Hàn Mai - Chương 04 - ThíchTruyện.VN


Hàn Mai - Chương 04

Tác giả: Yêu Tinh Gấu Mèo

Đánh dấu

Nàng lại khẽ xoay người nằm xuống.
Chứng kiến một người con gái trong đau đớn hiểm nguy vẫn cố tỏ ra kiên cường, thậm chí vẫn toát ra khí chất cao quý, Đường Thuận lại càng thấy hoang mang. Gã chưa bao giờ gặp một người con gái kì lạ và phức tạp như vậy.
Gã rất muốn hỏi nàng xem liệu trước đây ân oán của nàng với Luân đế sâu nặng đến mức nào? Nàng đã làm gì Bạch Hương cô nương để Luân đế căm hận như vậy?
Nữ nhi chốn thâm cung vốn đã chẳng giản đơn, huống hồ nàng từng là người phụ nữ nắm quyền cao nhất thiên hạ.
...
...
Nàng nằm yên bất động, dải băng che ngang mắt kia khiến người ta không rõ là nàng đã thiếp đi hay còn tỉnh? Nhìn vào dải băng đó, Đường Thuận vẫn còn cảm giác day dứt trong lòng, gã trước giờ chưa từng động thủ với nữ nhi chứ đừng nói là một nữ nhi có vẻ ngoài thánh thiện xinh đẹp như vậy.
Nhưng dẫu sao gã vẫn là thuộc hạ trung thành của Luân đế.
- Cô nương có muốn uống nước hay dùng một chút thức ăn không? - Hắn bước đến gần một chút, nhỏ giọng hỏi.
Yên lặng một hồi không có tiếng đáp, suýt nữa Đường Thuận đã tưởng nàng không còn thức... Gã vừa định bước ra ngoài thì có thanh âm lạnh lùng mang theo phần chế giễu vang lên:



- Vị đại ca này, để ta nói cho ngươi nghe...- Hàn Mai không vội vàng, thản nhiên mà nói - Tuy ta đã rời khỏi hoàng cung mấy năm, nhưng có một điều ta tin chắc là quy tắc bất hủ nơi đó, đó là kẻ bề tôi tốt nhất nên hoàn toàn phụng theo ý của chủ nhân, người trong cung nếu không muốn liên lụy đến mình thì hãy tránh quan tâm những việc bao đồng. Chủ tử của ngươi muốn giết ta, ngươi càng không cần đối tốt với ta...
Nói xong, trên môi nàng còn giữ một nụ cười nhạt, chính nàng cũng đang chế giễu bản thân mình.
Vừa rồi nàng đã nhớ ra, đã hình dung lại được cuộc sống trước kia của mình...
Người trong cung cũng như một thứ con rối, kể cả kẻ được ngồi trên ngôi cao nhất cũng không có nghĩa là sẽ luôn làm chủ được bản thân...
Nàng đã hiểu... quãng thời gian mà nàng muốn quên đi, thực sự không thể xóa được...
Cuộc sống mà nàng mong muốn... có lẽ sẽ trở thành một kí ức hư vô. Lam Mặc đã nói, nếu đến mùa xuân mà y không trở về thì có nghĩa là y đã chết...
Vì nàng không muốn tin, vì nàng có quá nhiều nghi ngờ... nhưng mặc kệ là chuyện gì đã xảy ra, nàng chỉ biết ... mỗi lúc lại càng xa cách hơn.
Người đó sống hay đã chết, người đó còn muốn để nàng ở bên? Bây giờ thực sự nàng không còn đáp án. Cho nên nàng mới hi vọng hàm hồ rằng, khi nàng chết đi, linh hồn vẫn sẽ có cơ hội gặp lại người đó.
Sống cả cuộc đời gần như vô nghĩa, thời gian nàng được sống với chính bản thân mình có lẽ chỉ có những ngày tháng ngắn ngủi khi mẫu thân còn khỏe mạnh, khi nàng còn được ở bên người cùng với quãng thời gian đã trải qua nơi Trúc Lâm ấy...
...
Trước thái độ này của nàng, Đường Thuận thực sự lúng túng không biết làm sao. Có lẽ nàng vốn đầy tự tôn, không muốn nhận sự thương hại của kẻ khác hoặc là nàng cũng không muốn người vô tội liên lụy vào mình...
Tuy là lệnh của Luân đế, nhưng chính gã đã xuống tay, bây giờ trong lòng gã phần hối lỗi càng rõ.
- Cô nương nghỉ ngơi, lát nữa thuốc và cháo sẽ được mang tới...
- Không cần, ta muốn yên tĩnh... - Giọng nàng trầm nhẹ đáp lại, âm sắc có chút khách khí - Dù sao cũng đa tạ ngươi đã chiếu cố.
Đường Thuận đầy khó xử đành bước ra ngoài.

Trong phòng chỉ còn lại Hàn Mai, nàng khẽ cười khổ. Đối với người tốt với mình cần phải biết nói lời cảm tạ, đây cũng là một đạo lý Lam Mặc nhắc nhở nàng.
Không phải nàng không biết đạo lý cơ bản này mà là trước đó nàng chưa hề cảm thấy có người đối xử tốt để nàng mang ơn...
...
...
Chỉ còn lại một mình, mỗi giây phút trôi qua nàng cảm thấy bóng tối thật đáng sợ...
Nàng bề ngoài dù cố gắng mạnh mẽ nhưng trong tâm lại cảm thấy yếu đuối nhỏ nhoi, cũng như quãng thời gian ngồi trên ngôi cao đó, nàng đã cố đeo một chiếc mặt nạ cứng nhắc, nếu chiếc mặt nạ đó vỡ nát, mọi yếu mềm hèn nhát của nàng sẽ không còn lá chắn bảo vệ...
Khi ở cùng Lam Mặc, không có lớp mặt nạ nào cả, và nàng cũng không phải gồng mình để bảo vệ sự hèn yếu.
Trước mặt y, dù nàng có thể thua thiệt, yếu kém đủ đường, căn bản là y vẫn thường không so đo...
Đạo gia y đã nói: " Yếu kém phải cố gắng!"...
Nhưng...
Gã đạo nhân kì quái đó đã rời xa khỏi nàng rồi...
Kiếp sống đau khổ này, tốt hơn hết kết thúc càng sớm càng tốt để kí ức đẹp đẽ về y trở thành thứ đáng quý, đáng trân trọng nhất của một đời. Chí ít cũng đã có những ngày tháng đó...
...
...
Ngay ngày hôm sau nàng lại bị đưa về kinh thành. Lần này nàng bị trói hai tay ra sau và đặt lên mình ngựa, ngựa được kéo theo đoàn người ngựa của Luân đế. Đường Thuận vẫn nhận được nhiệm vụ trông chừng nàng.
Nàng không biết và không nghĩ tới việc Dương Tử Luân hắn liệu có quay đầu lại xem chừng nàng hay không. Trước mắt nàng chỉ có một màu đen tối, dải băng vẫn quấn trên mắt...
Người không có mắt không thể bận tâm đến nhiều việc, quãng đường về kinh thành cảnh quan trông ra sao, trời sáng hay đã tối... đối với nàng thực vô nghĩa.
Sớm nay tiết trời se se lạnh, địa bàn nơi này so với kinh thành vẫn còn khá xa, càng đi về kinh thành thời tiết có lẽ sẽ càng lạnh hơn.
Nơi này dù đã vào tiết xuân được mấy ngày nhưng có lẽ ở chốn kinh thành vẫn còn lạnh và có tuyết.
Chính vì Đường Thuận phải trông chừng nàng nên gã thường xuyên đảo mắt qua phía nàng. Gã cũng không hiểu sao mình mỗi lúc lại càng có nhiều sự quan tâm đến nữ tội nhân này...


Hàn Mai chỉ mặc một thân áo mỏng, vẫn là bộ y phục trắng đó. Có điều mấy ngày trải qua khổ cực, thân áo đã lấm bụi sờn rách, màu trắng đã không còn tinh khiết.
Dáng nàng mỏng manh ngồi trên ngựa, tưởng như nếu gió lớn nổi lên nàng cũng có thể dễ dàng bị cuốn đi. Mấy ngày hôm nay nàng thực sự gầy yếu, làn da trắng có chút tái xám vì suy nhược và mất máu. Mái tóc nàng không được chải chuốt, xõa tung ôm lấy bờ vai nhỏ. Thỉnh thoảng thấy nàng khẽ run lên vì mưa lạnh...
Nhưng điều khiến người ta thương tâm nhất là trên gương mặt nhợt nhạt ấy quấn ngang một dải băng trắng, một chút máu thấm ra ngoài đã khô lại.
Đường Thuận để ý nàng từ lúc lên đường không còn bất cứ chống cự, cũng không mở lời nói một câu. Bờ môi nhỏ nhắn luôn khép chặt giống như con người muốn khép lại trái tim...
Gã còn nhớ hình ảnh lúc nàng mới xuất hiện xinh đẹp mê người đến mức nào, nàng có một đôi mắt mỹ lệ vô song, man mác như sóng nước, vừa có vẻ ôn nhu lại vừa tinh tế.
Đôi mắt đó giờ đã không còn nữa, một tạo vật đẹp đẽ đã bị hủy đi...
Gã như thế nào có thể nuối tiếc cực hạn như vậy? Vì nàng quá đẹp, vì gã ái mộ đôi mắt đó, vì gã bị thu hút bởi sự tĩnh lặng phức tạp của nàng?
Gã là thuộc hạ trung thành của Luân đế mà lại dễ dàng bị nàng mê hoặc như vậy? Rõ ràng nàng là một tội nhân, gã hiểu rõ trước giờ Luân đế không vô cớ oán hận một ai, nhất định nàng phải có tội ác thì mới đáng chịu trừng phạt...
Hàn gia Hàn Thái hậu, điều tiếng của nàng đến giờ vẫn còn được người trong hậu cung bàn tán...
...
...
Luân đế chỉ muốn đi nhanh về kinh thành, hắn không muốn bận tâm đến bất cứ chuyện gì ngoài việc khiến người đàn bà này đền tội.
Người khác nhìn ả thấy thương cảm, hắn nhìn nàng lại thấy thống khoái. Ả đáng chịu sự giày vò như vậy, tất cả còn chưa sánh bằng những thống khổ mà ả đã gây ra cho hắn và Bạch Hương.
Nếu không phải trời đã tối thì hắn tuyệt đối sẽ không dừng lại. Vẫn như cũ, hắn muốn bao nguyên một khách điếm.
Ngựa vừa dừng lại, Đường Thuận bước xuống đi về phía nàng, gã vừa có ý định đỡ nàng xuống ngựa thì liền trông thấy gương mặt nàng đã càng tái, vẻ mệt mỏi cùng cực lộ rõ, thân hình yếu đuối dường như sắp chao đảo ngã xuống.
Gã không kịp làm bất cứ gì hơn ngoài việc nhanh tay vươn tới đỡ lấy nàng, để nàng rơi vào lòng mình.
Cơ thể Hàn Mai quá yếu đuối, nàng gần như không còn một chút sức lực, như một con búp bê vải ủ rũ bị ném ra ngoài sương gió đã thấm lạnh ...
Nhất thời gã ôm Hàn Mai trong tay như vậy, không hề để ý đến ánh mắt chủ nhân vừa lướt qua rồi dừng lại ở chỗ hai người.
Dương Tử Luân cảm thấy rất chướng mắt, giấu cơn giận bước vào khách điếm, phân phó cho thuộc hạ xong, hắn bèn ra lệnh cho Đường Thuận mang nàng xuống kho cũ.
Không dám trái ý chủ nhân, gã đành đem nàng xuống kho dưới. Cũng may kho của khách điếm này không đến nỗi ẩm thấp, gã tự tay quét dọn lại sạch sẽ, lấy những ván gỗ lớn ghép tạm lại thành một tấm phản rồi dùng chăn nệm mới trải lên.
...
...
Đường Thuận bố trí cho nàng xong xuôi bèn ra ngoài tìm một hiệu thuốc mua về vài thang thuốc dưỡng thương và thuốc bổ, còn không quên ghé qua tiệm y phục mua một vài bộ nữ phục. Gã cũng gần như không hiểu nổi những hành động ngày một liều của mình.
Gã tự nhủ mình không đời nào phản bội lại Luân đế nhưng chí ít gã cũng phải làm những việc này, dù là để trong lòng thanh thản hơn...
Chỉ có điều mà Đường Thuận không lường hết được đó là mỗi hành động của hắn đã đều lọt vào mắt quan sát của Dương Tử Luân.
Ả đàn bà nham hiểm này, không phải đang định từng bước câu dẫn thuộc hạ của hắn? Ả muốn tìm cách trốn thoát sao? Không đời nào!
*****
Câu nói này một lần nữa khiến nàng tổn thương...
Cũng giống như năm năm trước khiến nàng uất hận... Khiến nàng dùng mọi cách trừng phạt hắn.
Mẫu thân của nàng đúng là một kĩ nữ, nhưng người chính là tài nữ đệ nhất kinh đô, chỉ vì từ hôn một kẻ vương tôn công tử mà gia quyến cũng bị hắn hại cho thân bại danh liệt, khuynh gia bại sản, người vì muốn có ngân lượng cứu sống phụ mẫu mà phải bán thân vào chốn thanh lâu...
Phụ thân của nàng lúc đó tuy đã cưới một chính thất theo ý nguyện của gia tộc nhưng chỉ khi gặp được mẫu thân mới thực sự rung động... Mẫu thân cam tâm tình nguyện làm một tiểu thiếp ...
Thực sự lúc ban đầu mẫu thân cũng để ý đến phụ thân vì người xuất thân họ Hàn, thế lực đang ngày một bành trướng trong triều. Họ Hàn sớm đã trở thành hiểm họa của họ Dương. Mà kẻ hại gia đình mẫu thân chính là một vương gia họ Dương, Dương Tử Kiến. Ban đầu là muốn lợi dụng phụ thân nhưng sau đó mẫu thân cũng không ngờ chính mình lại đem lòng yêu phụ thân nàng sâu nặng.
Muốn đem vứt bỏ toan tính để ở bên người đó, nào ngờ một ngày phụ thân cũng phát hiện ra, hiểu lầm không cách nào hóa giải, hai người đều bị tổn thương.
Phụ thân không còn muốn nhìn thấy mẫu thân nàng...
Nhưng điều oan trái nực cười nhất phải là Dương Tử Luân kia lại chính là con của gã vương gia đã hãm hại mẫu thân nàng. Oán hận giữa nàng và hắn lẽ ra đã tích tụ từ đời trước, chỉ một dấu ấn nung trên trán xem ra còn quá nhân từ với hắn chăng?
Nếu không có phụ vương của hắn trong yến hội buông lời khích bác nói ra sự việc thì phụ thân có biết được việc mẫu thân từng muốn lợi dụng người?
Phụ thân nàng khi từ mặt mẫu thân đã nói vẫn sẽ giúp người đạt mục đích - hạ bệ Kiến vương, sau đó không ai nợ ai, ân đoạn nghĩa tuyệt!
Người trong nhà lại càng coi rẻ mẫu thân, nói mẫu thân dùng chiêu bài kĩ nữ dụ dỗ phụ thân để đạt mục đích...
Mẫu thân qua đời mấy năm, nàng nhập cung cũng đã tưởng không còn nghe thấy những lời đàm tiếu đó nữa... nào ngờ một ngày Dương Tử Luân cũng giống như phụ thân hắn xuất hiện, một lần nữa nói những lời động đến nỗi đau của nàng...
...
...
Dương Tử Luân lúc này mãn nguyện đắc ý quan sát Hàn Mai. Nàng không nói lên được một câu, đôi môi mím chặt, ngay cả những đầu móng tay cũng tự cắm sâu vào lòng bàn tay đến mức rỉ máu.
Trước kia ả ngồi trên ngôi cao, được sự chống lưng của Hàn gia nên mới có cơ hội nhục nhã hắn, bây giờ ả thân tàn ma dại, cô độc hèn mọn, chỉ có thể cắn răng nuốt uất hận mà không có cách nào phản kháng... Điều này làm hắn thực sự thống khoái.
Nhưng chưa đủ, vẫn chưa đủ. Tội ác của ả cũng chính là tội ác của Hàn gia, cộng với mối thù của Bạch Hương... chút ít nhục nhã này chưa hề cân xứng.
Hắn trên thế thắng tiếp tục dùng lời lẽ cười nhạo nàng:
- Hàn Mai, quả nhiên dòng máu kĩ nữ vô liêm xỉ hòa trộn với dòng máu dã tâm thủ đoạn của Hàn gia mới tạo nên được kẻ nham hiểm ti tiện như ngươi! Chỉ có ngươi mới có thể gây ra những tội ác trời không dung thứ!
Nực cười! Nàng thấy nực cười còn nhiều hơn uất hận.
Nghĩ lại tất cả mọi việc cộng với câu nói vừa mới thốt ra của hắn khiến nàng bật cười theo hắn, nụ cười vừa mang theo thù oán lại vừa mang theo giễu cợt:
- Dương Tử Luân, dòng máu họ Dương của ngươi thì tốt lắm sao? - Giọng nàng đanh thép châm biếm.
Hắn lập tức chuyển biến cảm xúc, trong sự tức giận vẫn mang theo hận ý và sự khinh thường:
- Tốt, tốt đến mức nữ nhân họ Hàn các ngươi không tiếc bán rẻ bản thân mình như kĩ nữ để gả cho hoàng đế đến các bậc vương tôn công tử không phải sao? Muốn từng bước đoạt quyền lực rồi cướp ngôi bằng thủ đoạn rẻ mạt đó sao?
Phải, đó là một trong những mưu đồ của họ Hàn, vì muốn có đại nghiệp, tiền bối trong tộc cũng đã dùng không ít thủ đoạn, kể cả hi sinh nữ nhi...
Chính bản thân Hàn Mai cũng là một quân cờ ưu tú nhất...
Hàn gia dù có thâm độc nhưng Dương tộc cũng không phải kẻ đường hoàng...
- Ngươi nên hận hoàng tộc của ngươi tham luyến nữ sắc, mấy triều hoàng đế đã dung tục, hoang dâm vô độ, không có họ Hàn, triều đại của các người cũng không tồn tại được lâu... - Hàn Mai cười lạnh đáp lại.
Khẩu khí của ả vẫn ngoan độc như trước, không hổ danh Hàn thái hậu. Dương Tử Luân cảm thấy xen lẫn trong phẫn nộ vẫn có một phần hưởng thụ giống như đang giao đấu với một kẻ thù khó lường.
- Ta nghe nói tiên đế - hoàng bá của ta mới lập ngươi làm hậu được một tháng đã băng hà, mặc dù tính tình người cũng phóng khoáng yêu thích nữ sắc nhưng cũng không đến mức chỉ một tháng đã hao tổn long thể như vậy... - Hắn bỗng lấy tay bóp chặt lấy cằm nàng, nâng lên đối diện với mình - Ngươi đã làm như thế nào vậy, có phải nữ nhân họ Hàn đã dạy ngươi hay chỉ có mẫu thân ngươi, kẻ trực tiếp xuất thân thanh lâu mới dạy ngươi được nhiều tuyệt kĩ hoan ái như vậy?
Nỗi oán hận của nàng một lần nữa dâng trào, dựa theo hơi thở của hắn, nàng cảm giác được khoảng cách giữa mình và đối phương, dồn nén căm phẫn qua một cái tát.
Dương Tử Luân không hề ngờ được ả mù này có thể tát mình, hắn di chuyển tay xuống dùng lực mạnh bóp chặt cổ nàng.
- Được lắm, tiện nhân! - Hắn nghiến răng, lực ở tay không hề giảm khiến cho nàng nháy mắt ngạt thở, mặt mũi tái nhợt.
Vừa lúc ấy Đường Thuận bưng thuốc và cháo đã hâm nóng bước vào, chứng kiến một màn như vậy, gã không khỏi giật mình đánh rơi khay đựng, hấp tấp lao vào trước mặt Luân đế mà cầu khẩn:
- Bệ hạ, xin hãy dừng tay!
- Đường Thuận, ngươi đã muốn phản lại ta rồi sao? Bây giờ ta muốn giết ả, ngươi lại muốn can ngăn?
Đường Thuận hai mắt hỗn loạn, theo lý mà nói gã không có quyền ngăn cản chủ nhân, nhưng gã thực sự không đành lòng nhìn.
- Sao? Ngươi đã bị ả câu dẫn? - Tử Luân ánh mắt sắc lạnh nhìn về phía gã.
Gã như bị đánh một đòn chí mạng. Lẽ nào vì chuyện này Luân đế mới tức giận muốn giết nàng? Nàng không hề có ý câu dẫn gã, nàng còn không muốn nhận sự giúp đỡ từ gã, chỉ là hắn tự bị hấp dẫn bởi người con gái này nên mới làm ra những chuyện như vậy.
- Bệ hạ, thần có tội! Tất cả là do thần nhiều chuyện, không phải lỗi của nàng!
Tử Luân cười vang ghê rợn, chớp mắt bỗng buông tay đang siết cổ Hàn Mai ra. Thân hình nàng yếu ớt đổ xuống, ho khan sặc sụa.
- Hàn thị, ta thực khâm phục sự điêu luyện và xảo quyệt của ngươi!
Hắn bỗng thay đổi biểu cảm khiến cho Đường Thuận lại càng cảm thấy đáng sợ hơn. Gã chưa kịp nói gì thì đã thấy Luân đế túm vai trái bị thương của nàng kéo lên, Hàn Mai chỉ biết nhăn mặt chống đỡ. Một tay hắn túm tóc nàng ngửa ra sau, hướng về Đường Thuận mà nói:
- Đường Thuận, trả lời ta, ả rất đẹp phải không?
Đường Thuận kinh hoàng không thể đáp lại, gã hoàn toàn không hiểu dụng ý của chủ nhân. Sự chần chừ của gã không thể làm trì hoãn mục đích của Dương Tử Luân. Trước sự ngỡ ngàng của Đường Thuận và nàng, hắn dùng tay nhanh chóng xé toạc ngoại y của nàng.
Đối với Hàn Mai đây chính là một sự kinh thiên động địa, sau khi hoàn hồn lập tức giẫy dụa tìm cách che lấy thân mình, hét lớn xỉ vả:
- Đê tiện! Ngươi muốn làm gì? - Nàng muốn đưa hai tay bao bọc lấy thân hình trắng mịn như tuyết nhưng nhanh chóng bị hắn dùng tay kia khống chế hai cánh tay của nàng ra đằng sau.
Bộ ngực đầy đặn của nàng vì tức giận mà càng phập phồng, ẩn hiện sau lớp yếm lụa mong manh, diễm lệ khiêu khích mê người. Đường Thuận đã không thể nhìn, gã vội nhắm mắt, quay đầu đi chỗ khác.
Tử Luân cười tà mị, hơi thở nóng bỏng cố ý phả bên chiếc cổ thanh mảnh nõn nà, ánh mắt thấp thoáng sự nghiêm khắc di chuyển về phía thuộc hạ của mình.
- Trả lời ta, có phải ngươi đã bị mê hoặc? Ả không chỉ có gương mặt này mà còn có một thân hình khiêu gợi cùng với tuyệt kỹ câu dẫn của kĩ nữ? Những thứ này đã khiến ngươi phản bội ta?
Hàn Mai cảm thấy nhục nhã bất lực, nàng hối hận năm xưa không nhẫn tâm một chút mà giết hắn. Kẻ này còn muốn hạ nhục nàng trước vị đại ca kia...
Chưa bao giờ Đường Thuận cảm thấy bất lực đến như vậy, tất cả là do gã tự ý làm khiến cho nàng chịu oan khuất, chỉ có một cách mới khiến Luân đế buông tha cho nàng...
Đường Thuận rút con dao phòng thân bên hông, một lời kiên quyết hướng về Tử Luân mà nói:
- Bệ hạ, thần tự ý làm sai, thần xin lấy mạng ra chịu tội với người, xin người hãy buông tha cho nàng!
Nói rồi gã không một giây nao núng, hướng mũi dao về phía ngực mình đâm tới.
Dương Tử Luân một phen kinh ngạc, vội vã đẩy Hàn Mai xuống, trong chớp mắt dùng ám khí với tốc độ kinh hồn bạt vía ghim trúng tay Đường Thuận, vừa may lưỡi dao chỉ mới cắm vào người gã sâu chừng một đốt ngón tay.
Hàn Mai vội vàng quờ quạng túm lấy tấm chăn che đậy thân mình, nàng như cảm nhận được sự việc trước mắt, tức giận khinh bỉ nói lớn:
- Dồn ép thuộc hạ của mình vào đường cùng như vậy, ngươi thực sự không phải con người!
- Chính ngươi đã khiến hắn mê muội như vậy - Tử Luân hung hãn đáp lại - Còn việc nhẫn tâm dồn ép người khác vào đường cùng không phải mới là sở trường của ngươi sao?
Hắn đang nhớ đến những ngày tháng bị đày ra biên cương nhục nhã khổ cực, chính người đàn bà này muốn ép hắn vào chỗ chết.
Hắn mang theo nghiêm khắc trong lời nói mà ra quay ra phía Đường Thuận ra lệnh:
- Lập tức đi chữa thương của ngươi, sau này ngươi không được phép tiếp xúc với ả, ta không muốn nhìn thấy sự phản bội nào từ ngươi nữa!
Dương Tử Luân nhanh chóng xoay người rời đi.
Đường Thuận biết hôm nay Luân đế tha cho nàng nhưng cái chết của nàng khi về đến kinh thành vẫn là không thể tránh khỏi!



Thử đọc