Ép Yêu - Chương 39

Tác giả: Thuy PhuongTran

Thanh Thu quay sang Lee, „sao thế hả?“
Lee lắc đầu cắm cúi ăn cơm. Thanh Thu không hỏi gì nữa liếc nhìn Văn Thiên và cô Mai. Văn Thiên anh đổi chủ đề. “Thanh Thu em ăn cơm đi, chiều này anh lại phải đi rồi không thể ở đây lâu được nữa.”
Câu nói đó làm Thanh Thu hạ đũa xuống nhìn anh, “sao? Anh lại đi sao?”
Văn Thiên gật đầu, “đúng, anh ở đây sẽ rất nguy hiểm cho mọi người.”
Thanh Thu đứng phốc dậy “không, em cũng đi.”
“Thanh Thu, em phải hiểu cho anh chứ.” Anh hơi nói mạnh
Thanh Thu lắc đầu quay sang cô Mai, “cô, cô nói với anh là cho con đi theo đi cô.”
Cô Mai thở dài, “Thanh Thu à…chuyện này..”
Thanh Thu không chịu nước mắt lại lăn ra, “Anh Văn Thiên cho em đi cùng anh đi.”
Văn Thiên câu mày, “Thanh Thu đây không phải là trò chơi nên anh không thể dẫn em đi theo được. Em phải hiểu cho anh chứ?”
Cô vãn không chịu “không, em hiểu cho anh thế thì ai hiểu cho em. Em không thể nào mà cứ ngồi nhà chờ đợi tin của anh được…”
RÂMMMMM
Tiếng đập bàn của Văn Thiên làm cho tiếng nói của Thanh Thu im bặt và mọi người đều giật mình. Anh đứng phắt dậy quát lên “Thanh Thu em không hiểu cho tôi chút nào sao?”
Khuôn mặt anh giận dữ nhìn Thanh Thu. “Đừng có trẻ con như thế nữa? Nếu không muốn ở đây ai cũng bị làm sào thì em nên chịu khó nghe lời một chút đi.”
Câu nói của anh sắc bén đâm sâu vào tim cô, Thanh Thu không nói được gì nhìn anh với đôi mắt đầy nước. Lần đâu tiên anh nặng lời với cô, làm cô không hiểu nổi. Thanh Thu lau nước mắt rồi chạy lên phòng.
Cô Mai gọi theo “Thanh Thu..”
“Kệ cô ấy, cô ấy cũng đủ lớn để biết nhìn nhận rồi, cô ăn cứ ngồi xuống ăn cơm đi.” Văn Thiên mặt anh lạnh tanh ngồi xuống và ăn cơm tiếp.
**
Đến chiều anh đi, cũng không thèm đả động gì đến Thanh Thu. Cô cũng thế không thèm nói câu nào với anh tự khóa mình trong phòng.
Cô Mai nói vào không được anh và cô 2 người đều là người cứng đầu. Lúc Văn Thiên được Chí Mỹ và ba của cô đón đi, anh nhìn lại phía đằng sau những cũng không thấy cô ra. Ngồi trên ô tô anh kéo mũ lưỡi trai của mình xuống che đi đôi mắt đang buồn và chàn nản của mình.
Trên cửa sô cô kéo cái rèm cửa sổ ra, ngó nhìn chiếc xe anh rời đi, xa dần ..xa dần và biến mất sau một lối rẽ.
Đôi mắt cô đẫm lệ, đôi môi hé mở nói ra một câu như gió thoáng qua “xin lỗi anh…em không chịu đựng được nữa rồi….”
Ngày hôm sau.
Cô Mai gõ cửa phòng Thanh Thu, “Thanh Thu à, dây ăn sáng thôi..” cửa không khóa cô Mai bước vào không còn ai trong phòng,chăn màn được gấp gọn gàng…
Cô Mai bước vào phòng, nhìn thấy một mẩu giấy ở trên bàn ngủ mở ra
Cô Mai
Cháu xin lỗi vì đã không nói cho có hay là cháu đi đâu
Nhưng cháu không thể sống thế này được nữa
Xin cô đừng tìm cháu
Thanh Thu....
Thượng Mai đọc xong mây dòng chữ hoảng hốt chạy xuống nhà “Leeeeee,”
Nghe thấy tiếng cô Mai Lee hoảng hốt từ trong bếp chạy ra, “sao thế cô?”
Thượng Mai mặt tái xanh, “Thanh Thu…”
Lee chạy đến cầm lấy mảnh giấy mà cô Mai đưa ra đọc. “Sao lại như thế được?”
--- ----
„Cảm ơn em đã đi theo tôi..“ lời nói của Thư Quân nhẹ nhàng vang lên bên tai Thanh Thu, tay anh đưa ra về phía cô khi Thanh Thu đôi mắt còn buồn rầu nhìn về phía xa xăm. Quay đầu lại nhìn anh, lưỡng lự, hơi thở của cô mệt nhọc đến khó tả. Tiếng nói như nước chảy yếu ớt cất lên.
„Anh phải giữ lời hứa đó nhé.“ Đôi mắt cô nhìn anh như dò xét. Thư Quân tiến lại gần, tự động cầm lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại, da thịt trắng mịn của cô lên, kéo cô vào lòng mình dịu dàng hơn bao giờ hết, „chỉ cần em ở bên anh, tất cả yêu cầu của em sẽ được thực hiện.“
Nước mắt của Thanh Thu như từng câu nói của anh mà chảy ra, không phải vì cô cảm động hay là vì cô bị lời nói của anh kích động, mà vì cô đang nhớ đến Văn Thiên, cô nhớ anh, nhớ hơi thở, nhớ vòng tay săn nhắc khi ôm cô. Mùi hương của anh như đã in sâu vào thân thể cô không bao giờ phai nhạt đi vậy.
Thư Quân lâu nước mắt cho cô, Thanh Thu chấn tĩnh lại ngước đôi mắt còn long lanh phủ của hơi nước mắt lên nhìn Thư Quân, „anh sẽ đưa em đi đâu?“
Anh ôn nhù nhìn cô, đôi môi hơi cong lên trả lời cô, „anh đã đặt vé máy bay rồi, chúng ta sẽ đi Mỹ.“
„Đi Mỹ?“ Cô trợn to 2 mắt mình lên, không thể tin được là sẽ đi xa như thế. Tim cô đập thình thịch, nghĩ đến là sẽ không gặp lại Văn Thiên mà nó trở thành nhói đau trong đó. Cảm tưởng như là sô phận đã an bài cho cô và anh không thể ở lại bên nhau, trai tim co thắt đau như muốn rỉ máu.
Thanh Thu cô nén kìm sự đâu đớn đó lại. Vì anh và tương lại của anh, cô nghĩ chỉ cần mình hy sinh đi thì sẽ đổi lại được cho anh nhiều thứ.
**
Bầu trời của Văn Thiên như đang sụp đổ trên đầu anh khi nghe Thanh Thu bỏ đi, anh cho người đi tìm kiếm, lục soát khắp Đài Loan. Anh nghĩ cô sẽ không thể đi xa được, không nghĩ tới là có người sẽ đi cùng cô, với lại 1 mình Thanh Thu thì có thể đi được đâu ngoài lang thang ở ngoài đường trên đất Đài Loan này.
TP@:(Oh je, Văn Thiên anh đã nhầm rồi đó, cô ấy bay xa hơn cái đất Đài Loàn mà anh nghĩ nhiều..)
Chí Mỹ tiến lại gần anh, an ủi „Văn Thiên từ sáng đến giờ anh đã không ăn gì rồi, có nên ăn chút gì đó không?
Thấy Văn Thiên không đáp lại, Chí Mỹ hơi cau mày lại, nhưng rồi cô cũng không nói gì thêm lặng lẽ ngồi bên cạnh anh.
Cô biết trong lòng anh bây giờ chỉ có Thanh Thu, không một ai khác ngoài cô gái đó ra, nghĩ đến đó lam cho Chí Mỹ càng buồn sầu thêm. Cô hít 1 hơi thật sâu rồi đứng lên đi ra ngoài.
Cái bóng anh ngồi đó, 1 mình đơn côi, 2 hàng lông mày nhíu chặt lại với nhau hơn bao giờ hết. Cô bé ngốc của anh sao lại phải làm như thế, bỏ đi sao? Có tức tối gì thì cũng không nên bỏ đi thế chứ, có biết rằng anh lo lắng đến phát điên lên đây không? Có biết rằng tim anh như muốn nỏ tung ra khi nghe thấy cô bỏ đi không. Thự sự cô có hiểu cho lòng anh đang phức tạp và khó chịu đến mức muốn ૮ɦếƭ đi được hay không?
Những câu hỏi đặt ra mà không có ai tra lời. Anh đã ngồi đó hút hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác chờ tin những người đi tim kiếm cô báo cho anh. Không thể chị được nữa bất chấp nguy hiểm đến tính mạng mình, với lấy chiếc áo khoáng da cùng cái mũ lưỡi trai. Anh chạy ra ngoài ngồi lên chiếc xe thể thao Lamborghini trắng mà phóng ra khỏi ngôi biệt thự của Chí Mỹ, nghe thấy tiếng xe Chí Mỹ chạy ra nhưng chỉ còn thấy đít xe của anh đã ra đến ngoài cổng phóng như bay và biến mất sau bước tường to, Chí Mỹ ra hiểu cho mấy người vệ sĩ đi theo anh.
**
„Ba....Ba...Ba“ Tiếng của Trí Tuyết vang lên chạy vào văn phòng của Quan Nhiên. Ông đang nói chuyện với thư ký thì ngước lên nhìn đứa con gái rượu tiểu thư của mình.
„Giọng ông trầm trầm vang lên „có chuyện gì thế?“
Trí Tuyết thở hổn hển, nuốt khan lấy lại bình tĩnh. „Ba..anh Thư Quân bỏ nhà đi Mỹ rồi.“
Ông Nhiên đứng phắt dậy, „Cái gì?“
Giọng tức bực của ông làm Trí Tuyết giật mình. Ông Nhiên đập bàn giận dữ „Thằng con hỗn láo, nó đã quay lưng lại với ta sao. Từ nay về sau ta sẽ không có thằng con trai như nó.“
Tiếng của ông nói mạnh và giận dữ đến tột cùng, làm Thư Ký và cả Trí Tuyết cũng im bắt không nói được gì,
Trí Tuyết bước lên, ôm cánh tay Ba mình xoa dịu, „ba à, ba còn có con nữa mà ba.“
Tiếng nói dễ nghe của con gái ông, làm ông vơi đi bớt phần nào giận dữ nhìn đứa con gái chìu mến. „Con gái ngoan. Con muốn thứ gì nào?“
Trí Tuyết cười tươi, nũng nịu „Ba à, bạn con đứa nào cũng có chiếc xe mui trần Mercedes SL đời mới nhất, mỗi con là phải đi xe Audi thôi....“
Nói đến đó đôi mắt long lanh nhìn ông và đôi môi đỏ to son bũi ra nhìn ông. Ông Nhiên thấy vậy cười lớn. „HAHAHAHA được rồi con cũng muốn có 1 cái chứ gì, được thôi.“
Đáp ứng cho con gái ông với ông chẳng có gì là khó, ông có thể mua hơn trục cái cho Trí Tuyết cũng được nói gì đến 1 cái. Trí Tuyết cười vẻ thích thú hôn lên má Ba mình một cái, „Cảm ơn Ba.“
Khi Trí Tuyết rời khỏi, chỉ còn lại 1 mình ông Nhiên mắt ông bỗng dưng tối sầm lại, miệng lảm nhảm. „Thư Quân mày giỏi lắm.“
Chiếc xe Lamborghini của Văn Thiên lướt nhanh trên đường cao tốc, tiếng điện thoại reo lên trong túi, anh 1 tay cầm vô lăng tay kia cầm lấy điện thoại „.....“
„Tôi biết rồi, sẽ đến đó nhanh.“
Văn Thiên tắt điện thoại vướt sang ghê bên cạnh, chân anh nhấn thêm ga phong như bay trên đường cao tốc đến. Anh vừa nghe được 1 người trong đội tìm kiếm, thay Thanh Thu đang ở sân bay cùng với Thư Quân.
Hai hàng lông mày anh nhíu chặt vào với nhau, ánh mặt lạnh lùng ả đạm nhìn về đằng trướng, Dáng vẻ lái xe lạnh như bang của anh bây giờ thì không ai dám động vào.
Thanh Thu ngồi ở ghế chờ, Thư Quân đi tới cầm 2 cốc Cakao nóng, đang nghi ngút khói đưa ra cho cô một cốc. „Em uống đi, còn khoảng 30 phút nữa là chúng ta sẽ lên máy bay.“
Cô cầm lấy cốc Cakao mà nhìn lên cái đồng hồ to treo trên tường ở trong sân bay. Chỉ mong từ phút trôi qua thật là chậm để cô có thể ở lại nơi đây được lâu hơn chút, nơi mà cô được sinh ra, nơi mà gặp được ba mẹ của Văn Thiên và cũng là như gặp được anh và yêu anh.
Tất cả những thứ của nơi đây cô sẽ mãi không bao giờ quên.
15 phút trôi qua.
„Sao lại có thể như thế này?“ Văn Thiên ngồi trong xe nhìn ra con đường đang bị tắc với những hàng xe chạy dài trên con đường đứng kẹt nhau không đi được.
Anh tức tối tút còi phía trên, người phía trên cũng tức không kem, quay xuống mắng, „Tôi cũng phải đang chờ như cậu đó thôi.“
Văn Thiên không làm gì được nữa đành xuống xe. Nhìn lên đồng hồ đeo tay của anh, nghĩ lại người vừa rồi nói với anh là Thanh Thu cùng Thư Quân đi sang Mỹ, còn khoảng tầm 15 phút nữa là may bay cất cánh, còn anh thì lại bị kẹt ở đây.
Lấy điện thoại ra bấm số .... „Anh hãy giữ họ lại cho tôi.“
Lôi chiếc áo khoác cùng chía khóa trong xe ra. Anh chạy bộ theo con đường đó, từ chô xe anh bị tắc thì chạy bộ chắc khoảng 30 phút. Nghĩ đến trong vòng 30 phút thì chỉ có muộn thôi, nên anh đã lao như là một người chạy vượt dã.
Mái tóc bồng bành mầu hạt rẻ của anh bay trong gió, trên trán lấm thấm mồ hôi, tuy là trời đã chở đông mà trán anh vì chạy quá sức lên đã toát hết cả mồ hôi ra.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc