Hàn Mai - Chương 08 - ThíchTruyện.VN


Hàn Mai - Chương 08

Tác giả: Yêu Tinh Gấu Mèo

Đánh dấu

Chiêm ngưỡng đủ thái độ bất an của kẻ thù, Dương Tử Luân lời lẽ bình thản mà đe dọa:
- Hàn Mai, ngươi cứ thử có ý định tìm đến cái chết xem, mỗi ngày ta sẽ chặt một đốt ngón tay của lão ta ... - Bước lại gần, hắn bóp lấy cằm nàng nâng lên - Ngươi nhất định phải chết trước phần mộ nàng...
Hàn Mai chịu đau đớn truyền đến từ những ngón tay hắn, trong lòng có chút nghi hoặc khó hiểu.
"Nàng" là ai?
Cái gì mà chết trước phần mộ nàng?
Nghe ngữ điệu của hắn đủ đoán ra là một người có vai trò quan trọng trong lòng hắn, nhưng cớ gì hắn lại phải đem nàng giết trước mộ người đó?
Chẳng hay trong quãng thời gian đua tranh nơi hậu cung và triều chính, nàng cũng đã đắc tội với một người hắn quen biết?
- Ai vậy? - Giọng Hàn Mai tự nhiên mà hỏi, không biết thì nên hỏi.
Chợt hắn siết tay cực mạnh, chỉ thiếu chút lực nhỏ nữa sẽ bóp nát gương mặt nàng, đáng tiếc là đôi mắt mù lòa này không cho phép nàng thấy gương mặt hắn ngập tràn sát khí đến đâu, những tia nhìn hung bạo và sắc như hỏa kiếm muốn băm nát đối phương...
- Làm nhiều việc độc ác hại người, một tính mạng nhỏ bé ngươi không thể nhớ được sao? Đúng vậy, chính vì nàng thân phận thấp bé, ngươi có thể thoải mái chà đạp mà không quan tâm... đáng tiếc cho ngươi, Bạch Hương nàng chính là người ta yêu khắc cốt ghi tâm!



Bạch Hương?
Một cái tên như lần đầu nàng nghe thấy, mà có từng nghe thấy thì nàng cũng không thể nhớ.
Những năm tháng đó, nàng thừa nhận mình đã nhẫn tâm mà tranh đấu, không thể nói là không hại người, nhưng có những kẻ nàng chẳng màng nhớ đến danh tính, Dương Tử Luân này là một điển hình, nếu không phải hắn từ biên cương quay lại làm phản cướp ngôi, nàng cũng đã xóa hắn ra khỏi kí ức... Người phụ nữ hắn nhắc đến có lẽ đã đoản mệnh vì từng ở trong vòng xoáy tranh chấp quyền lực của nàng, cùng lắm thì nàng đã đắc thêm một tội với hắn.
Thì ra nàng và Luân đế còn thêm một mối oán hận, thảo nào hắn căm hận đến tận xương tủy. Thù gia tộc, thù cá nhân, thù của tình nhân...
Nàng từng nghĩ rằng hận thù lớn nhất giữa hắn và nàng là mối thù gia tộc, nhưng xem ra hắn cũng không kém phần quan trọng mối thù thứ ba kia...
Cũng chỉ nghĩ đến vậy, nàng không mấy quan tâm đến thực hư nội dung mối thù của Bạch Hương...
Cái nàng bây giờ nên nghĩ đến không phải Bạch Hương kia là ai, bởi lẽ dù có biết được nàng ta là ai, nàng đã đắc tội gì với người đó thì mối thù chồng chất của nàng và Luân đế này cũng không thể suy giảm. Nàng chỉ muốn quan tâm đến chuyện sống chết của phụ thân nàng...
Lẽ nào phụ thân nàng thực sự còn sống?
Đầu óc nàng hoàn toàn tập trung suy tính đến chuyện của phụ thân...
...
...
Chuyện Bạch Hương mà hắn đã nhắc ra trước mặt ả không thu được kết quả nào...
Một kẻ không muốn bận tâm, một kẻ lại luôn để chuyện đó có vị trí vô cùng quan trọng trong lòng, tư tưởng của nàng và Dương Tử Luân không tránh khỏi có sự sai khác đối lập nhau như thế.
Trong mắt hắn, sự im lặng của nàng không khác gì một sự trơ trẽn thừa nhận. Ả không hề chối việc mình đã hãm hại nhiều người mà Bạch Hương là một trong số đó. Ả quả nhiên là một con rắn độc...
Tuy nhiên rắn độc cũng có đồng loại, cũng có phụ tử, hắn không tin là ả có thể vô tâm bỏ qua chuyện của phụ thân ả...

Hắn buông tay khỏi gương mặt nhỏ nhắn vẫn đang in hằn lên dấu vết của cái bạt tai, trong khoảnh khắc hắn tự trầm ngâm cân nhắc tính toán...
Với biểu đạt ban nãy của ả, hắn cam chắc chính ả cũng không biết được sự tồn tại của Hàn Trữ Doanh trước đó, càng không biết được chuyện lão ta có thể đang giả điên...
Thực hư về những bí mật đó, nhất định phải tìm cách khiến cho Hàn Trữ Doanh tỉnh lại hoặc lòi ra đuôi cáo.
...
...
Thượng cung Lý Anh Thư mang thuốc sắc trở về, trong lòng có một cảm giác không ổn, đi đến hành lang thì thấy mấy cung nữ thút thít khóc, hỏi đến mới biết hoàng đế ngự giá đến đây, vì Tiểu Bình làm sai chuyện gì mà đem nàng ra chém đầu ...
Lý thượng cung có phần hoảng loạn, song cũng quyết định bước vào căn phòng, nàng không dám chắc Luân đế có xử tội cả nàng không, hi vọng hoàng đế còn nương tình việc nàng là em gái của đương kim thừa tướng đương triều Lý Ân, một trong những cốt lõi của triều điều bấy giờ.
Lý Anh Thư thấy thánh thượng ở trong, nghiêm chỉnh quỳ xuống khấu đầu thỉnh an, trong lòng thấp thỏm lo sợ.
Có lẽ Tiểu Bình đã đoản mệnh vì chuyện gì đó xảy ra giữa Hàn thái hậu này và Luân đế...
Dương Tử Luân quay ra phía Lý thượng cung, gương mặt nghiêm khắc, biểu cảm khó định đoạt mà nói:
- Ngươi hẳn cũng đã biết tội của mình?
- Bẩm bệ hạ... - Lý Anh Thư cũng sắp toát mồ hôi lạnh - Nô tỳ biết tội...
- Ngươi biết rõ quy định của ta nghiêm khắc như thế nào?
- Nô tỳ hiểu, xin bệ hạ trách phạt... - Lý thượng cung dập đầu xuống nền nhà.
Nàng biết lần này mình đã thực sơ suất, việc Luân đế giao cho chính nàng làm thì nàng không nên tin tưởng ủy thác cho người khác, lần này nàng không thoát khỏi trừng phạt.
Chỉ hi vọng Luân đế này dù lãnh khốc vô tình cũng sẽ buông tha cho nàng một con đường sống, nể tình ca ca của nàng.
Luân đế không thái độ ban xuống phán quyết:
- Nể tình ngươi tận tâm phục vụ vì hậu cung, nể mặt thừa tướng ca ca của ngươi, hôm nay giữ lại sinh mạng nhưng cũng phải trừng phạt để ngươi ghi nhớ và giáo huấn kẻ bề dưới, ngươi hãy tự mình lấy một ngón tay !
Lý Anh Thư sợ hãi dâng tràn, tuy nàng đã chuẩn bị tinh thần nhưng cũng không nghĩ đến Luân đế lại dùng hình phạt này mà không phải phạt đánh hay quỳ trên bàn chông...
Lời thánh thượng đã ban ra, nàng không thể không tuân mệnh. Bối rối một hồi, Lý thượng cung hít thở sâu, lễ độ tiếp nhận thánh ý:


- Nô tỳ xin phép lui đi nhận phạt!
Hắn vẩy bàn tay tỏ ý cho nàng lui đi đồng thời thêm lời dặn dò, biểu cảm có chút ít nhân từ hơn :
- Làm xong thì đến thái y viện trị thương, sau đó cho người gọi ca ca của ngươi nhập cung... Ta hi vọng từ nay về sau không bao giờ phải khiển trách ngươi nữa.
- Nô tỳ tuân mệnh! - Lý Anh Thư cảm thấy có phần nào nhẹ nhõm hơn, tuy nhiên trong lòng vẫn thầm bất mãn.
Vì cái gì nàng lại phải chịu phạt như vậy? Có lẽ là do oan nghiệt giữa hoàng đế và Hàn thái hậu kia. Chắc hẳn nàng ta đã tìm cách tự sát, kết quả là Tiểu Bình vì không trông chừng được nàng ta mà chịu tội... Hàn thái hậu ngày trước ngồi trên ngôi cao làm mưa làm gió, đến nay trở về hoàng cung lại gây sóng gió tai vạ...
Luân đế trước giờ không đến nỗi nhẫn tâm như vậy, đối với thượng cung nàng vẫn còn một phần nể tình, hôm nay lại không khoan nhượng ban phạt, lý do ắt là bắt nguồn từ Hàn Mai thái hậu kia.
Trong lòng Lý Anh Thư tự sinh ra một thứ ác cảm với Hàn Mai.
Bóng dáng Lý thượng cung vừa đi khỏi, gương mặt Dương Tử Luân tinh tế đổi sắc. Hắn đoán rằng Lý Anh Thư từ nay sẽ có một phần thù ý với Hàn Mai, việc trông coi ả sẽ cẩn trọng hơn đồng thời cũng sẽ gây cho ả không ít khó dễ.
Hàn Mai, ả cứ thử cảm giác dày vò thêm một chút đi!
Nhưng thế này có là gì, cái quan trọng là trò chơi hắn sắp bày ra...
Ngự thư phòng của hoàng đế.
Lúc này từ phía cửa bước vào có một bóng nam tử chừng ba mươi tuổi mặc nhất phẩm quan phục, hắn chính là đương kim thừa tướng Lý Ân.
Lý Ân người cao gầy, nom nhìn giống như một gã bạch diện thư sinh, điểm đáng chú ý nhất trên con người hắn là cặp mắt dài vô cùng linh hoạt.
So với muội muội Lý Anh Thư, Lý Ân lại càng là kẻ khôn khéo biết suy tính, trong triều luôn giữ vị trí mưu sĩ. Trước đây trong thời Hàn gia bành trướng thế lực, hắn chỉ được giữ một chức Phó thừa biện Bộ Lễ nhỏ bé, tài năng không những không được trọng dụng mà với Hàn gia còn suýt trở thành chướng vật, nếu không phải hắn tinh vi biết giữ mình thì ngày nay đâu còn đứng được ở nơi đây...
Căn bản ba đời nhà họ Lý vốn có lời thề trung quân ái quốc, chỉ một lòng dốc sức hầu hạ hoàng đế họ Dương, cho nên hắn với Hàn gia vốn không chung lý tưởng, lại càng không thể đi chung đường. Cha Lý Ân cũng coi như bị Hàn gia hạ bệ trên triều chính, phải ôm hận cáo lão về quê rồi sinh bệnh mà chết, Lý Ân với người họ Hàn cũng có không ít địch ý.
Trong cuộc bạo loạn soán ngôi mấy năm trước, Lý Ân cũng có một phần công lao khi bí mật trợ giúp Luân vương vào thành.
Từ ngày Luân đế lên ngôi, Lý Ân như hổ thả về rừng, cá lớn được vẫy vùng trong nước, nhanh chóng thăng tiến lên chức thừa tướng. Bản thân hắn và Luân đế cũng rất hợp nhau trong tư tưởng chính trị và đối sách điều hành đất nước, điều này càng khiến hắn một lòng muốn phò tá Dương Tử Luân.
Lý Ân là người hiểu rõ hơn ai hết, trong số những nam tử họ Dương bấy giờ, Dương Tử Luân là người thích hợp nhất để làm hoàng đế.
...
Hôm nay thừa tướng hắn nghe tin muội muội của mình phải chặt một ngón tay chịu phạt, trước đó cũng nghe tin Hàn gia Hàn Thái hậu bị Luân đế mang về cung.
Máu mủ ruột già ai cũng thương xót, nhưng đã là bậc thần tử, đế vương dù muốn lấy mạng muội muội hắn thì hắn cũng không có tư cách bất mãn chống đối...
Hơn nữa chính hắn cũng chưa hiểu rõ ràng sự tình, càng không biết Luân đế hôm nay gọi hắn nhập cung vì chuyện gì...
...
...
Bước đến trước mặt thánh thượng, Lý Ân quỳ xuống nghiêm trang thi lễ:
- Vi thần Lý Ân tham kiến bệ hạ!
- Miễn lễ!
Dương Tử Luân quan sát biểu cảm của Lý Ân trong thoáng chốc, hắn muốn biết liệu việc muội muội bị xử tội có ảnh hưởng mấy đến lòng trung thành của Thừa tướng này... Từ chuyện của Đường Thuận, hắn càng cảm thấy thật khó tin tưởng thuộc hạ của mình nữa.
Việc xử hình phạt đó với Lý Anh Thư cũng có một phần dụng ý kiểm chứng lòng trung thành của Lý Ân, chính xác là hắn muốn mượn việc đó để thực hiện nhiều mục đích khác nhau...
- Khanh đã thăm hỏi muội muội của mình chứ? - Dương Tử Luân cất lời hỏi thăm.
- Tạ ơn bệ hạ còn nương tình, muội muội phạm tội được ban phạt như vậy còn là nhân nhượng cho nàng, thương tích cũng chẳng có gì đáng ngại... - Lý Ân chừng mực nói.
- Có được hai huynh muội các ngươi, một kẻ giúp đỡ ta trên triều đình, một kẻ giúp đỡ ta nơi hậu cung thực đúng là phúc khí của ta, nhất định sau này ta sẽ không bạc đãi các người... - Luân đế mỉm cười tỏ ra thành ý nói.
- Bệ hạ, đó là bổn phận của huynh muội vi thần...
- Tốt lắm, ta tin tưởng khanh! - Hắn hướng ra phía sau phân phó cho thái giám - Mau mang ghế ngồi cho thừa tướng!
...
Lý Ân sau khi an tọa, trong đầu cũng có thấp thoáng một chút suy nghĩ hiếu kì, chuyện hắn hiếu kì nhất chính là việc Hàn gia thái hậu bị bắt trở về cung và dụng ý tiếp theo của thánh thượng.
Bọn thái giám cung nữ sau đó đều phải lui ra xa, trong phòng chỉ còn lại Luân đế cùng Lý Ân bí mật bàn bạc một số việc gì đó...
...
...
Gian phòng dành cho cung nữ phía sau Chiêu Dương cung.
Sau chuyện của Tiểu Bình, bọn cung nữ nô bộc ở đây ai cũng dè chừng, lúc nào cũng có sẵn hai, ba cung nữ đứng trông coi nàng.
Hàn Mai cảm thấy nực cười, trước đây nàng là hoàng thái hậu, cũng có bọn nô tỳ chầu chực hầu hạ như vậy, còn bây giờ lại là giám sát...
Có vị Lý thượng cung nào đó, dường như là người hôm qua bị Dương Tử Luân xử chặt ngón tay thường xuyên ghé qua nhìn nàng, nàng ta không nói gì nhiều, mỗi lần chỉ sai bảo bọn cung nữ bưng thuốc, nước uống cho nàng ra sao... Qua ngữ điệu lạnh lùng của nàng ta, Hàn Mai cảm thấy không có mấy phần thiện cảm.
Bỏ qua bọn cung nữ đó, cõi lòng nàng còn đang nóng như lửa đốt...
Luân đế hắn muốn duy trì lại sinh mệnh của nàng? Nàng không hiểu mấy dụng ý của hắn, nhưng nếu hắn không giết nàng ngay thì chắc hẳn sẽ còn tiếp tục dày vò và lợi dụng vào một mục đích khác.
Mà mục đích đó hẳn là có liên quan đến phụ thân của nàng.
Dùng an nguy của phụ thân uy hiếp nàng, hắn cũng có thể làm ngược lại, lấy tính mạng nàng uy hiếp phụ thân. Tiếc là nàng không hề nắm được một thông tin nào về tình trạng của phụ thân hiện giờ.
Người đang ở đâu? Bị giam hãm hay đang lẩn trốn? Người liệu có dự trù kế hoạch gì?
Nếu nàng tự sát được thì có lẽ phụ thân sẽ bớt được một gánh nặng uy hiếp từ hắn, nhưng cái nàng lo sợ là tự sát không thành, không chết ngay được, lúc đó kẻ độc ác biến thái như Luân đế sẽ lấy việc hành hạ phụ thân để thị uy nàng...
Chính nàng cũng đang mông lung, chính nàng cũng không hiểu được rốt cuộc hắn đang suy tính điều gì...
Nàng bị giam cầm, nàng bị cướp đi đôi mắt, những điều đó đang là trở ngại lớn cho nàng...
...
...
Tối hôm đó có một thái giám mang thánh chỉ tới.
- Thánh chỉ tới, truyền Hàn Mai tiếp chỉ!
Đám cung nữ nghe thấy thánh chỉ liền vội quỳ rạp xuống đất, thái giám liếc qua nhìn thấy tình trạng nàng mù lòa, tàn tạ, có chút ít chần chừ rồi nói:
- Hàn Mai quỳ xuống tiếp chỉ!
Một cung nữ nhanh nhẹn đứng dậy, muốn cưỡng ép nàng xuống giường quỳ gối. Hàn Mai cười lạnh trong lòng, chính vì toàn thân nàng đầy những vết thương mà không có sức phản kháng.
"Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết: Hàn thị không giữ được phẩm giá tiết hạnh, thân là phi tử của Tiên đế nhưng không biết an phận thủ thường, cấu kết cùng Hàn gia mắc trọng tội, nay phế mọi danh vị, tước bỏ danh phận quý tộc, đày xuống hàng nô lệ. Khâm thử."
- Hàn Mai tiếp chỉ! - Giọng thái giám ẻo lả có phần khinh miệt, không đợi nàng phản ứng, dúi thánh chỉ vào tay nàng coi như đã hoàn thành nhiệm vụ.
Hàn thái hậu cao quý ngày nào bây giờ bị phế bỏ, còn bị đẩy xuống hàng nô lệ, thân phận thấp kém nhất trong thiên hạ, so với một tên nô tài trong cung dĩ nhiên cũng không với tới được, bọn chúng làm sao có thể còn chút nể nang gì nàng.
Hơn nữa khắp hoàng cung không ai là không biết, Hàn Mai chính là kẻ mà hoàng đế căm hận đến thấu xương, hoàng đế lại chính là ông trời, kẻ nào dám trái ý?
Hậu đế không dùng ấn triện phế bỏ chính thất của Tiên đế, việc này dù không từng xảy ra thì sao chứ? Lẽ đời kẻ thắng sẽ làm vua, kẻ thua chỉ có thể làm tội đồ phản nghịch...



Thử đọc