Ép Yêu 100 Ngày - Chương 09

Tác giả: Diệp Phi Dạ

Đánh dấu

Chết Là Tốt Nhất, Khỏi Phải Vướng Bận
Cố Dư Sinh thắt cravat nhiều lần đều không được, khi nghe đến câu nói này của quản gia, hắn chợt nhớ tới vừa rồi Tần Chỉ Ái nói những lời đó với quản gia, tay hắn run lên, thắt cravat càng thêm loạn.
Quản gia ở phía sau Cố Dư Sinh, không nhìn thấy sắc mặt của hắn, thấy hắn không nói lời nào liền hỏi lại: "Hay là thiếu gia chờ đến khi tiểu thư học xong kịch bản rồi cùng ăn?"
Quản gia còn định nói tiếp, Cố Dư Sinh bỗng đem cravat kéo ra, đá vào tay vịn ở chân cầu thang một cái, rống lên: "Ăn cái gì mà ăn, ai thèm ăn chung với cô ta?"
Quản gia bị dọa đến không dám nói tiếp, thở mạnh cũng không dám.
"Sau này tôi ăn cơm ở trên bàn đừng để tôi nhìn thấy mặt cô ta! Phiền phức! Còn nữa, bà cũng đừng hở một chút là nhắc đến cô ta trước mặt tôi, nghe thôi cũng thấy bực mình!" Cố Dư Sinh quay đầu tàn nhẫn trừng quản gia một cái, quản gia sợ đến mức run run một lúc lâu, sau đó liền nghe tiếng hắn bước chân ra cửa, thay giày, không nói thêm câu nào, liền kéo cửa ra ngoài.
Lúc đóng cửa, hắn dùng sức rất lớn, tạo nên một âm thanh "Ầm" đinh tai nhức óc, các cửa kính đều theo đó mà chấn động lung lay mấy lần, phát ra tiếng loảng xoảng.
............
Trong nhà kính, Tần Chỉ Ái hoàn toàn có thể nghe được những lời Cố Dư Sinh nói.
Cô bỗng nắm chặt kịch bản trong tay, ở trên ghế mây một đêm, vốn không thể nào ngủ ngon, sắc mặt càng trở nên tái nhợt.



Mãi cho đến khi trong vườn có tiếng xe Cố Dư Sinh khởi động liền biến mất không thấy tâm hơi, Tần Chỉ Ái mới phản ứng lại, sau đó cô mới bất giác phát hiện, kịch bản trong tay cô vì dùng sức quá nhiều, gân xanh đều nổi lên, thân người càng run dữ dội.
Cô dùng hết sức lực mới có thể khôi phục tinh thần, thong thả và bình tĩnh lại, nhưng khóe mắt cô nhìn kịch bản, lại có một vệt nước mắt, vẫn không nhịn được từ từ rơi xuống.
-
Ăn sáng xong, Tần Chỉ Ái quay về phòng ngủ bù.
Sau bữa cơm trưa, Tần Chỉ Ái ngồi trước bàn trang điềm, trang điểm lại một chút, sau đó thay một bộ quần dài áo trắng đi xuống lầu.
Lương Đậu Khấu cách mỗi phim đều tham gia một buổi họp mặt các diễn viên nổi tiếng.
Chu Tịnh từng nói buổi họp mặt này ban đầu là do Lương Đậu Khấu tổ chức.
Nói là gặp mặt người nổi tiếng, thực ra là tập hợp con gái của những nhà có tiền, nhìn có vẻ như là một bữa tiệc trà nhàn nhã, thực chất là nơi khoe khoang phú quý.
Tần Chỉ Ái không thích những nơi như vậy, nhưng Lương Đậu Khấu lại không thể không đến những chỗ như vậy một lần, vì vậy, cách một khoảng thời gian Chu Tịnh sẽ sắp xếp cho Tần Chỉ Ái tham dự một lần.
Trưa hôm nay, sở dĩ Tần Chỉ Ái phải xuống lầu chuẩn bị ra ngoài chính là để tham gia họp mặt các diễn viên nổi tiếng.
Cầm chìa khóa, khởi động xe, Tần Chỉ Ái mới nhớ hôm nay là thứ sáu, xe này đã đến hạn bảo trì.
Trong biệt thự không phải không có xe nhưng có điều đó đều là xe của Cố Dư Sinh, Tần Chỉ Ái không dám đụng đến, hiện tại nếu để Chu Tịnh phái tài xế đến đón cô, chắc chắn sẽ trễ, Tần Chỉ Ái ngồi yên trong xe, cầm điện thoại gọi một một chiếc xe chuyên dụng.
Không biết là ai chọn địa điểm họp mặt, nơi đó là một hội quán suối nước nóng ở vùng ngoại thành.
Lúc Tần Chỉ Ái đến ghế riêng trong phòng đã có rất nhiều người tới, rất náo nhiệt.
Lương gia ở Bắc Kinh tuy không mạnh như Cố gia, nhưng cũng có thể coi là một gia tộc lớn, Lương Đậu Khấu có thể tổ chức họp mặt như vậy trong giới quý tộc ở Bắc Kinh tất nhiên cũng phải có địa vị nhất định, vì vậy nên Tần Chỉ Ái vừa đến đã có không ít người vây lại dồn dập bắt chuyện với cô.

Đợi đến khi Tần Chỉ Ái nói chuyện xã giao xong, lúc ngồi xuống mới phát hiện Tưởng Tiêm Tiêm ngày hôm nay cũng đến.
Huyệt thái dương của Tần Chỉ Ái nhói đau, mọi người vẫn chưa hoàn toàn ngồi xuống, Tần Chỉ Ái đã cười xán lạn đến nói chuyện với cô: "Chị Khấu, chị đã đến, em giới thiệu cho chị một người, đây là bạn trai em, Lâm Quang Vinh."
Nói xong, Tưởng Tiêm Tiêm liền quay đầu về phía Lâm Quang Vinh yểu điệu nói: "Quang Vinh, đây là người chị họ mà em đã nói với anh, Lương Đậu Khấu, thiếu phu nhân của Cố gia.
Lâm Quang Vinh hướng về Tần Chỉ Ái gật đầu một cái: "Chào chị."
Tần Chỉ Ái luôn bình tĩnh, tuy rằng trong lòng cô cũng tò mò không biết lần này Tưởng Tiêm Tiêm lại giở quỷ kế gì nhưng trên mặt cũng không biểu lộ bất kỳ một cảm xúc nào, bình tĩnh nói: "Chào cậu."
Tần Chỉ Ái cùng Lâm Quang Vinh chào hỏi xong, Tưởng Tiêm Tiêm liền quay về phía Lâm Quang Vinh làm nũng: "A Vinh, em muốn ăn nho."
Lâm Quang Vinh không hề do dự đứng lên, để đồ ăn của mình lên bàn, đi lấy cho Tưởng Tiêm Tiêm một ít nho.
Lâm Quang Vinh vừa mới quay lại ngồi cạnh Tưởng Tiêm Tiêm, Tưởng Tiêm Tiêm liền nhíu mày: "Móng tay của em vừa mới làm, không lột vỏ nho được..."
Lần này cô ta nói còn chưa hết câu, Lâm Quang Vinh liền cầm một quả nho, bắt đầu giúp cô ta lột vỏ.
Trong lúc ăn nho, Tưởng Tiêm Tiêm còn yêu cầu không ngừng, một lúc muốn uống trà sữa, một lát lại đòi uống nước trái cây, Lâm Quang Vinh vô cùng dễ tính, Tưởng Tiêm Tiêm có bao nhiêu yêu cầu cũng đều nhân nhượng cô ta.
Bên trong không ít người nổi tiếng đều nhìn thấy cảnh này, có người có quan hệ tốt với Tưởng Tiêm Tiêm, không nhịn được ao ước mở miệng: "Tiêm Tiêm, bạn trai của cô đối với cô thật tốt."
"Nếu như một người đàn ông thật sự yêu thích một người phụ nữ, nhất định sẽ đối xử với cô ấy thật tốt nha..." Tưởng Tiêm Tiêm kéo dài chữ "nha" sau đó liền nhìn Tần Chỉ Ái, nháy mắt tỏ vẻ vô hại hỏi lại: "Chị Khấu, em nói đúng không?"
Nghe được câu này, Tần Chỉ Ái cuối cùng cũng đã hiểu được công dụng của Lâm Quang Vinh.
Ban đầu ở tiệc sinh nhật của Cố lão gia, Tưởng Tiêm Tiêm chính mắt nhìn thấy cô đứng đợi Cố Dư Sinh mấy tiếng đồng hồ ngoài đường, ngày đó vốn muốn làm khó cô, cuối cùng lại bị cô giả vờ đau bụng né đi, ngày hôm nay dẫn theo Lâm Quang Vinh, chính là để rửa nhục.
Một người đàn ông nếu thật sự yêu thương một người phụ nữ sẽ đối xử tốt với cô ấy... Lời này, người khác không hiểu được ý nghĩa bên trong, nhưng Tần Chỉ Ái hoàn toàn có thể hiểu được.
Tưởng Tiêm Tiêm thay đổi biện pháp quá bất ngờ, chỉ dùng ngôn ngữ như vậy cũng có thể nói cho cô biết, Cố Dư Sinh không thích cô.
Nếu đổi lại là Lương Đậu Khấu, có thể lúc này cô ấy sẽ xù lông lên cãi lại Tưởng Tiêm Tiêm, nhưng đáng tiếc lúc này cô lại là Tần Chỉ Ái, cô luôn không thích bị người ta chế giễu, vì vậy, vẻ mặt lạnh nhạt của Tần Chỉ Ái phảng phất giống như không hiểu những lời cô ta đang nói, mỉm cười gật đầu: "Tiêm Tiêm nói rất đúng."Nguồn đọc nhanh nhất truy cập : t.h.i.c.h.d.o.c.t.ruyen.com
Tưởng Tiêm Tiêm đã có ý định công kích cô, liền bị Tần Chỉ Ái nhẹ nhàng cản phá, tất nhiên cô ta sẽ không vui, nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười xán lạn: "Kỳ thật Lâm Quang Vinh cũng không vĩ đại như vậy, anh ấy chỉ nuông chiều em thôi, đàn ông không phải đều như vậy sao? Gặp được người họ thích thích đều sẽ nâng như nâng trứng..."
Nói tới đây, Tưởng Tiêm Tiêm bỗng nhiên hơi nghiêng đầu, biểu hiện nghiêm nghị lại: "Có điều, mọi người có biết không? Em có một người bạn, cô ấy rất thảm, chồng của cô ấy đối xử với cô ấy không tốt chút nào..."
Một đám phụ nữ nghe mấy chuyện thị phi này thì rất hứng thú, Tưởng Tiêm Tiêm thấy vậy liền xoay chuyển tất cả mọi sự chú ý vào câu chuyện của cô ta.


"Người bạn kia của tôi nha, cô ấy dính chặt lấy một kẻ có tiền, người có tiền kia cưới cô ây, nhưng một chút tình cảm cũng không có, thậm chí còn chán ghét cô ấy, mọi người có biết không, tôi tận mắt nhìn thấy cô ấy cùng hẹn với chồng đi ăn cơm, kết quả chồng của cô ta để cô ấy đợi dưới ánh nắng chói chang ba tiếng đồng hồ, mới đến rước..."
Nguồn đọc nhanh nhất truy cập : t.h.i.c.h.d.o.c.t.ruyen.com
Ban đầu Tần Chỉ Ái còn không biết \'người bạn\' cô ta nói là ai, nhung hiện tại cô đương nhiên hiểu rõ cô ta chính là đang kể chuyện của cô.
Cô càng biết rõ, Tưởng Tiêm Tiêm ước gì cô sẽ trở mặt cãi nhau với cô ta, làm cho mọi người đều biết mình chính là người bạn kia.
Tần Chỉ Ái bưng một chén trà nóng, tựa lưng vào ghế salon, mặt có ý cười, tỏ vẻ như mình hoàn toàn không quen biết nhân vật chính trong câu chuyện của cô ta.
Tưởng Tiêm Tiêm đã nhìn thấy cô biểu hiện như vậy, mắt hơi trầm xuống, sau đó lại nói thêm một câu: "...Bây giờ là giữa mùa hè, trời nắng chang chang, phải đứng đợi dưới ánh nắng chói chang như vậy ba tiếng."
"Trời ạ, bạn của cô có thể chờ sao?"
"Nếu như là tôi, đã sớm trở mặt rồi, không được chút nào, cần một người đàn ông như vậy để làm gì?"
"Tiêm Tiêm nói rồi mà, người phụ nữ kia nhất định dính chặt lấy người đàn ông đó mà."Nguồn đọc nhanh nhất truy cập : t.h.i.c.h.d.o.c.t.ruyen.com
"Vậy chỉ có thể nói người phụ nữ kia không biết xấu hổ thôi..."
Những người xung quanh nghe chuyện xong liền nói ra cảm nhận của mình, lúc có người nói ra chữ "Không biết xấu hổ", Tưởng Tiêm Tiêm cười khanh khách, nhìn Tần Chỉ Ái một chút, trong mắt lộ vẻ đắc ý vênh váo.
Tần Chỉ Ái làm như không nhìn thấy gì, rũ mắt không nhanh không chậm uống một ngụm trà nóng, sau đó ngẩng đầu lên, tiếp theo lại ôn hòa mở miệng: "Người phụ nữ kia không biết xấu hổ, tốt xấu cũng chiếm được người đàn ông cô ấy muốn, tôi biết có một người phụ nữ, cô ta đeo bám một người đàn ông ba năm, cũng không chiếm được người đàn ông kia."
Tưởng Tiêm Tiêm và Lương Đậu Khấu cùng tuổi, năm đó cùng học trung học phổ thông.
Tưởng Tiêm Tiêm theo đuổi Ngô Hạo, trong trường cấp ba rất náo động.
Hứa Ôn Noãn là bạn thân của cô, lúc cấp ba đều đem chuyện của Tưởng Tiêm Tiêm nói tường tận cho cô biết.
Nếu Tưởng Tiêm Tiêm dùng kế cây dâu mắng cây hòe muốn khiến cô lúng túng, cô cũng sẽ dùng cách gậy ông đập lưng ông.
Tần Chỉ Ái không chút biến sắc nhìn lướt qua Tưởng Tiêm Tiêm, cô ta không nghĩ Tần Chỉ Ái là đang nói cô ta, lại cười chờ Lâm Quang Vinh đút cô ta ăn nho.
Ánh mắt Tần Chỉ Ái lóe lên, giống như kể chuyện xưa, tiếp tục nói: "Lúc nữ sinh kia quấn chặt lấy nam sinh, mỗi sáng đều đem bữa ăn sáng cho cậu ta, nam sinh kia ngày nào cũng đem thức ăn cô ta làm ném vào thùng rác, nữ sinh kia cứ như vậy không ngừng làm đồ ăn sáng ba năm."
Tần Chỉ Ái nói đến đây, liếc nhìn Tưởng Tiêm Tiêm, cô cuối cùng hiểu Tần Chỉ Ái đang nói cô ta, giương khóe môi, nụ cười cứng lại.
Tần Chỉ Ái cười nhẹ, dùng cách kể chuyện của Tưởng Tiêm Tiêm, nhấn mạnh một câu: "Nữ sinh kia dính chặt lấy người ta, còn nhân lúc ở trong phòng KTV cởi quần áo, dụ dỗ người ta nữa."
"Loại con gái này thật đáng buồn nôn."
"Đúng vậy, người kia tốt xấu cũng đã là vợ chồng, cái gì đây, chẳng là cái thá gì, vẫn để bị coi thường như vậy ba năm, đúng là không biết xấu hổ."
"Đúng vậy, ở trong KTV dám cởi quần áo, thật là..."
Mọi người mỗi người một câu, nói càng ngày càng nặng.
Tưởng Tiêm Tiêm nghe được, nụ cười gắng gượng cũng ngày một méo mó.
Lúc này Tưởng Tiêm Tiêm càng cười không nổi, Tần Chỉ Ái lại muốn làm cho cô cười.
Cô ta vừa rồi không phải muốn làm cho người khác chửi cô sao? Được thôi, cô sẽ trả lại cho cô ta gấp bội.
Cô ta và Lương Đậu Khấu có thâm thù đại hận gì, cô mặc kệ, thế nhưng khi cô ta đã động đến cô rồi thì cô cũng sẽ không ngồi yên để nhìn cô ta mà không trả thù.
Nghĩ xong, Tần Chỉ Ái cầm dĩa nho trước mặt mình đưa cho Tưởng Tiêm Tiêm: "Tiêm Tiêm, em rất thích ăn nho phải không? Phần của chị cho em."
Cô không chỉ làm cho cô cười, mà còn muốn cô ta phải cảm ơn cô!!
Tưởng Tiêm Tiêm khó chịu một lúc lâu, mới buộc mình nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, phí hết sức lực cố gắng nói câu: "Cảm ơn."
Tần Chỉ Ái không phải không cảm nhận được cảm xúc của Tưởng Tiêm Tiêm khi nói hai chữ "Cảm ơn" kia, ánh mắt nhìn vể phía cô như hận không thể xé cô ra làm đôi.
Nhưng cô lại giả vờ như không biết gì, tỏ vẻ như không nhận ra được điều đó, cười với Tưởng Tiêm Tiêm, hào phóng nói: "Không có gì."
Lúc này, cô càng bình tĩnh như không có chuyện gì xảy ra, càng bình tĩnh thong dong thì đáy lòng của người kia càng bùng cháy.
Quả nhiên đúng như dự đoán của Tần Chỉ Ái, sau khi cô nói ba chữ "Không có gì" một cách nhẹ nhàng thì Tưởng Tiêm Tiêm đều tức giận đến run cả vai.
Từ lúc cấp ba, Tần Chỉ Ái liền biết Tưởng Tiêm Tiêm không phải loại người bị thiệt thòi thì sẽ từ bỏ ý định.
Hiện tại vẫn còn sớm, cô còn tiếp tục ở lại đây, lát nữa không biết Tưởng Tiêm Tiêm sẽ lại giở trò gì.
Nếu cô rời đi vào lúc này, Tưởng Tiêm Tiêm sẽ chịu thiệt thòi, muốn phát tiết lại không có chỗ trút giận, sẽ càng khó chịu.Nguồn đọc nhanh nhất truy cập : t.h.i.c.h.d.o.c.t.ruyen.com
Nghĩ tới đây, Tần Chỉ Ái để ly trà trong tay xuống: "Mọi người tự nhiên đi, tôi chuẩn bị đi tắm nước nóng một chút."
Nói xong, Tần Chỉ Ái liền đứng dậy, nói với người hầu chuẩn bị khăn tắm và áo tắm cho mình.
. . . . . .
Tần Chỉ Ái thanh thản tìm chỗ khuất nhất của suối nước nóng.
Trong suối nước chỉ có một mình cô, xung quanh mọc đầy những thực vật nhiệt đới xanh biếc, không có tạp âm, chỉ có tiếng nước chảy sùng sục vào trong suối.
Sau khi Tần Chỉ Ái thích ứng với nước nóng, liền tìm tư thế thoải mái nằm nhoài bên cạnh suối, nhắm mắt lại.
Tối hôm qua cô phải ở trong nhà kính ngồi trên ghế mây ngủ, thật không thoải mái, vẫn không ngủ dược, tuy rằng buổi sáng có ngủ bù nhưng Tần Chỉ Ái vẫn cảm thấy mệt mỏi.
Trước khi Tần Chỉ Ái xuống suối nước nóng đã đưa điện thoại di động cho người hầu giữ.
Ngay lúc cô đang thoải mái ngủ, người hầu lại cầm điện thoại của cô chạy tới: "Tiểu thư, cô có điện thoại."
Tần Chỉ Ái mở mắt ra, liếc nhìn người hầu đưa điện thoại cho mình, là tài xế Chu Tịnh sắp xếp cho cô gọi điện thoại tới.
Tần Chỉ Ái ra khỏi suối nước nóng, cầm khăn lau khô tay, nói với người hầu một tiếng cảm ơn, mới cầm điện thoại di động, trượt màn hình nhận điện thoại.
Trong suối tín hiệu điện thoại yếu, cô không nghe rõ tài xế nói gì, cô nói vào điện thoại: "Chờ chút" sau đó liền đi ra ngoài.
. . . . .Nguồn đọc nhanh nhất truy cập : t.h.i.c.h.d.o.c.t.ruyen.com
Không cam lòng, Tưởng Tiêm Tiêm vẫn luôn rầu rĩ không vui.
Có thể là do phập phồng thấp thỏm, suối nước nóng chảy một lúc, cô liền cảm thấy toàn thân không thoải mái, khoác khăn tắm từ suối đi ra.
Cô vốn muốn tìm người hầu đưa cho mình một chén nước, ai ngờ đi đi, lại thấy được Lương Đậu Khấu đang nhận điện thoại bên ngoài.Nguồn đọc nhanh nhất truy cập : t.h.i.c.h.d.o.c.t.ruyen.com
Tưởng Tiêm Tiêm chần chừ trong chốc lát, sau đó chạy đến một cây hoa hồng sau lưng Lương Đậu Khấu, gióng tai nghe lén điện thoại.
"Xe hư? Không thể đến đón tôi? Không cần,... anh nghĩ cách trở về đi... Không, ngày hôm nay quản gia nghỉ, trong nhà không có ai... Không sao, anh không cần gọi xe giúp tôi, trong này có rất nhiều người lái xe tới, chút nữa tôi có thể đi nhờ xe trở về thành phố... Ừm, không có gì... tạm biệt."
Sau khi cô tắt điện thoại, "Lương Đậu Khấu" đứng tại chỗ một lúc, cầm điện thoại trở vào trong.
Tưởng Tiêm Tiêm đứng sau bụi hồng lúc này mới từ từ bước ra.
Cô ngoẹo cổ nhìn chỗ Lương Đậu Khấu đứng một lúc lâu, lại ngẩng đầu nhìn bầu trời u ám, nghĩ đến chương trình dự báo thời tiết sáng nay mình coi nói đêm nay sẽ có mưa rào, bỗng nhiên trong đầu cô ta xuất hiện một ý tưởng.
. . . . . . . . .
Hôm nay khí trời vẫn luôn không tốt, đợi đến khi Tần Chỉ Ái tắm xong, thay quần áo, lúc trở lại phòng, toàn bộ bầu trời toàn là đêm đen dày đặc, giống như là trời đêm đã khuya.
Khí trời thay đổi bất thường như vậy, nhiều người sợ lát nữa mưa to, ai cũng chào nhau rồi về.
Có một người nổi tiếng có quan hệ tốt với Lương Đậu Khấu, trước khi đi hỏi Tần Chỉ Ái: "Tiểu Khấu, cô về bằng cách nào? Có người tới đón sao?"
Tần Chỉ Ái vừa định mở miệng nói: "Xe hư rồi." Tưởng Tiêm Tiêm đang đứng trước cửa sổ cùng Lâm Quang Vinh, đột nhiên quay đầu lớn tiếng mở miệng nói trước: "Có a, Chị Khấu tất nhiên có người tới rước, lúc tôi tắm suối nước nóng đã vô tình nghe thấy chị Khấu nói chuyện điện thoại với anh Sinh, nói để anh Sinh đến đón chị ấy."Nguồn đọc nhanh nhất truy cập : t.h.i.c.h.d.o.c.t.ruyen.com
Cô gọi điện thoại cho Cố Dư Sinh tới rước khi nào? Tần Chỉ Ái nhíu mày, vừa mới chuẩn bị hỏi Tưởng Tiêm Tiêm, Tưởng Tiêm Tiêm liền ngoẹo cổ cười khanh khách mở miệng nói tiếp: "Chị Khấu, không lẽ chị gọi điện thoại mà anh Sinh vẫn không đến đón chị sao? Lúc trưa ra khỏi nhà em nghe anh em nói bọn họ hẹn nhau đánh bài ở Kim Bích Huy Hoàng, lẽ nào anh Sinh bận đánh bài, không có thời gian tới đón chị sao?"
"Anh sinh thật quá đáng, bây giờ em gọi điện thoại cho anh ấy!" Tưởng Tiêm Tiêm làm ra vẻ tức giận thay Tần Chỉ Ái, liền lấy điện thoại di động từ trong túi ra.
Tưởng Tiêm Tiêm tự biên tự diễn như vậy, không phải là để cô không bắt được xe chứ?
Nhưng cô không thể không thừa nhận, chiêu này của Tưởng Tiêm Tiêm thật sự rất thâm.
Cô biết rõ mục đích của Tưởng Tiêm Tiêm, thế nhưng cô cũng sẽ không để cho cô ta đạt được mục đích.
Bởi vì cô không thể để cho cô ta gọi điện thoại cho Cố Dư Sinh, Cố Dư Sinh không nhận cũng tốt, một khi nhận, nghe được chuyện hắn phải đi đón cô, không biết sẽ phản ứng như thế nào, nơi này tụ tập nhiều người nổi tiếng như vậy, Tưởng Tiêm Tiêm nháo cho mọi người biết Cố Dư Sinh ghét Lương Đậu Khấu như vậy, chắc chắn tin tức này trong nháy mắt sẽ truyền khắp Bắc Kinh. Muốn đọc nhanh full nhất truy cập : thíchđọctruyện.com
Lương Đậu Khấu lại không có cách nào báo cho hắn biết, cô không thể để người khác xem mình là trò cười được...
Nghĩ tới đây, Tần Chỉ Ái liếc mắt nhìn Tưởng Tiêm Tiêm.
Tưởng Tiêm Tiêm vừa gọi dt, cũng vừa nhìn cô.
