Gái Già Gả Lần Bảy - Chương 17 (18+)

Tác giả: Đang cập nhật

Tôi nhảy một phát xuống giường chạy vội đến cửa phòng anh, đạp cửa mà vào.

Tôi nói: “Tiểu ca ca! Huynh đừng sợ! Tôi đến bảo vệ huynh đây!”

Vong Xuyên khoác bên ngoài một chiếc áo dài xanh, trong tay cầm một quyển sách, đang đứng trước bàn. Tôi đi đến cạnh anh giang hai tay ra nhìn phía sau bảo: “Tiểu ca ca! Huynh cứ đứng sau tôi, không cần đi ra nhé! Tôi tới bắt chuột đây!”

Vong Xuyên im lặng không nói gì.

Tôi nhìn trái rồi lại nhìn phải một lượt vẫn không nhìn thấy bóng dáng chuột đâu, lại quay một vòng bên phải cũng không thấy chuột thì có chút buồn bã.

Vong Xuyên đứng phía sau lưng tôi ho khan một tiếng bảo: “A Ly!”

Tôi vẫn không dám lên tiếng thì tay đã bị kéo lại, kéo tôi đến gần sát mặt anh: “Lời muội vừa nói là thật phải không?”

Tôi bỗng sửng sốt.

Anh gõ nhẹ vào đầu tôi, nghiến răng nói: “Ngày ấy là chờ ta phải không?’

Tôi mới kịp phản ứng, trịnh trọng gật gật đầu, suy nghĩ một lát bỗng cảm thấy có chút buồn bã, trong lòng lại nổi lên cảnh bắt chuột anh hùng mà không thấy chuột vì thế lại cúi đầu ngập ngừng nói: “Tôi định là ở đầu cầu ngồi chờ huynh, cùng huynh trở về, nhưng không hiểu sao huynh lại giận…Huynh… Nếu huynh không thích ngồi đấy chờ huynh thì sau này tôi sẽ không như vậy nữa.”

Dừng một chút vẫn không nghe thấy tiếng của anh.

Thuỷ Quỷ tôi đây len lén ngẩng đầu nhìn, len lén liếc anh một cái, thấy sắc mặt anh bình thản, thì yên tâm, bẻ bẻ ngón tay, ngập ngừng bảo: “Tiểu ca ca, chúng ta làm lành có được không?”

Trên mặt Vong Xuyên từ từ hiện lên ý cười, bình thản nhìn tôi nói: “Muội đưa mặt đến gần đây.”

Thuỷ Quỷ tôi đây nhìn anh dò xét cẩn thận rồi tiến đến gần anh hai bước.

Dừng lại chút thì anh nói: “Tiến thêm lên trước chút nữa.”

Tôi ngập ngừng bảo: “Được, nhưng nếu tiến thêm nữa thì chạm vào người huynh rồi còn gì.”

Anh không nói gì, đưa tay cầm lấy tay tôi, kéo tôi lại gần, đầu Thuỷ Quỷ tôi lập tức bổ nhào vào ngực anh.

Tay anh nắm chặt eo tôi, nói: “Ngước mặt gần lại đây.”

Thuỷ Quỷ tôi rất chi là lo sợ đưa mặt lại gần.

Bỗng thấy anh cúi đầu, không do dự tý nào hôn nhẹ lên mặt tôi.

Tôi sửng sốt một hồi. Còn đang ngây cả người thì môi anh đã áp vào môi tôi. Mềm mại dịu dàng, tê tê dại dại.

Còn nhớ rõ năm đó, lúc Thuỷ Quỷ tôi mới lên ba trăm tuổi, đã từng làm chuyện này với anh. Thuỷ Quỷ tôi nhớ rất chi là rõ bên bờ môi anh lúc đó còn treo hai giọt nước mắt, tôi đã dùng miệng áp vào miệng anh vì thế trong miệng tôi không tránh khỏi dính hai giọt nước mắt của anh, có điểm mằn mặn lại có chút đắng chát, hoàn toàn không giống cảm giác hiện giờ.

Anh dừng trên môi tôi liếm cắn vài cái, sau đó nhẹ nhàng tách mở miệng tôi, lấy lưỡi luồn nhẹ vào dò xét. Chân Thuỷ Quỷ tôi đây bỗng có chút nặng, lại có chút run run bay bổng.

Mãi tới nửa ngày anh mới thở phì phò buông tôi ra, trên mặt ửng hồng, một đôi mắt sâu thẳm như nước, giống như có gió thoảng qua trên mặt nước làm cho sóng nước gợn lăn tăn từng tầng từng tầng, liếc mắt nhìn mãi không thấy đáy.

Tôi nhìn anh chăm chú, đầu óc mơ mơ màng màng. Trong lúc mơ màng lại nhìn thấy đôi mắt như thế của anh.

Thuỷ Quỷ tôi đây trong lòng giống như có cái gì đấy lạch cạch vỡ ra, không rõ là cái gì, không rõ là cảm giác gì cứ từ tận sâu trong đáy lòng từ từ chồi lên.

Thuỷ Quỷ tôi đây bỗng cảm thấy… có chút ngượng ngùng… có chút bối rối.

Mặt mày Vong Xuyên hớn hở, gió xuân đắc ý, đắc ý đến nỗi mặt đỏ bừng gõ gõ nhẹ vào mũi tôi: “Ánh mắt sao nhìn chằm chằm dữ vậy, đang choáng váng sao.”

Nói xong, lại cười rộ lên, lấy tay nắm chặt tay tôi nói: “Ta đồng ý với muội… Chúng ta làm lành.”

Thuỷ Quỷ tôi nhìn nhìn anh, nhìn mãi nhìn mãi bỗng giật mình biến thành cây nấm co lại.

Vong Xuyên sửng sốt: “Muội… Muội làm sao vậy?”

Tôi cúi cúi đầu, nói: “Tôi cũng không hiểu được nữa, haiz!”

Vong Xuyên lại sửng sốt lần nữa, rồi bật cười ngồi xuống nói: “Muội không hiểu được cái gì?”

Tôi lại cúi đầu thấp hơn rầu rĩ bảo: “Tôi… tôi… tôi có chút hồi hộp.”

Vong Xuyên có vẻ rất vui: “… Muội hồi hộp cái gì?”

Tôi im lặng không nói. Hồi hộp cái gì, Thuỷ Quỷ tôi đây còn không biết nữa là.

Vong Xuyên trầm mặc một lúc rồi bảo: “A Ly, có phải muội đang thẹn thùng hay không?”

Trong lòng tôi bỗng rung rinh rung rinh.

Anh như không nhịn được cười, hơn nữa có vẻ trông rất khổ sở, gõ nhẹ vào đầu tôi: “Nấm ngốc, cuối cùng đã thông suốt rồi.”

Thuỷ Quỷ tôi đây liền đem đầu chui tọt vào dưới gầm bàn.

Tôi rụt đầu lại gõ vào đầu một cái, lại gõ thêm cái nữa, chạy nhanh ra cửa, sau đó biến về nguyên hình, vội vàng bật dậy nhanh chân chạy mất.

Đợi đến lúc về đến phòng, Thuỷ Quỷ tôi đây mới soi gương, nhìn nhìn ngó ngó một hồi, trên mặt đã nhiễm đỏ hồng hồng, mười phần giống một quả trứng mừng hỉ đỏ rực.

Thuỷ Quỷ tôi đây lại buồn bã.

Buồn bã là vì Thuỷ Quỷ tôi đây bỗng giống như bị bệnh vậy.

Bệnh này làm Thuỷ Quỷ tôi càng thêm buồn bã hơn. Thuỷ Quỷ tôi tự dưng lại không dám gặp Vong Xuyên nữa, kể cả có nhìn thấy cũng không dám nhìn dõi theo anh nữa.

Đến đêm, Thuỷ Quỷ tôi lại bỗng nhiên nằm mơ. Trong mơ lại thường nhìn thấy Vong Xuyên, thấy mặt anh, lông mi của anh, mắt của anh, cái mũi, cái cằm của anh.

Thuỷ Quỷ tôi trong mơ rất là nhớ anh. Muốn cầm tay anh, sờ môi anh, muốn nhìn anh cười.

Tôi thấy mình chắc là bị bệnh thật rồi.

Mỗi ngày, Thuỷ Quỷ tôi cúi đầu, lúc mài mực cho anh trong thư phòng, anh bỗng gác bút, nhìn nhìn tôi có chút nghĩ ngợi nói: “A Ly, sao ta cảm thấy giống như muội có tâm sự gì?”

Tôi buông nghiên mực ra, đan tay vào nhau, do dự mãi rồi buồn bã bảo: “Tiểu ca ca, hình như tôi bị bệnh hay sao ý.”

Anh nhìn vào tôi một lát, rồi lại lấy tay sờ sờ đầu tôi, nghi ngờ bảo: “Không có sốt, sắc mặt cũng rất khỏe nha.”

Tôi rầu rĩ nói: “Nhưng dạo này tôi lúc nào cũng nằm mơ mà.”

Thân mình vốn là một Thuỷ Quỷ, Thuỷ Quỷ tôi đã sống hàng ngàn năm rồi cũng chưa bao giờ nằm mơ cả, kể cả mơ là gì cũng còn không biết nữa là.

Thế mà nay Thuỷ Quỷ tôi rất chi là lo lắng.

Vong Xuyên “Ừ!” một tiếng nói: “Vậy, muội nằm mộng gì? Mơ thấy gì vậy?”

Tôi thành thành thật thật trả lời: “Mơ thấy huynh nha, lúc nào nằm mơ cũng thấy huynh… À… mà… còn… có tôi nữa.”

Tôi lại buồn bã gật gật đầu.

Anh ho khù khụ vài cái nói: “Chuyện này… chuyện này không phải bị bệnh, ta cũng nằm mơ nữa.”

Thuỷ Quỷ tôi giật mình kinh hãi.

Vong Xuyên lại tiếp: “Ta thỉng thoảng….cũng nằm mơ thấy muội nữa.”

Thuỷ Quỷ tôi kinh sợ thực sự rồi!

Vong Xuyên chợt dừng lại, khóe miêng cong lên một nụ cười kỳ lạ: “A Ly, muội có biết…cái này biểu hiện cho gì không?”

Tôi nghĩ nghĩ, lắc đầu.

Nụ cười kỳ lạ trên mặt Vong Xuyên vẫn không hề giảm, khuôn mặt lại đỏ lên, cười không ra tiếng.

Mạnh Bà vẫn dạy tôi cần phải làm một Thủy quỷ có tư tưởng cầu tiến, cần phải chịu khó học hỏi, hàng ngày phải hướng về phía trước. Vào lúc này, tôi cảm thấy tôi nên khiêm tốn học hỏi Vong Xuyên, vì thế vặn vẹo ngón tay, do dự, sau đó hỏi: “Biểu hiện…Biểu hiện cái gì?”

Vong Xuyên ho thành tiếng, ngồi ngay ngắn lại, ngoắc ngoắc ngón tay về phía tôi, nói: “Đưa lỗ tai lại đây.”

Thủy quỷ tôi vì nhiệt liệt ham học hỏi, liền nghe lời đưa lỗ tai qua.

Chỉ nghe Vong Xuyên nghiêm túc nói: “Biểu hiện là… muội hoài xuân.”

Hả, hoài xuân.

Hay cho câu gió xuân phơi phới, nhưng Thủy quỷ tôi cúi đầu suy nghĩ rất lâu cũng không hiểu từ gió xuân phơi phới này có ý nghĩa gì.

Thủy quỷ tôi phát buồn bã.

Vong Xuyên gõ lên đầu tôi, nghiến răng nói: “Xuân tâm nảy mầm, biết chưa, nấm ngốc.”

Thủy quỷ tôi đã hiểu gió xuân phơi phới rồi. Vì vậy liền tỉ mỉ nghiền ngẫm lại những lời Vong Xuyên nói, rồi suy luận ra mấy đáp án:

Thứ nhất, mình xuân tâm nảy mầm là bình thường; thứ hai, mình hoài xuân cũng bình thường, từ đó suy rộng ra, Thủy quỷ tôi nằm mộng thấy Vong Xuyên cũng là bình thường. Chứ thật ra Thủy quỷ tôi không hề có bệnh.

Vong Xuyên nghe xong, vừa buồn cười vừa tức giận: “Đương nhiên là không bị bệnh rồi, hơn nữa…”

Nói đến đó lại dừng lại, đi tới trước mặt tôi, ho lên, nghiêm túc nói với tôi: “Hơn nữa muội hoàn toàn có thể hàng đêm… hoài xuân.”

Vì vậy tôi liền yên tâm tiếp tục hoài xuân, tiếp tục nằm mộng.

Trong mộng lá gan của Thủy quỷ tôi càng lúc càng phì lên.

Đêm đầu tiên, tôi nằm mộng thấy Vong Xuyên, Thủy quỷ tôi liền bẻ ngón tay, đi tới trước mặt anh sờ sờ.

Đêm thứ hai, Thủy quỷ tôi lại mon men đến gần anh, len lén khều khều nắm tay áo anh.

Đêm thứ ba, Thủy quỷ tôi liền mò mẫm cầm tay anh.

Đến đêm thứ tư, Thủy quỷ tôi vươn ngón tay ra len lén vuốt nhẹ vào đôi môi Vong Xuyên, cảm giác mềm mềm nóng ấm.

Đến ngày thứ năm thì, Thủy quỷ tôi sóng vai cùng Vong Xuyên đứng bên hồ sen, hồ sen dưới ánh trăng tỏa ngát hương thơm. Tôi liếc mắt đưa tình nhìn Vong Xuyên, gọi: “Tiểu ca ca.”

Vong Xuyên liếc mắt đưa tình nhìn lại tôi: “A Ly.”

Tôi kiễng chân, giữ lấy vai anh, chậm rãi hôn vào môi anh. Vong Xuyên nhắm mắt lại…

Tôi hôn anh, hoa đẹp, ánh trăng đẹp, người đẹp, cảm giác môi hôn môi cũng rất thích. Tôi thè lưỡi liếm lên môi anh, lại liếm, đến lần thứ ba thì anh bỗng nhiên trượt chân, rồi ngã bùm vào trong hồ nước, bọt nước bắn lên rất mạnh.

Thủy quỷ tôi giật mình một cái, từ trong mộng tỉnh giấc.

Giờ đã là buổi trưa rồi, bốn bề im ắng. Gió thổi qua song cửa, vài tiếng ve huyên náo. Tôi ngồi trên giường sờ sờ môi, ngây ngốc một lúc lau, sau đó loẹt quẹt xuống giường, chạy tới phòng Vong Xuyên.

Lúc này đang là lúc anh nghỉ ngơi, Thủy quỷ tôi tâm huyết dâng trào, lén lút đi vào muốn nhìn trộm anh.

Đang rón rén đến cửa phòng, mới ngó đầu vào trong thì bên vai bị vỗ nhẹ một cái.

Tôi giật mình quay đầu lại nhìn, thở phào nhẹ nhõm, là lão quỷ quan.

Ông ta tủm tỉm cười: “Tiểu A Ly, cô đến làm gì vậy?”

Tôi suy nghĩ một chút, sờ sờ lỗ tai, nghiêm nghị đáp: “Hoa tai của tôi bị mất, tôi đang đi tìm.”

Lão quỷ quan vểnh mặt lên, che miệng cười, đến trước mặt tôi nói: “Điện hạ đang ở sau núi.”

Đợi ông ta lắc mông vui vẻ đi xa rồi, Thủy quỷ tôi mới lập tức nhảy dựng lên chạy thẳng ra sau núi.

Trên đường đi tôi hái được bông hoa dại cài bên đầu, rồi ngồi xổm bên bờ sông ngắm mình trong nước.

Đi được vài bước, vòng qua một hòn giả sơn, liền nghe có tiếng nước róc rách.

Phía trước rậm rạp thấp thoáng có một con suối.

Tôi vui vẻ chạy tới vén lá cây lên, vừa mới nhìn một cái, ở dưới hồ suối là một người đang đứng tắm.

Nhìn kỹ, Thủy quỷ tôi vui sướng, là Vong Xuyên.

Hả, Vong Xuyên đã cởi hết quần áo.

Nửa người của anh ở dưới nước, lưng trần lộ ra, tóc được buộc lại đằng sau lững lờ trên mặt nước, như rong biển đang trôi bồng bềnh bồng bềnh.

Thủy quỷ tôi rón rèn trèo lên cây, cầm lấy một chiếc lá cây to che mặt, sau đó ôm thân cây tò mò nhìn xuống suối.

Tôi thấy Vong Xuyên chà xát vai trái, chà xát vai phải, lại thấy anh chà xát cánh tay phải, rồi lại chà xát cánh tay trái, tôi đang nhìn hết sức chăm chú, tập trung tinh thần hết mức, chợt thấy anh từ dưới nước đi lên.

Thủy quỷ tôi cuống quýt đưa hai tay che mắt lại, cả người không có gì chống đỡ, lập tức ngã từ trên cây xuống.

Vong Xuyên hét lên rất to: ‘‘Ai?”

Còn chưa dứt lời, trên người đã choàng áo lên, xẹt qua mặt hồ đi tới dưới tàng cây.

Thủy quỷ tôi biến thành một cây nấm, lăn từ trong tàng cây lăn ra.

“A Ly?” Vong Xuyên ngẩn ra: “Sao lại là muội?”

Tôi vùi đầu xuống mặt đất, không lên tiếng.




Đang tải...

Thử đọc