Ép Yêu 100 Ngày - Chương 30

Tác giả: Diệp Phi Dạ

Đánh dấu

Em Vẫn Luôn Uống Thuốc Này?
Nhưng vì hắn muốn làm cô đau, thấy thân thể cô vì đau mà co rúm lại, hắn càng mạnh bạo hơn, giống như đáng lý ra ngay từ đầu đáng lý ra hắn phải làm như vậy với cô.
Đêm đó, Cố Dư Sinh dằn vặt Tần Chỉ Ái đến khi cô giống như đã mất đi nửa cái mạng.
Sau khi kết thúc, hắn vì say rượu nên cũng không đi tắm, nằm trên giường mơ màng ngủ.
Lúc hắn và cô thân mật, nhiều mùi nước hoa hỗn tạp trên người hắn đều nhiễm lên người cô, lan đến trên giường, thậm chí là toàn bộ phòng ngủ.
Tần Chỉ Ái biết mình đã mệt đến bở hơi tai, thân thể xụi lơ không nhúc nhích nổi nhưng vì mùi nước hoa kia cứ quanh quẩn khiến cô không thể nào ngủ được. cô nằm một lúc lâu mới cảm thấy đỡ mệt, vén chăn xuống giường, bởi vì chân cẳng rã rời, xém chút nữa ngã xuống đất, cô đỡ giường một lát từ từ mới có thể đứng thẳng, từ từ bước đi, nhặt quần áo lúc hắn điên cuồng đã ném xuống đất.
Cũng như mấy ngày trước, quần áo trắng như tuyết của hắn cũng có một vài vết son môi nhàn nhạt.
Đêm đó Tần Chỉ Ái thức trắng đêm, trước khi Cố Dư Sinh tỉnh lại, cô lấy cớ đi ra nhà kính, đợi sau khi Tiểu Vương lái xe đến đón Cố Dư Sinh, cô mới quay trở về phòng.
Ngày hôm đó đúng lúc Lương Đậu Khấu cũng không có lịch trình hay họp báo gì, Tần Chỉ Ái tối qua không được ngủ nên cả ngày hôm nay cô cũng ở nhà nghỉ ngơi.
Buổi sáng ngủ bù, buổi trưa ăn một tô mì lót dạ, sau đó trở lên phòng, cô lôi thùng đựng hành lý ra, bắt đầu thu dọn đồ đạc của chính mình.



Lúc trước cô đóng giả làm Lương Đậu Khấu, để tránh lộ sơ hở, cô chỉ mang đến một vài bộ quần áo của Lương Đậu Khấu, thu dọn cũng rất nhẹ nhàng, hai cái quần jeans, ba cái áo thun, một đôi giày trắng, mấy bức thư của S Quân gửi cho cô, dây chuyền của Tần Gia Ngôn tặng,… Còn mấy bộ đồ lót.
Những thứ này chỉ cần thu dọn mười phút là xong, nhưng Tần Chỉ Ái chịu không nổi, cô vừa thu dọn xong, ngực lại khó chịu đến không thể thở nổi.
Sớm muộn gì cũng phải rời đi, Cố Dư Sinh lại đối xử với cô không tốt, có gì phải khổ sở như vậy chứ… Thế nhưng khi cô bỏ từng thứ vật dụng vào hành lý, kéo dây kéo, viền mắt lại không nhịn được đỏ lên…
Cô biết rằng, hắn và cô như vậy là kết thúc rồi.
Tần Chỉ Ái cố gắng gượng cười, gạt đi nước mắt, giấu vali trên nóc tủ quần áo, đi đến nhà vệ sinh rửa mặt, sau đó ra ngoài cầm điện thoại di động xem giờ, thấy màn hình điện thoại báo còn năm ngày.
Tần Chỉ Ái để điện thoại di động xuống, đi một vòng biệt thự trống rỗng, cô không biết nên làm gì, cũng không có tâm trạng làm bất cứ chuyện gì, vì vậy lại đi vào phòng ngủ mở tivi, cũng không tập trung xem.
Lúc chạng vạng, cô nhận được điện thoại của Cố Dư Sinh, hắn cũng không nghe xem là ai bắt máy, chỉ mỏng lạnh nói câu: “Tối nay có việc không về nhà”, liền cúp máy.
Thật giống như những ngày tháng cô vừa bước vào đây, hắn và cô vừa mới thân mật một chút lại một lần nữa xa cách lạnh lùng như lúc xưa.
Cô vốn tưởng rằng trước khi cô đi có thể cùng hắn sống những ngày bình yên tốt đẹp để lưu lại những hồi ức thật tốt đẹp này.
Có điều như vậy cũng tốt… nếu như hắn thật sự đối xử tốt với cô như những ngày trước đây, cô làm sao nỡ rời xa hắn chứ?
Tần Chỉ Ái rũ mi mắt, gác máy, nhìn tivi, tinh thần lại ở đâu đâu.
Mãi cho đến đúng mười hai giờ khuya, Tần Chỉ Ái mới cảm thấy đói bụng, cô lại ăn đơn giản vài món đơn giản trong tủ lạnh, lấp đầy dạ dày.
Trở lên lầu, Tần Chỉ Ái nhớ Cố Dư Sinh nói tối nay không về, quản gia cũng không có ở đây, cô cũng không cần phải trang điểm nữa, trực tiếp kéo rèm cửa sổ, tắt đèn bò lên giường.
-
Mấy ngày nay tâm tình của Cố Dư Sinh ngày một không tốt, mà người hiểu rõ điều đó nhất chính là Tiểu Vương.

Hắn ở trong công ty có những phản ứng kia, so với mấy ngày nay hắn đi gặp khách hàng còn thần thánh hơn.
Hai ngày trước có một nhà thầu hẹn gặp ở quán trà, bởi vì đối tác kẹt xe, đến muộn nửa phút, Cố Dư Sinh vừa thấy đối phương đến liền lập tức cầm hợp đồng xé thành nhiều mảnh trước mặt ông ta, không thèm thương lượng, quay đầu đi.
Còn sáng hôm nay lúc đến công ty bị kẹt xe, ở phía trước có người thắng gấp, dẫn đến phía sau bị đụng phải. Kỳ thực chuyện này cũng không có gì nghiêm trọng, nhưng chủ xe kia lại bồi thường một cái giá không hợp lý, Cố Dư Sinh thấy chuyện như vậy liền bỗng nhiên xuống xe, mở cửa xe phía sau ngồi xuống, không biết nghĩ gì lại đạp chân ga, khiến đầu xe đều lõm vào.
Tưởng chừng như vậy khi hắn vào công ty sẽ tốt lên một chút, không ngờ lại càng trầm trọng thêm, quả thật giống như thuốc súng vậy, thấy cái gì không hợp nhãn liền đá bay.
Sáng sớm công ty đã ngột ngạt đến cực điểm, cả ngày chỉ cần mọi người nhìn thấy hắn liền lui chín mười bước, trốn được thì liền trốn thật xa.
Có điều những ngày trước là Cố Dư Sinh giả vờ có tiệc bên ngoài, còn hôm nay hắn thật sự phải ra ngoài xã giao. Địa điểm cũng được chọn rất tốt, là một khu đèn mờ, đúng kiểu cách của KTV, nhưng bên trong lại nuôi không biết bao nhiêu cô gái xinh đẹp, giống như khu cung cấp thịt tươi.
Lúc gọi điện thoại về nhà, hắn thật sự nghĩ tối nay không về nhà.
Từ ban đầu thấp thỏm thăm dò, về sau lại biến thành nản lòng thoái chí, vốn dĩ trong lòng của cô thật sự không có hắn, tối hôm qua lại không kiềm chế được tính khí, lại làm cho mối quan hệ của hai người trở nên tồi tệ hơn.
Kỳ thật hắn cũng không thích những loại hình như thế này, lúc trước hắn cũng chỉ ngồi có một chút rồi tìm một cái cớ ra về.
Nhưng đêm nay hắn vẫn ngồi đến một giờ sáng, hắn mới từ KTV đi ra.
Sau khi lên xe, lúc Tiểu Vương hỏi hắn đi đâu, hắn vốn dĩ định nói “Về công ty” nhưng không biết tại sao mở miệng lại phát ra hai chữ: “Về nhà.”
Tiểu Vương “Vâng” một tiếng, liền khởi động xe lái về phía biệt thự.
Cố Dư Sinh không nói nữa, dựa vào lưng xe, nhìn chằm chằm bóng đêm không ngừng xẹt qua ngoài cửa xe, ánh mắt hắn hơi hoảng hốt.
Về nhà? Lúc này hắn mới có mấy ngày, mỗi buổi tối hết bận rộn, không biết vì sao hai chữ vể nhà lại trở thành câu cửa miệng.
Cố Dư Sinh không để Tiểu Vương chạy xe vào sân, đến khi Tiểu Vương lái xe đi, hắn mới từ từ nhập mật khẩu tiến vào vườn.
Hắn đứng dưới mái hiên rất lâu, mới tiếp tục nhập mật mã vào nhà.
Trong biệt thự không mở đèn, một màu đen kịt, hắn giơ tay mò trên tường một chút mới mò được công tắc, mở đèn, thay giày, liền lên lầu.
Lầu hai so với lầu một còn yên tĩnh hơn, theo bước chân của hắn, đèn hành lang từng cái từng cái một sáng lên, đèn phía sau hắn lại tối dần.
Trong phòng ngủ không bật đèn, rèm cửa đóng kín, đưa tay lên cũng không nhìn thấy được năm ngón.
Cố Dư Sinh sợ mở đèn lớn sẽ làm cô bé đang ngủ say trên giường thức giấc, liền đóng cửa, theo trí nhớ đi tới bên giường, sau đó đưa tay sờ tìm chốt đèn ngủ trên đầu giường.


Đầu ngón tay còn chưa đụng tới đèn được, trên giường bỗng nhiên truyền tới một tiệng sột soạt, hắn nghiêng đầu, liếc nhìn bên cạnh mình một cái, sau đó liền thấy một bóng đen ngồi dậy trên giường.
Cố Dư Sinh nhíu mày, vừa mới chuẩn bị hỏi câu: “Còn chưa ngủ?” thì bàn tay mềm mại nhỏ nhắn đã chạm vào hông của hắn, sau đó mò từ từ lên cánh tay, vội vàng dùng sức kéo lấy cánh tay hắn, liền khiến hắn nghiêng về phía trước, ngã trên giường.
Tốc độ của cô bé kia thật nhanh, Cố Dư Sinh còn chưa hiểu Tần Chỉ Ái đang muốn làm gì, người cũng đã bị kéo nằm trên giường.
Hắn bối rối hai giây, lại muốn đưa tay mở đèn để nhìn cho rõ cô bé kia muốn làm gì nhưng vừa nhấc cánh tay lên, cô bé kia liền hiểu hắn muốn làm gì, liền ngồi nhào lên người hắn, hai cánh tay mảnh khảnh lại mạnh mẽ đè hai cánh tay của hắn xuống, đặt hai bên đầu hắn.
Đây là hành động bình thường hắn dùng để hạ gục cô, hôm nay cô đã học được rồi?
Chẳng lẽ cô lại muốn chủ động một đêm?
Thân thể mềm mại thơm ngọt của cô không ngừng áp sát vào người Cố Dư Sinh, khiến cho hắn càng kích động.
Tối hôm qua hắn nồng nặc mùi nước hoa lên giường nhưng dù sao đi nữa đó cũng là nước hoa của hắn tự xịt, nhưng mà hôm nay lại là đồ thật nha, không giống nhau, trên người hắn thật sự tràn ngập mùi của chốn Phong Nguyệt… Hắn dù có phải bị nghẹn cũng không muốn làm cô ô uế. . .
Cố Dư Sinh đè ép dục hỏa đang cháy bừng bừng trong người, muốn nói: “Anh đi tắm trước”, kết quả hắn vừa mới muốn thoát khỏi tay cô một chút, chưa nói xong chữ “Anh”, người phụ nữ này giống như trong người có điện vậy, liền kịch liệt kéo hai tay của hắn xuống hông, dùng hai chân thon dài cố định hai tay của hắn, sau đó liền ôm cổ hắn, giống như con bạch tuột quấn chặt thân thể của hắn.
Tần Chỉ Ái chỉ sợ Cố Dư Sinh mở đèn, cánh tay không ngờ lại có thể mạnh như vậy, xiết hắn đến nỗi thở gấp, hắn sợ mình ra tay kéo cô xuống sẽ làm cô bi đau, nên mở miệng nói với cô: “Em nhẹ tay một chút.”
Cô bé nghe thấy lời này, không những không thả lỏng tay mà còn ngày một nắm chặt.
Cố Dư Sinh bị ghìm mạnh như vậy liền ho khan một tiếng: “Em muốn ép chết anh sao? Buông tay, buông tay!”
Cô bé kia vẫn không lên tiếng, cánh tay càng dùng sức.
Cố Dư Sinh hô hấp khó khăn, trong miệng cũng không khó tránh khỏi lớn tiếng một chút: “Em có thả ra không, nếu không anh sẽ đánh em!”
“Không bỏ, không bỏ!” Cô bé kia vừa tranh luận vừa nắm chặt hơn.
Cố Dư Sinh bị cô siết đến đỏ mặt, nếu cô không xuống chắc chắn hắn sẽ bị ghìm chết, hắn dùng hết sức mới có thể rút một bàn tay ra khỏi chân của cô, nắm chặt cổ tay cô.
Hành động của hắn như vậy khiến cô càng hoảng, cô cứ liều mạng dùng sức với hắn nhưng hắn vẫn bị hắn từ từ gỡ bỏ.
Cô cho rằng đêm nay hắn không về mới không trang điểm, ai biết được hắn nửa đêm giở quẻ lại trở về chứ, chỉ còn bốn ngày nữa thôi cô không còn phải đóng thế nữa, như vậy là mỹ mãn không có bất kỳ kẻ hở nào rồi… Tần Chỉ Ái cực kỳ hoảng loạn, mắt thấy người đàn ông đã thoát ra khỏi người cô, cô liền càm thấy không ổn, liền dụi đầu vào cổ hắn, nhỏ giọng yêu kiều: “Anh đừng cử động, cứ để em ôm anh như vậy một chút, được không?”
Tim của Cố Dư Sinh vì một câu nói này liền trở nên mềm mại trong phút chốc, toàn thân giống như bị điểm huyệt, cũng không còn chút sức lực nào.
Qua một lát, Cố Dư Sinh mới lên tiếng: “Anh không động đậy, nhưng em thả tay ra một chút có được không?”
Tần Chỉ Ái vừa định buông cổ của Cố Dư Sinh ra, nhưng vẫn chưa hoàn toàn buông lỏng, vẫn nắm rất chặt, sau đó đầu cô cọ cọ vào ngực hắn, nũng nịu yếu ớt hỏi: “Vậy em thả ra, anh có đánh em không?”
Hắn vừa bị cô xiết cực kỳ khó chịu, bây giờ lại nghe cô hỏi như thế, hắn thật sự muốn đánh cô lắm.
Giây trước còn mềm lòng, giờ lại trở nên khó chịu, hắn không hề nghĩ ngợi trả lời hai chữ: “Không biết.”
Hắn trả lời quá ngắn gọn, cô không tin hắn, ôm cổ hắn càng chặt, không có dấu hiệu gì là sẽ nhân nhượng
Cố Dư Sinh cũng không gấp, giơ tay lên nhẹ nhàng sờ tóc của cô, nói: “Anh nói không biết, chính là sẽ không đánh em!”
“Có thật không?” Cô bị hắn thuyết phục, lại không dám xác định, giọng trầm thấp mang theo hờn dỗi hỏi lại.
“Thật!” Cố Dư Sinh bảo đảm chắc chắn.
Đáy lòng cô có chút bất an, nhưng sức trên cánh tay lại từ từ biến mất.
Hô hấp của Cố Dư Sinh bình thường trở lại, hắn kéo eo của cô, khiến cô gối lên lồng ngực của hắn, mềm nhẹ nói: “Tiểu Phiền Toái, em không cần sợ anh, tính khí của anh dù có kém đến cỡ nào cũng chưa từng đánh em mà đúng không?”
“Anh trước đây chưa từng đánh em, bây giờ không đánh em, tương lai càng không đánh em, cả đời này cũng không sẽ không bao giờ làm như vậy.”
Hắn nói rất chân thành, như đang lập một lời thề.
Nhưng Tần Chỉ Ái nghe xong lại cảm thấy chua xót.
Cả đời… Cô chỉ còn có thể ở bên cạnh hắn bốn ngày, làm gì tới cả đời?
Tâm trạng khổ sở lúc thu dọn đồ đạc hồi chiều lại bao phủ Tần Chỉ Ái.
Hốc mắt của cô ngày càng đỏ, nhịn không được, một giọt nước mắt lại rơi xuống, rơi trên áo của hắn, thấm thành một vòng tròn nhỏ.
Thân thể Cố Dư Sinh cứng đờ, sau đó liền đưa tay ra sờ sờ mặt của cô, chạm vào khóe mắt ướt nhem của cô, đầu ngón tay của hắn cũng phát run, cổ họng giống như dùng hết sức lực mới có thể nói nổi: “Sao lại khóc rồi?”
Tần Chỉ Ái không lên tiếng, chỉ nhẹ nhàng lắc đầu, lại nép mặt vào ngực của hắn hít sâu một hơi.
Ngón tay của Cố Dư Sinh hơi ngừng một chút, lại thương tiếc an ủi luồng vào trong tóc của cô, nhẹ nhàng xoa, âm thanh cực kỳ ngọt ngào: “Đã xảy ra chuyện gì? Bị người khác bắt nạt sao? Là việc đóng phim có vấn đề? Hay là thân thể có chỗ nào không thoải mái?”
Hắn hỏi liên tiếp nhiều khả năng, cô lại không kiềm chế được dán mặt vào ngực của hắn khóc.
Nơi vừa thấm ướt trên áo của Cố Dư Sinh lại cảm nhận được có thêm nhiều giọt nước lăn xuống, trong chốc lát trên ngực áo của hắn đã bị ướt thành một vòng tròn lớn.
Mặc dù hắn không biết cô làm sao nhưng thấy cô khóc, hắn cũng chỉ nhẹ nhàng giơ tay lên, xoa xoa lưng cô.
Trong ấn tượng của cô, hắn chưa từng kiên trì và dịu dàng như vậy.
Tám năm trước, hai lần lỡ hẹn, tám năm cô ngây ngẩn chờ đợi, tám năm sau lại bất đắc dĩ đóng thế làm người khác, còn biết hắn cố ý cho cô số điện thoại giả, hắn đã quên mất sự tồn tại của cô.
Nghĩ lại mọi chuyện, giống như một ngọn núi lớn từ từ đè ầm ầm trong lòng cô, cảm xúc cuối cùng vỡ òa, từ khóc không tiếng động trở nên nức nở nghẹn ngào, rồi thành tiếng khóc xe tâm can.
Cố Dư Sinh ôm cô, để mặc cô khóc khàn cả tiếng.
Tiếng gào khóc của cô giống như một người đang cầm dao đâm vào tim của hắn, rạch từng dường từng đường tạo thành những vết thương đầy máu me.
Hắn không chịu đựng được liền ôm chặt lấy cô, mãi đến khi cô khóc đã rồi, âm thanh ngày một nhỏ dần, hắn mới mở miệng giống như đang dỗ trẻ con mà nói: “Được rồi, đừng khóc nữa, tâm tình không tốt có thể nói cho anh biết, bị người khác bắt nạt anh có thể giúp em đánh hắn, bắt hắn đền gấp bội, khóc cũng không giải quyết được chuyện gì, đừng khóc, nha?”
Tần Chỉ Ái không lên tiếng, nhưng vì khóc lâu, cô cũng mệt nằm trên người hắn.
Khóc xong, tâm trạng của Tần Chỉ Ái tốt hơn rất nhiều, cô lau nước mắt trên mặt, di tới di lui trên người Cố Dư Sinh, cô mới phát hiện hôm nay hắn vẫn như hôm qua mang theo đủ thứ mùi trên đời về nhà.
Mấy ngày nay hắn đều dằn vặt cô như vậy, mắt cô bỗng nhiên lại rơi một giọt nước.
“Không phải đã nín rồi sao? Sao lại khóc nữa?”
Cố Dư Sinh có chút hoang mang lau nước mắt cho cô, chỉ là hắn còn chưa lau khô hẳn, cô bé trong ngực hắn đã thút thít nói một câu: “Anh có thể đi tắm trước không?”
Cố Dư Sinh bị Tần Chỉ Ái nói như vậy, không phản ứng kịp buồn bực “Hả” một tiếng.
Tần Chỉ Ái biết mình không có tư cách ghen, không chỉ còn mấy ngày nữa là cô phải đi rồi.
Cô liền nhân lúc này tùy hứng theo tình cảm của mình một lần đi.
Bởi vì cô thật sự không muốn giống như tối hôm qua, cứ đem tức giận lăn lộn trên giường không ngủ được.
Nghĩ tới đây, Tần Chỉ Ái nhẹ giọng mở miệng giải thích: “Trên người anh có mùi rất khó chịu.”
Cố Dư Sinh nháy mắt không tin những lời mình đang nghe là thật, kinh ngạc nhìn về ánh mắt đen kịt trong bóng đêm, mới từ từ run rẩy hỏi: “Em không thích mùi trên người của anh?”
Cô nói cô không thích, có phải hắn sẽ không vui không?
Tần Chỉ Ái nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn lựa chọn trả lời theo ý nghĩ trong lòng mình, nhẹ nhàng gật đầu “Ừ” một cái.
Cố Dư Sinh cho rằng mình đang nằm mơ, lặng lẽ bấm bắp đùi của mình, đau nhói làm hắn hít một ngụm khí, lúc này hắn lại toét môi cười, cười với bóng tối đen như mực, im hơi lặng tiếng nở nụ cười.
Cô ghét mùi trên người hắn, có phải ý nói cô không thích hắn ở cùng với người phụ nữ khác không?
Vì vậy… Cô thật sự yêu hắn đúng không? Không phải như lần thăm dò của hắn mấy ngày trước, cô không phải không coi trọng sự tồn tại của hắn…
Cố Dư Sinh mở cờ trong bụng, càng cười lớn hơn, cuối cùng không nhịn được, cười khẽ ra tiếng.
Hắn nở nụ cười, đây là biểu hiện hắn không có không vui sao?
Lá gan của Tần Chỉ Ái nhất thời lớn hơn, cô giục lên: “Nhanh đi tắm đi, thối chết em rồi!”
Cố Dư Sinh được “ghét bỏ” như vậy cũng không nói thêm gì nữa, liền xuống giường.
Trong phòng tối đen, hắn theo bản năng muốn mở đèn, khiến Tần Chỉ Ái giật mình kêu một tiếng: “Đừng!”
Cố Dư Sinh quay đầu chỉ có thể nhìn thấy bóng đen của Tần Chỉ Ái.
Cô ý thức được hình như mình vừa cuống lên, sợ Cố Dư Sinh nghi ngờ, liền làm nũng để hắn quên cử động, thật sự hắn không cử động nữa cô mới giải thích: “Anh đừng bật đèn, em khóc rất xấu, không muốn anh nhìn thấy em như vậy!”
Hắn cũng đâu có chê cô xấu… Cố Dư Sinh nghĩ như thế nhưng sau đó lại nghĩ cô khóc lâu như vậy, thật vất vả tâm tình mới tốt lên một chút nên hắn liền thu tay lại, từ từ mò vào nhà tắm.
. . . . . .
Tắm xong, Cố Dư Sinh trở lại giường, không nói gì nhào lên người cô, hôn cô triền miên mà chăm chú.
Tần Chỉ Ái rất ngoan ngoãn ở dưới người hắn, trong chốc lát đã bị hắn hôn đến không thở nổi.
Có thể là lúc nãy cô ngồi trên người hắn được một nửa, làm cho hắn muốn làm cho tới, liền trở người để cô ngồi lên người hắn, hai chân quấn lấy eo của hắn.
. . . . .
Sau khi kết thúc, Cố Dư Sinh và Tần Chỉ Ái cũng không ngủ.
Cố Dư Sinh ôm Tần Chỉ Ái, đợi đến khi hô hấp của hai người bình thường lại, hắn bỗng nhiên lên tiếng phá vỡ không gian yên tĩnh: “Tiểu Phiền Toái.”
Tần Chỉ Ái nhẹ giọng “Dạ?” một tiếng hỏi: “Sao vậy anh?”
Đây là lúc cô cảm thấy vui vẻ nhất sau khi vào nhà của Cố Dư Sinh.
Hắn chưa từng gọi cô như những người khác, “Lương tiểu thư”, “Lương Đậu Khấu”, “Tiểu Khấu”
Hắn cứ mãi gọi cô là Tiểu Phiền Toái.
Đầu ngón tay Cố Dư Sinh từ từ vuốt ve bờ vai của cô, ngữ khí nhẹ nhàng từ từ lên tiếng: “Anh chỉ đi xã giao, anh không hề làm gì cả, một ngón tay cũng không đụng tới những người phụ nữ kia.”
Thì ra hắn và những người phụ nữ kia không có làm gì hết… Tần Chỉ Ái không lên tiếng, tâm tình tối nay tốt hơn rất rất nhiều.
“Em cũng biết đó, chút việc xã giao là không thể nào tránh được, những người phụ nữ kia đều thích xịt nước hoa, anh dù cách mấy người đó rất xa những vẫn nhiễm phải mùi của bọn họ…. Còn nữa…”
Cố Dư Sinh dừng một chút, nghĩ đến hai ngày trước Tần Chỉ Ái quá thờ ơ không động lòng, liền để thư ký mua rất nhiều nước hoa và son môi, sau đó tự mình ấn môi lên áo lúc mạnh lúc nhẹ.
Bất quá không phải hắn tự lấy đá đập chân mình sao? Mùi nước hoa thì có thể giải thích được nhưng mà vết son thì sao có thể nói hắn tự mình đích thân hôn mình đây? Quá mất mặt!
Cố Dư Sinh tốn rất nhiều tâm tư mới có thể tìm được một tình huống hắn thật sự đã từng gặp phải, giải thích với Tần Chỉ Ái: “Tình cờ có vài người to gan còn dám giả vờ té để ấn dấu son vào người anh, nên trên áo mới có những vết như vậy…”
Giải thích thế nào, như vậy sao vẫn cảm thấy hình như có chút gượng ép… hắn muốn đập đầu vào tường quá, sao lúc đó lại nghĩ đến mấy chiêu này?
Cố Dư Sinh nhắm mắt lại, nuốt một ngụm nước bọt, ảo não nói: “Nếu như em không thích, sau này anh sẽ ít tham gia mấy loại xã giao này là được rồi.”
Ban đầu Tần Chỉ Ái nghe Cố Dư Sinh nói cũng không nghĩ nhiều, nhưng nghe đến cuối cùng cô lại bỗng nhiên có một loại cảm giác như chồng sợ vợ hiểu lầm, sau đó quay về âu yếm ôm vợ giải thích.
Lòng cô giống như bị một vật gì đó tàn nhẫn đập trúng, chập chùng nổi sóng.
Cố Dư Sinh chưa từng cho Lương Đậu Khấu là vợ mình…nếu cảm giác của cô là đúng, nếu như cô chỉ là Tần Chỉ Ái mà không phải là Lương Đậu Khấu thì có thể nào hắn sẽ không còn quan tâm Tần Chỉ Ái từng chút, từng chút một như vậy?
Chính là lúc này trong lòng cô thường hay có những lo lắng, nhưng mà cô lại không thể hỏi.
Hắn và Lương Đậu Khấu đã kết hôn, hắn và cô cả đời này là có duyên không phận rồi.
Cô không tránh được cuộc hôn nhân giả tạo này, nhưng mà nếu hắn không có cảm tình với Lương Đậu Khấu thì sao cô có thể gả cho hắn được chứ?
Tần Chỉ Ái nhẹ nhàng “Ừ” đáp lại giải thích của Cố Dư Sinh, sau đó liền đưa tay ôm lấy eo của hắn.
Cô ỷ lại mờ ám mà thân mật như vậy, khiến cho Cố Dư Sinh vui vẻ không kiềm chế mà hôn cô, chiếm lấy cô.
Tần Chỉ Ái do dự trong chốc lát, liền dời tay ở eo hắn lên ôm chặt cổ hắn, kéo hắn sát vào mình, chủ động hôn trả hắn.
Cho dù hắn nghĩ cô là Lương Đậu Khấu đi chăng nữa, dù hắn mãi mãi không biết cô là Tần Chỉ Ái cũng không sao, trước khi cô rời đi, thì hãy để mọi chuyện hoàn mỹ một chút đi.
Coi như là cô tự cho bản thân mình một kỷ niệm đẹp.
. . . . . . .
Tần Chỉ Ái không trang điểm nên sáng hôm sau phải thức dậy sớm, cô trốn trong phòng tắm, sau khi trang điểm xong, qua hơn một tiếng đồng hồ sau, Cố Dư Sinh mới thức dậy.
. . . . . .
Chín giờ, Cố Dư Sinh rời khỏi biệt thự, đi được nửa đường chợt nhớ tới có một tập tài liệu quên mang theo, liền bảo Tiểu Vương quay trở về nhà.
Quản gia còn chưa trở lại, lầu một trong phòng khách không có một bóng người.
Cố Dư Sinh lên lầu cầm tập tài liệu xong, sau đó lúc rời đi lại quẹo qua phòng ngủ một chút.
Trong phòng không có ai.
Cố Dư Sinh nhíu mày, Tiểu Phiền Toái ra ngoài rồi hay là còn ở trong phòng khác?
Cố Dư Sinh theo bản năng muốn đi đến phòng khác tìm, kết quả còn chưa quay người, liền nghe thấy tiếng nôn trong nhà vệ sinh.
Cố Dư Sinh không nghĩ ngợi nhiều liền chạy đến nhà vệ sinh, đẩy cửa ra, nhìn thấy Tần Chỉ Ái đang đứng trước bồn rửa tay.
Cố Dư Sinh mở cửa tạo ra tiếng động hơi lớn nên Tần Chỉ Ái còn đang ngơ ngẩn đang muốn quay người lại nhìn xem là ai nhưng trong bụng lại quặng lên một cái, sau đó cô vội vàng quay người cúi xuống bồn rửa tay nôn ra.
Cố Dư Sinh đứng bên cửa phòng tắm dừng trong chốc lát, lại đi đến đỡ vai của Tần Chỉ Ái, quan tâm hỏi: “Sao vậy? Chỗ nào không khỏe?”
Tần Chỉ Ái nghe được âm thanh của Cố Dư Sinh, thân người khẽ run, muốn mở miệng nói với hắn: “Không có gì” nhưng vừa mới giật giật môi, lại phun những thứ trong dạ dày ra.
Cố Dư Sinh vỗ nhẹ lưng của cô, lấy điện thoại từ trong túi ra, nhanh chóng tìm số của bác sĩ trong điện thoại.
Tần Chỉ Ái nghe thấy âm thanh hắn bấm điện thoại, ngẩng đầu nhìn hắn, đoán là hắn đang gọi điện thoại cho bác sĩ, vừa cố gắng nhịn xuống cơn buồn nôn, vừa miễn cưỡng nắm chặt tay của Cố Dư Sinh đang cầm điện thoại: “Không cần gọi…”
Mấy chữ “Bác sĩ đến đâu.’ Còn chưa nói xong, Tần Chỉ Ái lại lần nữa cúi đầu ói.
“Đã như vậy sao có thể không gọi bác sĩ được chứ?” Cố Dư Sinh nhẹ nhàng gỡ tay của Tần Chỉ Ái ra, lúc hắn đang chuẩn bị gọi cho bác sĩ, liếc mắt liền nhìn thấy chai thuốc nhỏ trong tay của Tần Chỉ Ái.
“Em khám bác sĩ rồi sao?” Cố Dư Sinh hỏi một câu, sau đó đưa tay rút chai thuốc trong tay Tần Chỉ Ái ra.
“Đây là thuốc bác sĩ kê cho em uống sao? Bác sĩ có nói em bị bệnh gì không? Sao bị bệnh như vậy lại không nói cho anh biết?” Cố Dư Sinh bỗng nhiên im miệng lại, hắn nhìn mấy chữ trên chai thuốc trong tay mình, thấy ba chữ: thuốc tránh thai.
Cố Dư Sinh giống như không biết đọc ba chữ này, nhìn chằm chằm chai thuốc một lúc lâu cũng không có phản ứng.
Trong bụng cuối cùng cũng không quặng lên nữa, Tần Chỉ Ái mới nhắm mắt lại hít vài hơi, mở nước hứng vào ly.
Tiếng nước chảy ào ào đánh thức Cố Dư Sinh, con ngươi hắn từ từ nhìn ba chữ thuốc tránh thai này vài lần, sau đó nhìn trong lọ thủy tinh đã không còn lại bao nhiêu viên, hắn lúc này như là mới nghĩ đến cái gì đó, liền quay qua hỏi Tần Chỉ Ái đang súc miệng: “Em... Từ trước tới nay, em vẫn luôn uống thuốc này sao?”
Động tác giơ ly lên súc miệng của Tần Chỉ Ái dừng lại một chút, quay lưng về phía Cố Dư Sinh, không nhìn hắn, sau một lúc mới như là không có chuyện gì đặt ly xuống, khẽ gật đầu, “Ừ” một tiếng.
Cô giật lấy khăn giấy, thấm những giọt nước trên môi, sau đó nhém một cục giấy vào thùng rác, nhìn Cố Dư Sinh còn đang cầm lọ thuốc đứng tại chỗ, suy nghĩ một chút lại giải thích: “Em nghĩ anh vẫn chưa muốn có con, mà anh cũng chưa có biện pháp phòng tránh nào, nên em vẫn uống thuốc.”
Nếu hắn muốn có con, thì sau lần đầu tiên đã không dặn quản gia bắt cô uống thuốc tránh thai rồi.
Huống chi cô thật sự không phải là Lương Đậu Khấu, vốn không có tư cách sinh con của hắn.
Cô uống thuốc như vậy là không muốn mang thai con của hắn sao?
Theo lời giải thích của Tần Chỉ Ái, trong lồng ngực Cố Dư Sinh liền nổi lên một đám lửa: “Sao em…”
Hắn muốn nói là: “Sao em biết anh không muốn có con?”
Nhưng hắn mới nói được hai chữ đã đột nhiên ngừng lại, bởi vì hắn biết tại sao cô lại nói như vậy rồi.
Đã từng, lần đầu tiên sau khi hắn ở với cô, hắn đã từng bắt quản gia phải nhìn thấy cô uống thuốc mới được.
Hắn thừa nhận lúc đó hắn không nghĩ muốn cô mang thai đứa con của mình, không muốn có liên hệ gì với cô, hắn ngủ với cô đã là một sai lầm rồi, làm sao còn có thể cho phép cô mang thai đứa con của hắn?
Nhưng đến bây giờ hắn vẫn không ngờ tới thì ra chỉ một câu nói lúc đó của hắn đến bây giờ, cô vẫn uống thuốc.
Vì vậy, người lúc này không có tư cách để tức giận, chính là hắn, không phải sao?
Đây chẳng phải là kết quả của hạt mầm mà gieo xuống sao? Bây giờ có khó nuốt đến mức nào, hắn cũng phải nuốt xuống.
Giây trước hắn còn bốc hỏa, giây sau hắn đã vì sự hổ thẹn và hối hận làm cho không nói nên lời rồi.
Hắn không hề uống viên thuốc nào, nhưng sao giờ phút này trong cổ họng của hắn giống như có một viên thuốc vậy, cực kỳ cay đắng.
Hắn nhìn Tần Chỉ Ái một hồi lâu, mới miễng cưỡng mở miệng: “Em…”
Sau khi mở miệng hắn mới phát hiện âm thanh của mình có chút khàn, hắn dùng sức nuốt nước bọt, hắn giọng vài lần, mới nói: “…Vậy là do thuốc này khiến em buồn nôn?”
Lúc hắn vừa nhìn chằm chằm lọ thuốc, đã nhìn thấy trên lọ thuốc có ghi tác dụng phụ: buồn nôn, đau bụng.
Đại khái là vì uống thuốc tránh thai lâu dài, chứ lúc vừa mới bắt đầu, cô chỉ có chút dấu hiệu buồn nôn, cũng không nghĩ đến bây giờ lại ói nhiều như vậy.
Chuyện tình cảm của hắn và cô càng phát triển, hầu như mỗi ngày cô đều phải uống, sau đó tác dụng phụ của thuốc càng ngày càng mạnh.
Đến nay không chỉ là buồn nôn, hay nôn mà trong bụng cô cũng cảm thấy đau.
Có điều Tần Chỉ Ái không nói cho Cố Dư Sinh biết, chỉ khi hắn hỏi, cô mới rũ mi mắt xuống, “Ừ” một tiếng coi như có thể trả lời câu hỏi của hắn.
Khẳng định “Ừ” như vậy, như một thanh đao sắc bén đâm vào lồng ngực của Cố Dư Sinh, khiến trong lòng hắn nổi lên một cơn đau sắc bén.
Đau lòng chèn ép hầu như khiến chức năng ngôn ngữ của hắn không còn hoạt động bình thường được nữa, cuối cùng hắn liền mở nắp lọ thuốc, đổ tất cả những viên thuốc còn lại vào bồn cầu, tàn nhẫn giật nước, sau đó ném lọ không vào thùng rác.
Hắn tức giận cái gì chứ? Hắn tức giận thật sự, thật sự tức giận chính bản thân mình.
Đến khi thuốc bị giật nước cuốn đi sạch sẽ, Cố Dư Sinh ms kéo tay Tần Chỉ Ái ra khỏi nhà vệ sinh.
Hắn ôm cô tới giường, còn chưa đóng cửa phòng, đã nghe thấy tiếng gõ cửa của Tiểu Vương: “Cố tổng, hội nghị còn mười phút nữa là phải bắt đầu rồi, chúng ta phải nhanh chóng xuất phát.
Cố Dư Sinh giống như không nghe thấy âm thanh của Tiểu Vương, cẩn thận đắp chăn cho Tần Chỉ Ái, đi xuống lầu, một lát sau lại bưng một chén nước ấm lên.
“Thiếu…” Lúc Tiểu Vương đứng trước mặt Cố Dư Sinh, muốn mở miệng nhắc Cố Dư Sinh lần nữa, kết quả chỉ mới nói được một chữ, liền bị Cố Dư Sinh liếc một cái sắc lẻm về phía cậu, sợ đến nỗi ngậm miệng lại, quay người đứng cạnh tường.
Cố Dư Sinh ngồi bên giường, đưa nước ấm cho Tần Chỉ Ái uống: “Uống nước ấm một chút, trong bụng sẽ thoải mái hơn.”
“Cảm ơn.” Tần Chỉ Ái nhận lấy, uống một ngụm nửa ly nước, sau đó nhìn Cố Dư Sinh ngồi bên giường, còn chưa có ý định rời đi, lại nghĩ đến Tiểu Vương vừa mới giục hắn, cô cầm chén nước mở miệng nói: “Em không sao, nghỉ một chút sẽ không còn khó chịu rồi, anh còn phải đi họp mà đúng không? Mau đi đi!”
Cố Dư Sinh “Ừ” một tiếng, nhìn chằm chằm Tần Chỉ Ái không chớp mắt, vẫn không muốn đi.
Tần Chỉ Ái bị cái nhìn của Cố Dư Sinh làm cho bối rối, rũ mi mắt, lại thúc giục hắn: “Em thật sự không sao, anh đi đi!!”
Cố Dư Sinh bỗng nhiên cầm ly nước trong tay của Tần Chỉ Ái, đặt ở tủ đầu giường, sau đó liền nhẹ nhàng cầm tay cô, cuối cùng vuốt ve lòng bàn tay của cô, nhẹ giọng nói: “Sau này không được uống thuốc đó nữa!”
“Nhưng, lỡ như mang thai thì sao?”
“Mang thai thì…” Cố Dư Sinh hầu như không hề do dự trả lời, nhưng chỉ nói phân nửa liền dừng lại.
Mang thai ,sinh ra là được… hắn dĩ nhiên muốn nói câu này với cô.
Hắn biết rõ bản thân mình thích cô… Còn thích cô nhiều hơn tưởng tượng của hắn.
Hắn vốn không muốn cưới cô, cực kỳ không muốn kết hôn sinh con, nhưng lúc này hắn phát hiện hình như bản thân mình lại đang muốn có một đứa con, như vậy thật kích động ha.
Làm sao bây giờ? Hình như hắn không chỉ đơn thuần thích cô, mà là rất rất yêu cô.
Cố Dư Sinh rất nhanh hồi phục lại tinh thần, dịu dàng nắm bàn tay nhỏ của cô, lại nói: “Nói chung không cho uống là không cho uống.”
Dừng một chút, Cố Dư Sinh lại hỏi: “Ngoài lọ này còn lọ nào khác nữa không?”
“Không có” Tần Chỉ Ái lắc lắc đầu.
“Không có thật sao?” Cố Dư Sinh sợ cô còn dấu thuốc, sau khi hỏi xong liền buông tay cô, lục tùng phèo cả phòng ngủ một vòng, cuối cùng đến thảm trải dưới đất cũng lật lên.
Tần Chỉ Ái ngồi trên giường không nói gì, thảm trải nền bằng phẳng cực kỳ mà hắn cũng lật lên cho bằng được, không phải nhìn một cái liền biết không có gì bên dưới rồi sao?
Tần Chỉ Ái không nhịn được nhỏ giọng nói: “Thật không có mà, em chỉ mua có một lọ thôi.”
Cố Dư Sinh ngoài miệng thì “Ừ” một tiếng như biết rồi, nhưng vẫn cong người nhìn dưới nệm và dra giường mấy lần, thấy thật sự không có gì mới ngẩng lên, ngồi xuống bên giường lần nữa.
Tần Chỉ Ái liếc mắt nhìn hiên nhà, rõ ràng đã gấp lắm rồi, Tiểu Vương lại không dám hối thúc Cố Dư Sinh nữa, thực sự không đành lòng liền mở miệng lần thứ ba: “Anh đi làm nhanh đi mà.”
“Ừ, không gấp.”
Cố Dư Sinh dửng dưng trả lời ba chữ, sau đó thật sự không gấp gáp đứng ở bên giường gọi điện thoại cho quản gia dặn bà chuẩn bị những món ăn thanh đạm, sau đó mới đến công ty.
-
Họp xong cũng đã là một giờ chiều, Cố Dư Sinh không yên tâm với Tần Chỉ Ái, ý nghĩ đầu tiên chính là gọi điện thoại về nhà.



Thử đọc