Hai Lần Gặp Gỡ - Chương 21

Tác giả: Đinh Mặc

Phòng thí nghiệm cấp quốc gia, là nơi có nguồn điện riêng, tôi đã từng thực tập ở nơi này. Đã gần mười một giờ đêm, phòng thí nghiệm không có người trực, máy móc tự động vận hành. Đối với từng dụng cụ thí nghiệm hay công năng của chúng, tôi đều rất quen thuộc. Bởi vì tôi đã từng có hơn hai năm làm việc ở đây.
Đột nhiên tôi nhớ tới hkd, tận chân trời nào đó, anh có biết thời khắc này tôi đang hãm thân ngục tù, mệnh ở sớm tối?
Tôi nói: "Nguồn điện ở cạnh đó." Rồi chỉ vào một cổ máy thực nghiệm rất lớn cách đó không xa. Đó là thiết bị tạo gió. Thiết bị tạo gió thông thường dùng để sản sinh sức gió, phục vụ công tác đo khả năng chống chấn động của các mô hình kiến trúc.
Mà thiết bị tạo gió này, cả nước chỉ có một cỗ duy nhất, nhập từ Đan Mạch, có thể sản sinh gió lốc quy mô nhỏ, phá hủy bất cứ vật thể nào, dù kiên cố đến đâu, và nói chưa từng thất bại. Đương nhiên, đây chỉ là nhiệm vụ mang tính hủy diệt của thiết bị này.
"Từ từ! Liệu đây có phải một âm mưu không?" A Dân không yên tâm nhìn ống thông gió. Anh ta chưa từng nhìn thấy ống tạo gió của thời đại này. Hơn nữa, nếu không phải dân chuyên nghiệp sẽ không thể hiểu biết công dụng của thiết bị này.
"Tôi đang đứng đây với mấy người, nếu có gì bất lợi thì Gi*t tôi đi là được rồi." Tôi thản nhiên. A Dân hơi do dự, nhưng nghe tiếng ՐêՈ Րỉ thống khổ của A Khố, anh ta cắn răng hạ quyết tâm, đặt cô lên bàn thực nghiệm dưới thiết bị.
Tôi bước tới, mở nguồn điện của thiết bị rồi đưa đầu dây nối ngoài cho A Dân: "Nạp điện cho cô ấy đi."
Ống sinh gió bắt đầu vận hành, phát sinh âm thanh ù ù. A Khố mừng rỡ, hai mắt rốt cuộc mở ra, sáng ngời khiên A Dân A Ngõa cũng yên tâm. Tôi lui lại bên cạnh A Ngõa.
Nhưng tình cảnh chỉ duy trì được chừng năm phút, ánh mắt A Khố dần dần tối lại, thiết bị cũng chuyển động chậm dần.
"Chuyện gì thế?" A Ngõa lo lắng.
"Có thể đường dây có vấn đề, để tôi xem xem!" Tôi đi ra bàn điều khiển phía sau thiết bị, lần này bọn họ không hề hoài nghi, chỉ lo lắng nhìn A Khố trên bàn.
Tôi lấy trong ngăn kéo một bình khí nén, đặt xuống bên dưới bàn thiết bị. Phía sau động cơ có một khe lõm, tuy không phải dành cho cái bình này nhưng đặt vào có thể giữ yên.
"Cô làm gì đó?" A Ngõa giữ chặt tay tôi lại.
"Thiết bị chưa đủ nhiên liệu." Tôi ngẩng đầu nhìn y, ánh mắt rất bình tĩnh.
Y buông tay, tôi mở lại van động cơ.
Lần này không có bất kì sự cố bào, thiết bị đã vận hành mười phút, A Khố thậm chí đã có thể giơ tay lên.
A Dân nghiêng người bên cạnh cô ta, gương mặt hơi gầy đã xuất hiện vẻ vui mừng.
"Cám ơn cô." A Khố hình như cũng vừa lòng.
"Ha ha." Tôi cười trừ.
"Cô và Sở Vong ở bên nhau thế nào?" A Ngõa hỏi, "Anh ta là người nhân tạo, tôi là người máy. Chúng tôi thật ra có thể được coi là đồng loại."
Tôi không hiểu.
"Anh ta có thể, tôi cũng có thể." Lời chưa dứt, môi y đã đặt lên môi tôi. Cảm giác lạnh lẽo từ môi truyền thẳng lên não. Lưỡi y vừa thận trọng vừa ngây ngô, từ từ dò tiến.
Tôi kinh hãi, dồn sưc đẩy y ra, y vẫn bất động. Tôi mín chặt môi, y có vẻ tức giận, bấm vào bên hông tôi một cái. Tôi bị đau, mở miệng, lưỡi y liền lợi dụng cơ hội tiến vào.
Tôi bối rối vô cùng nhưng không có cách nào thay đổi tình trạng lúc này. Thiết bị tạo gió vận chuyển càng lúc càng nhanh, âm thanh càng lúc càng lớn.
Vô số ý niệm lóe lên như tia chớp trong đầu tôi, dần dần hiện rõ ánh mắt yêu thương và những lời mơ hồ của Sở Vong ngày đó:
"... Máu của em nếu trộn lẫn với nước bọt sẽ tạo thành kịch độc..."
Mùi máu tanh tràn ngập khoan miệng tôi, tôi đưa lưỡi ra sức quấn lấy A Ngõa. Hàng mày kiếm của y hơi run rẩy, cánh tay ôm tôi càng siết chặt hơn. Hồi lâu, y rốt cuộc buông tôi ra, cả hai đều thở dốc vì nụ hôn cuồng nhiệt ấy.
Y nhướng mày, nở nụ cười bí hiểm, tay lại siết chặt hơn, đầu đặt lên vai tôi, trầm giọng: "Thảo nào Dịch tiểu thư đáp lại một người máy nhiệt tình đến thê, ra là muốn đầu độc tôi."
Tôi đờ người, y cười to nói: "Sở Vong quên nói cho cô biết sao? Ở năm 2026, còn có một người lợi hại ngang anh ta, đó là tôi! Độc này là trí mạng, nhưng nó vô hiệu với tôi."
Lòng tôi trầm xuống. Nhưng với A Ngõa, dường như âm mưu vừa rồi của tôi không hề tồn tại, vẫn dịu dàng nói: "Dịch tiểu thư, hãy để cho tôi yêu cô nhé?"
Tôi hoảng sợ, ngẩng phắt đầu nhìn y.
"Ở thời đại của chúng tôi, chưa từng có ai như cô, nhìn tôi bằng ánh mắt đau lòng và tiêc thương đến thế." Y cúi đầu cười, "Vậy nên, tôi muốn được yêu cô. Chờ giải phẫu cho cô xong, tôi định ở lại nơi này, thử cảm giác yêu một người. Vừa rồi lúc hôn cô," Y năm tay tôi, áp lên tấm иgự¢ bằng kim loại, "Ở đây, con chip của trái tim tôi, như được thứ gì đó lấp đầy."
"Để đáp lễ nụ hôn vừa rồi của cô... " Y mạnh mẽ siết lấy tôi trong vòng tay cường tráng, vùi đầu vào hõm vai tôi.
"Anh định làm gì?" Tôi kinh hãi, trên vai chọt có cảm giác đau đớn. Đang muốn giãy ra, y đã chủ động buông tôi.
Tôi cúi đầu nhìn trên vai đã có một dâu răng chói mắt. Cắn rất sâu, máu tươi đầm đìa.
"Đừng lo!" Y cười trầm lắng, "Nơi đó, tôi vừa lưu lại tín hiệu của mình. Tín hiệu của tôi, tín hiệu duy nhất."
Y vươn tay vuốt tóc tôi nhưng tôi không thể nhúc nhích tránh đi. A Ngõa tiếp tục giải thích: "Tôi đã đưa một phần con chip của mình cào cơ thể cô. Nó có thêt đáp lại tần số của phần còn lại trong đầu tôi. Chỉ cần tôi còn sống, dù cô đi tới bất cứ đâu trên thế giới, tôi cũng có thể tìm được... "
Trong phòng thí nghiệm, tiếng động cơ tạo gió chuyển độn quanh quẩn khắp không trung. Tôi ngẩng đầu, nhìn lên đồng hồ treo tường, kim dây đang chậm rãi di chuyển về phía số mười hai. Tôi nhẹ nhàng nhắm mắt, chậm rãi trả lời: "Chắc không cần nữa đâu... Bởi vì có thể anh sẽ muốn Gi*t tôi ngay bây giờ..."
Y ngẩn người, nhìn về phía A Khố và A Dân.
"Ầm!" Một tiếng nổ lớn vang lên, tất cả đều sửng sốt, nhìn bụi bay mù mịt trên động cơ.
"Có chuyện gì..." A Dân còn chưa nói hết câu.
Lại một tiếng nổ lớn hơn vang nữa, đinh tai nhức óc, lửa cuồn cuộn dâng lên từ động cơ, nháy mắt đã bao phủ toàn bộ bàn thực nghiệm. Toàn bộ phòng thí nghiệm trong tích tắc rung lên.
Sóng nhiệt ập về phía chúng tôi, đẩy tôi và A Ngõa bắn về phía sau năm, sáu mét, va vào tủ giấy tờ, sách báo và giấy tờ ào ào đổ xuống người chúng tôi.
Đau đớn khắp người, tôi cảm thấy như đang chìm vào hỏa lò, nhiệt độ xung quanh tăng vọt.
"૮ɦếƭ tiệt!" A Ngõa giãy giụa bò dậy, tập tễnh bò về phía bàn thực nghiệm.
Chẳng còn gì cả! Chẳng còn gì nữa!
Vụ nổ khủng khi*p ấy đã khiến toàn bộ bàn thực nghiệm tan thành mảnh vụn, kể cả A Khố và A Dân. Thân thể bọn họ đã nát tươm cùng bàn thực nghiệm và động cơ, những mảnh tàn vươn vãi khắp mặt đất.
A Ngõa quỳ trên mảnh phế tích, đưa lưng về phía tôi, cầm lên hai miếng kim loại không hề nhúc nhích.
Tôi làm được rồi, Triển Trãm, Huyễn tư...
Không ai hiểu rõ công năng của thiết bị tạo gió này hơn tôi. Dù là vật tạo thành từ nguyên tố kiên cố nhất cũng sẽ bị nó hủy diệt. Huống chi, tôi còn đặt thêm một bình khí nén ở bên cạnh động cơ. Khi động cơ chuyển động với tốc độ lớn nhất định sẽ sinh ra gió lốc, đồng thời cũng khiến nhiệt độ xung quanh tăng nhanh trong nháy mắt.
Vụ nổ vừa rồi, chình là do bình khí nén đó.
Vậy mà lúc này lòng tôi chẳng có một chút vui vẻ. Đây là lần đầu tôi hại người, hại ૮ɦếƭ người máy...
Tôi tự tay báo thù cho Triển Trãm, nhưng lại Gi*t ૮ɦếƭ hai người máy!
Tôi chầm chậm lui về phía sau, phía đó có một cánh cửa. Tuy không có nhiều hi vọng lắm...
A Ngõa quay phắt lại, một giây sau, đã đứng trước mặt tôi. Y vươn tay, Ϧóþ chặt cổ tôi, khiến tôi không thể động đậy.
"Cô dám..." Vành mắt y đỏ lên như lửa, ánh mắt không thể tin nổi và tràn ngập hận ý. A Ngõa kéo mạnh một cái, tôi bị lôi đến trước mảnh phế tích, buộc phải đối mặt với những mảnh vụn ૮ɦếƭ chóc này, y thì đứng phía sau lưng tôi.
"Vì sao, lại ngây thơ tin tưởng nhân loại như vậy?" Tôi kinh ngạc nghe ra một tia mỉa mai trong giọng mình.
"Nhân loại... Ha ha... Nhân loại!" Tôi nghe giọng y chợt cất cao, tiếng cười tràn ngập tuyệt vọng.
"Người máy, vì sao lại ấu trĩ như thế?" Tôi cười nói, nhìn đống hỗn độn trước mắt. Tất cả, đều đã không còn tồn tại. Thiết bị tạo gió, A Khố, A Dân, tất cả đều đã tan tành trong vụ nổ. Chất lỏng rót vào người họ dể giả trang thành máu người đã bắn ra khắp nơi.
"Một con người yếu ớt, trói gà không chặt như tôi lại có thể một lúc tiêu diệt hai người máy xuất sắc!" Tôi tiếp tục kích thích y. Tôi... cũng không muốn sống nữa. Một cuộc sống hỗn loạn như vậy, những người nhân tạo hay người máy không ngừng vì tôi mà ૮ɦếƭ đi hoặc do chính tay tôi hại ૮ɦếƭ...
Bỗng nhiên, tôi thật lòng chờ mong A Ngõa ra tay.
Cuối cùng, A Ngõa cất giọng lạnh lùng: "Cô Gi*t hai người bạn của tôi, tôi không thể để cô sống sót!"
Tay trái của y rời khỏi người tôi. Một cơn đau kịch liệt từ sau lưng truyền đến. Cực kì đau đớn, cũng cực kì nhanh, nhanh đến mức tôi không kịp thấy động tác của y, chỉ nhận ra một vật rất sắc cắm thẳng vào tim mình.
"Đi ૮ɦếƭ đi!" Y nói.
Cơn đau chưa từng có từ tận nơi sâu nhất trong cơ thể truyền đến.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc