Ép Yêu 100 Ngày - Chương 63

Tác giả: Diệp Phi Dạ

Đánh dấu

Em Còn Yêu Anh Thật Sao?
Sau khi ăn sáng xong, cô ngồi trên ban công phơi nắng một chút, nhìn khí trời ngoài cửa sổ, thấy thời tiết tốt như vậy liền gọi mẹ Tần ra Tây Hồ tản bộ
Bữa trưa, ăn ở ngoài, về đến nhà đã là một giờ chiều, Tần Chỉ Ái đang mang thai, rất hay buồn ngủ, liền về phòng ngủ trưa.
Lúc tỉnh lại, mặt trời ngoài cửa sổ đã ngã về tây rồi.
Cô đi vệ sinh xong, ra ngoài lại nhìn thấy mẹ Tần bận rộn trong bếp, có tiếng của máy hút khói ong ong.
Cô vươn vai một cái lười biếng mở tivi ngồi trên ghế salon coi.
Chạng vạng, chương trình truyền hình cũng không có gì để xem, nghĩ mang thai nên xem nhiều chương trình thiếu nhi một chút, lại bỏ điều khiển từ xa xuống xem hoạt hình.
Lúc quảng cáo, Tần Chỉ Ái nhìn điện thoại, thấy có tin nhắn WeChat báo tới.
Bấm vào, là hình ảnh Hứa Ôn Noãn gửi tới.
Cô gửi một icon ước ao.



Hứa Ôn Noãn đúng lúc đang cầm điện thoại di động chơi, nên một giây sau liền gửi lại một icon cười gian.
Sau đó cô lại gửi qua một icon khác, lát nữa trong đoạn chat của hai người toàn là icon.
Tần Chỉ Ái đang chuẩn bị cất điện thoại thì Hứa Ôn Noãn lại chia sẻ qua một đoạn tin tức trên Weibo, còn chưa kịp bấm vào, đã nhìn thấy tin tức Hứa Ôn Noãn gửi tới: “Anh Sinh và nữ thần Lương Đậu Khấu đăng ký kết hôn rồi.”
Đầu ngón tay Tần Chỉ Ái vốn định bấm vào Weibo, nhưng đầu ngón tay cách màn hình một centimet nhưng lại không dám bấm vào.
Cô nhìn chằm chằm màn hình điện thoại di động, đầu óc trống rỗng một lúc lâu, mãi đến khi mẹ cô nấu cơm xong đi ra từ nhà bếp, gọi cô ăn cơm, Tần Chỉ Ái mới phục hồi lại được tinh thần, sau đó phát hiện mình đã ngồi bất động lâu đến nỗi màn hình cũng đã tự động khóa bàn phím.
“Tiểu Ái, sao tự nhiên lại đờ ra vậy? Mau rửa tay ăn cơm a”
Mẹ cô bưng thức ăn ra, nhìn cô còn đang ngơ ngác, ngồi trên ghế salon nên lên tiếng giục.
“Dạ.” Tần Chỉ Ái ngẩng đầu lên, trả lời mẹ một tiếng rồi vội vàng đứng lên, vào nhà vệ sinh.
Cô không rửa ray mà đứng tựa vào cửa phòng, bình ổn lại hô hấp, mới mở khóa màn hình, mở WeChat, bấm vào link chia sẻ của Hứa Ôn Noãn.
Đập vào mắt cô là hai tấm hình.
Tấm thứ nhất là ở cục dân chính, Cố Dư Sinh và Lương Đậu Khấu đang đi vào trong cục dân chính.
Tấm thứ hai là ở bệnh viện, Lương Đậu Khấu cùng đi vào đó với Cố Dư Sinh.
Tần Chỉ Ái liền nhận ra đây chính là bệnh viện mà Cố lão gia đang nằm.
Cô nhìn chằm chằm hai tấm hình kia một lúc lâu, sau đó mới xem nội dung trong Weibo.
“Nữ thần quốc dân Lương Đậu Khấu thành công gả vào hào môn, hôm qua đã lấy giấy đăng ký kết hôn. Theo người của bệnh viện cho biết Cố lão tiên sinh bệnh nặng, nữ thần quốc dân Lương Đậu Khấu phải dừng lại tất cả mọi hoạt động, mỗi ngày đều đến bệnh viện chăm sóc ông.

Một đám chữ khiên Tần Chỉ Ái đọc nhiều lần mới có thể hiểu ý của câu nói kia.
Thì ra Cố Dư Sinh đã xuất viện a… hắn và Lương Đậu Khấu cùng đi và lấy hôn thú, vẫn tiếp tục đi với hắn đến bệnh viện để thăm Cố lão gia…
Hắn thật sự vì Cố lão gia mà kết hôn với Lương Đậu Khấu.
Đây chẳng phải là điều cô mong chờ sao?
Như vậy thật tốt, đây không phải là điều cô vẫn luôn mong chờ sao?
Cho dù khoảng thời gian này cô không hề ôm bất kỳ hy vọng nào về câu nói: “Chờ anh tỉnh lại”, cô cũng đã chuẩn bị tâm lý hắn sẽ vì Cố lão gia mà lấy Lương Đậu Khấu làm vợ, nhưng lúc này nhìn thấy tin tức, trong lòng cô vẫn có một nỗi khổ sở không nói nên lời.
Cô nhìn chằm chằm nội dung trong Weibo, lâu đến nỗi màn hình tối sầm lại lần nữa, ánh mặt của cô vẫn chưa rời đi.
Bên ngoài nhà vệ sinh, mẹ Tần đã bưng món ăn lên hết, thấy Tần Chỉ Ái vào nhà vệ sinh lâu như vậy vẫn chưa ra, bà không nhịn được, đi tới, giơ tay gõ cửa phòng: “Tiểu Ái, con bé này có rửa tay không mà cũng lâu…”
Tần Chỉ Ái hoàn hồn, giọng nói bình tĩnh hơn cô nghĩ rất nhiều: “Con ra ngay đây.”
Cô nghe tiếng bước chân của mẹ đi xa dần mới quay lại gương trên tường.
Trong kính, đáy mắt của cô lấp lánh trong suốt, không có chút sương mù nào, giống như tin tức của Cố Dư Sinh và Lương Đậu Khấu không hề ảnh hưởng gì tới cô cả.
Có thể trong lòng cô hiểu rõ nhất, cô phải dùng sức nhiều đến thế nào mới có thể kiềm chế được những cảm xúc đang dậy sóng lúc này.
Ăn cơm tối xong, Tần Chỉ Ái đi rửa chén, thu dọn nhà bếp, còn đi bỏ rác một chuyến.
Chỉ là lúc cô đi bỏ rác, thấy được một cặp vợ chồng trẻ, trong tay người chồng ôm một đứa bé rất nhỏ, còn chưa tới một tuổi, đó là một cảnh tượng rất thông thường nhưng cô lại sửng sốt một lúc lâu, mới nén rác vào thùng, sau đó nhẹ nhàng giơ tay lên sờ sờ bụng dưới bằng phẳng, xoay người, từ từ đi vào nhà.
Xem phim truyền hình nhiều tập với mẹ Tần xong, nội dung của bộ phim rất hài hước, trong nhà từng trận cười vang lên.
Tần Chỉ Ái ngồi bên cạnh mẹ, ôm một cái gối dựa, nhìn chằm chằm màn hình tivi, lại không thể cười nổi, thậm chí lúc mẹ cô hỏi cô có muốn uống nước không, cô mới gật gật đầu với bà.
Ban đêm rất yên tĩnh, Tần Chỉ Ái nằm trên giường bệnh, lăn qua lộn lại, trằn trọc không ngủ được.
Lúc giáo đường cách đó không xa vang lên tiếng chuông, Tần Chỉ Ái mở mắt ra, ngồi dậy.
Cô cầm điện thoại di động lên, không kiềm lòng được lại bấm vào Weibo, tin tức kết hôn của Lương Đậu Khấu còn chễm chệ trên đó, vẫn nằm ở vị trí tin tức hot được nhiều người quan tâm nhất, thậm chí còn có nhiều bình luận vui vẻ chúc phúc, còn vô số lượt chia sẻ.
Mặc kệ dù thế nào đi chăng nữa, trong sinh mệnh của cô cũng chỉ tồn tại một người mà cô đã yêu suốt 10 năm, Cố Dư Sinh.


Lúc này hắn và cô thật sự đã vẽ nên dấu chấm tròn hoàn chỉnh, mà Tần Chỉ Ái lại cảm thấy như dấu tròn này cũng không khác gì dấu chấm hết trong sinh mệnh của cô.
. . . . . . .
Kỳ thật, Cố Dư Sinh không nghĩ mình lại đến Hàng Châu tìm Tần Chỉ Ái nhanh như vậy.
Tối thiểu, hắn biết hắn vẫn chưa giải quyết xong chuyện của Lương Đậu Khấu với ông như mà ít nhất là với người ngoài, hắn đã hoàn toàn rũ bỏ mọi quan hệ với Lương Đậu Khấu, mới dám đến Hàng Châu tìm cô.
Nhưng không nghĩ đến, sáng ngày thứ, hai, Tiểu Vương lại gọi đến điện thoại trong nhà của hắn, nói Hạ tiên sinh muốn tìm hắn vì Chu Tịnh bên kia có phái Lực Ca làm việc.
Hầu như Cố Dư Sinh không hề do dự chút nào, để Tiểu Vương đặt một chuyến bay gần nhất đến Hàng Châu vào buổi trưa hôm đó.
. . . . . .
Cả buổi tối, Tần Chỉ Ái có làm thế nào cũng không ngủ được.
Sáng sớm thức dậy, cô lại đau đầu, ăn sáng xong lại về phòng ngủ bù.
Vừa rơi vào giấc mộng, cô liền ngủ đến ba giờ rưỡi chiều, sau khi tỉnh lại, Tần Chỉ Ái liếc nhìn cửa sổ, âm trầm, giống như muốn mưa.
Cô đến nhà vệ sinh một chút, tắm sửa sạch sẽ, sau khi đi ra ngoài vừa gọi mẹ cô, kết quả điện thoại trong phòng lại reo lên.
Mẹ cô đang ở trong phòng khách nên bắt máy rất nhanh, nghe bà nói trong điện thoại: “Cái gì? Sao có thể như thế? Tôi lập tức đi qua đó!”
Sau khi cúp máy, mẹ Tần vội vã chạy ra ngoài, chạy đến cửa, bà lại nghĩ mình còn chưa lấy bóp tiền, lại trở vào nhà.
Tần Chỉ Ái nhíu nhíu mày: “Mẹ, xảy ra chuyện gì vậy?”
“Gia Ngôn…”MẹTần nói hai chữ này xong liền đi vào phòng ngủ.
Tần Chỉ Ái càng nhíu mày, cô bước nhanh đến phòng bà hỏi lại: “Gia Ngôn? Gia Ngôn làm sao?”
“Vừa rồi chủ nhiệm của nó gọi điện thoại về nói nó gian lận trong kỳ thi tiếng anh cấp 6, không chỉ muốn hủy toàn bộ điểm mà còn muốn làm xử lý kỷ luật nữa…” Mẹ cô vừa nói vừa cầm bóp tiền chạy ra cửa, lúc đổi giày, viền mắt liền đỏ hồng.
Gian lận, quay cóp? Sao Gia Ngôn lại có thể gian lận quay cóp?
Từ nhỏ hắn đã thông minh đến nỗi trước khi thi cũng không cần phải ôn bài, chuyện thi cấp 6 đối với em ấy thật sự là một chuyện rất dễ dàng, làm sao có thể gian lận quay cóp?
Tần Chỉ Ái lau khô tóc, cũng không để ý mình còn chưa ăn cơm trưa, liền nói: “Mẹ chờ con một chút, con đi với mẹ.”
Nói xong, cô liền quay người đi vào phòng ngủ của mình, bắt đầu thay đồ.
Tần Chỉ Ái thay đồ rất nhanh, vậy mà mẹ Tần vẫn hối thúc liên tục.
Ra ngoài, cô bắt một chiếc taxi ven đường, đi đến trường học của Tần Chỉ Ái, mẹ Tần cầm tay của Tần Chỉ Ái, vẫn lải nhải liên tục.
“… Con nói xem thằng bé này từ nhỏ đã rất ngoan, sao bây giờ lại làm những chuyện như vậy đây chứ?”
“… Đã sắp tốt nghiệp rồi, trường học mà xử lý kỷ luật thì thật không biết làm sao bây giờ nữa?”
“Tiểu Ái, con nói chúng ta có nên mua một chút quà tặng cho trường không?”
Trong lòng của Tần Chỉ Ái cũng chưa chắc chắn, bây giờ mẹ của cô lại sợ như vậy, mím mím môi, cô lại trấn an mẹ cô vài câu: “Mẹ, trước tiên mẹ đừng lo lắng quá như vậy, đi đến xem chuyện là như thế nào đã, rốt cuộc đã phải xảy ra chuyện gì chứ? Còn nữa, Tần Gia Ngôn nhất định sẽ không cần phải gian lận quay cóp…”
Tần Chỉ Ái nói đến đây, trong đầu bỗng nhiên hiện ra những câu nói trước phòng phẫu thuật của Cố lão gia đêm đó, lúc cô rời đi, đúng lúc đụng phải Lương Đậu Khấu, cô ta cũng đã từng nói những lời này.
Tần Chỉ Ái nói được một nửa, lại không nói gì thêm.
Mẹ Tần buồn bực quay đầu, nhìn cô một cái: “Tiểu Ái, con đang nghĩ gì vậy?”
“Không có gì ạ.” Tần Chỉ Ái lắc đầu, cười động viên mẹ Tần, quay đầu nhìn ra ngoài cửa xe.
Cô không ra nước ngoài, Cố Dư Sinh xảy ra tai nạn, lúc cô thông báo với Lục Bán Thành và Tiểu Vương, sợ là Lương Đậu Khấu đã biết cô vẫn còn ở trong nước rồi.
Chẳng lẽ thật sự là cô ta làm? Có thể cô đã toại nguyện được gả cho Cố Dư Sinh nhưng cô ta vẫn muốn đuổi cùng giết tận? Hay chỉ là do cô suy nghĩ nhiều quá?
. . . . .
Đến trước cửa trường học, Tần Chỉ Ái nhanh chóng trả tiền xe, rồi cùng mẹ Tần đi vào phòng giáo vụ.
Bên trong đang có rất nhiều thầy cô đang tụ tập, vây quanh Tần Gia Ngôn, hình như đang tranh luận.
Tần Gia Ngôn mặc áo sơ mi trắng, yên lặng đứng nhìn một đám giáo viên trước mặt, vẻ mặt hơi ủ rũ, đối với những lời buộc tội của giáo viên lại trầm mặc không nói một lời.
Mấy người đó nhìn thấy mẹ Tần và Tần Chỉ Ái đi vào, lập tức dừng lại.
Một trong những thầy giáo trong đó là chủ nhiệm của Gia Ngôn, ông ta không hề khách sáo nói chào hỏi mẹ Tần và Tần Chỉ Ái, thậm chí khi mẹ Tần đưa tay ra muốn bắt tay với ông, ông ta lại làm vẻ mặt khinh thường, không có ý muốn đưa tay ra chút nào, khuôn mặt lạnh lùng, bắt đầu kể rõ đầu đuôi chuyện Tần Gia Ngôn quay bài gian lận như thế nào.
Chuyện rất đơn giản, chính là lúc thi có một thí sinh khác ném một mảnh giấy nhỏ về phía Tần Gia Ngôn, còn chưa kịp nói với giáo viên gác thi thì đúng lúc giám thị hành lang mà cũng chính là giáo viên chủ nhiệm của Gia Ngôn nhìn thấy, chạy đến lấy tờ giấy, mở ra, trên đó là những dòng chữ đáp án lít nha lít nhít, lập tức phán Tần Gia Ngôn tội gian lận trong thi cử, gọi vào phòng giáo vụ.
Đương nhiên, Tần Chỉ Ái cũng đã giải thích rồi, nói tờ giấy đó không phải do cậu viết, là người khác ném lên bàn của cậu.
Nhưng mà giáo viên chủ nhiệm lại không tin, một mực chắc chắn dòng chữ đó là do cậu viết, hơn nữa còn nói những người gian lận tất nhiên sẽ không nhận mình quay cóp rồi.
Mẹ Tần thật sự lo Tần Gia Ngôn bị nhà trường xử lý kỷ luật, bây giờ có quay cóp hay không thì cũng không phải là chuyện quan trọng, bà nghe giáo viên chủ nhiệm nói xong liền bắt đầu xin lỗi: “Xin lỗi, thầy chủ nhiệm, mong thầy nghĩ đến từ trước đến nay Gia Ngôn vẫn luôn rất chăm chỉ mà tha cho nó, nó cũng chỉ mới vi phạm lần đầu thôi, lần này cảnh cáo nó như vậy là được rồi, có gì từ từ giải quyết…”
Từ khi tiến vào phòng giáo vụ giải thích xong rồi còn chưa nói gì, lúc này nghe thấy mẹ nói như vậy, Tần Gia Ngôn liền nhíu mày thốt lên: “Mẹ!”
Mẹ Tần nháy mắt ra dấu, ra hiệu cho hắn im lặng, lại tiếp tục ăn nói khép nép với thầy chủ nhiệm.
Thầy chủ nhiệm vẫn khó đăm đăm, không để ý đến những lời bà nói, cũng không có chút xiêu lòng nào.
Tần Chỉ Ái nhìn thấy mẹ mình phải cầu xin người khác như vậy, tiến lên lôi mẹ mình một cái, sau đó nói với thầy chủ nhiệm: “Làm phiền thầy đưa tờ giấy kia cho tôi nhìn một chút có được không?”
Giáo viên chủ nhiệm không từ chối, đưa tờ giấy ra cho Tần Chỉ Ái.
Tần Chỉ Ái mở ra, liếc nhìn chữ trong giấy, liền mở miệng nói: “Chủ nhiệm, tờ giấy này rõ ràng không phải là chữ viết của Tần Gia Ngôn, một trường học lớn như vậy sao có thể tùy tiện chỉ trích học sinh gian lận quay cóp trong khi chứng cứ thì lại không thích đáng? Nếu không tin, thầy có thể kiểm tra lại nét bút!”
Thầy chủ nhiệm hừ lạnh một tiếng: “Chữ viết không giống cũng không chứng minh được cậu ấy không gian lận không phải sao? Tôi tận mắt nhìn thấy cậu ấy cầm tờ giấy này!”
Sau đó, giáo viên chủ nhiệm cảm thấy chuyện của Tần Gia Ngôn nói đi nói lại quá lâu rồi, cuối cùng mở miệng nói: “Như vậy đi, dù sao em này cũng là sinh viên mới, bây giờ cậu viết một bảng kiểm điểm, sau đó xuống phòng giáo vụ thương lượng, xem nên xử lý kỷ luật như thế nào.”
Viết kiểm điểm? Vậy không phải là đã thừa nhận cậu gian lận rồi sao?
Tần Gia Ngôn còn chưa mở miệng nói không, Tần Chỉ Ái đã kiên quyết từ chối.
“Nếu như vậy tôi gọi điện thoại cho đơn vị cậu ta xin thực tập, nói cho bọn họ biết chuyện này, coi bọn họ sẽ xử lý như thế nào?” nói xong, giáo viên chủ nhiệm liền cầm điện thoại di động lên.
Gọi cho đơn vị thực tập, vậy không phải cố ý nói cho bọn họ biết Tần Gia Ngôn gian lận, không trung thực, đạo đức có vấn đề rồi sao, chắc chắn sẽ không được tuyển dụng.
Mẹ Tần nghe thầy chủ nhiệm nói xong liền rơi nước mắt, vừa chịu tội vừa cầu xin thầy chủ nhiệm.
Thầy chủ nhiệm lại coi như mẹ Tần không tồn tại, bấm điện thoại, mẹ Tần dưới tình thế cấp bách liền bắt lấy cánh tay của thầy chủ nhiệm.
Thầy chủ nhiệm làm như rất ghét bỏ mẹ Tần vậy, vung tay một cái, hất bà qua một bên.
Mẹ Tần lùi lại vài bước, cũng may Tần Gia Ngôn nhanh tay đỡ bà, nếu không bà đã ngã xuống đất rồi.
Tần Chỉ Ái nhíu nhíu mày, đáy mắt không thể chấp nhận được hành động của một giáo viên như vậy.
Hành vi gian lận thật sự là một chuyện rất nghiêm trọng.
Nhưng Tần Gia Ngôn là một học sinh xuất sắc, tình hình này đối với những trường học bình thường cũng sẽ không làm căng như vậy, lại không một mực quy học sinh của mình gian lận.
Mà phòng giáo vụ chắc chắn sẽ không có thù oán gì với Tần Gia Ngôn,… hà tất lại không để cho một sinh viên không còn đường sống?
Trên đường đến đây, Tần Chỉ Ái đã từng hoài nghi có phải chuyện này là do Lương Đậu Khấu ra tay hay không, lúc này cô khá là chắc chắn rồi.
Tần Chỉ Ái rũ mi mắt, không để ý đến mẹ Tần và Tần Gia Ngôn mà trực tiếp quay người, đi ra khỏi phòng giám thị, tìm một chỗ gọi điện thoại cho Lương Đậu Khấu.
Lương Đậu Khấu dường như đang chờ điện thoại của cô, vừa reo lên, cô ta đã bắt máy, âm thanh mượt như vải satanh: “Alo?”
“Chuyện của em tôi là cô làm sao?” Tần Chỉ Ái đi thẳng vào vấn đề.
Lương Đậu Khấu cũng không vòng vo, nghe thấy cô hỏi liền thoải mái thừa nhận: “Đúng vậy, không sai, là tôi làm, thì sao? Cô gọi cho tôi làm gì?”
Lương Đậu Khấu cũng không cho Tần Chỉ Ái nói gì, lại nói: “Muốn tôi buông tha cho em trai của cô sao?”
“Tần Chỉ Ái, cô cũng quá ngây thơ rồi? Cô cho rằng tôi sẽ để ý đến cô sao?”
Cách điện thoại, Tần Chỉ Ái vẫn có thể cảm giác được giọng nói của Lương Đậu Khấu có chút chế giễu, cô nhắm hai mắt lại, hít một hơi thật sâu, mới nói: “Lương Đậu Khấu, cô có chuyện gì thì cứ tìm tôi, đừng làm ảnh hưởng đến những người vô tội.”
“Tôi thích!” Lương Đậu Khấu cười khanh khách vài tiếng, làm như rất vui vẻ: “Lại nói, tôi đối phó với cô chán rồi, đối phó với những người mà cô quan tâm mới khiến cô mệt được chứ?”
“Ôi…” Lương Đậu Khấu giả mù sa mưa thở dài một hơi: “… Cô xem cô kìa, giống như sao chổi vậy, hại em trai của cô bị trường kỷ luật còn không nói, lại khiến cho cậu ấy không tìm được việc làm, ảnh hưởng đến công việc và tương lai cả đời luôn đó nha!” nói xong, Lương Đậu Khấu lại cười hì hì.
“Lương Đậu Khấu, cô không sợ bây giờ tôi sẽ đi tìm Cố Dư Sinh nói hết mọi chuyện sao?”
“Sợ nha… có điều cũng chẳng có gì đáng kể, chỉ cần cô dám đi tìm, tôi liền lập tức phát tán những tấm ảnh của cô và Cố Dư Sinh, để khắp thiên hạ đều biết cô là con hồ ly tinh giật chồng người khác,… Bởi vậy, tôi không chỉ đơn thuần phá em trai của cô, mà còn phá hoại cả cuộc sống của cô, cho cô hài lòng, không phải sao?” Lương Đậu Khấu trầm ngâm trong điện thoại một lát, lại làm như không có chuyện gì quan trọng, lại nói: “Như vậy đi, muốn em của cô qua chuyện cũng được, nhưng điều kiền đầu tiên là cô phải làm hai chuyện.”
Lương Đậu Khấu chẳng cần hỏi xem cô có đồng ý không, liền nói: “Chuyện thứ nhất, tìm đại một người nào đó giả làm tình nhân của cô, hoặc là đi khách sạn, làm thế nào cho Cố Dư Sinh nhìn thấy thì làm.”
“Chuyện thứ hai, quay video cảnh cô tự đánh mình trả lại hai cái tát ngày hôm đó cho tôi!”
“Chỉ cần cô làm chuyện thứ hai trước, tôi liền lập tức cho người của phòng giáo vụ dừng chuyện gọi điện thoại lại, sau khi cô làm xong chuyện thứ nhất, tôi sẽ bỏ qua cho em trai của cô.”
“Hơn nữa tôi đảm bảo, từ nay về sau sẽ không gây phiền phức cho cô nữa.”
“Nếu cô không đồng ý, không sao, Tần tiểu thư, tôi có có những biện pháp khác để dằn vặt cô mà.”
“Mười phút, trong vòng 10 phút nếu cô không gửi video, em trai của cô sẽ bị đuổi học.”
Lương Đậu Khấu nói xong một chuỗi dài liền dập máy, không cho Tần Chỉ Ái có cơ hội từ chối nào.
. . . .
Tần Chỉ Ái cầm điện thoại di động giận run cả người.
Một lúc lâu sau, cô mới quay đầu nhìn qua cửa kính của phòng giáo vụ, thấy mẹ của cô gạt lệ, lại thấp kém cầu xin người khác.
Đáy lòng đau xót, cô cũng đỏ mắt, vội thu lại tầm mắt cong, cô liền nhìn chằm chằm vườn hoa đào cách đó không xa, nhìn một chút, lại cúi đầu nhìn về phía điện thoại di động.
Thật sự phải làm theo lời của Lương Đậu Khấu sao?
Bàn tay của Tần Chỉ Ái cầm điện thoại di động mà phát run, khớp ngón tay vì dùng sức mà trở nên trắng bệch, cô bất giác cắn môi, cuối cùng vẫn mở điện thoại di động ra quay phim.
Cô nuốt một ngụm nước bọt, chọn chế độ quay video, đầu ngón tay của cô vừa đụng phải màn hình điện thoại di động, liền có cuộc gọi tới, sau đó cô liền đụng trúng nút bắt máy.
Tần Chỉ Ái nhìn tên trong màn hình, là điện thoại của Tiểu Vương gọi tới.
Điện thoại đã bắt rồi, cúp máy thì lại không tốt lắm, Tần Chỉ Ái đành phải đưa điện thoại lên tai nghe, nhưng bên trong lại là giọng của Cố Dư Sinh: “Em đang ở đâu?”
Chợt nghe thấy tiếng của hắn, trong đầu cô có chút hoảng hốt, còn chưa tiêu hóa được những cảm xúc mãnh liệt trong đầu, Cố Dư Sinh lại mở miệng hỏi: “Em ở chỗ nào trong đại học H vậy?”
Sao hắn biết cô ở trong trường của Gia Ngôn?
Tần Chỉ Ái buồn bực giật giật mọi, cũng không nói gì, điện thoại bị Cố Dư Sinh cúp máy, không xa lại có thể nghe thấy tiếng gọi của Tiểu Vương: “Thư ký Tần.”
Tần Chỉ Ái nghe thấy tiếng gọi, liền đúng lúc quay lại nhìn thấy Cố Dư Sinh đưa điện thoại trên tay hắn cho Tiểu Vương, vẻ mặt của hắn mệt mỏi đi về phía cô.
Phía sau hắn ngoại trừ Tiểu Vương còn có một vài người đàn ông mà cô không quen biết.
Một giây trước Tần Chỉ Ái còn tức giận không nói nên lời, giây sau Cố Dư Sinh đã xuất hiện ở trước mặt cô.
Tần Chỉ Ái ngây ngốc đứng một chỗ cầm điện thoại, có chút choáng váng.
Cố Dư Sinh đi cách cô khoảng hai mươi mét, thấy được trên mặt cô có chút oan ức, mắt cũng có chút ướt, như là đang khóc, liền vội nghiêng đầu, quay người về phía những người phía sau: “Dừng lại.” sao đó lại đi nhanh tới trước mặt Tần Chỉ Ái.
Mười ngày không gặp, cô giống như đang nằm mơ vậy.
Hắn lẳng lặng đứng nhìn một lúc lâu, Cố Dư Sinh mới đưa tay cầm một cánh hoa anh đào đang vướng trên tóc cô, nhẹ nhàng lấy xuống, dịu dàng mở miệng nói: “Trong đó có người bắt nạt em hả?”
Không biết có phải vì hắn xuất hiện không, Tần Chỉ Ái vẫn không thể hiểu được ý trong lời nói của hắn, cả người vẫn cứ ngơ ngác, mở đôi mắt to tròn ướt nhẹp ra nhìn hắn.
Cho dù cô không nói, nhưng hắn vẫn biết đã xảy ra chuyện gì.
Cố Dư Sinh quay đầu nhìn vào cảnh tượng trong phòng giáo vụ, nghĩ đến chuyện trước mắt phải làm là giải quyết cho xong chuyện trong đó, lại nhỏ nhẹ mở miệng: “Xin lỗi, anh lại tới trễ, để em phải chịu oan ức rồi.”
Hắn nói hai lần, cô đều không thể thích ứng được.
Đám người đứng phía sau hắn nhìn thấy như vậy liền bốn mắt nhìn nhau.
Cố Dư Sinh cũng không để ý đến sự trầm mặc của cô, trái lại nhìn thấy giữa lông mày của cô vẫn nheo lại thể hiện sự oan ức, trong lòng hắn lại khó chịu, hắn lại cười dịu dàng với cô một cái, lại dùng giọng nhỏ nhẹ nói: “Em chờ anh ở đây một chút, anh xử lý chuyện bên trong đã.”
Cố Dư Sinh nói câu này xong lại đứng tại chỗ một chút, mới quay đầu nhìn mấy người đứng cách đó không xa, hất đầu một cái, sau đó nhóm người đó liền vậy quanh Cố Dư Sinh, cuồn cuộn tiến vào phòng giáo vụ như gió lốc.
Tầm mắt của Tần Chỉ Ái lại nhìn theo bóng người củaCố Dư Sinh,nhìn vào phòng giáo vụ.
Qua cửa sổ, cô có thể dễ dàng nhìn thấy Cố Dư Sinh vào phòng giáo vụ xong, việc đầu tiên là lễ phép chào khỏi mẹ Tần và Tần Gia Ngôn xong, bất quá lúc hắn nhìn thấy Tần Gia Ngôn, lại trố mắt nhìn một hồi.
Đám người mà Cố Dư Sinh kéo theo, nhìn hắn chào hỏi mẹ và em trai của Tần Chỉ Ái, cũng khách sáo cúi chào theo.
Sau đó không biết bọn họ nói gì, Cố Dư Sinh còn tự đưa mẹ Tần và Tần Gia Ngôn ra khỏi phòng giáo vụ, còn có một giáo viên đi ra theo.
Vị giáo viên kia đang đóng cửa phòng giáo vụ lại, gọi Tần Chỉ Ái, đưa ba người họ đến một phòng nghỉ ngơi, còn tự tay rót nước cho họ uống.
Cho tới nay, mẹ Tần từ nãy đến giờ nhìn thấy vị giáo viên này thay đổi thái độ 180 độ, vẫn có chút đứng ngồi không yên.
Trên đường giáo viên kia rời đi, lúc này mẹ Tần lại nói vào tai Tần Chỉ Ái, cuống cuồng hỏi: “Tiểu Ái, người kia là ai mà có lai lịch lớn như vậy, con có biết không. hắn dẫn mấy người kia vào, bỗng nhiên thầy chủ nhiệm đang lớn lối hùng hổ bỗng nhiên ỉu xìu… thật giống như là trong người mấy người này có một nhân vật cái gì bộ trưởng gì đó, nói chung là làm rất lớn…”
Mẹ Tần lại nói không rõ ràng lắm, Tần Gia Ngôn ngồi một bên chống quai hàm, lại không vui vẻ gì giải thích: “…Là bộ trưởng bộ giáo dục.”
Mẹ Tần lập tức gật đầu: “Đúng đúng đúng!”
Tần Chỉ Ái còn chưa rõ tình hình nữa chứ đừng nói là giải thích cho mẹ cô hiểu, cô chỉ có thể nói: “Trước đây anh ấy là ông chủ của con.”
. . . . .
Chuyện này nên giải thích cũ thể thế nào, cô cũng không thể nào giải thích ở đây được, cô chỉ biết chưa tới 10 phút, Cố Dư Sinh đã quay lại từ phòng giáo vụ.
Theo sau Cố Dư Sinh còn có Tiểu Vương và hai người trong nhóm lúc nãy.
Vừa vào đến, cũng không chờ Cố Dư Sinh giới thiệu, lập tức cười xán lạn với Tần Chỉ Ái: “Tần tiểu thư, chuyện lần này thật sự là chúng tôi sai, là sai lầm của chúng tôi.”
“Đúng đúng, chúng tôi sai rồi, là chúng tôi chưa tra xét rõ tình hình, đúng là sinh viên này không giân lận, chúng tôi sẽ nghĩ biện pháp khác để bồi thường cho em sinh viên này…”
Vì có Cố Dư Sinh và Tiểu Vương đến ăn tối mà mẹ Tần cũng không đủ nguyên liệu để nấu cho nhiều người ăn như vậy, vì vậy sau khi vào nhà, bà liền nói Cố Dư Sinh và Tiểu Vương ngồi ở ghế salon, sau đó tự mình pha một bình trà, dặn Tần Gia Ngôn tiếp khác, sau đó lại gọi Tần Chỉ Ái ra cửa hàng mua thực phẩm vể nấu.
Trên đường về nhà Tần Chỉ Ái, Cố Dư Sinh nhìn thấy ven đường có một trung tâm mua sắm lớn.
Hắn chờ mẹ Tần và Tần Chỉ Ái ra khỏi nhà xong, liền nói với Tần Gia Ngôn: “Tôi có chút chuyện, ra ngoài gọi điện thoại một chút.” Sau đó liền nháy mắt ra dấu với Tiểu Vương, ra hiệu cho hắn đi theo, rời khỏi Tần gia.
Trung tâm thương mại cách nhà Tần Chỉ Ái không xa, Cố Dư Sinh sợ hai mẹ con Tần Chỉ Ái về không thấy xe lại cho rằng họ đi rồi nên đi bộ cùng Tiểu Vương đến đó.
Trên lầu hai của trung tâm có rất nhiều đồ bổ, Cố Dư Sinh đi vào cái gì cũng muốn mua toàn bộ.
Tính tiền xong, Cố Dư Sinh nhìn Tiểu Vương tay xách nách mang, đầy đến nỗi không còn chỗ nào để xách mới thương tình cầm giúp hắn hai túi hai tay, thực phẩm dinh dưỡng khá nặng, Tiểu Vương đi được nửa đường đã thở hồng hộc.
Cố Dư Sinh chỉ cầm hai túi ung dung tiến bước đi trước, tấm lưng kia xem ra rất nhàn nhã.
Tiểu Vương đi sau chịu không nổi lầu bầu: “Rõ ràng người muốn lấy lòng người khác là đại BOSS, sao người lao động lại chính là tôi chứ? Tư bản đúng là hút máu mà…”
Tiểu Vương còn chưa nói hết câu, Cố Dư Sinh đã dừng bước chân.
Tiểu Vương sợ đến nỗi im lặng, lại cười với Cố Dư Sinh quay lại nhìn mình.
Cố Dư Sinh thấy hắn cười lấy lòng như vậy, cũng không có chút tức giận nào, lại nhìn đến bao lớn túi nhỏ trên người Tiểu Vương, nhìn một chút, cũng không hé răng, quay người tiếp tục đi về phía trước.
Lúc sắp đến tiểu khu của Tần gia, Cố Dư Sinh bỗng nhiên dừng bước đưa tay ra trước mặt Tiểu Vương.
Tiểu Vương còn ngẩng người chưa hiểu ý của hắn, Cố Dư Sinh đã lấy túi trong tay Tiểu Vương, nói: “Đưa cho tôi.”
Cố tổng muốn giúp hắn sao? Tiểu Vương thụ sủng nhược kinh, mặc dù muốn đưa túi cho hắn xách nhưng mà hắn dù sao cũng là ông chủ, sao có thể không cho hắn mặt mũi như vậy chứ, hắn cũng không dám lộn xộn: “Cố tổng, không sao, tôi có thể…”
“Đưa!” Cố Dư Sinh nói một tiếng dứt khoác cắt ngang Tiểu Vương.
Tiểu Vương nghe thấy được ngữ khí của hắn có chút dữ, liền không dám cãi mà đưa túi trên tay qua cho hắn, ai ngờ Cố Dư Sinh đều cầm lại tất cả những túi trên tay hắn, sao đó lại nói: “Cái bên tay kia cũng đưa cho tôi.”
Mặt trời mọc từ hướng tây sao? Trên trời cũng đâu có áng mây hồng nào? Cố Dư Sinh sao bỗng nhiên Cố Dư Sinh lại nhiệt tình như vậy?
Tiểu Vương thấp thỏm một lát, thấy Cố Dư Sinh nhíu mày, mới vội vàng làm theo.
Cố Dư Sinh cầm hết túi đồ xong, lúc này mới hài lòng đi về phía trước.
Hai tay Tiểu Vương trống trơn đi phía sau Cố Dư Sinh, cả người cảm thấy lộn tùng phèo, có phải hắn bị fired rồi không?
Chính là lúc Tiểu Vương đang kinh hồn bạt vía, Cố Dư Sinh đi phía trước bỗng nhiên quay lại, như nhớ ra chuyện gì, ngừng bước qua người nhìn Tiểu Vương.
Tiểu Vương sợ đến nỗi nín thở.
Cố Dư Sinh nhìn chằm chằm mồ hôi trên trán Tiểu Vương, sau đó không lên tiếng, lại bước đi.
Lúc tiến vào khu nhà của Tần Chỉ Ái, Cố Dư Sinh nhìn lướt qua xe ở dưới lầu, lại nghĩ đến trong xe có nước khoáng, liền lên tiếng nói: “Đi lấy chai nước giúp tôi.”
Tiểu Vương lập tức làm theo.
Cố Dư Sinh để tất cả các túi trong tay xuống đất, sau đó cầm bình nước Tiểu Vương đưa tới, quay lại gương chiếu hậu, vỗ một ít nước lên trán tạo thành những giọt mồ hôi, sau đó hài lòng đưa chai nước để Tiểu Vương đóng nắp lại, sau đó nhìn trên trán Tiểu Vương còn có chút mồ hôi, mới tìm một cái khăn tay trong túi đưa cho Tiểu Vương: “Lau mồ hôi trên trán cậu đi.”
Một giây trước Tiểu Vương còn không biết Cố Dư Sinh vẩy nước lên trán mình làm cái gì, giây sau nhìn thấy Cố Dư Sinh đưa khăn mặt của hắn cho mình, Tiểu Vương bắt đầu phát run.
Sao Cố tổng tự nhiên lại đối xử tốt với hắn như vậy… Tiểu Vương run rẩy nhận khăn tay, lau lung tung lên trán, mới run rẩy nói với Cố Dư Sinh: “Cố tổng, cảm, cảm ơn!”
Cố Dư Sinh liếc mắt nhìn biểu hiện của Tiểu Vương một cái, sau đó lại bình tĩnh khom người nhấc đồng đồ dưới đất lên, đi tiếp.
Tiểu Vương vội vàng đuổi theo.
Lúc đi vào thang máy, Cố Dư Sinh bỗng nhiên lên tiếng: “Cậu không cần phải cảm ơn!”
“Ể?” Tiểu Vương hơi kinh ngạc.
Cố Dư Sinh cũng không nhìn đến ánh mắt đầy nghi hoặc của Tiểu Vương, hắn chỉ nhìn chằm chằm hình ảnh phản chiếu trong gương của thang máy, thấy chính mình đúng là “Đại Hãn” đang xách bao lớn túi nhỏ, hết sức hài lòng gật đầu, sau đó mới nhàn nhạt nói với Tiểu Vương: “Ngược lại là tôi nên cảm ơn cậu mới đúng!”
“A?” Tiểu Vương càng nghe càng hông hiểu.
“Nếu như không phải trên đường đến đây cậu nhổ nước bọt nhắc cho tôi nhớ đến chuyện kia, tôi cũng không nghĩ tới lúc trước cửa Tần gia phải tự tay cầm mọi thứ.” Nói xong, Cố Dư Sinh nhìn qua chai nước khoáng trên tay Tiểu Vương: “Tôi cực khổ cầm cái này cái kia, cậu chỉ cần nhàn nhã uống nước, sự chênh lệch rõ ràng như vậy, chắc hẳn bác gái sẽ đặc biệt quý trọng tấm lòng thành của tôi”
Tiểu Vương há hốc mồm nửa ngày, qua mười giây đồng hồ, rốt cuộc cũng hiểu được ý của Cố Dư Sinh.
Làm nửa ngày, thì ra hắn không có quan tâm mình mà là hắn đánh vào điểm này a!!
Hắn liền biết, làm gì có đại BOSS nào lại có lòng như vậy!
Cửa thang máy lại mở ra, Cố Dư Sinh cầm đồ đi ra ngoài, Tiểu Vương nhìn chung quanh, trong hành lang một cái thùng rác cũng không có, hắn chỉ có thể cầm chai nước khoáng được xem là người rảnh tay nhất trong số hai người, sau đó đi trước bấm chuông cửa.
. . . . . .
Vào nhà, Tiểu Vương nhìn thấy Cố Dư Sinh tao nhã nói với mẹ Tần: “Bác gái, lúc nãy cháu đi gọi điện thoại thấy gần đó có một cửa hàng nên thuận tiện mua cho bác một chút thực phẩm dinh dưỡng.” vừa nói xong hắn lại lấy hết cái này đến cái khác lên hướng dẫn mẹ Tần cách sử dụng.
Mẹ Tần nhìn thấy liền kích động liên tục nói: “Cố tiên sinh, đã làm cậu phải tốn kém rồi!” thậm chí còn cầm khăn mặt lau “mồ hôi” cho Cố Dư Sinh, lúc này Tiểu Vương nhìn thấy cực kỳ ghét, nhìn không nổi quay đầu ra cửa sổ.
Rõ ràng người ôm bao lớn bao hỏ từ ngoài đường vào đến đây là mình, rõ ràng người đầy mồ hôi cũng là mình, nhưng người cuối cùng được tán dương tại sao lại là BIG BOSS chứ?
Thật sự quá buồn… Tiểu Vương cảm thấy công việc này cậu thật sự không thể làm nổi nữa rồi!
. . . . . .
Lúc mẹ Tần đi nấu cơm, Tần Chỉ Ái cũng ra giúp bà một tay.
Cố Dư Sinh, Tiểu Vương và Tiểu Vương cùng ngồi ngoài phòng khách.
Tv mở, đang chiếu một bộ phim cổ trang nóng nhất hiện nay, nhưng ba người lại hoàn toàn không tập trung vào bộ phim chút nào.
Lúc Cố Dư Sinh lần đầu tiên gặp Tần Gia Ngôn trong phòng giáo vụ đã cảm thấy hắn nhìn rất quen, nhưng mà nhìn một lúc lâu lại không nhớ đã gặp ở đâu.
Lúc ngồi chung một chỗ, Cố Dư Sinh thỉnh thoảng nhìn Tần Gia Ngôn vài lần, càng nhìn càng có càm giác hình như hắn đã gặp Tần Gia Ngôn ở đâu.
Cố Dư Sinh nhìn Tần Chỉ Ái nhiều đến nỗi Tần Gia Ngôn có thể cảm nhận được tầm mắt của Cố Dư Sinh, nhíu nhíu mày, khó chịu.
Người này sao cứ nhìn cậu hoài, lại còn dùng ánh mắt quỷ dị để nhìn nữa chứ…
Tần Gia Ngôn dần dần có chút đứng ngồi không yên, tìm một cái cớ đi ra ban công, giả vờ nhận điện thoại của bạn học gọi đến.
Trong phòng khách cũng có thể nhìn thấy người đứng ngoài ban công, Cố Dư Sinh đột nhiên nhớ tới khi hắn khôi phục lại trí nhớ, đi đến chỗ Tần Chỉ Ái ở, đã nhìn thấy bóng người đàn ông giống như vậy, là cậu ta sao?
Vì vậy, đêm đó người ngủ lại nhà Tần Chỉ Ái không phải là người yêu của cô… mà là em ruột của cô?
Nói cách khác, đôi vớ mà hắn nhìn thấy trên ghế sofa trong phòng ngủ của Tần Chỉ Ái cũng chính là của cậu ấy để quên?
Cố Dư Sinh vừa nghĩ tới, liền đứng lên, giả bộ đi vệ sinh, nhưng lại lén nhìn vào khe cửa phòng còn chưa đóng của Tần Gia Ngôn, liếc mắt nhìn, trên giường của thiếu niên kia cũng có một đôi vớ có kiểu dáng y như đôi ở nhà của Tần Chỉ Ái.
Quả nhiên, suy đoán của hắn không sai!
Trong nháy mắt, tâm tình của Cố Dư Sinh cực kỳ tốt, hai tay hắn đan sau đầu, quay lại sofa ngồi, không để ý đến ánh mắt như đang hỏi: “Sao tự nhiên vui quá vậy?” của Tiểu Vương, liền ngồi tao nhã trên ghế, lại nhìn về phía ban công, qua khoảng mấy giây, Cố Dư Sinh lại giơ ngón tay lên, đăm chiêu.
Không đúng, hẳn là còn gặp hắn một lần nào nữa… Gặp…
Cố Dư Sinh nhíu lên cả người trầm tĩnh khoảng chừng 10 phút, mới bừng tỉnh chợt nhớ lại lúc Tiểu Phiền Toái đóng vai Lương Đậu Khấu, có một cậu bé đưa dây chuyền cho cô, mà cậu bé kia… cũng chính là Tần Gia Ngôn!
Cuối cùng nghĩ lại tất cả mọi chuyện, khuôn mặt của Cố Dư Sinh bỗng nhiên trở nên vui vẻ như đang cười, thậm chí lúc hắn thấy Tần Gia Ngôn quay trở lại còn híp mắt cười với Tần Gia Ngôn hai cái. bạn nào muốn đọc trước chương liên hệ : tttukidmh@gmail.com
Lần này không chỉ có ánh mắt quỷ dị mà nụ cười kia cũng có hàm ý sâu xa gì đó mà Tần Gia Ngôn nhìn thấy cũng phải giật mình, không nhịn được mà rùng mình một cái, chọn chỗ ngồi cách Cố Dư Sinh xa nhất, bởi vì trong quá trình chờ mẹ và chị nấu cơm rất tẻ nhạt nên Tần Gia Ngôn dứt khoác cầm điện thoại di động đánh quái.
Tiếng của điện thoại của Tần Gia Ngôn rất nhỏ, nhưng trong khi cậu chơi game, Cố Dư Sinh vẫn có thể nghe thấy rất rõ ràng.
Đó không phải là trò rất hot do Hối thị sản xuất sao?
Thì ra là Tần Gia Ngôn đã chơi a…
Hắn vẫn luôn lấy lòng mẹ Tần cho nên quên mất Tần Gia Ngôn, nếu như cố gắng dỗ ngọt nhóc này, không chừng sau này hắn có thể điều tra từ cậu về cuộc sống mới của Tần Chỉ Ái đúng không?
Nhưng mà hắn cũng không chơi trò này, không có điểm chung, làm sao bắt quàng làm họ đây?
Cố Dư Sinh cụp mắt, yên lặng suy nghĩ trong chốc lát, liền vẫy vẫy Tiểu Vương qua nói nhỏ vào tai hắn hai câu.
Ngay sau đó, Tiểu Vương đưa điện thoại di động của mình cho Cố Dư Sinh rồi đứng dậy, rời khỏi Tần gia.
Cố Dư Sinh cầm điện thoại di động của Tiểu Vương, đầu tiên download trò Tần Gia Ngôn đang chơi, quan sát vài lần, có thể nhìn thấy tình hình của game như thế nào, chờ sau khi Tiểu Vương mang máy laptop lên, hắn lập tức mở máy tính ra bấm bùm bùm như có chuyện gì rất gấp vậy.
Qua khoảng 20 phút, Cố Dư Sinh dừng lại.
Hắn dùng phần mềm hack tài khoản của Tần Gia Ngôn, tất cả đều hiển thị trong điện thoại của Tiểu Vương, sau đó hắn chỉ thay đổi một chút cho giống tài khoản khác, sau đó lại xác định một lần nữa mọi thứ đều bình thường, sau khi âm thanh một màn chơi kết thúc xong, hắn mới hỏi Tần Gia Ngôn: “Đang chơi…… sao?” Cố Dư Sinh nói tên game.
Tần Gia Ngôn biết lúc trước Tần Chỉ Ái đóng vai Lương Đậu Khấu có qua lại vớiCố Dư Sinh, nên cậu hoàn toàn không có ấn tượng tốt với người này, Tần Gia Ngôn thật sự không muốn để ý đến Cố Dư Sinh, nhưng hôm nay không phải hắn xuất hiện thì thật sự đã lớn chuyện rồi cho nên hắn cũng phải nể mặt hắn, khách sáo “Ừ” Một tiếng.
Đây là lần đầu tiên trong đời Cố Dư Sinh phải cúi đầu chủ động nói chuyện với người khác, lại còn bị đối xử lạnh lùng như vậy, có điều Cố Dư Sinh vẫn bỏ qua, lại nói: “Đánh với anh một trận không?”
Hắn vừa quỷ dị nhìn mình, lại còn cười vô cùng đáng sợ, bây giờ lại còn rủ mình chơi game, ấn tượng vốn không tốt đối với Cố Dư Sinh lại càng ngày càng tệ…
Hắn nhìn chằm chằm màn hình điện thoại di động, trong lòng không đành lòng cũng phải mở miệng: “Được rồi…”
. . . . . .
Sau đó, đánh một trận xong, Tần Gia Ngôn chẳng cần chờ Cố Dư Sinh đưa ra lời đề nghị lần thứ hai đã kéo hắn vào đánh tổ đội, sau đó lại chiến tới lần thứ ba, lần thứ tư…
. . . . . .
Tiểu Vương ngồi ở một bên nhìn Cố Dư Sinh dùng phần mềm hack, sau khi giết người ta mất máu xong lại tặng trang bị của người bị đánh chết cho Tần Gia Ngôn, sau đó lại giúp Tần Gia Ngôn đánh hết quái, còn thấy Tần Gia Ngôn bị người ta truy đuổi liền nhảy ra dùng ulti, sau đó lại đổi mạng của mình cho Tần Gia Ngôn, sau đó lại nhìn thấy đối phương mắng Tần Gia Ngôn, lại chủ động gõ chữ chửi lại giúp Tần Gia Ngôn, nhìn Tần Gia Ngôn không giết người, hắn còn “ca ngợi” cậu ấy… Tiểu Vương thật sự không dám nhìn thẳng, liền che mắt của mình một chút, sau đó trong lòng thầm nhổ nước bọt, Cố tổng thật sự là không biết xấu hổ!!
. . . . .
Chơi xong màn thứ bảy, mẹ Tần và Tần Chỉ Ái bắt đầu bưng thức ăn ra.
Cố Dư Sinh và Tần Gia Ngôn dừng chơi game.
Cố Dư Sinh giống như vô ý hỏi Tiểu Vương: “Hội nghị của Hối thị tuần sau chuẩn bị xong chưa?”
Cái gì, tuần sau Hối thị có hội nghị gì hả?
Tiểu Vương nghi ngờ nhìn Cố Dư Sinh.
Tần Gia Ngôn ngồi ở một bên nghe được hai chữ HỐI THỊ liền nghĩ đến trò mà mình vừa chơi lúc nãy chính là do công ty đó sản xuất, lập tức cảm thấy hứng thú quay đầu nhìn Cố Dư Sinh.
Cố Dư Sinh chính là mong muốn tạo được hiệu ứng nảy, liền nháy mắt ra dấu với Tiểu Vương, Tiểu Vương liền lập tức mở miệng nói: “Ả, tất nhiên là đã chuẩn bị xong rồi ạ.”
“Ừ, lát nữa tôi sẽ xem lại.” Cố Dư Sinh đàng hoàng trịnh trọng trả lời.
“Vâng, thưa Cố tổng.”
Cố Dư Sinh khẽ gật đầu một cái, không nói nữa.
Tần Gia Ngôn chủ động mở miệng hỏi: “Cố tiên sinh giữ chức vụ gì trong Hối thị ạ?”
Hối thị đối với hắn chỉ là một công ty nhỏ, hỏi hắn như vậy có chút cuồng.
Cố Dư Sinh lựa chọn im lặng, lại liếc mắt nhìn Tiểu Vương, ý nói trách nhiệm trả lời câu hỏi này thuộc về cậu ấy.
Dừng một chút, Tiểu Vương nói đáp án cho Tần Gia Ngôn biết: “Cố tổng là đại BOSS của Hối thị đó.”
Ánh mắt Tần Gia Ngôn nhìn Cố Dư Sinh có thêm mấy phần sùng bái.
Cố Dư Sinh có chút trầm tĩnh, cười cười đầy thân thiện với Tần Gia Ngôn, ngữ khí còn rất ôn hòa: “Đúng, đây trùng hợp lại là trò chơi công ty tôi sản xuất nên nếu như cậu muốn có trang bị gì thì cứ trực tiếp liên hệ với Tiểu Vương, để hắn sắp xếp cho cậu.”
Dừng một chút, Cố Dư Sinh lại nhìn về phía Tiểu Vương, trực tiếp dặn dò: “Thôi đi, bây giờ cậu liền đi thu xếp cho cậu ấy một tài khoản có tất cả các trang bị cho cậu ấy đi.”
Tiểu Vương lập tức làm theo.
Sự sùng bái trong mắt Tần Gia Ngôn lại biến thành vui mừng, bất quá cũng óc chút ngại: “Như vậy, không hay cho lắm thì phải.”
“Không sao!” Cố Dư Sinh nhẹ nhàng trả lời xong, một giây sau, điện thoại của Tần Gia Ngôn kêu leng keng, báo tất cả những trang bị đều đã được nhận.
Tần Gia Ngôn cuối cùng vẫn chỉ là một đứa trẻ, bởi vì quá hưng phấn mà trên khuôn mặt trắng nõn trở nên hồng hồng, cậu cầm điện thoại xem một lúc lâu, mới nhớ đến chuyện phải nói cảm ơn Cố Dư Sinh.
Cố Dư Sinh khẽ mỉm cười: “Không có gì, chờ có trang bị mới, anh sẽ nói người gửi cho em.”
. . . . .
Sau đó lúc mẹ Tần nói chuyện với mọi người lúc ăn cơm, Cố Dư Sinh đi rửa tay là Tần Gia Ngôn cứ dính ở một bên, khi thì lấy nước rửa tay cho hắn, khi thì lấy khăn cho hắn lau tay.
Trước khi hai người ra khỏi nhà vệ sinh, Cố Dư Sinh đến gần nói vào tai TầnGia Ngôn,nhẹ giọng hỏi thăm: “Chị của em… gần đây nhất có phải là thích ai đó không?”
“Không có a…” Tần Gia Ngôn lắc lắc đầu, sau một lát, hoc theo dáng vẻ của Cố Dư Sinh, lại đến bên tai hắn bán đứng Tần Chỉ Ái: “Theo em được biết thì chị em chỉ thích một người, em thấy chị ấy viết trên lịch bàn con số 3472, anh Dư Sinh, đây là số ngày mà chị ấy đã yêu người đó, là lúc trung học cơ sở đã bắt đầu yêu đến bây giờ, hồi đó em xem trộn nhật ký của chị ấy mới biết đó, nếu gần đây có người mới thì chị ấy sẽ không viết con số đó rồi…”
3472… thì ra cô đã thích hắn ba ngàn bốn trăm bảy mươi hai ngày. . . thật là một con số thật lớn.
Trong lòng Cố Dư Sinh thoáng gật đầu, không lộ ra bất kỳ biểu cảm nào, ý nói hắn dẽ giữ bí mật.
Ăn cơm tối xong, Tiểu Vương và Cố Dư Sinh cũng không ở lại Tần gia quá lâu, liền ra về.
Nhà ba người Tần gia tiễn hai người đến thang máy xong, mẹ Tần vẫn luôn thì thầm với Cố Dư Sinh: “Có thời gian lại đến đây chơi.” Mãi đến khi Tần Chỉ Ái nói “Được rồi, mẹ!” lúc này mẹ Tần mới dừng lại, để Tần Chỉ Ái đưa Tiểu Vương vả Cố Dư Sinh xuống lầu.
Từ trên lầu xuống, âm trầm một ngày ở Hàng Châu cuối cùng cũng mưa tý tách.
Sắc trời tối đen, ngoại trừ bên ngoài tiểu khu có một ánh đèn, ngoài ra cũng không còn ánh sáng nào khác.
Tiểu Vương đội mưa, chạy đến cốp xe cầm một cái ô màu đen, chạy đến dưới hiên đón Cố Dư Sinh.
Cố Dư Sinh không có ý muốn đi xuống mà lại ra hiệu Tiểu Vương đưa ô cho mình.
Tiểu Vương hiểu ý của Cố Dư Sinh, biết hắn muốn nói chuyện với Tần Chỉ Ái, lúc này mới thức thời đưa ô cho hắn: “Cố tổng, tôi chờ anh ở tiểu khu.”
Sau đó cũng không chờ Cố Dư Sinh trả lời liền đội mưa chạy đến trước xe, mở cửa chui vào, lại khởi động xe lái đi.
Vẫn chờ đến khi không thấy bóng xe biến mất, Cố Dư Sinh mới chỉ vào một vườn hoa nhỏ trong tiểu khu, nói: “Qua đó một chút.”
Sau khi Tần Chỉ Ái gặp mặt Cố Dư Sinh, hầu như vẫn chưa có thời gian để hai người ở riêng cùng nhau, chỉ một thời gian ngắn, trong đầu Tần Chỉ Ái có rất nhiều thắc mắc, vì vậy không từ chối, nhẹ giọng “Ừ” một tiếng, chui vào dưới ô của Cố Dư Sinh, sóng vai cùng hắn đi vào vườn hoa nhỏ.
Dọc theo bậc thềm uốn lượn, hai người đi khoảng 10 phút đã đến vườn hoa nhỏ dưới hiên.
Vì trời mưa, trong khuôn viên vườn hoa không có lấy một bóng người. Cố Dư Sinh dẹp dù để một bên, sau đó đi mấy bước vào trong đình, mới dừng lại.
Tần Chỉ Ái đứng yên ở chỗ Cố Dư Sinh cất ô, đứng yên một lúc, cất bước đi thêm mấy bước, sau đó liền đứng hẳn một bên, đầu tiên là nói lời cảm ơn: “Cố tổng, cảm ơn anh chìu hôm nay đã giải quyết chuyện của em trai tôi, thật sự rất cảm ơn anh.”
Cố Dư Sinh liếc mắt nhìn Tần Chỉ Ái một cái, không lên tiếng.
Tần Chỉ Ái lại mở miệng, hỏi những thắc mắc của mình: “Cố tổng, sao anh biết chiều nay em trai tôi xảy ra chuyện?”
Buổi chiều hắn rõ ràng có chuẩn bị mà đến, chắc chắn đã biết được tất cả mọi chuyện trước cô…
Cố Dư Sinh cũng không gạt Tần Chỉ Ái, có điều cũng không nói toàn bộ mọi chuyện cho cô biết, vì hắn còn có chuyện quan trọng hơn muốn nói với cô: “Trong lúc gặp mặt bạn bè vô tình biết được những chuyện này là do cô ta sắp xếp.”
Tuy rằng Cố Dư Sinh không nói tên nhưng chỉ hai chữ ‘cô ta’, Tần Chỉ Ái cũng có thể hiểu hắn đang ám chỉ ai.
“Em yên tâm, sau này cô ta sẽ không xúc phạm hay động chạm gì đến em hoặc người nhà của em được nữa.” Cố Dư Sinh nói một câu đảm bảo.
Tần Chỉ Ái “A” một tiếng, nghĩ đến Lương Đậu Khấu hai ngày nay không có làm trò gì nữa, lại không biết nên nói gì tiếp theo.
Mưa càng rơi càng lớn, ầm ầm.
Một cơn gió tình cờ mang theo cảm giác ướt nhẹp mát mẻ.
Cố Dư Sinh thấy Tần Chỉ Ái không nói gì nữa, quay đầu nhìn cô, nghĩ đến chuyện hôm qua hắn muốn Tiểu Vương cố ý đăng tin tức, cũng không biết cô có thấy tin chưa, lại hỏi cô: “Em có gì muốn nói với anh không?”
Nói gì? Còn có thể nói gì? Hay là hỏi hắn những tin tức trên internet kia là thật hay giả? Hoặc là chúc hắn hạnh phúc sống với Lương Đậu Khấu, trăm năm hảo hợp?
Bất kể là hỏi hay chúc phúc, người đau thương đầy rẫy không phải vẫn chính là cô sao?
Tần Chỉ Ái rũ mi mắt, che lại ánh mắt ảm đạm, không nói gì.
Cố Dư Sinh chờ một chút, thấy cô còn chưa hỏi gì, lại mở miệng: “Nếu không có gì để nói, anh đi đây.”
Lần này Tần Chỉ Ái “Ừ” đúng một tiếng.
Cố Dư Sinh còn chưa nói tạm biệt, lại đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, hắn sờ hộp thuốc lá trong túi, lấy một điếu, ngậm vào miệng, lúc cầm bật lửa chuẩn bị châm lửa lại nói lần nữa: “Anh đi thật đó.”
Tần Chỉ Ái gật gù, không hề nói gì.
Cố Dư Sinh châm lửa, hút một hơi thuốc, lúc này mới bước chân đi.
Khi hắn đi ngang qua người cô, vẫn có một giọt nước mắt cô không thể nào khống chế được rơi xuống, lăn trúng ngón tay của cô.
Cô không dám lộn xộn, sợ mình không thể khống chế được mà giữ hắn lại.
Cô cúi đầu, đứng ở đó một lúc lâu, lâu đến nỗi bên tai của cô cũng chỉ còn lại tiếng mưa gió thét gào, cô mới giơ tay lên lau lau nước trên mặt, nhìn về phía nhà mình, từ từ xoay người, ngẩng đầu lên, không có bước đi mà nhìn xa xa.
Cô vốn cho rằng Cố Dư Sinh đã rời đi, nhưng hắn lại lẳng lặng đứng dựa vào cột đình mà hút thuốc.
Phía sau hắn tối om, còn có những hạt mưa bụi không ngừng rơi xuống.
Không phải hắn đi rồi sao?
Ánh mắt hồng hồng của Tần Chỉ Ái có chút kinh ngạc.
Đã sớm biết cô sẽ xoay người, Cố Dư Sinh cho Tần Chỉ Ái một khoảng thời gian để bình tĩnh lại, sau đó mới hạ thuốc trên môi xuống, lặng lặng dựa vào cây cột, nhẹ giọng mở miệng: “Tiểu Ái, lần thứ nhất anh nói đi, anh không muốn đi, lần thứ hai anh nói đi, là anh muốn em giữ anh lại.”
Tần Chỉ Ái cảm giác được trái tim mình như bị bóp lấy, đầu tiên là ngừng một nhịp, sau đó là giãy dụa khỏi bàn tay kia mà đập thật nhanh.
Trong đình, lại không có tiếng nói nào.
Cố Dư Sinh lại đưa thuốc lên miệng hút, sau khi nhả khói, hắn lại hỏi một lần nữa: “Tiểu Ái, em thật sự không có gì muốn hỏi anh hoặc là muốn nói với anh sao?”
Lúc này, Tần Chỉ Ái đã hiểu ý của Cố Dư Sinh, hắn thật sự muốn cô hỏi xem hắn có thật sự kết hôn với Lương Đậu Khấu không…
Cũng không phải cô không muốn hỏi, cũng không phải cô sợ tin tức này là thật… nguyên nhân sâu xa hơn là cô sợ hắn vì cô mà làm tổn thương Cố lão gia.
Cố Dư Sinh biết trong lòng cô đang nghĩ gì, hắn khẽ thở dài một hơi giống như bất đắc dĩ hỏi: “Cô bé ngốc, em đều nghĩ cho anh, chẳng lẽ không suy nghĩ cho chính mình chút nào sao?”
Chỉ một câu nói đơn giản, liền khiến ánh mắt của Tần Chỉ Ái trở nên đỏ lên.
“Đều tự làm khổ chính mình, em có biết em làm vậy anh sẽ đau lòng lắm không?” Cố Dư Sinh dập thuốc, đứng lên, đi đến gần Tần Chỉ Ái, còn cách cô một mét thì dừng lại, nhìn đôi mắt ngập nước của cô, nhìn trong chốc lát, lại hỏi: “Em còn yêu anh không?”
Tần Chỉ Ái còn chưa nói gì, Cố Dư Sinh đã ném vào mặt cô năm chữ.
Em còn yêu anh không?
Những năm gần đây, cô vẫn luôn lặng thầm yêu hắn, nhưng lại chưa bao giờ nói đến chữ yêu với hắn.
Bây giờ hắn lại hỏi như vậy, đột ngột như vậy khiến cô không kịp chuẩn bị, làm cho não của cô trong nháy mắt trở nên trống rỗng, giống như là mất sổ nợ vậy, một tiếng cũng không nói nổi.
Hai người lại lặng lặng đứng đối mặt nhau.
Mưa còn rơi, trong đình cũng khá ẩm ướt.
Không biết qua bao lâu, Cố Dư Sinh mới lóe lóe mi mắt, từ từ quay đầu nhìn mưa bụi dày đặc, chú ý một ánh đèn cách đó không xa.
Tia sáng mờ nhạt như vậy, hắn và cô lại nói những điều này, chuyện của hắn và Lương Đậu Khấu còn chưa giải quyết.
Nhưng lần này tới Hàng Châu, hắn thật sự rất kích động, người hắn cho là cuộc sống mới của cô lại là em trai của cô, em trai của cô cũng nói cho hắn biết cô chưa từng yêu một ai khác… còn có ngày hắn bị tai nạn, cô lại đau khổ như vậy… trong lòng của cô rõ ràng là có hắn, đặc biệt là lúc nãy hắn vừa cất bước đi, đứng sau lưng vẫn có thể thấy bờ vai cô run run, nhưng dù mưa rất lớn, hắn vẫn có thể nghe thấy tiếng nức nở của cô rất nhỏ.
Một khác đó, hắn cảm thấy mình lại đau, lại sợ.
Cả đời này hắn chỉ yêu một người con gái, ban đầu biết cô có cuộc sống mới, hắn còn sợ bản thân sẽ làm phiền cô, vẫn luôn khống chế mà đồng ý để cô đi du học.
Bây giờ hắn vì cô mà đau lòng như vậy, đừng nói đến chuyện chờ đến lúc xử lý xong ông và Lương Đậu Khấu, rồi bàn chuyện tương lai với cô, thậm chí đêm nay, hắn cũng không chờ nổi nữa rồi.
Chỉ là, hắn và cô trong lúc đó đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, bây giờ, hắn có chút… không biết nên bắt đầu từ đâu.
Hắn lại muốn hút thuốc, nhưng hắn đứng gần cô như vậy, biết cô không thích mùi khói thuốc, lại không dám hút.
Hắn nghĩ rất nhiều câu trong đầu để nói với cô, nhưng vừa mở miệng, lại đi hỏi năm chữ ngắn gọn như vậy: “Em còn nhớ vấn đề anh hỏi em trước khi em rời khỏi Hối thị không?”
Câu trước là ‘em còn yêu anh không’, sao câu sau lại đổi đề tài rồi?
Chuyển quá nhanh, Tần Chỉ Ái ngẩn người, mới đuổi theo kịp tư duy của Cố Dư Sinh, “Ừ” một tiếng.
Lúc đó hắn để Tiểu Vương ra ngoài, hỏi cô một câu: “Em còn nhớ người mà anh đã kể với em khi vừa ở HảiNamvề không?”
“Em biết không? Cô gái đó là người mà anh yêu.” Cố Dư Sinh vẫn nghiêng người nhìn chằm chằm ngọn đèn cách đó không xa, lại từ từ nói, rất chậm, rất chậm: “Rất yêu, yêu tha thiết.”
Trước đây từ miệng Lục Bán Thành, hắn đã biết, hắn yêu cô.
Lúc ở sân bay cô nhìn thấy tờ tiền giấy kia, cô cũng đã nhìn thấy mấy chữ: “Tiểu Phiền Toái, anh thích em.”
Nhưng lúc này, nghe những lời đó từ trong miệng hắn, tâm tình của cô lại bị quấy lên hỗn loạn.
Cố Dư Sinh không phải đợi cô đáp lại, mà như đang giăng một cái bẫy, ngữ khí nhàn nhạt lại nói: “Trước khi chưa gặp cô ấy, anh vẫn chưa muốn kết hôn, sau khi gặp cô ấy, anh cũng không muốn kết hôn với bất kỳ ai khác nữa.”
“Trước khi cô ấy rời đi, anh đã muốn cầu hôn cô ấy.”
“Khi đó, anh chỉ nghĩ đến tương lai có anh và cô gái kia.”
“Anh chỉ có một nguyện vọng, đó là ngày đó chỉ cần có bắt đầu, không cần phải kết thúc.”
Trong tiếng mưa rơi, giọng của hắn rất dễ nghe, không ngừng chui vào trong lỗ tai cô, ngữ khí của hắn hoàn toàn không có chút động tình nào, nhưng lại vượt xa những lời ngon tiếng ngọt khiến trái tim cô lại run động.
“Thật đáng tiếc, anh và cô ấy đã bỏ lỡ khoảnh khắc đó, lúc đó anh vì cứu hai đứa trẻ mà suýt chết, anh đã cho rằng mình sẽ chết, nhưng anh nghĩ cô ấy vẫn còn ở Sân bay Phổ Đông chờ anh, nên anh liều mạng mà sống tiếp.”
“Anh đồng ý hy sinh bản thân mình vì đất nước này, nhưng anh chỉ muốn sống, vì cô ấy.
Lần đó cô đưa hắn đến bệnh viện xong, lúc cấp cứu bác sĩ còn nói thật sự khó mà tin nổi, đây đúng là kỳ tích, như vầy mà vẫn có thể sống sót…
Lúc đó cô rất vui mừng, chỉ cho rằng hắn mạng lớn, cho tới giờ khắc này cô mới biết, thì ra… thì ra lần đó hắn vì cô mà mới cố gắng nỗ lực sống sót.
Tần Chỉ Ái tinh tường cảm giác được những hàng rào bảo vệ trong lòng mình ngày một đổ sụp, cho đến nay, vì hàng rào bảo vệ đó mà cô mới có thể kiềm nén lại những cảm xúc trong lòng, nhưng lúc này bị đổ vỡ rồi, trong nháy mắt, cảm xúc lại tuông trào, dạt dào như dòng suối.
“Dù như vậy, anh cũng đã để mất cô ấy rồi.”
Cố Dư Sinh vẫn rất bình tĩnh, nhưng vẫn pha một chút thất vọng.
“Sau khi cô ấy đi, giấc mộng của anh liền biến thành một ngày nào đó cô ấy quay trở về.”
“Tất cả mọi người đều nói với anh, thời gian chính là liều thuốc hữu dụng nhất, mạnh mẽ nhất, có thể hàn gắn tất cả mọi vết thương, nhưng mà, em có biết không? Mỗi một ngày qua đi, anh mới phát hiện rằng thời gian không phải là liều thuốc hay nhất mà là liều thuốc độc nhất…”
“Anh bắt đầu trở nên lo sợ, sợ cả đời này cũng không thể gặp lại cô ấy nữa,…”
“Quãng đời còn lại dài như vậy, thật là khó quên.”
Bờ môi Tần Chỉ Ái run lên, sương mù lại lượn lờ trong mắt.
Nếu không phải lúc này cô cắn môi dưới, chắc có lẽ cô sẽ thốt lên một câu, Cố Dư Sinh, em còn yêu anh, em còn yêu anh, vẫn luôn yêu anh, từ trước đến nay vẫn vậy.
Cô dùng sức nắm chặt nắm tay, dùng ngón tay đâm vào lòng bàn tay đau điếng, dùng sự đau đớn duy trì một tia lý trí còn sót lại trong đầu mình.
Cả đời này Cố Dư Sinh chưa từng nói nhiều như bây giờ, nghĩ khí của hắn càng nói càng nhạt, đến cuối cùng lại có một tia mát mẻ, nhưng càng ngày lại càng bi thương, càng ngày càng có chút bất đắc dĩ: “Sau đó, trong mơ có thể gặp cô ấy, anh cũng cảm thấy như vậy là đủ hạnh phúc rồi.”
Tần Chỉ Ái không nhịn được, nghe đến đây, nước mắt lại lăn xuống.
Cô không thể nghe hắn nói nữa, cô sắp chịu không nổi nữa rồi.
Cô dẫu môi, nhỏ giọng thỉnh cầu: “Cố, Cố tổng, anh.. đừng nói nữa…”
Cố Dư Sinh giống như đang chìm đắm trong câu chuyện của chính mình, lại không để ý đến lời nói của cô, tiếp tục nói: “Khi nào cô ấy trở về, anh chờ đến khi đó, cả đời này cô ấy không trở về, anh chờ cô ấy suốt đời này.”
Tần Chỉ Ái khóc thành tiếng, cô phải dùng rất nhiều sức lực mới có thể nói được một câu: “Cầu xin anh, đừng nói nữa, đừng nói nữa…”
“Tiểu Ái, nếu có một ngày em gặp được cô gái kia, em có thể chuyển lời giúp anh không?” Cố Dư Sinh vẫn không để ý đến thỉnh cầu của Tần Chỉ Ái.
Trực giác nói cho Tần Chỉ Ái biết, cô đã bị đánh bại, cô không muốn nghe, cũng không muốn chuyển lời gì hết.
Cố Dư Sinh không cho cô trốn tránh, từ từ xoay người, đối mặt với cô.
Hắn không nhúc nhích ngắm nhìn gò má ướt mèm của cô, một lúc lâu, mới nhẹ nhàng nháy mắt, sau đó trịnh trọng mở miệng: “Nói với cô ấy rằng, có một người đàn ông tên là Cố Dư Sinh, sẽ chờ cô suốt quãng đời còn lại.”
Nước mắt của Tần Chỉ Ái như một con sông vỡ đê, không ngừng rơi, cô giơ tay lên, cố gắng lau đi nhiều lần những nước mắt lại càng chảy mãng liệt hơn, cuối cùng, cô lại khóc rống thành tiếng.
Cố Dư Sinh thấy cô khóc rống như vậy, cũng để yên cho cô khóc, qua một lúc lâu mới mở miệng, nhẹ giọng hỏi: “Tiểu Phiền Toái, anh đã nói như vậy rồi, em vẫn không chịu thừa nhận mình là Tiểu Phiền Toái mà anh vẫn luôn tìm sao?”
Tiếng khóc của Tần Chỉ Ái nhỏ lại, cô mơ hồ đoán được điều gì đó, trong lòng lại có chút kinh ngạc.
Lẽ nào, hắn đã biết cô…
Ý nghĩ này trong đầu cô còn chưa kịp hình thành, Cố Dư Sinh lại nói đáp án: “Tiểu Phiền Toái, từ lâu kỳ thật anh đã biết em là Tiểu Phiền Toái mà anh vẫn chờ đợi rồi.”
Tần Chỉ Ái ngước đôi mắt đỏ hồng nhìn Cố Dư Sinh.
Sao hắn biết cô là Tiểu Phiền Toái? Cô vẫn luôn che giấu tốt như vậy…
Cố Dư Sinh biết trong lòng cô lại buồn bực, nhưng hắn lại không giải thích với cô mà lại nói: “Tiểu Phiền Toái, yêu anh chịu nhiều uất ức như lắm phải không? Xin lỗi, sau này anh sẽ không để em chịu uất ức nữa, vì vậy… em… còn yêu anh không?”
Cố Dư Sinh nói xong, bỗng nhiên lại nhớ đến chuyện gì, lại nói tiếp: “Tiểu Ái, em không cần phải lo cho ông, không cần phải lo đến chuyện của Lương Đậu Khấu, cũng chẳng cần để ý tin tức ồn ào mấy ngày nay, vì những thứ đó đều là đồ giả… “Bên ông, chúng ta có thể nghĩ cách giải quyết sau, bay giờ em chỉ cần nghĩ đến anh và em mà thôi!”
Từng chữ từng chữ của Cố Dư Sinh đều mạnh mẽ như vậy, cuối cùng, đáy mắt của hắn cũng phiếm hồng: “Vì anh và em, ích kỉ một lần, cân nhắc lại được không?”
Chỉ cần em còn yêu anh, chỉ cần em đồng ý ở bên cạnh anh, tất cả những vấn đề sẽ không còn là vấn đề nữa.
Chúng ta sẽ có biện pháp giải quyết mà, không đúng sao?
Cố Dư Sinh nghĩ, nhìn ánh mắt của Tần Chỉ Ái, ánh mắt hắn cực nóng mà đầy chờ mong.
“Anh hỏi lại em một lần nữa, Tiểu Phiền Toái, đã nhiều năm như vậy, chúng ta đã không còn như lúc trẻ nữa, mà em, còn yêu anh không?”
“Hay là nói cách khác, Tiểu Phiền Toái, anh muốn em giao cuộc sống còn lại của em cho anh, em có đồng ý không?”
Không nghĩ đến ông, không nghĩ đến Lương Đậu Khấu, không nghĩ đến những tin tức kia, chỉ nghĩ đến hắn và cô… Tần Chỉ Ái tinh tường biết rõ, mình đã bị Cố Dư Sinh thuyết phục.
Cô đã yêu hắn nhiều năm như vậy nhưng có nằm mơ cô cũng không dám tưởng tượng có một ngày hắn sẽ hỏi cô những câu này.
“Yêu” , “đồng ý” ba chữ đơn giản như vậy nhưng vì tâm tình quá mức phức tạp nên cô không thể nào nói nổi, chỉ gật đầu với Cố Dư Sinh, một cái gật đầu rất nhẹ.
Hắn thấy cô gật đầu, cũng gật gù theo hai cái: “Em còn yêu anh thật sao?”
Lần này, cũng không chờ cô trả lời, hắn lại tiếp tục nói: “Tiểu Ái, chờ anh một chút được không?”
“Ở Hàng Châu chờ anh một chút, rất nhanh, rất nhanh thôi anh sẽ xử lý tốt chuyện kia, rước em về Bắc Kinh.”
Dừng một chút, Cố Dư Sinh sợ Tần Chỉ Ái không tin hắn, lại nói “Anh nhất định sẽ quay lại đón em, trở lại sớm nhất có thể.”
So với những chuỗi dài trước đây, lúc này lời của hắn lại có chút chắc chắn mà kiên quyết.
Tần Chỉ Ái biết hắn phải xử lý chuyện của Lương Đậu Khấu, cô khẽ vuốt cằm với hắn, vì cảm động mà mắt còn đẫm lệ.
Cố Dư Sinh đưa tay ra, lau nước mắt cho cô, hỏi: “Em tin anh không?”
Tần Chỉ Ái biết rõ hắn sẽ quay về đón cô, cô liền “Ừ” nhẹ với hắn một tiếng, qua một lát lại nói: “Tin.”
Mặt mày đẹp trai của Cố Dư Sinh nhiễm một ý cười nhàn nhạt.
Tần Chỉ Ái thấy hắn vui vẻ, mắt dù ướt vẫn nở nụ cười yếu ớt.
Hắn và cô ở trong đình, lẳng lặng đứng nhìn, cười, cuối cùng lại không hẹn mà cùng nhau đỏ cả vành mắt.
. . . . . .
Cố Dư Sinh tự đưa Tần Chỉ Ái đến dưới lầu, tự mình bấm nút mở cửa thang máy cho cô, nhìn thấy cô vào thang máy xong mới che dù, đi ra khỏi tiểu khu.
Xe dừng ở đối diện tiểu khu, Tiểu Vương nhìn thấy hắn đi ra liền lập tức xuống xe, giúp hắn mở cửa xe.
Tiểu Vương thắt dây an toàn ngồi trong xe, mới hỏi: “Cố tổng, bây giờ chúng ta đến khách sạn sao?”
“Không…” Cố Dư Sinh giơ cổ tay, liếc mắt nhìn thời gian, còn chưa đến 9 giờ tối: “… Về Bắc Kinh.”
Buổi trưa bận bịu rốt ruột đến trường của Tần Gia Ngôn, liền dằn vặt hắn đến bây giờ, còn chưa cho hắn nghỉ ngơi, lại bắt hắn lái xe một quãng đường dài như vậy sao?
Tiểu Vương trong lòng ảo não, nhưng không dám để lộ ra: “Vâng, Cố tổng.”
Dừng xe bên đường, Tiểu Vương cầm điện thoại di động lên nhìn vé máy bay: “Mười một giờ đêm nay có chuyến, bay chuyến này được không?”
“Ừ”, Cố Dư Sinh nhàn nhạt đáp.
Tiểu Vương đặt vé.
Khởi động xe lần nữa, trong mưa đêm, xe lại từ từ lao đi, chỉ đi 10 phút, Cố Dư Sinh đang nhắm mắt dưỡng thần bỗng nhiên nhớ ra gì đó, mở mắt hỏi: “Hôm nay tôi không có vấn đề gì chứ?”
“Không…” Tiểu Vương không nghĩ ngợi gì mà trả lời.
“Tôi nói lúc ở Tần gia.”
Tần Chỉ Ái lúc này mới hiểu ý hắn hỏi biểu hiện của hắn hôm nay ở trước mặt Tần Chỉ Ái, lặng lẽ suy tư một lúc, cuối cùng vẫn nói: “Không…”
“Không thật sao?” Cố Dư Sinh không tin tưởng lắm.
Tiểu Vương chần chừ trong chốc lát, lại nói thật: “Chỉ là có để lại một chút dấu vết…”
Cố Dư Sinh nhíu mày, trên mặt tỏ vẻ không vui.
Tiểu Vương vội nói: “Chỉ một một chút thôi, không ảnh hưởng đến đại cục đâu.”
Cố Dư Sinh không nói nữa.
Tiểu Vương cho rằng hắn sẽ cho qua vấn đề này, không nghĩ nhiều nên tập trung lái xe.
Qua một lúc lâu, Cố Dư Sinh lại hỏi: “Cậu có chắc là không ảnh hưởng đến đại cục không?”
Không biết có phải là ảo giác không , hắn có cảm giác Cố Dư Sinh hình như khá bất an, Tiểu Vương nghĩ thầm, nhất định là mình bị ảo giác rồi, vừa gật mạnh đầu vừa bảo đảm: “Chắc ạ, Cố tổng, hôm nay biểu hiện của anh rất tốt.”
Dừng một chút, Tiểu Vương lại nói: “…Nếu tôi là thư ký Tần, chắc chắn tôi sẽ đồng ý gả cho anh!”
Cố Dư Sinh nghe thấy Tiểu Vương nói xong nửa câu đầu, biểu hiện trên mặt mới có chuyển biến tốt một chút, nhưng đến nửa câu sau thì nhìn Tiểu Vương với biểu hiện ghét bỏ, nhìn lướt qua cậu ấy: “Chắc cậu đẹp!”
Tiểu Vương oan ức, nhưng không dám nói gì.
Trong xe lại yên tĩnh một lúc lâu, tâm tình của Cố Dư Sinh thật sự tột, ung dung hơn rất nhiều: “Đúng rồi, ngày đó chuyện tôi dặn cậu, bắt đầu triển khai đi.”
Tiểu Vương biết Cố Dư Sinh đang nói đến chuyện gì, tuy rằng hắn vừa bị Cố Dư Sinh chọc, trong lòng có chút bực bội nhưng mà vẫn lập tức gật đầu: “Biết rồi, Cố tổng.”
. . . . . .
Lúc trước Lương Đậu Khấu còn có cảm giác vui vẻ sung suống nhưng cô cảm thấy mấy ngày nay mình thật là xúi quẩy, làm chuyện gì cũng không được thuận lợi.
Đầu tiên là cô phải tốn tiền để mua chuộc thầy chủ nhiệm ở trường đại học H, sau đó nhưng không ngờ Cố Dư Sinh lại xuất hiện ở đó không chỉ giúp Tần Chỉ Ái thoát khỏi chuyện kia mà thầy giáo đó cũng bị đuổi việc rồi.
Lúc nghe tin, Lương Đậu Khấu phát hỏa không chỉ mắng trợ lý của mình mà còn quăng luôn điện thoại chưa dùng được ba ngày, bể tan tành.
Lúc cô tức giận đến cùng cực thì Chu Tịnh lại đi đến nói với cô một tin tức khác còn nóng sốt hơn.
Đạo diễn Lâm người đã làm nên một loạt các tác phẩm kinh điển có tên tuổi trong làng giải trí, không ai là không muốn hợp tác với ông ấy, Lương Đậu Khấu cũng không ngoại lệ.
Gần đây nhất cô vẫn luôn giữ mối quan hệ tốt với đạo diễn Lâm, hơn nữa ông ấy cũng đã nói sẽ ưu tiên cân nhắc cô vào vai nữ chính.
Cô vẫn cho là mình sẽ được chọn làm diễn viên chính, ai biết hôm nay công bố dàn diễn viên cho bộ phim mới của ông ta lại là một người quen không thể nào tưởng tượng nổi: Lâm Ức.
Lúc trước, Chu Tịnh vẫn lợi dụng Tần Chỉ Ái và Cố Dư Sinh phải bỏ ra rất nhiều công sức mới có thể chèn ép được Lâm Ức, nhưng không ngờ cô lại được vai chính cho bộ phim điện ảnh lần này, sợ là cô ta sẽ lại nổi lên, đạt được trình độ còn khó nhằn hơn trước, thậm chí còn có thể đạp Lương Đậu Khấu dưới gót giày.
Tâm tình không tốt, sự nghiệp cũng không tốt, dưới double damage, Lương Đậu Khấu tức giận đến nỗi đập phá hết đồ trong phòng làm việc.
Lương Đậu Khấu và Chu Tịnh giống như đang bị trên lơ lửng trên một sợi dây thừng,ChuTịnh sao có thể trơ mắt ra nhìn Lương Đậu Khấu bị Lâm Ức chèn ép, đương nhiên trước khi đạo diễn Lâm còn chưa chính thức công bố danh sách diễn viên chính thức mà dùng tất cả biện pháp để thay đổi Càng Khôn.
Biện pháp giải quyết tốt nhất chính là tìm nhà đầu tư để có người chống lưng.
Bộ phim điện ảnh này của đạo diễn Lâm là bộ phim cổ trang, mời diễn viên đi theo một đội hình, chi phí đầu tư rất lớn, vì vậy nên cũng có nhiều nhà đầu tư phía sau.
Trong đó có ba nhà đầu tư mà Chu Tịnh và Lương Đậu Khấu cảm thấy quen thuộc nhất, thậm chí hai trong ba cái đó còn có quan hệ rất tốt với Lương Đậu Khấu, vì vậy sau khi Chu Tịnh động viên Lương Đậu Khấu đang tức giận xong liền liên hệ bên phía nhà đầu tư, vô cùng đúng lúc, cả ba nhà đầu tư đều không liên lạc được, một người nói đang ra nước ngoài công tác, người khi đã đổ hết vốn vào dự án khác, người thì phải về quê ăn giổ?
Vai chính cho bộ phim này của đạo diễn Lâm còn hai ngày nữa là phải công bố danh sách diễn viên rồi, nếu còn chưa thể đổi lại, nhất định truyền ra ngoài sẽ trở thành Lương Đậu Khấu giành vai của Lâm Ức, lại tạo scandal cho mọi người bàn ra tán vào, đối với Lương Đậu Khấu sẽ cực kỳ bất lợi, vì vậy Chu Tịnh và Lương Đậu Khấu không liên lạc được với những nhà đầu tư quen thuộc thì đành phải chuyển hướng sang những nhà đầu tư khác.
Một trong số đó thật sự là không có cửa để liên lạc.
Có một nhà đầu tư liên lạc được, nhưng trong điện thoại có thể thấy bên đó hoàn toàn không có hứng thú.
Còn lại người đầu tư cuối cùng họ Dương, Chu Tịnh và Lương Đậu Khấu cũng đã từng nghe qua rồi, nhưng cho đến nay cũng chưa từng có cơ hội tiếp xúc qua, nguyên nhân là do mấy nhà đầu tư kia nổi tiếng là sói già, những người mà hắn từng đổ tiền ra đều bị hắn ngủ qua.
Nếu là trước đây, Lương Đậu Khấu chỉ cần đến tìm Cố lão gia làm nũng là xong chuyện rồi, cần gì phải chật vật như vậy chứ.
Mà bây giờ Cố lão gia bệnh nặng nằm viện rồi, trước đây tuy rằng có tỉnh lại nhưng vẫn trong trạng thái không được tốt, tất nhiên cô cũng không thể nhờ vả được gì rồi…
Lương Đậu Khấu không thể trơ mắt để Lâm Ức cướp lấy vai diễn nữ chính mà cô đã mong chờ từ lâu, xoắn xoắn xuýt xuýt, cuối cùng cô vẫn đề nghị Chu Tịnh liên hệ với người họ Dương kia.
Điện thoại là Chu Tịnh gọi, sau khi bắt máy, nhà đầu tư họ Dương đó liền không chút do dự mà gật đầu cho Lương Đậu Khấu một cái hẹn.
Thời gian khá muộn, địa điểm là ở khách sạn Bốn mùa phòng cao nhất.
Cúp máy, Lương Đậu Khấu nghe Chu Tịnh nói lại xong, không hề nghĩ ngợi liền từ chối đi gặp họ Dương đó.
ChuTịnh cũng không làm khó cô, cũng không nói câu: “Cậu suy nghĩ cho thật kỹ
đi, cứ như vậy từ bỏ một vị trí từ trên trời rơi xuống hay là đi gặp Dương tổng.” không tiếp tục khuyên Lương Đậu Khấu nữa.
Lương Đậu Khấu không có con đường thứ hai để đi, cuối cùng Chu Tịnh phải đảm bảo mấy lần rằng Chu Tịnh sẽ không để Lương Đậu Khấu một mình ở với Dương tổng, lại còn đảm bảo tuyệt đối sẽ không gây ra bất kỳ scandal không tốt nào, sau đó Lương Đậu Khấu mới bất đắc dĩ đồng ý.
. . . . .
Có điều, buổi tối, lúc Lương Đậu Khấu đến khách sạn gặp Dương tổng, Chu Tịnh vẫn rời khỏi phòng khách sạn.
Không phải là Chu Tịnh bỏ lại Lương Đậu Khấu mà là do đột nhiên một trong ba nhà đầu tư kia đã gọi cho Chu Tịnh.
Dương tổng bên này còn chưa chắc có đồng ý đầu tư cho cô hay không, Chu Tịnh không dám thất lễ với họ, vì vậy nói nhỏ bên tai Lương Đậu Khấu, nhỏ giọng nói một hồi, liền tạm thời rời khỏi phòng.
ChuTịnh nghĩ sau khi cúp máy xong sẽ lập tức trở lại phòng.
Ai ngờ nhà đầu tư bên này đang uống rượu, nói rất nhiều, liên thu bất tận, thậm chí còn khoác lác, ý nói Lương Đậu Khấu muốn làm diễn viên chính cho phim của đạo diễn Lâm là chuyện nhỏ, dù cô ấy có muốn lên làm đạo diễn cũng không thành vấn đề.
ChuTịnh có chút thiếu kiên nhẫn nhưng vẫn không biểu lộ ra ngoài, miệng cô ta cũng giống như mật ngọt, khiến nhà đầu tư rất hài lòng, sau khi vất vả lắm mới cúp máy được, cô mới nhìn lại thời gian trò chuyện, mới đó mà đã qua hai tiếng mười phút.
ChuTịnh vội vội vàng vàng quay lại chỗ phòng Dương tổng.
Gõ cửa một lúc lâu, Lương Đậu Khấu mới mở cửa ra, tóc và quần áo của Lương Đậu Khấu đều tán loạn, ngoài miệng có chút đỏ, trên cổ trắng nõn còn có những dấu hôn lúc sâu lúc cạn.
Hiển nhiên trong quá trình cô đi nghe điện thoại, Dương tổng đã táy máy tay chân với Lương Đậu Khấu rồi, có điều quần áo vẫn đang còn trên người, chắc cũng không làm những chuyện gì khác, nhiều nhất chắc là ăn được vài miếng đậu hũ thôi.
ChuTịnh có thể thấy Lương Đậu Khấu sắp tức điên lên rồi.
Có điều, đối với cô mà nói, Lương Đậu Khấu không chịu thiệt, cũng không có gì đáng để cô phải lo lắng, có phải tội của Dương tổng hay không lại càng không quan trọng.
Nếu một ngày nào đó Lương Đậu Khấu thật sự không thể đứng trong làng giải trí được nữa, cô cũng phải buông Lương Đậu Khấu mà bắt người mới, có khi lúc đó lại phải đụng mặt Dương tổng nữa.
Kẻ ngu si, mới đi dẹp bỏ đường lui của chính mình. . .
Cho nên Chu Tịnh không nghĩ nhiều liền nhìn Lương Đậu Khấu một chút, ra hiệu cô tuyệt đối đừng trở mặt với Dương tổng, sau đó đóng cửa, kéo cánh tay của cô, cười đáng yêu kéo cô vào phòng, lại hàn huyên với Dương tổng một hồi, mới từ từ bắt Lương Đậu Khấu ngồi yên.
. . . . .
Sau khi Cố Dư Sinh rời khỏi Hàng Châu, rạng sáng ngày thứ tư trên Weibo đã có một tin tức.
Chỉ tiếc khi đó Tần Chỉ Ái đang chìm trong mộng đẹp, chờ lúc cô biết tin cũng đã là 8h sáng rồi.
Ngày đó, cô đánh răng xong, lúc ăn sáng cầm điện thoại lên theo thói quen, nhìn vào điện thoại di động, thấy có một người bạn share một điểm tin: “Nữ thần quốc dân Lương Đậu Khấu biến chất rồi sao?”
Biến chất?
Không phải cô kết hôn với Cố Dư Sinh sao? Sao lại làm ra những chuyện biến chất?
Tần Chỉ Ái có chút mơ màng kéo xuống một đường, phát hiện tối qua lúc cô đã ngủ rồi thì chuyện lại bùng lên, rất nhiều bạn bè của cô cũng nhổ nước bọt vào hành động này.
Tần Chỉ Ái theo bản năng mở Weibo, không nhìn thì không biết, vừa nhìn đã giật mình, tìm những tin hot nhất thời điểm này, 10 cái thì đã có 8 cái liên quan đến Lương Đậu Khấu.
‘Lương Đậu Khấu quá trớn’, ‘Lương Đậu Khấu - gái điếm quốc dân’, ‘Lương Đậu Khấu tự dâng mình đến cửa’, ‘Nữ thần dơ bẩn nhất trong lịch sử, Lương Đậu Khấu.’
Tần Chỉ Ái bấm đại vào một tiêu đề, liền nhìn thấy rất nhiều lời mắng chửi khó nghe.
“Thật sự là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, nước biển không thể do nông sâu, vừa mới kết hôn một tuần đã đi vụng trộm với người khác! Tiện nhân nhất trong lịch sử có một không hai – Lương Đậu Khấu!”
“Khen cô ta nữa đi, cô ta chỉ sống thiếu một ngày thôi mà.”
“Tôi hy vọng mọi người đừng mắng Lương Đậu Khấu nữa, đánh cô ta đi!”
“Chị họ Lương Đậu Khấu, diễn viên hạng B còn không bằng, còn muốn giữ mặt mũi sao?”
“Lương Đậu Khấu, cô thật sự nên lẫn vào giới thích vận động đó, chúc mừng cô được quán quân về dâm dục!” 



Thử đọc