Ép Yêu 100 Ngày - Chương 43

Tác giả: Diệp Phi Dạ

Đánh dấu

Làm Ơn Trả Tiền Lại Cho Tôi
Cô cúi đầu nhìn nửa chén chè xoài đã bị mình ăn hết, lúc này cô mới hiểu rõ mục đích Cố Dư Sinh vì sao lại muốn cô ăn chén chè này như vậy.
Cô không nghĩ tới, con bé kia lại không ăn xoài được…
Ánh mắt Lương Đậu Khấu lóe lên, rất nhanh lại nói với Cố Dư Sinh: “Dư Sinh, hình như anh đã hiểu lầm rồi? Trước đây em nói em không ăn xoài được nhưng không phải ý đó, em vẫn có thể ăn được một chút…”
Còn dám ngụy biện?
Lần này Cố Dư Sinh chẳng thèm nói, liền lấy điện thoại di động từ trong túi ra, bấm mấy cái.
Một giây sau, điện thoại trên bàn của Lương Đậu Khấu lại liên tục reo leng keng.
Lương Đậu Khấu dường như biết tin nhắn do ai gửi tới, liếc mắt nhìn Cố Dư Sinh một cái, chần chừ một chút mới cầm điện thoại di động lên nhìn về phía màn hình.
Quả nhiên là tin WeChat do Cố Dư Sinh gửi tới.
Đầu ngón tay của Lương Đậu Khấu dừng lại mấy giây, mở WeChat ra.



Cố Dư Sinh gửi cho cô hai tấm hình.
Cô không hiểu gì bấm vào hai tấm hình để phóng to ra.
Một tấm hình là lúc cô ngồi trên xe của Chu Tịnh ở trước cửa nhà trọ của cô ấy.
Tấm còn lại lài hình Lương Đậu Khấu giả đang đi bỏ rác ở cổng biệt thự của Cố Dư Sinh.
Thời gian chụp hai tấm hình này chỉ cách nhau ba phút.
Lương Đậu Khấu nhìn chằm chằm hai tấm hình kia, nụ cười trên mặt của cô tiêu tan từng chút từng chút một.
Hai Lương Đậu Khấu giống nhau như đúc xuất hiện cùng một lúc ở hai nơi cách xa nhau như vậy… Cố Dư Sinh sao lại có được những bức ảnh này? Chẳng lẽ hắn sớm đã hoài nghe nên tự mình điều tra?
Trong lòng Lương Đậu Khấu đầy hoảng loạn, cô vắt óc để cố gắng xoay chuyển nhưng làm thế nào cũng không tìm được một lời giải thích sao cho hợp lý.
Cô nhìn Cố Dư Sinh, nhiều lần muốn nói chuyện nhưng bởi vì quá đường đột mà cô lại không kịp trở tay, cuối cùng cũng không thể nói được gì.
Cố Dư Sinh lại nói: “Nếu cô không muốn trả lời câu hỏi lúc nãy của tôi cũng được, tôi đổi câu hỏi khác, cô ấy tên thật là gì?”
Môi Lương Đậu Khấu không trả lời được, luôn giữ yên lặng, con ngươi luân chuyển, đang suy nghĩ xem nên trả lời như thế nào.
Lương Đậu Khấu không nói lời nào, Cố Dư Sinh cũng không gấp, cứ như vậy ngồi chờ.
Qua khoảng mười phút, Lương Đậu Khấu suy nghĩ kỹ cũng ổn định lại, rốt cuộc nói: ‘Dư Sinh, những bức ảnh này cũng chẳng nói lên được điều gì, rõ ràng có người muốn hãm hại…”
Chữ “em” Lương Đậu Khấu cần chưa nói được đã bị Cố Dư Sinh cắt đứt lời nói: “Xem ra cô không muốn trả lời vấn đề của tôi phải không?”
“Không phải em không muốn trả lời, phải…”

Lương Đậu Khấu còn chưa nói hết, Cố Dư Sinh liền chuyển đề tài, bây giờ hỏi cô ta những chuyện này cũng không giải quyết được gì: “Vậy tất cả những thứ trong nhà này từ trước đến giờ vẫn là của cô?”
Lương Đậu Khấu không theo kịp tiết tấu, cô trố mắt rồi mới gật đầu: “Vâng.”
Cố Dư Sinh không nói gì nữa, đá văng ghế tựa, đứng lên đi ra khỏi phòng ăn.
Hắn đã phát hiện cô tìm người đóng thế, hắn cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy a… hắn nói được một nửa đã bỏ đi như vậy là có ý gì?
Lương Đậu Khấu còn chưa hiểu được Cố Dư Sinh đang muốn làm gì, theo phản ứng quay lại, bỗng nhiên nghe bên ngoài cửa sổ liền truyền đến một tiếng “Ầm”
Cô kinh ngạc nhíu mày lại, còn chưa đứng lên, quản gia đã chạy tới, liếc mắt nhìn qua cửa sổ xong, bà liền quay về phía cô gọi: “Phu nhân…”
“Sao vậy? Lương Đậu Khấu tức giận hỏi lại một câu, đứng dậy, còn chưa đi đến trước cửa sổ đã nghe được những tiếng “Ầm, ầm, ầm” khác.
Lương Đậu Khấu nhíu mày, bước nhanh ra.
Cách cửa sổ phòng khách khoảng một mét, nhìn xuyên qua cửa có thể thấy một cái hộp bị ném từ trên lầu xuống nhờ ánh đèn mờ mờ ngoài vườn, rơi ầm vào bãi đất trống trong vườn.
Cô dừng bước, ngay sau đó lại là những bộ quần áo bay xuống.
Một giây sau, Lương Đậu Khấu dường như hiểu ra chuyện gì, quay đầu chạy đến trước cửa phòng, sau khi mở cửa cô còn chưa đi ra, cũng đã thấy những đồ vật nằm rải rác trong phòng.
Quần áo, túi, giày, lược, kịch bản, mỹ phẩm, hành lý… chỉ cần là đồ của cô đều bị ném ra ngoài.
Lúc trước cô cho con bé kia đóng giả làm mình vào biệt thự đã cho con bé ấy những đồ vật phiên bản có giới hạn mà cô yêu thích, đồng thời cũng đã dặn con bé ấy cái gì có thể, cái gì không thể đụng vào.
Trong đó có một số đồ dùng mà cô phải dùng rất nhiều tiền mới có thể mua được, không phải là những trường hợp đặc biệt thì chính cô còn không dám lấy ra xài nhưng không ngờ lúc này Cố Dư Sinh lại vứt hết xuống mặt đất như đồ bỏ.
Lương Đậu Khấu theo bản năng liền chạy ra vườn, cô vừa định đem những đồ vật đắt tiền nhặt lên trước nhưng bỗng nhiên trên đầu lại có một đống đồ ngổng ngang rơi xuống lại tạo nên những tiếng ầm ầm liên tiếp, cô bị mấy bộ quần áo nặng nề đập lên đầu Lương Đậu Khấu.
Nhưng bộ quần áo kia đều là do thiết kế riêng kì công sản xuất, trên mặt vải được đính những vật liệu vừa nặng vừa bén, rơi đè lên người cô khiến cô rất đau.
Cô trốn đi theo bản năng, không ngờ lại đạp lên một chiếc hộp phía sau, làm cả người và vật ngã trên mặt đất, cứ như vậy khiến những chất liệu trên quần áo và đất đá trong vườn làm cho tay chân cô bị trầy.
Lương Đậu Khấu đau đến nỗi suýt nữa hô lên, cô còn chưa đứng dậy được thì từ trên lầu lại có một loạt những đồ vật bị ném xuống.
Lương Đậu Khấu theo bản năng giơ tay bảo vệ đầu, có túi rơi xẹt qua tai của cô, rớt vào gầm xe.
Những tiếng vang này từ từ biến mất, ngay sau đó Lương Đậu Khấu có thể nghe thấy tiếng bước chân của Cố Dư Sinh đang đi xuống, sau đó, người đó cũng dừng ở trước cửa, mở tủ giày ra, ném đôi giày mà thường ngày cô vẫn hay đi ra ngoài.


Ném những đôi giày nữ trong tủ giày hết ra ngoài, lúc Cố Dư Sinh ngồi dậy lại nhìn thấy bên cạnh chân hắn còn có một đôi giày cao gót, chắc là đôi hôm nay mà cô đã mang, hắn hoàn toàn không có chút do dự nào giơ chân lên đá đôi giày kia ra ngoài cửa, sau đó lấy chìa khóa xe và túi cô để trên kệ cũng quăng ra ngoài cửa, lúc này mới ngồi chồm hỗm trước mặt Lương Đậu Khấu đang vật vã trên mặt đất, ngữ khí lạnh nhạt mở miệng: “Tôi hỏi cô, cô không nói, vậy thì cút đi cho tôi!”
Nói xong, Cố Dư Sinh trầm mặc, đưa tay muốn đóng cửa.
Đầu ngón tay hắn vừa mới đụng đến cửa đã không dùng sức nữa, hắn chợt nhớ những lời mình nói hình như không thích hợp cho lắm, thu lại cánh tay, sắc mặt lãnh đạm liếc nhìn Lương Đậu Khấu trong vườn, lại bổ sung thêm một câu: “Đương nhiên, mặc kệ cô có trả lời câu hỏi của tôi hay không, tôi cũng sẽ bắt cô cút!”
Một giây sau, Cố Dư Sinh mở cửa, dùng sức, cửa nhà ở trước mặt Lương Đậu Khấu đóng sầm lại, phát ra những âm thanh đinh tai nhức óc thật lớn.
. . . . . . .
Trong vườn lập tức trở nên yên tĩnh lại.
Lương Đậu Khấu ngồi chồm hỗm trên mặt đất, dại ra, yên lặng một lúc cô mới hiểu ra những lời của Cố Dư Sinh là có ý gì.
Ý của hắn rất rõ ràng, dù cô có thừa nhận mình có tìm người đóng thế hay không, hay cô có trả lời những điều mà hắn hỏi hay không thì hắn cũng sẽ đuổi cô ra khỏi nhà mà thôi!
Thì ra từ lúc hắn mở miệng hỏi câu thứ nhất: “Cô ấy đâu?” hắn cũng đã biết, cô không phải là “Lương Đậu Khấu” từ trước đến nay ở trong căn nhà này với hắn.
Chu Tịnh nói không sai a, Cố Dư Sinh không phải dễ dàng để người khác qua mắt như vậy, nhưng hắn so với sự tưởng tượng của Chu Tịnh càng tinh ranh đáng sợ hơn rất nhiều, hầu như cô chẳng làm gì cũng có thể bị lộ.
. . . . . . .
Trong nhà, Cố Dư Sinh đóng sầm cửa, lạnh lùng đi lên lầu.
Hắn còn chưa đi được đến bậc thang thứ nhất, quản gia đứng ở cửa nhà ăn đã ầy ầy lên tiếng: “Thiếu gia, phu nhân cô ấy…”
“Cô ấy không phải là phu nhân, cô ấy là Lương Đậu Khấu.” Cố Dư Sinh giống như bị kích thích, quay đầu ngữ khí vừa nặng nề lại vừa tàn nhẫn sửa lại.
Quản gia bị dọa lui về phía sau một bước, không dám nói chuyện, qua một lát, liền ngước mắt nhìn Cố Dư Sinh đi lên cầu thang, lấy hết dũng khí lại lên tiếng: “Thiếu gia…”
Lúc trước hắn còn để bà gọi cô là phu nhân, hôm nay sao lại trở thành tiểu thư?
Hơn nữa vừa rồi những lời họ nói thật kỳ quái… Cố Dư Sinh luôn miệng hỏi ‘cô ấy’ là ai?
Quản gia không hiểu gì hết nhưng cũng không dám hỏi, sau khi Cố Dư Sinh nghe bà gọi lại dừng bước chân, bà lại nói: “… điện thoại của tiểu thư vẫn còn ở trong phòng ăn.”
“Ném ra ngoài cho cô ta.” Cố Dư Sinh nói 6 chữ này xong liền cất bước lên lầu.
Quản gia cũng không phải Cố Dư Sinh, nói ném liền ném, bà vẫn là chạy ra ngoài, tự tay đưa đến trước mặt Lương Đậu Khấu: “Tiểu thư, điện thoại của cô.”
. . . . . .
Lương Đậu Khấu đang chìm trong suy nghĩ của bản thân, nghe quản gia nói, cô lại chuyển con ngươi phục hồi lại tinh thần nhìn bà.
Cô liếc mắt một cái nhìn điện thoại di động trong tay quản gia, không nhận, mà trong đầu chỉ để ý đến hai chữ ‘tiểu thư’ mà bà vừa gọi.
Lúc nãy bà còn gọi cô là phu nhân mà, sao quay người lại lại trở thành tiểu thư?
Đây là cách hắn gián tiếp nói cho cô biết danh xưng ‘phu nhân’ kia chỉ có thể dùng để gọi con bé đóng thế kia thôi sao?
Cô mới là vợ của Cố Dư Sinh!! Dựa vào cái gì mà con bé đóng giả kia lại được gọi là phu nhân chứ?
Lương Đậu Khấu đứng lên, cô không để ý tới quản gia, liền vọt vào cửa nhà, hướng về Cố Dư Sinh đang đi lên lầu mà chất vấn: “Cố Dư Sinh, anh dựa vào cái gì mà đuổi tôi đi?”
“Anh đừng quên ban đầu anh đã đồng ý với ông để tôi sống ở đây!”
“Anh cũng đừng quên chúng ta đã đến cục dân chính đăng kí kết hôn, tôi là vợ của Cố Dư Sinh, lẽ ra tôi phải được ở đây, dựa vào cái gì mà anh lại đuổi tôi đi?”
Dựa vào cái gì đuổi cô ta đi? Chỉ vì cô ta không phải là Tiểu Phiền Toái.
Cố Dư Sinh dừng bước chân, đưa lưng về phía cô hai giây, nhưng không có ý định và biểu hiện nào là sẽ trả lời câu hỏi của cô ta, mà chỉ xoay người nhàn nhã cất bước xuống lầu, đi về phía cửa.
“Tôi sẽ không đi! Tôi là vợ của anh! Tôi phải ở trong căn nhà này!” Lương Đậu Khấu lại kiên quyết nói với Cố Dư Sinh.
Mặt Cố Dư Sinh lạnh băng, hắn làm như Lương Đậu Khấu không tồn tại vậy, nói với quản gia còn đang đứng sững sờ ngoài vườn: “Vào nhà!”
Quản gia hoàn hồn lập tức chạy tới, trước khi bà vào nhà, nhìn thấy trong tay mình vẫn còn cầm điện thoại của Lương Đậu Khấu, lại dừng một chút, ném điện thoại về phía người Lương Đậu Khấu, liền lách qua người Cố Dư Sinh mà chạy vào phòng như một làn khói.
Cố Dư Sinh đứng trước cửa lúc này mới quay người đi đến chỗ bấm mật khẩu vào cửa bấm mấy cái, thay đổi mật khẩu, sau đó không hề liếc nhìn Lương Đậu Khấu mà đi vào nhà đóng cửa lại.
Cô nói cô không đi nhưng hắn lại thay đổi mật khẩu nhà trước mặt cô, đây không phải là đang đuổi cô ra khỏi cửa sao?
Lồng ngực Lương Đậu Khấu trở nên chập chùng, cô đưa tay ra chặn cửa, ngăn không cho Cố Dư Sinh đóng cửa.
Cố Dư Sinh nhíu mi một hồi, tay dùng lực.
Sao cô có thể địch lại với sức của hắn, nhìn thấy cửa dần được đóng lại, sắp khép kín, Lương Đậu Khấu cấp bách đến nỗi lớn tiếng hét lên: “Cố Dư Sinh, chẳng lẽ anh không muốn biết người phụ nữ kia là ai? Nếu anh đuổi tôi đi, anh cũng không thể nào biết được cô ấy là ai!”
Sức đóng cửa của hắn chậm lại: “Nói vậy cô sẽ nói cho tôi biết cô ấy là ai sao?”
“Sẽ không, không phải sao?” Cố Dư Sinh kéo khóe môi, cho Lương Đậu Khấu một nụ cười châm chọc, giống như uy hiếp của cô ta rất buồn cười, một giây sau, ngữ khí của hắn lại trở nên hơi lạnh, có chút tuyệt tình: “Huống hồ, cô có nói cho tôi biết cô ấy là ai, tôi cũng sẽ không để cô ở lại.”
“Nếu như cô thật sự muốn nói cho tôi biết thì có thể nhắn tin cho tôi nhưng nếu không muốn thì biến đi cho khuất mắt tôi, đừng ép tôi phải động thủ!”
Nói xong, Cố Dư Sinh liền dùng sức đóng cửa.
Lương Đậu Khấu lần thứ hai chặn cửa: “Cố Dư Sinh, tôi cho anh biết, nếu anh đóng cánh cửa này lại, cả đời này anh cũng đừng mong cô thể biết cô ấy là ai từ tôi.”
Tốt thôi, nhưng nếu cô làm gì đụng đến cô ấy thì đừng trách hắn xử đẹp cô!
Khó chịu hơn, mọi người cùng nhau khó chịu!
“Coi như là một ngày nào đó anh tìm thấy cô ấy thì anh cũng đừng mong có thể sống bên cạnh cô ấy.”
“Bởi vì tôi sẽ không ly hôn với anh, có bản lĩnh thì anh cứ để cô ấy làm Tiểu Tam cả đời không bao giờ có thể bước ra ngoài ánh sáng đi! Đương nhiên nếu anh ngoại tình với cô ấy tôi cũng sẽ để tất cả mọi người đều biết bộ mặt thật của anh, để người người đều chế nhạo anh!”
Tiểu Tam cả đời không thấy được ánh sáng? Cố Dư Sinh thật sự không đóng cửa, ngược lại còn mở rộng cửa ra hơn một chút.
Lương Đậu Khấu còn cho là uy hiếp không ly hôn của mình có tác dụng, nhìn Cố Dư Sinh, vừa mới chuẩn bị đàm phán thì Cố Dư Sinh liền cười khẽ một tiếng, đầy trào phúng châm chọc hỏi: “Lương Đậu Khấu, cô thật sự tin là tôi đã đăng ký kết hôn với cô sao?”
Lương Đậu Khấu bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn vào mắt Cố Dư Sinh, bất an hỏi: “Anh nói vậy là có ý gì?”
Cố Dư Sinh nhìn ra sự sợ hãi của cô, nhưng hắn hoàn toàn không thương hoa tiếc ngọc, lẳng lặng nhìn vào đôi mắt của cô, vẻ mặt không hề có một gợn sóng, thẳng thắn mà dứt khoát trả lời: “Chính là ý đó, từ đầu đến cuối tôi, Cố Dư Sinh và cô, Lương Đậu Khấu chưa hề đăng ký kết hôn.”
Ánh đèn màu vàng ấm áp trước cửa nhà chiếu xuống người hắn, khiến hắn giống như đang phát ra ánh hào quang tinh xảo hoàn mỹ.
Mỗi lần hắn nói chuyện, lông mi thật dài khẽ chớp, tỏa ra một vẻ đẹp trêu người, nhưng những lời từ trong miệng của hắn thật là lạnh lẽo vô tình.
“Hoặc là nói cách khác, ngay từ đầu tôi hoàn toàn không muốn kết hôn với cô, chính là tôi ghét cô suốt ngày đi tìm ông hạch sách tôi này nọ, cảm thấy rất phiền, thậm chí vì được yên thân, tôi có thể làm tất cả mọi việc, kể cả làm giả hôn thú, cô hiểu không?”
“Vì vậy cô yên tâm, nếu như thật sự có một ngày tôi tìm được cô ấy, tôi nhất định sẽ cưới cô ấy về làm người vợ hợp pháp của mình, không để cô ấy làm một tiểu tam đâu!”
Lương Đậu Khấu ngơ ngẩn người mở to mắt nhìn Cố Dư Sinh, qua một lúc thật lâu cô mới lắc lắc đầu, nhỏ giọng nói: “Anh gạt tôi.”
Nói xong, cô liền túm lấy tay Cố Dư Sinh, tâm tình bất ổn vội vàng mở miệng: “Anh gạt tôi thôi có đúng không? Chúng ta kết hôn rồi, tôi chính là Cố phu nhân, là vợ hợp pháp của Cố Dư Sinh!”
Cô vừa nói những lời này, mắt vừa đong đầy nước.
“Tôi lừa cô làm gì?” Cố Dư Sinh không cười nữa kéo cánh tay mình về, không khách khí phủi phủi tay đã bị Lương Đậu Khấu nắm, sau đó mở mắt liếc khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch của cô, lại nói: “Lừa gạt cũng cần tình cảm, tôi đối với cô một chút tình cảm cũng không có, tôi cần gì phải gạt cô, nếu thật sự không tin lời tôi nói ngày mai cô có thể cầm hôn thú đến cục dân chính hỏi xem tờ giấy vụn đó là đồ thật hay đồ giả, không phải liền biết sao?”
Lúc Cố Dư Sinh đồng ý kết hôn với cô, Lương Đậu Khấu cũng không phải là không nghi ngờ.
Nhưng cô thật sự vui vì cuối cùng hắn cũng đồng ý cho cô vào nhà hắn ở, cô cũng không nghĩ gì nhiều.
Lúc này hắn nói cho cô biết hôn thú là giả, cô cũng biết rõ những lời hắn nói là sự thật nhưng từ thiên đường lại rơi xuống địa ngục, cô không thể nào chấp nhận được, chênh lệch quá lớn nhứ vậy, cô không muốn chấp nhận!
Cô kinh ngạc nhìn hắn, lắc lắc đầu, lẩm bẩm: “Tôi không tin, tôi không tin, chắc chắn là anh gạt tôi, tôi là vợ của anh, tôi là vợ của anh!!”
Nước mắt của cô cứ như một chuỗi trân châu bị đứt mà rơi xuống, một giọt lại một giọt, những lời nói trong miệng lại càng kích động: “Tôi chính là vợ của anh, anh ghét tôi vì tôi tìm người đóng thế mình nên anh mới giận mà nói như vậy thôi, anh gạt tôi… Tôi chính là vợ của anh, chúng ta đã kết hôn, kết hôn rồi,…”
Đối mặt với những giọt nước mắt và kích động của Lương Đậu Khấu, Cố Dư Sinh chẳng có một chút mềm lòng, thậm chí chẳng buồn trả lời, liền giơ tay đóng cửa đi vào nhà.
Những năm gần đây cũng không ít lần Lương Đậu Khấu nhìn thấy Cố Dư Sinh lạnh nhạt và lãng quên cô.
Nhưng sự hờ hững lần này của hắn làm cho cô hốt hoảng đến tột độ.
Qua nhiều năm như vậy, cô vẫn luôn theo sát bước chân của hắn, tuy rằng chưa bao giờ có được hắn nhưng cô cũng chưa bao giờ muốn bỏ cuộc.
Nhưng lúc này đáy lòng hắn đã có người con gái khác, cô luôn cảm thấy cánh cửa này đóng lại đã đóng luôn cánh cổng để cô có thể bước vào thế giới của hắn rồi.
Sợ sệt, kinh hoảng, làm cho cô lần thứ ba liều mạng bắt lấy vạt áo Cố Dư Sinh: “Dư Sinh, anh phải tin tưởng em, em tìm người đóng thế là vì bất đắc dĩ, em chỉ vì muốn ở bên cạnh anh, Dư Sinh, ban đầu vì em bị bệnh nên mới phải…”
Có thế nào cũng không liên quan đến hắn.
Hắn không muốn nghe, không có hứng thú.
Hắn từng trân trọng ba chữ Lương Đậu Khấu này, từng lưu tâm, nhưng là vì hắn cho rằng ba chữ này là tên của Tiểu Phiền Toái.
Hiện nay hắn biết Tiểu Phiền Toái không phải Lương Đậu Khấu, Lương Đậu Khấu kia cố tình cũng được, vô tình cũng chả sao, không liên quan gì đến hắn.
Cố Dư Sinh giống như không nghe thấy những lời giải thích của Lương Đậu Khấu, dùng sức kéo vạt áo bị cô nắm lấy.
Lương Đậu Khấu liều mạng nắm, giống như nắm như vậy có thể giữ được hắn vậy, vạt áo của hắn lại bị hắn từ từ kéo ra, vụt khỏi bàn tay cô, cô rất sợ, lại quên cả khóc, bỏ qua cả tôn nghiêm, thấp kém cầu xin Cố Dư Sinh: “Dư Sinh, em van anh, em van anh đừng đuổi em đi, cầu xin anh…”
Nhưng mà Cố Dư Sinh cũng không bao giờ bị cô làm cho mềm lòng, tàn nhẫn rút vạt áo ra khỏi tay cô xong, không do dự liền đóng sầm cửa lại.
“Em cầu xin anh,Cố Dư Sinh,van xin anh…” Lương Đậu Khấu vừa khóc vừa đập cửa.
Nhưng mà cô có đập đến đỏ tay cũng không có ai mở cửa, cô bắt đầu căm tức, nắm tay đấm vào cửa, phát ra âm thanh “Tùng tùng tùng” cô lại hét lên: “Cố Dư Sinh, anh mở cửa! mở cửa ra!”
“Cố Dư Sinh, anh đừng quên là ông nội tôi đã cứu ông nội của anh một mạng!!”
“Anh mở cửa cho tôi!”
Lương Đậu Khấu giơ chân lên, bắt đầu dùng sức đạp cửa: “Anh là đồ vong ân phụ nghĩa! Anh có lỗi với tôi! Anh có lỗi với Lương gia!”
“Tôi muốn đi tìm ông của anh! Tôi sẽ tìm ông của anh! Tôi sẽ không để yên cho anh, tôi khó chịu anh cũng đừng hòng được sống yên thân!”
Nói xong, Lương Đậu Khấu liền đem điện thoại cầm trong tay tàn nhẫn mà đập lên cửa, sau đó hình như cô ta không còn sức nữa, từ từ ngồi xổm trên mặt đất, vừa tiếp tục đập cửa vừa nhỏ giọng: ‘Cố Dư Sinh, em sai rồi, em không phải cố ý, em không nên tìm người đóng thế, em van anh, anh nói cho em biết là anh đang gạt em đúng không? Nói cho em biết em là vợ của anh, Cố Dư Sinh… mở cửa, mở cửa, Cố Dư Sinh…”
Lương Đậu Khấu hoàn toàn không để ý đến hình tượng, tiếp tục ăn vạ khóc rống lên.
Cô khóc đến nỗi viêm họng, khóc đến không còn chút sức lực nào, lúc đó tiếng khóc mới dần dần biến mất, dần dần biến thành tiếng nức nở.
Cửa trước mặt cô vẫn chưa hề mở.
Lương Đậu Khấu không từ bỏ ý định, lại đập cửa mấy lần, mắt sưng đỏ, sờ tìm điện thoại trên mặt đất, tìm số điện thoại của Chu Tịnh gọi cho cô ta.
Điện thoại được bắt máy, bên trong vừa truyền đến tiếng của Chu Tịnh, Lương Đậu Khấu liền khóc lên: “Chu Tịnh, xong rồi, xong hết rồi!”
“Cái gì xong?”ChuTịnh bên đầu dây kia lo lắng hỏi.
Lương Đậu Khấu một chữ cũng không nói nổi nữa, chỉ nhỏ giọng khóc nói lại nói chữ “Xong” này
“Tiểu Khấu, cậu tỉnh táo lại một chút đi.” Bởi vì sốt ruột, âm lượng của Chu Tịnh lại lớn hơn.
Lương Đậu Khấu bị rống thì ngậm miệng lại, yên lặng được mấy giây, cô mới nói tiếp: “Cậu đến đón tớ đi, tớ ở biệt thự của Cố Dư Sinh.”
Biệt thự của Cố Dư Sinh…ChuTịnh nghe vài chữ như thế, đáy lòng liền trở nên hồi hộp, một loại cảm giác cực kỳ không tốt dâng lên trong lòng, cầm điện thoại trầm mặc một hồi, Chu Tịnh mới lên tiếng hỏi: “Cậu chạm mặt Cố Dư Sinh rồi hả?”
“Ừ.” Lương Đậu Khấu trả lời.
“Hắn biết chuyện đóng thế rồi hả?”
“Ừ.” Lương Đậu Khấu vừa khóc, cô không đợi được Chu Tịnh hỏi liền nói: “Cậu đừng hỏi nữa có được không? Bây giờ cậu đến đây đón tớ đi, được không?”
Lương Đậu Khấu cầm điện thoại ngồi trên mặt đất lạnh lẽo, bò dậy, đi tới chỗ những đồ vật bị Cố Dư Sinh ném đi.
Cô cũng không thu dọn, mặc kệ những đồ đó có còn nguyên vẹn hay đã rớt bể, chỉ ảo não nhặt lên rồi nhét vào cốp xe.
ChuTịnh còn chưa tới, Lương Đậu Khấu đã đứng ngốc ở trong vườn được một lúc, đi tới trước cửa xe, mở cửa xe, vừa mới chuẩn bị ngồi vào xe, cửa nhà vốn được đóng chặt lại bị mở ra.
Cô đột nhiên quay đầu, nhìn thấy Cố Dư Sinh từ trong nhà đi ra.
Lương Đậu Khấu dừng lại cử động bình tĩnh nhìn Cố Dư Sinh.
Theo từng bước chân hắn đi về phía cô, nhịp tim của cô lại càng tăng nhanh.
Hắn luôn luôn sợ ông của hắn, vì vậy nên nhìn thấy cô đi thì cho rằng cô đến tìm ông của hắn nên mới ra giữ cô lại sao?
Sự tuyệt vọng của Lương Đậu Khấu dần tiêu tan, bắt đầu có vài tia, vài tia hy vọng nhỏ nhoi chiếu ra.
Cố Dư Sinh đi đến trước mặt cô lại không dừng lại mà đi đến cốp xe sau của cô.
Hắn muốn làm gì?
Nghi hoặc trong đầu Lương Đậu Khấu còn chưa kết thúc, hắn đã đứng yên vị ở cốp sau, mở cốp, lấy chiếc hộp Chanel bên trong ra.
Con mắt Lương Đậu Khấu lập tức sáng lên, hắn thật sự muốn giữ cô lại.
Thì ra cô đoán không sai, Cố Dư Sinh đúng là muốn giữ cô lại. . .
Sau đó cô lại thấy hắn lấy hộp thứ hai, hộp thứ ba, thứ tư…
Mắt cô ngập nước nhưng vẫn cong lên khóe môi, âm điệu mềm mại dịu dàng oan ức gọi: “Dư Sinh.”
Cố Dư Sinh làm như không nghe thấy, ngoảnh mặt làm ngơ.
Hắn tìm kiếm trong cốp một lúc xong, mới lui về một bước, đóng cốp lại, ôm những hộp quà kia vào nhà.
Khi hắn đi qua người cô, cô lại mở miệng gọi: “Dư Sinh…”
Cố Dư Sinh bước chậm lại, tầm mắt lại nhìn vào chiếc túi cô đang đeo bên người.
Đó là quà hắn tặng Tiểu Phiền Toái, chính là chiếc túi trong chiếc hộp trống rỗng mà hắn nhìn thấy trong phòng thay quần áo.
Sở dĩ hắn đi ra là vì hắn đột nhiên nhớ tới lúc nãy hình như hắn ném đồ của cô ra ngoài đã vô tình ném luôn những thứ mà hắn đã mua tặng Tiểu Phiền Toái!
Nhìn những món quà kia, là hắn mua cho Tiểu Phiền Toái, sao có thể để cho cô ta mang đi?
Cố Dư Sinh nhìn chằm chằm chiếc túi kia suy tư trong chốc lát, sắc mặt chưa nhìn qua Lương Đậu Khấu đã bưng những hộp quà kia đặt xuống trước cửa, sau đó quay người trở lại trước mặt Lương Đậu Khấu.
“Dư…” Lương Đậu Khấu lần thứ ba gọi Cố Dư Sinh, chỉ là chữ “Sinh” còn chưa phát âm được thì hắn đã đưa tay ra, giật túi ở trên vai cô ra, sau đó đổ tất cả những thứ bên trong ra ghế phụ lái.
Lương Đậu Khấu bị những hành động của Cố Dư Sinh làm cho mơ hồ nhíu mày lại, nghi hoặc hỏi: “Dư Sinh, anh làm gì vậy?”
Cố Dư Sinh ngoảnh mặt làm ngơ, lật túi trong tay hai lần, xác định trong đó không còn gì nữa mới quay người muốn đi.
Hắn đi ra lấy vài thứ chẳng lẽ không phải vì muốn giữ cô lại? Sao lần này lại lấy chỉ một cái túi rồi quay đi chứ?
Lương Đậu Khấu nhíu mi càng ác hơn, cô xuống xe đuổi theo Cố Dư Sinh hai bước.
Người đàn ông nhận ra được cô chạy theo sau hắn, liền dừng bước.
Lương Đậu Khấu cũng vội vã dừng lại.
Hắn đưa lưng về phía cô, cô cũng không nhìn thấy rõ vẻ mặt của hắn, thế nhưng hắn lại quan sát tất cả những thứ ở trước mắt.
Một chiếc túi thì có gì đáng xem chứ?
Trong lòng Lương Đậu Khấu lại nhổ một ngụm nước bọt, giật giật môi, vừa mới chuẩn bị lên tiếng, hỏi xem có phải hắn đồng ý cho cô ở lại không, người đàn ông quay lưng về phía cô bỗng nhiên lại xoay người, ném túi về phía cô, bỗng dưng lên tiếng: “Túi này chỉ có 123,000 đồng…”
Hắn nói giá của cái túi này cho cô biết làm gì?
Lương Đậu Khấu chậm chạp “A” một tiếng, lại nghi hoặc “Hả?” một tiếng.
Cố Dư Sinh đưa tay ra, mở miệng quả quyết hỏi: “Lương tiểu thư, xin hỏi cô chuyển khoản hay thanh toán bằng cách nào?
“A?” Lương Đậu Khấu cực kỳ bối rối, cô mở to đôi mắt khóc đến sưng đỏ, nháy mắt nhìn Cố Dư Sinh, không hiểu ý của hắn.
Cố Dư Sinh đợi một lúc, thấy cô ta vẫn không có ý định trả tiền, lại lên tiếng: “Chiếc túi này giá 123,000 đồng, trả tiền đi.”
Dừng một chút, Cố Dư Sinh lại mở miệng nói: “Đó là quà tôi mua cho cô ấy, cô lại dùng qua rồi bây giờ không thể đưa tặng cô ấy nữa, tôi là tặng cho cô ấy, một phân tiền tôi cũng không muốn tốn cho cô, vì vậy phiền cô trả tiền lại cho tôi!”
Lương Đậu Khấu định thần, tầm mắt lại chầm chậm nhìn vào những chiếc hộp trước cửa.
Lúc này cô mới hiểu thì ra những chiếc hộp kia đều là quà hắn mua cho cô, không, nói đúng hơn… không phải cô mà là con bé đóng thế kia.
Thì ra hắn đi ra không phải vì cô đã uy hiếp được hắn mà giữ cô lại, hắn vì muốn đòi lại những món quà kia nên mới quay ra đây!
Mà vì bây giờ cô đã dùng cái túi này rồi nên hắn không lấy lại nữa… nhưng cũng không muốn đưa không cho cô xài miễn phí.
Giống như trên đầu Lương Đậu Khấu có một chậu nước lạnh từ đỉnh đầu của cô rót xuống, làm cho cô phát lạnh từ đầu đến chân.
Cô cảm thấy mình lúng ta lúng túng, sắc mặt lại trở nên lạnh nghét.
Đáy mắt của cô lại bắt đầu chua xót, có giọt lệ muốn rơi xuống, cô hít sâu một hơi, cố gắng không để cho nó rơi xuống, nhanh chóng quay người tìm kiếm điện thoại bên ghế người lái một lúc lâu, run rẩy hỏi: “Số tài khoản của anh là bao nhiêu?”
Cố Dư Sinh vỗ vỗ túi, nhớ đến bóp tiền trong phòng ngủ, hắn vừa mới chuẩn bị nói “Chờ.” Sau đó liền nhớ đến lúc trước hắn có đưa cho Tiểu Phiền Toái một tấm thẻ ngân hàng.
Tấm thẻ kia Tiểu Phiền Toái chưa bao giờ dùng qua, hiện nay cô đi rồi, có thể thẻ này bây giờ thẻ đang ở trong tay Lương Đậu Khấu.
Cố Dư Sinh nuốt chữ “Chờ” đó lại, đổi giọng nói: “Chắc là ở trong tay cô rồi thì phải, đưa thẻ đó lại cho tôi, cũng chuyển tiền vào số tài khoản trên thẻ này đi.”
Đầu ngón tay cầm điện thoại của Lương Đậu Khấu run lên, cô không lên tiếng khom người tìm kiếm trong bóp tiền, sau khi mở ra vì trong lòng gợn sóng cô phải dùng hết toàn bộ sức lực còn lại mới có thể rút thẻ ra, sau đó mở internet banking trong điện thoại bấm màn hình một lúc lâu mới chuyển khoản xong, trước mắt cô cũng đã có một màn nước.
Cô cắn môi, không nhìn Cố Dư Sinh liền đưa thẻ ngân hàng về phía hắn, nghẹn ngào nói: “Xong rồi.”
Cố Dư Sinh duỗi hai ngón tay kẹp thẻ ngân hàng, liền không nói gì quay người đi về phía cửa nhà.
Lương Đậu Khấu khóc lâu như vậy, bây giờ lại rơi nước mắt.
Cô dùng sức cầm điện thoại di động, đứng bên cạnh xe mấy giây, trong lòng đầy phẫn hận.
Cô quay video như vậy, cho dù hắn có oán hận và ghét bỏ cô nhưng cô cũng không hối hận, bất quá cô cũng chỉ muốn địa vị Cố phu nhân mà thôi.
Bây giờ hắn nói cho cô biết thân phận địa vị mà cô cho rằng bản thân đã nắm chắt trong tay kia thật ra chỉ là hư không hão huyền.
Cô trăm phương ngàn kế làm nhiều chuyện như vậy, tất cả đều biến thành một câu chuyện cười cho hắn.
Cô không chỉ mất đi thân phận Cố phu nhân, cô còn bị hắn đuổi ra khỏi nhà, đòi lại quà, cái gì cũng mất!
Cô và con bé đóng thế kia có khuôn mặt giống nhau như vậy, tại sao con bé kia có thể có được toàn bộ quan tâm yêu thương chú ý của hắn trong khi cô lại bị ghét bỏ như vậy?
Nghĩ tới đây, Lương Đậu Khấu đột nhiên xoay người, không phục lóe ra một ánh mắt độc ác nhìn Cố Dư Sinh: “Cố Dư Sinh!”
“Anh có biết vì sao cô ta lại rời đi không?”
“Đó là vì cô ta cần một số tiền, căn bản cô ta không hề yêu anh, từ đầu đến cuối cô ta cũng chỉ muốn tiền mà thôi!”
“Cô ta chịu ngủ cùng anh để đổi lấy tiền, một ngày nào đó cô ta cũng có thể vì tiền mà ngủ với người đàn ông khác mà thôi!”
“Người phụ nữ mà anh thích, cũng chỉ là một người ham tiền mà chuyện vô liêm sỉ gì cũng có thể làm được thôi! Anh có biết không?”
“Vậy thì đã sao?” Cố Dư Sinh vẫn luôn đưa lưng về phía cô bỗng nhiên dừng bước, hắn mở miệng, ngữ khí chậm rãi.
Lương Đậu Khấu bị sự bình tĩnh của hắn làm cho sững sờ không biết phản ứng như thế nào, lại lên tiếng: “Cô ấy vì tiền mà có thế làm gái…”
“Vậy thì như thế nào?” Cố Dư Sinh không đợi Lương Đậu Khấu nói hết lời, liền lên tiếng cắt đứt lời nói của cô.
Hắn từ từ xoay người, nhìn Lương Đậu Khấu trong tầm mắt, có chút trào phúng hỏi: ‘Coi như cô ây là một cô bé giống như trong lời của cô nói thì sao?”
“Tôi thích cô ấy, cũng không phải thích cô, không phải sao?”
“Tôi thừa nhận cô ấy là Cố phu nhân, lại không chịu thừa nhận cô, không phải sao?”
“Vì vậy cô cũng không thể sánh nổi cô ấy, cô ấy là gái, vậy cô nhìn lại bản thân mình xem cô là cái gì?”
Vừa nãy Lương Đậu Khấu còn đang sôi sục căm phẫn giờ phút này, nghe được câu nói này, sắc mặt trắng xanh lại há miệng, cô muốn trả lời lại, nhưng cô cũng không biết phải trả lời như thế nào.
Cố Dư Sinh lãnh đạm xoay người, ôm lấy những hộp quà trên bục kia, đi vào nhà.
Cửa nhà lại lần nữa đóng sầm lại trước mắt Lương Đậu Khấu, lúc này cô mới thở hổn hển hồi phục lại tinh thần, sau đó cắn răng cắn lợi tàn nhẫn giẫm chân mấy lần, mới tức giận lên xe, tàn nhẫn đạp ga, chuyển vô lăng ra khỏi biệt thự của Cố Dư Sinh.
Bởi vì tâm trạng quá bất ổn, Lương Đậu Khấu đi ra khỏi biệt thự của Cố Dư Sinh liền không để ý đụng vào hàng rào chắn.
Xe buộc phải dừng lại, cả người cô bị giật về phía trước theo quán tính, đập trán vào vô lăng, làm cho viền mắt cô lại hồng, sau đó liền gục mặt lên tay lái khóc ô ô.
. . . . . .
Cố Dư Sinh đem những món quà hắn vừa mới bưng lên để vào ô vuông thứ hai trong phòng thay đồ, bày ra như lúc đầu.
Hắn nhìn những món quà kia, bỗng nhiên cảm thấy hoảng hốt, giống như tất cả những chuyện vừa mới xảy ra chỉ là một giấc mộng, tất cả đều là do hắn tưởng tượng ra, chỉ cần hắn tỉnh lại, Tiểu Phiền Toái sẽ xuất hiện bên cạnh hắn.
Nhưng những thứ này là chính tay hắn ném ra ngoài.
Vì vậy… đó không phải là mộng…
Ánh mắt của Cố Dư Sinh lập tức trở nên ảm đạm.
Hắn còn chưa khỏe lại, ngày đó xảy ra nhiều chuyện như vậy, cho đến giờ hắn đã dùng hết tinh thần, sức lực và thể lực, lúc này hắn mới cảm giác được, hình như bản thân mình lại phát sốt.
Hắn biết hắn nên gọi bác sĩ đến khám, nên nằm trên giường nghỉ ngơi, nhưng hắn vẫn không kiềm lòng được lê thân thể mệt mỏi nhẹ nhàng đi về phía ban công, bình tĩnh nhìn bóng đêm ngoài cửa sổ, ngớ ra, thất thần.
Hắn vừa rồi choáng váng, không muốn tin rằng cô thật sự đã rời đi, dĩ nhiên lại nghĩ đến lý do buồn cười ngu xuẩn như vậy, cho rằng tất cả chỉ là một giấc mơ.
Mặc kệ hắn sợ phải đối mặt với sự thật này bao nhiêu, nhiều lúc không muốn đối mặt, nhưng khi đối mặt, hắn thật sự không thể không chấp nhận một sự thật: Tiểu Phiền Toái đi rồi, rời khỏi hắn, không đóng giả Lương Đậu Khấu nữa, không về lại bên cạnh hắn nữa…
Từ nay về sau, hắn cũng không thể nhìn thấy bộ dạng khiếp sợ của cô khi hắn tức giận, cũng không thể nhìn thấy đôi mày cong cong khi cô mỉm cười, càng không thể nhìn thấy cô tự do tự tại nhảy nhảy nhót nhót, lúc hắn gọi cô là Bảo Bảo nữa rồi. . .
Không! Sao có lại dám rời khỏi hắn? Hắn nhất định phải tìm được cô!
Cố Dư Sinh nghĩ vậy, liền quay đầu đi về phía phòng ngủ, cầm điện thoại di động bắt đầu gọi điện thoại điên cuồng.
. . . . . .
ChuTịnh vừa mới lại xe chuẩn bị quẹo vào biệt thự của Cố Dư Sinh liền nhìn thấy xe của Lương Đậu Khấu đậu ở ven đường.
Cô vội vàng đạp thắng xe, mở cửa xe chạy tới.
Cửa xe của Lương Đậu Khấu không khóa, Chu Tịnh liền có thể mở ra dễ như ăn cháo, ngồi lên ghế phụ lái.
Trong xe dù có nhiều hơn một người nhưng Lương Đậu Khấu cũng không biết, chỉ gục trên tay lái run vai khóc.



Thử đọc