Ép Yêu 100 Ngày - Chương 34

Tác giả: Diệp Phi Dạ

Đánh dấu

“Đích”
Đường dành riêng dành cho người đi bộ đã không còn nhiều người đi đường, ngoại trừ âm thanh của gió, yên tĩnh đến rối tinh rối mù.
Âm thanh của Cố Dư Sinh vừa ung dung vừa rõ ràng sạch sẽ như ca dao truyền vào tai Tần Chỉ Ái, cô đang bước theo hắn bỗng nhiên dừng lại.
Cố Dư Sinh thấy cô dừng lại, cũng đứng lại, quay người nhìn cô.
Gió thổi qua mái tóc dài của cô, khiến tóc cô phất phơ trước ngực của hắn, có khi quét đến cổ của hắn, ngứa ngứa.
Vào lúc này, toàn bộ thế giới giống như đã dừng lại, cực kỳ yên tĩnh một lúc lâu, Tần Chỉ Ái nhìn thẳng phía trước, mới từ từ di mắt đến ngực Cố Dư Sinh, sau đó từ từ nhìn lên trên, cuối cùng đến đôi mắt đẹp đẽ đang chấn động khó tin của hắn, cô có thể nghe được rất rõ ràng câu nói từ miệng của hắn, còn chưa dám hỏi xác định lại một lần nữa, cô đã không khống chế được run rẩy: “Anh nói… chúng ta? Sinh em bé?”
“Ừ” Cố Dư Sinh không hề chần chừ do dự khẽ gật đầu một cái.
Cô bé còn chưa tỉnh lại từ trong run động mà hắn đem lại, nghe thấy tiếng “ừ” của hắn, cả người đều cứng lại.
Cố Dư Sinh đứng bên cạnh Tần Chỉ Ái lẳng lặng nhìn cô, không nói nữa.
Thật ra… hắn không ngờ Lục Bán Thành lại quay trở về nhanh như vậy, tối qua 11 giờ đã xuống máy bay trở về Bắc Kinh, hắn muốn chờ đêm cầu hôn cô rồi mới nói việc sinh em bé.



Nhưng mà khi hắn nhìn thấy cô ngồi trước cô bé kia, chiều chuộng thương tiếc lau mặt cho bé, trước mắt hắn liền phát họa ra hình ảnh cô và đứa con của bọn họ sống trong biệt thự, nô đùa ở vườn cỏ trong vườn như một kỳ tích.
Tim của hắn bỗng nhiên bị một loại khát vọng chất đầy hạnh phúc.
Có trời mới biết, hắn phải dùng bao nhiêu sức lực mới có thể áp chế được vẻ kích động này xuống, lại nói với cô chúng ta sinh em bé đi.
Ngay lúc hắn nhìn thấy cô bé kia… Hắn đã kích động đến nỗi không kịp suy nghĩ đã thốt lên rồi.
Hắn không phải là một người dễ kích động, nhưng nhìn thấy hình ảnh đó, không hiểu sao hắn lại phá hỏng chuyện đã chuẩn bị sẵn từ trước.
Có điều như vậy cũng tốt, hắn không có làm lộ mọi chuyện, có những lời hắn muốn nói với cô vào đêm hắn cầu hôn.
Nghĩ tới đây, mí mắt Cố Dư Sinh lại lóe lên, nhìn Tần Chỉ Ái đang bị câu nói kia của hắn làm cho bối rối, thấy ánh mắt ngơ ngác đáng yêu như vậy, trêu chọc tim của hắn.
Cố Dư Sinh không kiềm lòng được giơ tay xoa xoa đầu của cô, sau đó mở miệng nói: “Hai ngày trước ông đến công ty, nói với anh chuyện muốn có chắt.”
Tần Chỉ Ái hồi phục từ lời nói của Cố Dư Sinh.
Thì ra là vì ông, hắn mới muốn sinh em bé với cô…
Thật sự đây là chuyện mà ông muốn, nhưng hắn lại không phải là vì ông, mà là hắn thật sự muốn có một đứa con với cô.
Nhưng những tâm sự này hắn phải chờ đến tối mới có thể nói cho cô biết.
Cố Dư Sinh đưa tay từ trên đầu Tần Chỉ Ái dời xuống nắm cằm của cô, vừa bước về phía trước một bước, vừa nói: “Thật ra anh cũng đã nghĩ rồi, ông nói không sai, chúng ta cũng đã đến tuổi phải có một đứa con rồi.”
Cố Dư Sinh nói tới đây, hơi dừng một chút, liếc nhìn Tần Chỉ Ái, mới nói tiếp: “Em thích con trai hay con gái?”
Tần Chỉ Ái cũng chưa trả lời kịp, Cố Dư Sinh vẫn tiếp tục nói: “Anh khá thích con gái.”

“Con gái rất ngoan ngoãn, hiểu chuyện sớm, sẽ chăm sóc em, lớn rồi cũng có thể bớt lo… Sẽ không giống con trai, lúc quậy lên sẽ không quản được, còn sợ nhóc sẽ đánh nhau gây họa,… có điều, con gái cũng khá lo lắng, sợ con bé bị bắt nạt, gặp phải bạn học xấu sẽ bị thiệt thòi…”
“Nhưng mà cũng không sao… Anh sẽ bảo vệ tốt con gái của chúng ta, không để cho con bị bắt nạt, sẽ là một công chúa nhỏ có một không hai…”
“Anh sẽ dành cho bé một phòng trên lầu ba, một phòng đồ chơi, một phòng để học bài, một phòng piano… ừm… nếu như bé thích nhảy múa, cũng có thể làm thêm một phòng tập múa. . .”
Nghe Cố Dư Sinh nói xong, trong đầu Tần Chỉ Ái lập tức hiện ra một loạt những hình ảnh theo miêu tả của hắn.
Con còn chưa sinh, hắn đã nghĩ đến những chuyện này rồi, nhưng hắn sẽ thương con trai của hắn chứ?
Hắn luôn miệng nói “chúng ta”, hai chữ thật tốt đẹp, nhưng nghe vào tai cô lại toàn là đau xót.
Bởi vì chữ “chúng ta” trong miệng hắn, chỉ là Cố Dư Sinh và Lương Đậu Khấu, không liên quan một chút gì đến Tần Chỉ Ái, ngay cả đứa con mà hắn đang mong đợi cũng sẽ là do Lương Đậu Khấu sinh cho hắn, không phải Tần Chỉ Ái.
“Sau nhà chúng ta còn có một khu đất trống, anh nghĩ rồi… Nếu thật sự có con gái, anh sẽ xây một pháo đài cho con bé chơi. . . “
Cố Dư Sinh đang nói, nhưng Tần Chỉ Ái một chút cũng không muốn nghe nữa, cô thừa dịp hắn nói xong, trầm mặc, muốn mở miệng thay đổi đề tài, Cố Dư Sinh đã nghiêng đầu hỏi cô: “Còn em thì sao? Em thích con trai hay con gái?”
Con của chúng ta… hắn vẫn còn nghĩ rằng con của hắn là do cô sinh, vậy cô có thể ích kỷ một chút nghĩ rằng đứa bé đó sẽ là con của Cố Dư Sinh và Tần Chỉ Ái không?
Coi như là cô đang tự lừa mình dối người, cho mình một giấc mơ đẹp đi, về sau cô không còn có cơ hội như vậy nữa rồi.
Tần Chỉ Ái trầm mặc trong chốc lát, ngẩng đầu nhìn Cố Dư Sinh, nhẹ nhàng nở nụ cười, mới trả lời vấn đề của hắn: “Em hy vọng là một đứa con trai.”
Hình dáng của con trai…
“Con trai không dễ dàng chịu thiệt thòi, lớn rồi cũng có thể bảo vệ em mà,… Quan trọng hơn, nếu như phải sinh hai đứa, em muốn đứa đầu lòng phải là con trai, sau này nó còn có thể bảo vệ em gái của nó, con gái ngoài ba còn có anh hai bảo vệ…”
Trong lòng Tần Chỉ Ái ảo tưởng rất nhiều về đứa con của cô và Cố Dư Sinh, cô vốn có thể dùng giọng điệu nhẹ nhàng để nói nhưng chưa nói được nhiều, cô đã không nói nổi nữa. . .
Cô sợ lại nói sẽ không kiềm chế được bản thân mình, đơn giản kết thúc: “Ừm, có hai bé thì tốt hơn…” vẽ nên tương lai quá đẹp, tốt đẹp như tương lai của mình và Cố Dư Sinh vậy, mặt mày của hắn đều mang ý cười, hắn nắm tay cô đi về phía trước, nghĩ cô còn chưa đồng ý có một đứa con với mình, lại hỏi: “Vì vậy, Tiểu Phiền Toái, chúng ta bắt đầu chuẩn bị có em bé đi, được không?”
Nếu như là Lương Đậu Khấu, cô ta nhất định sẽ mừng rỡ đồng ý chứ?
Tần Chỉ Ái rũ mi mắt, che dấu sự ảm đạm trong lòng, cong khóe môi: “Vâng.”
“Vậy chúng ta liên lạc với bác sĩ, hỏi ông ta mang thai nên chú ý những gì…”
“Dạ.” Tần Chỉ Ái chịu không nổi, cô sợ Cố Dư Sinh tiếp tục nói đề tài này, đồng ý với hắn xong liền muốn chuyển sang đề tài khác, đúng lúc hắn và cô đi tới nơi lúc trước hắn cầm súng Tần Dương đưa bắn kẻ xấu,Tần Chỉ Ái liền mở miệng nói: “Ngày đó anh rất lợi hại.”


Sau khi nói xong, Tần Chỉ Ái mới ý thức được hình như mình vừa đâm vào vết thương lòng của hắn.
Sao cô lại gấp đến nỗi ngốc như vậy, chẳng phải lại gợi lên giấc mộng hắn không thể thực hiện được kia sao?
Tần Chỉ Ái theo bản năng quay đầu nhìn Cố Dư Sinh, quả nhiên như cô dự đoán, hắn đang nhìn ô cửa sổ mà hắn đã ẩn náu ngày đó.
Tần Chỉ Ái lại đau lòng xin lỗi: “Xin lỗi, đáng lý em không nên nói điều này.”
Cố Dư Sinh hoàn hồn, lại nhìn Tần Chỉ Ái cười cười: “Không có gì.” Hắn nắm tay cô, đi đến bậc thang.
Dù Cố Dư Sinh đã nói không có gì nhưng Tần Chỉ Ái vẫn nhìn hắn vài lần, xác định hắn không buồn, cô mới yên lòng.
Có thể là vì nói chuyện lúc hắn nổ súng, Tần Chỉ Ái lại buồn, nhớ lại lúc hắn say rượu.
Cô cũng sắp rời đi, không biết Lương Đậu Khấu khi trở lại có thể chăm sóc tốt cho hắn không, có làm một người bạn tâm giao tốt của hắn không.
Tần Chỉ Ái biết không lâu nữa cô và hắn sẽ không còn bất kỳ quan hệ gì, nhưng cô vẫn quản chuyện không đâu nói: “Cố Dư Sinh.”
“Hả?”
“Hút thuốc không tốt cho sức khỏe, sau này anh hút ít một chút, dù tâm tình không tốt, cũng phải hút ít một chút… Bỏ thuốc luôn thì càng tốt.”
Cô đang quan tâm hắn sao? Cố Dư Sinh nhếch môi nói: “Ừ, được.”
“Còn nữa, đừng uống nhiều rượu như vậy nữa, đặc biệt là vừa uống rượu vừa lái xe rất dễ gặp sự cố đó.”
Những câu nói này kỳ thật Lục Bán Thành cũng đã từng nói qua nhưng mà nghe xong hắn thấy thật sự rất phiền, nhưng mà lúc này, từ miệng của Tần Chỉ Ái nói ra, hắn lại có cảm giác vừa êm tai lại vừa ấm áp.
Cố Dư Sinh quay đầu, nhìn Tần Chỉ Ái cười cười, không chút do dự đồng ý: “Được.”
Trước đây vừa mới vào biệt thự cô đã khát vọng nhìn thấy nụ cười của hắn biết bao, giống như nụ cười lúc nhỏ hắn đã cười với cô.
Nhưng hắn vẫn cứ phẫn nộ, tức giận, căm ghét,… Giờ hắn nở nụ cười, lại là lúc cô sắp phải rời đi rồi.
Tần Chỉ Ái cực kỳ đau lòng, cô nhanh chóng cúi đầu, cười cười, sau đó nhìn bốn phía một chút, chỉ vào quãng trường không xa trước mặt, bỗng nhiên nói: “Cố Dư Sinh, em hát cho anh nghe một bài nha?”
Cố Dư Sinh không ngờ cô lại nói như vậy, lại mang theo chờ mong mở miệng nói: “Được.”
Nhìn thấy hắn đồng ý, Tần Chỉ Ái lập tức nắm tay hắn, đi vào quãng trường.
Trước tiên cô chỉ vào một chiếc ghế dựa để hắn ngồi xuống, sau đó cầm điện thoại di động đi đến giữa quảng trường, tìm nhạc đệm, chuẩn bị bắt đầu.
Âm thanh nhu hòa êm tai vang dội toàn bộ quảng trường.
Qua ba mươi giây, Tần Chỉ Ái đã mở miệng, giọng hát mềm mại êm ái phối hợp với nhạc, từ từ lan ra bốn phía.
“Quay lại điểm khởi đầu, còn nhớ đó là một ngày mưa, anh ôm chặt lấy em, nói anh sẽ ở bên cạnh em đến suốt cuộc đời, lời hứa ấy vẫn không ngăn nổi thời gian, trong nháy mắt chạy về đích.
Tám năm trước, hắn không cần làm gì hết đã có thể xông vào thế giới của cô.
Tám năm trước hắn lỡ hẹn hai lần, cô cho rằng lúc họ đã đến đích.
“Không cách nào đối diện với lừa dối của anh, em thấy anh hôn cô ấy, thế giới của em mỗi ngày đều vì anh mà thay đổi, anh không nhận ra, em nguyện trả giá tất cả để chúng ta chưa từng gặp nhau.”
Đây là một bài hát cô rất thích, tên là “Đích”, hai năm trước, lúc hắn vô tình gặp lại cô, hỏi “Cô là ai”, trong yến hội kia đã mở bài hát này.
Cố Dư Sinh, anh có biết không?
Bài hát này là hát để chào từ biệt anh, cũng tạm biệt tình cảm của anh dành cho em.
Em yêu anh như vậy, thích anh ròng rã tám năm, em nằm mơ cũng mong ngóng một ngày nào đó anh có thể đến gần em, ngày đó rốt cuộc cũng đã đến, nhưng anh mãi mãi không thể nào biết được em chính là Tần Chỉ Ái.
Cố Dư Sinh, anh có biết được không?
Em và anh, cuối cùng là… tình cảm sâu đậm cách mấy nhưng duyên cũng đã hết.
Đáy mắt Tần Chỉ Ái ngập nước, cô cầm điện thoại di động, cố gắng để mình tập trung vào âm nhạc, không để cho tình cảm của mình mất khống chế.
“Em hôn anh lần cuối, anh cũng không cần nói xin lỗi, khi em mắc kẹt bên trong thế giới của anh, lúc đó mới biết tình yêu nguy hiểm tới mức nào.”
Tất cả cửa hàng hai bên đường dành cho người đi bộ đã đóng cửa, ngoài trừ ánh đèn vẫn còn sáng, chỉ còn lại ánh sáng đỏ của mấy bảng hiệu đèn neon, tia sáng không còn chói mắt như lúc còn náo nhiệt.
Bình thường đường phố cực kỳ huyên nào, lúc yên tĩnh này lại có một buổi biểu diễn.
Mà cô gái đang biểu diễn bài hát này, đẹp đến khiến người khác rối tinh rối mù, đẹp đến ngây ngẩn người nhìn, Cố Dư Sinh ngồi trên ghế rất tập trung nhìn.
Ca từ của bài hát này rất ngắn, chỉ có vài câu hát đi hát lại mấy lần, Tần Chỉ Ái theo phối nhạc, lúc hát đến lần thứ hai, Cố Dư Sinh không hiểu được tại sao đáy lòng mình lại mơ hồ đau…
Là ảo giác sao? Hắn luôn cảm thấy nụ cười kia của cô bé này giống như có một luồng bi thương.
Là do hắn nghĩ quá nhiều sao? Đáy lòng của hắn phát hoảng, sợ rằng chớp mắt một cái, cô gái kia sẽ biến mất.
“Chỉ cần qua ngày hôm nay, em sẽ yêu bản thân mình hơn một chút, trong thế giới của chúng ta sẽ không còn lời thề nào hết.”
Hát đến câu cuối cùng, âm thanh của Tần Chỉ Ái đã phát run.
Đúng vậy, chỉ cần qua được ngày hôm nay, Cố Dư Sinh vẫn được cô yêu, nhưng cũng không còn là người cô yêu nữa rồi.
Mà bên trong thế giới của cô, cũng không bao giờ nhìn thấy hắn cười, hắn giận, hắn trêu chọc, hắn chăm chú, hắn lười nhác, hắn nổi điên nữa… Tất cả của hắn…
Cô còn chưa đi, sao lại bắt đầu nhung nhớ rồi?
Cố Dư Sinh, anh có biết không?
Tám năm sau lúc em đi đến bên cạnh anh, em đã biết kết thúc của chúng ta, nhưng vẫn phải tập trung diễn tốt vai Lương Đậu Khấu.
Bởi vì em yêu anh.
Cả đời này anh cũng sẽ không biết em từng ôm lấy hy vọng mà yêu anh bao nhiêu.
Tiếng nhạc dừng lại, toàn bộ thế giới đều trở nên yên tĩnh.
Tần Chỉ Ái chưa chuyển động, Cố Dư Sinh chưa đứng dậy khỏi ghế.
Hai người cách nhau bảy tám mét, lẳng lặng nhìn nhau.
Không biết qua bao lâu, một cơn gió thổi tới, thổi đến mức làn váy của Tần Chỉ Ái phát ra âm thanh phần phật, Cố Dư Sinh mới hoàn hồn, vừa vỗ tay, vừa đứng dậy.
Hai người giống như tâm linh tương thông, hắn vừa đi về phía cô, cũng là lúc cô đã ổn định lại được tinh thần, bước về phía Cố Dư Sinh.
Hai người càng ngày càng gần, gần đến nỗi có thể nhìn thấy mình trong đôi mắt của đối phương, mới dừng lại.
Tần Chỉ Ái cười cười ngẩng đầu, hỏi Cố Dư Sinh: “Êm tai không?
“Êm tai.” Cố Dư Sinh nhìn đôi mắt của Tần Chỉ Ái, trả lời.
“Thích không? Tần Chỉ Ái cười càng rực rỡ, nhưng bầu không khí lại trở nên quỷ dị.
Họng Cố Dư Sinh như có cái gì đó chặn lại, tâm hoảng ý loạn một lúc lâu, mới mở miệng: “Thích.”
“Thích bao nhiêu…” Tần Chỉ Ái còn muốn hỏi câu: “Thích tới mức nào” nhưng cô chỉ nói được ba chữ, cổ họng đã đau xót, không phát ra được âm thanh nào.
Cố Dư Sinh bỗng nhiên bắt lấy cánh tay của cô, kéo cô vào lòng.
Thân thể Tần Chỉ Ái nhẹ nhàng run lên, một giây sau liền giơ tay ôm lấy cổ hắn, ngẩng đầu lên đón nhận đôi môi hắn đang hạ xuống.
Gió nổi lên.
Vù vù thổi qua.
Chai nước trên đường bị người ta bỏ lung tung bị gió thổi, ngã lung tung, tạo ra tiếng vang rầm rầm.
Hắn và cô giống như không nhận ra, ôm càng sâu, hôn càng nồng.
Mãi đến khi hắn và cô đều sắp hấp thụ hết không khí trong cơ thể của đối phương, hai người họ mới lưu luyến tách ra.
Hắn còn ôm eo cô, cô còn ôm cổ hắn.
Môi của hắn dán vào môi cô, bất ổn mở miệng: “Tiểu Phiền Toái, anh…”
Cố Dư Sinh còn chưa nói xong, Tần Chỉ Ái đã nhón chân ngăn cản lời nói của hắn.
Cô còn chưa bao giờ chủ động hôn hắn, thân thể của hắn hơi chấn động, liền giơ tay giữ đầu cô, hôn thêm sâu sắc, thêm kịch liệt.
Tiểu Phiền Toái, em có biết suýt chút nữa anh đã nói ra lời mà anh đã tỉ mỉ chuẩn bị để cầu hôn em không?
Anh thiếu chút nữa đã nói anh yêu em.
Tình yêu thật kỳ diệu, đúng không?
Anh đã từng rất muốn em tránh xa anh, có thể xa bao nhiêu thì phải xa bấy nhiêu, nhưng bây giờ anh chỉ sợ mình không thể thiếu em, có thể giữ em bao lâu, liền phải giữ em bên cạnh mình bấy lâu, đến thiên trường địa cửu.
Anh đã từng có rất nhiều ác cảm với tình yêu, hôn nhân, gia đình, nhưng lúc này anh lại khát vọng có thể nắm giữ lấy tất cả.
Tiểu Phiền Toái, cho đến bây giờ anh mới biết, thì ra, nếu không có cuộc hôn nhân này, anh cũng chỉ yêu em mà thôi.
Nghĩ nghĩ, Cố Dư Sinh càng càm thấy kích động, lại dùng thêm sức hôn cô, bởi vì quá mạnh, cắn đau Tần Chỉ Ái, nhưng lông mi của cô cũng chỉ run rẩy một chút, lại không né tránh mà càng ôm chặt cổ Cố Dư Sinh, học theo cách của hắn, dùng toàn bộ thâm tình đáp lại hắn.
Lần này họ hôn còn lâu hơn, sâu hơn so với lần trước, giống như hận không thể hôn nhau đến suốt một đời, hôn rất lâu rất lâu, mới dùng lại.
Tần Chỉ Ái đã tiêu hao hết sức lực, dựa vào ngực Cố Dư Sinh, không nhúc nhích.
Cố Dư Sinh ôm cô, hơi thở nặng nề.
Gió càng lớn, hết trận này đến trận khác thổi qua, nhiệt độ cũng ngày một xuống thấp, Tần Chỉ Ái không nhịn được run run một hồi, Cố Dư Sinh mới tỉnh lại từ trong nụ hôn cực nóng kia, hắn cúi đầu, nhìn đồng hồ trên cổ tay, đã gần hai giờ sáng, sau đó lên tiếng: “Chúng ta đi thôi.’”
Nói xong, Cố Dư Sinh muốn dắt tay Tần Chỉ Ái, nhưng Tần Chỉ Ái cứ dán mặt vào ngực hắn càng chặt, trong giọng nói có chút rầu rĩ: “Chờ một chút.”
Cô nói xong, vẫn không nhịn được, rơi lệ.
Cố Dư Sinh, cũng chỉ mình em biết, em sắp rời xa anh, nhưng em phải đối mặt.
Cố Dư Sinh, em yêu anh.
Cố Dư Sinh… tạm biệt.
Tần Chỉ Ái ổn định lại tâm tình, mới từ từ rời khỏi ngực hắn: “Đi thôi.”
Cố Dư Sinh “Ừ” một tiếng, nắm tay Tần Chỉ Ái đi về phía bãi đậu xe, bởi vì gió lớn, đi được vài bước, Cố Dư Sinh liền cởi áo khoác ra, khoác lên người Tần Chỉ Ái, sau đó buông tay cô, khoác vai cô, dùng thân mình che gió cho cô.
. . . . . . .
Hai người đã đi rất xa, Lương Đậu Khấu bước ra từ một chiếc đèn đường.
Trên mặt cô ta không có biểu hiện gì, bước chân cũng rất thong dong, cô đi đến chỗ ghế tựa lúc nãy Cố Dư Sinh ngồi đứng nhìn một chút, sau đó lại nhìn chỗ lúc nãy Tần Chỉ Ái đứng hát một chút, cuối cùng đi đến chỗ Cố Dư Sinh và Tần Chỉ Ái hôn nhau.
Gió rất lớn, bất cứ lúc nào cũng có thể thổi bay nón trên đầu cô.
Cô cũng không biết rốt cuộc mình đã đứng ở đó bao lâu, nháy mắt một cái liền đi theo con đường mà Cố Dư Sinh và Tần Chỉ Ái từng đi qua.
Lúc sắp đến bãi đậu xe, Lương Đậu Khấu còn nhìn thấy Cố Dư Sinh lái xe từ trong bãi đi ra.
Cô sợ bị phát hiện, liền vội vàng núp sau một thân cây.
Xe chạy không bao lâu liền ngừng lại, đầu xe đúng lúc quay về phía cô, xuyên qua kính chiếu hậu có thể nhìn thấy Cố Dư Sinh khom người, giúp Tần Chỉ Ái thắt dây an toàn, sau đó liền nâng mặt của cô, lại hôn một lúc mới lưu luyến thả ra, lần nữa đạp chân ga.
Tốc độ xe tăng nhanh, gió bên người cô gào thét thổi qua.
Trong chớp mắt đã không nhìn thấy bóng dáng chiếc xe đó đâu, Lương Đậu Khấu giống như bị điểm huyệt, đứng cạnh thân cây không nhúc nhích, móng tay dùng lực cào vỏ cây, mãi đến khi khóe móng có máu tí tách rơi trên thân cây, cô mới mơ hồ cảm thấy đau, tầm mắt dại ra, nhìn về năm đầu ngón tay chảy máu của mình.
Giống như bàn tay kia không phải là của cô vậy, Lương Đậu Khấu hoàn toàn không thay đổi nét mặt, thậm chí còn giơ tay lên trước mặt mình, nhìn chằm chằm từng giọt máu không ngừng chảy xuống những đầu ngón tay.
Môi cong lên, mãi đến khi cả hàm răng trắng nõn lộ hết ra, cô mới phát ra tiếng cười hì hì.
Tiếng cười kia còn thê thảm hơn là khóc.
Cười cười, mặt Lương Đậu Khấu lại nổi lên một tầng sương, cô như người mất hồn, vòng qua cây, bước tiến hỗn loạn đi đến bãi đậu xe.
Lương Đậu Khấu đi ra khỏi nhà trọ của Chu Tịnh lái một chiếc xe đậu ở trong bãi, nhưng cô đi vòng bãi đậu xe mấy lần cũng không tìm thấy, đến nỗi người thu phí trong bãi nhìn thấy chướng mắt mới đến hỏi cô có cần giúp gì không, cô mới giật mình, cầm chìa khóa bấm hai lần, đi đến cạnh một chiếc xe sáng đèn.
Mở cửa xe, ngồi lên, Lương Đậu Khấu đờ đẫn nhìn chằm chằm phía trước một lúc lâu, mới đạp chân ga, quay bánh lái về nhà, cả người vẫn thất hồn lạc phách.
Xe của cô đi rất chậm, thậm chí cô cũng không biết mình đang đi về đâu, trong đầu cô đầy ắp hình ảnh Cố Dư Sinh và Tần Chỉ Ái ở cùng nhau tối nay, hắn mua trà sữa cho cô ta, hắn nắm tay cô ta bước đi, hắn nhìn cô ta hát, hắn hôn cô ta nồng nhiệt… Nghĩ tới đây, Lương Đậu Khấu đột nhiên đạp gấp thắng xe, dừng trên con đường lớn.
Cô dùng sức cầm tay lái, khớp xương trở nên trắng bệch, phát ra tiếng răng rắc.
Cô thở gấp, lồng ngực phập phồng, càng ngày càng gấp, cuối cùng, cô bỗng đạp chân ga, thẳng tiến về nhà Chu Tịnh.
Dừng hắn xe, Lương Đậu Khấu vừa lên đến lầu, còn chưa nhấn chuông cửa, cửa đã mở.
Chu Tịnh định ra khỏi cửa lại gặp cô, thở phào nhẹ nhõm, kéo cô vào nhà, đóng cửa lại, sau đó liền lo lắng hỏi: “Tiểu Khấu, sao cậu về trễ như vậy? Cậu có biết mình đã ra ngoài tìm cậu bao nhiêu lần không?”
Lương Đậu Khấu giống như không nhìn thấy, không nghe thấy Chu Tịnh, bỏ cánh tay của cô ra, liền đi vào phòng.
Khi đến cửa sổ sát đất, cô mới ngừng lại.
Chu Tịnh vội vàng đi tới, đứng bên cạnh cô, vừa chuẩn bị mở miệng nói chuyện, Lương Đậu Khấu liền nhỏ giọng mở miệng: “Đáng lý nên nghĩ tới chuyện này từ sớm…”
Chu Tịnh không nghe rõ, kinh ngạc hỏi: “Cái gì?”
Lương Đậu Khấu vẫn ngoảnh mặt làm ngơ: “Có điều chỉ là do cô ta may mắn mà thôi, dù sao trước kia là tình huống khẩn cấp, ngoại trừ cô ta cũng không có ai giúp mình vượt qua cửa ải khó khăn này…”
“Cậu cảm thấy trên thế giới thật sự sẽ có lúc hai người yêu nhau sẽ gặp nhau sao? Tớ không ngờ đã nhiều năm như vậy, hắn cũng đã quên, sao bây giờ lại...”
Lương Đậu Khấu không nhìn Chu Tịnh, tiếp tục lẩm bẩm: “…Tớ thật sự không hiểu, tớ cũng đã ở bên anh ấy lâu như vậy, qua thời gian dài như vậy, tại sao anh ấy vẫn không chú ý đến tớ? Cô ta vừa ở bên cạnh hắn một thời gian ngắn, hắn liền yêu cô ta?”
“Tiểu Khấu, cuối cùng cậu đang thì thầm gì đó? Tớ nghe không hiểu câu nào hết?” Chu Tịnh không nhịn được cất cao giọng.
“Ha ha…” Lương Đậu Khấu vẫn chìm đắm trong suy nghĩ của bản thân, bỗng nhiên lại cười khanh khách, cười đến âm điệu có chút lạnh: “Chu Tịnh, tớ đồng ý với cậu, cứ làm theo cách của cậu mà làm đi!”
Chu Tịnh từ nãy đến giờ vẫn chưa hiểu Tần Chỉ Ái nói gì, nhưng khi nghe đến câu nói cuối cùng của cô thì thật sự lóe sáng: “Cậu nghĩ thông rồi?”
Lương Đậu Khấu nhìn ánh đèn rải rác ngoài cửa sổ, hạ quyết tâm không lên tiếng, chỉ là kiên quyết gật đầu một cái.
Tiểu Khấu đồng ý rồi, kế hoạch của cô thành công rồi…
Chu Tịnh mừng rỡ khiến trong âm thanh của cô cũng có chút kích động: “Chúng ta hôm nay liền quay video đi.”
Lương Đậu Khấu quay đầu nhìn Chu Tịnh, sao cô ấy lại gấp gáp như vậy?
Chu Tịnh nhìn tới tầm mắt của Lương Đậu Khấu mới ý thức được biểu hiện của mình hình như quá vô tâm, vội vàng bình tĩnh lại: “Phải quay xong video trước khi Cố Dư Sinh cầu hôn với con bé nghèo kiết xác kia, nếu không một khi Cố Dư Sinh đã cưới con bé đó, công sức của chúng ta chỉ giống như công giã tràng mà thôi.”
“Ừ”, Lương Đậu Khấu đồng ý đáp một tiếng, lại nghĩ đến một vấn đề nan giải, hỏi: “Chỉ là chúng ta làm sao video mới có thể đến được tay của Cố Dư Sinh?”
“Cậu ngốc à? Đương nhiên là thông qua người mà cậu ghét nhất kia…” Chu Tịnh nói.
Hầu như chưa hề tốn thời gian suy nghĩ Lương Đậu Khấu liền thốt lên ba chữ: “Tưởng Tiêm Tiêm.”
Sau đó cô lại gật nhẹ đầu hai lần, tiếp tục mở miệng: “Đúng vậy, cô ấy là thích hợp nhất, bởi vì cô ta lúc nào cũng muốn làm khó chúng ta!”
Bởi vì vừa hết bệnh, lại theo dõi Cố Dư Sinh và Tần Chỉ Ái đến nửa đêm, Lương Đậu Khấu cảm thấy cả người không còn chút sức lực nào, cực kỳ uể oải, cô không chờ Chu Tịnh nói, đã lên tiếng: “Tôi mệt quá, ngủ trước đây.”
Nói xong liền quay người đi về phòng khách.
Cô đi còn chưa được hai mét, Chu Tịnh đứng sát cửa sổ bỗng nhiên hô to tên của cô: “Tiểu Khấu.”
Lương Đậu Khấu ngừng bước, lại không quay đầu lại.
Chu Tịnh xuyên qua kính cửa sổ nhìn thấy hình ảnh phản chiếu trên đó, nhìn bóng lưng của Lương Đậu Khấu một chút, mới từ từ quay người, nói với cô: “Tiểu Khấu, tuy lần này kế hoạch của mình rất tàn nhẫn nhưng cậu phải tin tưởng mình, mình đều muốn tốt cho cậu.”
Lương Đậu Khấu quay đầu, cho Chu Tịnh một nụ cười: “Tớ biết.”
Chu Tịnh nhìn thấy cô cười như vậy, nhất thời quyết tâm tăng cao, cười nói: “Ngủ ngon.”
Lương Đậu Khấu đi vào phòng khách, đóng cửa lại, cô dán vào cửa, từ từ ngồi xuống đất, chôn mặt vào đùi, vẫn khống chế để mình khóc không thành tiếng.
Từ lúc rất nhỏ, cô đã thích đến Cố gia chơi, bởi vì cô muốn quấn quanh Cố Dư Sinh.
Nhưng Cố Dư Sinh rất ghét cô, không thèm nhìn tới cô, khóa trái cửa phòng ngủ của hắn.
Trong ấn tượng của cô, hắn hầu như không biết Lương Đậu Khấu là ai… Bởi vì cô biết hắn chín năm, có lần ở nhà Cố gia, cô không cẩn thận đụng trúng điện thoại của hắn hắn lại mở miệng nói như đúng rồi: “À, bạn ơi, thật ngại quá, phiền bạn nhấc tay lên một chút.”
Chín năm cô đi qua nhà cũ Cố gia cũng không ít hơn chín mươi lần, nhưng hắn lại không biết cô là ai.
Khổ sở sao?
Rất khó chịu sao? Ngày đó cô về nhà xong cũng giống như bây giờ vậy, lén khóc trong phòng một mình đến không biết trời đất.
Nhưng sau đó cô cũng không còn cảm thấy khó khăn nữa, bởi vì cô phát hiện hắn đối với đứa con gái nào cũng vậy.
Không nhớ được dung mạo, càng không nhớ tên. . .
Mãi đến khi hắn tốt nghiệp cấp ba, cái tên Tần Chỉ Ái lại là một ngoại lệ.
Đố kị sao?
Rất đố kị, nhưng không còn cách nào khác, cô chỉ có thể giấu trong lòng, sau đó ước ao mình có thể giống người con gái kia một chút.
Lúc đó cô cũng không đố kỵ bao lâu, Cố Dư Sinh đã đi lính, hắn và cô bé kia đã không còn liên hệ với nhau.
Cô biết đáy lòng của Cố Dư Sinh có một người con gái, cô nỗ lực để bản thân mình không chú ý chuyện đó nữa, vẫn toàn tâm toàn ý chờ hắn, đến một ngày hắn bị thương trong quân ngũ, quên đi sự tồn tại của cô gái đó.
Mặc dù hắn không chú ý đến cô nhưng cô vẫn rất vui mừng, rất vui mừng.
Cô vào giới nghệ sĩ làm diễn viên, khuôn mặt của cô không xấu, nhưng lúc tìm kiếm khuôn mặt để phẫu thuật thẩm mĩ, cô bỗng nhiên nghĩ đến Cố Dư Sinh đã từng thích Tần Chỉ Ái.
Cô ngây thơ cho rằng có thể vì vậy hắn đã chú ý tới Tần Chỉ Ái, cô cũng có thể biến thành Tần Chỉ Ái, không chừng hắn sẽ thật sự chú ý tới cô.
Nhưng mà cô đã thất bại, mãi đến khi cô gặp Chu Tịnh.
Cho dù Cố Dư Sinh chưa từng yêu cô, nhưng Chu Tịnh cũng có cách để giúp cô vào làm cháu dâu nhà họ Cố.
Cho nên cô thật sự rất biết ơn Chu Tịnh, nếu không có Chu Tịnh, cả đời này cô và Cố Dư Sinh mãi mãi cũng chỉ là hai đường thẳng song song không bao giờ gặp nhau.
Nhưng thế sự vô thường, lại có biến cố.
Lịch sử lại lặp lại, trong lòng của hắn lại xuất hiện một người phụ nữ khác, hơn nữa còn mãnh liệt hơn so với 8 năm trước.
Tuy rằng Chu Tịnh giúp cô, nhưng cô vẫn rất đau lòng… so với thân phận Cố phu nhân, tất nhiên cô còn muốn có được Cố Dư Sinh… Nhưng cô không còn sự lựa chọn nào khác, cô hiểu rõ hơn Chu Tịnh nhiều, Cố Dư Sinh thích Tần Chỉ Ái chính là trong huyết mạch, trong tiềm thức của hắn, nếu như cô đổi lại, hắn nhất định sẽ phát hiện, cô cũng không muốn mất đi hắn, cũng chỉ có thể mạo hiểm một lần.