Mắt hai người đụng nhau, dù chưa nói chuyện nhưng Tần Chỉ Ái có thể nhìn thấy được định liệu lóe lên trong mắt của Tưởng Tiêm Tiêm.
Đúng, là định liệu trước.
Tưởng Tiêm Tiêm biết Cố Dư Sinh không ưa cô, không tới đón cô, cô ta cũng biết, cô không dám để cho cô ta gọi cuộc điện thoại này.
Mặc kệ thế nào, ván này, cô ta đều thắng, sao có thể không định liệu trước trong đầu?
Tần Chỉ Ái mím môi một hồi, quên đi, bất quá cô không đón xe, lát nữa gọi xe chuyên dụng tới rước là được...Muốn đọc nhanh full nhất truy cập : thíchđọctruyện.com
Nghĩ xong, Tần Chỉ Ái hạ mi mắt, sau đó lúc Tưởng Tiêm Tiêm còn chưa kịp lấy điện thoại ra, cô nhàn nhạt mở miệng nói: "Dư Sinh không nói sẽ không tới đón chị, hiện tại hẳn là anh đấy đang trên đường đi rồi."
Đạt được mục đích, Tưởng Tiêm Tiêm kinh ngạc "A" một tiếng, sau đó liền đem điện thoại di động cất đi, giả bộ áy náy nói: "Thì ra là lúc nãy em nói sai rồi, em còn tưởng anh Sinh không tới đón chị, chị Khấu, thật xin lỗi"
Tần Chỉ Ái cười nhẹ, không lên tiếng.
Người vừa hỏi Tần Chỉ Ái về nhà bằng cách nào cũng cười nói: "Tiểu Khấu, có người tới đón rồi, vậy tôi đi trước."
"Vậy tôi cũng về đây, bye bye."
"Tôi cũng vậy, tạm biệt."
. . . . . . . .
Rất nhanh trong phòng khách chỉ còn lại bốn người.
Tần Chỉ Ái, Tưởng Tiêm Tiêm, Lâm Quang Vinh, còn có một người nữa đang chờ chồng đến đón là Lục tiểu thư.
Bởi vì còn có người ở đây, Tần Chỉ Ái không thể gọi xe, liền ngồi im trên ghế salon mở một quyển tạp chí xem.
Tưởng Tiêm Tiêm và Lâm Quang Vinh ngồi đối diện cô, xì xào không biết đang nói gì, thỉnh thoảng Tưởng Tiêm Tiêm yểu điệu cười.
Qua nửa tiếng đồng hồ, bỗng nhiên ngoài cửa sổ chớp một tia, sấm đinh tai nhức óc đánh ầm trên mái nhà.
Khí trời càng lúc càng xấu, gió to nổi lên, cây ngả nghiêng lảo đảo.Nguồn đọc nhanh nhất truy cập : t.h.i.c.h.d.o.c.t.ruyen.com
Trong chốc lát, mưa rơi tầm tã.
Tần Chỉ Ái từ tạp chí ngẩng đầu lên, nghiêng đầu nhìn mưa to bên ngoài, nhíu mày.
Đây là vùng ngoại thành, mưa lớn như vậy, có phải sẽ rất khó gọi xe không?
Cô vừa nghĩ như vậy, điện thoại của Lục tiểu thư lại vang lên, sau đó cô tạm biệt bọn họ, xách túi rời đi.
Lục tiểu thư vừa mới đi, Tưởng Tiêm Tiêm và Lâm Quang Vinh cũng đứng lên, "Chị Khấu, bọn em đi trước."
Nói xong Tưởng Tiêm Tiêm kéo cánh tay Lâm Quang Vinh đi về phía cửa, lúc đang đi ra, cô ta quay lại nhìn Tần Chỉ Ái cười, sau đó liền mở cửa rời khỏi đó.
Nụ cười này của Tưởng Tiêm Tiêm làm cho Tần Chỉ Ái trong nháy mắt cảm thấy buồn cười, cô ta ngu ngốc như vậy, lại chờ đến lúc mưa to thế này mới đi, chính là để cho cô thật sự không gọi được xe, bị kẹt ở đây sao...
Cố Dư Sinh đúng là có đi Kim Bích Huy Hoàng, nhưng mà hắn không có đánh bài.
Hắn ngồi trên ghế salon cạnh cửa sổ gác chân nhìn chằm chằm bầu trời u ám ngoài kia, bên trong toàn là tiếng ồn của những người đánh bài, không ai thấy, cũng không ai để ý hắn đang hút thuốc một mình.
Lúc xáo bài, chia bài, có người ngồi gần ban công chú ý hắn, Cố Dư Sinh trước sau đều không phát ra một tiếng động, cậu ta không nhịn được mở miệng hỏi: "Cố tổng, không chơi một ván sao?"
Hắn vừa mới dứt lời, Lục Bán Thành đã ở dưới bàn đá chân hắn một cái, làm động tác "Suỵt", sau đó nhỏ giọng nói: "Không thấy hắn hút thuốc cả buổi trưa sao? Rõ ràng là tâm tình cực kỳ tồi tệ."
Người vừa hỏi thăm Cố Dư Sinh nghe vậy, ngạc nhiên nhịn không được mở miệng hỏi: "Cố tổng bị gì vậy? Không phải buổi sáng vừa mới ký được một hợp đồng lớn sao? Tâm tình sao lại không tốt?"
"Không biết" Lục Bán Thành tiến đến lỗ tai người kia, nhỏ giọng: "Từ sáng đến giờ khí áp vẫn thấp như vậy, buổi sáng lúc ký hợp đồng tại cậu không có ở đó, tư thế đi bàn chuyện làm ăn của hắn giống như đi đánh trận vậy, ném hợp đồng lên bàn, chỉ nói mười một chữ."
"Mười một chữ gì?"
Lục Bán Thành lấy bài, nghiêng đầu nói: "Chia bốn sáu, tôi sáu, anh bốn, ký hay không ký?"
"Đệt, vậy cũng được sao?" Người kia còn chưa nói hết, bỗng nhiên trên trời có một vệt sấm chớp uỳnh một cái, cả phòng kinh ngạc, đều quay đầu nhìn về phía cửa sổ, mưa tầm tã rơi vào cửa kính lít nha lít nhít, tạo ra âm thanh ào ào.
Chỉ có Cố Dư Sinh, giống như không nghe bất cứ một âm thanh nào, vẫn ngồi im lặng trên ghế salon, hút thuốc, nhả khói.
Đến sáu giờ, mưa cũng không có dấu hiệu dừng, trái lại mưa càng ngày càng lớn, trên cửa sổ nước mưa không ngừng cuồn cuộn chảy xuống.
Lúc sáu giờ mười, bởi vì có người có việc, lại rời đi.
Một bàn ba người thiếu mất một người không thể tiếp tục đánh, Lục Bán Thành thử hướng về phía Cố Dư Sinh hỏi một câu: "Anh Sinh, có muốn đánh một ván không?"
Đại khái qua nửa phút, Cố Dư Sinh mới dời tầm mắt từ cửa sổ đến mặt Lục Bán Thành, hắn hút một hơi thuốc, lại tiếp tục ngồi một lát, mới đứng lên đi đến sòng bài.
Bảy giờ rưỡi tối, có một bữa tiệc, lúc sáu giờ rưỡi tối lại có người lục tục đội mưa đến đây.
Trương Tổng của tập đoàn Bắc đình mang theo vợ đi cùng, Cố Dư Sinh gặp mặt mấy lần, mơ hồ nhớ người đó họ Lục, có điều lúc hắn chào hỏi, Cố Dư Sinh chỉ khẽ gật đầu một cái, không lên tiếng.
Lúc vợ của Trương tổng nhìn thấy Cố Dư Sinh, thoáng giật mình một cái, sau đó nhìn quanh hai bên một vòng, làm như đang tim người nhưng cuối cùng cũng không tìm được, liền nghi hoặc mở miệng hỏi: "Cố phu nhân không có ở đây sao?"
Cố Dư Sinh không phản ứng lại, "Cố phu nhân" trong miệng Lục tiểu thư là ai, hắn chỉ ngậm thuốc lá, đánh bài, gương mặt thờ ơ không cảm xúc.
"Cố phu nhân?" Lục Bán Thành nói lại, sau một lát mới hiểu ra được, quay đầu nhìn Cố Dư Sinh, sau đó lại nhìn Lục tiểu thư mở miệng xác nhận: "Lương Đậu Khấu?"
"Đúng, là Lương tiểu thư." Lục tiểu thư khẽ gật đầu một cái, lại nhìn xung quanh một chút, không thấy bóng đáng Lương Đậu Khấu, lại lên tiếng hỏi: "Cố tiên sinh đưa phu nhân về nhà rồi lại tới nhanh như vậy sao?"
"Không phải chứ, Trương phu nhân, cô xác định là Lương Đậu Khấu sao? Anh Sinh cả buổi trưa đều ở lại đây, chưa hề rời khỏi đâu." Lục Bán Thành bị Lục tiểu thư làm cho mơ hồ.
"A? Cố Tổng không đi đón Cố phu nhân sao? Vậy làm sao Cố phu nhân có thể về được?" Lần này đến lượt Lục tiểu thư giật mình.
Lục Bán Thành càng nghe càng hồ đồ: "Lương Đậu Khấu sao lại không về được? Xảy ra chuyện gì?"
"Buổi chiều chúng tôi ở hội quán suối nước nóng ở Bắc Giao Cố phu nhân không lái xe tới, lúc mọi người về hết thì trời mưa to, cô ấy nói Cố tiên sinh sẽ đến đón, lúc tôi đi, Cố phu nhân còn chưa đi, vì vậy nên tôi thấy Cố tiên sinh ở đây, cho rằng Cố tiên sinh đã chở Cố phu nhân tới đây. Thì ra Cố tổng không đi đón cô ấy, mưa to như vậy, ngoại thành chắc chắn không thể gọi xe, cũng không biết bây giờ Cố phu nhân có về chưa?"
Cố Dư Sinh nghe hết tất cả những điều Lục Bán Thành và Lục tiểu thư nói, nhưng trên mặt hắn từ đầu đến cuối đều hoàn toàn không chút nao núng, bình tĩnh giống như người4 trong cuộc hội thoại của hai người họ không hề có quan hệ gì với hắn.
Lục tiểu thư thấy biểu hiện của Cố Dư Sinh như vậy, vốn định tiếp tục nói gì đó nhưng lại bị Lục Bán Thành ra hiệu, cô mới ngậm miệng lại, sau đó đứng bên cạnh đợi một lúc, nhìn Cố Dư Sinh trước sau đều không có bất kỳ phản ứng gì, vốn muốn nói hai câu, nhưng sau đó lại nghĩ đây là chuyện nhà người khác, không hơi sức đâu mà lo, liền thở dài một hơi quay đi.
Ngoài cửa cuồng phong bão táp, sấm chớp đùng đùng vang lên.
Sau khi đánh xong một ván, Lục Bán Thành nghiêng đầu nhìn Cố Dư Sinh một cái.
Cố Dư Sinh không nói gì, giơ điện thoại di động lên, không biết đang làm gì, mặt mày lãnh đạm không hề có một chút lo âu căng thẳng nào.
Lục Bán Thành giật môi, muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng cũng im lặng.
Lại một ván mới, xáo bài chia bài xong, một tia sét xẹt qua, chiếu sáng đêm tối, sau đó lại là một tiếng sấm đinh tai nhức óc.
Lục Bán Thành nhíu nhíu mày, quay đầu nhìn Cố Dư Sinh đang châm một điếu thuốc mới, nhịn không được nói: "Có muốn gọi điện cho cô ấy, hỏi cô ấy đã về nhà an toàn chưa không?"
Cố Dư Sinh ngước mắt nhìn Lục Bán Thành, không lên tiếng, hút một hơi thuốc, phun khói, hắn cầm điện thoại di động lên, liếc mắt nhìn màn hình sạch sành sanh không có bất kỳ một tin nhắn hay cuộc điện thoại nào.
Lúc đánh xong một ván, hắn cầm điện thoại di động xóa tên cô khỏi danh sách đen, qua lâu như vậy, cũng chưa thấy cô ấy nhắn cho hắn bất kỳ tin nhắn nào.
Mắt Cố Dư Sinh chợt lóe, mở danh sách đen ra, bên trong có rất nhiều tin nhắn và điện thoại nhỡ bị chặn lại, hắn giơ tay quét màn hình điện thoại di động một lần, ngoại trừ ba tháng trước đây cô nhắn cho hắn: "Ông từ Nam Hải trở về mời chúng ta ngày mốt đến nhà cũ ăn cơm". lại không còn tin nhắn nào khác.
Vì thế, cô dù bị kẹt ngoài ngoại thành cũng không tìm hắn giúp?
Nhất thời trong đầu Cố Dư Sinh xẹt qua mọi chuyện, chiều hôm qua ngồi trên đường nhìn thấy cô ngồi trong xe ăn cơm, còn có tối hôm qua cô ở trong nhà kính ngủ một đêm, sáng sớm lại không cùng hắn ăn sáng...
Xem ra, cô thật sự làm được, nói cách xa hắn, lại cách hắn rất xa... Chỉ là… cô đã trở nên nghe lời như vậy từ lúc nào?
Trước đây hắn đã không ít lần làm cho cô biến đi, lần này cô thật sự biến đi sao?
Những nóng giận lúc rời khỏi nhà sáng nay trông phút chốc lại xuất hiện, Cố Dư Sinh tàn nhẫn hút một hơi thuốc, nghiến răng nghiến lợi nói với Lục bán Thành hai chữ: "Không cần!"
Tiếng nói của hắn kết thúc, ngoài cửa sổ lại là một tia chớp rạch bầu trời ra làm đôi, hình ảnh kia đáng sợ giống như trong những phim khoa khọc viễn tưởng vậy.
Tiếng ầm ầm chói tai xẹt qua, Lục Bán Thành ngày một lo lắng, hắn và Lương Đậu Khấu quan hệ không tệ, hắn nhiều lần quay đầu nhìn Cố Dư Sinh nhưng người đàn ông kia vẫn ngồi im trên ghế tựa, biểu hiện nhàn nhạt, một tay lấy bài, một tay hút thuốc, thật sự rất nhàn nhã.
Lúc Cố Dư Sinh đánh bài, tiếng mưa trên cửa sổ ngày một lớn hơn, Lục Bán Thành nghiêng đầu liếc mắt về phía cửa sổ, mưa to như sắp tận thế, do dự trong chốc lát, vẫn quay lại nói với Cố Dư Sinh: "Coi như cậu không thích cô ấy nhưng cô ấy cũng đã là vợ cậu cưới về rồi mà. Cũng không thể cứ lãnh huyết vô tình như vậy chứ?"
Động tác cầm bài của Cố Dư Sinh dừng lại một chút, mắt liếc qua màn hình điện thoại, vẫn không có bất kỳ một tin nhắn nào, ánh mắt của hắn trở lạnh, lập tức xếp bài, rồi lấy một lá bài đánh ra, như không nghe thấy Lục Bán Thành nói gì vậy: "Ba."
"Anh Sinh, gọi điện thoại cho cô ấy đi, nếu như đã về đến nhà bình an, mọi người đều yên tâm, đừng là chưa trở về, nếu thật sự nguy hiểm đến tính mạng..."
"Chết là tốt nhất, khỏi phải vướng bận." Lục Bán Thành còn chưa nói hết, Cố Dư Sinh đã dùng âm thanh lạnh lẽo cắt lời hắn. 



Thử đọc