Ép Yêu 100 Ngày - Chương 52

Tác giả: Diệp Phi Dạ

Đánh dấu

Cô Bé Mà Tôi Yêu Bỏ Đi Rồi 
Hắn lớn lên đã đẹp như vậy, lúc cười lại càng thêm đoạt hồn người.
Tần Chỉ Ái bừng tỉnh, liền nghe thấy hắn nói: “… Em có biết anh vẫn luôn chờ em không?”
Trên mặt hắn vẫn là nụ cười dịu dàng như cũ nhưng không biết sao cô lại cảm thấy nụ cười của hắn có chút bi thương, cô giống như bị chặn họng, có chút khó chịu, cô nuốt một ngụm nước bọt đánh ực một cái, mới dời tầm mắt, thấp giọng nói: “Cố tổng, anh đứng lên trước đi, ngồi nữa sẽ lạnh đó.”
Cả đêm cô nói chuyện với hắn hắn đều không đáp lại, lúc này lại trả lời một tiếng: “Được”.
Nói xong, hắn muốn đứng lên.
Rốt cuộc là do say rượu, hắn không còn sức lực, không đứng lên nổi, Tần Chỉ Ái kịp thời đưa tay, giúp hắn.
Từ bồn tắm ra ngoài, Tần Chỉ Ái mới phát hiện trên người Cố Dư Sinh đã không còn áo lót nữa, cô chỉ vội vã liếc một cái, chưa nhìn thấy gì cũng đủ khiến mình phỏng mặt bỏng mắt rồi.
Taycô điều chỉnh nước ấm xong mới đưa vòi sen đến trước mặt hắn.
Tuy rằng cô biết hắn uống say không nhìn thấy sự ngượng ngùng của mình nhưng cô còn chưa mở miệng, mắt đã phiêu bồng một hồi: “Cố tổng, anh rửa sạch sữa tắm trên người trước đi.”



Cố Dư Sinh không nhận mà lại dùng cặp mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm cô.
Mặt Tần Chỉ Ái càng nóng hơn, cô cụp mắt, không dám nhìn hắn, trực tiếp cầm vòi sen chế lên người hắn, sau đó liền giật khăn đưa cho hắn.
Cố Dư Sinh vẫn không cầm lấy, vẫn nhìn cô trừng trừng như vậy.Lúc này hắn say quá rồi, vẫn không biết mình tỉnh hay mơ, hay là xuất hiện ảo giác.
Bởi vì hắn từng nằm mơ quá nhiều giấc mộng tương tự rồi.
Rất nhiều đêm trong giấc mộng hắn đều nhìn thấy cô trở về, nhưng mỗi lần hắn đưa tay ra lại chỉ có thể chạm vào hư không, sau đó hắn lại gọi: “Tiểu Phiền Toái”, từ trong giấc mơ đến khi tỉnh giấc, sau đó hắn không thể nào ngủ lại nữa.
Nhưng giấc mộng đêm nay không giống như vậy, hắn nhìn thấy đôi mắt của Tiểu Phiền Toái vẫn đẹp đẽ xinh đẹp như vậy, vẫn linh động như vậy, thậm chí còn đẹp hơn lúc trước nhiều.
Hắn còn có thể chạm vào mặt cô, cảm xúc thật sự rất giống với cảm xúc mà hắn đã từng được cảm nhận.
Nghĩ đi nghĩ lại, Cố Dư Sinh vẫn phải xác minh lại, hắn lại ngẩng đầu lên chạm vào gò má của Tần Chỉ Ái, xúc cảm vẫn như vậy, mềm mại, bóng loáng, Cố Dư Sinh không nhịn được vuốt nhẹ mặt cô.
Hắn lại nhìn cô, lại sờ mặt cô… Tần Chỉ Ái cắn môi dưới, cảm thấy hô hấp không thoải mái, vì vậy nhanh chóng rời khỏi buồng tắm, giúp hắn lau người.
Lau xong, cô quăng đại khăn vào một cái rổ gần đó, liền quay người kéo cánh tay của hắn ra khỏi nhà vệ sinh, dẫn hắn đến bên giường: “Cố, Cố tổng, anh nghỉ ngơi trước đi, tôi, tôi đi trước.”
Đi? Thần trí của Cố Dư Sinh vốn không tỉnh táo, khi nghe đến chữ đó liền có biến, một giây sau đã bắt lại cánh tay của Tần Chỉ Ái: “Không thể đi, không cho em đi…”
Nói xong hắn liền kéo cô vào lòng, ôm chặt cô: “Đừng đi…”
Hắn như một đứa trẻ không có cảm giác an toàn, sức ôm cô lại càng mạnh, giống như muốn ép cô vào người hắn để hai người nhập thành một…
Tần Chỉ Ái bị hắn làm giật mình và cũng có chút đau, cô hơi giật giật thân thể, hắn cho rằng cô muốn trốn thoát khỏi hắn nên cánh tay lại dùng sức, cô nhíu mày vì đau, định mở miệng nói hắn nhẹ tay một chút, hắn liền chôn đầu vào cổ cô, âm thanh vô cùng dịu dàng: “Đừng đi, để anh ôm em một chút…”
Hắn sợ cô không đồng ý, sợ cô lại tiếp tục giãy dụa, sợ cô phải đi, ngay sau đó hắn lại nói: “Một chút thôi… một chút thôi mà…”

Tiếng nói của hắn không chỉ có dịu dàng, mà còn có chút cầu xin.
Trong ấn tượng của cô, Cố Dư Sinh vẫn là một người không có gì không làm được, thô bạo, mạnh mẽ, tràn đầy sức sống.
Nhưng lúc này giọng nói của hắn lại làm cho tim cô mềm mại đến cực hạn, dù eo của cô có bị hắn bẻ gãy, cô vẫn nhịn đau, bất động để cho hắn muốn làm gì thì làm.
Hắn ôm cô chặt như vậy, nhưng hắn vẫn luôn cảm thấy không đủ, luôn có cảm giác cô sẽ biến mất như một làn khói bất cứ lúc nào.
Hắn sượt qua cổ của cô, hơi thở nóng bỏng lại phả ra: “Em cũng ôm anh một chút, được không?”
Đáy lòng cô run lên, còn chưa biết làm thế nào, bên tai cô hắn lại lầm bầm: “Ôm một chút, một chút thôi, ở đâu cũng được… Chỉ ôm một chút, một chút, một chút thôi…”
Cô biết đây là rượu đang nói, nhưng ngữ khí của hắn lại làm cô cực kỳ đau lòng, đầu ngón tay của cô khẽ run, lý trí của cô còn chưa phản ứng, cánh tay của cô đã từ từ giơ lên, ôm lấy eo của hắn.
Một động tác đơn giản của cô như vậy lại làm cho hắn cảm giác mình đã có được cả thế giới vậy, hài lòng cười ra tiếng bên tai cô.
Cô rất hiếm khi nhìn thấy dáng vẻ sung sướng của hắn như vậy, nghe hắn nở nụ cười, cô liền muốn hắn vui vẻ hơn một chút, càng ôm hắn chặt hơn.
Hắn cảm nhận được hành động đó, đầu cọ vào cổ cô, sức mạnh cũng giảm bớt, chỉ còn lại dịu dàng và thân mật.
Không biết hắn và cô đã ôm nhau như vậy bao lâu, hắn bỗng nhiên kéo cô ra khỏi mình một khoảng, lại cúi đầu nhìn vào mắt cô, hỏi: “Em sẽ không đi nữa đúng không?
Cô kinh ngạt giật giật lông mày, còn chưa kịp nói, hắn lại mở miệng, giọng điệu còn cấp thiết hơn lúc nãy rất nhiều: “Hứa với anh, đừng đi nữa, được không?”
Hắn nói xong một giây, cũng không đủ kiên nhẫn chờ cô nói, lại nóng lòng chen vào, lần này có chút hung hăng: “Nói, em sẽ ở lại, nói nhanh lên!”
Trong giọng điệu của hắn, Tần Chỉ Ái vẫn cảm nhận được một chút đau xót lóe lên.
Cô không biết sao hắn lại muốn cô nói như vậy nhưng cô cắn môi một hồi, giống như bị quỷ thần sai khiến, lại gật gật đầu với hắn, mềm mại trả lời: “Được, em không đi, em sẽ ở…”
Chữ “lại” của cô còn chưa phát âm ra, hắn liền cúi đầu ấn môi lên môi cô một cách kiên quyết.
Cả năm chưa ôm ai hôn ai, được Cố Dư Sinh hôn, khiến toàn thân Tần Chỉ Ái run lên, não trống rỗng.
Cả người cô giống như bị điểm huyệt, trợn tròn mắt, nhìn lông mi dài khêu gợi của hắn không nhúc nhích.
Môi của hắn mềm mại mà nóng bỏng, nhiều lần ma sát lên đôi môi thẫn thờ của cô.
Mãi đến khi hắn cạy mở hàm răng của cô ra, cô mới tỉnh táo lại một chút, lại tiếp tục sững sờ nhìn lông mày đẹp đẽ của hắn một chút, mới hoàn toàn tỉnh táo lại.


Cố, Cố Dư Sinh đang hôn cô… bên tai cô giống như có những âm thanh ong ong đang kêu gào.
Một lát sau, cô mới mở miệng cản hắn, nhưng cô vừa định lên tiếng, hắn đã giữ chặt đầu của cô, xông vào càng mạnh mẽ.
Hôn nồng nhiệt như vậy, khiến những âm thanh bên tai Tần Chỉ Ái dần dần biến mất, cô mơ hồ nghe thấy tiếng hắn và cô hít thở một cách gấp gáp, lông mi cô nhẹ nhàng run rẩy, sau đó lại có tiếng hai đôi môi lướt trên nhau đồng điệu khiến người ta mặt đỏ tim đập.
Âm thanh mờ ám như vậy khiến mặt Tần Chỉ Ái đỏ lên, mắt nhắm lại theo bản năng, sau đó cô càng tập trung, càng khắc sâu nụ hôn này.
Không biết cuối cùng đã hôn bao lâu, Tần Chỉ Ái cảm thấy như toàn bộ sức lực trong người mình đều bị hắn hút đi, cuối cùng hắn cũng dừng lại.
Môi của hắn còn dán vào môi cô, hơi thở ngổn ngang gấp gáp.
Có điều chỉ nửa giây sau, hắn lại hôn tới, lần này lại càng mạnh mẽ hơn, táo bạo hơn, hắn ôm cánh tay của cô, như muốn vò nát cánh tay yếu mềm.
Khi hắn thay đổi góc độ, sau đó lại lần nữa quấn quít môi cô, hắn lại đẩy cô, từng bước từng bước lùi về phía sau.
Cô ngất ngây ngây ngất cũng không hiểu hắn đang làm gì đã bị hắn áp đảo trên giường, tay hắn không biết từ lúc nào đã luồng vào áo lông của cô, lục lọi bên trong, cởi nút áo lót của cô.
Lúc cởi được, lộ ra da thịt, mát mẻ khiến cô tỉnh táo hơn một chút.
Cô, cô… cô muốn lên giường với Cố Dư Sinh sao?
Nhưng cô, cô không còn đóng giả Lương Đậu Khấu nữa… nếu như cô ngủ với hắn, không phải là…
“Không, không được…” Tần Chỉ Ái ngăn cản, giãy dụa, muốn trốn, nhưng hắn lại đè cô nặng hơn.
“Cố, Cố tổng, anh thả tôi ra. . .” tránh không được, cô mở mắt trong miệng còn chưa nói xong, đã thấy hắn nhìn về phía ánh mắt của cô.
Hừng hực, nóng bỏng, ai oán, triền miên.
Cô co rụt lại, những lời còn chưa nói ra cũng không dám nói nữa, hắn nhìn mắt cô, giơ tay lên từ từ vuốt thái dương của cô, mang theo thương tiếc, mang theo yêu thương, cô dần bừng tỉnh tinh thần, hắn nhẹ nhàng cúi đầu, hôn lên mi tâm của cô, hôn lên lông mày đang run rẩy, lại đến hai gò má, cổ, xương quai xanh, mỗi tấc da thịt của cô đều lít nha lít nhít những nụ hôn của hắn.
Đầu ngón tay cô theo bản năng nắm chặt dra giường, thân thể cô run rẩy, khi cô cảm giác được hắn đã cởi hết quần áo của cô ra, lý trí của cô đều bị đánh tan thành mây khói, thậm chí cô còn giơ tay lên ôm cổ hắn.
Thân thể hắn khựng lại một chút, lại dùng sức xông vào thế giới của cô.
Cô hoàn toàn chìm đắm vào đó.
Bầu không khí rất nhanh trở nên nóng bỏng mà kịch liệt.
Sự yên tĩnh của đêm tối lại bị tiếng thân thể của hai người quấn chặt vào nhau, tiếng giường ngủ đôi khi lại có một âm thanh kẽo kẹt nhẹ nhàng mà biến mất dạng.
. . . . . .
Sau khi kết thúc, Cố Dư Sinh nằm nhoài lên cổ Tần Chỉ Ái, hơi thở gấp gáp bất ổn, chậm chạp không chịu rời đi.
Cách vài phút, hắn lại hôn như không hôn lên vành tai cô.
Thân thể của cô run lên một cái, kiễng mũi chân lên.
Hắn vờ như không nhận ra phản ứng nhỏ bé của cô, dời môi dọc theo gò má của cô, từ từ đến môi cô, lại hôn tập trung mà nồng nhiệt.
Hôn hôn, hắn lại hứng thú trở mình, ôm cô trên người mình, sau đó lại là một trận triền miên tiêu hồn thực cốt.
. . . . . .
Hai lần liên tục làm Tần Chỉ Ái mệt muốn chết, vừa kết thúc, cô liền vùi vào lồng ngực của Cố Dư Sinh, ngủ thiếp đi.
Trong mơ mơ màng màng, cô cảm giác được có một bàn tay cứ di chuyển khắp người cô, cô cho rằng đó là mơ, né tránh, thay đổi tư thế, nằm nhoài trên giường, kết quả lại thấy một thân thể quen thuộc đè trên lưng cô, cảm xúc quen thuộc như vậy mới làm cho tỉnh táo lại một chút, cô quay đầu, mới vừa liếc mắt nhìn Cố Dư Sinh, hắn đã không chịu đựng được nữa tiến vào trong cô.
. . . . . . .
Lại kết thúc, Cố Dư Sinh vui sướng trong triền miên đến tận cùng, dựa vào rượu, lúc này hắn mới gác cằm lên vai cô, ôm eo cô, rất nhanh chìm vào giấc ngủ.
Vừa rồi bị vây đến kiệt sức, Tần Chỉ Ái lúc này đã có thể nghe thấy tiếng hít thở và nhịp tim mạnh mẽ của hắn, lúc này lại không ngủ được.
Chuyện xảy ra đêm nay là từ từ hiện lên như một thước phim điện ảnh, từng hình ảnh lại xẹt lên trong đầu cô.
Cuối cùng, cô vẫn phạm phải sai lầm mà cô muốn né tránh nhất với hắn…
Hắn say như vậy, khi tỉnh lại sẽ cho rằng đây là một giấc mơ hoang phải không?
Tần Chỉ Ái ngẩng đầu lên nhìn đôi mắt nhắm nghiền của Cố Dư Sinh, lẳng lặng nhìn một lúc lâu, sau đó hơi ngẩng đầu lên, môi nhẹ đụng một cái vào khóe môi của hắn.
Trong giấc ngủ dường như hắn vẫn cảm thấy được, khẽ hừ một tiếng, Tần Chỉ Ái sợ đến nỗi vội vàng dời môi.
Cô nhìn chằm chằm trần nhà sáng đèn, cười một chút, nhẹ nhàng dời cánh tay của hắn ra khỏi eo mình, lặng lẽ bò xuống giường, nhịn đau, từ từ mặc quần áo rải rác trên sàn nhà.
Cô không nhanh chóng rời đi mà nhìn quanh phòng ngủ một hồi, xác định mình không còn để lại đồ vật gì khiến hắn có thể nghi ngờ là cô đã đến đây, sau đó mới đi tới bên giường sửa lại dra giường và chăn nệm ngổn ngang, sau đó mới quay đầu, đối mặt với khuôn mặt đang ngủ say của hắn.
Nhìn vài lần, cô liền dời tầm mắt, vừa nhìn điện thoại di động của mình vừa yên lặng rời khỏi phòng ngủ của hắn.
Vừa ra khỏi nhà, lại một trận gió lạnh thổi đến khiên thân thể Tần Chỉ Ái co rúm một hồi, đứng ở cửa nhà mấy giây mới cất bước rời khỏi biệt thự của Cố Dư Sinh.
. . . . . .
Về đến nhà mới là năm giờ sáng.
Cách giờ đi làm còn bốn tiếng, cô mệt co quắp nằm trên giường cũng không đi tắm nổi, liền bò lên giường ngủ thiếp đi.
Sáng sớm hôm qua khi tỉnh lại cô đã thấy mình sắp bệnh, hôm qua lại ở ngoài lạnh đứng sững sờ lâu như vậy, lúc Tần Chỉ Ái bị đồng hồ báo thức làm tỉnh dậy, cô đã cực kỳ khó chịu, nghẹt mũi, đau đầu muốn ngồi dậy nhưng một chút sức lực cũng không có, cuối cùng cũng không thể làm gì khác hơn là cầm điện thoại gửi tin nhắn cho Tiểu Vương xin nghỉ.
Sau khi nhận được tin hồi âm của Tiểu Vương xong, Tần Chỉ Ái mới gọi Hứa Ôn Noãn mới rời giường lấy cho cô hai viên thuốc cảm, uống xong lại nặng nề ngủ.
Một lần cảm lạnh này, Tần Chỉ Ái nằm trên giường ba ngày mới sống lại được.
Đợi đến buổi sáng ngày thứ tư, lúc cô đi xuống lầu mua đồ ăn sáng, vừa đúng lúc đi qua hiệu thuốc, mới nhớ tới đêm đó cô và Cố Dư Sinh hoàn toàn không có biện pháp phòng tránh nào hết…
Vừa bắt đầu Tần Chỉ Ái chỉ định đi ngang qua nhưng lúc đi xa khoảng 20 mét rồi, cô bỗng nhiên dừng bước, sau đó quay lại hiệu thuốc.
Còn sớm, hiệu thuốc chưa mở cửa, Tần Chỉ Ái nhìn chằm chằm bảng quảng cáo không ngừng chớp đèn một lúa lâu mới hoàn toàn hiểu được câu: “Đêm đó cô và Cố Dư Sinh cũng không có biện pháp phòng tránh nào hết.” chợt lóe lên trong đầu cô là có ý gì.
Đêm đó về đến nhà, ngày hôm sau bị bệnh, cô cực kỳ mệt mỏi, nên cũng không nghĩ đến chuyện đêm đó càng không dám đối mặt với sự thật, từ trong tiềm thức cô vẫn luôn che đậy chuyện này, cho tới giờ, cô vừa nghĩ đến chuyện này sẽ liên quan đến mạng người, là chuyện rất quan trọng, lúc này cả người mới hoàn toàn tỉnh táo lại.
Đêm đó cô và hắn đã làm ba lần, một lần là đã có khả năng mang thai rồi chứ nói chi là ba lần.
Hơn nữa đã trôi qua ba ngày ba đêm, cho dù bây giờ uống thuốc cũng không cản nổi nữa rồi.
Tần Chỉ Ái theo bản năng sờ vào bụng dưới phẳng lì của mình.
Cô sẽ không mang thai chứ?
Nếu mang thai thật thì phải làm sao bây giờ?
Trong lòng Tần Chỉ Ái lo sợ, đứng hoảng hốt ở ven đường một lúc lâu, mới tập trung bước chậm rì rì đến chỗ bán đồ ăn sáng.
Mang bữa sáng về, trên đường về nhà, đầu óc cô rối loạn cả lên.
Vừa vào nhà, cô còn chưa cởi giày đã bỏ chạy đến phòng ngủ, cầm lịch trên bàn sách lên lật ra xem.
Đến ký hiệu của cô, hai ngày sau nữa mới là ngày cô có chuyện, lúc này cô mới thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng đống lộn tùng phèo trong đầu cũng được gỡ bỏ.
Còn may, mấy ngày nay là thời gian an toàn của cô, tỷ lệ mang thai rất nhỏ, hơn nữa chỉ có một buổi tối, sẽ không có gì...
-
Liên tục ba ngày Cố Dư Sinh vẫn không có động tĩnh gì.
Tần Chỉ Ái biết đêm đó hắn say bí tỉ, hẳn là sau khi tỉnh lại cũng không nhớ gì rồi.
Có điều dù hắn có nhớ chút gì đi chăng nữa thì cô cũng đã xóa sạch dấu vết, có khi hắn cũng chỉ cho rằng đó là một giấc mơ thôi.
Cứ biến chuyện đêm đó thành một bí mật, mà khi Tần Chỉ Ái khỏi bệnh đi làm lại, cô vẫn cảm thấy trong lòng rất căng thẳng.
Đến công ty, nhìn thấy Cố Dư Sinh không có ở đó, Tần Chỉ Ái vốn nắm chặt tay thành một nắm đấm, lúc này đã có thể buông lỏng ra.
Xin nghỉ ba ngày có rất nhiều việc phải làm, mỗi ngày Tiểu Vương cũng cho cô việc mới, Tần Chỉ Ái bận rộn ròng rã ba ngày mới có thể bắt kịp tiến độ công việc.
Mãi đến một buổi chiều Cố Dư Sinh đã lâu không đến rốt cuộc cũng đại giá quang lâm.
Bất quá hắn cũng không nói gì với Tần Chỉ Ái, thậm chí cũng không vào văn phòng mà trực tiếp vào phòng hội nghị.
Đến lúc họp mới biết, hình như hắn còn có nhiều việc khác phải làm, chỉ tự mình ký tên những hồ sơ khẩn cấp xong liền rời đi.
Chỉ còn lại Tiểu Vương ở bàn làm việc sắp xếp lại hồ sơ tài liệu.
Tiểu Vương đưa những tài liệu Cố Dư Sinh đã ký tên đưa cho Tần Chỉ Ái trước, sau đó lại giao cho cô một vài việc, đến khi xong mọi thứ, Tần Chỉ Ái mới vừa định ôm tài liệu đi, Tiểu Vương lại gọi cô: “Thư Ký Tần, chờ một chút.”
Tần Chỉ Ái dừng bước, quay đầu nhìn Tiểu Vương.
Tiểu Vương rút một phong bì xinh đẹp ra dưới một tập tài liệu, đưa cho Tần Chỉ Ái: “Đây là thứ Cố tổng muốn tôi giao cho cô.”
Tần Chỉ Ái nghi ngờ nhìn Tiểu Vương, sau khi nhận phong bì tinh xảo xong lại trực tiếp mở ra trước mặt Tiểu Vương, rút ra một tấm thiệp mời càng hoa lệ xa xỉ hơn.
Là thư mời dự họp mặt thường niên của Cố thị.
Lúc Tần Chỉ Ái đóng vai Lương Đậu Khấu, dù không có cơ hội tham gia nhưng có biết mỗi năm Cố thị có một cuộc họp thường niên rất lớn, nhưng cũng chỉ nghe qua, biết rằng nó khác với những cuộc họp thường niên ở những công ty khác, những khách mời đến tham dự toàn là danh môn vọng tộc.
Thậm chí mấy phó tổng trong công ty này còn chưa chắc có thể đến dự họp, sao cô lại có thiệp mời chứ.
Tần Chỉ Ái nhìn chằm chằm thư mời trong chốc lát, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn về phía Tiểu Vương.
Tiểu Vương hình như hiểu được cô lo lắng chuyện gì, vừa cười cợt nói: “Tôi luôn nói chuyện hồi trước của Lương tiểu thư khiến cô oan ức rồi cho nên vẫn luôn muốn mời cô ăn một bữa, nhưng cũng không có thời gian nên nhân dịp công ty có cuộc họp thường niên, không phải sẽ tiện sao? Đúng lúc công ty có mời một diễn viên kiêm ca sĩ nổi tiếng, tôi lại nghĩ đến lúc trước khi chúng ta nói chuyện cô cũng đã nói rất thích anh ấy mà, cho nên tôi nói ra cách này, không ngờ Cố tổng lại đồng ý để tôi cho cô một tấm thiệp mời.”
Thì ra là như vậy,… Tần Chỉ Ái cầm thiệp mời nói cảm ơn với Tiểu Vương.
Tiểu Vương lại khách sáo nói: “Hơn nữa, Cố tổng còn cố ý dặn tôi chờ sau khi hoạt động của ngôi sao nổi tiếng trong buổi tiệc kết thúc có thể dẫn cô đi tìm anh ta xin chữ ký.”
Dừng một chút, Tiểu Vương như nhớ ra chuyện gì, lại nhắc nhở Tần Chỉ Ái một câu: “À, đúng rồi, thư ký Tần hôm đó phải mặc lễ phục nha.”
Cố thị quyết định ngày ba tháng một hằng năm làm ngày họp thường niên, địa điểm là ở một hội sở ở Bắc Giao.
Tần Chỉ Ái có được thư mời, mà Hứa Ôn Noãn nhờ Ngô Hạo mà cũng có được thư mời như vậy.
Hai người cùng tham gia một cái tiệc rượu, tất nhiên là Hứa Ôn Noãn muốn đi cùng TầnChỉ Ái, đến sát ngày rồi Hứa Ôn Noãn mới nói với Ngô Hạo là cô muốn dẫn theo Tần Chỉ Ái.
Chỗ của họ cách hội sở ở nội thành có hơi xa nên cần phải xuất phát sớm.
Chưa đến bốn giờ chiều, Ngô Hạo liền gọi điện thoại cho Hứa Ôn Noãn nói cho cô biết khoảng nửa tiếng sau hắn sẽ chờ các cô ở dưới lầu.
Hứa Ôn Noãn đã thay quần áo xong, lúc chờ Ngô Hạo lại quay về gương sửa lại lớp trang điểm cho hoàn hảo một lần nữa.
Nửa tiếng sau, điện thoại của Ngô Hạo đúng giờ gọi tới.
Tần Chỉ Ái xuống lầu xong mới biết không phải chỉ có xe của Ngô Hạo mà còn có một chiếc xe cô không thể nào quen hơn.
Nhìn thấy họ từ xa, Ngô Hạo lập tức mở cửa xe, sau khi xuống xe, hắn còn chưa nói gì, cửa xe sau lưng đã có một người mặc tây trang màu xanh da trời thò đầu ra ngoài, Lục Bán Thành chào hỏi họ: “Tiểu Ái, Ôn Noãn.”
Bên cạnh hắn còn có một cô gái xinh đẹp, lúc Tần Chỉ Ái đóng vai Lương Đậu Khấu đã từng gặp một lần, là thư ký của Lục Bán Thành, chắc giờ đã trở thành bạn gái của hắn rồi nên hôm nay mới dẫn theo.
Ngô Hạo chờ Hứa Ôn Noãn đến gần xe xong mới ôm eo của cô, giải thích: “Xe của tôi đủ người rồi, chắc hôm nay Tiểu Ái phải ngồi xe của anh Sinh thôi.”
Anh Sinh… trong đầu Tần Chỉ Ái lại xẹt qua hình ảnh của đêm đó, hắn và cô ở trên giường bão táp mưa sa, khiến bàn tay cô vô thức nắm chặt túi.
Ngô Hạo vừa dứt lời, Tiểu Vương đã đẩy cửa xe Cố Dư Sinh ra, trước tiên chào Hứa Ôn Noãn: “Hứa tiểu thư” sau đó mới mở cửa xe sau ra, ra hiệu cho Tần Chỉ Ái lên xe: “Thư ký Tần.”
Hay là có tật giật mình nên Tần Chỉ Ái nên cô sợ phải đối mặt với Cố Dư Sinh, đặc biệt là đi chung với cả nhóm người, nếu cô từ chối, sẽ càng khả nghi, cho nên cô đành phải hít sâu một hơi, nói với Hứa Ôn Noãn: “Lát nữa gặp lại.” sau đó liền cất bước đi đến trước xe Cố Dư Sinh.
Nếu cô được lựa chọn, Tần Chỉ Ái thật sự muốn ngồi ở ghế phụ lái, nhưng Tiểu Vương lại mở cửa sau của xe, cô chỉ có thể nhắm mắt khom người đi vào trong xe, chào hỏi Cố Dư Sinh đang ngồi một bên: “Cố tổng.”
Cố Dư Sinh đang nhắm mắt dưỡng thần, nghe thấy cô nói, như có như không đáp lại một tiếng, mắt cũng không mở.
Tiểu Vương lên xe rất nhanh, đạp ga, từ từ khởi động đi theo sau xe của Ngô Hạo.
Trên đường đi đến hội sở, Cố Dư Sinh cũng không mở mắt chứ nói chi là mở miệng nói chuyện, cả người yên tĩnh đến mức giống như không tồn tại.
Mặc dù vậy Tần Chỉ Ái vẫn có chút căng thẳng, tư thế ngồi cũng cứng nhắc.
Tiểu Vương nhìn qua kính chiếu hậu có thể thấy hình như cô không dễ chịu, sau khi ngồi trong xe nửa tiếng đồng hồ, mới tìm đề tài để hỏi cô: “Thư ký Tần hết cảm lạnh hẳn chưa?”
“Tốt hơn nhiều rồi ạ.”
“Trời mùa đông lạnh nên rất dễ bị cảm.”
“Đúng vậy a, hai ngày trước thư ký Trương cũng bị cảm.”
Tiểu Vương không biết đó là ai nhưng vẫn phối hợp nói chuyện rất ăn ý, vì vậy nói tiếp: “Vì vậy nên mùa đông nên mặc quần áo ấm một chút…”
. . . . . . .
Tiểu Vương và Tần Chỉ Ái mỗi người một câu trò chuyện, mãi cho đến khi đến nơi cũng không hề nghe thấy một âm thanh của Cố Dư Sinh.
Xe dừng hẳn, còn chưa tắt máy, Tiểu Vương liền mở miệng nhắc Cố Dư Sinh: “Cố tổng, đến rồi.”
Cố Dư Sinh “Ừ” một tiếng, qua một lúc lại từ từ mở mắt ra, lại không động.
Tiểu Vương xuống xe trước, liền thuận thế giúp Tần Chỉ Ái mở cửa xe, mới vòng qua bên kia mở cửa cho Cố Dư Sinh.
Cố Dư Sinh khom người xuống xe, đứng bên cạnh xe, giơ tay lên chỉnh lại quần áo, cách đó không xa liền truyền đến một tiếng gọi mềm mại lanh lảnh: “Dư Sinh.”
Hứa Ôn Noãn đã xuống xe đang chuẩn bị đi về phía Tần Chỉ Ái, nghe thấy âm thanh kia liền dừng bước, tự động quay đầu, nhìn thấy Lương Đậu Khấu ăn mặc hoa lệ, đi cùng Chu Tịnh, từ từ đi về phía Cố Dư Sinh.
Cố Dư Sinh giống như không nghe thấy tiếng Lương Đậu Khấu gọi, trên mặt hoàn toàn không có chút biểu hiện nào, mãi cho đến khi Tiểu Vương đi đến gần Lương Đậu Khấu mới chào hỏi: “Lương tiểu thư”, Cố Dư Sinh mới dừng ngón tay đang chỉnh lại trang phục của mình một chút, bỗng nhiên gọi Tần Chỉ Ái: “Thư ký Tần.”
Tần Chỉ Ái đã cất bước rời đi, bỗng nhiên lại nghe thấy hắn gọi, lại dừng bước.
Cố Dư Sinh không chờ cô tới gần, liền đi vòng qua xe, đi về phía cô bỏ Lương Đậu Khấu qua một bên.
Cố Dư Sinh đang đứng trước mặt Tần Chỉ Ái chỉnh lại cravat, hơi cúi đầu, nhàn nhạt nói với cô: “Chờ chút nữa hoạt động của các nam diễn viên kết thúc Tiểu Vương sẽ tìm cô để chụp hình xin chữ ký gì đó với họ, đừng có chạy lung tung.”
Thì ra hắn gọi mình là để nói chuyện Tiểu Vương đã nói a…
Tần Chỉ Ái không nhận ra chuyện gì bất thường, liền vội vã gật đầu: “Tôi biết rồi Cố tổng.”
Cố Dư Sinh nhìn về phía Hứa Ôn Noãn vừa mới xuống xe của Ngô Hạo, lại lên tiếng nói: “Bên trong rất nhiều người, có thể cô sẽ không quen biết, nên cô đi cùng họ, sẽ không lúng túng.”
Tần Chỉ Ái “Ừ” một tiếng, cười yếu ớt với Cố Dư Sinh.
Cố Dư Sinh không nói nữa, có lẽ hôm nay tâm trạng của hắn đặc biệt tốt nên khi nhìn thấy cô mỉm cười, cũng nhếch môi cười.
. . . . . .
Đợi đến khi Hứa Ôn Noãn kéo cánh tay của Tần Chỉ Ái, cô đi cùng Ngô Hạo và Lục Bán Thành vào hội sở, Cố Dư Sinh mới quay đầu quét về phía Lương Đậu Khấu vẫn đang đứng đó không rời đi.
Những năm gần đây bên cạnh hắn có không người phụ nữ nào nhập nhằng, còn có những thư ký xinh đẹp hơn cả Tần Chỉ Ái, Lương Đậu Khấu tuy rằng vẫn luôn muốn dính chặt lấy hắn mà không để ý đến cô gái kia.
Nhưng hôm nay Lương Đậu Khấu chưa từng ra tay với bất cứ người phụ nữ nào lại dẫn ông đến Hối thị muốn đuổi cô ấy ra khỏi công ty.
Cô lẽ là hắn đã nghĩ quá nhiều rồi hay là do Lương Đậu Khấu không phải trăm phương ngàn kế muốn đuổi Tần Chỉ Ái, hay là cô thật sự không cẩn thận làm đổ café? Mượn cơ hội đó Lương Đậu Khấu lại giở tính khí của đại tiểu thư? Nhưng những hành động khác thường của cô ta, Cố Dư Sinh vẫn chẳng thèm để tâm.
Nếu Lương Đậu Khấu dùng trăm phương ngàn kế để đuổi Tần Chỉ Ái đi như vậy, có thể nói rõ một điều, Lương Đậu Khấu sợ Tần Chỉ Ái ở bên cạnh hắn.
Qua nhiều năm như vậy, cô chưa từng ra tay với cô gái nào, tại sao lại sợ một Tần Chỉ Ái?
Đáp án chỉ có một, đó là Tần Chỉ Ái là một uy hiếp lớn đối với cô ta.
Trên thế giới này, người có thể uy hiếp Lương Đậu Khấu, chỉ có thể là Tiểu Phiền Toái.
Bởi vì cô biết, người phụ nữ Cố Dư Sinh yêu chỉ có Tiểu Phiền Toái.
Vì vậy, hắn không chút do dự để Tần Chỉ Ái vào dự cuộc họp thường niên của Cố thị, cũng cố ý để cô cùng đi một xe với hắn đến đây, lại cùng lúc khi cô gọi hắn, hắn lại gọi Tần Chỉ Ái.
Không sai, chính là hắn muốn Lương Đậu Khấu thấy.
Giống như vừa rồi, hắn thật sự không muốn nói những lời đó với thư ký nhỏ kia, nhưng hắn thấy thư ký nhỏ kia đứng trước mặt thì cúi đầu, còn mỉm cười, hắn đang muốn làm cho Lương Đậu Khấu hiểu lầm.
Nếu Tần Chỉ Ái thật sự là một uy hiếp lớn đối với Lương Đậu Khấu, hắn càng không biến sắc đối xử tốt với thư ký Tần, trong lòng Lương Đậu Khấu sẽ càng sợ, sẽ lại càng kích động, đi tìm Tần Chỉ Ái.
Nghĩ tới đây, tầm mắt Cố Dư Sinh lại không nhìn Lương Đậu Khấu nữa, nhìn Tiểu Vương một cái, sau đó cất bước đi vào hội sở giống như Lương Đậu Khấu hoàn toàn không tồn tại.
Tiểu Vương thấy ánh mắt của hắn, lại vội vã nói với Lương Đậu Khấu: “Tạm biệt.” liền nhanh chóng cất bước đuổi theo Cố Dư Sinh.
. . . . .
Công ty Cố thị không chọn cách trang trí theo kiểu phương tây mà lại làm theo kiểu truyền thong phong cách Trung Hoa.
Cố Dư Sinh ngồi trên bàn dành cho chủ trì, chung bàn với Lương Đậu Khấu và Cố lão gia.
Tần Chỉ Ái và Hứa Ôn Noãn ngồi cùng bàn với Ngô Hạo, cách bàn của Cố Dư Sinh khá xa.
Lục Bán Thành và Tiểu Vương ngồi cùng một bàn sát bên bàn của những nhân vật chủ trì.
Tám giờ, cuộc họp bắt đầu.
Hai người MC đứng dưới ánh đèn óng ánh trên sân khấu, một xướng một họa, gạn đục khơi trong một lúc, sau đó người MC nam mới đi vào trọng điểm, lập tức người MC nữ mới cười nói: “Mời Đổng sự trưởng của Cố thị, Cố Dư Sinh tiên sinh lên sân khấu phát biểu đôi lời.”
Trong tiếng vổ tay nhiệt liệt, Cố Dư Sinh đứng lên tao nhã thong dong bước lên sân khấu.
Bất kể trong trường hợp nào, những lãnh đạo nói chuyện là vô vị nhất.
Nhưng cũng là những lời này, từ trong miệng Cố Dư Sinh phát ra lại không chỉ hấp dẫn mọi người chú ý mà còn khiến cả hội trường dán mắt về phía hắn.
Thế gia xuất thân của hắn từ nhỏ đã quen phải ứng phó với những tình huống như vậy, đối mặt mới một phòng đầy khách mời, hắn vẫn cứ trầm ổn bình tĩnh, ngôn ngữ trôi chảy ngắn gọn, hơn nữa giọng nói lại đủ nghe, kết hợp với tướng mạo, đứng dưới ánh đèn, lóng lánh khiến người ta không thể rời mắt, quả thật là hoàn mỹ như ảo mộng.
Bình thường hắn nói chuyện rất ít, cũng chỉ ba phút là xong.
Lúc hắn xuống sân khấu, trên mặt mọi người đều tỏ vẻ thòm thèm còn muốn nghe tiếp.
Sau lời phát biểu của Cố Dư Sinh là màn mở đầu.
Âm nhạc vang lên, vũ công nhảy trên sân khấu, một nhóm nhân viên phục vụ bưng mâm, bưng đĩa, lại bắt đầu mang món ăn lên cho từng bàn.
Sau khi màn nhảy mở đầu kết thúc, đến lượt phó tổng của Cố thị lên phát biểu.
Sau đó lại là tiết mục văn nghệ tiếp nối chương trình.
Mãi đến khi nhân viên phục vụ mang món ăn sắp lên bàn xong, vua điện ảnh ngôi sao ca nhạc lớn nhất mới lên sân khấu.
Cố Dư Sinh cũng không nhìn họ ca hát nhảy múa, lúc vua điện ảnh đứng trên sân khấu thét một tiếng trầm thấp chói tai, hắn mới liếc nhìn lên sân khấu một cái.
Cũng không quá cao, vóc người không ưa nhìn, tướng mạo cũng kém hắn một chút,… thật kỳ lạ, mấy người phụ nữ mù mới đi thích hắn ta như thế.
Cho dù nghĩ như vậy nhưng sau khi vua điện ảnh xuống sân khấu xong, Cố Dư Sinh vẫn nghiêng đầu gọi người đang ngồi ở bàn gần mình: “Tiểu Vương.”
Cố Dư Sinh cả đêm cũng không mở miệng, lúc này lại nói chuyện, khiến Lương Đậu Khấu cũng nhìn về phía hắn.
Cố Dư Sinh biết Lương Đậu Khấu nhìn mình, nhưng vờ như không biết, sau khi gọi xong lại để đũa xuống, nói với Tiểu Vương: “Cậu đi…”
Cố Dư Sinh nói hai chữ lại dừng một chút, trong phòng hơi ồn, hắn sợ Lương Đậu Khấu không nghe thấy hắn nói, liền nói to hơn một chút: “Cậu đi đưa…”
Lần này nói ba chữ xong, Cố Dư Sinh dừng lại, có điều chỉ trong chớp mắt hắn lại mở miệng, không gọi thư ký Tần mà thay đổi cách xưng hô thân mật hơn: “… Tiểu Ái ra phía hậu trường, không phải cô ấy muốn chụp ảnh với ca sĩ kia sao?”
Tiểu Vương uống một chút rượu, không để ý cách hắn sửa lại xưng hô, cũng không có chút biến hóa nào gật đầu, liền đứng lên đi về phía bàn Tần Chỉ Ái.
.......
Sau 10 phút, Tiểu Vương trở lại.
Chương trình họp thường niên kết thúc.
Lúc chương trình sắp kết thúc cũng là lúc Cố Dư Sinh phải đi xã giao.
Lúc trước toàn là Tiểu Vương đi cùng Cố Dư Sinh, lúc mấu chốt thì thay hắn uống, nhưng lần này lúc Tiểu Vương đứng lên, hình như Cố Dư Sinh lại nghĩ đến chuyện gì đó, lại sai Tiểu Vương đi làm một chút chuyện khác.
Tiểu Vương “Vâng” một tiếng, lúc chuẩn bị đi lại bị Cố Dư Sinh gọi lại: “Chờ chút.”
Tiểu Vương quay đầu hỏi: “Cố tổng?”
“Cậu gọi Tiểu Ái tới đi xã giao với tôi.”
Tần Chỉ Ái là thư ký của Cố Dư Sinh, Tiểu Vương cũng cho đây là chuyện bình thường, liền gật gù làm theo lời hắn.
Tần Chỉ Ái đến trước mặt Tần Chỉ Ái, nói nhỏ vài câu, Tần Chỉ Ái rất nhanh đứng lên, chạy từ từ đến chỗ Cố Dư Sinh: “Cố tổng, anh tìm tôi?”
Cố Dư Sinh khẽ gật đầu một cái, không mở miệng nói chuyện mà lấy một ly rượu từ người bồi bàn đang cầm gần đó, đưa một ly tương đối thấp cho Tần Chỉ Ái, sau đó lại ra hiệu cho cô đi theo mình, đợi đi được một khoảng, Cố Dư Sinh mới hơi nghiêng đầu đến gần Tần Chỉ Ái, sau đó mới thấp giọng nói: “Tiểu Vương có chút việc bận, cô theo tôi đi xã giao một vòng.”
Cô là thư ký của hắn, theo hắn đi xã giao là chuyện bình thường, nên cô không nhận thấy bất kỳ vấn đề gì, ngẩng đầu trả lời hắn: “Vâng, Cố tổng.”
. . . . .
Hình ảnh hắn và cô nói chuyện như vậy rơi vào mắt Lương Đậu Khấu, giống như hai người họ đang nói thầm với nhau điều gì.
Cô ngồi trên bàn cố gắng duy trì nụ cười hào phóng thong dong, nhưng tay cầm ly nước lại âm thầm tăng thêm sức.
Tiểu Ái,… mấy ngày trước lúc cô thấy hắn nói chuyện còn gọi là thư ký Tần, sao bây giờ lại biến thành Tiểu Ái rồi hả?
Hơn nữa, phó tổng của Hối thị còn chưa có tư cách tham gia cuộc họp này thì sao một thư ký nhỏ còn đang thực tập như cô lại lại có thể đi cùng xe với hắn đến đây?
Lúc này đúng lúc có một nhân viên đang bưng canh nóng đi qua trước mặt Cố Dư Sinh và Tần Chỉ Ái, Cố Dư Sinh liền đưa tay ra, chắn cho cô, lại nghiêng người che trước mặt cô.
Cử động nhỏ của hắn như vậy rơi vào mắt người khác lại giống như hắn là vệ sĩ của con bé kia vậy.
Có thể trong mắt Lương Đậu Khấu biết người hắn thích chính là con bé kia, nên sự che chở này lại thay đổi góc độ thành nâng niu thể hiện sự lo lắng bảo vệ.
Cảm xúc trong lòng Lương Đậu Khấu càng lăn lộn trừng mắt nhìn Cố Dư Sinh và Tần Chỉ Ái, ánh mắt có chút lạnh.
Tám năm trước, cô hấp dẫn sự chú ý của Cố Dư Sinh.
Tám năm sau, cô đóng vai của Lương Đậu Khấu, vẫn có thể có được sự chú ý của hắn.
Cô được sự giúp đỡ của Chu Tịnh, bỏ ra nhiều công sức như vậy, đuổi cô đi xa khỏi Cố Dư Sinh.
Có thể là do ma xui quỷ khiến, cô và hắn lại đụng nhau.
Cô cũng biết khi hắn còn chưa mua lại Hối thị, Tần Chỉ Ái đã nộp CV vào công ty này rồi.
Lương Đậu Khấu không thể xác định được cuối cùng có thể phải Cố Dư Sinh cố tình mua lại Hối thị hay không nhưng cô chỉ biết Cố Dư Sinh cố ý cho Tần Chỉ Ái làm thư ký, nhất định là vì động tâm với cô ta.
Ba lần… đã ba lần. . . chỉ cần cô xuất hiện, tất nhiên sẽ hút lấy tất cả tâm tư tình cảm của Cố Dư Sinh.
Nếu cô ta còn ở bên cạnh Cố Dư Sinh, sợ là Cố Dư Sinh sớm muộn gì cũng sẽ yêu cô ta.
Không được, cô không thể cứ như vậy ngồi chờ chết, cô nghĩ đến một biện pháp, cướp cô khỏi tay Cố Dư Sinh.
Lúc Lương Đậu Khấu đang vắt óc suy nghĩ nên làm gì, Cố Dư Sinh cách đó không xa bỗng nhiên rút ly rượu khỏi tay Tần Chỉ Ái, không biết nói gì với người trước mặt, Cố Dư Sinh liền cạn sạch ly rượu trước mặt mọi người thay Tần Chỉ Ái.
Hắn lại uống rượu thay cô?
Một tổng giám đốc lại thay thư ký tiếp rượu?
Đầu ngón tay cầm ly rượu của Lương Đậu Khấu bắt đầu run lên.
Đúng lúc này, Cố Dư Sinh và Tần Chỉ Ái đi qua cô, hướng đến bàn bên phải cô, trong đống âm thanh ồn ào hỗn loạn, Lương Đậu Khấu có thể nghe thấy một giọng nói truyền đến: “Mệt không?”
“Không.”
“Bàn cuối cùng, kính rượu bàn này xong, tôi để Tiểu Vương dẫn em lên lầu nghỉ ngơi một chút.”
Sau đó hắn và cô đi không xa, cô không nghe rõ ràng họ nói gì, lại quay đầu, thấy hắn và cô cùng sóng vai nhau, lại nói chuyện gì đó với nhau.
Đây là hình ảnh mà cô hằng thiết tha có được, qua nhiều năm như vậy, cô vẫn mong mình có thể đứng bên cạnh hắn, cùng hắn xã giao, nhưng hắn chưa từng cho cô cơ hội này mà con bé kia lại có thể dễ dàng có được một cách dễ như trở bàn tay,… ly rượu trên tay bị Lương Đậu Khấu cầm càng ngày càng chặt, nụ cười công nghiệp trên khuôn mặt cô cũng dần tắt ngúm.
Bàn bên phải này là bàn cuối cùng bọn họ phải mời rượu rồi, xã giao xong, Cố Dư Sinh trở về vị trí của mình, Tần Chỉ Ái trở về bàn của cô.
Cố Dư Sinh chỉ mới ngồi mấy phút, Tiểu Vương liền trở lại.
Tiểu Vương còn chưa ngồi xuống, Cố Dư Sinh đã gọi hắn lại: “Lấy thẻ phòng đưa Tiểu Ái lên phòng nghỉ ngơi, cậu có biết phòng đó ở đâu không?”
Trong lúc Tiểu Vương còn đang lúng túng không biết, Cố Dư Sinh liền nói thêm hai chữ: “Bên kia.”
Tiểu Vương cho rằng Cố Dư Sinh muốn nói nhóm người của Ngô Hạo, không nghĩ nhiều “Vâng” một tiếng, tìm thẻ phòng xong lại đi gọi Tần Chỉ Ái.
Tiếng Cố Dư Sinh dặn dò Tiểu Vương dù không lớn lắm nhưng Lương Đậu Khấu vẫn có thể nghe được rõ rõ ràng ràng.
Lúc này Lương Đậu Khấu làm gì còn có tâm tư để ngẫm nghĩ, giờ phút này trong đầu cô cũng chỉ còn bốn chữ “Thẻ phòng” và “Tiểu Ái” mà thôi.
Hắn lại đem phòng nghỉ ngơi của mình cho con bé giả dạng kia. . . mà cô tự ý vào phòng của hắn, ngay cả hành lý hắn cũng không quay lại lấy.
Lương Đậu Khấu không thể nhịn được nữa dùng sức cắn chặt răng.
Trong chốc lát, người nghiện thuốc lá như Cố Dư Sinh đi đến chỗ Lục Bán Thành mượn bật lửa, đứng dậy ra khỏi phòng tổ chức yến hội.
Đợi đến khi bóng lưng của hắn hoàn toàn biến mất ở cửa Bắc, Lương Đậu Khấu quay đầu nhìn đến bàn của Tần Chỉ Ái, liếc một cái.
Nụ cười của cô ta thật xán lạn, hình như nói gì đó với bạn một chút rồi cũng đứng dậy, cầm túi xách và thẻ phòng đi về phía thang máy.
Cô muốn đi đến phòng nghỉ của Cố Dư Sinh sao?
Lương Đậu Khấu đột nhiên cầm ly rượu trong tay mình tàn nhẫn đặt trên bàn.
Hành động của cô làm cho Cố lão gia đang nói chuyện với bạn ở gần đó nghiêng đầu nhìn qua.
“Tiểu Khấu, sao vậy?”
Lương Đậu Khấu mới ý thức được cô đã không khống chế bản thân, vội vàng bình tĩnh nén giận, cười với ông một cái: “Không có gì ạ, cháu trượt tay.”
Đợi đến khi Cố lão gia và người bạn của ông nói chuyện tiếp, Lương Đậu Khấu mới đứng lên cầm xắc tay, cắn răng đi đến hướng Tần Chỉ Ái vừa rời khỏi.
Cô muốn đi tìm Tần Chỉ Ái.
Nhắc nhở cô ta, cô ta phải lập tức rời khỏi Cố Dư Sinh.
Cũng nhắc cho cô ta nhớ, lúc trước chính mình đã giúp đỡ cô ta trả nợ cho cha!
. . . . .
Sau khi Lương Đậu Khấu bước vào thang máy, Cố Dư Sinh đang đứng bên ngoài cửa Bắc hút thuốc nhưng vẫn luôn nhìn chằm chằm vào bên trong hội trường lúc này mới dập thuốc, bỏ tàn thuốc vào thùng rác, nhàn nhã quay trở lại hội trường, cũng đi đến thang máy.
Tổng cộng có 7 cái thang máy có thể đi đến phòng nghỉ ở lầu hai.
Tần Chỉ Ái đi thang máy số một, Lương Đậu Khấu lại đi thang máy số năm.
Cửa Bắc ở hội trường cách thang máy không xa, Cố Dư Sinh ước chừng bằng mắt được, lúc hắn đi cách thang máy còn 10 mét, lại có người ngăn hắn lại để chào hỏi, theo lễ phép, hắn dừng lại nói chuyện với người đang khách sáo chào hỏi, lại cố ý liếc một cái trong thang máy, nhìn con số màu đỏ, có thể nhìn thấy Tần Chỉ Ái và Lương Đậu Khấu đã đến được lầu hai bằng hai thang máy khác nhau.
Cố Dư Sinh không biến sắc thu tầm mắt lại, chào hỏi người trước mặt mình, không nói nhiều liền viện cớ tránh họ, nhanh chóng đi đến thang máy, bấm nút thang máy hai lần.
Rất nhanh, cửa thang máy đã mở ra, Cố Dư Sinh bước vào, chọn lầu hai.
Từ thang máy đi ra, Cố Dư Sinh đúng lúc nhìn thấy bóng lưng biến mất ở cuối hành lang bên phải.
Cố Dư Sinh không chần chừ đuổi nhanh tới, sau đó dừng ở khúc quanh, hắn nghiêng đầu nhìn một hồi, thấy Tần Chỉ Ái cầm thẻ phòng quét mở cửa, sau đó đi vào phòng.
Đợi đến khi cửa đóng lại, Cố Dư Sinh mới chuyển đầu, nhìn xung quanh tìm vài vòng, lại không nhìn thấy bóng người của Lương Đậu Khấu.
Đôi mắt tinh xảo của Cố Dư Sinh nhíu lại, một giây sau, hắn mới lẳng lặng quay lại trước thang máy, lúc nãy Tần Chỉ Ái và Lương Đậu Khấu đi thang máy số một và số năm, đến giờ vẫn chưa có ai vào, vẫn đang đứng ở tầng hai.
Chính xác là Lương Đậu Khấu đã lên lầu hai mà.
Hơn nữa từ thang máy đi ra khúc quanh ở hành lang bên phải cũng không còn cửa phòng nào khác nữa, Tần Chỉ Ái đi trước, cô ta đi sau không bao lâu hắn đã lên đến nơi.
Từ trong thang máy đi ra Lương Đậu Khấu chỉ có thể chậm hơn Tần Chỉ Ái một chút, theo lý thuyết hắn vẫn có thể nhìn thấy Lương Đậu Khấu.
Vậy… Lương Đậu Khấu đâu?
. . . . . . .
Tần Chỉ Ái ăn ở phòng ăn gần khu hai người ở với Hứa Ôn Noãn, ăn không ít đồ nguội, thực phẩm sống. Lúc đi tiếp khách với Cố Dư Sinh lại uống rượu lạnh, bụng của cô lại khá khó chịu.
Có thể là thấy cô lâu lâu lại sờ bụng một chút nên Cố Dư Sinh mới cho rằng cô lại có kinh, vì biết thời gian hành kinh của cô đúng lúc là hai ngày nay nên hắn mới để Tiểu Vương tìm một phòng cho cô nghỉ ngơi.
Thật ra Tần Chỉ Ái không bị đau bụng hành kinh mà là do ăn đồ nguội, thực phẩm sống nhiều mà bị tiêu chảy.
Bởi vậy thật ngại không dám nói cho Cố Dư Sinh biết, vì vậy hắn hỏi cô có phải lại bị hành kinh hay không, cô chỉ gật đầu đại cho qua chuyện.
Sau khi cô nhận được thẻ phòng xong không nhanh chóng đi lên mà phải ngồi bên cạnh Hứa Ôn Noãn uống một ít nước nóng, để trong bụng thoải mái một chút, cô mới có sức đến phòng của Cố Dư Sinh nghỉ ngơi.
Đóng cửa lại xong, cô lập tức ôm bụng đi vào nhà vệ sinh.
Ngồi xổm trên bồn cầu, vì nhàm chán, cô muốn tìm điện thoại di động trong túi ra chơi một chút, lại vô tình nhìn thấy thư mà mấy ngày trước cô đến trường A để nhận hồi âm củaS Quân.
Mấy ngày gần đây có quá nhiều chuyện khiến cô suýt nữa quên mất chuyện này. . .
Tần Chỉ Ái nghĩ, liền cầm phong thư trên tay, mở ra đọc.
. . . . .
Năm ngoái trước khi cô và Lương Đậu Khấu thay đổi thân phận, có liền đến Hàng Châu, cho nên hai ba tháng nay đã không liên lạc với S Quân.
Tháng ba cô quay lại trường học A, gặp chú bảo vệ mới lấy được thư hồi âm củaS Quân.
Lúc đó là lá thư cô nhận được lúc cô còn chưa đổi thân phận lại với Lương Đậu Khấu mà
Nội dung bên trong chỉ quay quanh những câu mà hắn đã hỏi cô: “Nếu như có một người con gái chết đi sống lại cũng không chịu dùng tiền của người đàn ông của mình thì lý do là gì?”
Hắn nói cảm ơn cô đã cho hắn đáp án, hắn đã thăm dò cô bé mà hắn thích.
Ngay lúc đó trong thư không có kết quả của cuộc thăm dò đó, cho nên khi đó cô hồi âm lại hỏi hắn một câu: “Cô gái mà anh thích có thích anh không?”
Có thể làS Quânđang thi hành nhiệm vụ gì đó nên sau khi cô gửi cho hắn xong, đến hết mùa hè năm nay cô mới nhận được thư hồi âm.
Hắn trả lời rất đơn giản, đại khái là xin lỗi vì giờ mới có thể viết thư cho cô, gần đây hắn khá bận.
Những năm gần đây, cô nhận được không ít thư của hắn, dù hắn có trả lời câu hỏi của cô cũng chỉ nói vỏn vẹn vài chữ: “Tiểu A, cô bé mà tôi yêu bỏ đi rồi.”
Trên mặt chữ “Đi” kia có một vết nước, chắc chắn là nước mắt rơi xuống, sau đó để khô lại.
Khi đó cô rời khỏi hắn cũng đã bảy tháng, cũng đã không còn đau đến chết đi sống lại như lúc mới rời khỏi hắn.
Có thể cô nhìn thấy câu nói kia của S Quân, lại nhớ đến chuyện đau khổ của mình, khó tránh khỏi lúc viết thư hồi âm cho hắn lại nói ra câu: “S Quân, tôi cũng giống như anh vậy, phải rời xa người mình yêu.”
Lần đó chỉ nửa tháng lại có thư hồi âm, trong thưS Quâncòn an ủi cô, còn nói hai người coi như là đồng bệnh tương liên rồi.
Ban đầu lúc viết thư cho S Quân, cô liền nói với hắn biết cô yêu một người, vì vậyS Quânlà người duy nhất trên thế giới này biết cô đã yêu một người suốt tám năm.
Lá thư gần đây nhất củaS Quânlại hỏi cô một câu: “Tiểu A, cô vì người đàn ông kia lãng phí 8 năm thanh xuân của cuộc đời mình, bây giờ người đó lại kết hôn rồi, cô định làm sao bây giờ? Không cân nhắc đến việc bắt đầu mọi thứ lại từ đầu sao?”
Cô thành thật trả lời: “S Quân, tôi không biết nữa, có lẽ tôi sẽ bắt đầu cuộc sống mới, nhưng bây giờ tôi còn chưa có dự định gì hết.”
“Bởi vìS Quân, anh biết không? Tôi có dũng khí rời khỏi anh ấy nhưng tôi cũng đã mất hết sức mạnh mà anh ấy dành cho tôi.”
Sau đó cô còn đang hỏi hắn vấn đề tương tự: “S Quân, anh thì sao? Người con gái anh yêu bỏ đi rồi, anh định sẽ làm gì? Bỏ qua sao?”
Lá thư đó cô vừa mới gửi tháng trước.
Sau đó cô liền vội vàng đi tìm việc làm, sau đó làm thư ký của Cố Dư Sinh, một loạt những chuyện khiên cô bận đến không thể đọc thư của hắn, đến lúc này cô mới có thể mở thư ra.
Lần nàyS Quânviết thư cho cô vẫn như những lần trước, không dài.
Trong thưS Quângợi ý cô đi xem bộ phim nhưng vì cô đọc thư quá trễ nên chắc là không còn suất chiếu nữa rồi.
S Quân cho cô một tấm hình, do lúc trước cô nói muốn đi núi Trường Bạch xem tuyết nhưng mà vẫn chưa có cơ hội, rất đáng tiếc, màS Quânlại đúng lúc đi qua nên liền chụp một bức ảnh có cảnh tuyết cho cô.
S Quântrả lời miêu tả rất rõ ràng những chỗ chơi vui ở Trường Bạch cho cô, mãi đến cuối cùng, cô mới nhìn thấy câu trả lời mà lần trước cô hỏi hắn: “Tiểu A, tôi và cô không giống nhau, tôi không phải không biết, mà tôi biết rồi, sẽ không bỏ qua.”
“Tôi, trước đây không nghĩ mình sẽ yêu một người, hiện tại tôi chỉ muốn cô ấy trở về bên cạnh tôi.”
“Cô ấy là chiến trường của tôi, thà chết trên chiến trường, tôi cũng không muốn từ bỏ.”
Cô không biết hình dáng, không nghe được giọng nói củaS Quânnhưng chỉ cần mấy câu đơn giản này Tần Chỉ Ái đã cảm nhận được sự quyết tâm và kiên định của hắn.
Những năm gần đây, viết thư vớiS Quânnhiều như vậy, Tần Chỉ Ái cũng chưa từng hiếu kỳ hắn cuối cùng là một người như thế nào.
Nhưng lúc này trong lòng cô không kiềm lòng được mà tưởng tượng hắn.
S Quânrốt cuộc là một người đàn ông như thế nào?
Hoặc là cô độc không yêu, hoặc là yêu tha thiết không thay lòng. . .
Lúc Tần Chỉ Ái đang nhìn chằm chằm bức thư mà suy tư, điện thoại của cô bỗng nhiên vang lên.
Cô vội vàng tìm điện thoại trong túi, liếc mắt nhìn màn hình, là Hứa Ôn Noãn gọi tới, thúc giục cô xuống lầu.
Tần Chỉ Ái trả lời câu: “Xuống ngay.”, cúp máy xong liền nhét lại thư vào túi, ngồi trên bồn cầu một lúc mới đứng dậy rửa tay rời đi.
. . . . . .
“ChuTịnh cậu buông tớ ra.”
“Cậu kéo tớ đi đâu?”
Lương Đậu Khấu la hét vài câu nhưng Chu Tịnh lại giống như không nghe thấy vậy, chỉ kéo cô ra khỏi hội trường.
“ChuTịnh, cuối cùng cậu muốn làm gì? Có chuyện gì cậu có thể nói chuyện với tớ không? Tớ đang có chuyện quan trọng phải làm.”
“ChuTịnh, cậu nghe tớ nói không hả?”
ChuTịnh đột nhiên quay lại nhìn Lương Đậu Khấu, lại không nói gì, mà dùng một lực lớn kéo cô ra xe, đẩy Lương Đậu Khấu lên cửa xe, ra hiệu cho cô lên xe.
“ChuTịnh, cuối cùng cậu muốn làm gì hả?” Lương Đậu Khấu vừa mới bò lên xe, Chu Tịnh liền chen vào sau.
Đóng cửa xe, Lương Đậu Khấu mới từ từ nhớ lại mà nói chuyện, từ tầng hai ở cửa thang máy cô đã bị Chu Tịnh kéo lên xe rồi, cứ im ỉm không nói tiếng nào, Chu Tịnh lúc này lại lên tiếng: “Tiểu Khấu, vừa rồi cậu định làm gì?”
“Tìm con bé nghèo kiết xác kia?”
“Nhắc nhở cô ta tránh xa Cố Dư Sinh một chút sao?”
ChuTịnh không đợi Lương Đậu Khấu nói chuyện đã liên tiếp chất vấn.
“Phải, tớ muốn đi tìm cô ta! Tớ cho cô ta nhiều tiền như vậy, bây giờ cô ta lại kè kè với Dư Sinh, tớ có thể không đi tìm cô ấy sao? Hơn nữa, Chu Tịnh, không phải cậu không biết, nếu không phải mùa xuân năm nay chúng ta bày ra vụ tai nạn xe để mình cứu Cố lão gia thì ông đã không thể kiên quyết như vậy rồi. Tớ vốn cho rằng Cố Dư Sinh sẽ không tìm được cô ta, sẽ buông tay, nhưng mà bây giờ bọn họ lại chạm mặt, cô không nhìn thấy tối nay Cố Dư Sinh tốt với cô ta thế nào sao?”
Lương Đậu Khấu càng nói càng kích động, thậm chí cô còn đưa tay ra muốn đẩy cửa xe: “Tớ phải đi tìm cô ta để cô ta rời khỏi Dư Sinh, tớ không thể để cô ta ở bên cạnh Dư Sinh thêm một giây một phút nào nữa!”
“Tiểu Khấu!”ChuTịnh đưa tay ra cầm lấy cánh tay của Lương Đậu Khấu, dùng sức kéo cả người cô lại, nhìn chằm chằm vào đôi mắt của cô, ngữ khí cực kỳ nặng nề nhưng âm lượng lại không cao: “Cậu có biết lúc cậu đi lên thang máy Cố Dư Sinh cũng đi theo không?”
Trong phút chốc, Lương Đậu Khấu đã hiểu ý của Chu Tịnh, giọng nói vẫn tràn đầy phẫn nộ và căm tức: “Sau đó thì sao? Có vấn đề gì không?”
“Cậu nói xem?”ChuTịnh cũng bị Lương Đậu Khấu mất hết lý trí mà làm cho tức lên, ngữ khí lại trùng xuống: “Nếu không phải mình kịp thời đến kéo cậu vào một thang máy khác, sợ là bây giờ Cố Dư Sinh đã biết con bé kia chính là người hắn đang tìm bấy lâu nay rồi!”
Trên mặt Lương Đậu Khấu tuy rằng vẫn còn tức giận nhưng mà vẫn nhìn chằm chằm ánh mắt của Chu Tịnh, thần trí thoáng khôi phục lại một chút.
ChuTịnh thấy cô đã hiểu ra những lời mình nói, lúc này mới từ từ nói tiếp: “Cậu có biết vừa rồi cậu đã mạo hiểm thế nào không? Chỉ có một chuyện nhỏ như vậy, suýt chút nữa chính cậu là người đã nói ra hết mọi chân tướng sự việc rồi!”
“Cậu cho rằng làm như vậy là đẩy con bé kia đi nhưng thật sự là cậu đang đẩy con bé kia vào ngực của Cố Dư Sinh đó cậu có hiểu không?”
Cố Dư Sinh đi theo cô? Cô đi tìm con bé giả mạo kia, hắn liền có thể nghe hết những gì cô nói với cô bé kia… trong mắt Lương Đậu Khấu lộ ra một vệt kinh hoàng: “Ý của cậu là Cố Dư Sinh đang gài bẫy tớ?”
“Tớ không xác định” tâm tư của Cố Dư Sinh quá phức tạp,ChuTịnh và hắn cũng không quen nhau, làm sao biết hắn tính toán cái gì.
“Thế nhưng không thể loại bỏ khả năng này, dù sao lúc trước, khi cậu đi Hối thị, lôi kéo Cố lão gia quậy như vậy, đã khiến Cố Dư Sinh nghi ngờ rồi, phải biết những năm gần đây cậu chưa bao giờ đối phó bất cứ người phụ nữ nào ở bên cạnh hắn nhưng lần này cô ta lại là người đầu tiên.”
Lý trí của Lương Đậu Khấu càng rõ ràng, cô ta lại càng hoảng sợ, càng nghĩ càng không biết nên làm thế nào, theo bản năng lại ngẩng đầu hỏi Chu Tịnh: “Vậy bây giờ làm sao đây? Cố Dư Sinh sẽ không vì vậy mà hoài nghi cô ta chính là người mà hắn muốn tìm chứ?”
“Hoài nghi là hoài nghi thật, nhưng dù sao cũng chỉ là nghi ngờ, chưa xác định, không phải sao?”ChuTịnh thấy Lương Đậu Khấu đã tỉnh táo lại, buông lỏng cánh tay của cô ra, lười biếng dựa vào ghế xe, giơ tay lên xoa xoa mi tâm có chút đau, mới tiếp tục mở miệng nói: “Vì vậy, Tiểu Khấu, bắt đầu từ bây giờ, tốt nhất là cậu cứ xem con bé kia như không khí đi.”
“Không khí?”
“Đúng, nói đúng hơn, dù cô ta có gần Cố Dư Sinh như thế nào, làm những gì, cậu cũng phải xem như không hề hay biết, bây giờ thứ duy nhất cậu nên quan tâm là nhẫn, bằng không, nếu như một ngày nào đó cậu nổi điên lên như hôm nay, chắc chắn là tự đào mồ chôn chính mình rồi.”
“Lẽ nào, mình cứ để con hồ ly tinh kia ở bên cạnh Dư Sinh như vậy sao? Tiếp tục như vậy, anh ấy sớm muộn gì cũng sẽ nhận ra cô ta.”
“Không, cậu chưa hiểu ý của tớ rồi, ý của tớ chính là cậu án binh bất động, không có nghĩa là người khác cũng sẽ án binh bất động.”ChuTịnh thoa lại son, lúc nói những lời này trong mắt cô ta lại có chút ác liệt: “Trên thế giới này, có tiền cũng có thể sai khiến được quỷ ma, chỉ cần chúng ta chịu bỏ tiền, hạng người nào mà không tìm được, tại sao chỉ có một chuyện nhỏ mà phải tự mình làm, sau đó lại tự làm rối trận tuyến của chính mình?”
“Trước hôm nay tớ đã sắp xếp xong xuôi rồi… chỉ cần chờ một cơ hội, con nhóc kia sẽ bị người khác bắt cóc, tớ đã bảo mấy người đó cưỡng bức cô ta, chụp hình lại phát tán lên internet, khiến cho cô ta thân bại danh liệt, Cố gia lại là gia tộc lớn như vậy, rất quan tâm đến danh tiếng, cho dù là Cố Dư Sinh, một nam nhân trong nam nhân như hắn cũng sẽ mất hết mặt mũi, lại đi muốn một con bé như vậy sao…”
Lương Đậu Khấu nuốt một ngụm nước miếng, qua một lát lại lên tiếng: “Như vậy có phải quá tàn nhẫn hay không? Không tốt lắm…”
“Tàn nhẫn?”ChuTịnh rũ mi mắt cười ra tiếng, sau một lát cô ta mới quay đầu nhìn chằm chằm biểu hiện của Lương Đậu Khấu, khuôn mặt dịu dàng ấm áp nhưng giọng nói lại nhiễm đầy lạnh lùng như băng sương: “Tiểu Khấu, đây không phải là tàn nhẫn, mà cái này là cầm dao phải nắm đằng cán.”
Lương Đậu Khấu ngớ người, trong mắt lại có một tia bất an.
ChuTịnh bình tĩnh nhìn cô, yên lặng một hồi Chu Tịnh bỗng nhiên cười ra tiếng, sau đó mới mở miệng: “Tiểu Khấu, tớ là đang giúp cậu, giúp cậu nắm chắc thứ cậu muốn nha.”
“Trên thế giới này, thân bất do kỷ, có một số việc nếu như cậu không tranh thủ, sẽ thật sự đánh mất cơ hội đó. Hơn nữa con bé nghèo kiết xác kia nếu như ngoan ngoãn thức thời thì đâu đến nỗi chuốc họa vào thân? Nếu cô ta tránh xa Cố Dư Sinh, chúng ta cũng sẽ không xuống tay với cô ta như vậy, không phải sao? Vì vậy không phải là chúng ta độc ác mà là do cô ta tự tìm lấy đường chết.”
Bên trong xe có một loại yên lặng tĩnh mịch.
ChuTịnh không nói chuyện nữa, nhàn nhạt như đã chắc chắn Lương Đậu Khấu sẽ đồng ý với cách làm của mình.
Thời gian từ từ trôi qua, lúc Chu Tịnh ngồi mãi một tư thế cũng có chút mệt mỏi, vừa chuẩn bị đổi tư thế, Lương Đậu Khấu ngồi bên cạnh lại nhẹ nhàng nháy mắt giọng nói dịu dàng êm ái lên tiếng: “Cậu nói rất đúng, tớ chỉ nắm chắc thứ mà tớ muốn.”
ChuTịnh cười cười không nói.
Qua mấy giây, Lương Đậu Khấu lại mở miệng: “Đều nhờ vào cậu, Chu Tịnh, nếu không có cậu chắc giờ phút này lợn lành đã thành lợn què rồi.”
“Không có gì.”
“ChuTịnh, cậu thật tốt.” Lương Đậu Khấu yên lặng một chút, lại nói.
ChuTịnh không dám nhận, chỉ từ từ quay đầu, nhìn một ánh đèn không xa ngoài cửa sổ.
Cô đối với Lương Đậu Khấu thật tốt?
Trên thế giới này, làm gì có chuyện một người tự nguyện đối xử tốt với một người?
Chỉ vì lợi ích mỗi người muốn đạt được mà thôi.
. . . . . .
Lúc Tần Chỉ Ái từ trên lầu hai trở lại yến hội, Lục Bán Thành ngồi ở bàn gần bàn của cô đã chuyển hẳn sang bàn cô ngồi, đang nói chuyện với Hứa Ôn Noãn và Ngô Hạo.
Không biết mấy người họ đang nói gì, có vẻ đặc biệt kích động.
Cô đi đến gần họ mới biết bọn họ đang bàn xem lễ tình nhân, hôn lễ của Ngô Hạo và Hứa Ôn Noãn sẽ được tổ chức ở đâu.
Hứa Ôn Noãn vừa nhìn thấy cô đi đến liền không thể chờ được mà hỏi ý kiến của cô: “Tiểu Ái, Bắc Kinh, đảoBali, cậu thấy tổ chức hôn lễ ở đâu tốt hơn?”
Tần Chỉ Ái nghĩ một hồi, trả lời: ‘ĐảoBaliấm áp hơn một chút, cử hành hôn lễ ở đó chắc sẽ rất thích hợp, còn phải coi cậu có thích hay không thôi.”
“Mình cũng muốn như vậy đó!” Hứa Ôn Noãn gật đầu tán đồng, sau đó liền cười lớn với Ngô Hạo: “Vậy chúng ta tổ chức ở đảoBalinha?”
Dừng một chút, Hứa Ôn Noãn còn nói: “ỞBali, có thể tồn nhiều tiền không?”
“Không sao!” Ngô Hạo giơ tay xoa xoa đầu Tần Chỉ Ái, dung túng nói: “Kết hôn là chuyện quan trọng cả đời, em thích mới là quan trọng nhất.”
Hứa Ôn Noãn cười còn chói mắt hơn cả ánh đèn trên cao kia, cô không để ý đến những người xung quanh thơm lên má Ngô Hạo một cái, mới nói: “Chọn được địa điểm rồi, tiếp theo là khách sạn, tiara, lễ phục, thiệp cưới, bánh kẹo cưới…”
Hứa Ôn Noãn đếm đếm, liền nhíu mày, nhìn vừa ảo não vừa đáng yêu gọi Ngô Hạo: “A, nghĩ đến là thấy đau đầu rồi.”
“Còn một tháng nữa mà, chúng ta có thể từ từ tính…” Ngô Hạo còn chưa nói xong, điện thoại trong túi liền vang lên, hắn nhìn đến, không có nghe mà nghiêng đầu nhìn về phía Tưởng Tiêm Tiêm đang ngồi đó không xa.
Tưởng Tiêm Tiêm thấy Ngô Hạo nhìn tới, liền cười sáng lạn với cậu ta.
Mặt Ngô Hạo không biến sắc thu lại tầm mắt, trước tiên hắn chỉnh điện thoại sang chế độ tắt âm, sau đó vui vẻ nói nhỏ vào tai Hứa Ôn Noãn: “Anh đi nhận điện thoại, Lý tổng gọi tới.”
“Được.” Hứa Ôn Noãn cắn dưa hấu, gật đầu đồng ý.
Ngô Hạo đưa tay sờ sờ tóc của Hứa Ôn Noãn mới đứng dậy, đi ra khỏi hội trường.
Thấy hắn đứng dậy, Tưởng Tiêm Tiêm cũng đứng dậy theo, nhưng có điều lại đi ngược hướng với hắn vào nhà vệ sinh.
Trong chốc lát, Ngô Hạo lại quay lại phòng tổ chức yến hội, đi đến trước bàn ăn, hắn không ngồi xuống mà khom người kéo Hứa Ôn Noãn vào ngực, nói vào tai cô: “Lý tổng tìm anh có chút việc, có thể anh phải về trước.”
Dừng một chút, Ngô Hạo còn nói: “Em ở đây chơi với Tiểu Ái trước đi, lát nữa giúp anh ấy xong anh sẽ quay trở lại đây đón em.”
Hứa Ôn Noãn đáng yêu chu môi, đợi đến khi Ngô Hạo hôn cô một cái sau đó mới gật đầu nói: “Được.”
Sau đó lại nói thêm một câu: “Anh lái xe cẩn thận!”
“Ừ” Ngô Hạo cúi đầu, lại hôn lên thái dương của cô một chút, như là không yên lòng để cô lại, miệng còn dặn dò: “Không được uống nhiều rượu nha.”
“Em biết rồi!” Hứa Ôn Noãn tỏ vẻ chê hắn dông dài.
Ngô Hạo khẽ cười, cúi đầu lại hôn môi cô, mới lấy áo khoác quay lưng rời đi.
. . . . . .
Ngô Hạo ra khỏi hội trường khoảng năm phút, Tưởng Tiêm Tiêm mới đi ra khỏi nhà vệ sinh, đi đến vị trí lúc nãy mình ngồi, ôm túi, không biết nói gì với một tiểu thư ngồi bên cạnh rồi cất bước ra khỏi hội trường.
Từ hội sở đi ra, cô đi bộ về phía đông khoảng 10 phút, cô nghe thấy tiếng huýt sáo, cô nhìn xung quanh, không để ý chân mình đang mang giày 8 cm mà chạy đến trước xe.
Mở cửa xe, ngồi vào, còn chưa đợi Ngô Hạo mở miệng, chuyện đầu tiên cô ta làm chính là hướng về môi của đối phương mà hôn, còn ôm cổ hắn: “A Hạo, đã lâu không gặp anh.”
Ngô Hạo né tránh, nghiêm mặt lên tiếng: “Đừng quậy, ngồi yên, tôi còn phải lái xe.”
“Không muốn.” Tưởng Tiêm Tiêm yểu điệu nói, sau đó lại tiến đến bên môi hắn, lần này Ngô Hạo không có tránh né.
Trong chốc lát, trong xe chỉ còn lại tiếng hôn môi nhỏ bé đầy mờ ám.
. . . . . . .
Trong hội trường, sau khi Ngô Hạo rời đi, Hứa Ôn Noãn lại lôi kéo Tần Chỉ Ái bàn chuyện lễ cưới một lúc lâu.
Lục Bán Thành ngồi bên cạnh, không biết đang nhìn chằm chằm cái gì, khi nghe hai người họ nói đến game thì hứng thú: “Game gì?”
Hứa Ôn Noãn nói tên game.
“Cô cũng chơi?” Lục Bán Thành như gặp được tri kỷ.
“Anh cũng chơi sao?” Hứa Ôn Noãn ngẩng đầu lên, có chút bất ngờ liếc mắt nhìn Lục Bán Thành.
Lục Bán Thành không trả lời mà trực tiếp hỏi: “Cô chơi server gì, tên nhân vật là gì?”
Tần Chỉ Ái ngồi bên cạnh Hứa Ôn Noãn nói: “Server 47, tên là Bảo bảo đừng sợ có anh bảo vệ.” Dừng một chút, Tần Chỉ Ái còn nói: “Tên này là do em đặt cho cậu ấy đó.”
Đầu ngón tay Lục Bán Thành ngay lúc người ta không chú ý liền phát run nhẹ, tỏ vẻ như không có gì đáng kinh ngạc lại hỏi: “Có chiến đội không?”
“Có a, em chính là nữ vương chiến đội trưởng!” Hứa Ôn Noãn vừa nói, đầu ngón tay vừa nhanh chóng đánh game.
Lục Bán Thành không nói nữa, ánh mắt nhìn bàn ăn có hơi lung lay.
Không ngờ… người đội trưởng hắn quen nhiều năm như vậy lại chính là cô. . .
Hứa Ôn Noãn vừa chỉnh sang chế độ tự động vừa liếc nhìn Lục Bán Thành: “Sao vậy?”
Lục Bán Thành hoàn hồn: “Không có gì.”
“A” Hứa Ôn Noãn đáp một tiếng, không để ý Lục Bán Thành mà quay lại màn hình điện thoại chăm chú chơi game.
Đầu ngón tay Lục Bán Thành khẽ vuốt màn hình điện thoại, khóe mắt lại nhìn Hứa Ôn Noãn hai lần.
Thì ra cô lại mỗi ngày làm đội trưởng dẫn dắt hắn trong game a…
-
Cuộc sống đôi khi sẽ có những chuyện không thể nào tưởng tượng nổi.
Cố Dư Sinh uổng công tính toán nhiều ở cuộc họp thường niên như vậy lại hoàn toàn không có manh mối nào về việc Tần Chỉ Ái có phải là Tiểu Phiền Toái hay không.
Nhưng ở cuộc họp thường niên ở Cố thị, nhưng đã xảy ra những chuyện kinh tâm động phách khác, khiến cho hắn hiểu ra một chuyện mà mấy năm gần đây hắn vẫn không lý giải được khác.
Hắn không ngờ, sự kiện kia lại có liên quan đến Tần Chỉ Ái.
-
Bạn mãi mãi cũng sẽ không thể nào biết được chuyện gì sẽ đến vào ngày mai.
Trước thời điểm đó, Tần Chỉ Ái vẫn cảm thấy, đây chính là một câu chuyện liên quan đến tâm linh.
Mãi đến cuộc họp thường niên của Cố thị, mới có chuyện bất ngờ xảy ra như trong tiểu thuyết, không biết tại sao lại ập đến cô, câu nói kia, quả thật quá triết lý rồi.
Cũng không phải điều bất ngờ này sẽ có thể lấy mạng của cô nhưng điều bất ngờ này lại hủy hoại cả cuộc đời của cô.
. . . . . . .
Cuộc họp thường niên kết thúc, Tần Chỉ Ái muốn vào nhà vệ sinh.
Hứa Ôn Noãn đang đánh game khí thế hừng hực, Tần Chỉ Ái chỉ đi có một mình.
Cô không phải là con nít ba tuổi, cũng sẽ không bị lạc, nhưng ai mà biết được chuyến đi vệ sinh này của cô lại là một đi không trở lại chứ?
Đã không ít khách mời lục tục đi về, nhà vệ sinh đông đến xếp hàng dài bây giờ đã không còn ai.
Tần Chỉ Ái đi ra khỏi phòng vệ sinh, đứng ở bồn rửa tay chói mắt, lúc mở vòi nước rửa tay, cửa toilet nam được đẩy ra, một người mặc đồng phục nhân viên đi ra từ bên trong.
Tần Chỉ Ái nghe tiếng, nhìn qua gương, nhìn hắn một chút, không nghĩ gì nhiều, chỉ lấy xà phòng xoa xoa lòng bàn tay, lúc cô vừa đưa tay dưới vòi nước để rửa sạch xà phòng, người kia lại đứng sau cô.
Thân thể cô nhanh chóng cứng đờ, còn chưa kịp lên tiếng, bên tai liền nghe thấy tiếng nói: “Cô dám mở miệng, tôi sẽ tiêm nọc độc này vào người cô.”
Tần Chỉ Ái im bặt, cô cúi đầu, liếc mắt nhìn bên hông, trong tay người đàn ông cầm một cái kim tiêm sắc bén, đi vào lễ phục của cô một cách dễ dàng, còn một chút nữa là đụng đến da của cô.
Tần Chỉ Ái không dám lộn xộn, chỉ lo kim đâm vào da, nọc độc sẽ chảy vào người.
“Khuyên cô tốt nhất là thức thời một chút, theo tôi đi ra từ cửa sau, nếu không tôi sẽ giết cô ngay tại đây.” Giọng nói của người đàn ông lại nhẹ nhàng vang lên bên tai cô.
Tim Tần Chỉ Ái run lên, cô mím môi, cúi cùng vẫn gật đầu với người đàn ông kia, hắn kèm bên dưới, cô cùng hắn lùi lại, ra khỏi nhà vệ sinh, sau đó đi ra cửa sau không có ai ra vào, rời khỏi yến hội.
Sân sau của hội sở không một bóng người, thậm chí ngay cả đèn đường cũng không có.
Dựa vào ánh đèn chiếu từ những khung cửa sổ, Tần Chỉ Ái thấy lối ra có một chiếc xe màu đen không có biển số.
Nhân viên phục vụ kia kèm hai bên cô, có thể là hắn sợ người ta phát hiện, cầm ống tiêm chống phía sau, thúc giục cô nhanh lên một chút.
Vì cô tham gia cuộc họp thường niên nên cố ý mang đôi giày tám phân, ở hậu viện của hội trường chỉ dùng thạch phô, giày cao gót giẫm lên thật sự rất khó đi, lúc nam nhân viên đó thiếu kiên nhẫn đẩy cô, Tần Chỉ Ái làm rơi một chiếc giày.
Cô đến nhà vệ sinh không cầm túi, không mang điện thoại di động, trên người chẳng có gì, một phương tiện để cầu cứu cũng không có.
Vì vậy lúc làm rơi giày, Tần Chỉ Ái thấy người đó không phát hiện, liền không lên tiếng, giả bộ khập khiễng vì giày cao gót, cố gắng đi về phía trước.
Đi tới trước xe, nhân viên phục vụ mở cửa xe, động tác đẩy cô rất mạnh, sau đó liền đóng cửa ngồi cạnh ghế tài xế, rồi nói với tài xế: “Nhanh.”
Tiếng nói của hắn kết thúc, xe lao ra rất nhanh.
Lúc Tần Chỉ Ái bị người kia đẩy lên xe, cả người hầu như nằm nhoài phía sau xe, tài xế tăng tốc, thân thể cô lay động mạnh một cái, mới chống yên xe, ngồi dậy, sau đó cô mới nhìn rõ người đàn ông lái xe có một vết sẹo uốn lượn khiến cô cảm thấy e sợ.
Tần Chỉ Ái thật sự không nghĩ ra, sao bọn họ lại bắt cóc cô.
Cô xuất thân bình thường, lại không có thù oán với ai.
Cô có hỏi hai người phía trước nhưng họ giống như bị câm vậy, trước sau cũng chẳng nói gì.
Vùng ngoại thành vốn ít xe, xe chạy dọc theo đường nhỏ, chạy vội khoảng 10 phút, hai bên đường đã trở thành đồng ruộng, đừng nói là bóng người, nhà cửa cũng không thể nhìn thấy.
Tần Chỉ Ái không nhận ra họ đi hướng nào, cũng không biết phải đi bao lâu nữa, cuối cùng có thể nhìn thấy một tòa nhà lầu.
Hình như là một tiểu khu, Tần Chỉ Ái còn chưa kịp nhìn tiểu khu tên gì, xe liền quẹo trái, lái đến trước cửa một biệt thự hai tầng.
Tiếng thắng xe gấp đến chói tai, cửa ghế phụ lại được mở ra, người đàn ông mặc quần áo nhân viên phục vụ nhảy xuống, mở cửa sau, không thương hoa tiếc ngọc chút nào kéo cô ra khỏi xe, cầm cánh tay của cô kéo cô đến cửa biệt thự.
Người đàn ông lái xe cũng xuống xe, đi đến trước cửa, dùng sức đóng cửa.
Rất nhanh, bên trong có một tiếng nói của đàn ông ồ ồ: “Đến rồi.”
Sau đó, cửa mở ra, Tần Chỉ Ái bị người ta đẩy vào, cô chân có chân không giày, thân thể bất ổn, liền té nhào trên đất.
Biệt thự không được trang trí, xi măng lổm chổm khiến cánh tay cô bị trầy đau đớn.
Cô âm thầm cắn răng, thừa dịp những người đàn ông kia không chú ý đá chiếc giày còn lại ra khỏi cửa.
Cô cũng không chắc bỏ lại hai chiếc giày có tác dụng gì không nhưng một chút hy vọng cô cũng phải nắm lấy, có còn hơn không, ít nhất cũng là một tia hy vọng, không phải sao?
Người mặc đồ nhân viên phục vụ và tài xế vào nhà xong, cửa biệt thự lại nặng nề đóng lại, sau đó trên đỉnh đầu Tần Chỉ Ái lại có những tiếng chỉ huy: “Ngươi, chuẩn bị máy quay cho tốt đi, còn ngươi, đưa cô ta đến ghế salon, cởi quần áo cô ta ra!”
Tiếng nói kia kết thúc, Tần Chỉ Ái còn chưa kịp ngẩng đầu lên nhìn mặt người nói câu này, đã bị người bên cạnh nắm lấy cánh tay của cô, giật cô kéo đi.
Người kia hoàn toàn không để ý xem cô có đứng vững nổi hay không, liền kéo cô đi đến ghế sofa trống rỗng trong biệt thự.
Tuy Tần Chỉ Ái không biết tại sao những người này lại làm như vậy nhưng cũng hiểu những người này lát nữa sẽ làm gì cô.
Cởi quần áo, quay phim… rõ ràng là muốn cưỡng bức cô rồi. . .
Tần Chỉ Ái bắt đầu chống cự theo bản năng, không chịu để cho người đàn ông kia kéo tay cô, không thể để hắn ta kéo cô đến ghế sofa.
Người trong lúc nguy cấp, sẽ dùng hết sức lực, khó tránh khỏi sức của cô sẽ đặc biệt lớn, người đàn ông đang kéo cô không chú ý, nhất thời tuột tay khỏi cánh tay của cô.
Cô hầu như không chút do dự quay người nhanh chân chạy về phía cửa biệt thự.
Cô không mang giày, chân đạp lên những nơi không bằng phẳng trên mặt đất, thật sự cảm thấy đau.
Cô hoàn toàn không để ý, cắn răng chạy, liều mang xông về phía trước, lúc đến tay vặn cửa, đang chuẩn bị đẩy cửa chạy, đã có người đuổi tới phía sau cô, giành trước một bước dùng sức đóng cửa lại lần nữa.
Người đàn ông kia tóm chặt cánh tay của cô, lúc này đã có phòng bị, dù Tần Chỉ Ái có dãy dụa thế nào đi chăng nữa cô cũng không thể thoát khỏi bàn tay của người đàn ông kia, từng bước bị người đàn ông kia kéo về phía sofa.
Ghế sofa cũ nát, trên đó còn có tàn thuốc.
Người đàn ông kia hất cô xuống ghế, cả người cô té nhoài trên ghế salon.
Một giây sau, có một người đàn ông khác đứng gần ghế, khom người, cởi cổ áo cô.
Tần Chỉ Ái muốn trốn nên cô vừa nhìn thấy bàn tay hắn đưa tới đã đưa tay hất cánh tay của hắn ra, sau đó che cổ áo mình lại, đứng lên từ ghế sofa lần nữa chạy đến cửa.
Lần này cô còn chưa chạy được hai bước đã bị người đàn ông kia kéo trở về, dùng một lực lớn vật cô xuống ghế salon.
Cô còn chưa ngồi dậy từ trên ghế salon, giãy dụa ngồi dậy, người đàn ông kia liền vòng qua ghế sofa, đứng trước mặt cô, tóm chặt áo của cô.
Bên tai nghe thấy tiếng xé rách, Tần Chỉ Ái có cảm giác rõ ràng cổ áo lễ phục của cô bị buông lỏng, hầu như là phản ứng có điều kiện, cô giơ tay lên, chộp lung tung tới người đàn ông vừa mới xé áo của mình.
Cô ra tay rất nhanh, sức mạnh rất lớn, người đàn ông kia không hề phòng bị, bị cô bắt được sườn mặt bên trái.
Người đàn ông kia đau đến nỗi hít một ngụm khí lạnh, liền đứng thẳng lên, sờ sờ chỗ đau, khi thấy ngón tay có vết máu, mới lên tiếng chửi tục một câu.
Máy quay phim đã được chuẩn bị sẵn, người quay phim bắt đầu thúc giục bọn họ.
Âm thanh kia cô có thể nhận ra được, là người đã bắt cô ở trong nhà vệ sinh.
Vừa nghe thấy tiếng người đó thúc giục, đã có người mở miệng: “Có một con đàn bà mà cũng lúng túng như vậy, còn chưa bắt được sao?”
Người đàn ông bị Tần Chỉ Ái ngắt bị thương lúc này lại nghe thấy tiếng cười trào phúng, mất mặt lại bắt lấy tay Tần Chỉ Ái.
Lần này sức mạnh của hắn còn mạnh hơn rất nhiều.
Lần này Tần Chỉ Ái còn sợ hơn, tay chân đấm đá hắn lung tung.
Cô liều mạng giãy dụa, khiến cho người đàn ông đó không thể xuống tay được trong một khoảng thời gian ngắn. 



Thử đọc