-
Cố Dư Sinh lái xe được nửa đường, nhìn qua kính chiếu hậu, thấy Tần Chỉ Ái đã mệt mỏi mà dựa vào cửa kính xe, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Rõ ràng đêm nay bầu không khí rất tốt đẹp, nhưng không biết tại sao hắn luôn cảm thấy là lạ, đặc biệt là lúc Tần Chỉ Ái hát xong, rõ ràng là cười với hắn rất xán lạn, nhưng sau lưng lại giống như đang có tâm sự khác.
Giống như lúc này, cô đã nhắm mắt ngủ thiếp đi, thực tế lại không ngủ, biểu hiện trên mặt cô rất bình tĩnh, nhưng hắn lại cảm thấy có một cơn sóng ngầm rất không bình thường.
Tâm tình của cô không tốt? Hay là có chuyện gì dấu hắn?
Cố Dư Sinh vừa lái xe vừa đánh giá Tần Chỉ Ái, đến giao lộ, chờ đèn đỏ, hắn lại không nhịn được lên tiếng: “Tiểu Phiền Toái?”
“Dạ?” sau khi Tần Chỉ Ái đáp xong, mới mở mắt ra.
Ánh mắt đen kịt của cô bình tĩnh xuất hiện, nhưng khóe mắt lại rất sáng, dường như đang ngậm lấy một giọt nước.
Cố Dư Sinh nhíu mày, cẩn thận nhìn một chút, có thể là mình nhìn lầm, mới hỏi: “Em… tâm trạng không tốt sao?”
Cố Dư Sinh còn chưa hỏi xong, suýt nữa đã khiến Tần Chỉ Ái rơi nước mắt.
“Không có a…” cô lắc đầu hai cái, liền cúi đầu, hỏi Cố Dư Sinh: “Sao tự nhiên anh lại hỏi vậy?”
Nói xong, cô liền mở mắt cười với Cố Dư Sinh, vẫn xán lạn như cũ, thành một hình bán nguyệt hoàn hảo: “Hôm nay em rất vui nha!!”
Cô không cho hắn chỗ để chen vào, nhìn thấy đèn xanh trước mắt, lại giục hắn một câu: “Đèn xanh rồi, anh lái xe đi đi!”
Cố Dư Sinh không nói nữa, đạp ga, từ từ tăng tốc.
Hắn không phải là người ngu ngốc, tuy rằng biểu hiện của cô vô cùng hoàn hảo nhưng lúc cô cười khóe môi cứng ngắt, lông mày cũng tỏa ra sự đau khổ, hắn đã nhìn thấy.
Cô thật sự không vui, nhưng vì sao cô lại không vui chứ?
Cô che giấu trước mặt hắn như vậy, hẳn là không muốn cho hắn biết… hắn hỏi rồi nhưng cô cũng chỉ kiếm cớ lấp liếm cho qua.
Cố Dư Sinh mím môi một hồi, nhìn qua kính chiếu hậu, đúng lúc thấy trên đường có một cửa hàng tiện lợi, bỗng dưng hắn nảy ra một ý, liền dừng xe ở ven đường.
“Sao vậy ạ?” Tần Chỉ Ái nghi ngờ hỏi.
Cố Dư Sinh không lên tiếng, tháo dây an toàn, liền xuống xe, sau đó mới vòng qua đầu xe đi đến chỗ cô ngồi, giúp cô tháo dây an toàn, ra hiệu cho cô xuống xe.
Tần Chỉ Ái chần chừ trong chốc lát, không hiểu sao mình lại chui ra khỏi xe.
Cố Dư Sinh đóng cửa xe, nắm tay Tần Chỉ Ái đi đến cửa hàng, sau đó dừng lại dưới một ánh đèn đường, dặn dò Tần Chỉ Ái đứng chờ hắn rồi đi vào cửa hàng một mình.
Cố Dư Sinh đi vào cửa hàng rất nhanh, sau đó quay ra, trong tay cầm hai cây bút, hắn đứng trước mặt Tần Chỉ Ái đưa cho cô một cây, sau đó lại rút từ túi tiền ra hai tờ một trăm đồng màu đỏ, cũng đưa cho Tần Chỉ Ái một tờ.
Tần Chỉ Ái không hiểu Cố Dư Sinh đang làm gì, cô một tay cầm tiền một tay cầm bút hỏi: “Anh đưa em mấy cái này làm gì?”
Cố Dư Sinh không trả lời câu hỏi của Tần Chỉ Ái, ngược lại lại hỏi cô: “Em chưa chơi trò này sao?”
Tần Chỉ Ái không lên tiếng, chờ Cố Dư Sinh nói tiếp.
Cố Dư Sinh như đang nhớ lại cách chơi trò kia, qua khoảng nửa phút, mới nói: “Đem những lời em muốn nói viết lên tờ tiền này, sau đó dùng tờ giấy này mua đồ, để tờ tiền này luân chuyển, những người cầm đến tờ tiền này có thể nhìn thấy những suy nghĩ trong đáy lòng của em.”
Thật là một trò chơi lãng mạn, chỉ là… Tần Chỉ Ái than thở xong lại hỏi một câu sát phong cảnh: “Được không?”
“Không thử sao biết?” Cố Dư Sinh nói xong liền quay lưng đặt tờ tiền lên cột đèn, cầm bút viết trước.
Sau khi viết xong, hắn quay người cổ vũ Tần Chỉ Ái: “Em cũng mau đến viết đi.”



Thử đọc