Hãn Phi Bổn Vương Giết Chết Ngươi - Chương 08

Tác giả: Mê Loạn Giang Sơn

Đánh dấu

Thái Hậu Còn Chưa Chết?
\'\'Tiểu thư, nhanh dậy đi !" Tiểu Nguyệt phụ giúp người nào đó còn đang ngủ say như heo.
Lông mi nháy vài cái, từ từ mở mắt ra, nhìn gương mặt phóng đại của Tiểu Nguyệt kia , mồm miệng không rõ nói: "Tiểu Nguyệt, ta biết ngươi cực kỳ khẩn cấp muốn đi theo chủ tử ta ra ngoài cua trai , chọn lựa như ý lang quân, nhưng là ngươi có thể đợi ta ngủ xong rồi hãy nói được không?"
Nàng khẩn cấp muốn đi theo tiểu thư cua trai ? Nói vậy, hôm nay vương phi đại nhân của nàng thật đúng là chuẩn bị ra ngoài cua trai a? Một đường hắc tuyến xẹt qua: "Tiểu thư, chỉ sợ người hôm nay không thể ra ngoài cua trai đi , bởi vì dựa theo quy củ, hôm nay người nên cùng Vương gia tiến cung bái kiến thái hậu."
Lời này nói ra làm cho người nào đó còn đang buồn ngủ mông lung, thần trí chưa thanh tỉnh giống như bị sét đánh ngồi dậy: "Gì? Thái hậu còn chưa có chết?"
Tiểu Nguyệt lập tức che của miệng nàng : "Tiểu thư, lời này không thể nói bậy a, nếu không sẽ mất đầu !"
Cơn buồn ngủ của Vũ Văn Tiểu Tam biến mất một chút, tự biết nói lỡ, nuốt từng ngụm nước miếng , may mắn không bị những người khác nghe thấy!
Nhưng nàng cực kỳ buồn bực , mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu là một chuyện làm cho người ta vô cùng nhàm chán ! Kiếp trước nàng thường xuyên nói với bạn bè , lấy chồng tốt nhất là cô nhi, miễn cho phải xử lý mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu đáng chết kia!
Hiện tại tốt rồi , xấu con dâu nàng phải đi gặp mẹ chồng rồi hả ? Vẫn lại là thái hậu nắm giữ quyền sinh quyền sát . Nói không chừng một cái mất hứng, liền đem nàng. . . . . . Rụt rụt cổ: "Tiểu Nguyệt, chúng ta không đi gặp có được không ?"
"Khẳng định không được !" Tiểu Nguyệt trợn trừng mắt, người nào chẳng muốn đi gặp thái hậu , người nào chẳng hi vọng tại trước mặt nữ nhân tôn quý nhất vương triều lưu lại ấn tượng tốt? Nhưng là phản ứng của tiểu thư nhà nàng là có chuyện gì vậy?



