Ép Yêu 100 Ngày - Chương 17

Tác giả: Diệp Phi Dạ

Đánh dấu

Đọc Lại Nguyên Văn Một Lần
Trong lời nói của Cố Dư Sinh hoàn toàn không có một ý cười nào, đến khi hắn nói đến chữ “rồi” cuối cùng, âm thanh hoàn toàn lạnh lẽo đến nỗi có thể đóng băng..
Tần Chỉ Ái sợ đến nỗi tim đập thình thịch,trong đầu cô lại hiện ra hình ảnh lúc trước hắn hành hạ cô như thế nào, vừa ngoan độc lại vừa nặng nề, trong lòng cô lại tự hỏi tại sao lại liên quan đến Lục Bán Thành, nhưng cũng chỉ có thể nhẹ nhàng nhíu mày, không nói gì, chỉ là bàn chân nhanh chóng bước đi.
Được lắm, vừa nãy còn tìm cớ nói chuyện với người kia, bây giờ mới mấy câu đã ngại miệng không muốn nói chuyện với hắn sao? Còn đi nhanh như vậy, muốn biến mất trước mặt hắn luôn sao?
Cố Dư Sinh tức giận đến muốn hôn mê, hắn đột nhiên đưa tay lên tháo cravat, nặng nề ném xuống đất trước mặt Tần Chỉ Ái: “Câm rồi? Lời nói của tôi cũng giống như gió thoảng bên tai thôi đúng không? Hả?”
Cravat xẹt qua cổ Tần Chỉ Ái làm cho cô có cảm giác tê đau, Tần Chỉ Ái giống như bị điện giật, vốn chỉ muốn đi nhanh vài bước giờ lại sợ thành phản xạ có điều kiện, thi chạy một trăm mét.
Tốc độ của cô rất tốc hành, động tác cũng rất nhanh nhẹn.
Cố Dư Sinh đứng ở cửa nghĩ nên tính sổ với cô như thế nào thì cô liền khom người chui tọt qua lỗ hổng của thân thể hắn và cửa kính một cách không hề do dự, chạy nhanh như điên để thoát thân.
Cố Dư Sinh không ngờ Tần Chỉ Ái lại có hành động như vậy, tức đến hộc máu, hắn cắn răng, hít một hơi thật sâu, sau đó liền quay người đuổi theo Tần Chỉ Ái.
Chân tay hắn dài, Tần Chỉ Ái vừa mới chạy đến cửa thư phòng đã bị Cố Dư Sinh nắm được tóc, kéo cô lùi về phía hắn hai bước.



Tần Chỉ Ái đau đến nỗi phải hít một ngụm khí lạnh, vừa mới chuẩn bị đưa tay đè cho tóc khỏi bị kéo đau, cả người đã bị Cố Dư Sinh đẩy dựa vào vách tường.
Cô còn chưa kịp đưa cánh tay lên, hắn liền nắm chặt hai vai cô, đè cả người ép người cô.
Trong ngực của hắn toàn là tức giận và nóng nảy, từ nhỏ tới lớn hắn chưa bao giờ cảm thấy tức giận như vậy, giận nhất chính là hắn lại không mở miệng ra nói những lời khó nghe nổi.
Gương mặt của hắn đanh lại, tàn nhẫn nhìn cô chằm chằm, sau đó liền gia tăng lực đè lên người cô, hắn dùng sức ép tới, giống như hận mình không thể đè chết cô vậy.
Cảm giác nghẹt thở làm Tần Chỉ Ái cực kỳ khó chịu, chân của cô bắt đầu đá lung tung, lúc đá được chân của Cố Dư Sinh, hắn bị đau đến nhíu mày , sau đó bỗng nhiên nghĩ đến gì đó, bắt lấy cánh tay cô, kéo cô đi vào phòng ngủ chính.
Hắn đạp cửa phòng ngủ, sau khi kéo cô đi vào liền bắt đầu tìm cái gì đó.
Gối mền đều bị hắn vứt xuống đất, túi của cô cũng bị hắn đổ ra, các loại son chì kẻ, lăn khử mùi, bao tay đều bị đổ văng khắp nơi, mãi đến khi hắn nhìn đến điện thoại của cô ở góc sofa rồi mới dừng lại những hành vi hỗn loạn kia.
Hắn mở điện thoại của cô, hình như là đang tìm gì đó, sau khi bấm một lát, hắn lại giơ điện thoại lên trước mặt cô, sắc bén nói: “Đọc lại nguyên văn những câu nói này một lần cho tôi!”
Trên màn hình là đoạn hội thoại của cô và Lục Bán Thành.
Cũng chính là đoạn tin nhắn dài nhất mà cô nhờ hắn giúp đỡ.
Hắn bắt cô đọc đoạn này là có ý gì?
Tần Chỉ Ái mím môi, nhìn những dòng chữ trên màn ảnh, không có lên tiếng.
Sự trầm mặc của cô làm cho sự tức giận trong lòng Cố Dư Sinh càng tăng lên, cô không thể mở miệng nói với Lục Bán Thành những lời này thì sao có thể nói trước mặt hắn?
Cố Dư Sinh chờ trong giây lát, thấy cô từ đầu đến cuối không nói chuyện, đầu ngón tay cầm điện thoại vì tức giận và phẫn nộ mà run lên: “Sao lúc cô đi nhờ Lục Bán Thành nói chuyện cũng không thấy cô ít nói như vậy hả? Không phải trước mặt hắn cô có thể nói sao? Sao bây giờ lại giả câm? Mau đọc cho tôi, đọc nguyên văn không sót một chữ nào!”
Sau khi nói xong hắn lại nhớ tới lúc trước Tần Chỉ Ái vừa nói vừa cười trước mặt Lục Bán Thành, lại bổ sung một câu: “Vừa đọc vừa cười cho tôi!”

Đây là lần thứ ba hắn đề cập đến cái tên Lục Bán Thành… Hai lần trước cô thật sự không hiểu đã xảy ra chuyện gì nhưng giờ thì cô đã hiểu.
Hắn vì cô nhờ Lục Bán Thành giúp nên mới tức giận như vậy?
Nhưng sao hắn lại tức giận chứ? Là hắn không muốn cô làm phiền hắn, cô chỉ làm theo những gì hắn nói, hắn còn tức giận cái gì?
Tần Chỉ Ái mím môi, cụp mắt, không nhìn màn hình điện thoại nữa.
Chỉ sau mấy giây, cằm của cô lại bị Cố Dư Sinh nắm lấy, tàn nhẫn giơ lên, ép cô phải nhìn vào màn hình điện thoại.
“Cô nghe không hiểu những lời tôi nói hay là giả vờ như không nghe thấy tôi nói gì hả? Còn chưa chịu đọc?”
Cố Dư Sinh càng hỏi càng tức giận, như một làn sóng này nối tiếp lớp sóng kia, tàn nhẫn bao phủ lổng ngực của hắn, hắn không khống chế được gia tăng sức mạnh nắm lấy cằm của Tần Chỉ Ái, nghiến răng nghiến lợi nói: “Tôi cho cô biết, hôm nay cô muốn hay không muốn cũng phải đọc cho tôi, đừng ép tôi phải động thủ!”
Cô bị hắn bấm chặt như vậy, đau đến nỗi run rẩy, cô nhiều lần muốn nói chuyện nhưng chỉ giật giật môi, không phát ra âm thanh.
“Tôi nói lại một lần cuối, đọc cho tôi!” Cố Dư Sinh giống như không thể chịu đựng được nữa, vung tay quật cô lên ghế salon.
Tần Chỉ Ái giống như không hề để ý đến sự thô bạo trên mặt Cố Dư Sinh, mặt mày đều không có biểu cảm gì, cô nằm nhoài trên ghế salon, biểu hiện trên mặt cực kỳ bình tĩnh, nói chuyện khinh nhạt: “Tại sao tôi lại phải làm như vậy, anh không biết sao?”
Cố Dư Sinh muốn đập điện thoại lên ghế salon, nhưng vừa nghe đến câu này, hắn lại dừng lại.
Hắn nhìn cô chằm chằm, biểu hiện lạnh băng, nhưng trước câu hỏi đầy ngụ ý kia của cô lại không thể hé răng.
Tần Chỉ Ái từ từ trở mình, đứng dậy, cô ngẩng đầu lên, lặp lại câu hỏi kia một lần nữa: “Tại sao tôi lại phải đi tìm Lục Bán Thành, anh thật sự không biết sao?”
“Anh quên rồi sao? Chính anh nói tôi có thể rời khỏi anh xa bao nhiêu, thì phải cách xa anh bấy nhiêu, tôi có chuyện gì cũng không được đến làm phiền anh!”
Cố Dư Sinh như bị điểm huyệt, nhất thời hạ điện thoại xuống.
Trong lòng Cố Dư Sinh cũng tự hỏi mình như vậy.
Cô nói không sai, ban đầu hắn tìm mọi biện pháp để cô không quấn lấy hắn nữa, hiện nay hắn đã được toại nguyện, tại sao một chút cảm giác hài lòng hắn cũng không có? Thậm chí còn thấy khó chịu hơn khi cô ngoan ngoãn trốn hắn so với lúc cô quấn lấy hắn…
Giống như hôm nay, khi Lục Bán Thành nói cô gọi điện thoại tới xong, hắn lại muốn biết bọn họ đang nói chuyện gì?
Hắn sao lại khó chịu khi cô đi tìm Lục Bán Thành giúp? Thậm chí còn trở về nhà nổi điên?Muốn đọc nhanh full nhất truy cập : thíchđọctruyện.com
Hắn bị gì vậy? Năm lần bảy lượt bị loạn não, hơn nữa lần sau so với lần trước còn loạn hơn…


Cố Dư Sinh nhíu mày, như nghĩ mãi một vấn đề mà không có đáp án, bởi vì hắn thất thần mà làm rơi điện thoại trong tay, điện thoại rơi thẳng vào bàn chân của hắn.
Hắn giống như không cảm thấy đau, tầm mắt tuy bình tĩnh nhìn Tần Chỉ Ái nhưng trong đầu lại cứ luẩn quẩn những câu hỏi tại sao.
Trên mặt Tần Chỉ Ái vẫn biểu hiện bình tĩnh, không có bất kỳ sợ hãi nào, khóe môi cô mơ hồ mỉm cười, tiếp theo lại điềm tĩnh nói: “Anh nói xem, tôi đã ngoan ngoãn nghe lời anh như vậy, anh còn muốn như thế nào? Tôi trốn anh thật xa anh vẫn muốn gây sự với tôi? Rốt cuộc anh muốn tôi làm thế nào mới cam lòng?”
Cố Dư Sinh vốn đã nghĩ không ra, giờ lại gặp thêm một câu hỏi liên tiếp làm sao làm sao, thế nào?
Hắn không trả lời được, cảm thấy trong cổ họng giống như bị nhét một tảng đá nặng nề, khiến hắn hít thở còn không nổi nữa nói chi là trả lời.
Mắt của cô vẫn đang nhìn hắn, im lặng chờ đáp án.
Ánh mắt long lanh của cô, thỉnh thoảng giống như có một ánh sáng lóe lên.
Càng như vậy, hắn lại càng rối, càng không tìm được đáp án, trong lồng ngực có một nỗi sợ không thể giải thích được, vì sao hắn lại sợ?
Hình như đây không phải là lần đầu tiên cô ép hắn đến nỗi không biết phải làm sao, lần trước dẫn cô tham gia tiệc rượu, cô bị hành kinh đau bụng, hắn hỏi cô tại sao, cô nói sợ làm phiền hắn…
Khi đó hắn kinh hoàng, thất thố, còn có Tiểu Vương chạy tới giúp hắn thoát khỏi cục diện rối rắm kia.Muốn đọc nhanh full nhất truy cập : thíchđọctruyện.com
Nhưng bây giờ, cũng chỉ có cô và hắn!
Cố Dư Sinh không biết mình sợ cái gì, còn chưa bao giờ có cảm giác như thế này, khiến hắn cảm thấy một sự bất lực xa lạ như vậy, đến cuối cùng, hắn thật sự không biết nên giải quyết như thế nào, bỗng nhiên liền trở mặt, thẹn quá hóa giận khom người, bắt lấy cổ tay của cô, quật cô lên giường, hắn nắm lấy cổ chân của cô, mở rộng hai chân sau đó liền đè lên người của cô. . .
Sức mạnh hắn cực kỳ lớn, không biết là vì hắn sợ mình không thắng được cô, hay là không thắng được chính mình.
Lục vọt vào bên trong cô, hắn không biết vì sao mình lại dùng phương thức này để trút giận, nhưng khi cơ thể của hắn và cô hòa vào nhau làm một, những lửa giận kia liền biến mất như một kỳ tích, chỉ còn lại vô cùng vô tận muốn hòa cùng cô.
Hắn rõ ràng bị cô hỏi đến nỗi không tìm được đường lui, lại muốn cứu vãn mặt mũi của mình, liền hùng hổ đặt giương nanh múa vuốt trên người cô, giống như muốn phanh thây băm vằm cô, hắn là muốn trừng phạt cô, nhưng khi dục vọng che mất lý trí của hắn, hắn lại bắt đầu trở nên dịu dàng nhẹ nhàng, mãi đến cuối cùng hắn giống như mất hồn vậy, hoàn toàn vùi lấp mình trong thân thể mềm mại của cô.
. . . . . . .
Cuối cùng tất cả cũng kết thúc, mà Cố Dư Sinh cũng không nhận ra được, lần này hắn cũng không giống như lần trước, không rút ra mà ở trên người cô nặng nề thở hổn hển.
Cô ở dưới thân hắn, kiều diễm ấm áp, khiến não hắn choáng váng, qua một lúc lâu, hắn cũng không muốn rút ra khỏi nơi ấm áp ngọt ngào kia.
Mặt hắn chôn trong cổ cô, cơ thể thơm ngọt của cô pha thêm mùi của hắn, mùi hương này không ngừng xộc vào mũi hắn, khiến hắn mê muội không muốn rút ra, hắn không kìm lòng được ngẩng đầu, nhìn mặt cô.
Cô nhắm mắt lại, trên mặt đều là mồ hôi, có thể vì ban đầu hắn xông vào quá mạnh bạo, cô vô cùng đau đớn, cắn môi dưới đến nỗi rướm máu.
Cố Dư Sinh nhíu nhíu mày, não còn chưa kịp suy nghĩ, hắn đã dùng tay đang để bên tai cô nhẹ nhàng di đến môi dưới của cô.
Tần Chỉ Ái cảm nhận được cử động của hắn, dù đã mệt mỏi hết sức nhưng cô vẫn nhắc mí mắt lên.Muốn đọc nhanh full nhất truy cập : thíchđọctruyện.com
Tầm mắt của cô chạm vào tầm mắt của hắn, Cố Dư Sinh giật mình, vừa giơ tay lên còn chưa đi tới môi cô đã rơi xuống mặt cô.
Tần Chỉ Ái nhìn hắn một chút, liền dời tầm mắt, cô chuyển động trước, muốn tránh khỏi người dưới của hắn, nhưng thân thể bị hành hạ quá nhiều, cô cũng không còn một chút sức lực nào, cuối cùng cũng chỉ giãy dụa hai lần, liền ngừng lại, cô lần nữa quay đầu lại nhìn hắn, ngữ khí thanh đạm: “Tôi muốn vào nhà vệ sinh, được không?
Lời nói của cô làm cho Cố Dư Sinh hoàn toàn tỉnh táo lại.Muốn đọc nhanh full nhất truy cập : thíchđọctruyện.com
Hắn vốn có một vệt nhu tình mang theo vẻ say mê trên mặt, nhưng đột nhiên vì câu nói này mà biến mất không còn, hắn hé mắt nhìn cô, đột nhiên nắm lấy cằm của cô, nâng mặt cô lên: “Tôi nói cho cô biết, đừng quên cô chính là người mặt dày mày dạn vào nhà này, gắn lên mình cái mác Cố thiếu phu nhân, cô đi tìm người khác giúp, chính là làm mất mặt tôi!”
Nói xong, hắn từ từ rút ra khỏi cô, lúc nhặt quần áo mặc lên người, hắn bỗng nhiên nghĩ đến điều gì, quay lại ném cho Tần Chỉ Ái một câu: “Cô tự làm mình xấu hổ thì được, nhưng đừng khiến tôi cũng mất mặt theo cô!”
Lúc Cố Dư Sinh bắt đầu nói, Tần Chỉ Ái đã rũ mi mắt xuống.
Lông mi của cô vừa dài lại vừa dày, sau khi trang điểm lại giống như cây quạt nhỏ, che hết toàn bộ đôi mắt của cô.
Cô vẫn cho rằng mình đã quen với những lời nói vô tình của Cố Dư Sinh nhưng khi nghe được những lời này, cô vẫn không khống chế được bản thân mình run rẩy.
Cô nói cô đi tìm Lục Bán Thành, sao hắn lại tức giận chứ? Thì ra là hắn sợ cô làm mình mất mặt mà thôi!
May mà lúc đó cô không thật sự sinh ảo giác, cho rằng hắn đang ghen…
Đáy lòng Tần Chỉ Ái khinh bỉ bản thân mình hai lần, giống như không hề nghe thấy hắn nói gì, ung dung ngồi dậy, lấy mền che người, đi vào nhà vệ sinh.
Trong chốc lát, phòng tắm liền có tiếng nước chảy, Cố Dư Sinh đang đứng trong phòng thay đồ tìm quần áo chỉ mặc một chiếc quần tây, hắn theo bản năng liếc nhìn cửa phòng tắm, nghe tiếng nước chảy một hồi lâu, hắn mới tiện tay cầm một bộ quần áo ra khỏi phòng ngủ chính.
Cố Dư Sinh tắm trong nhà vệ sinh, thay một bộ quần áo sạch ra ngoài, vừa ra khỏi phòng hắn là cửa phòng ngủ chính, hắn muốn đẩy cửa nhìn xem cô bé bên trong phòng đang làm gì, nhưng đi đến trước cửa, hắn lại rụt tay về, ghé qua thư phòng lấy một hộp thuốc từ trong ngăn kéo, liền đưa một điếu lên miệng, vừa châm lửa vừa ngồi lên ghế dựa.
Trước kia lúc tâm trạng của hắn không tốt, chỉ cần hút hai điếu thuốc là có thể bình tĩnh lại.
Nhưng lần này hắn cảm giác như mình giống như bị lờn thuốc, không còn chút tác dụng nào, dù hắn hút bao nhiêu điếu đi chăng nữa, hắn cũng chỉ thấy vô vị, nhạt nhòa, vẫn thấy phiền muốn chết.
Cố Dư Sinh không biết đã dập bao nhiêu tàn thuốc, sau khi cầm hộp thuốc lên mới phát hiện hắn đã hút hết một hộp.
Hắn tức giận ném hộp thuốc vào thùng rác, mở ngăn kéo vừa định lấy ra một hộp khác nhưng vừa đụng vào hộp thuốc, hắn lại không lấy ra, mà đóng ngăn kéo lại, tìm một tư thế thoải mái dựa vào lưng ghế, nhắm mắt lại.
Hắn tìm được một tư thế đặc biệt không thoải mái, hắn thay đổi tư thế một lần nữa, sau đó lại thay đổi, đổi đi đổi lại không biết bao nhiêu lần, hắn lại càng khó chịu, đứng lên, đi tới cửa sổ, sau đó hắn mới phát hiện trời đã tối, bên ngoài tối thui.
Hắn sững sờ quay đầu nhìn đồng hồ trên tường, chín giờ rồi.
Sao quản gia không gọi hắn ăn cơm? Hay là mãi suy nghĩ nên hắn không nghe thấy?
Thời gian dài như vậy, tâm tình của người phụ nữ kia đã bình tĩnh lại chưa? Hay là hắn đi xem thử? Không được, xem cái gì mà xem chứ?
Cố Dư Sinh giơ tay lên xoa xoa mi tâm, cuối cùng đi ra khỏi thư phòng, vẫn là liếc nhìn cửa phòng ngủ một chút, vẫn không đi đến mà quay người đi xuống lầu.
Quản gia đang xem tivi, nhìn thấy hắn xuống liền lập tức đứng lên: “Thiếu gia, cậu muốn ăn tối sao?”
“Ừ”, Cố Dư Sinh gật đầu, dừng bước, nghĩ trong chốc lát, lại hững hờ hỏi: “Tiểu thư đâu?
“Tiểu thư không ăn.” Quản gia lắc đầu: “Tôi đi gọi tiểu thư, cô ấy nói không muốn ăn, muốn nghỉ ngơi.”
“Cô nói không muốn ăn bà liền cho cô ấy nhịn đói hả? Tôi dùng tiền thuê bà làm vật trang trí thôi hả? Chỉ có một người cũng chăm sóc không xong!” Cố Dư Sinh tàn nhẫn dạy dỗ quản gia một trận, sau đó chỉ lên lầu: “Đi, lên gọi cô ấy xuống, làm sao cho cô ấy ăn cơm thì làm!”
Quản gia biết tâm tình của Cố Dư Sinh không tốt, cứ làm theo lời của hắn thì sẽ không có chuyện gì, liền chạy lên lầu nhanh như một làn khói.
Quản gia gõ cửa vài cái, không có ai trả lời, liền mở cửa nhìn vào trong, Tần Chỉ Ái đang đưa lưng về phía cửa phòng, nằm trên giường đang ngủ, quản gia nhỏ giọng gọi hai tiếng: “Tiểu thư”, thấy Tần Chỉ Ái không phản ứng, liền lặng lẽ đóng cửa xuống lầu.
Lúc này Cố Dư Sinh ngồi tao nhã trên ghế salon, cầm báo gác chân đọc, hắn nghe thấy tiếng quản gia xuống lầu, liền nghiêng đầu nhìn về phía bà.
Quản gia đứng cách Cố Dư Sinh một quãng, thành thật trả lời: “Tiểu thư ngủ rồi, tôi gọi vài tiếng cũng không dậy.”
Cố Dư Sinh càng nhíu mi, ngữ khí nặng nề: “Không dậy thì cứ gọi cho đến khi nào dậy thì thôi, cả một buổi tối không ăn gì sao có thể chịu nổi?”
“Vâng, thiếu gia, tôi đi ngay.” Quản gia chỉ sợ hắn tức giận, không nói nhiều lại quay người lên lầu.
Ban đêm biệt thự rất yên tĩnh, hắn nghe quản gia đẩy cửa phòng ngủ, tinh thần cũng không đọc báo nữa mà chú ý sức tập trung lên lầu.
Quản gia cũng không đóng của phòng, âm thanh của quản gia cũng có thể nghe thấy khá rõ: “Tiểu thư, tiểu thư, cô tỉnh lại đi”
Cách một lúc, Cố Dư Sinh hình như nghe được tiếng của Tần Chỉ Ái hỏi: “Sao vậy?”
“Tiểu thư cô ăn chút gì đi rồi ngủ tiếp?”
“Tôi không đói bụng.”
“Thiếu gia dặn rồi, cô ăn uống không điều độ không tốt cho sức khỏe đâu…”
Quản gia khuyên đủ điều, một lát sau Tần Chỉ Ái lại nói: “Tôi không muốn ăn.”
Quản gia lấy lòng: “Tiểu thư, cô vẫn xuống lầu ăn một chút đi, dù trong lòng không thoải mái cũng không thể hành hạ dạ dày của chính mình được…”
Lần này cũng không nghe tiếng Tần Chỉ Ái trả lời.
Cô dường như lại bắt đầu ngủ, Cố Dư Sinh chỉ nghe quản gia kêu một tiếng: “Tiểu thư.”
Thực là vô dụng, ăn lương của hắn mà làm một chút việc cũng làm không xong! Cố Dư Sinh tàn nhẫn ném tờ báo về phía bàn trà, liền đứng dậy đi lên lầu.
Cố Dư Sinh vừa mới mở cửa phòng ngủ chính, liền nhiên thấy quản gia đang nằm nhoài trên giường dụ dỗ Tần Chỉ Ái nhưng cô ta lại nhắm mắt lại.
Cố Dư Sinh chưa đi vào, đứng yên ở cửa.
Quản gia nhận thấy có người đến, ngẩng đầu hô: “Thiếu gia.”
Cô bé trên giường nghe thấy hai chữ này mặt mày run rẩy một hồi, liền chôn đầu vào gối, chỉ để hắn nhìn thấy một mái tóc dài đen nhánh.
Nhìn phản ứng của Tần Chỉ Ái, quản gia sợ đến nỗi trắng bệch.
Tiểu thư đang giận hờn thiếu gia sao? Sao cô có thể mạo hiểm với thiếu gia như vậy?
Lúc quản gia đang kinh hồn bạt vía cho rằng hắn sẽ tức giận, người đàn ông đứng ngoài cửa lại ôn hòa nhã nhặn khác với dự đoán của mọi người: “Dậy, xuống lầu ăn rồi ngủ tiếp, không đói cũng phải ăn, ăn một chút còn tốt hơn là không ăn chút gì!”
Tần Chỉ Ái giống như không nghe thấy Cố Dư Sinh nói gì, một chút phản ứng cũng không có.
Quản gia rõ ràng được sắc mặt Cố Dư Sinh trở nên khó coi, bà lặng lẽ giơ tay đẩy Tần Chỉ Ái một cái: “Tiểu thư, cô ăn một chút đi ha?
Quản gia thấy Tần Chỉ Ái còn chưa động đậy, chỉ sợ một giây sau Cố Dư Sinh thật sự trở mặt, liền đi đến bên tai Tần Chỉ Ái, dùng lời ngon tiếng ngọt chỉ có hai người họ nghe thấy nói: “Tiểu thư, tôi biết cô không thoải mái trong lòng nhưng mà thiếu gia còn đang nhẹ giọng khuyên ngăn, nếu lát nữa cậu ấy lại nổi giận, không phải người chịu thiệt thòi là cô sao?”
Phải, quản gia nói không sai.
Cô cũng đã từng sợ chính mình gặp xui xẻo nên đã tìm mọi cách tránh né hắn, nhưng bây giờ sao không phải dù cô có trốn hắn thì kiểu gì cô cũng gặp xui xẻo sao?
Cô làm kiểu gì cũng bị hành hạ, không phải cũng không sống nổi, thảm hại, cũng bị hắn quăng lên giường ngủ một lần sao?
Nghĩ tới đây, Tần Chỉ Ái dứt khoác trở mình đưa lưng về phía quản gia, tiện thể trùm chăn kín đầu.
Quản gia nhìn thấy cô phản ứng như vậy, sợ đến nỗi muốn té xuống giường.
Tiểu thư là đang khiêu chiến với giới hạn của thiếu gia sao?
Quản gia cẩn thận từng li từng tý quay đầu, liếc nhìn Cố Dư Sinh một cái, khóe môi người đàn ông kia căng thẳng, ánh mắt lạnh lùng đáng sợ, như là bất cứ lúc nào cũng sẽ xông lại xé cô bé gầy yếu trên giường thành từng mảnh.
Quản gia lấy hết dũng khí mới lắp ba lắp bắp mở miệng nói: “Thiếu, thiếu gia, có thể là do thân thể của tiểu thư không thoải mái, hay là khi nào cô ấy đói tôi mới làm, làm…”
Quản gia còn chưa nói hết, Cố Dư Sinh đã đi vào cửa.
Tim của quản gia lập tức nhảy lên cổ họng.
Cố Dư Sinh không phải là muốn đánh tiểu thư chứ? Bà có nên ngăn cản không? Nhưng bà ngăn cản, có phải lại rước họa vào thân không a?
Quên đi, ngày thường tiểu thư đối xử với bà không tệ…
Quản gia âm thầm cắn răng, vừa chuẩn bị đứng lên, ngăn cản Cố Dư Sinh, Cố Dư Sinh liền đưa tay ra dùng sức kéo chăn của Tần Chỉ Ái, khom người, bế cô bé đang nhắm mắt nằm trên giường kia, nói với bà câu: “Xuống lầu, chuẩn bị thức ăn!” sau đó liền ôm Tần Chỉ Ái ra khỏi phòng ngủ.
Quản gia nhìn cảnh này, trợn tròn hai mắt.
Thiếu, thiếu gia không chỉ không nổi điên lên mà còn ôm tiểu thư xuống lầu? hắn, hắn đây là đang dỗ ngọt tiểu thư sao?
Quản gia cảm thấy tim mình đập càng ngày càng mạnh, bà không thể nào tin được, sau một lúc lâu, mới vỗ ngực, nhanh chóng chạy xuống lầu.
Lúc quản gia đến phòng ăn, Tần Chỉ Ái và Cố Dư Sinh đã ngồi trên ghế ngày thường bọn họ hay ngồi.
Quản gia bưng thức ăn lên, hỏi: “Thiếu gia, tiểu thư, hai người ăn cháo hay ăn cơm?”
“Cơm.” Cố Dư Sinh đáp một chữ, sau đó liếc nhìn Tần Chỉ Ái ủ rũ bên cạnh, nói: “Cho cô ấy húp cháo!”
“Vâng.” Quản gia đáp một tiếng, liền nhanh nhẹn bưng món chính lên bàn.
Cố Dư Sinh lúc xế chiều đã hành hạ Tần Chỉ Ái vừa mệt lại vừa đau, cô miễn cưỡng cũng không dùng sức nổi, khẩu vị lại càng không có, nhìn một bàn đầy thức ăn ngon nhưng trước sau cô vẫn không động đũa.
Cố Dư Sinh đã gắp thức ăn hai lần, nhìn thấy cô không nhúc nhích, liền ngừng lại, nghiêng đầu nhìn cô chằm chằm không nói gì, lại gắp một chút thức ăn bỏ vào chén của cô.
Trong miệng ngậm thức ăn của hắn mơ hồ phát ra một tiếng: “Ừm.”
Tần Chỉ Ái nhìn chằm chằm thức ăn trong chén, mím môi ngồi im một lúc lâu, mới cầm muỗng.
Nhìn thấy hành động này của cô, quản gia đứng một bên thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Tần Chỉ Ái đẩy thức ăn Cố Dư Sinh gắp cho cô ra, múc cháo ở phía dưới, uống nửa muổng, lại nói: “Tôi ăn no rồi.”
Ban đầu nhìn thấy cô cầm muỗng lên, tâm tình của Cố Dư Sinh có chút tiến triển thì sau khi nghe cô nói mấy chữ này lại nhíu mi, liền quay đầu nhìn về phía chén của cô.
Hắn gắp thức ăn cho cô, cô cũng không động, còn cháo cô ăn rồi cũng như không ăn vậy.
Hắn nói ăn một chút còn tốt hơn không ăn gì, cô thật sự ăn nửa muỗng cháo cho hắn xem sao?
Cô thấy hắn xuống nước một lần liền cho rằng cô có thể được đà lấn tới hay sao?
Sắc mặt Cố Dư Sinh lạnh băng, âm thanh không lớn nhưng mang theo mệnh lệnh phải làm theo: “Ăn cho xong!”
Tần Chỉ Ái ngồi yên trên ghế, không nhúc nhích.
Cố Dư Sinh không nói nữa, nhưng quản gia có thể tinh tường cảm giác được, sau nét mặt giống như không có gì của hắn lại là cơn giận ngút trời.
Vừa rồi ở trên lầu, lo lắng của bà không phát sinh, không phải bây giờ sẽ xảy ra chứ?
Quản gia nhanh chóng suy nghĩ, vội mở miệng: “Tiểu thư, hay là cô không muốn ăn cháo, vậy cô muốn ăn cái gì? Nói cho tôi biết, tôi sẽ đi làm cho cô ăn!”
“Chuẩn bị cái gì, không muốn ăn thì đừng ăn, cho nhịn đói! Từ ngày mai không được cho cô ấy ăn nữa! Cố Dư Sinh bỗng nhiên ném đôi đũa trong tay, nhìn chằm chằm gò má của Tần Chỉ Ái, cười lạnh một tiếng, trong miệng lại như đang nói với quản gia: “Bà thật sự cho là cô ta không muốn húp cháo, đây là cô ta tự làm khó mình! Đối xử tốt với cô ta một chút, cô ta còn không biết trời cao đất rộng, vẫn cho mình là đúng, làm trời làm đất!”
Cố Dư Sinh càng nói càng tức giận, hắn đúng là bị thần kinh mới nghe thấy cô không ăn cơm liền sợ cô không chịu được, nhất định phải gọi cô xuống cho bằng được, kết quả thì sao chứ? Trái lại tự rước lấy nhục! Cô còn không muốn ăn món mà hắn gắp!
Cả đời này hắn còn chưa bao giờ xuống nước với bất cứ người phụ nữ nào như vậy, nghĩ rằng cô còn tức giận, hắn lại không chịu đựng được bế cô xuống lầu…
Cố Dư Sinh nghĩ đi nghĩ lại, lại xù lông lên, quay đầu, nhìn về phía Tần Chỉ Ái, cắn răng cắn lợi rống lên: “Không phải ăn no rồi sao? Còn ngồi ở đây làm gì? Cút cho tôi!”
Tần Chỉ Ái vẫn trầm mặc, cô nghe hắn nói xong liền đứng lên, đi ra khỏi phòng ăn, đi đến cầu thang. Bạn nào mún đọc trước 100 chương liên hệ : tttukidmh@gmail.com nhé ;)
Cố Dư Sinh nhìn bóng người của cô, càng thấy lửa giận trong lòng mình càng lớn, hắn cầm đũa, ăn tiếp hai món, bỗng nhiên lại nặng nề ném chén đũa đứng lên nói về phía Tần Chỉ Ái, nổi giận đùng đùng: “Tôi nói cô lăn lên lầu sao? Tôi nói cô cút ra khỏi nhà! Nhìn thấy cô tôi liền tức điên lên. Đừng ở trong nhà này, chướng mắt tôi!!
Tiểu thư đang mặc áo ngủ, túi tiền không có điện thoại cũng không, thiếu gia lại đuổi cô ra khỏi nhà như vậy?
Quản gia nhất thời trở nên gấp gáp: “Thiếu gia, tiểu thư biết sai rồi, xin ngài bớt giận…”
Nói xong, quản gia nhìn Tần Chỉ Ái, ra hiệu cho cô xin lỗi Cố Dư Sinh.Bạn nào mún đọc trước 100 chương liên hệ : tttukidmh@gmail.com nhé ;)
Tần Chỉ Ái giống như không nhìn thấy, đứng ở thang gác, lẳng lặng liếc nhìn Cố Dư Sinh, cuối cùng không nói gì, trực tiếp quay người đi về phía cửa.
Cố Dư Sinh tức giận mất khôn nên mới nói câu kia.
Sau khi nói xong, hắn liền hối hận rồi.
Hắn nghĩ, cô bị đau thành như vậy, chắc chắn sẽ không rời đi, lại không nghĩ rằng, cô lại có dũng khí hơn nhiều so với trí tưởng tượng của hắn, không do dự, cũng không chần chừ, quay người rời đi.
Lúc cô đóng cửa lại, Cố Dư Sinh theo phản xạ có điều kiện ngồi trượt xuống ghế.
Hắn vừa mới chuẩn bị đá văng ghế tựa, quản gia bỗng nhiên vội vội vàng vàng mở miệng nói với hắn: “Thiếu gia, tiểu thư đi thật…”
Bị quản gia nhắc nhở như vậy, hắn mới từ từ phản ứng lại, hình như hắn vừa mới có ý định đuổi theo cô ấy.
Cố Dư Sinh giống như bị người ta đánh một quyền vào người, cứng đờ.
“Thiếu gia, cậu đừng giận tiểu thư, cô ấy bị như vậy còn đi ra ngoài, lỡ xảy ra chuyện gì thì phải làm sao bây giờ?”
Lời nói lải nhải của quản gia làm cho Cố Dư Sinh phục hồi lại tinh thần, hôm nay hắn đã nhiều lần thất thố và mất đi khống chế, để mình không nghĩ ngợi, hắn liền hét quản gia một tràng: “Ầm ĩ cái gì? Xảy ra chuyện thì chết ở ngoài là được! Có bản lĩnh thì cả đời cô ta cũng đừng trở về nữa!”
Quản gia bị Cố Dư Sinh hét đến nỗi không dám nói câu nào, vì lo lắng mà bà không ngừng nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cố Dư Sinh cũng theo bà nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trong vườn trống rỗng, chỉ có ánh đèn mờ nhạt, cô một đường đi thẳng ra ngoài, cũng đã không còn thấy bóng dáng từ lâu.
Trong lồng ngực Cố Dư Sinh lại có một sự nôn nóng không giải thích được, hắn đá văng ghế tựa, đi lên lầu.
Quản gia không dám trêu chọc hắn, nhiều lần mở miệng muốn nói chuyện nhưng lại không dám, mãi đến cuối cùng lúc hắn sắp lên cầu thang mới đánh bạo lên tiếng: “Thiếu gia…”
Cố Dư Sinh bị gọi thật phiền, trong lòng lại cảm thấy thật sự tức giận, hắn dừng bước, quay người, trừng mắt nhìn quản gia, lại chửi một trận: “Thiếu gia cái gì mà thiếu gia, bà gọi tôi làm gì? Gọi tôi thì cô ấy có thể trở về hả? Không thấy cô ấy chỉ mặc váy ngủ đi ra ngoài sao? Còn đứng sững sờ ở đây làm gì? Mau tìm cô ấy về, bà có chút thông minh nào không hả?”
Quản gia bị mắng đến sững sờ, một hồi lâu mới phản ứng được, liền nhanh chóng chạy ra cửa.Bạn nào mún đọc trước 100 chương liên hệ : tttukidmh@gmail.com nhé ;)
Theo cánh cửa quản gia đóng sầm lại, Cố Dư Sinh nghiến răng nghiến lợi lầm bầm một câu: “Bỏ ra nhiều tiền như vậy, thật giống như ném tiền ra cửa sổ.
Sau đó mới quay người, đi lên lầu.
Cố Dư Sinh trở lại lên lầu, nhanh chóng tìm một điếu thuốc, bật lửa, lúc đứng trên ban công hút, thỉnh thoảng nhìn ra ngoài cửa sổ một chút.
Cửa trước cửa sau đều rất yên tĩnh, quản gia đuổi theo cô ra ngoài cũng không có dấu hiệu trở về.
Lúc này đã là mười giờ đêm, cô mặc váy ngủ, không tiền cũng không điện thoại, càng không lái xe… liệu quản gia có tìm thấy cô không.
Tức giận của Cố Dư Sinh trong nháy mắt lại bị thay thế bằng sự lo lắng không nói nên lời.
Hắn đứng ngồi không yên, ở trên ban công vừa hút thuốc vừa đi tới đi lui.
Kỳ thực không lâu sau, hắn còn chưa hút được nửa điếu thuốc, hắn đã thấy như thời gian đã trôi qua rất lâu rất lâu rồi, hắn càng ngày càng thấp thỏm bất an, hắn giơ tay muốn hút thuốc nhưng kết quả lại dập thuốc, quay người trở vào phòng, tìm điện thoại di động gọi cho quản gia.
Điện thoại vang lên một tiếng, trong lòng Cố Dư Sinh liền chửi thầm.
Không có lỗ tai sao? Không nghe thấy điện thoại reo sao? Điện thoại chỉ để trang trí thôi sao? Thật là muốn hắn tức chết…
Ngay lúc Cố Dư Sinh nghĩ chút nữa quản gia nhận điện thoại, hắn sẽ chửi bà một trận nữa, nhưng khi có người ở đầu dây bên kia bắt máy, nói câu đầu tiên khi hắn mở miệng lại là: “Tìm được chưa?”
“Chưa, tôi đi ra, tiểu thư đã không còn ở cửa, bây giờ tôi đang ở trong khu vực quanh nhà, đường cái không có ai qua lại nhưng cũng không thấy bóng dáng của tiểu thư…”
Cố Dư Sinh nhíu mày, liền tức giận mở miệng: “Không có ai? Sao lại không có ai? Vừa mới ra ngoài mấy phút thôi mà, cô ấy mang dép lê, sao có thể đi nhanh như vậy? có phải bà tìm sót không? hay là cô ấy trốn ở đâu đó?”
“Tôi sẽ đi tìm khu vực xung quanh một chút…”
“Tìm? Bà tìm hơn nửa ngày rồi, còn tìm được sao? Tôi nói nuôi bà đúng là tốn cơm tốn gạo mà! Bây giờ đi liên hệ với bảo vệ, nói họ lật hết khu này lên cũng phải tìm được tiểu thư về cho tôi! Tôi đi ra ngoài tìm!” Cố Dư Sinh nói xong liền cúp máy, cầm chìa khóa xe, bóp tiền, đi xuống lầu.
Lái xe ra khỏi cổng, hắn mới phát hiện mình không biết nên đi đâu tìm.Bạn nào mún đọc trước 100 chương liên hệ : tttukidmh@gmail.com nhé ;)
Hiểu biết của hắn về Lương Đậu Khấu quá ít, hầu như là con số không.
Hắn chỉ biết cô có liên hệ với Chu Tịnh, nhưng mà khi hắn nhờ người liên lạc vs Chu Tịnh, cô ấy lại nói Lương Đậu Khấu không hề liên lạc với cô ấy.
Một người sờ sờ như vậy, sao có thể nói biến mất là biến mất như một làn khói bốc hơi chứ, cô không có tiền, cũng không gọi taxi được, cuối cùng là đi đâu chứ?
Cố Dư Sinh nghĩ vậy liền lái xe chậm lại, nhìn gương chiếu hậu hai bên đường, lần lượt nhìn từng khu.
Biệt thự của hắn nằm ở thành Tây, hắn chạy hết các con đường lớn ở thành tây, thậm chí cả những con hẻm nhỏ cũng lượn một vòng, hoàn toàn không nhìn thấy bóng dáng của cô.
Quản gia khá là lo lắng, ngủ không được, đứng ở cửa, nhìn thấy Cố Dư Sinh chạy xe về, lập tức chạy tới: “Thiếu gia, tìm thấy tiểu thư không?
Lời này của quản gia nói cho hắn biết, cô còn chưa quay lại, nhưng trong miệng còn hỏi một câu: “Cô ấy còn chưa trở về?”
“Chưa.” Quản gia lắc đầu.
Cố Dư Sinh buồn bực đẩy cửa xuống xe, liền đi vào bên trong biệt thự.
Sẽ không phải là căn bản cô cũng không chạy ra khỏi biệt thự chứ?
Hắn nghĩ, liền bắt đầu đi một vòng quanh sân lớn.
Ban đầu quản gia còn chưa hiểu ý của hắn, sau đó mới từ từ hiểu được, cũng giúp hắn tìm.
Nước trong bể bơi rất trong suốt, nhìn một chút là có thể thấy có người hay không nhưng hắn cong người nhìn chằm chằm tỉ mỉ bên trong một lúc lâu cũng không nhìn thấy gì, lần nữa đi về cửa nhà.
Khi hắn gặp một người cũng đi từ nửa sân còn lại trở về một mình như hắn, liền hiểu rằng trong nhà cũng không có. Hắn đưa tay gỡ bỏ hai nút ở cổ áo, buồn bực đi tới đi lui, sau đó liền căm giận mắng một câu: “Có giỏi thì trốn cả đời đi! Trốn mà để tôi tìm thấy, tôi nhất định sẽ đánh gãy chân của cô ta!”Bạn nào mún đọc trước 100 chương liên hệ : tttukidmh@gmail.com nhé ;)
Cố Dư Sinh vừa nói những lời hung ác kia xong, quản gia giống như nghĩ tới cái gì, bỗng nhiên nói: “Thiếu gia, tiểu thư sẽ về nhà cũ hay không, hay là về Lương gia?”
Một câu nói cảnh tỉnh Cố Dư Sinh, quản gia còn chưa phản ứng đã nhìn thấy xe của Cố Dư Sinh biến mất trước mắt bà.



Thử đọc