Giường đơn hay giường đôi - Chương 103

Tác giả: Cầm Sắt Tỳ Bà

Mấy ngày đó, Vĩnh Đạo làm một chuyện khiến cô xúc động nhất là bưng cốc sữa đã hâm nóng vài lần, ngồi bên mép giường nhìn cô uống từng ngụm, chậm rãi nhoài người hôn lên vệt sữa đọng nơi khóe miệng cô, không quên bảo đảm: "Sau này hàng sáng anh sẽ làm bữa sáng!", thỉnh thoảng nửa đêm cô tỉnh giấc, anh nắm lấy mái tóc dài xõa trên gối của cô, kết thành bím tóc, không làm được liền gỡ ra kết lại, cô hỏi "Sao vậy", anh nói "Không ngủ được", cô mơ hồ nghe thấytiếng thở dài.
Vĩnh Đạo vui mừng khôn xiết tới nỗi mất ngủ, vài ngày liền đều ngủ ngày, thức đêm. Cho dù thỉnh thoảng nghỉ ngơi, tay cũng phải kéo tay Phổ Hoa, đặt trên eo cô, dứt khoát ôm cô đặt lên người mình, để cô giống như đửa trẻ nằm sấp trongvòng tay anh. Bộ dạng lo lắng không yên của anh đã làm giảm nỗi lo của Phổ Hoa. Chấp nhận cũng đã chấp nhận rồi, không cần suy nghĩ lung tung nữa. Cô đùa: "Vẫn đi Hồng Kông chứ?".
Anh nhíu mày trả lời: "Không được nhắc đến điều này!".
Sau đó lại nhào lên người cô làm một trận cực kỳ kịch liệt. Một tuần từ lễ Tình nhân tới khi vào học, ngoài việc bắt buộc phải ra ngoài mua đồ tiếp tế, anh chẳng cho cô đi đâu.
Khi khai giảng, bạn cùng phòng đều cảm thấy Phổ Hoa gầy, nhưng đôi mắt lại sáng dịu khác thường, Quyên Quyên nhìn cô chưa đầy ba phút liền không khách khí kéo cô sang một bên nhéo tai, trực tiếp dồn ép cô gật đầu thừa nhận. Người có con mắt tinh tường đều có thể nhìn ra sự thay đổi, Vĩnh Đạo điên cuồng chưa từng có, nhiều nhất một ngày liền xuất hiện năm lần ở tầng dưới ký túc PhổHoa, còn Phổ Hoa ngược lại trở nên ổn định hơn, không còn phiền muộn, lo lắng về tương lai nữa. Cô thu thập tài liệu luận văn, thỉnh thoảng lại qua đêm ngoài ký túc, sau khi vượt quá ba lần, mấy người bạn thân thiết ở ký túc trong lòng dần dần đều hiểu ngầm chuyện giữa cô và Vĩnh Đạo.
Những ngày tháng đó, Vĩnh Đạo làm thủ tục du học rất thuận lợi, Phổ Hoa hoàn thành bản sơ thảo luận văn, bước vào giai đoạn sửa chữa, ngoài quan hệ hòa hợp gắn bó trong căn hộ nhỏ, họ đều bận với công việc của mình, bề ngoài có phần xa cách hơn trước.
Quyên Quyên từng hỏi Phổ Hoa có vui vẻ không? Cô đặt mục lục lời trích dẫn mới chép được một nửa xuống, dừng 乃út, sau khi nghiêm túc suy nghĩ mới nói cho Quyên Quyên:
"Chí ít rất yên bình, không lo lắng".
"Thật không?". Quyên Quyên không chắc chắn hỏi lại.
"Ừ, anh ấy đối với mình rất tốt". Phổ Hoa chu môi, tiếp tục cầm 乃út. Vĩnh Đạo là người tốt, tất cả mọi người, tất cả những việc đã qua đều chứng minh như vậy, anh ấy là sự lựa chọn sáng suốt nhất, tốt nhất. Cô đã chọn, liền nói với bản thân phải an lòng.
Trước khi Vĩnh Đạo đi Hồng Kông phỏng vấn, mọi việc gần như hoàn hảo. Cuộc sống của Phổ Hoa ngoài luận văn và các cuộc tuyển dụng, không có bất cử ý nghĩ mờ ám nào khác.
Nghỉ lễ Quốc tế lao động mùng một tháng năm, trước khi Vĩnh Đạo tham gia phỏng vấn tại Đại học Khoa học và Kỹ thuật, Phổ Hoa chính thức đến thăm nhà Vĩnh Đạp gặp bố mẹ anh, sau đó anh yên lòng bay sang Hồng Kông tham gia vòng thi cuối cùng.
Vĩnh Đạo từ sân bay gọi về trường Sư phạm, cô không ở ký túc, bạn ký túc nói hai ngày nay không gặp cô. Gọi về nhà, bố cô nói cô nghỉ lễ ở trường sửa luận văn. Vĩnh Đạo kéo hành lý về căn hộ mình ở, Phổ Hoa cũng không ở đó, trên bàn phòng khách vẫn còn lại đồ ăn tối anh gọi bên ngoài cho cô.
Cô nằm một mình trên chiếc xe đẩy của hành lang y tế trường Sư phạm, đắp áo khoác mượn của bạn học, lặng lẽ nằm truyền nước. Thấy anh, cô quay đầu, kiệt sức nhắm mắt. Ngày thứ hai Vĩnh Đạo bay sang Hồng Kông, ở cổng trường Phổ Hoa gặp cô nữ sinh Đại học Bắc Kinh đã từng gặp một năm trước, lần này, cô ấy tới một mình,cầm ô đứng trong mưa, dường như đợi rất lâu rồi.
Cô ấy rất xinh đẹp, trên vạt áo có trâm cài hoa nhài, trên cơ thể thoang thoảng mùi nước hoa, dáng đứng cầm ô nghiêng nghiêng khiến Phổ Hoa nhớ tới bài hát Ngõ mưa của Đới Vọng Thư.
"Chào bạn, bạn là Diệp Phổ Hoa à?".
"Ừ".
Cô gái chào trước, "Chúng ta nói chuyện một chút được không?".
Phổ Hoa không nghĩ nhiều, đồng ý yêu cầu của cô ấy, không đồng ý thì sao chứ? Trước đây từng gặp, nhưng không nói thẳng. Họ vào nhà hàng trong trường, đi trên con đường xưa, Phổ Hoa cố tình tránh chiếc ô của cô gái, bước dưới phía bóng cây hơi ướt nước mưa.
Cô ấy gọi trà sữa, Phổ Hoa gọi nước lọc, trong lúc đợi trà, cô gái đi thẳng vào vấn đề, tỏ rõ mục đích đến đây, cầm ra một tấm ảnh đẩy tới trước mặt Phổ Hoa. Không cần nói nhiều, trên tấm ảnh, gương mặt Vĩnh Đạo ôm vai cô ấy đã nói lên tất cả. Phổ Hoa cũng có một tấm chụp chung như vậy, thậm chí nơi chụp cũng giống nhau, cô dựa vào lưng Vĩnh Đạo, quyển vở trải ra che trên đầu anh, ngồi trên bãi cỏ xanh bên hồ chăm chú đọc sách.
Vĩnh Đạo trong ảnh không cười, nhưng rất dịu dàng, có chút bướng bỉnh nghịchkhuy áo cô ấy, cô trước nay chưa từng trang điểm, cũng chưa từng sức nước hoa sực nức người, nhưng so nụ cười bên cạnh cô gái này, cô từng thấy một Thi Vĩnh Đạo chân thật hơn, chân thật đến nỗi bất cứ sức mạnh bên ngoài nào cũng đều không thể xóa nhòa hay sửa đi dấu ấn anh để lại trong lòng cô.
"Bạn muốn nói gì?". Cô cố ý ngẩng cao mặt, có vài lời không nói cô cũng nghĩ tới được.
"Muốn nói cho cậu biết, năm thứ nhất đại học, mối quan hệ của Thi Vĩnh Đạo và mình rất tốt, vài tháng sau đột nhiên anh ấy đòi chia tay, là vì cậu". Cô gái không hề phô trương thanh thế cũng không thể hiện sự yếu đuối.
"Vì vậy?".
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc