Gái Già Gả Lần Bảy - Chương 04

Tác giả: Hoa Minh


Ngày hôm sau tỉnh dậy, bàn tay còn nắm chặt, nóng ấm như đang giữ nhiệt độ của ai.
Tiểu Đào dựng thang trèo lên nóc nhà, vừa thấy tôi, mặt liền đỏ, che miệng cười trộm, hỏi tôi: “Tiểu thư, hôm qua ngủ có ngon không?” Trên mặt mang bảy phần kỳ quái, ba phần lấm lét.
Tôi liếc mạnh cô ấy một cái, im lặng không nói gì.
Ôi đúng nha, đêm qua mặc dù lạnh nhưng tôi ngủ sâu một cách thần kỳ nha.
Giữa trưa, bà mối Vương bước uốn éo đến phủ, đưa cho tôi tấm thiếp đỏ. Vừa mở ra thì thấy Khách buôn Giang Nam kia rất mến tôi, muốn chọn ngày tốt mời tôi đến uống trà vào buổi chiều tà. Từng câu chữ bày tỏ rất động lòng người.
Tôi trầm tư một lát rồi nhận thiệp mời.
Trước khi đến chỗ hẹn tôi ngồi trước gương đồng chuẩn bị một kiểu tóc con gái đàng hoàng, tô môi vẽ mi, rồi lấy một mảnh vải xám che khuất mặt lại.
Đã biết trong kinh thành người nào mà nghe đến gái già họ Chân cũng sợ mất mật thì việc che mặt cũng là một đức tính tốt đẹp.
Nơi gặp mặt là trà lâu số một trong kinh thành có hàng vạn khách đến.
Trước cửa, ngựa xe như nước, rộn ràng, náo nhiệt. Tôi vừa bước một chân vào cửa thì đụng phải một người. Tôi tránh không kịp, lảo đảo nhào vào trong lòng người nọ. Một mùi hương quen thuộc xông vào mũi.

Như chiếc hộ bị một cục đá rơi tõm vào, lòng tôi lập tức mênh mang. Ngước mắt lên quả đúng là Vân Phi Bạch.
Anh nắm nhẹ eo của tôi, vững vàng đem tôi đứng thẳng, trên mặt nổi lên ý cười, sau đó buông tay, khẽ mỉm cười lướt qua bên cạnh tôi. Mang theo một làn gió, một làn hương thoang thoảng.
Tôi vội vàng xoay người, theo bản năng muốn gọi anh lại nhưng cổ họng chẳng thể phát ra lời.
Nếu đã quyết không gặp, thì sẽ không yêu, mà nếu không yêu thì sẽ không nhung nhớ. Tôi và anh đến nay, chỉ là duyên gặp thoáng qua mà thôi.
Run rẩy một lúc tôi mới chậm rãi hoàn hồn liền vội vàng theo lời bà mối thúc giục đi lên lầu.
Vừa nhìn thấy mặt vị khách thương Giang Nam liên tục khắc chết sáu người vợ kia, tôi vô cùng hoảng hồn. Bụng hắn tròn to, mắt lé, mặt củ chuối, miệng to chiếm hết cả nửa giang sơn, nhìn vô cùng lòe loẹt.
Bà mối Vương giới thiệu chúng tôi với nhau, sau đó lấy khăn che miệng lắc mông đi ra ngoài.
Tôi cùng mắt lé ngồi đối diện nhau, mắt to xem mắt lé, mãi một lúc cũng không nói được lời nào, không khí lúc đó thật xấu hổ.
Hắn nhìn từ trên xuống dưới đánh giá tôi tỉ mỉ, tay thì cứ xoa xoa vào nhau, cuối cùng mới mở miệng: “Cô nương, cô có thể bỏ khăn che mặt ra được không?”
Tôi lấy tay đem cái khăn che mặt xuống làm hắn hé miệng nở nụ cười.


Trong mắt hắn sáng ngời, nụ cười nở rộ. Nhanh chóng xê dịch chiếc ghế tròn đến ngồi gần tôi, nheo nheo con mắt như trăng lưỡi liềm nhìn tôi nói: “Cô nương họ Chân đúng không?”
Tôi gật đầu.
Hắn vỗ tay một cái, ánh mắt ngời sáng nói to: “Tuyệt xứng quá! Ta họ Giả.”
Tôi cố nặn ra nụ cười.
Hắn kéo ghế đến ngồi trước mặt tôi, nói: “Ta liên tục đã khắc chết 6 thê tử rồi, có biết không?”
Tôi trầm tư một lát rồi gật đầu.
Hắn thấy vậy thì mắt lại càng sáng hơn, lại xê dịch chiếc ghế tròn lại lần trước mặt tôi thêm tý nữa: “Cô liên tục khắc chết 6 vị hôn phu đúng không?”
Tôi trầm tư rồi sau đó lại gật gật đầu.
Hắn bỗng kìm không được vỗ mạnh bàn, đứng lên nắm chặt lấy tay của tôi , ánh mắt sáng quắc: “Đúng là tuyệt xứng, tuyệt xứng nha.”
Tôi bị chấn động, đang muốn kéo tay lại thì nghe thấy cửa “rầm” một cái bị đá bay đi.

Lúc quay đầu lại thấy Vân Châu kia đang đứng trước cửa phòng.
Ánh mắt hắn liếc nhìn thấy tay của tôi đang bị mắt lé nắm thì lóe lên, rồi lại trầm xuống, chớp mắt một cái thu lại thần sắc nhìn tôi có vẻ cười cười nói: “Thật là khéo nha, thì ra A Ly cũng ở trong này.”
Tôi thấy hắn cười mà rợn tóc gáy.
Nói xong chưa kịp để tôi trả lời thì hắn liền nghêng ngang đi đến, trông dáng vẻ rất thong thả, nhàn nhã, vén áo choàng lên tự ý ngồi xuống bàn, rồi lại tự ý rót một chén trà, nhấp một ngụm, sau đó thì hé miệng cười làm ra vẻ không nhìn thấy khuôn mặt bực bội, sững sờ của hai chúng tôi, cười nói: “Các phòng chật hết rồi, đành phải đến chỗ các vị mượn tạm chỗ ngồi, mong hai vị bỏ quá cho.”
Tôi rút tay ra khỏi tay của mắt lé, lấy tay áo lau lên đó, rồi cũng nhìn hắn cười, đang định đáp lời thì thấy mắt lé mạnh tay đưa ra sau lưng nắm chặt lại, làm ra vẻ ho khan hai tiếng, tạo tư thế tao nhã nhìn lên trần nhà, nắm cổ tay tôi nói: “Nè, thật ra thì…chúng tôi đang xem mắt sợ là không tiện cho lắm…”
“Ha, đang xem mắt?” Vân Châu thích thú lấy tay cầm lấy chén trà, ánh mắt nặng nề nhìn như muốn giết tôi.
Tôi im lặng bỏ luôn cái khăn che mặt xuống.
Làm một cô gái già, lúc xem mắt lại bị xem như bắt gian tại gường, hắn không coi ai ra gì thật sự là tức chết lên được.
“Đúng thế, đang xem mắt, không nhớ có câu tục ngữ nói: hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, tôi và tiểu thư họ Chân đây thực là trời đất tạo nên một đôi, độc nhất vô nhị, nhân duyên tốt nha.” Mắt lé vừa liếc mắt nói vậy vừa đỏ mặt xấu hổ, nói xong còn liếc mắt đưa tình với tôi nữa.
Tôi cúi đầu im lặng.

“Có thật không?” Tên Vân Châu kia chậm rãi đặt chén xuống bàn, sau đó nhếch miệng lên cười, cười mà cũng không phải là cười, “Nếu vậy, các người cứ tiếp tục xem mắt, ta uống trà cứ tiếp tục uống, ta không ngại chút nào.”
Tôi ngạc nhiên còn tên mắt lé cũng ngớ người.
Vì thế tiết mục hai người xem mắt lại biến thành trận đấu ba người trầm mặc. Trong phòng toát lên không khí quỷ dị khó lường.
Vân Châu tên kia lại dáng vẻ thư thái nhàn tản, nhấc chén lên thong thả uống từng hớp từng hớp.
Lúc đó ở bên ngoài, bà mối Vương sợ hãi rụt rè lò dò ló đầu vào lại bị hắn trừng mắt sợ quá run rẩy chạy ra ngoài.
Đến khi tôi uống chén trà thứ tư, sau khi khụ khụ hai mươi tiếng, cuối cùng không khí trầm mặc cũng bị phá vỡ.
Sự trầm mặc này không phải là do tôi phá đâu nhé mà là do gã sai vặt của tên mắt lé kia bỗng đạp cửa nhảy vào, vừa vào đến cửa vừa nhảy lên kêu khóc: “Lão gia ơi lão gia, nhóm chúng tôi đang đứng dưới lầu, thì xe ngựa thì bị quan sai vô liêm sỉ lấy đi, còn ngựa thì bị doạ sợ chạy hết! Truyện được biên tập và post tại website: WWW.ThichTruyen.VN (Thích Truyện.VN)
Mắt lé nghe vậy bỗng “bùm” một tiếng sợ hãi ngã luôn xuống đất, hai mắt nhắm tịt.
Ô ô, trái tim tên này cũng quá yếu ớt đi.
Gã sai vặt kia lại than một tiếng “Lão gia của tôi số thật khổ mà”, sau đó đi đến vừa xoa vừa bóp mãi nửa ngày cuối cùng mắt lé mới tỉnh lại, bi thương nắm tay hắn, mắt sáng quắc nói “Mau đỡ ta đứng lên, ta phải đi tìm hai con ngựa kia, mất mấy lượng bạc thuê chứ ít đâu.”

Vì thế, chủ tớ hai người cao thấp chống đỡ nhau, lau nước mắt rầm rầm đi ra cửa.
Tôi cứ đứng trợn mắt há mồm một lúc.
Nghe thấy tên Vân Châu kia cười khinh miệt, tôi tức quá giương mắt nhìn hắn chằm chằm.
Hắn lành lạnh liếc tôi, gõ bàn nói xa xôi: “Vở kịch xem mắt rất hay.”
Tôi nghiêm nghị nói: “Quá khen.”
Miệng hắn nhếch lên, mặt thoáng chốc đen kịt. Mãi một lúc sau hắn bỗng buông chén trà, thong thả tiến đến gần tôi.
Tôi dò xét ánh mắt lạnh của hắn, theo bản năng lùi dần về phía sau từng bước. Hắn túm lấy tôi đứng lại, đưa tay gỡ cái mũ chụp trên đầu tôi, sau đó nhíu mày nói: “Đội cái này làm gì thế?”
Tôi sững sờ, sửng sốt.
Hắn lại cầm tay tôi nói: “Xem mắt xong rồi, cũng cần phải trở về đi.” Nói xong không để tôi kịp làm gì, lôi tôi đi luôn.
Cuộc sống không chỗ nào là không đẹp, vì thế, vì thế bi kịch lại xảy ra.


Gái già tôi đây vừa xuất hiện ở cầu thang thì bất hạnh thay tiểu nhị ca đang nghêng ngang đi tới, đến sát tôi, vừa nhìn thấy mặt thật của tôi, sửng sốt một lúc, sau đó á một tiếng vứt hết thức ăn trong tay, chạy như điên xuống lầu.
Hắn với mặt rỗ giống nhau, vừa chạy vừa hét chói tai: “Ôi ôi mẹ ơi, gái già họ Chân nha.”
Con mẹ nó chứ, tai hoạ này là do Vân Châu mà.
Thoáng chốc bất kì tên nào là nam ở trên lầu, dưới lầu, đang ngồi trên ghế đều chạy trối chết. Trong khoảnh khắc, trà lầu chỉ còn lại có nữ giới mà thôi.
Mà các cô gái này chẳng ngoài ý muốn cứ nhìn chằm chằm vào người Vân Châu. Vì thế trong không gian trống rỗng ấy bỗng xuất hiện một đoạn hội thoại sau:
“Chàng trai kia là ai thế?”
“Hình như là nhị công tử của Ngân hàng tư nhân số một Vân phủ đấy”
“Thế còn cô gái kia là ai thế?”
“Hình như là gái già nhà họ Chân trong truyền thuyết đó.”
“Ối trời ơi… Anh ấy, bọn họ sao lại ở cùng một chỗ với nhau nhỉ? Gái già này lại muốn giết hại đàn ông đàng hoàng này nữa sao?”
Tôi rút phắt tay ra khỏi Vân Châu, cướp lấy mũ chụp thẳng vào đầu che lại mặt chạy trối chết.
Ngày hôm sau trong kinh thành lại tung một tin. Chuyện đó là, gái già họ Chân ở lâu trong khuê phòng cảm thấy tịch mịch khó nhịn nổi, xuân tâm nhộn nhạo, rục rịch, thế là gần đây đến trà lầu có nhiều khách lui tới, ý tưởng muốn tóm lấy một thanh niên đàng hoàng, muốn giết hại một sinh mạng vô tội. Càng đau đớn hơn là, người phụ nữ này còn nhằm trúng nhị công tử Vân Châu của Ngân hàng tư nhân số một Vân gia so với Phan An, Tống Ngọc còn đẹp trai hơn nhiều, điều này quả thật làm cho nhiều người phẫn nộ, thiên lý bất dung.
Tôi vừa nghe thấy vậy thì trong lòng xót xa vì không ngờ tôi chính là gái già mà họ vừa nhắc đến, đã đạt đến cảnh giới người người oán trách, tôi nhất thời tự cho mình chính là yêu nghiệt thay cho họ.
Ứơc chừng là muốn đem chuyện này báo ứng cho mọi người, nhà nhà đều biết nên trước cửa kinh thành còn đặc biệt treo một mảnh bố cáo đỏ thẫm.
Giấy đỏ, chữ đen nổi bật đập vào mắt, hấp dẫn rất nhiều khán giả, trên đó viết: nơi nào có gái già họ Chân thường đến, các vị nam tử xin hãy tránh!
Tôi ngồi yên gặm móng giò, lòng rất chua xót, gái già tôi đây chả lẽ lại là con của yêu nghiệt thật hay sao?
Tiểu Đào thì tức quá, giậm chân: “Tiểu thư, các nàng này chính là ghen tị, ghen tị mà”
Bà mối Tống lắc lư cái lưng to như cánh phản vui mừng rạo rực đi tới, cầm tay của tôi tràn đầy căm phẫn nói giống tiểu Đào: “Cái đám nữ quỷ nhỏ kia chính là ghen tị, ghen tị mà thôi” Rồi cùng bà mối Vương ngày hôm qua tươi cười đưa thiếp đỏ thẫm cho tôi. Cũng chính là cái tên lúc nhỏ khắc với mẹ ruột, niên thiếu khắc với chị em, lớn lên khắc với vợ con – vị hương thân ở Ký Châu kia, yêu tôi tha thiết muốn hẹn tôi đi du hồ vào buổi hoàng hôn. Lời nói thiết tha cảm động lòng người.
Càng cảm động hơn nữa là cuối thiếp vẽ sừng tê giác, vẽ rồng bay phượng múa một câu thành ngữ. Tôi đang nghĩ đến chuyện lãng mạn nhất đó chính là cùng người thương đi du hồ.
Bà mối Tống lấy khăn che miệng mà cười khanh khách, sau đó đến thì thầm bên tai tôi trông có vẻ rất thần bí: “Hôm nay là ngày hoàng đạo, ngẫm xem đi du hồ rất hay. Nghe nói tiểu quận chúa của Ninh vương phủ hôm nay cũng cùng đại công tử đi du hồ nữa đó”
Trong đầu tôi bỗng hoảng lên với ngày này. Con mẹ nó ngày hoàng đạo gì chứ!
Tôi lấy thiếp mời cất vào tay áo rồi nhếch nhếch miệng nhìn bà mối cười trừ một cái, nói: “Làm phiền Tống đại nương rồi, đại nương yên tâm, tôi luôn giữ đúng lời hứa.”
Tôi chỉ nghĩ đến một chuyện lãng mạn duy nhất đó là cùng người mình thương đi du hồ. Cho dù một người ở thuyền này, còn một người lại ở thuyền kia.
Tên hương thân ở Ký Châu kia cũng thật hào phóng thuê hẳn một chiếc thuyền hoa to. Hai bên thuyền hoa có cửa sổ thấp thoáng có thể nghe thấy trong gió tiếng sáo thổi vi vu. Tống bà mối khụ hai tiếng hắng giọng nói: “Cổ lão gia, Chân tiểu thư đã đến rồi, xin mời ra nghênh tiếp”
Tôi kinh hãi, tại sao lại là họ Cổ chứ?
Không có ai trả lời. Mặt Tống bà mối lo lắng lại hắng giọng gọi tiếp: “Cổ lão gia, Chân tiểu thư đã đến, xin mời ra nghênh tiếp”
Vẫn không có ai trả lời. Tống bà mối lại cố ho to hơn nữa, rồi kêu: “Cổ lão gia…”
Bỗng có một giọng nhẹ nhàng truyền ra: “Nơi này không có ai là Cổ lão gia cả.”
Tim tôi bỗng chốc như ngừng đập, giọng nói này rõ ràng là giọng của Vân Phi Bạch. Ngay sau đó thì thấy rèm thuyền được vén lên, bóng dáng Vân Phi Bạch hiện ra. Anh gật đầu nhìn tôi cười nói: “Cô nương đang chờ người sao?”
Anh đứng im khoanh tay, mặc áo dài bay trong gió, mặt rất thản nhiên nhìn không thì chẳng thể nói hết được nét phong lưu, phóng khoáng.
Tôi nghĩ đến cái gọi là lãng tử chắc cũng không gì hơn điều này. Tôi kinh ngạc nhìn anh, thấy gió thổi qua vai anh, thổi bay sợi tóc bên tai, mi mắt, trong ánh chiều buông nhìn hình ảnh hiện lên trên nền trời đỏ thực động lòng người.
Tim tôi sôi trào, bị đạp một cái lại nứt ra nữa rồi. Một kiểu tim đập mà mang theo chua xót, có kèm theo tiếng gì đó tí tách rơi, tựa như cảm giác hụt hẫng mất mát như lá non trong tiết xuân bị gió thổi rơi, trái tim bỗng sầu đau vô hạn.
Tôi nhìn anh gằn từng từ một: “Đúng vậy, tôi vẫn đang đợi một người”
Ánh mắt anh chuyển động nhìn sâu vào mắt tôi, chìm dần trong đó, mặt mũi thì nhìn trông giống như có hàng ngàn tảng đá đè nặng không thoát ra được.
Rèm thuyền bị xốc lên, một cô gái mặc váy áo đỏ chui ra, ánh mắt nhíu lại nhìn tôi: “Các người là ai?’
Nói vậy người này chính là tiểu quận chúa của Ninh vương phủ đây.
Tôi vội lấy lại tinh thần, nghe tiếng bà mối Tống bên cạnh lầm bầm xin lỗi: “Đã nhầm, đã nhầm, thực xin lỗi, xin lỗi.”
Nói vừa xong thì bỗng tôi nghe thấy sau lưng truyền đến một giọng đầy hưng phấn: “Châu cô nương, tôi ở đây”
Quay đầu nhìn lại thì thấy mắt lé, bụng to, áo bay bay trong gió đang đứng trên chiếc thuyền gỗ nhỏ vẫy tay với tôi. Tôi lảo đảo một chút, lúc quay lại thấy Vân Phi Bạch đang nhìn tôi cười cười mà lòng tôi thấy đau quá.
Tôi xoa xoa mặt định lấy tay áo che chạy trối chết không biết thế nào vội vàng quá, chân tay loạng quạng rơi tõm xuống nước.
Nghe trên bờ xôn xao, rồi một tiếng khóc thoát phá thinh không: “Chân tiểu thư ôi, chúng ta còn chưa bắt đầu gần nhau, nàng làm sao cứ thế bỏ ta mà đi? Nàng lại nhẫn tâm đối xử với ta vô tình, tàn nhẫn như vậy hay sao?”
Tôi uống liền mấy ngụm nước vào bụng. Mẹ già tôi đây tự làm tự chịu ha.
Lại nghe thấy tiếng bà mối tức giận trách: “Người không phải đã nói sẽ thuê một chiếc thuyền hoa sao? Tại sao lại trở thành một chiếc thuyền gỗ nhỏ thế?”
Kỳ diệu thay tiếng khóc thét dỗng dừng lại, giọng trầm trang nghiêm: “Thuyền hoa thì vẫn là thuyền mà thuyền cũng vẫn là thuyền hoa, không phải đều là thuyền cả sao, tại sao cứ phải rắc rối như thế chứ?”
Tôi bị uống mấy ngụm nước cũng chịu không được, thuyền của người ta mới đúng là thuyền, con mẹ nó thuyền hoa của ngươi đi!
Lại nghe thấy tiếng nước, tôi đang chìm trong nước thì nhìn thấy một bộ quần áo đang tiến đến gần. Trong nước hoa mai lay động, rồi một đôi tay vòng lên eo tôi, cảm giác hương vị quen thuộc làm lòng tôi tuôn trào. Vừa mở mắt nhìn thấy mắt anh chớp chớp trong nước giống như lúc ban đầu sáng lóng lánh. Quả đúng là Vân Phi Bạch.
Đưa tôi lên bờ, anh ôm lấy tôi nhẹ giọng gọi: “Cô nương”
Tôi gắt gao nhắm chặt hai mắt lại. Ông ngoại của tôi từng nói, nếu trước mặt người trong lòng bộ dạng mà chật vật xấu hổ thì chi bằng hãy giả bộ làm như không biết gì thì hơn. Ông ngoại của tôi đúng là người tuyệt vời, Ông thế mà tính toán biết trước tất cả mọi chuyện, cũng tính đến cả hôm nay tôi lâm vào trận này nữa. Gái già tôi đây bộ dáng thế này không thể chỉ nói hai chữ “chật vật” là hết được sao?
Tôi đành phải giả bộ không nghe thấy, vẫn nằm im không nhúc nhích.
“Cô nương.” Anh lại gọi tôi lần nữa. Mặt của tôi dán sát ngực anh, tôi rõ ràng có thể nghe thấy tiếngânh thở dốc cùng tiếng tim đập. Tôi cố nén lòng khẩn trương và không để lộ vẻ háo sắc, đang mừng thầm thì bỗng nghe thấy một giọng trong trẻo lạnh lùng vang lên: “Đưa nàng cho ta”
Răng rắc, giọng nói này… Vân Châu, đúng là Vân Châu kia. Thằng nhãi này chuyên môn lựa đúng thời điểm huỷ toàn bộ mộng của tôi rồi. Ngay sau đó tôi liền được một đôi tay ôm vào lòng. Quả đúng là Vân Châu tên kia tiến sát đến bên tai tôi, nhỏ giọng bảo: “Đừng giả bộ nữa, ta biết cô biết bơi”



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc