Ép Yêu 100 Ngày - Chương 46

Tác giả: Diệp Phi Dạ

Đánh dấu

Chào Anh, Em Là Tần Chỉ Ái
Tần Chỉ Ái run mí mắt, tay phải nắm lấy vạt áo, qua mấy giây mới thoáng nâng đầu lên một chút, nhìn về phía Cố Dư Sinh.
Hắn nhìn chằm chằm một ô vuông trên kệ có để một cây xanh, bình tĩnh nhìn, cũng không biết đang nghĩ gì, nhàn nhạt đi đến gần cây.
Hắn rất yên tĩnh, giống như một pho tượng, khiến Tần Chỉ Ái có chút hoài nghi, tiếng “Này” lúc nãy chỉ là ảo giác của cô mà thôi.
Tần Chỉ Ái nhìn một lát, thấy hắn vẫn không có phản ứng gì, vừa chuẩn bị thu lại tầm mắt lại thấy lông mi hắn nhấp nháy ba lần, tầm mắt nhìn cây xanh kia một chút, chỉ là hướng đầu về phía vị trí cô đang đứng, không nhìn cô nhưng lại gọi: “Này” một tiếng.
Lần này tận mắt Tần Chỉ Ái nhìn thấy hắn mở miệng nên đầu ngón tay cô lại run nhẹ lên, đáy lòng nao núng “Dạ?” một tiếng rất nhẹ.
Cố Dư Sinh không nói gì nữa mà đưa tay đang cầm túi của Hứa Ôn Noãn về phía cô, lắc hai cái, giống như đang hỏi cô túi này xử lý như thế nào.
Cô đứng tại chỗ nhìn thấy như vậy mới hiểu ý “A” một tiếng, nhanh chóng chạy đến gần hắn, đưa tay ra nhận lấy túi.
Tần Chỉ Ái vốn muốn quay vào phòng nhưng suy nghĩ một lát lại thay Hứa Ôn Noãn nói một câu: “Cảm ơn.”
Cố Dư Sinh vẫn dùng dáng vẻ lãnh đạm, nghe thấy cô nói cảm ơn cũng không chớp mắt, không nhìn Tần Chỉ Ái, chỉ nhìn hư không, khẽ gật đầu một cái thật nhẹ, liền dựa vào vách tường, giống như đang hoảng hốt, im lặng tạo thành một bức tranh.



Tần Chỉ Ái vẫn không dám nhìn thẳng Cố Dư Sinh một cách quang mình chính đại mà chỉ liếc nhìn hắn rất nhanh, chỉ như vậy cũng có thể khiến cô nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch và hốc mắt sâu, quầng mắt còn hiện ra một màu đen rất rõ ràng.
Không biết là bao lâu rồi hắn không nghỉ ngơi thật tốt mới có thể thâm quầng mắt như vậy.
Hơn nữa sắc khí so với lúc cô vừa đi lại uể oải tiều tụy hơn rất nhiều.
Trong ngực Tần Chỉ Ái bén đau, cô nhìn hắn một chút, có chút quan tâm, nhưng cô lại không có tư cách nói ra, cuối cùng cũng chỉ có thể cầm túi của Hứa Ôn Noãn bình tĩnh đặt xuống ghế.
Lục Bán Thành còn chưa ra khỏi nhà vệ sinh, bên trong lại yên tĩnh lần nữa, bầu không khí có vẻ càng thêm lúng túng.
Cố Dư Sinh đứng ở cửa, Tần Chỉ Ái cũng không tiện ngồi, chỉ có thể cứng ngắc đứng sau lưng hắn, cạnh bàn trà.
Không hề có một tiếng động như vậy làm cho Tần Chỉ Ái không chịu nổi, cô nhìn một vòng, nhìn thấy ly nước trên bàn lúc nãy cô mang ra.
Để giảm bớt sự ngột ngạt trong bầu không khí, cũng để cho mình thả lỏng một chút, Tần Chỉ Ái quay đầu hỏi Cố Dư Sinh: “Anh có muốn uống nước không?”
Cố Dư Sinh làm như không nghe thấy, nhìn chằm chằm vào hư không, tầm mắt đăm chiêu, ngay lúc Tần Chỉ Ái cho rằng hắn sẽ không để ý đến cô thì hắn lại “Ừ” một tiếng.
Hả? Đây là ý gì?
Tần Chỉ Ái nghi hoặc, vẫn khom người bưng ly nước lên đưa cho Cố Dư Sinh.
Cô đi đến cách hắn còn nửa mét thì dừng bước.
Ngón tay cô cầm ly nước đông cứng lại, cô rũ mắt, hít một hơi, mới ngẩng đầu vừa nhìn về phía hắn vừa đưa nước tới: “Cho…”
Chữ “anh” còn chưa kịp nói, ánh mắt vốn nhìn vào hư không của Cố Dư Sinh bỗng nhiên nhìn thẳng cô.
Cô không mang giày cao gót, lùn hơn hắn rất nhiều, tầm mắt của hắn nhìn thấy đỉnh đầu của cô, dừng lại một chút mới từ từ dời xuống, lúc nhìn thấy lông mày đẹp đẽ của cô, điện thoại trong túi hắn lại vang lên.

Hắn còn chưa nhận ly nước cô đưa tới, đã thấp giọng “Xin lỗi”, lại thu hồi tầm mắt, lấy điện thoại di động trong túi ra.
Trước khi hắn nhận điện thoại liền nhìn vào màn hình một chút, biểu hiện không có quá nhiều sóng gió, nhưng mi tâm đẹp đẽ tinh xảo bỗng nhíu lại một chút, thoáng có vẻ sốt sắng không dễ nhận ra.
Hắn lập tức bắt máy, đưa điện thoại di động lên tai hỏi: “Sao rồi?”
Không biết là ai gọi điện thoại tới, cũng không biết người trong điện thoại nói gì nhưng cả đêm từ khi nhìn thấy hắn tới giờ, hắn luôn bình tĩnh lạnh nhạt lúc này lại trở nên hơi gấp gáp: “Ở đâu?”
“Được, tôi biết rồi.” Nói xong, Cố Dư Sinh liền cúp máy, cũng không nói chuyện vs Tần Chỉ Ái mà quay người đi ra cửa, lúc sắp đi đến thang máy, hắn nghĩ tới Lục Bán Thành, lại quay người sờ soạng chìa khóa xe trong túi, hơi khoát tay, vừa đưa chìa khóa xe cho Tần Chỉ Ái vừa nói: “Phiền cô nói với Lục Bán Thành bảo hắn đưa Chuột về, tôi có chuyện phải đi trước.”
Tần Chỉ Ái “Dạ” đáp lại hắn, cửa thang máy mở ra, hắn vội vội vàng vàng đi vào, liên tục bấm nút đóng cửa.
Tần Chỉ Ái nhìn chằm chằm bóng người của Cố Dư Sinh không chớp mắt, nhìn hắn từng chút từng chút biến mất sau cửa thang máy đang đóng dần.
Hắn chỉ nhìn chằm chằm màn hình điện thoại bấm bấm, như là đang tìm số điện thoại của ai đó, có chút lo lắng, từ đầu đến cuối vẫn không nhìn Tần Chỉ Ái lấy một lần.
Đợi đến khi Lục Bán Thành ra khỏi nhà vệ sinh Tần Chỉ Ái mới lấy lại tinh thần.
Cô rời mắt khỏi thang máy, Lục Bán Thành đã đi ra, hắn nhìn thấy trong phòng khách chỉ có một mình cô liền buồn bực hỏi: “Anh Sinh đâu?”
“Nhận điện thoại đi rồi ạ.” Tần Chỉ Ái trả lời, sau đó đưa chìa khóa xe cho Lục Bán Thành: “Anh ấy nói anh đưa Ngô Hạo về trước.”
“À” Lục Bán Thành nắm tóc, nhận chìa khóa xong liền nghĩ đến cô là con gái, lại không quen thân, ở lại như vậy quá khó xử liền nói: “Tôi đi đây, tạm biệt.”
“Tạm biệt.” Tần Chỉ Ái lui về phía sau một bước, tránh đường.
Đợi đến lúc Lục Bán Thành tiến vào thang máy, cô mới đóng cửa, sau đó nhìn chằm chằm bức tường Cố Dư Sinh vừa mới tựa vào kia, nháy mắt nhìn hồi lâu, mới tắt đèn, trở về phòng ngủ.
. . . . . .
Ngày đó đi vội như vậy, Tần Chỉ Ái nghĩ cũng chưa từng nghĩ mình sẽ gặp lại Cố Dư Sinh.
Ngô Hạo bắt đầu gầy dựng sự nghiệp, chuyện công ty rất bận rộn, Hứa Ôn Noãn giúp hắn cũng đi trễ về sớm liên miên.
Tần Chỉ Ái tuy rằng ở cùng Hứa Ôn Noãn nhưng thời gian gặp nhau cũng không nhiều, coi như là gặp nhưng Hứa Ôn Noãn cũng chỉ nói về chuyện công ty của Ngô Hạo, chưa từng đề cập đến Cố Dư Sinh.
Đương nhiên Tần Chỉ Ái cũng sẽ không hỏi.
Ngoại trừ HứaÔn Noãn,những người xung quanh cô cũng không hề quen biết Cố Dư Sinh, tự nhiên cũng sẽ không hỏi những chuyện có liên quan đến hắn.


Ba chữ Cố Dư Sinh này trong thế giới của cô hình như đã xảy ra rất nhiều chuyện không thể lý giải được.
Chẳng hạn như hết tết, cô vừa mới trở về Bắc Kinh ngày đầu tiên lại nhìn thấy hắn, không qua hai ngày lại có thể trực tiếp đứng trước mặt hắn.
Lúc đó cô liền nghĩ thế giới quá nhỏ bé, cô có tránh hắn thế nào cũng không tránh được.
Nhưng trong chớp mắt thế giới cũng thật lớn, có lần vì kẹt xe, cô ở trên xe buýt một tiếng đồng hồ vô tình đứng trước cửa Cố thị nhưng đừng nói là nhìn thấy hắn, ngay cả xe của hắn cũng không thấy.
Tết qua đi, tiết trời cũng ngày một ấm áp, Tần Chỉ Ái mỗi ngày chỉ đi học, đến thư viện, nhà ăn của trường… rồi lại về nhà.
Bởi vì đã ngừng chương trình học hơn một năm rưỡi nên hiện tại những người học chung lớp với cô đa số đều nhỏ hơn cô một tuổi, nhưng cũng có một vài học sinh nam không để ý đến tuổi tác mà viết thư tình cho cô.
Đa số họ thấy cô không nói gì liền từ bỏ, nhưng cũng có một người giống như con gián vậy, giết không chết, cứ chăm chỉ viết không ngừng.
Nói thật, khai giảng chỉ mới một tháng, cô cũng đã nhận được hai mươi ba mươi bức thư tình của bạn nam kia, nhưng còn chưa biết người đó ra sao, tên là gì.
Mùa xuân đến, ánh mắt trời ngày một sáng rỡ, tình cờ lúc Tần Chỉ Ái ngồi trong thư viện xem sách mệt, nhàn nhã nhìn ra ngoài cửa sổ lại nhớ tới Cố Dư Sinh, sau đó bừng tỉnh, thì ra bản thân đã thất thần một lúc lâu.
Cây cối hai bên đường phố đều nở rộ, Tần Chỉ Ái rốt cuộc có thể nghe một ít chuyện liên quan đến Cố Dư Sinh.
Chính xác mà nói là tin tức liên quan đến Cố thị.
Lúc cô xem tivi trong phòng ăn đang phát sóng những kênh thông tin tài chính.
“Cố thị từ trước đến nay chỉ chủ yếu kinh doanh bất động sản lúc này lại đầu tư sang lĩnh vực Công nghệ thông tin, thành lập công ty mới tại Thượng Hải, CEO đương nhiệm của Cố thị cũng sẽ chuyển công tác đến Thượng Hải.”
Tin tức rất nhanh gọn, lại đổi sang một điểm tin khác.
Tần Chỉ Ái cầm đũa bình tĩnh nhìn người biên tập viên trong màn hình tivi thật lớn một lúc, mới hiểu ý của tin tức.
CEO đương nhiệm không phải là Cố Dư Sinh sao?
Dời công tác đến Thượng Hải, vậy Cố Dư Sinh sắp đi Thượng Hải rồi sao? Từ nay về sau sẽ không quay lại Bắc Kinh rồi sao?
Hắn không ở lại Bắc Kinh, khoảng cách của hai người họ vốn xa nay lại chẳng còn chút cơ hội nào gặp mặt.
Chỉ nghĩ đến đây, từ nay về sau, trong thành phố to lớn này sẽ không thể vô tình nhìn thấy hắn nữa, trong lòng Tần Chỉ Ái lại vô cùng lạc lõng.
Cả một buổi chiều ngồi trong lớp nhưng Tần Chỉ Ái vẫn không thể nào tập trung, tâm tư cứ trôi về nơi xa.
Sau khi tan học về nhà, cô cũng không có tâm trạng làm cơm tối, ôm gối dựa ngồi trên ghế salon, cầm điện thoại di động tra tin tức có liên quan đến Cố thị, phát hiện rất nhiều tin tức mới do truyền thông đưa lên, tiết lộ hai ngày nữa Cố Dư Sinh sẽ rời khỏi Bắc Kinh đến Thượng Hải.
Hứa Ôn Noãn hôm nay đi làm về sớm, Tần Chỉ Ái vừa nghe thấy tiếng mở cửa phòng liền thoát màn hình điện thoại ra khỏi tin tức.
Cuối tuần Ngô Hạo cũng được đón tiếp Tần Chỉ Ái. Hứa Ôn Noãn rất vui vẻ thấy Tần Chỉ Ái chưa ăn cơm thì kéo cô ra ngoài làm một bữa tiệc thật lớn.
Sau khi trở lại Tần Chỉ Ái thấy thời gian còn sớm liền nằm nhoài trên bàn ôn tập.
Hứa Ôn Noãn rãnh rỗi thì không chịu ở yên, lúc đó sẽ chạy đến phòng cô nói chuyện phiếm.
Tần Chỉ Ái cũng đã quen bị Hứa Ôn Noãn quấy rối nên dù cô có đang đọc sách đi chăng nữa cũng chẳng thành vấn đề.
Lúc Hứa Ôn Noãn lên Microblogging, nhìn thấy mấy bộ phim điện ảnh mới chiếu được chuyển thể từ một bộ tiểu thuyết mà cô yêu thích, lại nghĩ Ngô Hạo chủ nhật có chuyện bận không thể cùng cô đi xem phim được nên ngã vào giường của Tần Chỉ Ái, ảo não lộn mấy vòng, sau khi nằm xuống mới nói với Tần Chỉ Ái: “Tiểu Ái, chủ nhật này cậu đi xem phim với tớ đi.”
“Mình coi một chút nha…” Hứa Ôn Noãn đọc vài cái tên, đều là những diễn viên nổi tiếng, trong đó có ba chữ khiến Tần Chỉ Ái đang viết dở lại ngừng bút: “Lương Đậu Khấu.”
Hứa Ôn Noãn đọc tới tên Lương Đậu Khấu lại quệt miệng: “Mình cũng không biết tại sao luôn cảm thấy gần đây Lương Đậu Khấu có chút sa xút, mùa hè năm ngoái, sự nghiệp của cô ấy mới thật sự là ở đỉnh cao nha, nhan sắc còn được gọi là một mỹ nhân…”
Mùa hè năm ngoái… là lúc cô đóng giả Lương Đậu Khấu mà. . . đầu ngón tay cầm bút của Lương Đậu Khấu đè xuống đến rách giấy.
“Thật sự không thể hiểu nổi anh ta, Bắc Kinh đang phát triển sự nghiệp tốt như vậy, mấy năm qua sốt đất sốt nhà bất động sản là nhất rồi, tại sao phải lăm lăm đi chuyển hướng sang Thượng Hải, mở thị trường mới.” Hứa Ôn Noãn một mình lầu bầu.
Dừng vài giây, Tần Chỉ Ái xé tờ giấy bị đè rách ra vò thành một cục, vứt vào thùng rác, lại tiếp tục viết.
“Nghe Ngô Hạo nói hình như trong nhà Cố Dư Sinh thật sự xảy ra chuyện gì, hình như loạn đến không muốn ở lại Bắc Kinh mà phải chuyển đi Thượng Hải.. Tối ngày hôm qua lúc bọn mình ăn cơm là bữa tiệc chia tay, lúc đó Lục Bán Thành hỏi hắn một câu, nói hắn có trở về Bắc Kinh nữa không, hắn nói… có thể sẽ không trở lại…” Hứa Ôn Noãn nói tới đây, lắc đầu đáng tiếc: “… Bắc Kinh lớn như vậy, sản nghiệp lại lớn như vậy, ngồi không hưởng phước còn được, cần gì chứ!”
Tần Chỉ Ái vẫn luôn chú ý đến những lời cô nói, cô viết lại tiêu đề bài học, nhìn chằm chằm giáo trình, nói chuyện như không có gì đáng ngạc nhiên: “Hôm nay trong phòng ăn buổi trưa mình cũng có nhìn thấy tin tức trên tivi, không ngờ lại là thật.”
Qua một lát, Tần Chỉ Ái lại nói thêm một câu: “Mình còn thấy ngày mốt anh ấy bay đến Thượng Hải, không biết là thật hay là giả.”
“Thật đó, hình như là chiều ngày mốt bay, Ngô Hạo và Lục Bán Thành cũng đưa anh ấy đi.”
“A.” Tần Chỉ Ái đáp.
“Mười hai giờ rồi, mình đi ngủ đi! Ngày mai còn phải dậy sớm! Ngủ ngon!” Hứa Ôn Noãn hấp tấp chạy về phòng mình.
Sau khi tiếng đóng cửa vang lên xong, trong phòng lập tức trở nên yên lặng.
Tần Chỉ Ái ngồi trước bàn đọc sách phát ngốc một chút, nhấc bút lên lại tiếp tục viết tiêu đề.
Viết một hồi, ngòi bút dừng.
Đầu ngón tay cầm bút vì dùng sức quá lớn mà trở nên trắng bệch.
Chỉ một lúc sau, bút lại chuyển động, viết chưa được vài chữ, bút lại được đặt ở trên bàn, giáo trình bị đóng lại.
. . . . . .
Ngày hôm sau, Tần Chỉ Ái đi học cả ngày, buổi tối về đến nhà, người rất mệt mỏi, sau khi tắm rửa sạch sẽ, liền bò lên giường ngủ.
Nửa đêm bị tiếng sấm ngoài cửa sổ đánh thức, Tần Chỉ Ái đi vào nhà vệ sinh một chuyến, sau khi trở lại, cô liếc nhìn giờ trong màn hình điện thoại, ba giờ sáng, cách giờ hắn bay không còn bao nhiêu thời gian.
Nhất thời cơn buồn ngủ lại hoàn toàn biến mất.
Cô ngồi cứng trên giường một lúc, mặc đồ dài, rón rén nhẹ nhàng ra khỏi phòng ngủ, đi tới ban công, mở cửa sổ ra, gió đêm có chút lạnh, nhìn chằm chằm bóng đêm, ngớ ra.
Đến khi Tần Chỉ Ái tỉnh lại, ngoài cửa sổ đã sáng dần, dù là mùa xuân nhưng buổi tối ở Bắc Kinh vẫn có chút lạnh, tay cô rất lạnh.
Lúc trở lại phòng ngủ chui vào trong chăn, lăn qua lộn lại, nằm một lúc lâu, mới cảm thấy ấm lại, sau đó cô liền nhắm mắt, cố gắng ép bản thân mình ngủ, nhưng cũng không ngủ được, mơ mơ màng màng nghe thấy tiếng Hứa Ôn Noãn thức dậy, rồi lại đi ra khỏi nhà, cũng không biết đã qua bao lâu, cuối cùng cô vẫn nằm trên giường cầm điện thoại, liếc nhìn thời gian, cũng sắp đến 12 giờ trưa, buổi chiều có tiết học, cô thầm tính toán thời gian một chút, lại gõ tin nhắn gửi cho lớp trưởng xin nghỉ, sau đó rửa ráy mặc quần áo, bắt taxi tới sân bay.
Tần Chỉ Ái đợi ở sân bay nửa tiếng đồng hồ, không ngờ thật sự nhìn thấy xe của Cố Dư Sinh.
Lục Bán Thành lái xe, quẹo vào bãi đậu xe T2.
Tần Chỉ Ái trực tiếp đi vào phòng chờ T2, trốn sau cây cột trong soát vé của khoang hạng nhất, đứng chưa được 10 phút, liền nhìn thấy Cố Dư Sinh cầm vé máy bay đi tới, theo sau hắn là một vài người, có Ngô Hạo, có Lục Bán Thành, còn có Tiểu Vương.
Cố Dư Sinh đi vào lối dành cho khách đi khoang hạng nhất, hoàn thành việc kiểm soát hành lý xong mới đứng nói chuyện với mọi người một chút. Sau đó hắn giơ tay lên vỗ lên vai Lục Bán Thành và Ngô Hạo, rồi mới nhận laptop trong tay Tiểu Vương, đi vào cửa hải quan.
Lục Bán Thành, Ngô Hạo thấy người đã đi vào, mới tản ra.
Sau khi nhìn thấy họ đi khỏi sân bay, Tần Chỉ Ái mới đi ra từ sau cột, nhìn vào lới đi tới khoang hạng nhất, cô đúng lúc có thể nhìn thấy bóng lưng của Cố Dư Sinh.
Người đàn ông một tay cầm túi, bước đi thong dong, thận trọng, từng bước từng bước, đi xa khỏi tầm mắt của cô, mãi đến khi cô không thể nhìn thấy hắn nữa, trong tầm mắt chỉ toàn là những người xa lạ, Tần Chỉ Ái mới khôi phục lại tinh thần.
Cố Dư Sinh, tạm biệt…
Em nghĩ, anh mãi mãi cũng không biết ngày đó anh rời đi, ngoài những người bạn kia còn có một cô gái, đang chào tạm biệt anh.
Tần Chỉ Ái buông mí mắt, quay người rời đi.
. . . . .
Cố Dư Sinh nghỉ ngơi trong phòng VIP, đúng lúc này không biết vì sao lại bỗng dưng nhói lên một cái, tay run lên, ly café nóng rơi xuống, trúng vào tay còn lại của hắn, nóng đến lòng hắn, cả người hắn kinh ngạc đứng lên, những người xung quanh kinh ngạc trố mắt nhìn, một lúc lâu mới trở lại bình thường.
-
Tám tháng sau.
. . . . . . .
Lúc Tần Chỉ Ái nhận được điện thoại của giáo sưChu, cô chỉ vừa mới tỉnh ngủ: “Tiểu Ái, chiều ngày hôm nay có một buổi tọa đàm quan trọng, em phụ trách đi đón người nha, ba giờ rưỡi.”
“Người này thật sự rất quan trọng, một nhóm nhiều sinh viên như vậy nhưng tôi chỉ có thể tin tưởng em mới giao cho em trọng trách quan trọng như vậy, đừng làm cho tôi thất vọng đó, phải biết tối nay Hiệu trưởng Trần sẽ đích thân đến mời người đó ăn cơm.”
Tần Chỉ Ái vẫn chưa hoàn toàn tỉnh ngủ, nghe giáo sưChunói như vậy, đại não phản ứng chưa kịp, chỉ trả lời “Dạ.” một tiếng.
Vừa dứt lời, giáo sưChulại nói: ‘Tọa đàm ở hội trường lớn, phương thức liên lạc với người đó lát nữa tôi sẽ nhắn tin cho em, em nhớ đến sớm đó.”
Hẳn là giáo sưChurất bận rộn nên ngay sau khi nói xong liền nói: “Tôi còn có chuyện khác phải xử lý, cúp máy trước đây.”
Người này hẳn phải là một người rất có máu mặt, trước khi cúp máy còn không yên lòng nhấn mạnh một lần: “Tiểu Ái, em phải đón tiếp họ cho tốt, còn nữa, nhất định phải đến sớm một chút, đừng đi trễ, ăn mặc lịch sự vào.”
Điện thoại vừa cúp, giáo sưChuliền gửi một tin nhắn khác.
Lúc Tần Chỉ Ái đọc tin nhắn, nhìn lướt qua là số điện thoại ở Thượng Hải, có thể là do người đàn ông mà cô yêu ở Thượng Hải nên từ sau khi hắn rời đi cô và thành phố xa lạ kia lại khiến cô lo lắng mỗi khi nghe thấy tên nó, cô sẽ lại thất thần khi nhìn thấy hai chữ đó, sau đó lại thắc mắc hắn như thế nào, đối với cô mà nói, Thượng Hải bằng với Cố Dư Sinh.
. . . . .
Chưa tới hai giờ, Tần Chỉ Ái đã đi đến trường.
Lúc cô bước vào sân trường, cầm điện thoại di động gửi qua cho số ở Thượng Hải kia một tin nhắn: “Xin chào ngài, tôi là sinh viên phụ trách đón tiếp ngài, sau khi ngài đến có thể gọi điện thoại cho tôi, tôi đứng ở cổng trường đón ngài.”
Qua khoảng 10 phút, Tần Chỉ Ái nhận được một tin nhắn trả lời rất lịch sự: “Được, cảm ơn.”
Tọa đàm bắt đầu lúc ba giờ rưỡi, còn một tiếng rưỡi, mùa đông ở Bắc Kinh lạnh run người, Tần Chỉ Ái tìm đại một phòng học, ngồi trong góc, chơi game trong điện thoại di động.
Ba giờ đúng, trong điện thoại cô có một cú điện thoại, là người mà cô phụ trách đón tiếp gọi tới.
Trong phòng có rất nhiều sinh viên đang ôn tập Tần Chỉ Ái cầm điện thoại di động lặng lẽ đi ra ngoài, đến cuối hành lang mới nhận máy: “Alo? Xin chào? Xin hỏi ngài đã tới chưa?”
“Sắp đến rồi, còn khoảng 10 phút nữa.” hình như người này đang lái xe, ngữ khí rất khách sáo, nhưng cũng không thật sự tập trung.
“Tần Chỉ Ái cảm thấy âm thanh này rất quen, nhưng trong chốc lát lại không nhớ ra là ai, cô dừng lại một chút mới nói: “Xin hỏi ngài đến cửa nào?”
“Cửa Bắc.”
Cúp máy, Tần Chỉ Ái chạy thẳng đến cửa Bắc.
Cô chờ khoảng 7, 8 phút mới có một chiếc xe từ từ được lái tới, dừng hẳn ở cửa trường học.
Ngay lúc cô cho rằng đó là người mà cô phải đón tiếp thì điện thoại di động lại vang lên, vẫn là số điện thoại kia gọi tới, cô còn chưa bắt máy mà nhìn đến chỗ bác tài nhìn vào, lại thấy một người đã lâu không gặp.
Tiểu Vương.
Tài xế của Cố Dư Sinh.
Động tác nhận điện thoại của cô bỗng nhiên dừng lại.
Tiểu Vương nghe được điện thoại của cô đang reo, liếc nhìn cô một cái, vẫy vẫy tay với cô, nói: “Chào cô.” Liền đi vòng qua đầu xe, đi đến cửa phía sau mở cửa ra.
Còn chưa nhìn thấy người đó xuống xe, Tần Chỉ Ái đã nín thở trước.
Theo trực giác của cô, người chưa xuống xe kia chắc chắn là người rất quen thuộc với cô đã lâu không gặp.
Trước hết đập vào mắt cô chính là một đôi giày da bóng loáng, không mang vớ, quần tây để lộ ra một cổ chân trắng nõn kêu gợi.
Tầm mắt còn chưa nhìn thấy người đó, đầu ngón tay cô đã không tự chủ được nắm lấy vạt áo.
Cô nhìn chằm chằm chiếc giày da đó, bắt đầu nhìn thấy đôi chân dài thẳng tắp, đến khi cô nhìn lên đến cravat của hắn, lại bất động.
Hắn mặc đồ tây, sạch sẽ quần dài giày da, lịch sự gọn gàng.
Cho dù đã trôi qua 8 tháng không gặp nhưng cho dù chưa nhìn thấy khuôn mặt của hắn, cô vẫn có thể đoán được đó chính là hắn, trực giác của cô hoàn toàn không sai.
Bởi vì trên thế giới này, người có thể mặc vest lịch lãm đẹp mắt như vậy, hình như chỉ có hắn.
“Cố tổng, người này chính là sinh viên đón anh.” Tiểu Vương đóng cửa xong, đi về phía trước hai bước, đi về phía Tần Chỉ Ái, lại quay đầu giải thích với Cố Dư Sinh, sau đó Tiểu Vương thấy Tần Chỉ Ái đứng một lúc lâu cũng không nhúc nhích, mới mở miệng gọi cô, còn chưa kịp nói ra, lại vì không biết tên của cô là gì, hơi dừng lại một chút, lại nói: “Chào cô.”
Tần Chỉ Ái vội thu lại ánh nhìn trên cravat của Cố Dư Sinh, hít sâu một hơi, mỉm cười cho đúng lễ tiết, liền tiến lên nghênh đón.
Cô lễ phép cúi người chào, lúc ngẩng đầu lên, tầm mắt không dám nhìn thẳng vào Cố Dư Sinh, đã nhìn sang Tiểu Vương: “Chào các ngài.”
“Chào cô, tôi họ Vương, là tài xế lái xe của Cố tổng.” Tiểu Vương đưa danh thiếp của mình cho Tần Chỉ Ái, sau khi cô cầm lấy mới giới thiệu người đang đứng im lặng cạnh cậu ấy không lên tiếng: “Người này là tổng giám đốc của tập đoàn Cố thị, Cố tổng, Cố Dư Sinh, anh ấy sẽ phụ trách buổi tọa đàm hôm nay.”
Cố Dư Sinh… ba chữ này bay vào tai của Tần Chỉ Ái, đầu ngón tay cô liền run rẩy, qua một lát, cô mới đưa tay trước mặt Cố Dư Sinh, cố gắng tỏ vẻ bình tĩnh vững vàng: “Chào ngài, tôi là người được giáo sưChuphái tới chịu trách nhiệm đón ngài, tôi tên là Tần Chỉ Ái.”
Tần Chỉ Ái… hình như hắn đã từng nghe qua ba chữ này.
Cố Dư Sinh nhíu mày một chút, nhanh chóng lục lại trí nhớ một lần.
Trên mặt hắn vẫn rất bình thản, nhìn chằm chằm bàn tay của cô bé đang hướng về phía mình trong chốc lát, mới đưa tay bắt tay cô.
Một cái nắm tay khách sáo như vậy chỉ kéo dài một giây đồng hồ, liền buông ra.
Nhưng đầu ngón tay ấm áp của hắn lại làm cho hô hấp của Tần Chỉ Ái trở nên bất ổn.
Cô dùng sức nuốt một ngụm nước bọt, mới cố gắng dùng biểu hiện bình thường để mời hắn đi vào: “Cố tiên sinh, Vương tiên sinh, xin mời vào.”
Nói xong, cô vừa bước đi trước vừa quay mặt mỉm cười, nói với họ: “Thời gian còn sớm, tôi dẫn hai người đến phòng chờ ngồi nghỉ một chút.”
. . . . .
Đẩy cửa phòng chờ, Tần Chỉ Ái mời Cố Dư Sinh và Tiểu Vương ngồi xuống xong liền đi lấy nước cho họ.
Lúc nấu nước, Tần Chỉ Ái mở tay, liếc nhìn lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi của mình.
Nước sôi rất nhanh, Tần Chỉ Ái pha hai ly hồng trà xong mới trở lại phòng nghỉ, nhưng lúc này trong salon chỉ còn lại một mình Cố Dư Sinh.
Hắn gác chân qua chân còn lại, dựa vào ghế sofa vẫn rất có tư thái, đầu ngón tay cầm một điếu thuốc, ngẩng đầu lên thở khói.
Cả người tao nhã, tỏa ra một luồng khí bức nhân.
Cả hai hòa quyện lại, không khiến người ta thấy xung đột, ngược lại rất ý nhị.
Tần Chỉ Ái ngừng bước một hồi, mới từ từ đi đến.
Cô khom người đặt tách trà trên bàn, ngẩng đầu liếc mắt nhìn Cố Dư Sinh, đây là lần đầu tiên cô gặp hắn sau tám tháng biền biệt.
Cách khói thuốc, cô lại không thể nhìn thấy rõ ánh mắt của hắn, nhưng cũng có thể cảm giác được tầm mắt hắn không có chút gợn sóng, da dẻ trắng nõn, còn trắng hơn cả con gái, ngũ quan sâu sắc, đường nét trên mặt thanh thoát, ngoại trừ hơi gầy, nhan sắc của hắn vẫn hoàn mỹ đến nỗi không chê vào đâu được.
Rất nhanh, Tần Chỉ Ái lại thu tầm mắt, vẫn nói chuyện bằng ngữ khí khách sáo, phá vỡ bầu không khí yên tĩnh: “Cố tiên sinh, mời dùng trà.”
Cố Dư Sinh giống như không nghe thấy lời nói của cô, duy trì tư thái nhàn nhạt, ngoài động tác hút thuốc, lại không có hành động nào dư thừa.
Trong phòng nghỉ ngơi rất yên tĩnh, Tiểu Vương cũng không quay lại.
Tần Chỉ Ái ngoan ngoãn đứng một bên, tiếp Cố Dư Sinh.
Hắn không lên tiếng, cô cũng không nói gì.
Mười phút sau, hắn hút xong hai điếu thuốc, đến khi hắn mò tìm điếu thứ ba thì Tần Chỉ Ái không nhịn được lên tiếng: “Cố tiên sinh, sắp bắt đầu buổi tọa đàm rồi.”
Cô cho rằng cô nhắc nhở như vậy có thể khiến hắn không hút thuốc nữa, nhưng không ngờ hắn chỉ nhấc mí mắt, nhìn lướt qua cô, sau đó thu lại tầm mắt, giống như cô không hề tồn tại, lại lười biếng bật lửa, rất nhanh châm lửa sáng lên, từ hơi thở của hắn lại có khói trắng bay ra.
Tần Chỉ Ái cắn môi, không nói nữa.
Bên trong lại trở nên hoàn toàn yên tĩnh.
Cho dù từ lâu hắn và cô hoàn toàn không có quan hệ gì nhưng bây giờ hắn hút thuốc liền tù tì như vậy, trong lòng cô vẫn có chút lo lắng, ánh mắt lại không khống chế được nhìn điếu thuốc lá trong tay hắn.
Cô nhìn lâu như vậy, lúc này Cố Dư Sinh ngồi trên ghế salon cũng đã nhận thấy ánh nhìn của cô, lúc hắn đưa thuốc lên môi hút lại ngước lên nhìn cô, đúng lúc ánh mắt hai người chạm vào nhau.
Lông mày Cố Dư Sinh khẽ run, thuốc vừa đưa đến bên môi bỗng nhiên giật mình đến nỗi đánh rơi rớt lên quần.
Hình như là phải một lúc sau, hắn mới nhanh chóng hất điếu thuốc ra.
Hắn cúi người nhìn lướt qua quần, lúc này thấy thuốc còn chưa cháy lủng quần mới ngẩng đầu lên, lần thứ hai nhìn về phía Tần Chỉ Ái đứng cách đó không xa.
Cô gái ấy đã quay lưng về phía hắn, rũ mắt, lông mi dài cong vút.
Hình như trên mặt có chút hoang mang, da thịt trắng nõn như đám mây sau cơn mưa, sạch đến nỗi khiến người ta rối tinh rối mù.
Tóc dài đen nhánh cuốn gọn gàng, lộ ra chiếc cổ thon dài đẹp đẽ.
Vóc người gầy gò, khung xương cân xứng, có điều dù cô đã mang giày cao gót cao ba phân nhưng nhìn cô có chút… nhỏ bé.
Cả người khí chất thuần túy, so với cô bé phiền toái kia hoàn toàn không có chút nào giống nhau.
Cố Dư Sinh lại dùng sức cầm thuốc, tầm mắt lại chưa từng rời khỏi Tần Chỉ Ái chút nào.
Qua một lúc, điện thoại di động của Tần Chỉ Ái vang lên.
Là người bên phòng hội nghị gọi cho cô, cô bắt máy, âm thanh rất nhẹ: ‘Đã chuẩn bị xong chưa?... Được, tôi lập tức đưa Cố tiên sinh qua.”
Cúp máy xong, Tần Chỉ Ái quay người, nói với Cố Dư Sinh: “Cố tiên sinh, tọa đàm sẽ bắt đầu ngay, tôi đưa ngài qua đó.”
Cố Dư Sinh ngồi trên ghế salon cầm thuốc cũng không nhúc nhích, tầm mắt vẫn nhìn chằm chằm đôi mắt của cô.
Ánh mắt của hắn khác với lúc trước, không còn lạnh lùng mờ mịt mà lại có một tia sáng, còn sáng hơn cả những tia nắng xán lạn ngoài cửa sổ kia.
Tần Chỉ Ái bị Cố Dư Sinh nhìn, đầu ngón tay nắm lại thành quyền, tầm mắt cũng không dám nhìn thẳng hắn.
Cô cố gắng trấn tĩnh lại, đợi một lát, nhìn hắn vẫn không có phản ứng gì, lại nhẹ giọng nói: “Cố tiên sinh, tọa đàm sắp bắt đầu rồi, chúng ta đi thôi.”
Nói xong, cô lại bị ánh mắt nhìn chằm chằm không chớp của hắn chèn ép đến nỗi không dám nhìn thẳng vào mắt hắn.
Cố Dư Sinh giống như là đang tìm tòi thứ gì đó trên người cô, nhìn chằm chằm mắt của cô một lúc lâu, hắn mới đưa tay dập thuốc, sau đó mới đứng lên.
Tần Chỉ Ái cho rằng cuối cùng cũng có thể đi rồi, thầm thở dài một hơi, ngẩng đầu lên, mỉm cười lịch sự ra dấu mời vs Cố Dư Sinh. Còn chưa nói gì, tầm mắt của Cố Dư Sinh lại càng sắc bén lần thứ hai nhìn thẳng đôi mắt của cô.
Lông mày cô khẽ run rẩy, cố gắng duy trì vẻ mặt bình tĩnh, ngữ khí lễ phép: “Cố tiên sinh, mời đi bên này.”
Cố Dư Sinh không nhúc nhích, tầm mắt vẫn dán trên người cô, chỉ là trong mắt có chút hoảng hốt.
Khí chất không giống nhau, âm thanh cũng không như thế, ngay cả khuôn mặt… thẳng thắn mà nói, tuy hắn rất yêu Tiểu Phiền Toái, nhưng hắn có tật xấu là không nhớ mặt kỹ, thế nhưng người quen thuộc thì cũng có thể nhớ kỹ.
Nhưng cũng không biết tại sao, ngoại trừ đôi mắt của Tiểu Phiền Toái, hắn cũng không thể nhớ rõ hình dáng của cô.
Hắn nghĩ, hay là chỉ do cô và Lương Đậu Khấu quá giống nhau?
Bỏ đi những phần khác, chỉ nhìn đôi mắt… ngoại trừ ánh mắt, mang đến cảm giác rất giống cảm giác Tiểu Phiền Toái mang lại cho hắn, đáy mắt lưu chuyển con ngươi trong suốt mê người, hình như những chỗ khác đều không giống nhau.
Hai mắt của cô không to như Tiểu Phiền Toái, nhưng mà lại mê hoặc, lại pha một chút thanh thuần vô tội, lại khá giống Tiểu Phiền Toái.
Hơn nữa tuổi của cô cũng nhỏ hơn Tiểu Phiền Toái nhiều thì phải…
“Cố tiên sinh?” Tần Chỉ Ái da đầu tê lại lên tiếng.
Cố Dư Sinh nháy mắt một cái, tiếp tục nhìn mặt cô một vòng, sau đó khẽ gật đầu một cái, phản ứng với cô một cái, mới dời tầm mắt.
Tần Chỉ Ái đi trước, Cố Dư Sinh theo sau.
Trên đường đến hội trường, Tần Chỉ Ái thấy Tiểu Vương đang nói chuyện với lãnh đạo, giờ cô mới hiểu được tại sao lại không nhìn thấy Tiểu Vương, thì ra là đi xã giao thay Cố Dư Sinh.
. . . . .
Buổi tọa đàm của Cố Dư Sinh rất thành công.
Lúc kết thúc, trên mặt nhiều học sinh còn đang muốn nghe tiếp.
Sau khi kết thúc, phóng viên vào trường học, muốn phỏng vấn hắn một chút.
Người phỏng vấn là một nữ sinh, ngưỡng mộ hỏi Cố Dư Sinh những câu hỏi đã chuẩn bị sẵn xong, còn chưa muốn kết thúc, lại tự mình hỏi thêm một vài vấn đề, hỏi đến cuối cùng có một số câu không biết nên trả lời như thế nào.
Cố Dư Sinh vẫn phong độ đứng trên lễ đài, không có chút nao núng nào, nhưng Tần Chỉ Ái dưới sân khấu lại nhìn ra được lúc hắn nhìn xuống micro, vẫn thấy sự thiếu kiên nhẫn của hắn.
Khí phách được giáo dục từ nhỏ, để trên mặt hắn lại trở thành nụ cười nhẹ.
Chỉ là vấn đề nữ sinh vừa hỏi khá riêng tư, nghe xong rất dễ phát hỏa.
Ý cười trên mặt Cố Dư Sinh nhạt dần, đáy mắt cũng có chút nhạt nhòa, Tần Chỉ Ái lo lắng không biết làm sao để nữ sinh kia buông tha cho hắn, vội vàng chạy lên sân khấu cắt ngang: “Thật ngại quá, xin lỗi bạn, đã hết thời gian phỏng vấn rồi, chút nữa Cố tiên sinh còn có việc phải làm.”
Nói xong, Tần Chỉ Ái liền quay người về phía Cố Dư Sinh: “Cố tiên sinh, thầy Trần ở trên lầu đang chờ ngài, ngài đi theo tôi nha?”
Buổi tối Cố Dư Sinh còn có việc, vốn muốn từ chối nhưng lại nghe câu: “Ngài đi theo tôi nha?” tinh thần hắn lại chuyển động, không lẽ buổi tối cũng có cô đi cùng?
Cố Dư Sinh khẽ gật đầu một cái: “Được.”
Chỉ một chữ như vậy, vẻ mặt và ngữ khí của hắn sau khi trả lời những câu hỏi của nữ sinh kia vẫn còn mang vẻ khó chịu lạnh lùng.
Lúc ở trong trường học, Tiểu Vương thay Cố Dư Sinh đi chào hỏi, không biết đang ở nơi nào, ra khỏi phòng hội nghị, Cố Dư Sinh liền cầm điện thoại gọi cho Tiểu Vương, nói cho hắn biết đến phòng của thầy Trần tìm hắn, sau khi cúp máy mới mở miệng nói với Tần Chỉ Ái: “Đi thôi.”
Phòng hội nghị lớn cách đó khá xa, hai người đi một trước một sau im lặng không nói với nhau cả nửa đường, nhưng đột nhiên Cố Dư Sinh đang đi sau Tần Chỉ Ái lại hỏi một tiếng: “Cô tên là Tần Chỉ Ái?”
Bất kể là tám tháng trước hay tám tháng sau, mỗi lần Tần Chỉ Ái nhìn thấy Cố Dư Sinh, hắn đều không nhìn cô, nhưng lúc này bỗng nhiên hắn lại chủ động nói chuyện với cô, cô hơi kinh ngạc quay đầu lại liếc mắt nhìn Cố Dư Sinh một cái, mới trả lời câu hỏi của hắn: “Vâng.”
Năm ngoái Hứa Ôn Noãn dẫn cô đến gặp hắn, khi đó có giới thiệu tên của cô với hắn, hơn nữa ngày đó ăn cơm xong khi gặp hắn ở chỗ đón taxi cũng nói chuyện với hắn mấy câu.
Nghe hắn nói như vậy, hình như không nhớ rõ cô rồi.
Sau khi trả lời xong, trong lòng Tần Chỉ Ái vẫn cảm thấy thương cảm.
“Cô đã học ở đây bao lâu rồi?”
Tần Chỉ Ái cho rằng Cố Dư Sinh sẽ không nói nữa, nhưng không ngờ hắn lại hỏi một câu khác.
“Bốn năm đại học, ba năm nghiên cứu sinh.”
“A.” Cố Dư Sinh đáp một tiếng, không nói nữa, nhìn thẳng con đường phía trước, ánh mắt khá chăm chú, giống như đang suy tư chuyện gì.
Khi đến nơi, hắn vẫn cứ trầm mặc.
Hiệu trưởng Trần dẫn theo một nhóm lãnh đạo của trường, đã sớm chờ ở đó.
Một nhóm người nhìn thấy Cố Dư Sinh liền chen chúc hàn huyên nói chuyện với hắn.
Tần Chỉ Ái chỉ phụ trách đón tiếp, làm gì có cửa ngồi ăn cơm cùng với các lãnh đạo, cô dẫn Cố Dư Sinh đến nơi đã giống như người vô hình không ai nhìn thấy rồi, cô hoàn thành trọng trách nặng nề, thở phào nhẹ nhõm, sau đó mới cất bước đi về phía cổng trường.
Lúc cô đi chờ xe buýt, chuẩn bị về nhà, lại nhận được điện thoại của Hứa Ôn Noãn. 



Thử đọc