Ép Yêu 100 Ngày - Chương 31

Tác giả: Diệp Phi Dạ

Đánh dấu

Về Sớm
Người bắt máy là quản gia: “Thiếu gia.”
Cố Dư Sinh cũng không để ý là ai bắt máy, chỉ vào thẳng vấn đề: “Tiểu thư có khỏe không?”
“Tiểu thư rất tốt.”
“Còn không nói thật?”
“Tôi không có nói dối, tôi đã làm theo ý của ngài, buổi trưa cô ấy ăn cháo yến mạch, khẩu vị cũng rất tốt, ăn hết hai chén.” Giữa những lời nói của quản gia còn như tự hào khoe khoang mình nấu ăn ngon.
Cố Dư Sinh nghe xong liền thở phào nhẹ nhõm, xem ra không có gì đáng ngại rồi, bất quá hắn vẫn có chút lo lắng, nghĩ một chút, còn nói: “Bà chăm sóc cô ấy cẩn thận một chút, nếu cô ấy có bất kỳ vấn đề gì phải lập tức báo cho tôi biết.”
Nói xong, Cố Dư Sinh lại càm thấy hình như lúc hắn biết chuyện toàn là lúc sự việc đã trở nên rất nghiêm trọng rồi, lại đổi giọng: “Quên đi, bây giờ bà gọi điện thoại cho bác sĩ, để ông ấy đến khám, kiểm tra thân thể của tiểu thư, cho chắc.”
“Bây giờ sao?” quản gia mở miệng, lại có chút chần chừ.
“Ừ, sao vậy? Có vấn đề gì?”



“Tiểu thư vừa ra ngoài rồi…”
Quản gia vừa nói nửa câu, Cố Dư Sinh liền xù lông lên: “Ra ngoài? Ra ngoài bà cũng không nói cho tôi biết một tiếng? Không phải tôi đã nói cho bà biết thân thể của cô ấy đang không tốt, bà phải chăm sóc tốt cho cô ấy mà…”
Quản gia ấp úng mở miệng nói: “Tôi đã không cho tiểu thư đi ra ngoài rồi nhưng tiểu thư nói công ty có chút việc gấp, cô phải đi một chuyến…”
“Vậy bà cũng không biết đi cùng cô ấy sao? Cố Dư Sinh càng ngày càng tức điên: “Nếu cô ấy có chuyện gì thì sao đây? Giao chuyện cho bà bà cũng làm không xong! Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau gọi điện thoại cho cô ấy, xem cô ấy có khỏe không!”
. . . . . .
Cố Dư Sinh cúp điện thoại, căm tức mắng quản gia một tiếng: “Không có đầu óc!”
Hai phút sau, quản gia gọi điện thoại lại, nói là Tần Chỉ Ái rất khỏe, Cố Dư Sinh lúc này mới mở máy tính ra làm việc.
Ba giờ rưỡi, mỗi tháng Cố thị sẽ họp đại hội cổ đông một lần.
Cố lão gia từ hơn một năm trước đã không nhúng tay vào chuyện của công ty, thế nhưng đại hội cổ đông vẫn sẽ tham gia.
Cố Dư Sinh biết ông nhất định là có chuyện gì muốn nói với hắn, hắn trước tiên để thư ký rót cho ông một chén trà, sau khi nói chuyện với giám đốc các phòng ban xong, liền gọi điện thoại nội tuyến cho thư ký, dặn dò cô đừng cho người cho người khác vào, sau đó mới đứng dậy, tìm một chiếc ghế sofa cạnh ông ngồi xuống.
Cố Dư Sinh ngửa những tách trà trong khay lên, sau đó rót đầy, sau đó rót cho mình một tách, bưng lên từ từ nhấp một ngụm, mới hỏi Cố lão gia: “Ông muốn nói gì?”
Cố lão gia nhìn chằm chằm Cố Dư Sinh, ung dung thong thả uống trà, lại nhìn Cố Dư Sinh một lát, mới hỏi: “Dư Sinh, gần đây cháu và Tiểu Khấu như thế nào?”
Nếu là lần trước, Cố Dư Sinh sẽ làm như không nghe thấy, không trả lời, nhưng bây giờ, hắn lại phát hiện khi ông muốn xen vào chuyện của hắn và cô, hắn cũng không có chút căm ghét nào, thậm chí còn cười khẽ, hỏi lại ông một câu: “Ông nội, ngoài chuyện của cô bé kia, ông không còn chuyện gì khác để nói với cháu sao?”
Cố lão gia từ nhỏ đã ở bên cạnh Cố Dư Sinh, ông hiểu rất rõ tính tình của hắn, lúc này nhìn hắn có phản ứng khác thường như vậy, rất nhanh liền đoán ra hắn và Tiểu Khấu rất hòa hợp, liền mở miệng nói: “Xem ra, cũng không tệ lắm.”
Cố Dư Sinh hiểu ý ông nói hắn và cô ở cùng nhau cũng không tệ lắm, hắn cầm tách trà lên uống, sau khi thả xuống lại rót cho mình một chén khác, nước trà từ từ chảy xuống, Cố Dư Sinh cũng không suy nghĩ nhiều, trả lời: “Cũng không tệ lắm.”

Cố lão gia nghe bốn chữ này liền vui vẻ ra mặt, ông bưng nước lên uống một hơi cạn sạch trà trong chén, nói đến mục đích chính của chuyến đi hôm nay: “Dư Sinh, cháu và Tiểu Khấu cũng đã đăng ký kết hôn lâu rồi, dù hôn thú cũng đã có nhưng cháu vẫn chưa tổ chức tiệc, quà cưới lễ cưới cái gì cũng không có, không phải cháu nên suy nghĩ một chút rồi hả?
Hôn thú… nghe hai chữ, sức Cố Dư Sinh cầm tách trà lại mạnh hơn một chút.
Không ai biết, thật ra hắn và cô còn chưa có đăng ký kết hôn.
Nếu dựa theo pháp luật, cô còn chưa thật sự là người của Cố Dư Sinh.
Cố lão gia thấy Cố Dư Sinh không hé răng, cho rằng hắn còn không tình nguyện, lại mở miệng khuyên: “Chẳng lẽ cháu còn chưa định làm gì? Cứ vậy cưới thôi, dù sao ta cũng đã qua lại với Lương gia nhiều năm, bên đó ngại cũng không nói gì nhưng chúng ta cũng không thể không làm gì được, tốt xấu gì Tiểu Khấu ở nhà họ Lương cũng luôn được nuông chiều, đến nhà chúng ta lại chịu oan ức như vậy, đây không phải là chà đạp bạc đãi người khác sao?”
Cố Dư Sinh rũ mi, nhìn tách trà trong tay, vẫn không lên tiếng.
Suy nghĩ một chút, cô cũng đã ở trong biệt thự được nửa năm, đã không danh không phận theo hắn một thời gian dài như vậy.
Lại không nói đến chuyện hôn thú, thật sự cô cũng chẳng biết gì, đó là đồ giả, cả nhẫn cũng không mua cho cô.
Nếu hôm nay không phải hắn vô tình nhìn thấy cô uống thuốc tránh thai, chắc là cô cũng sẽ không bao giờ nói cho hắn biết.
Nghĩ như vậy, hình như khi cô ở bên cạnh hắn vẫn luôn chịu oan ức.
Sáng sớm lúc hắn suýt nói: “Mang thai thì sinh thôi”, đáy lòng hắn hầu như đã kích động muốn có một đứa con với cô, ý nghĩ này càng ngày lại càng mãnh liệt.
Cố lão gia uống trà xong, sau khi đặt chén trà xuống, vừa ra hiệu cho Cố Dư Sinh rót trà, vừa nói: “Hơn nữa bây giờ tuổi của cháu cũng không còn nhỏ nữa rồi, cũng nên có một đứa con, nhân lúc Tiểu Khấu còn trẻ, còn khỏe, sinh sớm một chút, ta gần đất xa trời rồi, các cháu còn chưa chịu sinh con, khi nào ta mới được nhìn mặt chắt a…”
Chắt, con của hắn và Tiểu Phiền Toái…
Người căm ghét hôn nhân, cũng không ưa con nít như Cố Dư Sinh trong đầu lại bỗng nhiên nghĩ tới một đứa bé trắng trẻo non nớt mềm mềm giống như một cục bột nhỏ, tim của hắn bỗng nhiên trở nên mềm lòng, hắn không có trầm mặc, nói với ông: “Cháu biết rồi, cháu sẽ nghe theo lời ông, xử lý những chuyện này.”
. . . . . .
Sau khi Cố Dư Sinh tiễn ông về liền yên lặng đứng ở cửa sổ sát đất nhìn mặt trời đã lặng về phía tây, thật lòng suy nghĩ chuyện của hắn và Tiểu Phiền Toái.
Tốc độ phát triển của hắn và cô hình như quá nhanh rồi thì phải.
Trước đây không lâu hắn còn xác định trái tim mình không cần hôn nhân gia đình, giờ lại muốn kết hôn sinh con rồi.
Có điều không sao, ngược lại người làm hắn động tâm cũng chỉ có thể là cô, cả đời này không ở với cô thì ở với ai, cưới sớm hay cưới trễ thì có gì khác nhau?
Huống chi Tiểu Phiền Toái ở bên cạnh hắn đã chịu không ít oan ức, hắn sao có thể cam lòng để cô tiếp tục chịu đựng như vậy?


Vì vậy những việc mà ông nhắc thật sự không sai, hắn thật sự phải làm thôi.
Chẳng hạn như cầu hôn.
Chẳng hạn như kết hôn.
Chẳng hạn như, sống cùng nhau suốt đời.
Nghĩ đến tương lai của hắn và Tiểu Phiền Toái, hắn cũng không biết tại sao mình lại có cảm giác ung dung, nhìn mặt trời ửng hồng ngoài cửa sổ hắn không nhịn được cong môi, nhàn nhạt cười, sau đó lại thoải mái thưởng thức cảnh mặt trời lặn một chút, mới quay về bàn làm việc.
Cố Dư Sinh tắt máy lại tranh thủ nhìn thời gian, năm giờ đúng, hắn tan tầm về nhà, không biết bây giờ Tiểu Phiền Toái đã về nhà chưa?
Cố Dư Sinh đóng máy, cầm chìa khóa rời khỏi phòng làm việc lại nhắn cho Lương Đậu Khấu một tin nhắn: “Xong việc chưa?”
-
Xế chiều Tần Chỉ Ái thật sự đến công ty của Lương Đậu Khấu có chút việc, nhưng điều quan trọng hơn là cô phải mua thuốc.
Thời gian chỉ còn lại ba ngày, cô phải rời khỏi hắn rồi, tuy rằng hắn không cho cô uống thuốc nữa nhưng cô không thể mang thai con của hắn được, cô cũng không thể ở nhà chờ người ta giao thuốc đến, chắc chắn sẽ bị quản gia phát hiện, sẽ lại nói cho Cố Dư Sinh biết, sao thời điểm cuối cùng rồi lại hết chuyện này đến chuyện khác vậy…
Cho nên trên đường tới công ty, cô đã ghé qua một hiệu thuốc, thuốc còn chưa đưa đến đã nhận được tin nhắn của Cố Dư Sinh, cô do dự trong chốc lát, trả lời: “Còn chưa xong”
Để điện thoại xuống, cô sợ Cố Dư Sinh tìm mình còn có chuyện gì, lại cầm lên, nhắn thêm một tin cho hắn: “Có chuyện gì không anh?”
Rất nhanh lại có tin nhắn của Cố Dư Sinh gửi trả lời: “Không có chuyện gì, em còn khó chịu không?”
Từ lúc Cố Dư Sinh phát hiện cô uống thuốc tránh thai đã rất quan tâm cô… Tần Chỉ Ái động lòng, nâng điện thoại nghiêm túc trả lời: “Không, buổi sáng em đã khỏe hơn rồi.”
Cách hai phút, Cố Dư Sinh lại trả lời một chữ “Ừ”.
Lúc Tần Chỉ Ái do dự, trên màn hình lại có một tin nhắn: “Khoảng khi nào thì em xong việc?”
Tần Chỉ Ái nhìn nhìn bên trong tiệm thuốc, lại còn chuyện của công ty nữa, nên trả lời Cố Dư Sinh: “Khoảng hai tiếng đồng hồ nữa.”
. . . . .
“Anh biết rồi.” Cố Dư Sinh trả lời tin nhắn của Lương Đậu Khấu xong, ngẩng đầu lên liếc mắt ra ngoài xe.
Lúc này xe đang đậu trước cửa một trung tâm thương mại, trên vách tường làm một màn hình lớn, đang chiếu hình ảnh quảng cáo của một hôn lễ, trên tay cô dâu có một chiếc nhẫn kim cương sáng lấp lánh.
Hắn mặc dù không nói đến chuyện tình yêu bao giờ, cũng chẳng thích hôn nhân gia đình, nhưng hẵn cũng đã từng tham gia hôn lễ của người khác, hắn biết nhẫn kim cuơng là vật không thể thiếu khi kết hôn.
Tiểu Phiền Toái lát nữa cũng chưa về nhà, hắn về làm gì, làm những việc phải làm đi.
Nghĩ tới đây, Cố Dư Sinh liền chuyển bánh lại đi đến giao lộ, sau đó quẹo phải, đánh một vòng đi vào bãi giữ xe dưới tầng hầm.
Cố Dư Sinh dừng xe xong, lấy điện thoại di động ra gọi cho Lục Bán Thành, sau đó mới cúp máy, xuống xe, đi vào thang máy, lên lầu một.
Lúc Lục Bán Thành nhận được điện thoại của Cố Dư Sinh, cũng đã đến lúc tan tầm.
Vị trí của hắn vừa vặn ở gần khu trung tâm thương mại mà Cố Dư Sinh đang đứng, vừa mới chuẩn bị gọi điện thoại cho Cố Dư Sinh hỏi hắn vị trí cụ thể, liền nhìn thấy Cố Dư Sinh ngồi trên một chiếc ghế salon trong một cửa kính sáng sủa.
Động tác của Lục Bán Thành mở khóa màn hình điện thoại hơi ngừng lại, nhìn về phía Cố Dư Sinh, hắn đang ở cửa hàng LOGO, Lục Bán Thành liền chớp mắt ba lần, mới xác định mình không nhìn lầm, đây đúng là một cửa hàng bán nhẫn kim cương.
Lục Bán Thành giống như nhìn thấy một chuyện không thể nào tin được, sau khi đứng một lúc lâu mới bình tĩnh lại được, từ từ đi về phía Cố Dư Sinh đang ngồi.
Trong cửa hàng rất yên tĩnh, có mấy đôi tình nhân đang đứng ở quầy chính chọn nhẫn kim cương.
Nhân viên phục vụ nhìn thấy Lục Bán Thành liền lập tức nở nụ cười, mở miệng giọng đáng yêu: “Tiên sinh, xin hỏi tôi có thể giúp được gì cho ngài?”
“Tôi tìm người, cảm ơn!” Lục Bán Thành khách sáo trả lời, sau đó chỉ chỉ về phía Cố Dư Sinh đang ngồi trong khu vực khách VIP chờ, nhân viên phục vụ lập tức hiểu chuyện, mỉm cười dẫn hắn đi vào.
Tới nơi, Lục Bán Thành mới nhìn trên mặt bàn chỗ Cố Dư Sinh ngồi, trên đó bày đầy những khay nhẫn kim cương, trước mặt hắn có một tờ giấy trắng, hắn vừa lật sách, vừa cầm bút chì vẽ vẽ.
Hắn rất tâm chú và tập trung, biểu hiện lại cực kỳ thật lòng, nhân viên thấp giọng hỏi hắn muốn uống gì hắn cũng không nghe mà trả lời.
“Café, cảm ơn!” Lục Bán Thành trả lời nhân viên xong, quay đầu nhìn về phía Cố Dư Sinh, chờ một chút, thấy hắn vẫn không có ý định sẽ mở miệng, liền nói một câu: “Anh Sinh.”
Trên mặt Cố Dư Sinh vẫn không hề có một chút biến hóa nào, bút chì trong tay hắn di chuyển rất nhanh, thỉnh thoảng sẽ quay về phía sách nhìn một chút.
Lục Bán Thành nhìn thấy Cố Dư Sinh không phản ứng trước lời gọi của mình, liền tự mình ngồi chơi, hắn lấy một quyển sách xem, đợi đến lúc café được mang ra, hắn lại buồn chán bỏ sách xuống dựa vào ghế sofa, từ từ uống.
Lúc Lục Bán Thành sắp uống hết ly café, Cố Dư Sinh cuối cùng cũng buông bút chì trong tay xuống, hắn cúi xuống vẽ lâu như vậy, cổ có chút đau, sau đó hắn bưng lên một ly hồng trà, uống nửa ly, mới ngẩng đầu lên nhìn Lục Bán Thành đang ngồi đối diện mình: “Gần đây nhất cậu có chuyện gì bận không?”
“Không…”Lục Bán Thành uống hết giọt café cuối cùng trong ly, mới nhờ nhân viên pha cho mình một ly mới, lại hỏi Cố Dư Sinh: “Sao vậy?”
“Giúp tôi một chuyện, đi Anh một chuyến, tìm Ken, làm một chiếc nhẫn cưới như thế này.” Cố Dư Sinh nói xong liền cầm bản vẽ hắn tỉ mỉ vẽ nãy giờ đưa đến trước mặt Lục Bán Thành.
Thì ra hắn đến lâu như vậy, ngồi đó không coi ai ra gì, chỉ để ngồi phát họa một chiếc nhẫn kim cương.
Hắn cũng không phải người học chuyên ngành thiết kế trang sức nhưng bản vẽ hắn vẽ ra cũng chẳng thua kém gì những người thuộc chuyên ngành.
Lúc Lục Bán Thành đang nhìn chằm chằm bản vẽ trên bàn mà ngây ngẩn, cả người, Cố Dư Sinh nhẹ nhàng đẩy vào trước mắt của Lục Bán Thành, sau đó từ từ nói: “Đây là viên kim cương trước khi cậu đến tôi đã chọn, chi tiết đính vào nhẫn như thế nào, tối nay tôi sẽ gửi tin nhắn cho cậu.”
Lục Bán Thành hoàn hồn mở hộp gấm ra, bên trong có một viên kim cương màu hồng thật lớn, dưới ánh đèn của cửa hàng chiếu ra ánh sáng lóa mắt.
Lục Bán Thành nhìn một chút, lại đóng hộp gấm lại, ngẩng đầu nhìn về phía Cố Dư Sinh, đã biết còn hỏi: “Anh định cầu hôn Tiểu Khấu rồi hả?”
“Ừ.” Cố Dư Sinh thẳng thắn gật đầu một cái, còn nói: “Hy vọng cậu có thể giúp tôi giữ bí mật.”
“OK” Lục Bán Thành không do dự chút nào, liền đồng ý, lúc hắn gấp bản vẽ lại, nhìn thấy dưới bản thiết kế còn có ba chữ: “Tiểu Phiền Toái”
Lục Bán Thành nhíu nhíu mày, chỉ vào ba chữ nhỏ này, hỏi: “Có khắc ba chữ này lên nhẫn không?”
Cố Dư Sinh không trả lời, chỉ gật đầu.
Lục Bán Thành nhíu mày: “Người ta kết hôn toàn khắc lên nhẫn cưới những câu đại loại như là tên hai người, hay là yêu nhau trọn đời, hoặc là một đời một kiếp gì đó, anh lại khắc ba chữ này là sao? Thật quá sát phong cảnh rồi…”
Âm cuối của Lục Bán Thành còn chưa nói xong, Cố Dư Sinh liền quét mắt về phía hắn một cái.
Lục Bán Thành lập tức yên lặng, cười cười đổi giọng: “Sao bỗng nhiên anh lại muốn cầu hôn Tiểu Khấu rồi hả? Là thật lòng sao?”
“Kế hoạch không theo kịp duyên số thôi…” Cố Dư Sinh nghĩ đến việc hắn muốn khác ba chữ Tiểu Phiền Toái lên quá sát phong cảnh, hắn liền thư thả dựa vào ghế salon giải thích: “Giống như cậu năm 18 tuồi tuyên bố muốn tự lập, đến bây giờ đã 26 tuổi rồi vẫn phải dựa vào phụ nữ để giải quyết thôi. . .”
“Anh…” Lục Bán Thành bị hắn chọc đến nghẹn họng, giơ ngón tay lên với Cố Dư Sinh, chỉ mấy lần nhưng cũng không tìm được lời nào để phản bác.
Hắn vừa rồi lắm lời làm gì, dám nói ba chữ Tiểu Phiền Toái sát phong cảnh hả!!
Nếu là trước đây, hắn cũng còn có thể trả lời một câu, nhưng bây giờ… Thật sự là chuốc bực vào người!
Cố Dư Sinh trả thù thành công, hài lòng thu lại tầm mắt, nhìn chằm chằm cửa sổ sạch sẽ sáng sủa, yên lặng mấy giây, lại bỗng nhiên có chút chăm chú, nhàn nhã mở miệng: “Khắc Tiểu Phiền Toái là do tôi không muốn dùng cách xưng hô giống người khác để gọi cô ấy.”
“Đến khi cầu hôn, tôi vẫn biết rất rõ mình đang làm gì, tôi không nói chơi, từ trước đến nay khi nghĩ về hôn nhân tôi đều chưa bao giờ có ý định đùa giỡn, bây giờ tình cảm của tôi là thật, tôi càng nghiêm túc muốn cưới cô ấy.”
Tuy rằng lúc nói những lời này, trên mặt Cố Dư Sinh không thể hiện tình cảm gì quá lớn nhưng Lục Bán Thành vẫn cảm nhận được một luồng thâm tình sâu sắc.
Đúng vậy nha, có vài người ngoài mặt thì rất vô tình lãnh đạm, nhưng những người như vậy khi yêu thường si tình nhất, cũng nghiêm túc nhất…
Thân là anh em của hắn, Lục Bán Thành thật sự cảm thấy hài lòng thay Cố Dư Sinh, hắn thật sự đã được cảm hóa, theo bản năng muốn “Chúc mừng” hắn, nhưng còn chưa há miệng, Cố Dư Sinh bỗng nhiên quay đầu lại nói với hắn một cậu: “Quên đi, nói với người như cậu những lời này cậu cũng không hiểu đâu!”
Vãi đạn, hắn cũng đã không còn là xử nam nửa năm rồi, cảm giác cực kỳ tốt này rốt cuộc từ đâu tới chứ?
Lục Bán Thành không muốn tiếp tục ở lâu thêm một giây đồng hồ nào với Cố Dư Sinh nữa, hắn cẩn thận xếp bản vẽ lại, liền không nói câu nào đứng dậy đi.
Cố Dư Sinh từ từ uống xong nửa chén trà còn lại, đứng dậy đi theo sau Lục Bán Thành.
. . . Đợi đến khi hai người đi vào thang máy, Chu Tịnh mới từ phía sau cây cột đi ra.
Lúc Chu Tịnh ở trên đường bỗng nhiên nhìn thấy xe của Cố Dư Sinh.
Lúc hắn chạy xe phía sau cô bên tay trái, cô nhìn qua kính chiếu hậu liền có thể nhìn thấy xe của hắn.
Dọc đường đi hắn thỉnh thoảng cầm điện thoại di động liếc nhìn màn hình, sau đó lúc kẹt xe, liền giơ điện thoại di động bấm hai lần.
Cũng không biết hắn nói chuyện với ai, nội dung là gì, lúc hắn gửi tin nhắn, mặt mày ôn hòa nhìn điện thoại, lại cười nhẹ.
Loại mỉm cười kia trong ánh mắt có chút cưng chiều, có chút như là mừng rỡ, không giống như Cố Dư Sinh lạnh lùng tự phụ trước kia, cô biết Cố Dư Sinh nhiều năm như vậy, cũng chưa bao giờ nhìn thấy hắn có biểu hiện như thế này.
Là ai có thể mang đến cho hắn thay đổi lớn như vậy?
Sự nghi ngờ này đi vào trong đầu Chu Tịnh, người đầu tiên cô nghĩ tới tất nhiên là người đang đóng giả làm Lương Đậu Khấu, Tần Chỉ Ái. Cô ta có thể làm cho Cố Dư Sinh sau khi đụng phải cô ta ở phòng ăn xong liền yêu cô ta, tất nhiên cô ta cũng có thể làm cho Cố Dư Sinh có thể lộ ra nét ôn nhu như ngọc vậy.
Chỉ còn chưa đến mấy ngày là Tiểu Khấu trở về rồi, cũng không thể trước bước ngoặc này làm ra chuyện ngu ngốc gì chứ. . .
Lúc trong lòng Chu Tịnh đang suy nghĩ những chuyện này, cô thấy Cố Dư Sinh nghiêng đầu nhìn về phía trung tâm thương mại ven đường, nhìn biển quảng cáo trong chốc lát, lại quẹo phải.
Cố Dư Sinh là muốn đi vào?
Chu Tịnh không chần chừ liền lái xe theo Cố Dư Sinh, tiến vào hầm xe của trung tâm thương mại.
Cô vốn hẹn bạn tối nay liên hoan nhưng nhìn thấy Cố Dư Sinh đi vào một cửa tiệm trang sức xa hoa bán nhẫn kim cương, chọn kim cương trong cửa hàng, liền không hề nghĩ ngợi gọi cho bạn bè nói cho đối phương biết cô có việc bận không đi được.
Cúp máy xong, Lục Bán Thành cũng đến, hai người ngồi ở chỗ dành cho khách VIP, sững sờ một lúc lâu mới rời khỏi.
Chu Tịnh mơ hồ đoán được Cố Dư Sinh đến đây là để làm gì, nhưng cô đứng ở bên cạnh cây cột, nhìn chằm chằm tủ kính kim cương một chút, vẫn bất đắc dĩ đi tới.
Nhân viên đứng trong cửa hàng chính là người vừa mới đón tiếp Cố Dư Sinh và Lục Bán Thành.
Cô đi đến chỗ Chu Tịnh, lễ phép giới thiệu cho Chu Tịnh giới thiệu sản phẩm một hồi.
Lúc đi vào một góc không người, Chu Tịnh chuyển tầm mắt từ những viên kim cương sang người nhân viên đó, cô vẫn chưa nói gì mà trước hết mở bóp tiền ra, móc một xấp tiền, sau đó lặng lẽ nhét vào tay nhân viên phục vụ kia, sau đó mở miệng: “Vừa rồi hai người đàn ông mà cô vừa đón tiếp, ngồi cạnh cửa sổ lúc nãy đã ở đó làm những gì? Nói những gì?”
Nhân viên phục vụ nhìn xấp tiền trong tay một lúc, suy nghĩ một lúc liền vừa giả vờ giới thiệu sản phẩm cho Chu Tịnh vừa nói nhỏ bên tai cô, đem những lời vừa nãy cô nghe được thuật lại toàn bộ không hề sót chữ nào: “Người đàn ông ngồi bên phải mua một viên kim cương màu hồng phần, là viên kim cương tốt nhất của chúng tôi hiện nay, cũng là viên độc nhất vô nhị trên thế giới. Anh ta ngồi ở đó cầm bút vẽ thiết kế nhẫn để đính viên kim cương đó lên.”
Chu Tịnh vẫn luôn đứng ở ngoài len lén nhìn Cố Dư Sinh và Lục Bán Thành, đương nhiên biết những gì cô nhân viên này nói về người đàn ông ngồi bên phải là Cố Dư Sinh, cô không lên tiếng, chỉ lẳng lặng nghe cô nhân viên đó nói.
“Người đàn ông đến sau ngồi đối diện người ngồi cạnh cửa sổ là bạn của anh ấy, người đàn ông đưa bản vẽ thiết kế nhẫn cho anh ta, bởi vì lúc bọn họ trò chuyện tôi cũng không đứng bên cạnh nên nội dung tôi cũng không nghe được gì nhiều, chỉ nghe vài câu, chẳng hạn như anh định cầu hôn với tiểu Khấu rồi hả? Còn cái gì mà đi Anh làm một chiếc nhẫn cưới… Có điều, người đàn ông đẹp trai ngồi bên phải kia nói câu cuối cùng là gì tôi cũng không nghe rõ.”
Nữ nhân viên kia ngoẹo cổ nghĩ một chút, mới mở miệng nói: “Tôi không nói chơi, từ trước đến nay khi nghĩ về hôn nhân tôi đều chưa bao giờ có ý định đùa giỡn, bây giờ tình cảm của tôi là thật, tôi càng nghiêm túc muốn cưới cô ấy.”
Ý nói Cố Dư Sinh đối với Lương Đậu Khấu phiên bản Tần Chỉ Ái thật sự có tình cảm?
Không, chẳng những là thật lòng, hơn nữa lần cầu hôn này, là hắn tính cho cả một đời.
Đi Anh làm một chiếc nhẫn cưới… Cố Dư Sinh tài cao thế lớn… nếu như là thật sự làm gấp, chỉ cần hai ngày là có thể làm xong nhẫn cưới rồi… Nhưng mà Tiểu Khấu còn tới ba ngày nữa mới trở về, thêm chuyến bay dài 13 tiếng đồng hồ nữa thì chính xác là bốn ngày nữa cô ấy mới có thể đến Bắc Kinh, nếu Tiểu Khấu còn chưa trở về, chắc hẳn Cố Dư Sinh sẽ cầu hôn Tần Chỉ Ái trước.
Chu Tịnh càng nghĩ càng kinh hồn bạt vía, cô nói với nhân viên một tiếng “Cảm ơn”, liền mang theo túi nhanh chóng rời khỏi cửa hàng, đi thẳng đến bãi đậu xe dưới tầng hầm lái xe ra ngoài, sau đó tìm một con hẻm nhỏ yên tĩnh dừng xe lại, sau đó liền cầm điện thoại di động nhanh chóng tìm số của Lương Đậu Khấu ở nước ngoài, gọi cho cô.
Bởi vì lệch múi giờ nên lúc này bên Lương Đậu Khấu chỉ mới có bốn giờ sáng, cô còn chưa ngủ dậy, điện thoại cũng không ai bắt máy.
Chu Tịnh không ngừng gọi, sau khi gọi ba lần, ở lần gọi thứ tư reo được hai tiếng cuối cùng cũng đã có người bắt máy, đầu dây bên kia là tiếng của Lương Đậu Khấu đang tức giận vì bị đánh thức: “Chu tiểu thư, xin hỏi ngài sáng sớm lại gấp như vậy nhất định phải gọi cho tôi làm gì? Có chuyện gì cũng chờ tôi ngủ dậy rồi mới nói được không?”
Chu Tịnh không giống như sẽ chờ Lương Đậu Khấu, liền mở miệng: “Tiểu Khấu, bây giờ cậu nhanh chóng ra sân bay làm thủ tục, tôi sẽ đặt vé chuyến bay sớm nhất cho cậu, cậu mau lập tức trở về nước!!”
“Đã xảy ra chuyện gì rồi hả? Người đóng thế kia bị phát hiện rồi sao? Sao lại bị phát hiện?” Lương Đậu Khấu nghe xong liền không còn tức giận nữa, lập tức căng thẳng hỏi Chu Tịnh liên tiếp mấy câu.”
“Không phải là bị phát hiện…”
Trong điện thoại, Lương Đậu Khấu nghe thấy câu này xong liền thở phào nhẹ nhõm, ngữ khí lại có chút không vui: “Không bị phát hiện vậy cậu hối tớ làm gì? Ngày mốt tôi mới được xuất viện, tôi còn phải làm tóc cho đẹp, mua quần áo mới, còn phải mua quà cho Cố lão gia, tớ sẽ trở…”
“Tiểu Khấu!” Chu Tịnh nghiêm nghị: “Cậu còn không về, vị trí Cố phu nhân kia sẽ không còn nữa đâu!”
Lương Đậu Khấu trong điện thoại nháy mắt trầm mặc.
Chu Tịnh cầm điện thoại di động nói từng chữ: “Cố Dư Sinh hôm nay đã đi chọn nhẫn cưới rồi, chuẩn bị cầu hôn với Tần Chỉ Ái rồi!”
“Tần Chỉ Ái chỉ là một tiểu nha đầu nghèo kiết xác, nằm mơ cũng muốn thăng chức nhanh rồi! Bây giờ lại muốn được một lần leo lên cây làm phượng hoàng, cơ hội đặt trước mặt cô ta như vậy, cậu nghĩ cô ta sẽ bỏ qua sao?”
“Nếu như cô ấy biết Cố Dư Sinh thích cô ấy, cô ấy nhất định sẽ dùng trăm phương ngàn kế để nắm chặt cơ hội này, vậy thì, Tiểu Khấu, cậu là người tiền mất tật mang, cho người khác chiếc áo cưới này đó!”
“Tiểu Khấu, cậu có biết không, trước đây không lâu tớ vô tình gặp Cố Dư Sinh một lần, lúc tớ nhắc đến cậu trước mắt hắn, hắn nghĩ đến cậu trên mặt một chút biểu hiện cũng không có nhưng mà chỉ mới hôm qua, tớ thấy Lâm Ức lén khóc, còn hỏi quản lý của cô ấy tại sao phân cảnh của cô ấy còn chẳng nhiều bằng diễn viên phụ, việc này tớ đã tìm hiểu qua rồi, nói là theo ý của nhà đầu tư muốn như thế, mà nhà đầu tư bộ phim này chính là Lục Bán Thành, Lục Bán Thành lại là bạn thân của Cố Dư Sinh.
“Còn nữa, nhẫn cưới là do hắn tự mình thiết kế, hắn đã nhờ Lục Bán Thành đi Anh để làm rồi!”
“Cố Dư Sinh còn nói cái mài mà từ trước đến nay không nghĩ đến hôn nhân và tình cảm là thật, bây giờ nghĩ thì càng nghiêm túc hơn.”
“Vì vậy, Tiểu Khấu, Cố Dư Sinh còn quan tâm Tần Chỉ Ái hơn so với sự tưởng tượng của chúng ta rất nhiều…”
“Cậu đừng nói nữa!” Từ nãy đến giờ trong điện thoại vẫn không có một tiếng động nào, nghe Chu Tịnh nói xong bỗng nhiên quát lớn lên đầy ác liệt.
Chu Tịnh ngậm miệng, qua khoảng nửa phút, trong điện thoại truyền đến tiếng của Lương Đậu Khấu, không còn cảm xúc phẫn nộ nữa mà giọng điệu rất bình tĩnh nhu hòa: “Chu Tịnh, cậu đặt vé máy bay cho tớ đi, tớ đi gặp bác sĩ điều trị ngay bây giờ!”
-
Sau mười tám tiếng, máy bay đã hạ cánh an toàn ở sân bay quốc tế Đế Đô.
Lương Đậu Khấu đeo khẩu trang, đội nón, vô cùng kín đáo, kéo theo một cái vali, bước nhanh từ cổng VIP ra, sau đó lấm lét nhìn trái nhìn phải, lên một chiếc xe ô tô màu đen không hề bắt mắt.
Vừa lên xe, Lương Đậu Khấu liền tháo khẩu trang xuống, lộ ra khuôn mặt nhỏ tái nhợt.
Người lái xe chính là Chu Tịnh, cô cầm một chai nước suối đưa cho Lương Đậu Khấu: “Sức khỏe thế nào? Ăn uống bình thường chưa?”
Lương Đậu Khấu thấp giọng cảm ơn, nhận lấy chai nước uống một ngụm hết nửa chai, sau đó mới trả lời Chu Tịnh: “Cũng ổn.”
Chu Tịnh gật gật đầu, không lên tiếng, cầm tay lái, chạy vào thành phố.
Đến ngã tư, Lương Đậu Khấu thấy Chu Tịnh đã chạy đến đường chính, nhíu nhíu mày, đột nhiên lên tiếng hỏi: “Chúng ta đi đâu?”
“Nhà tớ.”
“Nhà cậu? Người đóng thế ở nhà cậu sao?”
“Không có.”
“Không có?” Lương Đậu Khấu vẫn không hiểu Chu Tịnh đang nghĩ gì: “Không phải chúng ta đến nhà cậu làm gì? Bây giờ không phải là đi tìm con bé đóng thể kia để đổi vai lại sao?”
“Muốn đổi, nhưng vẫn phải chờ một chút.” Chu Tịnh nói xong, liền quẹo xe vào bãi giữ xe dưới nhà, sau khi dừng xe, cô ra hiệu cho Lương Đậu Khấu đeo khẩu trang lại rồi mới xuống xe.
Mặc dù Lương Đậu Khấu không hiểu rõ nhưng vẫn làm theo ý của Chu Tịnh, chờ đến trước cửa nhà Chu Tịnh Lương Đậu Khấu liền hỏi: “Cậu nói chờ một chút là có ý gì?”
Chu Tịnh không trả lời cô ngay lập tức mà lấy điện thoại di động từ trong túi ra gọi một cuộc điện thoại, sau đó điện thoại bàn trong nhà liền vang lên, Chu Tịnh đi tới, bắt máy, sau đó bật chế độ rảnh tay, nghe xong lại quay người nhìn về phía Lương Đậu Khấu: “Xế chiều, buổi tuyên truyền “Thịnh Đường Di Phong” sẽ có buổi chụp ảnh, bây giờ tớ phải đi đón Tần Chỉ Ái, cậu ngồi chờ ở nhà đừng đi đâu, cũng đừng lên tiếng, đợi tối về tôi sẽ bàn với cậu những chuyện khác.”
Lương Đậu Khấu nhướng mày, không hiểu rõ sắp xếp của Chu Tịnh: “ Tôi đã trở về rồi, sao còn phải để con bé đóng giả kia tham gia chụp hình? Sao cậu lại phải như vậy?”
“Tớ nói buổi tối trở về sẽ bàn lại cụ thể với cậu!” Chu Tịnh nghiêm nghị cắt ngang lời của Lương Đậu Khấu, sau một lúc, cô chậm chậm nói tiếp: “Tiểu Khấu, qua nhiều năm như vậy, tớ đã một tay đưa cậu lên đến vị trí này, vận mệnh của cậu và tớ từ lâu đã buộc chặt vào nhau, cậu phải tin tưởng tớ, dù tớ làm bất cứ chuyện gì cũng đều là muốn tốt cho cậu, cậu có thể giữ bình tĩnh được không?”
Lương Đậu Khấu lẳng lặng nhìn Chu Tịnh một lúc, nhẹ nhàng gật đầu nói: “Được, mình ở nhà chờ cậu.”
Chu Tịnh khẽ mỉm cười, vỗ vỗ vai Lương Đậu Khấu: “Cậu yên tâm, chỉ cần còn có tớ, vị trí Cố phu nhân sẽ là của cậu.”
Lương Đậu Khấu cười, mở miệng nói: “Mình tin tưởng cậu.”
Là thật sự tin tưởng, trên thế giới này, người mà cô tin tưởng nhất chỉ có một mình Chu Tịnh.
Bởi vì Chu Tịnh đã biến cô trở thành một siêu sao như ngày hôm nay.
Cũng là Chu Tịnh nghĩ biện pháp giúp cô lấy lòng Cố lão gia, sau đó mới trót lọt gả cho Cố Dư Sinh.
-
Lúc Tần Chỉ Ái cùng Chu Tịnh chạy tới buổi chụp hình của “Thịnh Đường Di Phong”, rất nhiều diễn viên đã trang điểm xong, đang bắt đầu lục tục chụp ảnh.
Bởi vì đây là phim cổ trang nên trang phục của Tần Chỉ Ái rất rườm rà, tốn rất nhiều thời gian.
Ban đầu Chu Tịnh vẫn còn chút nhẫn nại, ngồi trên ghế salon yên tĩnh lật tạp chí xem, qua khoảng nửa tiếng đồng hồ, cô đứng lên, đi tới trước gương trang điểm, nhìn chằm chằm chuyên gia trang điểm và Tần Chỉ Ái một lúc mới mở miệng: “Tôi đi đến chỗ chụp ảnh nhìn một chút.”, sau đó chờ tới khi Tần Chỉ Ái gật đầu mới mang theo túi, đi ra khỏi phòng trang điểm.
Lúc Chu Tịnh tới chỗ chụp hình, nam chính của bộ phim vừa mới chụp hình xong, hắn mặc một bộ trang phục màu đỏ còn Lâm Ức mặc một bộ quần áo cổ trang màu xanh lục, đang đứng trước mặt thợ chụp ảnh tạo dáng.
Sau hai phút, thợ chụp hình tự mình tìm góc chụp thích hợp liền bấm máy răng rắc.
Khoảng mười phút sau, đạo diễn liền chọn ra mười tấm hình trong số cả trăm tấm hình vừa mới chụp, nhấc tay làm động tác OK, thợ chụp hình cũng ngưng chụp, Lâm Ức không còn biểu hiện vui vẻ cười đùa mà là nhấc váy cổ trang rườm rà đi về phía người quản lý của mình.
Chu Tịnh nhìn chằm chằm Lâm Ức, hơi chuyển con ngươi, liền đi về phía trợ lý mà mình đã chọn cho Lương Đậu Khấu năm ngoái, nói nhỏ vào tai trợ lý đó vài câu, người trợ lý kia ngoan ngoãn gật đầu, ánh mắt ban đầu đang nhìn chụp hình, giờ chú ý chằm chằm trên người Lâm Ức.
Qua khoảng vài phút, Lâm Ức và người quản lý kia đi ra ngoài, trợ lý đó cũng lẳng lặng đi theo.
Tần Chỉ Ái trang điểm xong, đợi chừng khoảng mười phút, mới đến phiên cô chụp hình.
Lúc Tần Chỉ Ái chưa đóng thế cho Lương Đậu Khấu, cũng đã là một người từng diễn những vai phụ của đoàn kịch, cô không phải là ngôi sao “hot”, cũng không có người quản lý, lúc chụp hình cũng bị yêu cầu hà khắc hơn rất nhiều.
Cô mặc dù không phải xuất thân từ diễn viên nhưng hai năm làm việc trong đoàn, nhưng hai năm qua đổ mồ hôi sôi nước mắt làm việc trong đoàn kịch, bất kể là hành động hay là tâm lý nhân vật đều được cô biểu diễn tốt hơn so với những diễn viên đang “hot” kia rất nhiều.
Vì vậy, khi cô đứng trước bối cảnh, đạo diễn và thợ chụp hình cũng chỉ nói yêu cầu đơn giản, Tần Chỉ Ái cũng có thể dễ dàng cho họ những tấm ảnh đẹp như mong muốn một cách dễ như trở bàn tay, phát huy được vẻ đẹp hoàn mỹ cực hạn.
Rất nhanh, một đống hình đã được chụp xong.
Đạo diễn quét những tấm hình trong máy, vừa không ngừng gật đầu hài lòng nói: “Tấm này không tệ! Những tấm hình này của Tiểu Khấu, bức nào cũng thật kinh diễm xinh đẹp nha!”
Lúc lướt qua tấm hình cuối cùng xong, đạo diễn đã không còn vấn đề gì nữa mới ngẩng đầu lên nói với Tần Chỉ Ái: “Vất vả rồi!”, kết quả ông ấy chỉ vừa mới đưa ngón tay cái lên, chưa nói được chữ “vất”, cửa lớn của phòng chụp hình đã bị đẩy ra “rầm” một cái thật lớn.
Tất cả mọi người trong phòng chụp ảnh từ diễn viên đến quản lý, công nhân viên đều bị tiếng động này làm cho giật mình khiếp sợ, nhìn về phía cửa.
Lâm Ức mặc một bộ đồ cổ trang bên trong, bên ngoài khoác thêm một cái váy hiện đại màu hồng nhạt đang lôi cánh tay của một trợ lý biểu hiện tức giận đứng ở cửa.
Trợ lý kia làm ra vẻ hoảng sợ, cúi đầu, thân thể không ngừng run rẩy.
Lâm Ức mím môi, đi vào trong phòng chụp ảnh, nhanh chóng nhìn lướt trong phòng một vòng, sau đó mắt liền nhắm ngay Tần Chỉ Ái.
Lúc cô đang chuẩn bị bước đi, quản lý của cô thở hồng hộc đuổi theo phía sau, nhanh chóng kéo cánh tay của Lâm Ức lại: “Tiểu Ức, bình tĩnh đi!”
Ngực Lâm Ức phập phồng, cô nhìn chằm chằm Tần Chỉ Ái phẫn nộ đến nỗi cả mặt đều đỏ lên: “Bình tĩnh? Có gì phải bình tĩnh? Hôm nay tôi nhất định phải vạch trần bộ mặt thật của cô ta cho tất cả mọi người đều thấy, rốt cuộc cô ta là loại người gì!”
Nói xong, Lâm Ức liền tàn nhẫn hất cánh tay của quản lý ra, hùng hổ đi về phía Tần Chỉ Ái.
Chu Tịnh chờ dịp này đã lâu, thừa dịp tất cả sự chú ý của mọi người đều đặt trên người Lâm Ức, cô ta nhanh chóng lấy túi mà Tần Chỉ Ái mang theo, bởi vì đang chụp ảnh nên Tần Chỉ Ái không thể xách túi theo được, tìm kiếm trong túi.
Bên trong đó để ngổn ngang rất nhiều đồ, cô tìm một hồi lâu mới tìm được điện thoại của Tần Chỉ Ái, lúc cô vừa chuẩn bị lấy điện thoại ra thì ngón tay đụng phải một lọ thuốc nhỏ.
Chu Tịnh buồn bực nghiêng đầu liếc nhìn một cái, sau đó tầm mắt liền ổn định lại.
Thuốc tránh thai trường kỳ.
Tần Chỉ Ái có thuốc này là vẫn luôn thường xuyên uống thuốc tránh thai?
Chu Tịnh thả lỏng mi mắt, sau đó lập tức cầm lấy điện thoại của Tần Chỉ Ái trong túi, dựa vào mật khẩu lúc trước cô lén nhìn thấy, nhập password, tìm số điện thoại của Cố Dư Sinh, sau đó liền gọi đi.
Chu Tịnh vẫn đợi điện thoại gọi được, mới để lại bên trong túi của Tần Chỉ Ái, giống như không có chuyện gì, nhìn về phía Lâm Ức.



Thử đọc