giá khó khăn thế nào, tốt nhất đem những thứ tâm tư vớ vẩn này bóp chết ở trong nôi!
Lời này lại khiến bước chân Hiên Viên Ngạo dừng lại, nếu hắn không hưu nàng, hắn thật cũng muốn biết nữ nhân này định làm như thế nào ! ( và xin chúc mừng anh – anh lại hối hận )!

Vũ Văn Tiểu Tam cười khẽ mở miệng : “Tiểu thư nhà các ngươi ưu tú như vậy, hắn không nỡ hưu cũng là bình thường ! Nhưng mà...nếu hắn không chịu hưu ta...Ta sẽ hưu hắn!”
Mỗ Vương gia nào đó đó đứng ở cửa ngực như bị thắt chặt, tức giận suýt nữa thì ngất đi! Tiện nhân này, nàng mà ưu tú? Hắn không nỡ hưu? Vậy mà còn muốn hưu hắn?
Cái gì? Tiểu Nguyệt hoảng sợ trừng mắt to, hưu Vương gia? Tiểu thư nhà nàng không phải bị bệnh, đây căn bản là bị điên rồi!
“Tiểu thư, người có phải bị điên rồi hay không? Nào có nữ tử hưu nam tử? Kỳ thật Tiểu Nguyệt cảm thấy Vương gia cũng không tệ lắm, dáng vẻ cũng c ực kỳ anh tuấn, lại còn l à Chiến thần của Hiên Viên đế quốc chúng ta mà còn...” Tiểu Nguyệt lại cố gắng nói tốt giúp Hiên Viên Ngạo, làm cho tiểu như nhà bọn họ suy nghĩ một chút, không cần nhớ tới chuyện hiện tại.
Kết quả nói được một nửa, lại bị cắt ngang. . . . . .
“Cái gì ? Con heo Hiên Viên Ngạo kia? Hắn cũng không tệ lắm? Nhân phẩm hắn ngang ngược, cá tính cực kỳ quái đản, tố chất thì thấp đến mức bi thảm ! Suốt ngày mắng bản tiểu thư là ‘tiện nhân’, mở miệng là gầm thét khiến cho ta thường xuyên nghĩ lần sau lúc thấy hắn có nên lấy một cây dù tới để chống đỡ tang vật hắn phun tới. Lại còn hơi tí đã muốn động thủ với nữ nhân ! Đồ bỏ đi như vậy,không sớm làm ta phát điên là tốt rồi!” Vũ Văn Tiểu Tam cực kì kích động đem từng việc ác Hiên Viên Ngạo làm liệt kê, hung hăng phỉ nhổ một phen!
“Tiếng nói vừa dứt, “Ầm” một tiếng, cửa phòng hung hăng đị đá văng, cửa mở ra tuấn nhan tức giận đến ngũ thải tân phân ( sắc mặt 5 màu : xạnh, đỏ, trắng, đen, vàng) xuất hiện trước mặt các nàng, nam nhân từng bước từng bước một đi thong dong vào trong phòng, ngữ điệu lạnh le õ làm cho người ta như rơi xuống hầm băng: “Vũ Văn Tiểu Tam!”
Nhìn sắc mặt người trước mặt xanh m ét, còn có cái giọng điệu khủng bố kia, mỗ nữ hoảng sợ che miệng lại, trái tim nhỏ run rẩy, thôi xong đời, xong đời rồi! Tên này khẳng định nghe hết những điều vừa nói xong, làm sao bây giờ?



Thử đọc