"Hãy nói ta bị bệnh." Mỗ nữ co rúm lại mở miệng.
Tiểu Nguyệt trợn trừng mắt: " Tiểu thư của ta , hôm qua người náo loạn như thế , ai chẳng biết tam vương phi thân thể cường tráng? Hôm nay liền bị bệnh? Chỉ có lừa trẻ con ba tuổi thì được. Người vẫn là nhanh đứng lên đi, nếu là thái hậu thực phát hỏa , Tiểu Nguyệt đoán rằng Vương gia sẽ không cứu người đâu !"
Tiểu thư hiện tại bình dị gần gũi rất nhiều, nàng có thể tùy ý nói đùa , tiểu thư như vậy nàng hết sức thích, so với lúc trước lạnh lùng, chuyện gì đều dấu ở trong lòng thì bây giờ ở chung với tiểu thư thoải mái rất nhiều.
Nghĩ nghĩ Hiên Viên Ngạo kia , khóe miệng giật giật, hắn cứu nàng? Hắn không có hại nàng đã là không sai lầm rồi! Đoán chừng biết nàng muốn chết, hắn sẽ tổ chức tiệc rượu chúc mừng cũng không biết a!
Không tình nguyện đứng lên, để cho hạ nhân mặc quần áo cho nàng , quần áo váy dài màu đỏ trong ánh mắt chờ mong của nàng bị để một bên. . . . . .
Một tầng, một tầng, lại một tầng. . . . . .
Chờ nàng mặc tới cái váy dài kia thì người đã bị quấn tới tám tầng rồi !
Khóe miệng rụt rụt: "Ta có thể mặc ít đi mấy tầng không?"
"Tiểu thư, không thể, hôm nay là mệnh phụ yết kiến, nhất định phải mặc cung trang, nhưng bởi vì người là tân nương , cho nên có thể mặc váy màu đỏ , vì người hơi gầy nên chúng ta đã giảm đi bày tầng rồi !" Tiểu Nguyệt nói xong giúp nàng đem y phục tầng thứ chín khoác lên. . . . . .
Ta đi! Đã giảm đi bảy tầng rồi hả ? Vậy không phải muốn mặc mười sáu tầng ? Đây chính là đầu hè a!
"Tiểu thư, xong rồi !" Tiểu Nguyệt nói xong mãn ý nhìn kiệt tác của chính mình.
Vũ Văn Tiểu Tam ngẩng đầu nhìn người trong gương, trong gương kia nữ tử mặt mày như vẽ , mũi thẳng , miệng anh đào nhỏ hiện ra hàm răng trắng thẳng đều , da thịt trắng hơn tuyết, vô cùng mịn màng, một khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp tuyệt luân lại không thiếu hồn nhiên để cho người nhìn chỉ muốn đi lên cắn một miếng . . . . .
Khuôn mặt này thật là sự kết hợp của thiên sứ cùng yêu tinh a ! Kia toàn thân váy dài màu đỏ , giống như làm nổi bật lên khí chất sống động của giai nhân yêu tinh . . . . . .
Tiểu Nguyệt tiến lên vi nàng vấn một cái búi tóc phi tiên , một cây trâm óng ánh trong suốt như thủy tinh cắm ở phía trên. . . . . .
Đang muốn cắm thêm trâm cho nàng , đã thấy Vũ Văn Tiểu Tam cười, mở miệng nói: "Lấy son tới!"

"Tiểu thư, người không cần tô son sẽ đẹp hơn!" Ngày hôm qua nàng liền cảm thấy được tiểu thư không có trang điểm thật sự là đẹp.
"Bảo ngươi đi lấy ngươi liền đi lấy!" Vũ Văn Tiểu Tam đôi mi thanh tú hơi nhíu, nha đầu kia, bây giờ đối với lời của nàng nói luôn luôn nhiều ý kiến như vậy!
Tiểu Nguyệt ngoan ngoãn đem son đưa cho nàng, một bàn tay trắng nõn cầm bút tới , quệt vào son, nhìn vào gương nhẹ nhàng vẽ lên trên trán , một đóa hoa đào nở rộ trên khuôn mặt tuyệt sắc , lại chấm thêm ít kim tuyến , qua gương chiếu xuống còn có chút lấp lánh loá mắt. . . . . .
Đặt bút xuống , mãn ý nhìn mặt mình, cái này cũng không tệ lắm!
Tiểu Nguyệt há to mồm nhìn nàng: "Tiểu thư, đây là ở nơi nào học được ? Thật đẹp a!"
"Hô hô. . . . . . Đây là tiểu thư nhà ngươi tự học thành tài !" Mỗ nữ lên mặt nở nụ cười, nháy mắt phá vỡ mỹ cảm kia.
Tiểu Nguyệt khóe miệng giật giật, tiểu thư nhà bọn họ , quả nhiên chịu không được khích lệ!
Cầm lấy trâm có hình con bươm bướm bên cạnh chuẩn bị cắm lên cho nàng , nàng cũng đã đứng lên: "Đi thôi!"
"Nhưng là tiểu thư, người chỉ cắm một cây trâm này không hợp cấp bậc lễ nghĩa ! Sẽ bị những mệnh phụ khác cười nhạo !" Tiểu Nguyệt vội vàng ở sau lưng nàng kêu sợ hãi, mệnh phụ khác tự nhiên là trắc vương phi Nguyệt Vô Hạ.
"Vậy ngươi liền giúp bản tiểu thư đem cây trâm cắm ở trên đầu ngươi, để cho người khác nhìn xem nha hoàn của Vũ Văn Tiểu Tam ta cũng là đeo vàng đội bạc , xem ai còn dám cười nhạo ta!" Tiếng nói của Vũ Văn Tiểu Tam từ rất xa truyền đến, Tiểu Nguyệt giật giật khóe miệng đứng ở cửa. . . . . .
Khẽ cắn môi đem cây trâm cắm ở trên đầu mình đuổi theo, tiểu thư nói cũng không phải không có đạo lí!
Đi tới cửa, liền thấy Hiên Viên Ngạo đỡ Nguyệt Vô Hạ từ Tây Uyển đi ra , Nguyệt Vô Hạ trên mặt đều là ý cười khó xử cùng nhàn nhạt hạnh phúc tân hôn , Vũ Văn Tiểu Tam nhìn bọn họ một cái, liền không có chú ý, quét xuống nụ cười rực rỡ, đối với thị vệ ở cửa nói: "Sớm a!"
Bọn thị vệ thấy tuyệt sắc đại mỹ nhân đối với bọn hắn cười, sắc mặt đều đã hơi hơi phiếm hồng, đáp lại một câu: "Vương phi sớm!"
"Sớm như vậy đã tới làm , Vương gia cũng quá không quan tâm tới hạ nhân rồi !" Vũ Văn Tiểu Tam là hao hết tâm tư hạ thấp thanh danh của Hiên Viên Ngạo.
Nhưng là bất thình lình quan tâm lại để cho bọn thị vệ hốc mắt phiếm hồng, vương phi thân phận cao quý lại tới quan tâm hạ nhân như bọn hắn , bọn hắn như thế nào có thể không cảm động! ? Đồng thời bọn hắn cũng ở trong lòng kiên định cho rằng vương phi mới đúng là nữ chủ nhân của bọn hắn !
Hôm qua là đêm tân hôn, Vương gia ở lại chỗ trắc vương phi bọn hắn đều là biết đến, vương phi khẳng định thập phần chua xót, hôm nay lại còn có thể cố gắng tươi cười đối bọn hắn quan tâm đầy đủ, chỉ có người thiện lương như vậy chân chính xứng đôi với Vương gia bọn hắn a!
Bọn hắn tin tưởng Vương gia nhất định chỉ là tạm thời bị che mắt , về sau sẽ phát hiện vương phi mới là đáng quý !
"Vương phi, bảo hộ vương phủ an toàn là trách nhiệm của bọn thuộc hạ . Cám ơn vương phi quan tâm!"
Vũ Văn Tiểu Tam nhìn bộ dạng cảm động của bọn hắn , khóe miệng nhẹ nhàng rút rút, mục đích của nàng vốn là châm ngòi quan hệ của Hiên Viên Ngạo cùng bọn hạ nhân , nhưng là. . . . . . Được rồi, này xem như trong lúc vô ý chiếm được hảo cảm của mọi người sao?
Hiên Viên Ngạo từ rất xa liền thấy Vũ Văn Tiểu Tam cười tít mắt nói chuyện cùng bọn thị vệ , mặt mũi lạnh lùng căng thẳng! Tiện nhân này , ngày hôm qua câu dẫn hoàng huynh hắn, hôm nay lại đây câu dẫn thị vệ vương phủ , nàng thực coi mình như quả phụ rồi hả ? Nổi giận đùng đùng lôi kéo Nguyệt Vô Hạ bước nhanh qua . . . . . .


Nguyệt Vô Hạ quay sang, nhìn sắc mặt xanh mét của Hiên Viên Ngạo , nhìn nhìn lại cửa người đang cười đến cười run rẩy hết cả người , đôi mắt thuần khiết như tiểu bạch thỏ quét xuống ý cười âm lãnh , chờ mong hình ảnh Vũ Văn Tiểu Tam bị bắt gặp . . . . . .



Thử đọc