Ép Yêu 100 Ngày - Chương 42

Tác giả: Diệp Phi Dạ

Đánh dấu

Sau khi nói xong, cô rất nghiêm túc suy nghĩ lại một chút, xác định không còn gì để nói lại với Lương Đậu Khấu nữa mới mở miệng nói: “Tôi đều đã nói hết mọi chuyện rồi” vừa nhìn những thứ trên bàn đã nhìn thấy một túi giấy, qua miệng túi có thể nhìn thấy những tờ tiền mặt đên được cột theo từng cọc, sau đó cô còn chưa chờ Lương Đậu Khấu trả lời, lại chủ động nói: “Đây là số tiền còn lại chị phải đưa cho tôi đúng không?”
“Ừ.” Lương Đậu Khấu bị khí thế lạnh nhạt của Tần Chỉ Ái làm cho ngẩn người, đáp lại một tiếng xong lại để túi giấy trước mặt cô: “Một cọc là hai mươi ngàn, cô đếm lại xem.”
Tần Chỉ Ái không khách sáo ôm túi tiền lưu loát trả lời câu: “Tạm biệt” xong lại không nghĩ nhiều ôm túi tiền quay đầu đi về phía cửa.
“Tần tiểu thư, chờ đã.” Lương Đậu Khấu bỗng nhiên lên tiếng.
Bước chân của Tần Chỉ Ái dừng lại, không quay đầu mà đem túi tiền đặt ở cửa xong lại mở dây kéo hành lý, để tiền vào vali.
Lương Đậu Khấu ngồi trên ghế salon không nói gì nữa mà từ trong túi cầm một phong bì dày cộm, đưa cho Chu Tịnh xong lại hất mặt ra dấu.
Chu Tịnh hiểu ý khẽ gật đầu, nhận phong bì xong liền đứng dậy đi về phía Tần Chỉ Ái, thờ ơ nói: “Cái này em cầm đi, là thành ý của Tiểu Khấu, một là cảm ơn em trong thời gian qua đã giúp tụi chị, cũng không làm lộ chuyện, hay gây ra sơ suất gì, hai là hy vọng em sau khi rời đi thì hãy quên sạch tất cả những chuyện đã xảy ra, coi như em chưa từng gặp Cố Dư Sinh…”
Tần Chỉ Ái bỏ tiền vào rương hành lý, vì những chữ cuối của Chu Tịnh mà những đầu ngón tay run nhẹ, không ngẩng đầu nhìn Chu Tịnh, cũng không lên tiếng, giống như không có nghe thấy gì, lại tiếp tục bỏ tiền vào vali.
“Ba là…” Chu Tịnh dừng một chút, thay bằng một ngữ điệu khác: “Trước đây lúc chúng ta thỏa thuận có nói chỉ cần em thay Tiểu Khấu ở trong nhà Cố Dư Sinh, không nghĩ tới cuối cùng em lại mất đi trinh tiết, vì vậy số tiền kia, là bồi thường cho em.”
Bồi thường?



Tần Chỉ Ái giống như bị tát một bạt tai, đầu cúi thấp che dấu khuôn mặt tái nhợt chỉ trong chốc lát, sức cầm tiền cũng không khống chế được mà tăng lên.
“Dù sao, Tiểu Khấu kết hôn với Cố Dư Sinh, bọn họ là vợ chồng hợp pháp, nhưng em và Cố Dư Sinh phát sinh những chuyện này lại là có nguyên nhân, thế nhưng mặc dù thế nào đi chăng nữa giữa bọn họ cũng có mối ràng buộc pháp luật này, em đóng vai Tiểu Khấu thời gian dài như vậy, hẳn nên biết Tiểu Khấu là một cô bé hiền lành nhẹ dạ, nhìn thấy em đơn chiếc như vậy, giờ lại mất đi trinh tiết thì thật là đáng thương, cho nên mới an ủi em...”
Chu Tịnh còn chưa nói xong, Tần Chỉ Ái đã kéo phec mơ tuya đóng hành lý lại, đứng dậy.
Cô cũng không nhìn qua cọc tiền trong tay Chu Tịnh dày đến mức nào, giống như cô ta không hề tồn tại vậy, trầm tĩnh rũ mi mắt, từ trong túi móc ra cọc tiền cuối cùng có mấy chục tờ tiền mặt, sau đó đưa cho Chu Tịnh: “Trong túi giấy dư 4000 đồng, trả lại cho các người.”
Chu Tịnh đang lải nhải lập tức sững sờ tại chỗ.
Chu Tịnh còn chưa kịp nói gì, Tần Chỉ Ái liền đem cọc tiền đó nhét vào tay cô, lôi hành lý đi ra khỏi phòng.
Số tiền thuộc về cô, cô sẽ lấy.
Không thuộc về cô, một xu cô cũng không cầm.
Ban đầu đồng ý với đề nghị của Lương Đậu Khấu, một phần là vì muốn trả nợ cho cha, một phần là muốn ở bên cạnh Cố Dư Sinh.
Bất kể là 8 năm trước cô vì Cố Dư Sinh mà đau lòng khôn cùng, nhưng 8 năm sau, chỉ cần có cơ hội, cô cũng sẽ nắm lấy để được ở bên cạnh hắn, là cam tâm tình nguyện, vui vẻ chấp nhận.
Cô không cần bất cứ an ủi cảm thương đồng tình gì hết, cô không cần người khác quẳng tiền vào mặt mình để nói những lời như vậy, rõ ràng trong lòng cô biết rõ Lương Đậu Khấu là vợ hợp pháp của Cố Dư Sinh nhưng khi phải đổi lại, cô cũng không cần phải do dự chần chừ thêm nữa.
Bởi vì cô có nguyên tắc làm người của mình, cũng là một người có tự trọng.
Cho dù cô có nghèo hèn cỡ nào, nhưng tôn nghiêm của bản thân thì không thể để người khác dùng tiền mà chà đạp được.
Bóng lưng của Tần Chỉ Ái rời đi thẳng tắp, lộ ra một khí tức khác người.
Đi ra khỏi hội quán, cô đứng ở ven đường bắt một chiếc taxi, tài xế hỏi cô đi đâu, Tần Chỉ Ái ngồi phía sau xe cũng không trả lời.

Trước khi nghe đoạn hội thoại của Lương Đậu Khấu và Chu Tịnh cô còn có ý định sau khi đổi lại thân phận xong lại lén đến thành phố A thăm hắn.
Lúc cô đi hắn còn đang hôn mê bất tỉnh, còn đang trong giai đoạn nguy hiểm, cô muốn biết hắn có tỉnh lại chưa.
Nhưng bây giờ, cô lại cảm thấy không cần phải làm như vậy nữa.
Lục Bán Thành ở đó với hắn, hắn còn có thể xảy ra chuyện gì? Nói không chừng lúc này hắn đã tỉnh rồi, cũng có thể hắn chưa tỉnh nhưng có bác sĩ ở đó, bất kỳ lúc nào cũng có thể lo cho hắn.
Lúc cô trở thành Lương Đậu Khấu, cô còn không thể đi vào tim của hắn, cô và hắn vốn không ở trong cùng một thế giới, gần cũng không gần được, tới làm gì chỉ thêm hoài công?
“Tiểu thư, xin hỏi cô muốn đi đâu?” Tài xế taxi thấy cô không trả lời, nhịn không được lại hỏi lần nữa.”
Tần Chỉ Ái hoàn hồn, suy nghĩ một chút lại trả lời: “Tây Đại.”
Lúc Tần Gia Ngôn tặng quà sinh nhật cho cô, cô đã đồng ý với cậu ấy, sau khi kết thúc chuyện này sẽ học xong chương trình đang bỏ dở.
Bây giờ cô lại có thể sống cuộc đời của chính mình, món nợ của cha còn được trả sạch, ác mộng của cô cũng đã kết thúc, cô cũng nên quyết định chuyện tương lai của mình.
Cẩn thận suy nghĩ một chút, cuộc sống mới sắp bắt đầu, so với cuộc sống làm diễn viên đóng thế còn tươi đẹp hơn rất nhiều.
Nhưng trong lòng Tần Chỉ Ái hoàn toàn không có chút hài lòng nào, luôn cảm thấy trong đáy lòng mình có một khoảng trống, giống như thiếu mất một điểm tựa lớn khiến cô cứ chênh vênh.
Tây Đại cách hội quán khá xa, Tần Chỉ Ái nhìn qua cửa sổ xe, nhìn chằm chằm ánh tà dương bao phủ thành phố xa hoa, mắt lại cảm thấy đau xót.
Đúng là có một chút khổ sở.
Dù sao cũng là tình yêu tám năm.
Lại kết thúc như vậy.
Tuy rằng không phải là đau đến chết đi sống lại, nhưng cả đời này cô đã mất hết cảm giác.
. . .. . . . . . .
Cố Dư Sinh tỉnh lại lúc 4h45’.
Từ lúc hắn xem video đến giờ cũng chưa thể ngủ một giấc đúng nghĩa, nhưng dưới tác dụng của thuốc, hắn lại có thể ngủ vừa lâu lại vừa sâu, cho tới khi tỉnh lại, não của hắn hầu như là trống rỗng.
Không khí chung quanh rất yên tĩnh, ánh chiều tà xuyên qua cửa sổ soi vào bức tường trước mặt hắn, gió lùa qua khe cửa thổi nhè nhẹ, cũng đủ khiến cây cối phát ra âm thành xào xạc dễ nghe.


Cố Dư Sinh thả lỏng người nằm một chút lại chuyển động con ngươi, nhìn nước biển treo một bên, hắn nhìn chằm chằm mấy giây, mới từ từ lấy lại được ý thức.
Hôm qua hắn hẹn với Tiểu Phiền Toái ở sân bay Thượng Hải, sau đó vì cứu hai đứa trẻ mà bị thương, sau đó lại được Tiểu Phiền Toái tìm thấy, cô nói rất nhiều lời cảm động… hắn còn nhớ mình nắm tay cô không buông…
Nghĩ tới đây, Cố Dư Sinh liền giật giật tay mình, phát hiện trống rỗng, không có cổ tay mảnh khảnh của Tiểu Phiền Toái, hắn nhíu mày, không biết tại sao trong lòng lại trở nên hoang mang, đột nhiên ngồi bật dậy khỏi giường bệnh: “Tiểu Phiền Toái?”
Lục Bán Thành đang ngồi trên ghế salon đang đeo tai nghe chơi game bị Cố Dư Sinh làm cho giật mình, tay run lên, điện thoại di động lướt khỏi đầu ngón tay, đập xuống đất “Đùng” một cái, tạo ra một tiếng “ầm”.
Cố Dư Sinh nghe thấy liền quay đầu, tưởng là Tiểu Phiền Toái, nhưng kết quả người trước mắt hắn lại là Lục Bán Thành, hắn nhíu mày, đáy mắt lại có chút lạc lõng.
“Tỉnh rồi?” Lục Bán Thành khom người nhặt điện thoại di động lên, liếc mắt nhìn màn hình, nhân vật trong game của hắn đã bị giết, hắn cũng chẳng chờ được hồi sinh, liền đi đến trước mặt Cố Dư Sinh, bấm chuông báo cho bác sĩ biết, sau đó lại hỏi Cố Dư Sinh: “Cảm giác thế nào?”
Cố Dư Sinh dãn mày, từ từ tựa đầu lại về giường, dùng một câu hỏi để đáp lại câu hỏi của hắn: “Tiểu Phiền Toái đâu?”
“Tiểu Khấu sao?” Lục Bán Thành theo thói quen hỏi lại, sau đó vừa chuẩn bị đem tin nhắn của Tiểu Khấu gửi cho mình mở cho Cố Dư Sinh xem, Cố Dư Sinh lại mở miệng cắt dứt lời hắn: “Là Tiểu Phiền Toái, không phải Lương Đậu Khấu.”
Có gì khác nhau sao? Lương Đậu Khấu không phải là Tiểu Phiền Toái sao?
Lục Bán Thành âm thầm nhổ nước bọt hai câu nhưng cũng không có cãi lại hắn, liền nói đến chính sự: “Cô ấy đã sớm nhắn tin cho em nói có việc gấp cần phải đi nên nói em đến chăm sóc anh.”
“Gửi tin nhắn?” Ba chữ này kỳ thật nghe qua thì không có vấn đề gì nhưng không biết tại sao Cố Dư Sinh lại có một hàm ý khác.
“Đúng vậy, anh xem đi, tin nhắn nè.” Nói xong Lục Bán Thành đưa điện thoại cho Cố Dư Sinh xem: “Lúc nãy em gọi điện thoại cho cô ấy nhưng cô ấy không tiện nghe máy.”
Cố Dư Sinh không lên tiếng, nhìn chằm chằm màn hình điện thoại di động, lại dời tầm mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Sao vậy, có vấn đề gì không?” Lục Bán Thành nhìn thấy Cố Dư Sinh có tâm sự, lúc cất điện thoại lại thuận miệng hỏi.
Cố Dư Sinh lắc lắc đầu, không trả lời Lục Bán Thành, tìm điện thoại bên gối của mình, gửi tin nhắn cho “Lương Đậu Khấu”: “Xong việc chưa?”
. . . . . . . .
Sau khi Tần Chỉ Ái ra khỏi phòng thì điện thoại của Lương Đậu Khấu trên mặt bàn lại run lên, có tiếng “leng keng” vang lên.
Lương Đậu Khấu cầm điện thoại di động lên liếc mắt nhìn, vừa liếc qua màn hình điện thoại vừa nói với Chu Tịnh: “Cố Dư Sinh còn gửi tin nhắn qua hỏi xong việc chưa…”, vừa gõ phím mấy cái, trả lời tin nhắn của Cố Dư Sinh: “Còn chưa xong.”
Gửi xong, Lương Đậu Khấu lại nhớ đến những lời Tần Chỉ Ái vừa nói, lại gửi thêm một tin nhắn: “Anh tỉnh lại rồi sao? Thân thể có khỏe không?”
. . . . . . .
Cố Dư Sinh nhìn thấy câu này xong, trong lòng lại cảm thấy chút chân thật!
Xem ra sau khi hắn tỉnh lại cũng chưa có gì thay đổi, Tiểu Phiền Toái vẫn là Tiểu Phiền Toái.
Cố Dư Sinh không để ý, lúc bác sĩ đến kiểm tra sức khỏe của hắn, hắn lại lười biếng soạn một tin nhắn: “Không sao rồi, khi nào thì em xong việc?”
. . . . . .
Lương Đậu Khấu đọc tin nhắn xong lại nói chuyện với Chu Tịnh, sau khi Chu Tịnh trả lời chắc chắn xong mới nhắn tin trả lời hắn: “Có thể sớm nhất là thứ ba.”
. . . . . .
“Ừ được rồi.” Cố Dư Sinh đơn giản trả lời vừa nghe bác sĩ dặn dò vừa để điện thoại xuống, suy nghĩ một chút lại nhắn thêm một tin: “Chăm sóc bản thân cho tốt.”
. . . . . .
Lương Đậu Khấu xem tin nhắn, lại trả lời ba chữ: “Em biết rồi.” sau đó lại dùng icon mặt cười.
Sau khi để điện thoại xuống, cô lại hỏi Chu Tịnh: “Cậu nói thử xem con bé kia có nghe thấy đoạn hội thoại chúng ta làm giả những lời nói của Cố Dư Sinh không?”
“Hẳn là nghe được.”ChuTịnh bưng cốc trà lên uống: “Chúng ta biết thời gian cô ta lên lầu, đã canh rất chuẩn xác rồi, hơn nữa lúc cô ta đi vào còn đỏ cả mắt, chắc chắn là khóc vì nghe nội dung trò chuyện của chúng ta.”
“Nghe được là tốt rồi, vậy cậu nói xem, sau đó chắc chắn cô ta sẽ không dây dưa với Dư Sinh nữa đúng không?” Lương Đậu Khấu mới khỏi bệnh, sắc mặt không tốt cho lắm, trên mặt lại lộ ra ý cười, ánh mắt nhìn Chu Tịnh cũng có chút hưng phấn: “Chu Tịnh, lần này phải cảm ơn cậu nhiều, cũng may khi đó cậu có thể lưu lại những âm thanh của Cố Dư Sinh, về chỉ cần chỉnh sửa một chút nữa lại là xong.”
“Ừ, dù sao có rất nhiều thứ lúc đó không có tác dụng, nhưng sau này lại có thể dùng tới chứ.”ChuTịnh dừng lại một chút, lại giật giật môi, khuôn mặt lại nặng nề tâm sự: “Có điều…”
Lương Đậu Khấu thấy Chu Tịnh không nói tiếp, nhíu mày hỏi: “Có điều thế nào?”
“Lúc trước chúng ta dùng video lại không thật sự hiệu quả, mục đích của video đó là để Cố Dư Sinh lạnh nhạt với cô ta như lúc ban đầu để hắn không phát hiện cô ta chỉ là người đóng thế nhưng ai biết được hôm qua hắn lại xảy ra chuyện, tuy rằng không rõ đã xảy ra chuyện gì nhưng tớ nghĩ nếu hắn thật sự tin chuyện này là thật thì dựa vào tính tình của hắn, sao lúc này còn chủ động gửi tin nhắn cho cậu?”ChuTịnh giơ tay lên xoa xoa thái dương đau nhức vì sự tình bỗng nhiên lại ngoài tầm kiểm soát, lại mở miệng nói tiếp: ‘Người tính không bằng trời tính, nếu sự việc đã phát triển theo hướng này thì chúng ta cũng chỉ có thể tiếp tục phóng lao theo lao thôi, nhưng tớ chỉ sợ đến lúc đó Cố Dư Sinh lại tiếp xúc với cậu quá nhiều, cậu nên cẩn thận một chút, đừng để hắn phát hiện chuyện đóng giả này, gần nhất mình đã sắp xếp cho cậu tham gia rất nhiều lịch trình, cũng có thể tránh mặt hắn càng nhiều càng tốt, để hắn không nhớ đến cảm giác con bé kia mang đến cho hắn…”
. . . . . .
Vì lúc ở bộ đội Cố Dư Sinh đã từng tôi rèn thể lực rất tốt nên sức khỏe của hắn phục hồi rất nhanh chóng.
Tiểu Phiền Toái hình như rất bận bịu, trả lời tin nhắn của hắn cũng ít lại, có lúc thật không tìm đâu ra thời gian để hàn huyên vài câu, còn chưa nói được hai câu cô lại có chuyện.
Cũng không biết có phải vì biết chuyện Tiểu Phiền Toái không phải là Lương Đậu Khấu hay không, hắn luôn cảm thấy trong lòng có gì đó mất mát không vững vàng, hắn vốn định ở trong bệnh viện thêm mấy ngày nhưng ở ngày thứ tư đã nghĩ đến Tiểu Phiền Toái hôm nay sẽ hết việc được về nhà, hắn liền trực tiếp bắt Lục Bán Thành đi làm thủ tục xuất viện, để hắn trở về Bắc Kinh.
Lúc hắn trở về biệt thự cũng đã là buổi trưa.
Quản gia ở nhà một mình, bà cũng không biết Cố Dư Sinh trở về nhà bất chợt, nghe thấy tiếng xe cũng vui vẻ ra đón nhưng lại nhìn thấy đầu hắn quấn băng gạc liền khẩn trương hỏi: “Thiếu gia, sao cậu lại bị như vậy? Sao lại bị thương? Có nghiêm trọng không? Có cần tôi gọi bác sĩ đến khám một chuyến hay không?”
“Không cần.” Cố Dư Sinh ném áo khoác cho quản gia, lúc khom người thay giày lại nhàn nhạt hỏi: “Phu nhân có về nhà không?”
“Sáng nay phu nhân có trở về, có điều chỉ về một lúc lại đi ra ngoài, tôi có hỏi buổi tối phu nhân có về ăn cơm không, cô ấy nói đi rồi sẽ về.”
Cố Dư Sinh gật đầu, ý nói hắn biết rồi, không lên tiếng nữa.
Thay giày xong, lúc hắn lên lầu, quản gia lại mở miệng nói: “Thiếu gia, trưa nay cậu muốn ăn gì không? Bây giờ tôi đi chuẩn bị cho cậu.”
Quản gia thấy Cố Dư Sinh không trả lời mình, nghĩ đến thực đơn hai ngày trước Lương Đậu Khấu đã in cho bà, liền đi theo sau Cố Dư Sinh: “…Phu nhân hai ngày trước có cho tôi vài công thức nấu ăn, đúng lúc cậu về nhà, tôi làm theo công thức đó cho cậu ăn?”
Cố Dư Sinh vốn muốn lên lầu nhưng nghe xong lại dừng bước.
Không biết có phải hắn quá nhạy cảm hay không, trong lòng của hắn sau khi nghe những câu nói của quản gia xong lại ẩn ẩn khó chịu, lại có cảm giác mông lung không thể nói rõ thành lời.
Hắn quay đầu liếc mắt nhìn quản gia, buồn bực hỏi: “Phu nhân in cái gì? Vì sao bỗng nhiên lại in công thức cho bà?”
“Phu nhân nói lúc cô ấy bận rộn không có thời gian thì tôi học để có thể nấu cho cậu ăn.” Quản gia thành thật nói lại những lời hôm đó Tần Chỉ Ái nói với bà kể lại cho Cố Dư Sinh nghe.
Cô bình thường có thể tự mình làm cho hắn ăn, nhưng tại sao lại phải bắt quản gia học?
Trong lòng Cố Dư Sinh lại thấp thỏm bất an: “Phu nhân ngày đó nói những câu này với bà biểu cảm có gì bất thường không?”
Quản gia ngẫm nghĩ một hồi, lắc đầu: “Không có a, ngày hôm đó tâm tình của phu nhân rất tốt, còn ra vườn hái hoa cắm vào bình nữa.”
Nghe như vậy, tâm tình của Cố Dư Sinh mới ổn định lại một chút: “A” một tiếng không nói gì nữa, lại đi lên lầu.
Trong phòng ngủ chính trên bàn trang điểm, trong phòng tắm cũng còn nguyên những thứ thường ngày cô hay sử dụng.
Trên khay trà còn có kịch bản, có mấy tờ bị cong góc hẳn là đã bị lật đi lật lại nhiều lần.
Cô thích nhất là đọc kịch bản trên ghế mây ngoài ban công.
Ngoại trừ dra giường và vỏ chăn được quản gia thay mới, ngoài ra hầu như không có gì bất thường.
Cố Dư Sinh quan sát phòng ngủ xong liền thở phào nhẹ nhõm một hơi, căng thẳng lúc nãy do quản gia mang lại giờ có thể hoàn toàn thả lỏng.
Rốt cuộc là vì vết thương vẫn chưa hoàn toàn khỏi hẳn, cộng thêm buổi sáng đi đường xá xóc nảy, hắn có chút uể oải, lúc quản gia làm cơm không làm phiền hắn, hắn liền nằm ngửa trên sofa, nhắm mắt định thần.
Cố Dư Sinh thật sự ngủ thiếp đi, có điều mấy phút sau liền tỉnh lại, chỉ là hắn không muốn mở mắt ra, cũng không biết đã trôi qua bao lâu, quản gia lại gọi hắn đi ăn cơm trưa.
Hắn từ từ mở mắt, lại nằm thêm một chút, mới đứng lên đi xuống lầu.
Đã ăn cơm trưa xong, cơn buồn ngủ lại đánh úp tới, hắn quay về phòng ngủ chính, lúc hắn ở trong phòng thay đồ tìm áo ngủ, hắn lại theo thói quen liếc qua ô thứ hai của tủ, mi tâm tuấn tú lại chậm rãi nhíu lại, vốn muốn tìm áo ngủ nhưng lại rụt tay về, cất bước đi đến trước tủ.
Bởi vì muốn Tiểu Phiền Toái dùng đồ hắn tặng mà hầu như mỗi ngày hằn đều bày món quà đó trong ô tủ vuông đó một cách chỉnh tề.
Hầu như mỗi ngày hắn nhìn lại đều thấy món quà đó đều ở vị trí ban đầu.
Nhưng hôm nay lại không phải như vậy, những thứ hắn tặng Tiểu Phiền Toái kia rõ ràng có người đụng tới.
Cố Dư Sinh mím môi, đưa tay lật qua lật lại những món quà đó kiểm tra, quả nhiên hộp Chanel phía dưới cùng lại trống không, trong đó là chiếc túi phiên bản giới hạn do hắn cố ý chọn cho cô.
Tiểu Phiền Toái… đã dùng đồ mà hắn tặng?
Nếu trước đây hắn chưa biết Tiểu Phiền Toái là Lương Đậu Khấu giả, Cố Dư Sinh nghĩ lúc này tâm tình của mình nhất định sẽ rất kích động, rất vui mừng.
Nhưng giờ phút này hắn không những chẳng có chút hài lòng mà trái lại trong ngực còn có một loại dự cảm hoàn toàn không tốt một chút nào, cực kỳ kinh hoảng, bất an…
Cố Dư Sinh đứng trong phòng thay đồ một lúc lâu, sau đó mới thay quần áo ngủ, rời đi.
Hắn nằm trên giường, vừa nãy vốn còn rất buồn ngủ nhưng lúc này lại không ngủ được.
Hắn luôn cảm thấy cực kỳ bất an, loạn tùng phèo cả lên, khiến hắn ngủ cũng không yên.
Hắn nằm trên giường lăn qua lộn lại không biết bao nhiêu lần, cuối cùng liền nằm thẳng người trợn tròn mắt nhìn chằm chằm trần nhà được trang hoàng tinh xảo, không ngừng hít sâu, muốn trấn tĩnh lại bản thân.
Ai mà biết được điều này chẳng những không có bất kỳ hiệu quả nào mà lại càng khiến trái tim hắn tăng nhịp vì hốt hoảng.
Nôn nóng cùng bất an chèn ép hắn, hắn vén chăn xuống giường, ngồi trên ghế salon mở tivi, muốn dời đi suy nghĩ vớ vẩn của bản thân nhưng kết quả khi cầm đến điều khiển từ xa thì bấm hồi lâu, cũng không quan tâm xem tivi đang chiếu cái gì.
Hắn tắt tivi đứng dậy đi tới thư phòng.
Hai ngày nay vì bị thương mà hắn có rất nhiều chuyện chất chồng cần phải xử lý.
Trước đây mặc kệ xảy ra chuyện gì hắn cũng có thể dùng công việc để khiến cho mình quên đi nhưng hôm nay cũng không biết tại sao sau khi mở máy tính, nhìn những dòng chữ lít nha lít nhít trong màn hình vi tính cũng khiến hắn không muốn giải quyết.
Cố Dư Sinh ép mình nhiều lần nhưng cũng không thể tập trung được, hắn buồn bực đóng máy tính lại, giơ cổ tay nhìn đồng hồ.
Bốn giờ chiều… quản gia đã nói Tiểu Phiền Toái sẽ trở về ăn cơm, hắn ăn cơm xong lúc hai giờ, bất quá cũng chỉ mới trôi qua hai tiếng đồng hồ, hắn lại cảm giác như đã trôi qua hai thế kỷ rồi vậy, chịu đựng dày vò lâu như vậy rồi.
Cố Dư Sinh ngồi trên ghế làm việc không được mấy phút, hắn đứng lên, không để ý ánh mắt hiếu kỳ của quản gia, đi một vòng từ trên xuống dưới biệt thự.
Hắn cũng không biết cuối cùng mình đã đi bao nhiêu bước, nhưng đến khi ngoài trời tối dần, lại có tiếng xe quen thuộc từ cửa truyền tới.
Cố Dư Sinh ở ban công trên lầu ba, hắn đi vòng theo ban công nhìn xuống trước cửa, thấy Tiểu Phiền Toái đang từ từ lái xe vào sân.
Cuối cùng cô cũng trở về…
Đợi cô cả một buổi chiều, nhưng lại không dám gọi một cú điện thoại nào, Cố Dư Sinh nhìn xe của cô càng ngày càng đến gần, tay hắn lại bỗng nhiên siết chặt hàng rào ngoài ban công.
Hắn bỗng trở nên cực kỳ căng thẳng, hắn tinh tường cảm nhận được sâu trong lòng mình có một nỗi sợ vô hình.
Xác thực mà nói thì sự sợ hãi này đã xuất hiện từ sau khi hắn tỉnh dậy không nhìn thấy cô, chỉ là chưa mãnh liệt như bây giờ, cho đến chiều nay, khi thấy túi Chanel bị người đụng đến, hắn liền đứng ngồi không yên.
Hắn hiểu rõ rằng, hắn như vậy là do trong lòng hắn có một suy đoán tồi tệ, dẫn đến hắn rõ ràng muốn gặp Tiểu Phiền Toái như vậy những hắn lại không dám đối mặt với Tiểu Phiền Toái.
Bởi vì hắn sợ những suy đoán của hắn lại trở thành sự thật.
Hắn không dám, cũng không muốn đối diện với chuyện đó.
Mãi cho đến khi xe dừng hẳn trong nhà, tắt máy xe, Cố Dư Sinh mới thu lại tầm mắt, hắn nhìn chằm chằm một cây già trăm tuổi trong vườn một lúc, trấn tĩnh lại vài giây mới xoay người, bước nhanh về phía cầu thang xuống lầu.
Bước chân của Cố Dư Sinh rất ổn định, cả người hắn có vẻ rất trấn tĩnh, thong dong, nhưng chỉ có bản thân hắn mới biết, trong lòng mình có bao nhiêu bấp bênh dời sông lấp biển, tim hắn đập thình thịch.
Đi đến khúc ngoặc của cầu thang, Cố Dư Sinh đã nghe thấy âm thanh của quản gia: “Phu nhân, cô đã trở về?”
Hắn liền đột nhiên dừng ở khúc ngoặc, ngừng thở, tập trung tinh thần nghe động tĩnh.
Rất nhanh lại nghe một âm thanh “Ừ” nhẹ một tiếng.
Sau đó ba giây lại có âm thanh dìu dịu truyền đến: “Cơm tối chuẩn bị xong chưa? Tôi có hơi đói.”
“Còn canh phải nấu thêm một chút là được rồi, nhưng mà phu nhân rửa tay trước đi, lát nữa tôi sẽ mang canh ra sau.”
“Được.”
Sau đó, Cố Dư Sinh nghe thấy tiếng bước chân hai người đi đi lại lại.
Ngay sau đó cửa nhà vệ sinh bên cạnh cầu thang chính đã bị đóng lại.
Hắn biết Tiểu Phiền Toái đã đi vào đó rửa tay rồi.
Lầu một lại trở nên yên tĩnh, Cố Dư Sinh không nhúc nhích đứng ở chỗ cũ không tiếp tục xuống lầu.
Âm thanh vừa rồi so với giọng nói thường ngày của Lương Đậu Khấu hoàn toàn không có gì khác biệt. Cuối cùng lo lắng bất ổn, thấp thỏm suốt một buổi trưa cuối cùng cũng đã có thể buông xuống rồi, nhưng không hiểu tại sao hắn lại càng sợ càng không có sức, khiến hắn không dám xuống lầu.
Mãi đến khi nhà vệ sinh trong phòng khách được mở ra, Tiểu Phiền Toái từ bên trong đi ra, vào phòng ăn, Cố Dư Sinh mới nháy mắt bước về phía trước một bước, chân còn chưa chạm đất, hắn lại rụt về, qua khoảng chừng 10 giây, hắn mới nhắm mắt lại, hít sâu hai cái, mới bước chân xuống lầu đi về phía phòng ăn.
Cửa phòng ăn được đóng lại, Cố Dư Sinh đang chuẩn bị đẩy cửa lại nghe thấy tiếng quản gia đang nói chuyện: “Phu nhân, cô ăn trước, tôi lên lầu gọi thiếu gia.”
“Dư Sinh? Anh ấy về rồi?” Lương Đậu Khấu kinh ngạc lên tiếng.
“Đúng, thiếu gia đã về từ trưa rồi…”
Quản gia còn chưa nói xong, Cố Dư Sinh đã đẩy cửa đi vào.
Lương Đậu Khấu ngồi trong phòng nghe thấy âm thanh liền quay lại theo bản năng, cùng lúc đó ánh mắt của hai người chạm vào nhau.
Người đàn ông đẹp trai chói mắt, trên mặt lại không có bất kỳ cảm xúc nào, nhìn vào mắt của cô, bình thản không gợn sóng.
So với cô trước khi hắn bị bệnh cũng không có gì quá khác nhau.
Nhưng khi Lương Đậu Khấu tiếp xúc với tầm mắt củaCố Dư Sinh, tim còn chưa khống chế được run rẩy một hồi, sau đó liền dời tầm mắt, nhìn về chén cơm trước mặt.
Cô biết, cô đã đổi lại với cô bé kia, sớm muộn gì cũng phải đối mặt với Cố Dư Sinh nhưng chỉ là cô hoàn toàn không nghĩ tới hai người lại gặp nhau đột ngột như vậy, không có dấu hiệu nào khiến cô chưa kịp chuẩn bị tinh thần.
Cố Dư Sinh chống cửa đứng ở đó, không vào, đáy mắt vẫn duy trì biểu hiện lạnh lùng, nhìn chằm chằm Lương Đậu Khấu không chớp mắt.
Quản gia thấy Cố Dư Sinh đứng nửa ngày cũng không có phản ứng lại kỳ quái nhìn Lương Đậu Khấu, hơi liếc nhìn Cố Dư Sinh: “Thiếu gia?”
Cố Dư Sinh nhìn chằm chằm Lương Đậu Khấu trong chốc lát, mới kéo dài tầm mắt không để ý đến quản gia mà đi về phía vị trí yêu thích của mình trong phòng ăn, kéo ghế tựa ngồi xuống.
Quản gia nhanh nhẩu đưa chén cơm cho Cố Dư Sinh.
Cố Dư Sinh hoàn toàn không có ý muốn động đũa, hắn rũ mi mắt rất có tư thái dựa trên ghế, sắc mặt lạnh nhạt không biết đang suy nghĩ gì.
Lương Đậu Khấu thật sự có chút đói, cầm đũa, xới cơm ăn, nhìn thấy Cố Dư Sinh vẫn thờ ơ không động lòng gì, cô lại cắn đũa dừng ăn, qua nửa phút, cô ngẩng đầu, liếc nhìn Cố Dư Sinh một cái: “Dư Sinh, sao anh không ăn đi?”
Dư Sinh? Trong trí nhớ của hắn, hình như trừ lúc hắn ngất, cô nằm nhoài trên cánh tay của hắn, gọi Dư Sinh một lần, những lúc khác cô chưa từng gọi như vậy.
Đầu ngón tay đặt trên mặt bàn của Cố Dư Sinh cuộn lại thành nắm, hắn nghe rõ lời của cô nhưng lại cố ý làm như không nghe thấy, nhấc mí mắt lần đầu tiên nhìn về phía cô, mờ mịt “Hả?” một tiếng.
Lương Đậu Khấu nghe thấy Cố Dư Sinh hỏi lại, lại nhìn cơm nước trên bàn rồi nhìn về phía hắn: “Cơm sẽ nguội mất, anh ăn đi cho nóng.”
Cố Dư Sinh không lên tiếng, lúc cô nói chuyện với hắn, toàn bộ quá trình đều nhìn thẳng vào đôi mắt của cô, giống như đang tìm tòi nghiên cứu gì đó.
Ánh mắt của hắn đen kịt thâm thúy, Lương Đậu Khấu bị nhìn chăm chú như vậy thì tim lại đập nhanh hơn, nhìn nhau nửa phút, liền cụp mắt cong môi cười yếu ớt lại hỏi: “Sao hôm nay anh đã xuất viện rồi? Thân thể đã hoàn toàn khỏe hẳn chưa?”
Cố Dư Sinh nhàn nhạt “Ừ” một tiếng, coi như trả lời vấn đề của Lương Đậu Khấu, sau đó liền quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cô liền dời tầm mắt, giống như lúc vừa nhìn thấy hắn, cứ như vậy im lặng.
Nhưng lần này so với lần trước hắn thấy rõ hơn rất nhiều.
Tóc dài giống nhau, mặt mày giống nhau, cằm cũng giống, môi cũng giống, ngay cả chiếc mũi vểnh vểnh cũng giống nhau… Nhưng ánh mắt của cô lại không giống.
Là bởi vì hắn biết Tiểu Phiền Toái không phải là Lương Đậu Khấu hay là vì hắn quá khẩn trương, vậy nên xuất hiện ảo giác?
Dù sao chỉ vội vã như vậy đối diện…
Nghĩ tới đây, Cố Dư Sinh lại lên tiếng: “Gần đây có chuyện gì bận lắm sao?”
“Em vừa nhận hai quảng cáo mới.” Lương Đậu Khấu trả lời xong, như là nhớ tới chuyện gì, lại quay đầu nhìn Cố Dư Sinh: “Ngày mốt ‘Thịnh đường di phong’ sẽ bấm máy, em cần phải đi quay phim mấy tháng.”
Cố Dư Sinh dừng trên đôi mắt của cô bình tĩnh không lên tiếng.
Trong mắt hắn cũng không có quá nhiều tâm tình, mặt cũng vậy, yên tĩnh mà hờ hững.
Lương Đậu Khấu cũng không biết có phải hắn đã phát hiện mình khác thường hay không, luôn cảm thấy Cố Dư Sinh có chút cao thâm khó dò, phảng phất giống như có thể nhìn thấu cô bất cứ lúc nào.
Taycô cầm đũa cũng theo bản năng mà nắm chặt hơn một chút, nhìn lại Cố Dư Sinh, mắt hơi mông lung.
ChuTịnh nói với cô, gần nhất đừng tiếp xúc quá nhiều với Cố Dư Sinh để tránh cho hắn phát hiện ra kẽ hở… nghĩ xong, tầm mắt của Lương Đậu Khấu lại tập trung vào chén cơm trước mặt, bên trong chén chỉ còn một ít cơm, cô giả vờ trấn tĩnh đưa đũa gắp một món ăn, để vào trong chén lại giải thích thêm: “Trong lúc nghỉ ngơi em cũng sẽ có thời điểm trở về Bắc Kinh.”
Cố Dư Sinh vẫn không trả lời, mắt vẫn nhìn chằm chằm cô.
Ánh mắt của Cố Dư Sinh không dữ dằn thậm chí là lạnh nhạt cũng không có nhưng sống lưng Lương Đậu Khấu lại cảm thấy tê tê.
Cô cố gắng giữ bình tĩnh không nhanh không chậm ăn cho xong chén cơm, để đũa xuống, lại giật giấy ăn tao nhã lau miệng, mới nói: “Em no rồi, em lên lầu trước đây.”
“Phu nhân, canh nấu xong rồi, cô có muốn ăn một chút không?” quản gia bưng nồi đất từ trong nhà bếp đi ra.
Lương Đậu Khấu để giấy ăn xuống, cầm điện thoại di động khẽ cười với quản gia: “Không cần đâu, hôm nay tập võ với huấn luyện viên nên tôi ra rất nhiều mồ hôi, nên tôi muốn đi tắm trước.”
“Vậy phu nhân lát nữa muốn uống thì xuống uống.” quản gia để nồi đất lên trên bàn, cầm chén sứ múc một chén để trước mặt Cố Dư Sinh.
Động tác của quản gia rất nhẹ nhưng lúc chén sứ đụng vào mặt bàn đá hoa cương vẫn phát ra một âm thanh giòn giã.
Lúc này Cố Dư Sinh mới nháy mắt một cái, tầm mắt rời khỏi khuôn mặt của Lương Đậu Khấu, không biết làm sao ăn cơm nước trên bàn.
Qua không tới hai giây, trước khi Lương Đậu Khấu đứng dậy, Cố Dư Sinh bỗng nhiên đi về phía nhà bếp, hỏi quản gia: “Trong nhà có xoài không?”
“Có ạ, sáng nay vườn trái cây bên kia vừa mới giao tới.” quản gia trả lời.
“Làm món chè xoài đi.” Cố Dư Sinh nhàn nhạt nói với quản gia xong lại nhìn Lương Đậu Khấu: “Sau khi ăn cơm xong ăn chút món ngọt tráng miệng.”
Cố Dư Sinh cũng đã mở miệng, chẳng lẽ cô lại dám từ chối sao, Lương Đậu Khấu khẽ gật đầu một cái, ngoan ngoãn dịu dàng trả lời: “Dạ.”
Quản gia lấy vật liệu trong tủ lạnh ra, liền đi tới nhà bếp.
Cố Dư Sinh và Lương Đậu Khấu cũng không có trò chuyện, trong phòng ăn có chút yên tĩnh, chỉ có tivi trên vách tường là đang phát ra âm thanh quảng cáo rất nhỏ.
Quản gia rất nhanh đã bưng lên món tráng miệng.
Quản gia múc hai chén, đưa cho Cố Dư Sinh và Lương Đậu Khấu mỗi người chén.
Cố Dư Sinh cầm muỗng một hồi không nhúc nhích mà lại hất cằm ra hiệu cho Lương Đậu Khấu ăn.
Lương Đậu Khấu không lên tiếng, cầm muỗng múc một khối xoài, bỏ vào miệng.
Sắc mặt của cô rất dịu dàng, nhai chậm nuốt kĩ, từ từ ăn.
Lúc Lương Đậu Khấu cầm muỗng múc lần thứ hai, Cố Dư Sinh cụp mắt không nhìn cô nữa, hắn cầm muỗng vì sức mạnh quá lớn mà gần xanh lộ ra, nhưng âm thanh mở miệng lại bình tĩnh lãnh đạm: “Cô ấy đâu?”
Ba chữ này của Cố Dư Sinh quá đường đột làm cho Lương Đậu Khấu không hiểu hắn đang nói cái gì, nuốt miếng xoài trong miệng xuống, lại mờ mịt ngẩng đầu, nhìn về phía Cố Dư Sinh: “Cái gì?”
Cố Dư Sinh mím môi, lại mở miệng, dù âm thanh nghe có vẻ rất bình tĩnh nhưng lại có một cỗ áp bức vô hình: “Cô biết tôi nói ai mà.”
Dừng một chút, Cố Dư Sinh lại hỏi lần nữa: “Cô ấy đâu?”
Qua khoảng nửa phút, Lương Đậu Khấu mới biết cô ấy trong lời nói của Cố Dư Sinh chính là con bé thế thân kia.
Từ lúc cô về nhà đến giờ cũng chỉ mới nói chuyện với hắn mấy câu, sao hắn đã có thể phát hiện được đầu mối?
Trên mặt Lương Đậu Khấu vẫn nở nụ cười nhưng bờ môi cô đã trở nên đông cứng, cô rũ mắt, không nhìn Cố Dư Sinh, đại não lại nhanh chóng làm việc.
ChuTịnh nói với cô nếu Cố Dư Sinh có nghi hoặc gì thì hắn cũng không có căn cứ xác thực, cho nên cô không cần phải kinh hoảng, cũng không thể thừa nhận.
Lương Đậu Khấu nuốt một ngụm nước bọt, khóe môi lại cười đặc biệt chói lóa: “Dư Sinh, anh nói gì vậy? Em nghe không hiểu gì hết?”
Cố Dư Sinh nặng nề nhìn cô, không để ý tới lời nói của cô lại thẳng thắn hỏi một lần: “Bây giờ người đó đang ở đâu?”
Lương Đậu Khấu vẫn duy trì nụ cười xán lạn, vô tội lắc đầu: “Người nào?”
“Đừng có giở trò với tôi, nếu tôi hỏi cô như vậy tức là tôi đã biết cô không phải là cô ấy rồi, nói đi, hiện tại cô ấy đang ở đâu?” ngữ khí của Cố Dư Sinh có hơi nặng nề, như là sắp hết nhẫn nại.
Nụ cười trên mặt Lương Đậu Khấu có chút, nhạt, đầu ngón tay cầm muỗng của cô cũng vì chột dạ và bất an mà tăng thêm một ít lực, cô vẫn cố gắng mỉm cười, tiếp tục giả ngốc: “Người nào a? Dư Sinh, anh đang nói gì vậy? Em hoàn toàn không hiểu gì hết.”
Nếu phân tích ra thì cái nhìn lần đầu tiên ở sảnh vì còn chưa đủ ánh sáng nên hắn không xác định cô có phải là Lương Đậu Khấu hay không nhưng khi nhìn cô lần thứ hai, hắn đã có đáp án, chỉ là vì muốn khẳng định chắc chắn hơn, hắn mới nói chuyện với cô thêm một lát, quan sát kĩ càng hơn.
Khi đó hắn chắc chắn một trăm phần trăm, người phụ nữ ngồi trước mắt hắn lúc này là Lương Đậu Khấu chứ không phải Tiểu Phiền Toái.
Hắn sở dĩ không vạch trần cô là vì muốn quản gia đi làm chè xoài, để cho hắn chắc chắn đến một ngàn phần trăm.
Hắn hỏi cô liên tiếp ba lần, cô lại còn ở đó diễn trò với hắn? Nghe không hiểu? cô thật sự cho rằng hắn là đứa trẻ ba tuổi, có thể dễ dàng dụ khị như vậy sao?
Cố Dư Sinh nở một nụ cười trào phúng: “Sao tất cả mọi người đều nói cô không biết diễn chứ? Dựa vào khuôn mặt này không phải diễn vô cùng tốt sao? Vẫn là ngày hôm nay phát huy khả năng diễn xuất trước mặt tôi sao?”
Lương Đậu Khấu sao có thể không nghe ra lời nói đầy trào phúng của hắn chứ, mặt của cô lại tỏ vẻ oan ức, mềm mại mở miệng: “Dư Sinh, em không có, em thật sự không biết anh…”
“Cô ấy không ăn xoài được.” Cố Dư Sinh không đợi Lương Đậu Khấu nói hết lời đã nhìn thẳng vào đôi mắt của cô, một chút tình cảm cũng không có, gọn gàng dứt khoát vạch trần cô.
Lương Đậu Khấu vốn định nói tiếp nhưng lại không nói thêm được gì.
Trong miệng của cô thậm chí còn lưu lại vị xoài.



Thử đọc